Đoản vănHảo hữu

[Đoản Văn] Hảo Hữu

Bookmark

           Hảo Hữu

Thể loại : thuần, đáng yêu, cổ trang

Editor: Mạc Thần Bá Tước

            Hậu hoa viên Thụy Vương phủ, ta ngồi ở giữa chòi nghỉ mát, trong tay là chén trà xanh, thưởng thức cảnh hoa đào nở bên ngoài.

Thụy, Thập Nhất Vương gia, đệ đệ thân tín của đương kim Thánh Thượng.

“Hoài Du! Cứu ta a ~!”

—— hiện giờ hình tượng hoàn toàn không còn, nháo nhào chạy về phía ta, chỗ chòi nghỉ mát

“Ngươi lại đến đây tìm Hoài Du làm bình phong” một thanh âm khác ở phía sau Thụy vang lên

Ngữ khí hoàn toàn không xem thân phận Vương gia của Thụy ra gì, toàn bộ trên dưới vương phủ, cũng chỉ có một người. . . Cho dù là bạn thời thơ ấu của Thụy, hay là bạn tốt của ta, cũng rất ít người dùng loại ngữ khí như vậy.

“Được rồi, được rồi ~ Nhuận Ngọc, đừng đuổi nữa, ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi!” Ta lên tiếng ngăn cản.

Phương Nhuận Ngọc, đại gia vận chuyển tàu thuyền phương nam tam thiếu gia Phương gia, năm đó cùng Thánh Thượng đi tuần Giang Nam gặp được Thụy Vương gia đã nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu), tái kiến ái mộ, gặp lần ba liền đoạt Thụy về phủ làm tình nhân.

“Hoài du, ngươi lại nuông chiều hắn.” Nhuận Ngọc thở dài, sau đó lại trừng mắt Thụy, vẻ mặt “Trở về tính sổ ngươi”.

Thụy rất thương hắn!.

Chỉ cần theo hắn, cho dù bị Nhuận Ngọc trừng mắt như vậy cũng có thể cảm thấy khoái hoạt [ thích SM a~~]. Thậm chí còn có thể tự tiện lý giải đó là một loại nhãn tình khác, có thể nhìn ra được.

Người khác đương nhiên nhìn đoán không ra.

Giáo dục của Hoàng gia làm cho hắn biết kìm nén cảm xúc của chính mình, nếu không phải quen thuộc với hắn như ta chắc chắn sẽ không nhận ra

Nhuận Ngọc cũng cảm thấy được chính tình nhân của mình có chút da mặt dày thôi. Dù sao, nếu so khoảng thời gian hắn và Thụy bên nhau với lúc ta ở cạnh Thụy làm hảo bằng hữu, thực còn ít hơn rất nhiều.

—— có lẽ trừ  phụ hoàng và mẫu thân hắn, không ai khác có thể hiểu hắn hơn ta! . . . Không, nói không chừng, chính mẫu thân hắn còn không hiểu hắn hơn ta. . . Dù sao. . .

Chính là.

Cho dù, người thân với hắn nhất trên thế gian này là ta. Người hắn yêu vẫn chính là Nhuận Ngọc.

Ta —— là bạn tốt của hắn, vĩnh viễn chỉ có thể là bạn tốt. . .

Những lần Nhuận Ngọc xuất hiện, ghen tị cơ hồ làm cho tâm tình ta trở nên dữ tợn .

—— vì cái gì ta và hắn làm bạn mười năm, cũng không bằng bọn họ sinh ái tình trong nháy mắt

Tướng mạo ta và Nhuận Ngọc không hơn không kém. Tại sao đối với ta vĩnh viễn cũng chỉ là hảo bằng hữu. Đối Nhuận Ngọc thì si mê vẫn là si mê

Ta cố gắng nhẫn nhịn. Đem chân tình của ta đối với Thụy chôn giấu trong tâm.

Bởi vì thụy là Vương gia, tương lai sẽ lấy thê tử. Bởi vì Thụy là bằng hữu mà ta coi trọng nhất, ta sợ nói ra, ngay cả làm bạn cũng không thể. .

Chính là hắn lại dẫn theo một nam tử trở về, cũng chính là hắn nói hắn đã yêu một nam tử!

—— Nếu thật sự đã yêu một nam tử, vậy tại sao không phải là ta – người đã mười năm thân cận?

Ta ghen tị,  trong lòng ghen tị.

Ta là hảo hữu của Thụy, là “Hoài Du công tử vô cùng thanh nhã” chốn hoàng thành .

Không thể, cũng không nên, càng không có tư cách, biểu hiện ra sự ghen tị.

Thời gian lâu, ta biết được Thụy bị cái gì hấp dẫn——

Là linh hồn của Nhuận Ngọc, vô cùng thuần khiết.

Thế giới của hắn so với cái thế giới đầy mưu mô của chúng ta, thật sự đơn giản nhiều lắm.

Vô luận ta vân đạm phong khing như thế nào , trước mắt là quan trường, quyền lực và rất nhiều dục niệm đen tối, ít nhiều gì cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Thụy cũng như ta.

Cho nên, một linh hồn trong sáng thuần khiết như vậy thực hấp dẫn người.

Cho nên, Thụy thực yêu thương Nhuận Ngọc – người có thể đem lại cảm giác thoải mái cho hắn, khiến hắn có thể giải tỏa được buồn phiền trong lòng.

Ta và Thụy mọi điểm đều giống nhau, giống nhau đến mức có thể trở thành bạn thân, thành tri kỷ, nhưng vĩnh viễn không bao giờ có thề thành tình nhân.

“Hoài Du, mau khuyên nhủ Ngọc, bằng không tối hôm nay thế nào ta cũng phải ngủ ngoài thư phòng!”

Thanh âm Thụy sang sảng trước sau như một.

“Thụy ——!”

Khuôn mặt của Nhuận Ngọc bởi vì lời nói của Thụy mà nhiễm hồng một mảnh.

A, thôi ——

“Không liên quan, Thụy.” Ta nâng chung trà lên, cánh đào lướt theo gió chạm mặt hồ, “Cửa phòng ta luôn rộng mở đón ngươi.”

Chỉ mình ta mới biết, ẩn giấu trong lời nói đùa kia chính là một tấm chân tình.

“Ngươi còn dám mơ tưởng đến Hoài Du! Ngươi là đồ Vương gia ngu ngốc”

Nhuận Ngọc cùng thuận theo ta vui đùa, làm bộ như tức giận một lần nữa bắt đầu thảo phạt.

“Uy uy! Bạn tốt ngươi không thể như vậy a!”

Thụy “Khóc thét” tràn ngập ý cười.

Thôi thôi.

Ít nhất, ta còn là độc nhất vô nhị “Hảo hữu”, không phải sao. . .

【 Hậu tục (phần bổ sung sau đó)

Giang Nam

“. . .”

“. . .”

“Nói đi! Xa như vậy, đi cả đường thủy lẫn đường bộ. Bắt cóc ta đến Giang Nam làm gì?”

“Ngươi muốn trách thì trách người bạn tốt Thụy Vương gia kia kìa!”

“A?”

“Thế nhưng lại đem tiểu đệ của nhà ta bắt cóc đi rồi!”

“. . . Vậy ngươi đem ta theo làm gì?”

“Bắt ngươi đổi lấy tiểu đệ!”

“. . .”

“. . .”

“. . .”

“Ngươi, ánh mắt đó là sao!”

“. . . Ca ca cuồng đệ đệ đến ngu ngốc?”

“Ngươi nói cái gì? !”

“. . . Hừ ~” ( chú ý chuyện cười nhạo này ~)

Nửa tháng sau, tại nhà Phương nhị thiếu gia

“Đáng giận, hắn như thế nào còn không trả lại tiểu đệ cho ta!”

“. . .”

“Đáng giận! Đã phạm tội bắt cóc rồi!”

“. . .”

“Đáng giận đáng giận đáng giận!”

“. . . Ta nói ngươi đừng đi qua đi lại nữa được không, quáng mắt.”

“Đáng giận! Bọn bắt cóc chắc chắn sẽ chết không tử tế!”

“. . . Uy. . .”

“Cái gì?”

“Ta là bị ngươi bắt cóc làm con tin đó. Bắt cóc đại huynh”

“. . .”

“. . . Hừm ~” (cười nhạo lần thứ hai ~)

Một tháng sau, tại nhà Phương đại thiếu gia

“Chết tiệt! Đại ca ngươi nói bọn họ như thế nào còn không đem tiểu đệ trở về!”

“Hoài Du công tử, đến đây xem vật cổ này.”

“Phương đại thiếu gia như thế nào mà ngay cả vật cổ thế này cũng có thể tìm được a?”

Một nén nhang sau…

“Đáng giận! Đại ca ngươi nói xem có phải ta nên trực tiếp mang tiểu đệ về?”

“Đây đây~ Hoài Du công tử, đây chính là trà Long Tĩnh vừa được hái xuống lúc đầu mùa.”

“Không tồi không tồi ~ quả nhiên là thượng phẩm trà ngon.”

Sau một chén trà

“Chết tiệt! Nếu khi đó ta ở nhà, nhất định sẽ không để cho tên hỗn đản kia đánh cắp đệ đệ mang đi!”

“Thời điểm không còn sớm, Hoài Du công tử có muốn dùng bữa tối?”

“Cũng tốt, vừa lúc có chút đói rồi.”

Sau một bữa cơm

“Đáng giận! Nếu không phải Thụy Vương gia cùng tiểu đệ ở một chỗ, ta nhất định sẽ trực tiếp mang tiểu đệ trở về!”

“Ai nha ~ có chút mệt mỏi, Hoài Du công tử, ta cáo từ trước.”

“Ân, Phương đại thiếu gia tự nhiên.”

Đêm

“A. . . Thật đói. . .”

“Ngu ngốc. . .”

Ba tháng sau, tại nhà Phương nhị thiếu gia

“Hoài Du, có thấy áo choàng thạch lam của ta ở đâu không?”

“Trong tủ quần áo, ngăn thứ ba, bên phải.”

“A. . .”

. . .

“Hoài Du, thanh bảo kiếm ta mua ngày hôm qua đâu rồi!”

“Hôm qua ngươi ôm cây kiếm đó ngủ cũng không buông, tìm ở giường đi”

“A. . .”

. . .

“Hoài Du. . . Ta đói. . .”

“Phòng bếp có đồ ăn đấy! Lấy phần của ngươi đi. . .”

“A. . .”

. . .

“Hoài Du ~~~ tiền tiêu vắt tháng này ta dùng hết rồi. . .”

“Tìm Tần thúc ( quản gia Phương gia ) xin đi.”

“A. . .”

. . .

“Hoài Du. . . Ta muốn mua cái kia. . .”

“Không được! Tiền tiêu vặt tháng này của ngươi đã hết rồi!”

“Ô. . .”

Nửa năm sau

“Hoài Du. . .”

“Ngủ thật rồi!”

【 kết quả 】

Thời gian: Chín tháng từ khi Hoài Du “bị bắt cóc” đi ngao du Giang Nam

Địa điểm: Kinh thành — Thụy Vương phủ

Nhân vật: Thụy, Nhuận Ngọc

Đạo cụ: một phong thư [đạo cụ số một], một chén trà [đạo cụ số hai]

Nguyên nhân sự việc:

“Vương gia, có thư của Hoài Du công tử.” Quản gia hai tay nâng đạo cụ số một [ phong thư].

“A? Lại có thư của Hoài Du?” Thụy Vương gia tiếp nhận.

. . . Xem thư trong chốt lát. . .

Diễn biến sự việc:

“Ngọc ~ mau tới! Ngọc ~~~” Thụy Vương gia nhiệt tình kêu gọi.

“Chuyện gì a?” Nhuận Ngọc đi vào phòng.

“Hoài Du gởi thư.”

“Ân, ta biết. Nói cái gì?” Nhuận Ngọc tay nâng đạo cụ số hai [chén trà].

Kết quả:

“Nhị ca ngươi, gả cho ta.”

“Choang ——!” đạo cụ số hai tử trận.

Hoàn

8 thoughts on “[Đoản Văn] Hảo Hữu

    1. nội dung nó là như thế này : Hoài Du là bạn tốt của Thụy, Nhuận Ngọc một lần gặp xong yêu Thụy quá bắt cóc Thụy sau này theo Thụy luôn. Hoài Du yêu thầm nhưng không nói chỉ nhìn Thụy và Nhuận Ngọc yêu nhau. Sau này Hoài Du bị nhị ca của Nhuận Ngọc bắt cóc để trao đổi lấy Nhuận Ngọc về ( vì tưởng Thụy bắt cóc Nhuận Ngọc) . Một thời gian lâu Hoài Du và nhị ca của Nhuận Ngọc ở chung, cuối cùng Hoài Du gửi thư về cho Nhuận Ngọc viết rằng : nhị ca ngươi, gả cho ta ^^!

Leave a Reply