Đoản vănNăm trăm năm trước

[Đoản Văn] Năm Trăm Năm Trước – Phần 1

Bookmark

No account yet? Register

Năm Trăm Năm Trước

Phần 1

Tác giả: Kỷ Triển Nhi

Thể loại: cổ đại

Editor: Hạ Vũ

Đứng lặng ở bên cầu Nại Hà [1], cậu chỉ biết phải chờ đợi một người mà bản thân đã quên mặt.

Rất nhiều u hồn qua cầu lướt ngang cậu, hỏi cậu đang đợi người phương nào. Cậu lại suy nghĩ, rồi chỉ nói: “Ta không nhớ rõ…”

Rất nhiều người bởi vậy mà cười cậu ngu ngốc, cười cậu dại khờ. Mạnh Bà [2] thậm chí đã nhiều lần xuống hỏi: “Tiểu tử ngốc, ngươi còn muốn đợi chờ bao lâu nữa?”

Cậu lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Ta không biết.”

Năm trăm năm trôi qua, cậu cứ như vậy cùng cầu Nại Hà tồn tại.

Năm trăm năm trôi qua, từng u hồn luôn hỏi cậu câu đầu tiên là: “Xin hỏi ngươi ở đây chờ ai?”

Năm trăm năm trôi qua, câu trả lời của cậu cũng đều là: “Ta không nhớ rõ…”

Điều duy nhất cậu nhớ là năm ấy khói lửa triền miên, chiến tranh không dứt, trái tim so với lồng ngực còn đau hơn vạn lần, nhưng khuôn mặt của người kia cậu lại vĩnh viễn nhớ không ra.

Hôm đó, một nam tử dùng cổ tay xoay xoay sợi dây, nhẹ nhàng đi tới, giống như ngày xưa hỏi: “Ngươi ở đây chờ ai?”

Cậu cười khổ định lặp lại câu trả lời.

Nam tử lại cười, nói: “Đừng nói với ta là ngươi đã quên.”

Cậu ngây ngẩn cả người: “Làm sao ngươi biết…”

“Đoán.” Nam tử nở nụ cười thật ấm áp.

Cậu chú ý tới sợi dây trên tay nam tử và vết siết trên cổ, liền hỏi: “Ngươi thắt cổ tự sát sao?”

“Đúng vậy.” Nam tử thở dài một hơi, biểu tình không hề giống như đang thở dài tiếc hận: “Nhưng cái chết cũng là một sự giải thoát.”

“Tại sao?” Tay cậu muốn chạm vào sợi dây trên tay nam tử.

“Hai mươi năm qua, ta mỗi ngày đều mơ một giấc mộng giống nhau. Ngươi nói xem có đau khổ hay không?” Nam tử cười nói, vẫn là một nụ cười ấm áp.

Cậu nhẹ nhàng vỗ về sợi dây, chậm rãi hỏi: “Ngươi mộng thấy gì?”

“Một vị tướng quân tự tay sát hại người dành cho mình tình cảm chân thành nhất, cuối cùng thắt cổ tự sát.” Biểu tình của nam tử lúc này có chút cứng ngắc: “Cho nên cuối cùng ta cũng dùng phương pháp trong mộng mà chết đi.”

Cậu suy nghĩ một chút rồi lại hỏi: “Ngươi cảm thấy ngươi chính là vị tướng quân nọ? Vậy sao không gặp lại người bị sát hại kia?”

“Bởi vì người kia vào một khắc cuối cùng trước khi chết đã nói cho tướng quân, cậu ấy sẽ chờ hắn trên cầu Nại Hà.” Nam tử nói: “Chẳng lẽ ngươi chính là người kia?”

Cậu thận trọng nhìn ngắm khuôn mặt của nam tử, nhưng vẫn nhớ không nổi gương mặt đã chìm vào quên lãng: “Xin lỗi, có thể không phải, ta ở chỗ này đã năm trăm năm rồi…”

Nam tử hoài niệm cười nhạt một tiếng, lấy lại sợi dây thắt một nút rồi nói với cậu: “Không sao, rất hân hạnh được biết ngươi. Nếu lần sau ngươi lại thấy ta, xin lấy sợi dây này ra cho ta thắt thêm một nút.”

Cậu sững sờ tiếp nhận sợi dây, nghi hoặc hỏi: “Tại sao chứ?”

Nam tử cao giọng cười to: “Để ta rõ ta đã từng quen biết ngươi.”

Cậu cũng cười. Năm trăm năm kể từ lúc đó, trong trí nhớ của cậu, chưa ai có thể cùng cậu đối đàm thoải mái như thế.

Nam tử đi về phía đầu cầu, sương mù mông lung, che giấu thân ảnh.

Cậu cũng hướng đầu cầu đi, mơ hồ trong sương mù dày đặc, phảng phất thấy được một nụ cười thuần khiết ấm áp.

Bên thân vẫn như cũ không có lấy một bóng người.

Cậu kéo sợi dây đi xuống dưới cầu Nại Hà, đem dây để lại ở bờ sông Vong Xuyên [3].

Hai bên trái phải đã có hai mươi tư sợi dây thoát tuyến, trên mỗi sợi dây đều có một nút thắt, đơn độc chờ đợi một người.

Cậu không nhớ rõ, năm trăm năm trước, thân là Thái tử, cậu ở dưới cơn mưa lê hoa [4] kết bạn với một gã thứ nhân nước láng giềng.

Cậu không nhớ rõ, năm trăm năm trước, hai nước đối địch, tên thứ nhân này được đề bạt trở thành đương quốc tướng quân.

Cậu không nhớ rõ, năm trăm năm trước, khói lửa chiến tranh không ngớt, người nọ hãm hại tàn sát ngàn vạn con người, vung trường kiếm đâm vào trái tim cậu.

Cậu không nhớ rõ, năm trăm năm trước, cậu nắm chặt lưỡi kiếm sắc bén găm trên ngực, rơi nước mắt nói cho hắn biết, cậu sẽ chờ hắn.

Nhưng cậu vĩnh viễn không biết, năm trăm năm sau, duyên nghiệt đã xoá đi gương mặt rõ ràng nhất trong ký ức, bỏ lỡ cơ hội lần thứ hai yêu nhau.

Hết phần 1

Phần 2

♥•.ღ°•♥

Chú thích:

[1] Cầu Nại Hà (奈何橋 – Nại Hà kiều) là cây cầu ở Địa ngục thứ 10 (Thập Điện Chuyển Luân Vương), là ranh giới cuối cùng của Địa ngục [5]. Đi qua cầu này, linh hồn sẽ được chuyển đến Phong Đô, là nơi đầu thai chuyển kiếp. Lúc qua cầu, họ nhìn lại nhân gian lần cuối cùng tại Đài Vọng Hương.

[2] Mạnh Bà: Mạnh Bà là người chuyên cho âm hồn uống canh Quên Lãng để quên hết chuyện kiếp trước, không còn vướng bận để đi đầu thai chuyển kiếp. Vì vậy mỗi người khi sinh ra đều không nhớ được kiếp trước của mình. Canh Mạnh Bà được nấu từ nước sông Vong Xuyên.

[3] Sông Vong Xuyên (忘川河 – Vong Xuyên hà): Dòng sông quên mà cầu Nại Hà bắc qua, ven sông có đá Tam Sinh, trên đó ghi lại tiền kiếp hậu sinh của mỗi linh hồn. Chỉ cần search Google sẽ thấy rất nhiều truyện được viết gắn với sông Vong Xuyên và Tam Sinh Thạch.

[4] Nguyên văn: 梨花飘零 (lê hoa phiêu linh), “phiêu linh” tức là rơi lả tả hoặc rơi chầm chậm, ở đây Vũ chuyển thành “cơn mưa lê hoa”.

[5] Theo văn hoá dân gian Á Đông, người chết sẽ qua Thập điện Diêm Vương là 10 ông vua cai quản cõi âm, ở đó có gương Nghiệt Kính Đài là kính soi lại tất cả hành vi của người chết lúc còn trên dương thế. Các linh hồn có tội nặng sẽ bị trừng phạt nặng nề (như mổ bụng, moi tim, nung vạc dầu…), đi qua cầu vồng trơn trượt và rơi xuống cho thuồng luồng cá sấu ăn thịt cũng như chó ngao hai bên cầu cắn xé. Còn những linh hồn được đi đầu thai kiếp khác phải qua Vong Đài (Đài Quên), uống canh Quên Lãng của Mạnh Bà để quên hết kiếp trước.

Điện Diêm Vương thứ 10 (Thập Điện Chuyển Luân Vương) cai quản việc chuyển kiếp đầu thai.

Đọc thêm: Truyền thuyết về cầu Nại Hà  ||  Canh Mạnh Bà được làm như thế nào?

(Nguồn: nhiều nguồn)

8 thoughts on “[Đoản Văn] Năm Trăm Năm Trước – Phần 1

    1. À nàng thông cảm nha, bây giờ ta bận liên miên, với cả phần 2 khó hiểu lắm nàng ạ, ta cần thời gian ôm QT :((((((

  1. Tại sao các đoản văn đều kết thúc hời hợt vậy nhỉ? Thật muốn biết liệu anh ấy có từ bỏ hi vọng mà đầu thai chuyển kiếp không.

    1. Hiện nay ta thấy đoản văn hay không nhiều, thường xuyên làm readers bị hẫng, đọc siêu đoản văn thì còn phong phú về mặt nội dung hơn a~~~ Đoản văn bây giờ một là quăng cái SE lấy nước mắt, hai là BE không cẩu huyết thì còn đỡ (nói chung là đánh vào nội tâm và khơi gợi sự phẫn nộ, xúc động, hi vọng,… của độc giả), chứ HE nhàm lắm rồi :v
      Dù anh này có từ bỏ mà đầu thai đi nữa thì kiếp sau họ cũng gặp lại nhau thôi, vì duyên nợ chưa dứt mà (〜 ̄▽ ̄)〜

Leave a Reply to 夏雨 Cancel reply