Review - Giới thiệu đam mỹ

[Review] Đạo Mộ Chi Trường Sinh – Vô Tiêu Vũ Du

Bookmark
Trải nghiệm kinh hoàng :) Vũ vừa thức đến gần sáng để đọc một lượt cái hố Đạo Mộ Chi Trường Sinh định đào, và phải nói là cảm ơn chúa con lạy chín phương trời con lạy mười phương đất là đã cẩn thận đọc trước và chưa làm thịt em nó :”<
.
Cảnh báo: Tui không có ý chê này chê nọ, “không đọc thì cút ra chỗ khác”, “không thích thì thôi”, nhưng tui cảm giác truyện này khá ba chấm, nên tui cứ rv cho bạn nào vô tình lướt qua wikidich và thấy bộ này để khỏi sụp hố oan uổng như tui. Tui không có ác ý gì khi viết bài này, chỉ là cảm nhận riêng thôi, không thích thì vui lòng bỏ qua.
.
Nv:
Công: Cố Thiều Hoa (Dương Chiêu Tuấn)
Thụ: Chu Cảnh Diễm (Vĩnh Ninh Vương)
Bạn của thụ: Dương Giai Nhạc (Nguỵ Tử), Triệu Ngọc Nương
Và các nhân vật khác (khá là tai to mặt lớn ở đoạn đầu nhưng hoá ra chẳng có tác dụng gì)
.
Thực ra cũng không đến nỗi kinh khủng như thế, nhưng diễn biến của câu chuyện nó rất là khó hiểu. Đây, spoil nội dung thì nó như thế này:
.
Hai nhân vật chính là Chu Cảnh Diễm và Cố Thiều Hoa. Truyện được chia làm hai bối cảnh, và được viết song song, một là ở kiếp trước, hai là ở kiếp này, kí hiệu là quá khứ – hiện tại đi. Đại khái là Chu Cảnh Diễm đi theo đám bạn phượt đến Nam Sơn, xong bất ngờ phát hiện thằng cha cầm đầu đi chuyến đấy có mục đích riêng, chính là đạo mộ. Sau đó đoàn người đi vào cổ mộ, có mỗi chi tiết con sên quái vật, làn khói đen mẹ mẹ gì đấy là cho thấy đây là truyện về đạo mộ thôi :) Xong hai nv chính lạc đoàn, dẫn nhau đi, rồi em thụ gặng hỏi thân thế của anh công. WTF tui biết là anh công đẹp trai bí ẩn rồi, nhưng các thành viên còn lại trong đoàn còn thần bí hơn, mà em cứ nhất nhất chỉ focus vào anh công, hỏi hết người này đến người khác về ảnh, xong tự đi hỏi thẳng luôn (cứ cho là vì em ý bị cuốn hút đi, nhưng cách lèo lái câu chuyện kiểu này quá mức lộ liễu, cảm giác truyện cứ hùng hục hùng hục, không có chiều sâu). Sau đó anh công bộp phát nói luôn: “Năm Vạn Lịch gì đó, tôi được cử đi dẫn binh dẹp loạn vùng Tây Nam”, và em thụ thì, moá, éo có một tí nào ngạc nhiên (đang ở hiện đại, xong tự nhiên nói toạc ra như người xuyên không thế kia mà vẫn không kinh ngạc thì khó hiểu thật sự) @@ Đến đoạn này tui trợn hết cả mắt lên, vô lí quá. Em thụ chấp nhận mọi chuyện kiểu em ý đã biết từ trước, mặc dù em ý còn éo hiểu tại sao mình bị cuốn vào chuyến đi này lmao.
.
Ok, sau đó là, trời ơi, một hồi chuyển cảnh siêu siêu khó hiểu. Tức là nửa truyện sau là chuyện của tiền kiếp. Em thụ là Vĩnh Ninh Vương, anh công Cố Thiều Hoa là tướng quân Dương Cảnh Tuấn được cử đi chi viện Tây Nam. Và rồi, em phải lòng ảnh, xong hai người đóng cảnh H kéo rèm, rồi ẻm lấy vợ, nhưng chị vợ bị les, nên auto bỏ qua nhé (quá thừa tình tiết, chị vợ cũng như các thành viên khác của đoàn thám hiểm chỉ có đất diễn 1/1000s). Sau đó, anh công được thi thuật trường sinh, và em thụ thì méo, dù cả hai đều có thể sử dụng. Kết quả, em thụ tèo, anh công sống thêm 500 năm đến tận thời hiện đại (wtf thời gian quá sai rồi, vì thời điểm quá khứ gần như là thời Chiến quốc đấy. Amen, đừng nói tác giả còn không rành sử nước mình bằng tui nha), xong em thụ Vĩnh Ninh Vương đầu thai thành Chu Cảnh Diễm này, và gặp lại anh công vẫn còn sống nhăn răng sau 500 năm, và ảnh dùng nốt thời gian đó để bồi em thụ. Sau đó thì cũng biết rồi, anh công thuật lại chuyện xưa (kéo lên trên để đọc tiếp ahihi – một vòng tuần hoàn luẩn cmn quẩn).
.
Tên truyện là “Đạo Mộ Chi Trường Sinh”, nhưng hai điều quan trọng nhất là “đạo mộ” và “trường sinh” ma chú thì lại bị dìm thê thảm. Đạo mộ gần như chẳng có gì nổi bật, mới vào được nửa mộ thì đã lái sang chuyện tình và tada, the end. Trường sinh ma chú thì đoạn đầu éo-có-một-chi-tiết-nào là về trường sinh, xong cuối truyện, phần tiền kiếp tự nhiên lòi ra cái đấy, tần suất dày đặc nhưng chỉ kéo dài đúng 1 page word, không hiểu cái chú đó là cđg, xuất hiện ra sao, có mục đích gì, có nguy hại gì, thi chú thế nào, sao tự nhiên lại dùng chú đó cho Dương Chiêu Tuấn aka Cố Thiều Hoa, mà Chu Cảnh Diễm aka Vĩnh Ninh Vương thì lại éo dùng, dù cả hai đều có thể dùng, và cả hai đều yêu nhau. Ôi trời, như mê hồn trận, càng đọc về cuối càng nhiều nghi vấn không lối thoát.
.
Lí giải cho việc em thụ éo dùng thuật trường sinh, em thụ nói: “Nếu Vinh Ninh Vương bất tử, thì sẽ không có Chu Cảnh Diễm, sẽ không có hiện tại”. Wtf, hai người yêu nhau từ xưa rồi, thà em thụ trường sinh rồi sống 500 năm cùng anh công có phải hơn là chết mấy trăm năm rồi sống lại không ạ, vì nếu thế thì rõ ràng sẽ bên nhau lâu hơn chứ, vô lý một cách… kỳ quặc. Nhưng thôi, hãy mad một tí, vì nếu hai người trường sinh mãi thì truyện này đã éo tồn tại.
.
Đặc biệt, có một nv là Dương Giai Nhạc aka Nguỵ Tử, ở hiện đại là bạn của Chu Cảnh Diễm, xong cuối chương 1 tự nhiên bật ra “Tôi hận cậu”, TỰ NHIÊN luôn ấy, wtf. Xong đến tiền thế, những tưởng sẽ hiểu vì sao lại hận, thì méo, Dương Giai Nhạc thích Chu Cảnh Diễm, xong Diễm không thích lại, nhưng Nhạc vẫn thấy không hề hấn gì, chứ đừng nói là “hận”. À máu choá hơn nữa, cái “hận” này đùng phát chuyển sang nv Ngọc Nữ bánh bèo, bà mẹ hai con, chỉ xuất hiện trong truyện với mục đích chính là thi thuật trường sinh, đm khó hiểu. Mà nguyên nhân hận của Nhạc là gì, là vì Ngọc Nữ và Nhạc cùng xuất thân, nhưng Nữ lại được nhiều người yêu quý (cơ mà Nữ là tốt thật nhé), đọc xong cảm thấy ghét anh Dương Giai Nhạc này vô cùng, cứ nhỏ nhen ti tiện thế nào ấy, mà cũng chẳng có lí do gì chính đáng cho cam.
.
Các khung cảnh quá khứ và hiện tại tách bạch rõ ràng, nhưng không hiểu sao lúc đọc cứ thấy mê man lẫn lộn. Chính xác là thế này: đọc đoạn A, không hiểu, đọc đến đoạn B thì lại không hiểu đoạn B, nhớ mang máng đoạn A có vài chi tiết liên quan đến đoạn B, lộn lại đoạn A thì mới hiểu đoạn B, sau khi hiểu đoạn B thì mới rõ đoạn A, và hai đoạn A, B cách nhau 10 vạn 8 ngàn dặm (?)
.
Tiểu kết: Có hai mạch truyện: quá khứ – hiện tại, gần như chỉ lí giải khúc mắc xưa cũ, dây dưa lằng cmn nhằng đến hiện tại. Ngoài cái đó, những tình tiết khác có cũng như không, thất vọng toàn tập.
.
Các lỗ hổng trong việc xây dựng tình tiết:
  • Đạo mộ là sao éo có cái chi tiết moẹ nào kể về các cơ quan hay cổ văn hay blah bloh các thứ đặc trưng trong mộ thế?
  • Quá nhiều chi tiết thừa thãi, không có lí giải thích đáng.
  • Chu Cảnh Diễm đổ Cố Thiều Hoa quá nhanh. Ôi đcm thể loại đâu ra mới gặp 3-4 ngày đã muốn sấn vào hôn hít xong ôm ấp thế hả anh ơi :'< Coi như mối liên hệ tâm linh từ kiếp trước đi, nhưng quả thực là, nó nhảm vãi, cảm giác như tác giả viết chơi, viết cho xong ý.
  • Dương Giai Nhạc aka Nguỵ Tử là một nhân vật thừa thãi, nhân cách không đáng một xu, thái độ thì khó ở mọi lúc mọi nơi.
  • Đoàn thám hiểm cũng méo có vai trò gì quan trọng, dù lẽ ra phải ngược lại. À xong có hai bố con, đoạn đầu được miêu tả khá kỹ, cứ tưởng thế nào, té ra chỉ để trang trí.
  • Nhân vật Ngọc Nữ là bánh bèo, không cẩn thận có thể gây chướng mắt.
  • Tuyến nhân vật nhàm chán cục bộ, ngoại trừ hai nv chính thì xin nói thẳng, các nv còn lại có cũng như không, quá nhạt nhoà và không trọng lượng. Dù thế thì tui khá kết sự chung tình của anh công ở hiện đại, nhưng quá khứ thì không, vì quá khứ thì ngoài nói yêu em thụ, ôm ẻm và diễn cảnh H thì không-có-một-cái-gì luôn, không cảm nhận được tình cảm với em thụ, trái ngược 180 độ với hiện tại, éo hiểu có phải một người không nữa.
  • Đúng kiểu đầu voi đuôi chuột điển hình.
  • Mạch truyện song song gây rối rắm, khó hiểu. Bộ truyện đơn thuần chỉ là cho hai nv chính gặp lại tiếp nối duyên xưa và kể lại quá khứ, cũng chẳng có gì mấy, nên hiện tại gần như không quan trọng, và quá khứ cũng chẳng có khúc mắc, ẩn tình gì, nên nó mang tính chất tường thuật chứ không phải lí giải, và kéo theo là một lô một lốc chi tiết, nv thừa thãi, và làm câu chuyện nhạt + nhảm hết sức.
  • Đây gần như là một phiên bản lỗi của Đạo Mộ Bút Ký (anh công khá giống Muộn Du Bình, lão Mạc dẫn đoàn thì khá giống Trần Bì A Tứ).
.
Tiếc ghê, tui khá thích anh công Cố Thiều Hoa ver hiện đại trong truyện này, cũng khá thích cách hai người tìm thấy, nhận ra nhau, mà đáng tiếc tay nghề của mẹ tác giả thật sự có vấn đề 100%. Thực lòng thì tui thấy tình huống truyện cũng lạ, HOÀN TOÀN có thể viết thành một thiên tình sử cảm động lòng người, tiếc thay… Tình huống truyện ổn, nhưng hoàn toàn, hoàn toàn không đáng để edit.
.
Tạm thời chỉ rv được thế thôi, vì thực sự sau khi cày xong bộ này tôi cảm thấy não bộ và tâm trạng đều đang rối như một mớ bòng bong, lắm chỗ bức xúc khó hiểu, mà cũng éo hiểu là cái dây mơ rễ má gì dẫn đến sự khó hiểu ấy, xong truy ra được cái dây mơ rễ má đó rồi thì bùm phát hiện nguyên nhân của đám dây rợ ấy là, không gì cả :) Trần đời lần đầu viết rv truyện, lần đầu gặp một truyện khiến mình vừa nuối tiếc lại vừa cáu bẳn như thế này, đọc nhiều bộ viết non tay kiểu này chắc nhập viện vì banh não quá.
.
Anw, tui không muốn góc nhìn của tui làm ảnh hưởng đến thế giới quan của mọi người, hãy nhớ là bài rv của tui chỉ mang tính chất tham khảo, tui không khuyên mọi người tránh xa bộ truyện chỉ vì tui không thích nó. Tuy nhiên, tui nói thật, đọc xong rất ức chế và đau đầu.
.
Rút kinh nghiệm, từ nay sẽ tập thói quen đọc trước khi đào :))))) Btw, có ai biết bộ nào kiểu công sống mấy trăm năm chờ thụ đầu thai kiểu này nhưng tác giả viết chắc tay không ạ?
.
À, sau khi hoàn HBCQ tui sẽ đào một hố Dân quốc. Nhiều người cứ chê Dân quốc vì không hợp thị hiếu, nhưng chs tui thích Dân quốc bomera huhu TTATT Tui có thể nuốt mọi thể loại, từ phụ tử đến ngược đến ngọt đến song tính sinh tử NP sản nhũ BE SE (nuốt được thôi, chứ cũng không đọc đam mấy), trừ Tây phương ra, cứ gặp bộ nào lạm dụng tiếng Anh hay thậm chí chỉ có tên tiếng Anh, hoặc được gắn tag Tây Phương ma huyễn là tui bỏ chạy ngay lập tức QAQ Klq nhưng nếu tui nói tui bắt đầu sự nghiệp edit sau khi mới đọc đúng 3 bộ đam, và tính đến bây giờ tui chưa đọc quá 20 bộ, thì các thím có tin hem? :)))))))))))))

5 thoughts on “[Review] Đạo Mộ Chi Trường Sinh – Vô Tiêu Vũ Du

  1. Đọc cái này làm em lại nhớ tới nam chủ bạch liên hoa liều mạng hắc hóa cũng phải làm gay với ta, thích bé đồ đệ aka nam chủ bạch liên hoa sau này hắc hóa, cốt truyện cũng khá có trọng lượng, nhưng không thể nào yêu nổi cách mụ ta xây dựng mối quan hệ của những nhân vật. Haiz, cuộc đời ai biết được chữ ngờ :)))) Rớt hố rồi tan nát hết cả trái t(r)ym

    1. Chuẩn chuẩn, đến tui còn bị cái văn án và 3 chương đầu đánh lừa :D Đọc xong thấy cái văn án và câu chuyện là hai đẳng cấp hoàn toàn khác nhau :”<< Đúng là đọc xong ngu cả người :v

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *