Review - Giới thiệu đam mỹ

[Review] Hữu cầm hà tu kiếm – Tô Du Bính

Bookmark

Mãi mới có nổi tí thời gian rảnh để mà viết review, và chẳng hiểu sao lại quyết định chọn Hữu cầm hà tu kiếm. Trong Hi nháo hệ liệt, Bại nhứ tàng kim ngọc là bộ cá nhân mình đánh giá là hay nhất, Hữu châu hà tu độc là bộ mình thấy ấn tượng nhất, nhưng bộ mình review lại là Hữu cầm hà tu kiếm. Mọi người dường như không mặn mà lắm với Hữu cầm hà tu kiếmPhồn hoa ánh tình không trong hệ liệt này thì phải, vì mình thấy đa phần đều kêu nó khó hiểu, hơi nhảm, đọc khó chịu và nhiều người đã drop. Mình không thấy như vậy, nên mình sẽ chia sẻ chút ít góc nhìn của mình.

Lưu ý: Tất nhiên đam mỹ giang hồ kiếm hiệp sẽ không thể xuất sắc được như truyện kiếm hiệp chính thống, nên nhận xét trong này sẽ được đặt trong hệ quy chiếu của những tác phẩm đam-mỹ-có-yếu-tố-giang-hồ-võ-hiệp. 100% bài viết dựa trên quan điểm cá nhân.

Giới thiệu sơ qua về Hi nháo hệ liệt:
Hi nháo hệ liệt bao gồm:
1. Hi nháo giang hồ:
– Hủ mộc sung đống lương
– Bại nhứ tàng kim ngọc
– Phồn hoa ánh tình không
2. Hi nháo quan trường – Thức nhữ bất thức đinh
3. Hi nháo dị vực:
– Hữu châu hà tu độc
– Hữu cầm hà tu kiếm
Lưu ý là nên đọc nó theo đúng thứ tự để tường tận hơn về các mốc thời gian và tuyến nhân vật. Hữu cầm hà tu kiếm là bộ cuối cùng trong hệ liệt này. Cá nhân mình thì thích Hữu châu hà tu độc nhất, sau đó đến Bại nhứ tàng kim ngọc, còn lại thì thấy khá bình thường.

Tên dịch: Có đàn cần chi kiếm?

Thể loại: Đam mỹ, hướng dễ dàng, giang hồ ân oán, dị quốc kỳ duyên, thiên chi kiêu tử, cải trang giả dạng
Bối cảnh: được đặt ở Tây Khương – Đột Quyết.
CP chính: Hồn Hồn vương Tây Khương – Khuyết Thư (công) và Hà Dung Cẩm – Hách Cốt tướng quân (thụ)

Reviewer: Hạ Vũ

Phần mở đầu của câu chuyện khá mơ hồ, vì một nửa đã được đề cập trong Hữu châu hà tu độc, nửa còn lại phải đọc truyện và từ từ suy luận, phán đoán ra. Xin hệ thống lại như sau:
Hai vị vương của Tây Khương là Hồn Hồn vương và Mẫn Mẫn vương tranh giành ngôi vị, tàn sát lẫn nhau, sau cùng Hồn Hồn vương thắng, giết Mẫn Mẫn vương là lên ngôi. Hà Dung Cẩm hay Hách Cốt là một vị tướng quân dưới trướng Mẫn Mẫn vương, sau khi Mẫn Mẫn vương vào đường cùng thì sẵn sàng bán đứng anh (dù là bất đắc dĩ), và Hà Dung Cẩm đầu quân về phe Hồn Hồn vương. Lúc ban đầu, Hồn Hồn vương rất lạnh lùng hà khắc, vừa gặp đã quất ngay cho Hà Dung Cẩm một roi giữa trời tuyết thấu xương, nhưng sau đó dần dần lại bị cảm hoá và yêu đến điên dại.
Về lai lịch, Hà Dung Cẩm và Ni Khắc Tư Lực (anh công trong Hữu châu hà tu độc) là sư huynh đệ, học trò của một nhân vật giang hồ tên Hoa Thanh Hà, sau lập nên Tuyệt Ảnh phong. Tuy nhiên vì một lí do nào đó mà Hà Dung Cẩm và Ni Khắc Tư Lực bị trói buộc với Thánh Nguyệt giáo – một thế lực nhất nhì Tây Khương lúc bấy giờ. Để giải khai trói buộc cho bản thân và sư đệ, Hà Dung Cẩm đã chấp nhận thoả thuận ám sát Hồn Hồn vương, dù thành hay bại thì đều chấm dứt liên quan giữa hai bên. Kết quả tất yếu là, Hà Dung Cẩm mềm lòng, kế hoạch ám sát thất bại.

Sau đó là một hồi yêu hận tình thù khiến Hà Dung Cẩm và Khuyết Thư (Hồn Hồn vương) xa nhau. Có lẽ nguyên nhân là do vương đã khiến Hà Dung Cẩm phải chịu nhiều đau khổ. Giang hồ đồn đại là Hà Dung Cẩm chết trên giường Khuyết Thư, nhưng thực ra anh chỉ giả chết để trốn đi thôi. Lời đồn đãi thực ra cũng có một phần sự thật, vì Khuyết Thư đã cưỡng ép Hà Dung Cẩm, còn suýt phế đi võ công của Hà Dung Cẩm để biến anh thành nam sủng của mình – một chuyện khó có thể chấp nhận.

Như motif thông thường trong truyện Tô Du Bính, một người nhận ra mình yêu đối phương, sau đó hết lòng theo đuổi và happy ending, bộ này cũng vậy, nhưng có thêm yếu tố tra công biến hảo công. Đôi bên đều biết mình yêu đối phương nhưng không thể vượt qua rào cản trong lòng, cuối cùng Khuyết Thư đã vứt bỏ hết tự tôn, chân thành hối lỗi, điên cuồng theo đuổi và được người kia chấp nhận.

Xin lỗi nếu phần hệ thống bên trên của mình có sai sót, vì quá khứ của hai nhân vật này không được kể rõ, cũng chẳng có phiên ngoại riêng, mà mỗi chi tiết là một phần vụn vặt, bộ trước một tí, đoạn đầu một tẹo, đoạn sau thêm chút, kết quả là người đọc phải từ từ đọc, ghi nhớ rồi chắp vá lại, tuy khá rối và bất tiện nhưng cũng hay ở chỗ có cảm giác khám phá và suy luận logic.

Một nhân vật không thể không kể đến trong bộ này là Xác Châu. Tác giả xây dựng hình tượng nhân vật này khá ngầu, đến nỗi mình còn suýt nhầm anh này sẽ lên làm công chính. Tuy vậy, nếu nói nổi bật thì không hẳn, nên cũng không làm người đọc thấy hoang mang cho công chính. Xác Châu luôn nghi ngờ Hà Dung Cẩm, nhưng lại nhiều lần có hint nên cũng khó xác định hắn có thích Hà Dung Cẩm hay không. Nếu có thì tình cảm đối với Cẩm không thể sánh bằng Khuyết Thư, còn nếu không thì nhân vật này lại thành ra chiếm kha khá phân lượng trong truyện nhưng lại chẳng để làm gì.

Thêm nữa là bộ này khá đặc trưng bởi bối cảnh Tây Khương. Lối sống, sinh hoạt và quy củ của họ thoải mái hơn người Hán nhiều, thỉnh thoảng đổi gió cũng rất thú vị.

Nhìn chung, truyện không nổi bật, thậm chí kém rất nhiều so với các bộ khác trong hệ liệt và so với mặt bằng chung các truyện cùng thể loại. Giọng văn tác giả cũng không mấy đặc sắc, xây dựng tình tiết khá bình thường, duy chỉ có hình tượng bất cần đời và bản lĩnh quyết đoán của Hà Dung Cẩm là được khắc hoạ ấn tượng. Một điểm cộng nữa là không khí truyện khá lạ, nếu đọc chơi thì cũng ổn, 5/10.
(5/10 không tính là điểm thấp đâu vì mình khá khó tính, bộ nào không hay mình drop luôn chứ chẳng đọc hết đâu. Truyện 3-4 là mức tạm ổn, 5-6 là khá ổn, 7-8 là hay/rất hay, 9-10 là cảnh giới thượng thừa rồi).

Hic lúc đầu định viết review tổng hợp cho cả 6 bộ trong hệ liệt luôn cơ, nhưng làm không có được, vì review phải có hứng mới viết nổi, cưỡng ép không hạnh phúc :>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *