Review - Giới thiệu đam mỹ

[Review] Khác Thủ Tiên Quy – Đông Lai Bất Tự Bồng Lai Viễn

Bookmark

Review: Khác Thủ Tiên Quy

Tác giả: Đông Lai Bất Tự Bồng Lai Viễn

Thể loại: Đam mỹ, tiên hiệp tu chân, xuyên việt thời không, tình hữu độc chung, cổ đại, cường cường, chậm nhiệt, 1×1, HE

Số chương: 253 chương + 1 phiên ngoại

CP chính: Diệp Vu Thời x Phương Khác

CP phụ: Côn Lăng đạo nhân x Lạc Chính lão tổ, Công Tôn Tuỳ x La Tất, ngoài ra còn có một CP đặc biệt (nhưng đã tan rã) là Tiêu Vân Dật x Trí Tiêu, còn lại đều là thẳng

Editor: Huyết Phong (Light)

Reviewer: Hạ Vũ (Lệ Huyết Cung)

Lưu ý: Có spoil, đây gọi là bài cảm nhận thì đúng hơn

Đọc bộ này ngay thời gian ôn thi nước rút của kỳ thi học sinh giỏi thành phố, nhưng tôi tuyệt đối không hối hận. Như có nói khi review Sử thượng đệ nhất Phật tu thì tôi chỉ review khi gặp bộ nào thực sự hay đến mức nó thôi thúc mình phải viết, và trung bình cứ 30 bộ tôi đọc thì mới có 1 bộ như vậy.

Phương Khác là một sinh viên tâm lý học xuyên việt đến tu tiên giới, vì y có mối liên hệ thần bí nào đó với thế giới này. Trước khi xuyên, y đã đọc qua cuốn tiểu thuyết tu chân này trên mạng và biết được kha khá diễn biến, mỗi tội tác giả bỏ hố, đang đọc thì xuyên.

Câu chuyện xoay quanh cuộc tranh đấu giữa các đại môn phái, đại thế gia ở tu chân giới. Nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết đáng ra là Diệp Vu Thời, nhưng sau khi xuyên thì biến thành Phương Khác, mọi tình tiết bị đảo lộn. Diệp Vu Thời được bản văn xây dựng là một nhân vật giả tạo, lang độc, miệng nam mô bụng một bồ dao găm, luôn tỏ vẻ ôn hoà nhưng thực chất lại lạnh nhạt vô cùng, giỏi tính kế, tinh hoa tạp học, không gì không thông. Diệp Vu Thời vốn là nhị hoàng tử ở phàm giới, đến tu chân giới và nuôi mong ước trở thành cường giả để báo thù. Nguồn cơn như sau, hoàng hậu của phàm giới là con gái cưng của Âm gia – một thế gia tu tiên, nhưng lòng dạ ác độc, ghen tị, nên đã mưu hại Diệp quý phi – mẹ của Diệp Vu Thời và tính giết luôn cả Diệp Vu Thời, nhưng hắn đã trốn được đến tu chân giới… Khi xuyên đến tu tiên giới, Phương Khác đã biết trước con người Diệp Vu Thời nên tận lực muốn né, nhưng hành động y làm lại như hiểu rất rõ Diệp Vu Thời, khiến Diệp ban đầu phòng bị, chán ghét, nhưng rồi dần dần lại sinh ra hứng thú. Cùng đồng hành qua nhiều lần vào sinh ra tử, Phương Khác nhận ra Diệp Vu Thời đối xử với bằng hữu vô cùng trọng tình và nghĩa khí, chứ không hoàn toàn “lang độc” như y tưởng. Điều đáng lưu ý ở đây là trong bản văn Diệp là thụ, nên sau khi thích Diệp, Phương lại cứ tưởng mình là công, nên mới có những phân cảnh dở khóc dở cười như sau:

Ảnh 1Ảnh 2

Để nói về Diệp Vu Thời thì cả ngày khó nói hết, vì anh công này là một thể tổng hoà của những thái cực tưởng chừng như đối lập. Rất lang độc mưu mô nhưng cũng rất trọng tình nghĩa khí; rất ôn hoà nho nhã nhưng cũng lạnh lẽo thấu tim; hay bề ngoài tỏ vẻ không quan tâm nhưng trong lòng lại lo nghĩ, suy tính ngàn vạn cho người mình yêu, kiên quyết chống đối sư phụ La Thanh để được ở bên Phương Khác… Kiểu đẹp và cả phong thái của Diệp Vu Thời trong tưởng tượng của tôi khá âm nhu. Đây là một mỹ công với đôi mắt hồ ly, khoé môi luôn cong lên mang theo nụ cười mỉm, dù thần tình trong mắt là ghét bỏ và xa cách. Diệp Vu Thời là người có thù tất báo, có lí tưởng riêng, nhìn xa trông rộng (bằng chứng là hắn đã chiêu mộ được cả một đội quân đông đảo nhân – yêu – ma đi theo mình, nhất nhất kính phục mình). Diệp Vu Thời rất giỏi, tinh thông cả thuật pháp, phù chú, luyện khí, kiếm thuật, trận pháp… (trừ luyện đan) nhưng đúng ra thì Diệp chân chính là một phù lục sư đại tài, là người tiến xa nhất trên con đường này trong suốt nhiều ngàn năm qua ở tu chân giới. Từ phù chú nhất, nhị, tam phẩm, rồi dần dần qua những lần đọc sách, suy ngẫm, say mê tìm tòi, Diệp đã chế được phù chú thập phẩm lấy thiên địa tinh hoa vẽ ra, rồi vượt xa hơn cả là phù chú vô phẩm, thần phù. Phù lục sư tầm thường khi chiến đấu chỉ biết ném phù tứ tung, nhưng Diệp Vu Thời không cần, hắn lấy thân vẽ phù, lợi dụng tự nhiên để chế thành phù, trình độ đã lên đến một cảnh giới khác, sau khi hắn ngộ ra “đạo”. Đạo của hắn, chính là của một mình hắn, là thuận theo tâm ý bản thân.

Diệp Vu Thời giỏi mưu tính, tất cả những sự việc diễn ra đều nằm trong kế hoạch, cho đến khi Phương Khác xuất hiện. Người này ban đầu khiến hắn ghét bỏ, nhưng rồi lại hết lần này đến lần khác đồng hành với hắn, lúc bị Cẩu Cốt đạo nhân và Vệ Mâu Lưu của đại lục Thanh Hoa truy sát trong tình cảnh trọng thương cũng nhất quyết không bỏ hắn lại, còn rụt rè hỏi hắn “Đạo lữ của huynh sau này sẽ là nam hay nữ? Huynh cảm thấy đạo lữ nam tính thế nào?”. Lúc đầu có thể Diệp Vu Thời cũng tính dùng Phương Khác như một con bài, nhưng dần dần tình cảm nảy sinh, Diệp lại trở thành một anh công chung tình, lo nghĩ vì người mình yêu hơn ai hết.

Phương Khác nguyên bản là một người âm trầm, không thích nói chuyện khiến người chán ghét, nhưng “Phương Khác” sau khi xuyên lại biến thành một người hoàn toàn khác. Y biết mưu tính cho con đường sau này, mục đích tu luyện ban đầu là để có thể sống sót, sau đó là để bảo vệ những người chí thân bên cạnh mình. Phương Khác không phải kiểu người có vẻ ngoài đẹp kinh tâm động phách, mà chỉ được miêu tả là “thanh tú”, “nhu hoà dễ nhìn”, nhưng Phương Khác lại hết lần này đến lần khác trở nên nổi bật, khiến người khác chú ý dù chỉ là vô tình. Bước ngoặt của cuộc đời Phương Khác là khi y phát hiện ra dấu ấn Thái A kiếm ý bị cha mình phong ấn trong thượng đan điền. Thái A kiếm, “dài hai mươi mốt tấc ba phân, chí tôn chí quý, nhân thần đều kính”, chính là thanh kiếm đệ nhất thiên hạ, đã từng danh chấn Thần Châu thời viễn cổ. Ấy vậy mà, thanh kiếm vạn người tôn quý ấy lại bị phong ấn trong thân thể một tu chân giả tam linh căn hết sức bình thường như Phương Khác, chính vì y có một người cha “điên” – Phương Minh Viễn. Phương Minh Viễn tuy tư chất bình thường nhưng lại có chấp niệm rất lớn đối với kiếm. Ông ta đi khắp nơi tìm kiếm trân bảo của các môn phái, toàn bộ dùng để phong ấn Thái A và tôi luyện thân thể Phương Khác, hay nói một cách trần trụi hơn, ông dùng con trai mình làm thí nghiệm. Nhưng cũng chính nhờ bước ngoặt này mà cuộc đời Phương Khác chuyển hướng từ thuật tu sang kiếm tu, rồi dưới sự tự lĩnh ngộ và sự chỉ điểm của Diệp Vu Thời, của sư phụ Trí Tiêu, sở học của y đối với kiếm càng thêm sâu sắc. Y sở hữu cả Thái A kiếm quyết và Sâm La kiếm quyết, hai loại kiếm quyết hùng mạnh bậc nhất. Sâm La kiếm quyết nguyên bản chỉ có mười hai thức, học hết thức thứ mười hai, tu vi sẽ đình trệ không tiến, chỉ có vượt qua rào cản đó thì mới có thể đột phá. Và Phương Khác, đã làm được, hắn chém ra được đường kiếm thứ mười ba, chính là “thuận theo tự nhiên”.

Phương Khác thông minh cơ trí, nhìn xa trông rộng và đặc biệt là có lập trường vững vàng. Đứng trước sự dụ hoặc của Thái A kiếm, của việc trở thành cường giả bậc nhất, y vẫn không hề dao động, thẳng thừng từ chối, vì y không muốn phải chịu sự trói buộc. Cũng giống Diệp Vu Thời, tầm nhìn của Phương Khác không chỉ bó hẹp ở trong môn phái, trong một đại lục, mà là bao quát cả tu chân giới. Bản lĩnh của Phương Khác được thể hiện ở việc thẳng tay trừng trị Tạ An ngoan độc; giết mười người Thái Hành đền một mạng người Côn Luân; hay thu phục đám đệ tử đời thứ ba mươi bảy Vương Lạc Dương, biến chúng từ căm ghét thù hận trở thành yêu kính, tin phục mình. Phương Khác là một nhân vật đặc biệt, vì y quá mức “cường”. Tự mình đi lên, tự mình tiến bộ, bị trọng thương không lùi bước, lâm đại địch không run sợ, cực kỳ bản lĩnh, thứ bản lĩnh thép và lòng tin vững chãi “thiên ý hướng về ta”.

Có người nói, nhân vật chính thăng tiến quá nhanh, riêng tôi không cho là vậy, vì sự thăng cấp của hai nhân vật chính đều có lí do rõ ràng, thuyết phục, không có gì phi lý. Cả Phương Khác và Diệp Vu Thời đều có đạo tâm kiên định, bản lĩnh vững vàng, chăm chỉ cầu tiến, có nghiên cứu đối với sở học của mình và cũng có những cơ duyên nhất định, nên hoàn toàn không thể gọi là “vô lý”. Diệp Vu Thời rảnh khi nào sẽ ngồi đọc sách, vẽ phù khi ấy, thông qua luyện tập không ngừng mà ngộ ra “đạo”. Căn phòng bừa bộn, phù lục vẽ xong rải rác khắp nơi, bút vẽ lộn xộn chính là minh chứng hùng hồn nhất cho sự thăng cấp của Diệp Vu Thời, chính là nhân tố khiến hắn trở thành phù lục sư trẻ tuổi nhất vẽ ra được thần phù. Còn Phương Khác, khi ở đại lục Thanh Hoa, dưới sự đốc thúc của Diệp Vu Thời, y chuyên tâm luyện những đường kiếm cơ bản, luyện đến khi thành thục. Y ngộ ra rằng không cần kiếm chiêu hoa mỹ, mà cầm kiếm chính là để giết địch, nên đôi khi một đường đâm thẳng trực diện còn uy lực hơn bất cứ chiêu thức hoa mỹ nào. Y dung hợp cả Thái A kiếm quyết và Sâm La kiếm quyết, chủ yếu dùng Sâm La kiếm quyết. Sâm la vạn tượng, vạn pháp quy nhất, bao hàm cả vũ trụ vạn vật. Nếu đạo của Diệp Vu Thời là thuận theo tâm ý, thì của Phương Khác, chính là thuận theo tự nhiên.

Khác Thủ Tiên Quy là chậm nhiệt văn, cả hai nhân vật chính đều cường, nên đừng mong đợi công thụ dính nhau như sam, bắn hint sớm tối. Nhưng cũng chính vì lí do này mà Khác Thủ Tiên Quy rất hợp gu tôi. Công thụ có bảo vệ lẫn nhau, có đồng hành giết địch, nhưng không phải thụ lúc nào cũng cần công đến giải cứu, hay công cứ gặp nguy hiểm là có thụ ở bên tương trợ, hay hở tí là ôm hôn thắm thiết. Diệp Vu Thời và Phương Khác không như vậy. Hai người đều có những nhiệm vụ, trọng trách riêng cần phải hoàn thành, nên xa nhau phần nhiều. Nhưng họ sẵn lòng gánh trách nhiệm, vì môn phái, vì chí hướng, và cả vì bảo vệ người thương nữa. Không phải lúc nào cũng bên nhau, nhưng một người tính đủ kế sách để bảo vệ người thương chu toàn, một người đi đâu cũng lo lắng, nhớ nhung “sư huynh”, vì người kia mà bảo vệ tốt cho bản thân “Đệ không chỉ là của bản thân đệ, đệ còn là của huynh nữa”. Tình cảm đến bậc ấy, chưa đủ sâu sắc sao? Vượt qua mọi rào cản, mọi nghi ngờ, mọi tình huống ngàn cân treo sợi tóc tưởng chừng sẽ mất đi người kia vĩnh viễn. Tôi đã khóc khi thấy nước từ khoé mắt Phương Khác chảy ra hoà lẫn với máu lúc Diệp Vu Thời đẩy y ra, một mình bao vây Tiêu Vân Dật – một tu sĩ kỳ hợp thể; lúc Diệp Vu Thời lo lắng vì sao Phương Khác đi làm chuyện nguy hiểm mà không báo với hắn, muốn giết Thái A vì đã lừa gạt Phương Khác; hay Phương Khác trước lúc quyết chiến Tả Khâu đã đặt một chiếc nhẫn dưới lòng bàn tay Diệp Vu Thời khi ấy đang hôn mê bất tỉnh; và còn muôn vàn những hi sinh thầm lặng, những khoảnh khắc ngọt ngào họ dành cho nhau nữa. Yêu, đâu cần thời thời khắc khắc nói ra lời? Đừng nói, hãy hành động. Phương Khác và Diệp Vu Thời sẽ không chết vì nhau, mà họ, sẽ vì nhau mà sống. Phương Khác tu luyện Sâm La kiếm quyết rồi, y biết tu vi của mình chẳng bao lâu nữa sẽ gặp bình cảnh không thể tăng, y sẽ sớm chết đi, mà thọ nguyên của Diệp Vu Thời thì vẫn sẽ tiếp tục tăng lên cùng tu vi của hắn. Lúc ấy, Phương Khác đã hỏi Diệp Vu Thời:

“Xuất phát từ ý nguyện của chính huynh, ‘đạo’ cũng có thể không cần suy nghĩ nữa. Vậy thì ý nghĩa của tu chân đối với huynh chỉ còn lại tuổi thọ lâu dài. Nếu vậy huynh nguyện ý vì đệ từ bỏ thọ mệnh ngàn vạn năm không?”

“Huynh nguyện ý.” Giọng Diệp Vu Thời rất thấp nhưng lại mang theo sự quyết tâm khiến người ta vô pháp chống cự.

Đối với tu sĩ, ngày rộng tháng dài, có đạo lữ bầu bạn đã là diễm phúc, nhưng có người sẵn sàng từ bỏ tất cả vì mình, ấy là sự hi sinh lớn lao cỡ nào, khi mà người tu chân ngoài cầu sức mạnh thì chính là cầu thọ nguyên lâu dài? Hơn nữa, Diệp Vu Thời vốn là một người trọng lợi ích. Tình cảm giữa hai người, nhẹ nhàng thuần khiết, nhưng đủ mãnh liệt đậm sâu, khiến người ngưỡng mộ. Một người cường ngạnh trên chiến trường, một người mưu lược chỉ huy vạn quân, nhưng chỉ khi về bên nhau, họ mới thấy thoải mái, được trở về chính con người mình. Đối với tôi, những lúc Diệp Vu Thời chải tóc cho Phương Khác, hay nhưng lúc Phương Khác nhón chân hôn nhẹ lên khoé môi Diệp Vu Thời, chính là khoảnh khắc lãng mạn và bình yên nhất.

Ảnh 4Ảnh 5Ảnh 6Ảnh 7Ảnh 8Ảnh 9Ảnh 10Ảnh 11Ảnh 12Ảnh 13Ảnh 14

Những tình cảm khác ngoài tình yêu như tình bằng hữu, tình sư đồ, tình thân, tình cảm với tông môn trong câu chuyện này cũng rất đáng để tâm.

  • Trước hết, về tình sư đồ, có những sư phụ hết lòng lo nghĩ cho đồ đệ, nhưng không thiếu những kẻ sẵn sàng giẫm đạp lên tình cảm để đạt được mục đích. Cả Diệp Vu Thời lẫn Phương Khác đều mang trong mình những biến số khiến người khác phải nghi ngại, khiến La Thanh (sư phụ Diệp) lo lắng Phương Khác tu luyện Sâm La kiếm pháp xong thì tu vi sẽ đình trệ ở nguyên anh, không muốn y trở thành đạo lữ của Diệp Vu Thời, lo y sẽ cản đường hắn; hay như Trí Tiêu (sư phụ của Phương Khác), lo rằng Diệp Vu Thời sẽ tính kế Phương Khác, không yêu thương Phương Khác thật lòng. Nhưng rồi cuối cùng Phương Khác đã vượt qua cản trở của kiếm pháp, mà Diệp Vu Thời cũng đã dùng hành động chứng minh cho Trí Tiêu thấy, người xem trọng thù hận thì cũng sẽ xem trọng tình cảm, chứ chẳng phải chỉ có âm mưu và vô tình như Trí Tiêu nghĩ. Ngược lại là Tiêu Vân Dật và Tả Khâu của phái Thái Hành. Tiêu Vân Dật chưa từng hỏi Tả Khâu muốn gì. Mà Tả Khâu, hắn dám lật đổ sư phụ, tính kế chính sư phụ mình để đạt được mục đích.
  • Như tình bằng hữu, có những mức độ tình cảm nông sâu khác nhau, nhưng đều khiến người đọc vô cùng cảm động. Phương Khác và Thái A, hai kẻ bị trói buộc bởi dấu ấn kiếm ý Phương Minh Viễn phong ấn trên thượng đan điền của Phương Khác. Ban đầu Thái A hết lần này đến lần khác lừa gạt Phương Khác, nhưng tình bằng hữu giữa hai người cũng rất đậm sâu, trường tương tư thủ bảo vệ lẫn nhau (đến nỗi Diệp Vu Thời ghen lồng lộn). Hay như Diệp Vu Thời và đám La Tất, Công Tôn bàn tính, Thôi sào trúc… vừa là đồng môn, vừa là bằng hữu sẵn sàng hi sinh vì nhau (La Tất và Công Tôn Tuỳ cũng là một CP phụ dễ thương, nghiêm túc mặt than công x thông minh loi choi thụ). Hoặc như hai người Phương Diệp với Ti Lan và Điền Thanh Quang, vốn tưởng chỉ là bèo nước tương phùng ở đại lục Thanh Hoa, nhưng lấy chân tâm đối đãi, cuối cùng những người bạn Ti Lan và Điền Thanh Quang lại trở thành một trợ lực đáng kể cho hai người trong cuộc loạn thế.
  • Tình thân: Tình thân không phải lúc nào cũng đáng quý, nhất là trong thế giới mạnh được yếu thua, trong những đại thế gia chỉ coi trọng người có tiềm năng. Như Âm gia, một trong ngũ đại thế gia, gia chủ Âm Văn Lục hắt hủi đệ đệ Âm Giáp không có tư chất; hay Phương gia cũng hắt hủi, khinh thị Phương Khác. Một số kẻ, thậm chí còn sẵn sàng từ bỏ nhi tử thân sinh để giành phần lợi ích về cho mình, như Chu chưởng môn của phái Thiên Sơn nhu nhược, nhẫn tâm giao con trai mình – Chu Thức Vũ vào tay phái Thái Hành; nhưng cũng có trường hợp như Tạ lão, vì lẽ phải mà bằng lòng không tính toán với Phương Khác đã giết cháu mình.
  • Tình cảm với tông môn: Trong ba đại môn phái và tứ đại tông môn thì tình cảm môn phái khiến người ta rung động nhất là của người Côn Luân, thà rằng từ bỏ mục đích, chứ không hi sinh đệ tử phái mình. Người Côn Luân, thà chết đứng còn hơn sống quỳ; thà rằng chết chứ không tham sống mà chà đạp lên sinh mạng của đồng môn. Người Côn Luân không kỷ luật nghiêm khắc như phái Thái Hành, nhưng người Côn Luân có tình cảm đồng môn, lúc cần thì từ phụ bếp đến người đốn củi cũng sẵn lòng cầm vũ khí lên chiến đấu vì mảnh đất Côn Luân, đệ tử Côn Luân làm mật thám dù bị bắt cũng quyết không hé một câu, thế nên mới có câu “xương người Côn Luân rất cứng”, vì “Vào Côn Luân là người Côn Luân. Người Côn Luân có hồn Côn Luân.” Phái Thái Hành, nhìn như trên dưới một lòng, nhưng chỉ cần cấp trên có mệnh lệnh, vẫn có thể sẵn sàng quay sang chém giết đồng môn không chút lưu tình…

Có ba nhân vật đặc biệt đáng lưu ý, chính là Thái A, Tả Khâu và Giang Trầm Chu.

  • Thái A vốn là kiếm linh được tộc Thương Lục phục chế lại từ thanh kiếm bị gãy. Thái A có tu vi kỳ hợp thể nhưng vì là kiếm linh nên không có cảm xúc. Hắn được miêu tả là một tu sĩ yêu tộc với mái tóc dài màu bạc, mặc y phục đen, có đôi mắt đen thẫm sâu thẳm nhưng không có thần. Thái A bị trói buộc với Phương Khác vì sự cuồng vọng của Phương Minh Viễn, và Thái A cũng đã lừa gạt Phương Khác nhiều chuyện. Chuyện đầu tiên là lừa Phương Khác ký kết khế ước với Thái A kiếm mà không cho y biết rõ hậu quả, ấy là kết khế ước tương đương với bán linh hồn cho kiếm, ngươi sẽ trở thành cường giả bất bại nhưng cũng sẽ đánh mất tâm trí, không còn tình cảm. Chuyện thứ hai chính là Thái A đưa cho Phương Khác Sâm La kiếm quyết, nhưng không cho y biết rằng kiếm quyết này tuy có thể giúp tu vi tăng rất nhanh vào thời gian đầu nhưng đến nguyên anh sẽ gặp phải bình cảnh. Phương Khác luôn coi Thái A là bằng hữu. Thái A không biết tình cảm của con người, y cho Thái A đọc sách, dạy hắn biết nhân sinh có thất tình lục dục. Thái A chấp nhất hết lần này đến lần khác dụ y kết khế ước, y không đồng ý, nhưng khi Diệp Vu Thời liều mạng dùng phù trận bao vây Tiêu Vân Dật, cận kề cái chết, Thái A lại hỏi Phương Khác, “Nhữ có đồng ý kết khế ước với ngô?”, đồng nghĩa với việc Phương Khác sẽ đánh mất chính mình nếu chấp thuận. Vì Diệp Vu Thời, y đồng ý, nhưng Thái A khi ấy lại nói: “Nhưng ngô không đồng ý.” Rõ ràng, tình cảm và nhận thức của Thái A đã thay đổi. Thái A là một nhân vật khá thú vị và đáng yêu, nhất là những lần hắn đọc mấy câu thơ học mót không hợp hoàn cảnh.
  • Tả Khâu, là một trong Bát Quái của phái Thái Hành, cũng chính là đầu sỏ đẩy tu chân giới vào vòng xoáy chiến loạn gió tanh mưa máu. Hắn chính là trùm đứng phía sau tất cả, nguy hiểm, đáng gờm, âm độc và là kẻ có khi còn khó đối phó hơn cả đại năng kỳ hợp thể. Hắn ra lệnh bắt người, giết chóc, thay máu cho Thái Hành, khiến Thái Hành thay đổi nghiêng trời lệch đất, không còn là Thái Hành của ngày xưa. Không thể phủ nhận rằng Tả Khâu là một kẻ đáng hận, lòng như rắn rết, nhưng hắn cũng thật đáng thương, mọi người chỉ nghe theo lệnh hắn, nhưng không có ai chân tâm thật ý đối đãi hắn. Trên phương diện mưu lược, Tả Khâu chính là thiên tài, nhưng hắn vẫn thua dưới tay Phương Khác, thua triệt để, vì đạo của hắn sai đường.
  • Giang Trầm Chu, hay Thiên Phàm, là một mật thám được Côn Luân cài vào Thái Hành. Ban đầu, người ta kinh sợ một kẻ tiểu nhân ác độc như hắn, thủ đoạn nham hiểm, tra tấn tù nhân man rợ, coi mạng người Côn Luân không khác nào cỏ rác. Hắn giết hại đồng môn không chùn tay, còn ra vẻ thích thú. Hắn hiểu Tả Khâu hơn bất cứ ai. Tin hắn là mật thám Côn Luân, dường như chính là một câu chuyện đáng cười và hoang đường. Nhưng chính bởi vì thế hắn mới là một mật thám thiên tài. Sống trong lòng kẻ địch, học cách trở thành kẻ địch, suy nghĩ như kẻ địch. Cách hành sự của Giang Trầm Chu thật sự cực đoan, hắn thậm chí còn không để lại đường lui cho bản thân. Hắn đáng thương, vì người Côn Luân không thể phân rõ thiện ác của hắn, thậm chí còn phân vân việc khắc tên hắn lên bia đá Côn Luân. Hắn cống hiến cho Côn Luân, âm thầm che chở đệ tử Côn Luân trong ngục giam Thái Hành, dù chết cũng muốn chết có giá trị, dù chân tay bị bẻ hết cũng muốn dùng xương mình đâm Tả Khâu. Thế nhưng, không một đệ tử Côn Luân nào hay biết, tên của Giang Trầm Chu thậm chí còn đứng đầu bảng ám sát của Côn Luân. Người Côn Luân hận hắn hơn bất cứ ai. Tin tức bại lộ, hắn bị giam vào ngục, bị chính đồng môn Côn Luân đánh cho thân tàn ma dại, chân tay gãy khúc không còn ra dáng hình, mà hắn, vẫn ngạo nghễ cười. Giang Trầm Chu là nhân vật khiến lòng người thổn thức, tiếc nuối, xót thương. Giang Trầm Chu, Giang “chìm thuyền”, người tưởng ác nhưng lại là chính nghĩa, một phận đời vô cùng bi kịch. Phương Khác đã phái người đi cứu hắn, nhưng hắn vẫn chết. Tuy có tiếc nuối nhưng quả là một sự sắp đặt dụng tâm của tác giả. Nếu hắn sống trở về Côn Luân, liệu hắn có được tha thứ, có được đối xử như một đệ tử bình thường, liệu lòng hắn có thanh thản? Chính vì thế, có lẽ cái chết của Giang Trầm Chu là một kết cục hợp lí. Chẳng qua, chi tiết: sau khi Giang Trầm Chu tắt thở, Tả Khâu cúi xuống chạm nhẹ lên khoé môi hắn, lại khiến độc giả băn khoăn không ngừng. Đây chẳng lẽ là một cặp đôi ngược luyến tàn tâm, BE?
Ảnh 15Ảnh 16Ảnh 17Ảnh 18Ảnh 19

Truyện vô cùng cuốn hút bởi những pha đấu pháp nghẹt thở, những lần tứ bề thọ địch, những cơn sóng ngầm trong lòng người và cả những hiểu lầm, khúc mắc tưởng chừng khó giải. Nếu cảnh trước lúc cuộc chiến diễn ra khiến người đọc hồi hộp muốn rụng tim, thì những đoạn âm mưu dương mưu lại khiến độc giả tò mò không ngớt kèm theo tâm trạng nơm nớp lo âu, hay những đoạn tình cảm giữa hai nhân vật chính tuy ít ỏi, không nồng nhiệt vồ vập nhưng lại vô cùng ấn tượng. Mạn phép so sánh với Truyền thuyết chi chủ đích phu nhân, thì Khác Thủ Tiên Quy không làm người ta ấn tượng bởi kho tàng linh thảo, linh thú đồ sộ, nhưng lại mạnh ở miêu tả diễn biến tâm lý, các loại chiến thuật, âm mưu và lường gạt. Nhìn chung, tác giả đã thành công trong việc xây dựng cốt truyện hấp dẫn, tình tiết độc đáo, âm mưu chiến thuật phức tạp, đưa người đọc đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, niềm hứng thú với từng diễn biến không giảm theo từng câu chữ.

Giọng văn khá nhuần nhuyễn, cứng tay, ít có chi tiết lan man dư thừa. Tất cả những trận đấu pháp, những pha hành động đều được miêu tả kỹ lưỡng, xuất sắc và thuyết phục. Đặc biệt, tác giả miêu tả tâm lý nhân vật vô cùng sâu, vô cùng thành thục. Những nhân vật nhìn bề ngoài tưởng như bình tĩnh nhưng sâu trong lòng là sóng ngầm mãnh liệt, lại có những nhân vật tưởng như nông cạn loi choi nhưng trong lòng mưu mô xảo quyệt, kẻ tưởng lạnh lùng thô bạo lại có tấm lòng nhân ái động nhân, nhưng kẻ luôn tươi cười ấm áp có khi sau lưng lại giấu đầy dao găm. Truyện cho ta hiểu không có kẻ thù vĩnh viễn (phái Thiên Sơn); hoà hợp nhất thời chưa chắc đã là bạn bè (Khoản Đông Nhiên); điên cuồng đòi đánh giết lại chưa chắc là địch (Trần Phủ); hoặc đôi lúc phải cứng rắn nhẫn tâm, như đế vương phàm giới Đông Phương Nguyên Bốc (cha của Diệp Vu Thời) đã nói: “Sống không bằng chết không có chút ý nghĩa. Bất luận là kẻ thù hay kẻ địch, ngươi không thể khiến họ sống không bằng chết, ngươi chỉ có thể khiến họ chết, vì chỉ có người chết mới an toàn”; hay phải trở nên cường đại để không phải đưa ra lựa chọn giữa “chết đứng” và “sống quỳ”, mà thay vào đó hãy nắm quyền chủ động: “Để chúng ta sống đứng, khiến kẻ địch chết quỳ”.

Trong truyện, ta còn được thấy cuộc đấu tranh giữa lí tưởng và lòng tham – sự ích kỷ. Tiêu Vân Dật muốn xây dựng một xã hội lí tưởng, một quốc gia có hệ thống luật lệ cai trị như phàm giới, một xã hội mà kẻ mạnh lẫn kẻ yếu đều bình đẳng. Nghe tuy hay, nhưng lại không phải, vì nó thật mâu thuẫn. Tiêu Vân Dật muốn kẻ mạnh kẻ yếu đều bình đẳng, nhưng chính ông ta lại sử dụng sức mạnh để trấn áp người yếu. Ông ta cuồng vọng, vì một xã hội lí tưởng không thể nào tồn tại, cũng không thể xây dựng trong ngày một ngày hai, và đặc biệt là không thể xây dựng bằng phương thức tiến hành chiến tranh đổ máu, khiến bách tính lầm than, sinh linh đồ thán. Nhưng ta cũng phục Tiêu Vân Dật và Tả Khâu, vì họ, dù điên cuồng, nhưng lại sẵn sàng bất chấp tất cả để theo đuổi lí tưởng của mình.

Điểm trừ: Đoạn đầu viết cực kỳ khó hiểu (nên suýt làm tôi bỏ qua nó). Ngoài ra còn một cái hố vô cùng lớn, chính là những câu hỏi ở đầu truyện mà tác giả chưa lí giải, ấy là nguyên do vì sao Phương Khác xuyên không, vì sao tu chân giới biến mất? Thêm nữa, tôi cũng không thích phần phiên ngoại cho lắm, vì đang tu chân cổ đại tự nhiên lại có tàu vũ trụ đi vào không gian – thứ vốn không nên xuất hiện, vì nó làm truyện có vẻ phi logic và râu ông nọ cắm cằm bà kia. Tuy nhiên tôi cho rằng có thể bỏ qua được, vì những lỗi này không làm ảnh hưởng nhiều đến tiến trình truyện, chỉ là nó làm bộ truyện có vẻ thiếu hoàn chỉnh thôi.

Nhìn chung thì truyện hay, mạch lạc, đủ cung bậc cảm xúc, cốt truyện đỉnh cao, xây dựng tình tiết và nhân vật cuốn hút. Sau khi nhảy hố Khác Thủ Tiên Quy, cá nhân tôi thấy nó khá ổn so với mặt bằng chung của tất cả những bộ đam mỹ tu chân khác tôi từng đọc, 9.5/10.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *