Review - Giới thiệu đam mỹ

[Review] Sử thượng đệ nhất Phật tu – Thanh Khâu Thiên Dạ

Bookmark

Review: Sử thượng đệ nhất Phật tu

Tác giả: Thanh Khâu Thiên Dạ

Thể loại: Cổ trang, tu chân, chậm nhiệt, 1×1, cường cường, chủ công, HE

CP: Tạ Chinh Hồng x Văn Xuân Tương (Phật x ma / trời sinh phúc hắc công x có chút ngạo kiều, tiểu bạch thụ)

Tình trạng edit: chưa hoàn

Reviewer: Hạ Vũ (Lệ Huyết Cung)

Lưu ý: Bài viết dựa trên quan điểm cá nhân và có sự so sánh giữa các truyện, nhưng không mang dụng ý chê bai đả kích, và có spoil nội dung.

Hôm nay mình viết review vì cảm thấy thật sự cần phải viết, và có một điều chắc chắn là mình lười, nên số lần ngồi viết review tử tế chưa đến 3 lần đâu. Mình đã đọc qua hầu hết những tác phẩm đam mỹ lấy bối cảnh tu chân mà các hủ xếp hạng “kinh điển” trong vòng 5 năm trở lại đây, từ truyện của tác giả Mặc Hương Đồng Khứu, “Phật môn ác thê”, “Truyền thuyết chi chủ đích phu nhân”, v.v… Đọc xong những bộ trên thì mình đều thấy khá ổn (có lẽ vì hợp gu), nhưng đứng trên phương diện khách quan, thì còn nhiều hạn chế, ví dụ: “Ma đạo tổ sư” và “Hệ thống tự cứu của nhân vật phản diện” thiếu quá trình tu chân, “Phật môn ác thê” diễn biến quá nhanh và khó đọng lại trừ đoạn cuối, “Truyền thuyết chi chủ đích phu nhân” buff kinh khủng, bàn tay vàng loè loè sáng chói mù mắt con dân… Và đúng trong lúc đó, mình sa vào hố “Sử thượng đệ nhất Phật tu”.

“Sử thượng đệ nhất Phật tu” là câu chuyện về một ma tôn tưởng chừng hung ác nhưng lại rất hiền lành, và một Phật tu tưởng như từ bi đức độ nhưng “nuốt người không nhả xương”. Phật tu – công – Tạ Chinh Hồng, là một đại năng Phật giới chuyển thế trùng tu, vẫn để tóc dài, còn thụ là một trong ba Ma hoàng của đại thế giới, có ác cảm đặc biệt với “lũ lừa trọc”, và có sở thích đặc biệt là đi đánh cướp chùa chiền, bắt nạt đám hoà thượng. Trước đó, Văn Xuân Tương – vốn tu vi đang ở kỳ Đại Thừa, trong một lần vây xem tu sĩ khác phi thăng thì xui xẻo bị cuốn vào lôi kiếp của người ta, thành ra tu vi bị đánh tụt xuống một nấc, trở về kỳ Hợp Thể làm Ma tôn. Sau đó, hắn không may thất trận, bị trói vào Khốn Tiên Thằng rồi quẳng vào trận pháp bí mật phía sau Nhân Chân tự – ngôi chùa nơi Tạ Chinh Hồng xuất thân.

Là một Phật tu chân chính, Tạ Chinh Hồng luôn hạn chế đến mức tối đa việc kết nhân quả với người khác, tức là ai có ơn thì trả, không có thì thôi, người không liên quan đến mình thì không làm ơn hay kết oán tuỳ tiện. Gặp gỡ Văn Xuân Tương là một mối duyên, vì với tôn chỉ sống như vậy thì đáng ra Tạ Chinh Hồng rất khó dính dáng tới người lạ, và Văn Xuân Tương cũng rất ghét hoà thượng, nhất là mùi hoà thượng của Tạ Chinh Hồng còn cực nồng. Lần đầu gặp gỡ, Tạ Chinh Hồng đã ấn tượng sâu sắc với dung mạo của tên ma tôn này “Dung mạo tiền bối tuyệt thế vô song, những người đó đem so với tiền bối, chỉ như ánh đom đóm so với vầng nhật nguyệt”. Sau khi giúp đỡ Tạ Chinh Hồng, Văn Xuân Tương thất thế sa cơ. Đang “tận hưởng” những ngày tháng đau khổ với Khốn Tiên Thằng thì tiểu hoà thượng mình giúp năm xưa tìm đến trả mối nợ nhân quả, nói muốn giải thoát cho mình. Ờ thì, vận may tốt như vậy, ai mà không nhận, hơn nữa còn được làm tiền bối của một đại năng Phật giới chuyển thế nữa chứ.

Sau đó, khỏi cần phải nói, đương nhiên là quá trình thăng cấp tăng tu vi để giải cứu Văn Xuân Tương. Từ một tán Phật tu kỳ Kim Đan, Tạ Chinh Hồng – với sự lĩnh ngộ hiếm thấy kèm vận may trời sinh, cùng sự bảo bọc, giúp đỡ của Văn Xuân Tương, đã từng bước trở nên mạnh mẽ, đạt thành nguyện vọng.

Văn Xuân Tương tính cách rất hào sảng, vui vẻ, phóng khoáng, hay hát “Thập bát mô” – Mười tám điệu sờ trêu chọc Tạ Chinh Hồng cấm dục “không tức thị sắc, sắc tức thị không”. Tuy vậy, Văn Xuân Tương tuy ngoài miệng cay nghiệt nhưng lại tốt bụng, ghét cay ghét đắng những người có tâm tư bất chính với Tạ Chinh Hồng. Bạn ấy cũng có chút ngạo kiều, nhưng tuyệt đối không phải kiểu đáng ghét mà là cực kỳ đáng yêu, và lắm lúc ngây thơ ghê gớm. Quá trình Văn Xuân Tương từ một Ma hoàng tự tôn ngất trời, làm giá khỏi nói, dần dần vì một hòa thượng nho nhỏ mà vứt bỏ hết cả sự cao ngạo kiêu kỳ, hết lòng giúp đỡ không cầu báo đáp, còn vì công mà mấy bận bị thương nguyên thần nữa, thực sự cảm động (chi tiết này hình như ở đầu quyển 2).

Tạ Chinh Hồng thì (tất nhiên là) đẹp trai, đạm mạc, ít nói, toàn thân đúng chuẩn toát ra phong thái Phật tu, nhưng rất nghe lời tiền bối, lúc nào cũng sợ tiền bối giận, công phu dỗ dành nịnh nọt càng lúc càng cao tay, còn vì tiền bối mà không xuống tóc, không ham sắc đẹp mà vẫn bị hớp hồn khi nhìn tiền bối uống rượu ở cự ly gần.

Tóm lại, đây là một đôi hết sức đáng yêu.

Những điểm mình đánh giá cao ở bộ này:

1. Về bối cảnh:

Công là một Phật tu, nên những chi tiết, kiến thức về Phật giáo rất phong phú, chuyên nghiệp. Có trích dẫn kinh Phật, Tam pháp ấn, Tứ diệu đế, Bát chánh đạo, Duyên khởi, v.v… rất đáng để thưởng thức, không như “Phật môn ác thê”, tiệt không có một tí gì kiến thức nền. Có thể một số người sẽ thấy không thích vì lằng nhằng khó hiểu, nặng nề tôn giáo, nhưng vì truyện lấy bối cảnh tu chân, nên mình đánh giá rất cao cách tác giả đưa những kiến thức đó vào (dù chỉ là để khè người).

Trong truyện cũng có các tiểu, trung, đại thế giới, và năng lực trung bình cũng cao dần theo cấp thế giới. Mình rất thích việc tác giả không buff nhân vật quá đà, không sử dụng bàn tay vàng quá đáng, kể cả thiên phú của công cũng được viết rất khéo để không tạo cảm giác doạ người thái quá, không làm độc giả thấy phản cảm hay ảo tung chảo. Thái độ của công cũng rất khiêm tốn, dù có tốc độ tu luyện nhanh hơn người khác cũng không khoe khoang hay đi gây sự (điểm này thì ăn đứt Du Tiểu Mặc rồi).

Ở trung thế giới Đạo Xuân nơi công sống, thụ tạm trú, tu vi ở kỳ Kim Đan đã là cao thủ rồi, còn cao hơn sẽ thành đại năng/trưởng lão/chưởng môn v.v… Mà theo thứ hạng tu vi, thì Kim Đan chỉ đứng thứ ba theo thứ tự từ yếu đến mạnh, trên đầu còn hàng đống cấp mạnh hơn (Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Luyện Hư, Hoá Thần, Hợp Thể, Đại Thừa, Độ Kiếp, phi thăng), tức là đây không phải một thế giới cường giả mọi nơi, đâu đâu cũng thấy, mà cái gì cũng cần có quá trình, mấy trăm mấy chục năm, chứ không phải cứ muốn thăng cấp là thăng. Hơn nữa, cái gọi là “hào quang nhân vật chính”, “kim bài miễn tử cho nhân vật chính”, “đặc quyền nhân vật chính” cực kỳ nhạt, không hề thái quá, lúc lên cấp cũng không vèo vèo vèo vèo như Du Tiểu Mặc trong “Truyền thuyết chi chủ đích phu nhân”. Tất nhiên nhân vật chính cũng có năng lực khác người, nhiều người kính ngưỡng, nhưng, nó được miêu tả hết sức tự nhiên, không gượng ép, làm người đọc cảm thấy dễ chấp nhận, thoải mái vô cùng. Lưu ý, truyện thiên về miêu tả các ngón đòn, chiêu thức hơn là pháp bảo, pháp khí hay đan dược, linh thảo, yêu thú.

Ngoài ra, ở đây có sự cân bằng giữa các loại tu sĩ, trường phái tu luyện, có Phật tu, Pháp tu, Kiếm tu, Ma tu, Yêu tu v.v… xen kẽ cân bằng, không thiên về mỗi chính phái hay tà phái, nên cảm giác thế giới quan rộng mở hơn rất nhiều.

2. Về thời gian trong truyện:

Như mọi người đã biết, tu sĩ thường có tuổi thọ rất dài, cả trăm cả ngàn năm. Vậy đã ai từng thắc mắc, ngoài tu luyện ra thì làm gì cho hết quãng thời gian ấy chưa? Đặc biệt là trong đam mỹ, có yếu tố tình cảm, thì mình rất tò mò không biết sau phân đoạn cuộc đời của công – thụ được cắt ra đưa vào trong truyện, thì cái gọi là HE của họ cụ thể thế nào, có thêm cao trào gì mới không? Mà nguyên nhân dẫn đến sự tò mò ấy, chính là do các mốc, các khoảng thời gian trong truyện.

Trong “Truyền thuyết chi chủ đích phu nhân”, thời gian yêu đương mặn nồng của cặp chính được kể trong gần 700 chương truyện, tưởng dài đằng đẵng mà mới có 7 năm (hơn nữa việc thăng cấp từ 0 lên max của em thụ trong 7 năm này cũng ảo quá). Trong “Phật môn ác thê”, sợ là còn chưa tới 3 năm. Giả sử họ sống 1000 năm, thì 3 năm hay 7 năm cũng chỉ chiếm một phần cực kỳ ngắn. Thế cho nên mới tò mò rằng là sau này họ chỉ yêu nhau tiếp, ân ân ái ái chờ chết thôi hả blah blah? Còn trong bộ này, thời gian trôi nhanh hơn hẳn, nghĩa là quá trình tu luyện và thăng cấp cũng cần nhiều thời gian hơn. Làm tí so sánh nho nhỏ, thì lúc Du Tiểu Mặc/Âm Tế Thiên thăng cấp chỉ cần vài canh giờ, căng lắm thì một tuần, nhưng với tu sĩ ở “Sử thượng đệ nhất Phật tu”, kể cả chỉ từ Kim Đan lên Nguyên Anh mà cũng cần hẳn chục năm ấy.

Việc đẩy nhanh thời gian như vậy khiến ta có cảm giác như được nhìn thấy cả cuộc đời của họ phản chiếu vào tác phẩm, chứ không phải chỉ là một lát cắt. Có thể mình thích vậy nên đánh giá cao, nhưng có thể nhiều người không thích vì không quen, thấy nó nhanh và phi thực tế.

3. Về giọng văn, cách viết của tác giả:

Lối hành văn từ đầu đến cuối đều chậm rãi, nhẹ nhàng, mang lại cảm giác bình thản mà vẫn có lửa, vẫn cuốn hút. Không những vậy, cũng có nhiều đoạn hài, mà hài thật, không hề quá lố hay bị nhạt. Đặc biệt, cách miêu tả nội tâm nhân vật thụ được viết cực kỳ đạt. Đây là tác giả có giọng văn mình đánh giá khá cao, vừa tự sự mạch lạc, trôi chảy, hấp dẫn; vừa tả nội tâm chân thực, không bị nhàm; tả cảnh cũng có nhưng không nhiều và thái quá đến nỗi chẳng thấy truyện đâu như “Khuynh tẫn thiên hạ – Loạn thế phồn hoa”. Lối viết không quá cao trào, nhưng khi miêu tả phân đoạn kịch tính thì vẫn nhiệt huyết có thừa.

Xây dựng nhân vật độc đáo, không hiếm gặp, cũng không xoáy sâu quá vào hình thức hay tính cách nhưng vẫn khiến người ta mường tượng được hoàn chỉnh. Các nhân vật chân thực, không mờ nhạt nhưng cũng không lấn lướt cặp chính. Tóm lại, tác giả viết cực kỳ chắc tay, 9/10 cho cách hành văn (còn hầu hết những bộ đam tu chân khác mình chỉ chấm 5-6/10 là cùng, vì vẫn có những mặt khuyết).

Một mục nữa dành để tung hoa cho editor. Bộ này có hai nhà làm: Tuyết Vũ Ảnh và FujoshiNinja. May sao cả hai nhà đều edit rất có tâm. Tuyết Vũ Ảnh mới làm đến chương 62 và nửa năm chưa cập nhật, còn FujoshiNinja vẫn đang làm với tốc độ siêu nhanh, gần như mỗi ngày một chương, đã hết quyển 1 rồi. Trình edit của hai nhà đều cực ổn, truyền tải đầy đủ cảm xúc, chú thích kỹ tận chân răng, 10/10.

Trong truyện, nhân vật phụ mình thích nhất là Phù đế Kỳ Vĩnh Duyên, còn tại sao thích thì không biết nữa, chắc tại người đẹp tên hay siêu ngầu siêu soái =)) Soái này là soái kiểu thư sinh, lạnh lùng nhưng vẫn biết trả treo, diễn sâu, kỹ năng diễn xuất xứng làm ảnh đế (không phải “diễn” kiểu phản diện đâu). Ngoài Kỳ Vĩnh Duyên ra thì vẫn còn một dàn nhân vật phụ siêu hoàn mỹ nữa cho các nàng lựa chọn :v Mình mê nhất là hội bạn thân của công gồm Thẩm Phá Thiên, Kỳ Vĩnh Duyên và Chu Ninh, cảm giác những đoạn phiêu lưu cùng squad rất ngầu rất đã, có thể nói là “tứ kiếm hợp bích”. Thụ cũng có hội chị em bạn dì, đi đầu là Vạn Thánh Ma Hoàng Mục Đình, sau là Nhật Nguyệt Yêu Hoàng Nhan Kiều…

Cuối cùng, như vẫn luôn nói, mình chỉ đưa ra một nguồn thông tin cho các bạn tham khảo, và không mong thế giới quan của các bạn bị ảnh hưởng quá nhiều bởi bài review của mình. Còn về việc có recommend bộ này hay không, thì chỉ bằng việc nó là bộ thứ hai mình viết review tích cực, đã đủ hiểu rồi.

Hi vọng sau này cái hố tu tiên “Tru Hạc” – Liễu Mãn Pha mình đang lấp cũng sẽ nhận được review tốt như này, hehe.

9 thoughts on “[Review] Sử thượng đệ nhất Phật tu – Thanh Khâu Thiên Dạ

  1. Tại sao lại bảo ( ăn đứt Du Tiểu Mặc ) ạ? Du Tiểu Mặc có gì không tốt ạ? Căn bản là em ấy bị người ta dây vào thì đáp trả thôi cũng không thể nói là đi gây sự được. Mỗi người mỗi suy nghĩ, bàn tay vàng có người thích, người không. Vì thế nếu đem TTCCDPN ra làm giá để chê, khen tác phẩm khác thì các nhân em cảm thấy không thõa đáng lắm đâu ạ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *