Mộng Hồi Tàn Cận (Hoàn)

Mộng Hồi Tàn Cận

Tác giả: Mạn Li

Thể loại: hiện đại, ngược văn, 1×1, tra công, ngược thân ngược tâm, BE

Editor: Lệ Cung Chủ

Văn án: 

Mơ hồ nhìn thấy —— một người nam nhân ngồi bên góc tường cũ kỹ bị bông tuyết trắng xóa phủ đầy, ánh đèn màn hình điện thoại di động tối dần, nhưng vẫn không ngừng phát lời nhắn người nọ để lại. Trái tim không nguyện đập kia rốt cuộc ngừng phập phồng, gương mặt bị tuyết trắng bao phủ lẳng lặng ngủ, khóe miệng vẫn còn vấn vương người nọ, nở một nụ cười hạnh phúc hoài niệm.

Khóc à… Có một số lời nói, cứ thoải mái nói ra.

Có một số cơ hội, cả đời chỉ có một lần. Nhưng lại không biết nắm bắt.

Chương 1                                   Chương 2

Chương 3     Chương  4     ♥     Chương  5     Chương 6

Chương 7     Chương 8     Chương 9     Chương 10

Chương 11     Chương 12    Chương 13

Chương 14     Chương 15

Chương 16

Chương 17 — ♥ — Chương 18 — ♥ — Chương 19

Chương 20 — ♥ — Chương 21 — ♥ — Chương 22

Chương 23 — ♥ — Chương 24 — ♥ — Chương 25

— ♥ — Chương 26 — ♥ — Chương 27 — ♥ —

•°•♥ Phiên ngoại ♥•°•

=♣♣♣=

P/s: Quà tết (boom thì đúng hơn  XD ) . Nếu ai thích ngược nhưng vì BE mà bỏ qua thì thật đáng tiếc nha. Cả câu chuyện chỉ có thể dùng 2 chữ “MUỘN MÀNG” để mà diễn tả. 

Dương Cận: Cần bao nhiêu thời gian để gió tuyết thổi rơi phiến lá tàn trên cây?

Dương Diệp: Gom nhặt tất cả mảnh kí ức, cất giữ vào trong lòng, tin rằng có thể ngăn cản tình cảm quá hạn.

(p/s: Diệp có nghĩa là chiếc lá, còn Cận có nghĩa là hoa râm bụt)

Gửi phản hồi