Biệt lai vô dạngTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Biệt Lai Vô Dạng – Chương 20

Bookmark

No account yet? Register

Chương 20

Tất cả đều trở về con số không

Editor: Động Bàng Geii

..o0o..

Trong vòng một tuần, Lạc Ngữ Thời đều không thấy bóng dáng Mộc Cận đâu cả. Cậu gọi điện thoại cho Mộc Cận rất nhiều, nhất kết quả đều là “Số thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”, hoặc “Số thuê bao quý khách vừa gọi hiện thuê bao.”

Lạc Ngữ Thời đi tới lớp bốn hỏi thăm, phát hiện Diêu Tiểu Dao cũng không có tới lớp. Cậu lo lắng Mộc Cận và Diêu Tiểu Dao xảy ra chuyện, tròn chỉnh một đêm cũng không có chợp mắt nổi.

Gần tới giờ tan học ngày thứ sáu, Lạc Ngữ Thời cuối cùng cũng nhìn thấy thân ảnh Mộc Cận ở trong khuông viên trường.

“Mộc…” Cậu cấp tốc hướng về phía Mộc Cận phất tay, lại thấy bên cạnh Mộc Cận còn có Diêu Tiểu Dao.

Bọn họ đã trở lại với thời điểm như hình với bóng trước kia, tay trong tay, nhìn nhau cười. Hình ảnh kia không hề có chỗ cho người ngoài, tựa như bọn họ mới chính là một đôi do trời đất tạo nên.

Lạc Ngữ Thời đứng ở hành lang, chậm rãi buông tay xuống. Cổ họng cậu tựa như bị ai bóp chặt, chua xót tới không chịu nổi, khó mà phát ra được tiếng. Ngực lại giống như bị ai dùng búa nện lên. Vốn là hai cái chân linh động, hiện tại lại như bị rót chì mà không thể nào di chuyển. Cậu cứ vậy mà ngơ ngác đứng ở đó, không nhúc nhích mà nhìn Mộc Cận và Diêu Tiểu Dao.

Diêu Tiểu Dao nhìn thấy Lạc Ngữ Thời trước, liền dừng bước chân lại.

Mộc Cận nhìn theo tầm mắt của cô, đã thấy được thân ảnh của Lạc Ngữ Thời trên hành lang.

Bốn mắt chạm nhau, trái tim Mộc Cận đau như cắt. Trong mắt Lạc Ngữ Thời lộ ra thần sắc cô độc và khổ sở, thật sự khiến cho trái tim Mộc Cận càng thêm đau đớn sâu sắc.

Y tránh đi tầm mắt của Lạc Ngữ Thời, cúi đầu nói với Diêu Tiểu Dao: “Chúng ta đi thôi.”

Diêu Tiểu Dao gật đầu, lôi kéo tay Mộc Cận rời khỏi nơi đó.

Lạc Ngữ Thời nghĩ bản thân sẽ xoay người đi trước khi để bọn họ nhìn thấy, nhưng hai chân mềm nhũn của cậu có làm cách nào cũng không thể nhúc nhích được.

Cậu chỉ có thể trơ mắt mà nhìn Mộc Cận và Diêu Tiểu Dao đi lướt qua mình, tựa như bản thân chỉ là một khúc gỗ ngốc ngốc không hơn.

……………………….

Mộc Cận không còn thừa dịp tan học đi quấy rối Lạc Ngữ Thời nữa, không còn đem sữa bò để lên bàn của cậu, cũng không còn quấn lấy cậu nói những lời thô tục, thậm chí là không hề nói với cậu quá một câu.

Cuộc sống tựa như quay trở về với thời điểm mà Lạc Ngữ Thời và Mộc Cận còn chưa quen nhau, mỗi ngày cậu đều lo bù đầu vào học, còn y thì cứ lo ăn chơi đàng điếm không làm chuyện đàng hoàng.

Nhân sinh của bọn họ sau một đoạn gặp gỡ, lại trở về với thời điểm như lúc đầu.

………………………

Trường học tổ chức huấn luyện quân sự, mọi người đều phải ở lại căn cứ huấn luyện trong vòng một tuần.

Lạc Ngữ Thời và Mộc Cận ở chung một phòng ngủ, cho dù là huấn luyện hay ăn cơm, cũng đều thành một đội. Ngay cả ra ngoài múc nước rửa mặt, hai người cũng đụng phải mặt nhau.

Mộc Cận nhận lấy một xô nước đầy, đột nhiên xoay người lại, vừa vặn đụng phải Lạc Ngữ Thời từ phía sau đi tới.

Lạc Ngữ Thời bị y đụng tới té trên mặt đất, một xô nước ấm cứ như vậy mà dội trên người cậu không sót một giọt.

“A…” Lạc Ngữ Thời kêu lên một tiếng sợ hãi, làn da bên ngoài liền đỏ bừng lên.

Mộc Cận giật nảy thân thể một cái, nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống xúc động đang sôi trào muốn dìu Lạc Ngữ Thời dậy, nhặt lấy xô nước của mình, vòng qua Lạc Ngữ Thời rời đi.

Lạc Ngữ Thời hít ngược một hơi lạnh, đau đớn nương theo cánh tay mà truyền tới lòng cậu. Cậu nhịn xuống sự chua xót ở mũi mình, chống tay lên mặt đất đứng dậy.

Lúc Lạc Ngữ Thời trở lại ký túc xá, vừa vặn cũng tới giờ tắm. Các nam sinh tựa như ong vỡ tổ mà nháo nhào ra khỏi ký túc xá, chạy tới phòng tắm, ký túc xá chỉ còn lại mỗi một mình Lạc Ngữ Thời.

Cậu cởi áo ra, lấy kem đánh răng tuỳ thân mang theo, bôi một chút lên chỗ đỏ trên làn da.

Cánh tay, ngực, bụng… Lạc Ngữ Thời bất đắc dĩ cởi quần ra, bắt đầu bôi lên đùi mình.

Đúng lúc này, Mộc Cận đột nhiên đẩy cửa phòng ký túc xá ra. Y liếc mắt một cái, liền nhìn thấy Lạc Ngữ Thời chỉ còn mặc mỗi quần lót ngồi ở trên mép giường xoa xoa đùi mình.

Đầu Mộc Cận oanh một tiếng, máu toàn thân đều chảy ngược lên đỉnh đầu.

Lạc Ngữ Thời ngẩng đầu cùng Mộc Cận bốn mắt chạm nhau. Thời gian ngắn ngủi lại quỷ dị trầm mặc qua đi, cậu cấp tốc kéo lấy cái chăn che lên người mình.

Mộc Cận nhìn từ góc độ này, chỉ nhìn thấy nửa thân vai của Lạc Ngữ Thời tựa như ngọc cùng với hai cẳng chân bị lộ ra, lực trùng kích không những giảm xuống mà còn tăng lên.

Mộc Cận hít vào một hơi, ầm một tiếng đóng cửa ký túc xá lại.

Lạc Ngữ Thời sợ tới mức run lên, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía Mộc Cận.

Nhưng Mộc Cận lại không hề làm gì hết, chỉ đàng hoàng tới bên giường của mình, cởi áo khoác ra nằm xuống.

Lạc Ngữ Thời thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi vén chăn lên tiếp tục bôi kem đánh răng.

Bôi xong ở phía trước, phía sau cũng có chỗ bị phỏng không với tới. Lạc Ngữ Thời liền dùng gương soi, nhìn thương tổn không nghiêm trọng, không bôi cũng không sao.

Cậu đang chuẩn bị đóng nắp kem đánh răng lại, bỗng nhiên nhìn thấy Mộc Cận vươn người nhảy xuống giường. Cậu sợ hãi kéo chăn lên, thế nhưng đã bị Mộc Cận giựt ra trước.

Mộc Cận đi tới bên giường Lạc Ngữ Thời, một phát bắt lấy cái chăn của Lạc Ngữ Thời ném sang chiếc giường khác.

Lạc Ngữ Thời không biết y muốn làm gì, ngây người tại chỗ.

Mộc Cận đoạt lấy kem đáng răng tự tay cậu, đem cậu xoay lại ném lên giường.

Lạc Ngữ Thời bị đẩy ngã trên tấm ván cứng, đau tới kêu lên: “A…”

“Câm miệng!”

Mộc Cận hít vào một hơi, đè xuống dục vọng muốn dâng lên ở trong đáy lòng. Đem kem đánh răng bôi lên những vết hồng trên lưng Lạc Ngữ Thời, lại dùng tay trải rộng nó ra.

Lạc Ngữ Thời cảm nhận được nhiệt độ của lòng bàn tay Mộc Cận, mặt cũng đỏ lên muốn nhỏ máu.

Dần dần, tốc độ của Mộc Cận càng lúc càng chậm, phạm vi bôi ra lại càng lớn. So với trước đó, hành động của y không giống như đang bôi thuốc cho Lạc Ngữ Thời, mà là đang tra tấn Lạc Ngữ Thời vậy.

Thân thể Lạc Ngữ Thời càng lúc càng nóng, trong lòng cũng không nhịn được cảm giác khô nóng dâng trào. Cậu chống đỡ thân thể muốn ngồi dậy, quay đầu nói với Mộc Cận: “Đủ rồi…”

Mộc Cận đột nhiên nghiêng người tiến tới ngậm lấy đôi môi của Lạc Ngữ Thời, hai tay nắm lấy tay cậu, đem cậu lần nữa đè lại trên giường.

“Mộc a…”

Mộc Cận không để ý tới giãy dụa của Lạc Ngữ Thời, đem cậu cố định ở dưới thân. Tay y sờ soạng trước lồng ngực Lạc Ngữ Thời, một tay nắm lấy cằm của cậu.

“A…”

Lạc Ngữ Thời bị ép xoay đầu lại, lần thứ hai bị Mộc Cận đoạt đi hô hấp.

Cậu nghe thấy bên ngoài kí túc xá truyền đến tiếng bước chân và thanh âm nói chuyện, liều mạng đẩy vai Mộc Cận ra.

Mộc Cận cũng nghe thấy tiếng động ở bên ngoài, vội vàng đứng lên trở về giường của mình nằm xuống.

Tất cả đều như chưa có gì xảy ra, nhưng trong tay Mộc Cận vẫn còn đang nắm chặt kem đánh răng của Lạc Ngữ Thời.

———————

Lạc Ngữ Thời rất tức giận, nhưng cậu cũng không có cơ hội tìm Mộc Cận để cãi nhau.

Lúc sáng rửa mặt, cậu không thấy kem đánh răng của mình đâu, Mộc Cận cũng không có ở ký túc xá, trên giường y trống trơn.

Lạc Ngữ Thời lật qua lật lại đồ của Mộc Cận, ngoại trừ sữa tắm và dầu gội ra, cái gì cũng không có.

Cậu biết Mộc Cận đang giữ kem đánh răng của mình, nhưng cậu lại không biết nên hỏi y thế nào để lấy lại. Rốt cuộc cũng chỉ có thể mượn phòng bên cạnh, qua loa đánh răng.

Lúc ăn cơm, Lạc Ngữ Thời và Mộc Cận ngồi đối diện. Mộc Cận vẫn luôn cúi đầu ăn, một ánh mắt cũng không thèm cho cậu.

Lạc Ngữ Thời không có khẩu vị, chọt chọt bắp cải thảo ở trong hộp cơm mình.

Trình Hạo ăn xong, chuẩn bị đi rửa chén, lúc đi ngang qua bàn của Lạc Ngữ Thời, liếc mắt một cái liền nhìn thấy quả trứng gà đặt ở trước mặt cậu.

Trình Hạo tiến tới bên cạnh Lạc Ngữ Thời, cười hỏi: “Lạc Ngữ Thời, cậu có ăn trứng gà không?”

Lạc Ngữ Thời lắc đầu: “Cậu muốn ăn thì ăn đi.”

“Vậy tôi không khách khí nha.” Trình Hạo vươn tay ra muốn lấy, đột nhiên Mộc Cận dùng đũa kẹp tay của hắn lại, sau đó cho hắn một đạo ánh mắt lạnh băng.

Trình Hạo sợ tới run lên, thức thời mà thu tay về: “Bỏ đi, cậu tự ăn đi.” Hắn vỗ vỗ vai Lạc Ngữ Thời, sau đó tựa như một làn khói mà bỏ chạy khỏi phòng ăn.

Lạc Ngữ Thời ngẩng đầu lên nhìn Mộc Cận một cái, cuối cùng cũng đối diện được với tầm mắt của y: “Kem đánh răng của tôi đâu?”

“Vứt rồi.”

Lạc Ngữ Thời cả kinh nói: “Sao lại vứt?”

Mộc Cận lườm cậu một cái: “Bởi vì hết rồi.”

Lạc Ngữ Thời nhớ tới một màn bôi thuốc của Mộc Cận hôm qua, trên mặt bỗng dưng đỏ lên một chút.

Mộc Cận đem hớp canh cuối cùng uống hết, đứng dậy rời đi. Trước khi đi, y gõ bàn một cái, nói với Lạc Ngữ Thời: “Cậu có thể dùng của tôi.”

———————

Sau khi tập huấn xong, Lạc Ngữ Thời đi vệ sinh. Chân trước cậu vừa đi, Mộc Cận chân sau liền đi theo.

Hai người cùng nhau vào phòng vệ sinh, Mộc Cận không e dè gì mà mở thắt lưng ra, chuẩn bị đi tè.

Trong lòng Lạc Ngữ Thời có gút mắc, đem tầm mắt ném ra xa.

Mộc Cận kéo quần lên, đứng chờ ở trước cửa phòng vệ sinh.

Lạc Ngữ Thời chậm chạp đi vệ sinh xong, mới tới cửa đã bị Mộc Cận chặn đường lại.

Cậu kiên trì đi tới, quả nhiên lại liền bị Mộc Cận giữ lại.

Mắt thấy Mộc Cận sắp hôn mình, Lạc Ngữ Thời thẹn quá hóa giận. Cậu đột nhiên đẩy Mộc Cận ra, trực tiếp chạy ra khỏi phòng vệ sinh.

Cũng không thèm quay đầu lại nhìn biểu tình của Mộc Cận, Lạc Ngữ Thời một đường chạy thẳng về tiểu đội.

Gió thổi vào mặt cậu, cũng không làm giảm bớt nhiệt độ trên mặt cậu.

Cậu không biết tại sao Mộc Cận lại làm như vậy với cậu, tựa như cậu là một con vật nuôi, gọi thì tới, đuổi thì đi.

Lúc vui vẻ thì ôn tồn một phen, còn bình thường liền hờ hững ném sang một bên.

Y rõ ràng đã làm lành với Diêu Tiểu Dao, tại sao còn muốn dây dưa với cậu chứ?

Lạc Ngữ Thời ở trong tiểu đội ngồi xuống, nhìn Mộc Cận đang từ đằng xa trở về.

Cậu cúi đầu không nhìn Mộc Cận, nhưng đỉnh đầu vẫn có thể cảm nhận được tầm mắt nóng rực của y.

Cậu âm thầm siết chặt nắm đấm, ở trong đáy lòng mắng một tiếng: Mộc Cận, tại sao cậu lại làm như vậy? Cậu biết cậu làm như vậy sẽ khiến tôi hiểu lầm hay không? Hiểu lầm rằng cậu thích tôi… Còn là thích cái cảm giác yêu đương vụng trộm này…

Leave a Reply