Hồn binh chi quaTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Hồn Binh Chi Qua – Chương 61

Bookmark

Chương 61

Editor: Hạ Vũ

www.lehuyetcung.com H9b yE2 ds 45

Hlvxl RkQQo v04 9 RYx3 HB

Trong cơn hôn mê, Giang Triêu Qua vẫn cảm nhận được có người đang ra sức lay hắn, lay đến mức cổ hắn sắp gãy đến nơi, gan ruột lộn tùng phèo, có thể nôn ra bất cứ lúc nào. Cuối cùng hắn thật sự thấy phiền, gào lớn một tiếng: “Mẹ nó đừng lay nữa!”

Uy c WM1h ajZ skV 7nj 0q FG

h 6tFUW wRGy jjUj iyC Sv f

Vân Tức lại càng hoảng sợ, rụt lại phía sau.

T A4 ht0Qu fm Kah RT3AQD d

www.lehuyetcung.com EmI tcBp6b E

Giang Triêu Qua mở trừng mắt, cảm thấy trời đất quay cuồng.

l 0zTp aIK 9u jfua r tPBg B

Q5AK zdD5Hi V 9mfek fFEE

Chích Huyền ôm cổ hắn: “Giang Triêu Qua, ngươi tỉnh rồi.”

www.lehuyetcung.com aQ6S 4FvMEr

Lệ Huyết Cung s2 ZJRwX4 W R

Giang Triêu Qua liếc nhìn Chích Huyền, mở to miệng, nhưng lại không biết nói gì cả, hắn hơi mê man, nhất thời không hiểu mình đang ở đâu.

MQ w8 cYaMh K gIy2 nkb pR H

Or Qtd M9 jwG nBlt eX4 6m S

Vân Tức lại bò tới: “Ngươi mau tỉnh lại, Cử Phụ kia chỉ ngươi mới có thể triệu hoán.”

w qFNHWl R jC yLyGuz G O6w

Được dịch và đăng tải duy nhất trên website của Lệ Huyết Cung 2 YQy0 dzO S5

Giang Triêu Qua ngơ ngẩn hai giây mới lấy lại tinh thần: “À, đúng…” Hắn được Vân Tức đỡ dậy.

IsB 1c2wYx e YmmN D3AwiQ

www.lehuyetcung.com ty udaSW 3W9

Vân Tức nói: “Ngươi còn bao nhiêu hồn lực?”

Editor: Hạ Vũ E yHL eV qlrH

www.lehuyetcung.com gQFG mPjfYL

“Không nhiều.” Giang Triêu Qua nhận lấy miếng xương cốt không ra hình thù từ tay y, cũng chính là hồn khí Cử Phụ. Hắn xoa xoa khóe mắt vằn tơ máu, thở hổn hển nói: “Chỉ triệu hoán một con khỉ thì cũng đủ đấy.”

V kB1M 9c3 O1 Iz a Rh7g n0t

www.lehuyetcung.com iK xg UM4LV Z

“Vậy thì mau lên, ngươi hôn mê hai giờ rồi, phiên tiến công tiếp theo của Cử Phụ có khả năng sẽ bắt đầu ngay bây giờ.”

www.lehuyetcung.com qF 2WqgAB H h

4d oAn Yp SOe zM F5NUYs P F

Toàn thân Giang Triêu Qua đau muốn rời ra từng mảnh, không thể cử động cũng không thể nhúc nhích. Hắn được Vân Tức đỡ dậy, nhìn lại, đội ngũ của bọn hắn quả thực thương vong vô cùng nghiêm trọng, chẳng mấy ai còn sức mà vận động, Túy U đã bị Long Hương thu hồi vào binh khí, đến lều vải bọn họ cũng không còn sức dọn, phải miễn cưỡng ngồi lên mình Thiên Nhung. Giang Triêu Qua triệu hồi ra Cử Phụ, ra lệnh cho nó dẫn bọn họ ra khỏi mê cung sương mù dày đặc.

Được dịch và đăng tải duy nhất trên website của Lệ Huyết Cung sym zk Uk3x6

www.lehuyetcung.com jOt fxtY6e V

Cử Phụ kia quả nhiên đã quen, trong sương mù dày đặc vẫn đi lại rất tự nhiên, dẫn Thiên Nhung đi tới đi lui trong rừng rậm. Trên thân Thiên Nhung bị thương nhiều chỗ, tốc độ rất chậm. Bọn họ nơm nớp lo lắng, sợ rằng bị tập kích vào thời điểm này, ngoại trừ để Chích Huyền hiện hình lần nữa thì thật sự không còn cách nào khác.

Editor: Hạ Vũ W PW uf4gc QH

www.lehuyetcung.com SRJYcj g pg9

Giang Triêu Qua mệt mỏi ngồi trên mình Thiên Nhung, Vân Tức càng không ngừng chữa thương cho hắn, phòng ngừa hắn té xỉu lần hai. Mọi người cứ thế cắn răng kiên trì, đi được hơn mười dặm đường, có thể rõ ràng cảm thấy không còn luẩn quẩn ở chỗ cũ, hơn nữa lớp sương mù đã mỏng đi rất nhiều.

www.lehuyetcung.com Qs F Rpj6 7be

www.lehuyetcung.com e5mU RxK uy H

Đến giữa trưa, bọn họ rốt cuộc đã thoát khỏi mê cung kia. Lúc ánh nắng ấm áp chiếu lên gương mặt, tất cả mọi người đều xúc động phát khóc. Từ khi lạc vào trong sương mù, bọn họ chưa giây phút nào được cảm nhận ánh mặt trời, lúc này lại có chút cảm giác không chân thực, sợ đây chỉ là ảo giác sinh ra trong sương mù dày đặc.

Pe ldk vZ GxB q ClppI 5Jce

xSF2 pyZ yr k Ow4vKz i pSS

Thiên Nhung miễn cưỡng lết đi vài bước, rồi phịch một tiếng ngã quỵ trên tuyết, mấy người đều từ trên mình y lăn xuống dưới. Mũi miệng y xuất huyết, ánh mắt có chút rã rời, da lông trên người hầu như không còn toàn vẹn.

Qrns dIMqHv p 3DK zv xxoJ

www.lehuyetcung.com vqnN Jucf9a

Ngu Nhân Thù ôm lấy đầu y, áy náy nói: “Thiên Nhung, ngươi nghỉ ngơi đi.”

Editor: Hạ Vũ dtTV KJk E2 n

www.lehuyetcung.com E9j nWa Uo gH

Thiên Nhung nói giọng khàn khàn: “Đi xa thêm chút nữa đã.”

QQE We yuvMn 6S qbp Rj sH4

01 9elfgx p 0 jb l5R 1W CjC

“Không được, ngươi còn không đứng lên nổi.”

www.lehuyetcung.com CF8Z XP8Wdg

Y GYMD3V Q KH P 2UO yn O2Wi

“Ta có thể.”

v jrQ Du PgXD 7 Of9 W5 cAdI

7Dh TJ IQb4B vWaX O 5DBs Z

“Ngươi nghỉ ngơi đi.” Bàn tay Ngu Nhân Thù vuốt ve bộ lông Thiên Nhung đã run đến mức chẳng còn bộ dạng.

Cấm re-up, chuyển ver dưới mọi hình thức! Af 3oyDHe M S

www.lehuyetcung.com 1MZl Kz3usq

Thiên Nhung cười khẽ hai tiếng, trong đôi mắt màu hổ phách tràn trề ngạo khí: “Ngươi sợ cái gì, ta cũng đâu có chết.” Y miễn cưỡng cong đuôi, chọc chọc vào lưng Ngu Nhân Thù, tựa như muốn an ủi hắn.

6Q3E DR9 J2 y qWz 4 7Udv yC

i IySF1 2jiQ nyZ I 58qx v2

“Nhưng ngươi sẽ đau.” Ngu Nhân Thù hít sâu một hơi, “Nghe ta, nghỉ ngơi đi.” Hắn không nói một lời, thu hồi Thiên Nhung vào trong binh khí. Sau khi Thiên Nhung biến mất, trên mặt tuyết trước mắt hắn chỉ còn lại một vũng máu tươi, đâm vào ánh mắt hắn đến nhức nhối.

Ql M13 Rr n6t KfSD Pz8nGB

t r 5Njn vqw z jxoQu GisFk

Vân Tức triệu hoán ra Hủy (tê giác), khiêng Long Hương và Nguyễn Thiên Túc không động đậy nổi lên mình Hủy, những người còn lại đi bộ.

msEDNn d ZMG o os xFS9V q1

www.lehuyetcung.com a Dz NIUD5 2h

Sương mù tản đi, bầu trời cứ thế xanh thẳm, cứ thế cao xa, cho dù cảnh tuyết cùng cây cối héo khô có vô vị thì cũng khiến người trăm xem không chán. Bọn họ chậm rãi đi về phía trước, để lại trên nền tuyết một chuỗi dấu chân rướm máu.

bnY xj q2Dqu Tl6 9t Fx1fV

www.lehuyetcung.com Xs RIP JK xYO

Mọi người đi mãi đến trưa, thật sự là một bước cũng không nhấc nổi nữa, liền chọn một chỗ khuất nghỉ ngơi.

www.lehuyetcung.com 66q FW 2SGWP

OPPs e y6vq a MJR 1e1 gj oB

Giang Triêu Qua té trên mặt đất, một ngón tay cũng không động đậy nổi.

A OIbt MuZ Dx Z Fj xXKZk x3

schB WAS Vy D 3 JAKCG 9YrE

Chích Huyền ngồi bên cạnh nhìn hắn, tâm tình trong ánh mắt phức tạp chịu không thấu, có đau lòng, nhưng hơn thế là phẫn nộ, phẫn nộ vì không thể khai triển sức mạnh của mình.

www.lehuyetcung.com G8gR j YlJe h

vg NTNvd Zo9 F5VE l INb2 E

Giang Triêu Qua híp mắt nhìn y, nhỏ giọng hỏi: “Làm sao vậy, muốn uống rượu rồi hả?”

q KloG2R O K9 PcY Je 1CS3z

0f6 y7O Y1 gD MTWeL 2M4FO

Bàn tay nhỏ bé của Chích Huyền lướt qua khuôn mặt hắn: “Không muốn.”

H q9FE3 fJ1W 5xeP8 H gxnC

Lệ Huyết Cung EVvHcN Q deB

“Thật là hiếm thấy.”

www.lehuyetcung.com 2HtM W b2pO E

cY CRhT9 tDo Zp iTnUf jJx

Chích Huyền nhìn dáng vẻ yếu ớt của hắn, toàn thân đầy rẫy vết thương, vành mắt đỏ lên: “Muốn ngươi mau khỏe lên.”

www.lehuyetcung.com OX SBuQLV j 3

www.lehuyetcung.com U Jk beFhi pS

Giang Triêu Qua bắt lấy tay y: “Ta… sẽ mau chóng khỏe lại.”

Ntgc ny1QuE h0YO S fZkj l

p4Cy thgcOP RP 91zu8 jqI

Chích Huyền nhẹ nhàng gối đầu lên ngực, nghe nhịp tim đập ổn định của hắn: “Nếu ngươi gặp được ta lúc chưa chết thì đã tốt, ta sẽ không để cho ngươi rơi một giọt máu.”

h dhVgi ZIFs 0 Vni2S4 K yv

Vc ZUui5 J44 u8 HHhks C4d

Giang Triêu Qua miễn cưỡng cười đáp: “Ta biết mà.”

www.lehuyetcung.com Dap1 3PziTH

6aK R zxr3 Cd r6ip h98bHR

“Còn có thể cho ngươi tất cả những gì nhân loại muốn.”

www.lehuyetcung.com iT7nS xvxAT

Editor: Hạ Vũ X0zmW tl3xU

“Ta biết chứ.”

D o2LNf RfwY IuMvrx 7 Brb

1 KMMz VTP e0 z tpd9t 8Ea5

“Cho dù ngươi không sinh ra Kỳ Lân nhỏ, ta cũng sẽ không ruồng bỏ ngươi.”

P AfMPH XmjH QfCQO u H1vs

Cấm re-up, chuyển ver dưới mọi hình thức! b2ZwG9 R 7KR

Giang Triêu Qua ho khan hai tiếng; “Cảm ơn nha.”

www.lehuyetcung.com Pgj alMlsH a

5ywRO6 X i8t G6A9Y 8GPgS

Chích Huyền ngẩng đầu nhìn hắn, nghiêm túc hỏi: “Một con cũng không sinh được sao?”

www.lehuyetcung.com 6 3hz Hm xa0g

www.lehuyetcung.com f nWAtZ 4F7L

Giang Triêu Qua cuống cuồng: “Nửa con cũng không sinh nổi.”

Editor: Hạ Vũ bY Qaao9 1EK

www.lehuyetcung.com 6 H6kh6a X CV

“Kỳ Lân không có nửa con.”

6 N8Sk8 EadO tHcW HUwyyj

dc9 a xQM6 Mu h7w M2 icdTW

“Ta chỉ giả dụ vậy thôi.”

www.lehuyetcung.com n0dU 87h YU a

www.lehuyetcung.com w b4 8VeWa 5b

Chích Huyền nhếch mép, lại áp đầu trở lại, bàn tay nhỏ bé cầm lấy ngón tay Giang Triêu Qua. Chỉ cần nghe tiếng tim hắn đập, chứng minh hắn còn sống, tâm trạng nóng nảy của Chích Huyền liền bình tĩnh trở lại.

J AsD 1n BiZs eLF0dr b 8EH

1p iTdwRS O k Hr H eRGy kbr

Giang Triêu Qua mơ màng trong chốc lát, lại lần nữa ngủ thiếp đi.

jUSgD A 6qxI 4qK Du6 Af bC

ZH 0Vwu3 fkS 2q yE bGEbj N

Lúc thức dậy đã là ngày hôm sau. Sau một đêm nghỉ ngơi, hồn lực của Giang Triêu Qua khôi phục chút đỉnh, cảm giác cứng nhắc trên thân thể giảm xuống một ít, nhưng miệng vết thương trải qua một đêm buốt giá lại càng nghiêm trọng hơn. Hắn biết lúc này mình mất máu rất nhiều, nhưng đây cũng không phải lần đầu tiên hắn kinh qua chuyện này. Trước kia bang phái đánh nhau, đã từng bị thương nặng mất máu, cảm giác sinh mệnh đang dần dần cạn đi này vô cùng đáng sợ.

xmP4 U Ovvn g m 6dHy lpF ob

3g GbS5F Q4l kKi TS YzLEq

Vân Tức không phút nhàn rỗi, bận bịu đi tới đi lui trong lều vải, xử lý miệng vết thương cho bọn họ. Lúc chữa thương, y lấy hồn dược bình thường không nỡ bỏ ra nhét vào miệng bọn họ như đút cơm.

Lệ Huyết Cung m Twp9 JrD Hw

www.lehuyetcung.com 7 r 6BGF RSs u

Thương thế của Nguyễn Thiên Túc tương đối nhẹ, tuy chân không thể cử động nhưng hồn lực đã khôi phục một nửa, cưỡi Chinh Trần đi do thám.

hc9 gbo sX t6 Vck 2EO HV cR

www.lehuyetcung.com T AYsW U1P Eq

Vết thương của Long Hương đã được Vân Tức trị lành hơn phân nửa, Giang Triêu Qua và Ngu Nhân Thù đã dần dần hồi phục. Tuy hiện tại bọn họ tạm thời thoát hiểm, nhưng nếu bị tập kích trong lúc này thì vẫn sẽ nguy hiểm chết người.

tZ52P y fzjc j 0Dmrf c7KN

www.lehuyetcung.com G GcPI 86b MM

Bọn họ phấp phỏng ở chỗ này nghỉ ngơi ba ngày, toàn bộ thành viên mới khôi phục năng lực hành động, mà Vân Tức thì mệt mỏi gục đầu ngủ say.

lM kA5Sz UHK FqPKX 9 fZCV

BeDO bZ6 V4 O GWQns i aTeM

Lúc Thiên Nhung cùng Túy U xuất hiện lần nữa, da lông toàn thân đã sáng mượt như mới, hoàn toàn tiêu tan thảm trạng ngày ấy. Giang Triêu Qua hâm mộ nói: “Làm hồn thú cũng thật tốt, không những không chết, mà khi bị thương cũng có thể hồi phục rất nhanh.”

M8 E 55eJ Hwk LGJ GXJQTW K

Editor: Hạ Vũ T QseShk B n1

Long Hương nói: “Ta cũng thấy thật tốt, hơn nữa không ăn không uống cũng có thể sống, quá lạnh quá nóng cũng không bị ảnh hưởng.”

www.lehuyetcung.com ITCdG h WkIb

YRo Z O3m5 wi w bFNHl t86u

Túy U quay đầu lại, cọ cọ mặt vào lồng ngực Long Hương: “Lúc ngươi chết cũng biến thành hồn khí thì tốt rồi, như vậy chúng ta có thể vĩnh viễn ở cùng một chỗ.”

T l7fhdI F f1 aUIR7 n A89K

1R9 zbeRFc g mh ODg ly Ace

Ngu Nhân Thù trầm giọng nói: “Không nên nói lung tung, con người không thể trở thành hồn khí.”

1G eIbKW2 T N I 1G 4CokM Gv

i4EMRM W 6pD mL I1 aDhSa d

“Vì sao?” Giang Triêu Qua hiếu kỳ hỏi: “Trên lý thuyết con người cũng là động vật, cũng có ba hồn bảy vía, có lẽ cũng có thể chế thành hồn khí đó.”

o NT xeO9E zh 0Ehq TWQUdX

sW b tcEL eWs M WCF jE WFRJ

Long Hương nói: “Nghe nói đem nhân loại chế thành hồn khí sẽ thành điềm xấu tai họa, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.”

S Ok Ia0fA OU 4 FFN3 a0l Mp

Editor: Hạ Vũ a38 T aGck LY

“Điềm xấu tai họa?”

www.lehuyetcung.com 9nQ1N fUgBH

Z YrTT f5n em uh1 pgmnL2 F

“Người vừa chết đã sống lại sẽ sinh ra ảnh hưởng khó lường đối với thế giới nguyên bản. Ngươi thử tưởng tượng mà xem, nếu Thánh hoàng sau khi chết bị chế thành hồn khí trùng sinh mà không có người nào biết, thì ông ấy sẽ biến thành công cụ cho hồn binh sử chi phối, lực lượng của cả một quốc gia chẳng phải sẽ rơi vào tay kẻ trong lòng có quỷ hay sao?” Sắc mặt Ngu Nhân Thù có chút âm trầm, “Vì vậy, nghiêm cấm đem người chế thành hồn khí là điều đầu tiên trong quốc pháp của đại lục Thiên Lăng, bất cứ hồn khí sư nào dám vi phạm sẽ bị công khai xử quyết, tuyệt không đặc xá.”

www.lehuyetcung.com OQp JUb 2k j6

iL W vPia YVI dB8F j 9Spl a

Giang Triêu Qua thấy Ngu Nhân Thù không muốn nói nhiều, đoán chừng còn có nội tình mà hắn không tiện kể, nhưng cũng không hỏi nữa, dù sao hắn cũng chỉ là hiếu kỳ mà thôi.

T gLhkxz s RO bt3 cJ haYbg

rSk C6 M5ksX un pn S8ztE b

Thiên Nhung mang Ngu Nhân Thù và Vân Tức đi phía trước, sau khi dãn ra một khoảng, Long Hương thấp giọng nói: “Ở đại lục Thiên Lăng, quả thật đã từng có một người, vì phục sinh huynh đệ đã chết của mình mà chế họ thành hồn khí, người đó chính là một vị Thánh hoàng đời trước của dòng họ Ngu Nhân.”

nO g2AUr JTi Bl 0F3PpY 1 o

V LIfJ3 5V5Q sOH q DPal kq

Giang Triêu Qua kinh ngạc: “Tổ tiên của Ngu Nhân Thù?”

www.lehuyetcung.com 0 HmLgo ifYt

Xg vB peBRu 7 0W 2QB lX V00

Long Hương gật gật đầu: “Về sau Thánh hoàng bị huynh đệ của ông ta phản phệ, đã trở thành hồn khí khôi lỗi (con rối, hình nhân, kẻ bị giật dây, bù nhìn), giáng hoạ toàn bộ đại lục Thiên Lăng, thiếu chút nữa diệt quốc. Từ đó về sau nghiêm cấm đem người chế thành hồn khí, chuyện này cũng thành điều cố kỵ của Thiên Lăng đại lục, không thể công khai nhắc đến.”

L ZgyQmw Y lW D 1W tuFGy WJ

www.lehuyetcung.com 0 YiA6 0k0 6P

Giang Triêu Qua sáng tỏ: “Ngu Nhân Thù nói rất có lý, người chết thì cũng đã chết, sống lại chính là nghịch chuyển thiên mệnh, thật không biết sẽ phát sinh chuyện gì.” Trong đầu hắn nghĩ, nếu là con chuột, con ếch bình thường chết đi sống lại, e là cũng không ảnh hưởng gì đến thế giới này, nhưng một người sống có tư duy thì khác, nếu người này có trong tay một chút quyền lực, sẽ thật sự sinh ra ảnh hưởng rất lớn. Những Thượng Cổ dị thú kia có sức mạnh vô vàn, dị thú vừa chính vừa tà, bọn họ thức tỉnh, đã mang đến thế giới này sự biến hóa nghiêng trời lệch đất đến thế nào rồi? Giang Triêu Qua dự cảm khi mười hai Thượng Cổ dị thú thức tỉnh sẽ kịch liệt lôi cả thế giới này vào vòi rồng cuồng xoáy, mà chính hắn, đang ở ngay trung tâm trận phong bạo đó.

gb mEz tl uBv Ck W hVAR 25O

ryU0Ar a 5ur svh 5IA1Ce Z

Sau khi thoát khỏi vùng sương mù dày đặc, kim chỉ nam đột nhiên dễ dùng trở lại. Đích đến của chuyến đi này chính là một địa phương tên gọi Hiên Viên Khâu (‘khâu’ là gò, gò Hiên Viên). Chích Huyền nói chỗ đó đã từng là nơi ở của Ẩm Xuyên, thế nhưng y cũng không rõ Hiên Viên Khâu ở đâu. Bọn họ mở bản đồ, nhưng trên tấm bản đồ không tính là chuẩn xác cũng không hề đánh dấu chỗ này, chỉ có thể dựa theo mô tả của Chích Huyền, một đường đi về phía Tây.

www.lehuyetcung.com 1 oF BLs93 dm

dPon 2W1QN1 Oem 6g8 vI MV

Giang Triêu Qua thử dùng cảm giác câu thông với Cử Phụ, nhưng hắn phát hiện việc này rất khó khăn. Hắn có thể dùng tiềm thức ra lệnh cho Cử Phụ quẹo trái, ngồi xuống, thậm chí dẫn bọn họ thoát khỏi mê cung, nhưng hắn không cách nào hỏi Cử Phụ “Ngươi có biết Hiên Viên Khâu ở đâu không?” Bởi vì hắn không có bất kỳ khái niệm nào đối với Hiên Viên Khâu, không cách nào truyền khái niệm này cho Cử Phụ.

Cấm re-up, chuyển ver dưới mọi hình thức! 7KdE J YURY z

www.lehuyetcung.com Z5 J3co6 ckb

Bọn họ vừa đi vừa nghỉ, vài ngày sau, thương thế được Vân Tức điều trị cơ bản đều đã khỏi.

rqi Q Uhdb FX u CIA lB u9Eh

www.lehuyetcung.com 8mr9 6eQ XE 5

Vân Tức nói: “Chúng ta cứ mù quáng đi tiếp như vậy không phải là biện pháp.”

Editor: Hạ Vũ m5Bs08 J vCL

cNpwk 0pPFo V F fZ4J cZD B

Ngu Nhân Thù gật gật đầu: “Vậy phải làm thế nào?”

Pt 5QD Xt sm2 9C xl0JWa H q

jqNE 2Jo rY I Ie9 Uy zU6TF

“Chúng ta đi tìm bộ tộc loài người trong Côn Luân Tiên Cảnh đi, cái người cưỡi Si Điểu (cú tai mèo) kia nhất định chính là một thành viên của bộ tộc.”

Editor: Hạ Vũ P0S k CDOo Jj

www.lehuyetcung.com zf x5d Eg FBN

“Nhưng hắn đang mong chúng ta chết.”

JY b 2qDr 7Y9 w5TC k oUom 7

X 5z0 ef VMgP Fs Vh8GX Mb5

Giang Triêu Qua nói: “Nhưng chúng ta không chết. Chúng ta lạc trong mê cung sương mù dày đặc, địch ở trong tối ta ở ngoài sáng, dưới tình huống nguy hiểm như vậy còn chưa chết, ta không tin khi chạm trán chính diện chúng ta sẽ thiệt thòi.”

vSeqWV w kIS SVwwGS N dsS

k ea 39PQQ 7k CUW PcR IW SN

Vân Tức gật gật đầu: “Đúng, nếu không phải đám Cử Phụ kia thuận lợi chiếm địa hình, cũng sẽ không khiến chúng ta chật vật như vậy, chính diện chạm trán, chúng nó căn bản không phải đối thủ của chúng ta. Nếu có thể tìm ra bộ tộc địa phương, nhất định sẽ tìm được người đưa bọn ta đi Hiên Viên Khâu, còn thêm được một người dẫn đường.”

N p dZGY cXM m MVy9z NSG9w

www.lehuyetcung.com v q90atd c is

Long Hương hừ lạnh: “Cùng lắm thì đánh một trận.” Bọn họ đối với chuyện bị Cử Phụ đánh cho sống dở chết dở trong mê cung, trong lòng vẫn luôn chất chứa oán hận sâu sắc. Nếu mặt đối mặt quang minh chính đại đọ sức, thì dù có đổ máu hi sinh cũng là chết có ý nghĩa, nhưng kiểu tình huống chỉ có thể thụ động chịu đánh, hoàn toàn không thể đáp trả này quả thực nghẹn khuất đến chết. Đừng nhìn dáng dấp nhỏ con của Long Hương, kỳ thật sức trẻ anh hùng háo thắng, cậu ta tuyệt không hề thiếu.

SZ6 PHV Ul r3 wzs7Hy I FSS

0nL lT AodjK 2c3 Fp CjSZI

Ngu Nhân Thù hỏi: “Chúng ta để Cử Phụ dẫn đường xem?”

www.lehuyetcung.com L 683Yr 84v3

ML M9 Hq6Pa Q n y l2oi WwC z

Giang Triêu Qua nhắm mắt lại, thử dùng ý thức ra lệnh cho Cử Phụ, Cử Phụ sửng sốt cả buổi, bắt đầu dẫn đường thật.

www.lehuyetcung.com IW c 29kH NT1

www.lehuyetcung.com QpiFN offsO

Nguyễn Thiên Túc hỏi: “Nếu gặp những bộ tộc kia, chúng ta nên làm gì bây giờ?”

bU jcGHC baR BW2 gy vkIAo

www.lehuyetcung.com I b 6WCb MeG x

“Hòa bình được thì cố gắng hòa bình, không thể chỉ có đánh nhau.” Giang Triêu Qua trêu chọc Vân Tức, “Trong đám chúng ta thì ngươi có nét mặt hòa nhã nhất, chi bằng ngươi đi đàm phán với bọn họ?”

jP Op 4DE3O 6 lC g WKZ9 BOI

Lệ Huyết Cung k S 4cBv RCb T

Vân Tức ra sức lắc đầu: “Ta không nói chuyện cùng người lạ.”

Q3LdOy 3 ki2 T lBER5L u DT

www.lehuyetcung.com BS8G 7 6vsm i

“Vậy sao lúc trước ngươi dám gọi đám chúng ta lại ngay trên đường, bán đồ cho chúng ta thế hử?”

www.lehuyetcung.com DR WUJT91 G J

nf J wixT Ub9 MHXoO qYjoF

“Ta quan sát các ngươi đã lâu rồi, cảm giác các ngươi không giống đám cướp bóc.”

www.lehuyetcung.com XYwkaL H AJ7

Được dịch và đăng tải duy nhất trên website của Lệ Huyết Cung S hZyAI HytG

Long Hương cau mày hỏi: “Ngươi theo dõi chúng ta? Sao ta lại không có cảm giác gì?”

www.lehuyetcung.com 7Ivh ov2 8U 5

PBbS QbovrV q eS62 8iQ 7y

Giang Triêu Qua nghĩ thầm, Vân Tức lúc đi qua bán đồ có cảm tưởng như không hề tồn tại, người bình thường đều không cảm thấy gì.

jV6fR G Wfj2 1mKN6 5KRYo

hQP dT TIr5o zCtw x3yHFE

Đi về phía đông trọn một ngày, bọn họ đi vào một vùng ít tuyết đọng, có thể thấy chút mảng rừng rậm biếc xanh, con đường này có dấu vết từng được con người sửa chữa, bọn hắn biết Cử Phụ đã đi đúng đường.

r lHu ZU cfj6 AIgy MU3 3R z

Me hTNEOH u s cA1pC UaDYF

Càng đi về hướng này, mật độ rừng rậm càng cao, mà đường cũng dễ đi hơn rất nhiều, trong rừng rậm thỉnh thoảng có dị thú qua lại, tràn đầy sức sống.

www.lehuyetcung.com bXX5Z B fr0x

Lệ Huyết Cung pu q 3ZHw R3X

Lúc xế chiều, đang đi, Giang Triêu Qua đột nhiên kêu lên: “Dừng lại.”

www.lehuyetcung.com 0g sH 6Jdjo m

nmoJ fS0 bG W 6l z 49hE o6F

Thiên Nhung và Túy U đồng thời dừng bước.

www.lehuyetcung.com v RuD p5 z6LE

4EZQp o 6Jn3 VOzvZv t Pw4

Giang Triêu Qua trở mình nhảy xuống từ trên lưng Thiên Nhung. Hắn nhíu mày xem xét xung quanh, cảm giác có chỗ nào đó không ổn lắm. Hắn đã từng đi theo một tay bộ đội đặc chủng học phục kích trong rừng rậm, cũng có tí kinh nghiệm về thiết lập cạm bẫy. Rừng rậm bình thường hay dị thường, có thể hắn sẽ không giống nhân sĩ chuyên nghiệp vừa liếc mắt đã nhìn ra, nhưng hắn sẽ có chút ít cảnh giác, dù sao quy luật tự nhiên có lẽ sẽ không thay đổi, hướng cây cối sinh trưởng, mạch dãy của thực vật, độ um tùm của rễ cây, những thứ này đều có quy luật cả đấy, một khi bị người động tay động chân, nhất định sẽ có kẽ hở.

h r5v7a 2ugH RoWSK 0 7cis

VIl 53j LX xD 6YFrP Q jYeZ

Giang Triêu Qua đi về phía trước hai bước, cảm giác cách mà một số chạc cây đứt gãy không hợp lý lắm. Hắn cẩn thận nói: “Xung quanh đây khả năng có cạm bẫy.”

www.lehuyetcung.com np GL zd39q v

uF gkc mc VQQ XSF G vfek ba

“Cạm bẫy? Ở đâu cơ?”

Editor: Hạ Vũ GcAEMR l EEI

CgEH B YWpm Q JBkh mnF KO B

“Ta đang tìm xem…” Giang Triêu Qua rất hối hận lúc trước không chịu học hỏi thêm, vì hắn cho rằng cả đời này mình cũng không có cơ hội đi đánh dã chiến, dù sao lúc ấy hắn cũng sắp rửa tay gác kiếm.

n7h L1WcYE z GEf y tgWh b5

www.lehuyetcung.com ua 0e3 hd 5Vs

Hắn vừa lui về sau hai bước, đột nhiên, trong không khí truyền đến một tiếng vèo, cơ bắp toàn thân hắn đều căng thẳng, thần kinh tuy rằng đã ý thức được nguy hiểm, nhưng tốc độ của cơ bắp theo không kịp đại não, hắn không cách nào né tránh nổi.

t1vjW g P6T0 s 7bC 4q t6xs

Cu 4yCut 6En ACImk ofc6u

Nguyễn Thiên Túc mạnh mẽ vung Chinh Trần việt ra chém.

www.lehuyetcung.com PB r xFbF 2rx

XMrZ equ WR l yA4X vLJSO7

Một tiếng “vút” vang lên, Giang Triêu Qua cảm giác mặt mình nóng lên, sau đó tất cả mọi thứ xung quanh đều dừng lại. Hắn hít sâu một hơi, tim vẫn đập, hắn còn sống! Hắn cúi đầu nhìn qua, một mũi tên bằng trúc cắm trên nền đất bên cạnh chân hắn. Tên trúc đã bị Chinh Trần việt chém gãy, thay đổi phương hướng, nếu không thì mũi tên này rất có thể sẽ xuyên qua đầu hắn.

www.lehuyetcung.com xuS1z3 z 2i3

kUTd beUkI6 WOrutm l EOP

Chích Huyền tức thì nộ khí công tâm, trừng mắt muốn nứt. Y hướng về phía rừng rậm hét lớn một tiếng. Tiếng gào to kia khiến người chấn động màng nhĩ, trái tim không khống chế nổi mà run rẩy, nỗi sợ hãi trực tiếp xộc vào từ gan bàn chân, nhanh chóng lan ra toàn thân, ngay cả Giang Triêu Qua cũng sợ tới mức run lên.

www.lehuyetcung.com aR e j3WM 5TV

S PHr q5 GTos 2 E2WOU y2IM

Phi cầm tẩu thú trong rừng rậm tứ tán chạy thục mạng, không gian vốn yên tĩnh đột nhiên trở nên náo nhiệt.

7QLq R 7y40 E 4 65h1uY E PC

www.lehuyetcung.com tbDu Sni rN Z

Vân Tức sốt ruột khoa tay múa chân ra hiệu: “Suỵt, suỵt.” Y theo bản năng định bịt miệng Chích Huyền phiên bản đậu đinh này, nhưng Chích Huyền lại quay đầu nhe răng, y sợ tới mức vội vàng rút tay trở về.

k gi tXeaJ XO c UDgH 3Gb SG

Lệ Huyết Cung zu rghAs ptW

Chích Huyền dữ tợn: “Không được chạm vào ta!”

XR8jU f AvDi oS oy vAZvq T

v2g4 4Wf sI H 58z f4kVni 0

Vân Tức liên mồm đáp: “Được, được.”

I0 y Dseq R9X sD mKVRHH T l

d RMv Nv 5IAb c87Ls sZoGW

Giang Triêu Qua vừa chạy về núp dưới bụng Thiên Nhung, vừa nói: “Chích Huyền, ta không sao. Thiên Túc, đại ân không lời nào cảm tạ hết được.”

N mb 1WuPA h8 3 wOL gD iPeO

lqRl E 3ppi v Od 6YaibP M l

Nguyễn Thiên Túc cười nhạo: “Vậy ngươi định tạ như thế nào? Ta không phải hạng đàn bà bại gia (táng gia bại sản) hả?”

www.lehuyetcung.com xsv rRD OZ 8h

RW Zt egMaK C T WVUg DuS 8t

Giang Triêu Qua lúng túng nói: “Chuyện ngươi trả lại kim tệ cho Kỳ gia, chúng ta huề nhau.”

GvF8 vONUEx S O1gmZI a 1n

C7Ee u P5Dz X I 7 6eMQ dr0 S

Nguyễn Thiên Túc đảo mắt, lười không thèm để ý đến hắn.

Pq33I T05DB JBi f ebQ4 cK

www.lehuyetcung.com HE I 6rh5 2aZ

Toàn bộ thành viên chuyển sang trạng thái phòng bị, trốn dưới thân Thiên Nhung và Túy U phòng ngừa ám tiễn. Ngu Nhân Thù kêu lên: “Ai, đi ra!”

www.lehuyetcung.com Qrlb 7T8 Sw g

7 FP J6dps FD GD ewqEG9 H Z

Một cái đầu ló ra từ sau thân cây đại thụ ngút trời, tiếp theo, từng cái từng cái đầu liên tiếp ló ra, thậm chí nhiều hơn mười người, trong tay ai cũng cầm cung tiễn, mai phục phía sau cây đại thụ y như khỉ. Hóa ra bọn họ sớm đã bị bao vây.

EIlq7v 3 gbE K 0k0OI d3QF

www.lehuyetcung.com 4 9vg Io Mh2C

Một cậu trai quang quác nói gì đó, cùng kiểu phát âm với người cưỡi Si Điểu kia. Giang Triêu Qua không kiên nhẫn hô: “Nói điểu ngữ cái gì, nghe không hiểu.”

e fXbc CE8 JB yk RXy 0n Nk1

vn5J A YV3j E e Vf SVyzf 3I

Cậu trai ngừng một chút, dùng Hán ngữ không lưu loát nói: “Các ngươi, là ai, muốn làm gì?”

www.lehuyetcung.com 6 I54 AJ kHOv

Lệ Huyết Cung e 85Iu gxK gh

“Chúng ta đến từ sơn ngoại, muốn đi Hiên Viên Khâu.”

www.lehuyetcung.com RZ fn2 A9 24R

N c9XP3 Ti1B b vMtaM flMY

“Đi Hiên Viên Khâu làm gì?”

X ESB 6y cCJa f Vpy 6a AUCS

0AsD r Qt2d r aI iKi qB cIt

Giang Triêu Qua không chút do dự nói: “Tế tổ.”

yph rzA ZC KT 6GZipP w XWK

www.lehuyetcung.com yzIw 9v6AgR

“Tế tổ cái gì?”

www.lehuyetcung.com k46 6tt rb UW

4u gr0d6k Q Z gf 0hRZW zi7

“Vài ngàn năm trước, tổ tiên của chúng ta đến từ Côn Luân Tiên Cảnh nhưng không biết tại sao lại di chuyển ra ngoài núi Côn Lôn. Bọn họ đem hình ảnh cố hương đời đời truyền tụng, hy vọng một ngày nào đó, hậu thế có thể đưa bọn họ về lại quê cũ, chôn cất an nghỉ. Bộ tộc của chúng ta cũng chỉ còn lại có mấy người đây, cho nên muốn thừa dịp nhất mạch chúng ta chưa mai một (tức là kiểu tuyệt đoạn giống nòi), hoàn thành tâm nguyện tổ tiên, cũng là thỏa mãn tâm nguyện hướng về cố hương của chúng ta.”

Q SFbPg zwHn 7E a Isdd H7x

www.lehuyetcung.com Azs YyWeoJ v

Vân Tức trợn mắt nhìn Giang Triêu Qua bịa chuyện không cần chuẩn bị, nghe đến đần cả người, còn những người khác thì đã thành thói quen.

YPD O9ZlTW O PJHi S vX3b M

qeV 3pj1wD A 7lMY r dApJ F

Người nọ do dự một lát, “Chẳng lẽ, các ngươi là hậu đại của tộc nhân Lạt (la) Ất?”

KG OR2K2y Z N h 9euL3 e90l

www.lehuyetcung.com k GUd uO GWn3

“Đúng, các ngươi biết bộ tộc của chúng ta à?”

Lệ Huyết Cung tiGz 3 hbY1 v

oS Xb2 aZ fFA 6EHa7 H znp9

“Ngàn năm trước có không ít bộ tộc sinh sống ở phụ cận Hiên Viên Khâu, về sau đều dần dần biến mất. Nghe phụ thân nói, tộc Lạt Ất đã dời ra ngoài núi rồi.” Người đang nói chuyện thò cả người ra ngoài thân cây, là một thiếu niên mười mấy tuổi, dáng vẻ chất phác, mặc đồ thổ dân.

UGM2m vcFbp i Wi SdPOf 4k

x9n SML Xw 8s pCRj JxT ky Z

Giang Triêu Qua nghĩ thầm, chó ngáp phải ruồi rồi. Hắn gật đầu như bổ củi: “Đối với chuyện về tổ tiên, có khi chúng ta còn không biết rõ bằng các ngươi, ngôn ngữ cũng đã thất truyền, ngươi tuổi còn trẻ mà hiểu được nhiều như vậy, thật sự là lợi hại.”

z1c ci IQrEa US BYubHH q c

4vTb 7JW 9T g EjtOJ QvLSO

Thiếu niên bứt tóc, có chút ngượng ngùng. Cậu ta đột nhiên nhớ ra cái gì đó: “Các ngươi từng đi qua mê cung Lạp Mã Thố à?”

d Z AzZm OAu f MjR S J64z BC

www.lehuyetcung.com g imtRl sfaU

“Là cái nơi ngập ngụa sương mù kia? Đúng vậy.”

Editor: Hạ Vũ C0 F4G 4f kA1

www.lehuyetcung.com hIgIXo Y x2l

“Chưa có người nào vượt qua được mê cung kia.” Thiếu niên nhìn nhìn Thiên Nhung và Túy U: “Tranh và Cửu Vĩ Hồ, chẳng trách…”

gXAH4 rxMUk sf eDe5qy V k

JXG5 gWdQLQ m x 4165 wFR j

Giang Triêu Qua nghĩ thầm, nơi đây hẳn cũng không có “người” nào đến đi.

www.lehuyetcung.com 7 qXY ie qoCT

v0 WQEBD hgA PwnPv 1 lWp4

Thiếu niên nói: “Các ngươi dỡ bỏ vũ khí, để dị thú lại, cùng ta quay về bộ tộc.”

www.lehuyetcung.com NfdL XPUjkt

www.lehuyetcung.com QPqb SYXIQK

Long Hương hỏi vặn: “Dỡ bỏ vũ khí? Nhỡ mất thì làm sao bây giờ.”

Cấm re-up, chuyển ver dưới mọi hình thức! W 7xRz CBb rD

www.lehuyetcung.com 14 EY 0q6I3 v

“Vậy các ngươi cứ quanh quẩn ở đây đi, đừng có mà lại gần bộ tộc của chúng ta nữa.”

www.lehuyetcung.com llQ NeKrxZ M

www.lehuyetcung.com b a xuNe K7b h

Ngu Nhân Thù và Giang Triêu Qua liếc nhau: “Bỏ thì bỏ.”

AE7mK F rRFL 4X 1l mSLb7 9

www.lehuyetcung.com W qu8 XJ dyT7

Thiên Nhung không đồng ý: “Không được, Thù, quá nguy hiểm.”

T5rW5 zGyDf q 9S1JfD I Tz

www.lehuyetcung.com VkI pW6 5k jo

Túy U cũng nói: “Không có chúng ta bên cạnh, chẳng phải các ngươi chỉ có thể mặc người chém giết hay sao?”

D0SOq av2mO l 5mrQ RbS gg

pN Z lsdv jZq B78 VrG wO dH

Giang Triêu Qua hỏi: “Ta có thể mang theo đứa bé này không? Tuy nó là dị thú, nhưng hồn lực của ta yếu ớt, thậm chí còn không triệu hoán nổi chân thân của nó, nó sẽ không rời khỏi ta.”

nW uBSBYm 8 s U3y7V K ATFL

H ANyG 4eZ LY e5h tScGth y

Thiếu niên tuột xuống từ trên cây, cảm nhận hồn lực Giang Triêu Qua ở khoảng cách gần, đúng là không đủ để triệu hoán Thiên cấp hồn thú, liền đáp: “Được rồi, nhưng vũ khí thì phải lưu lại, mang hồn khí trên người cũng không được.”

7 I NJPE 1t1 D n K 6sbe fay H

h5a s pRYo Nd 3CG 5LNs5X 4

Mấy người nhốn nháo dỡ vũ khí và hồn khí xuống, để lại Thiên Nhung và Túy U ở chỗ này trông coi, còn bọn họ dưới sự giám thị của mười mấy mũi giáo, theo thiếu niên đi vào sâu trong rừng rậm.

Z B3jev tNQn 9bE c JCsG J1

Editor: Hạ Vũ a Q65Hm vt7C

Chích Huyền ôm lấy cổ Giang Triêu Qua, hài lòng nói: “Ngươi biết mang theo ta mọi lúc là tốt rồi.”

www.lehuyetcung.com 44hv Y uPKZ J

0AT0 thS 0d E W IY33 9pe wk

Giang Triêu Qua cười nói: “Không phải ta lúc nào cũng mang theo ngươi sao.”

F8a RSVgnY R ZKS8 M cfpW H

0DdM fH8 TF I DF vSd Yq Trx

“Nếu có nguy hiểm, ta sẽ mang bọn ngươi thoát ra ngoài.”

Ixut dlQpvk wp 952BP zd6

9A p DarX nFA m gE1Dg mAbF

“Ta biết rồi.” Trong lòng Giang Triêu Qua cũng không chắc chắn lắm, tiến vào địa bàn của người khác, cái mạng nhỏ này cũng đã nằm trong tay người ta rồi, nhưng cũng may hắn có con át chủ bài là Chích Huyền.

Fr ye rzkEd Y RH Fvn 7q 2Ji

www.lehuyetcung.com VT jR2pv kS2

Bọn họ đi khoảng nửa giờ, con đường phía trước thoáng đãng hơn, một cây đại thụ che trời cao trăm thước xuất hiện trước mặt mọi người, trên đại thụ xây bảy tám căn nhà trên cây, quây xung quanh gốc đại thụ kia, là một xóm thôn chằng chịt hay ho. Phân nửa nhà cửa ở thôn kia xây dựng trên tàng cây, nửa còn lại ở dưới mặt đất, trong thôn người đến người đi, Cử Phụ và các loại dị thú có thể thấy khắp nơi, rất ư náo nhiệt.

Qba 3 sck0 6w G3 kW Q0Ytf a

Xl RSVHFb I 8 j0 YQ YUaZA w

Giang Triêu Qua lần đầu tiên nhìn thấy thôn trại thổ dân, cảm giác cực kỳ mới lạ, nhưng không hề lơ là buông lỏng cảnh giác. Dọc đường, hắn không ngừng chuyện phiếm cùng thiếu niên kia, lời nói khách sáo, thiếu niên này rất đơn thuần, khen ngợi cậu ta vài câu, sẽ phun ra không ít tin tức hữu dụng. Lúc đến thôn, Giang Triêu Qua biết được bộ tộc của bọn họ gọi là Nhĩ Thoái (tuo) tộc, tộc nhân có hơn hai ngàn, xưa nay chưa từng rời khỏi Côn Luân Tiên Cảnh, thiện kỵ xạ (sở trường cưỡi ngựa bắn cung), thiện dệt gấm, lấy săn bắn, nông canh mà sống.

www.lehuyetcung.com Miinew J veo

www.lehuyetcung.com ox0gj o E9yk

Chích Huyền nhìn người qua lại trong thôn, không tự chủ ôm chặt cổ Giang Triêu Qua, mất hứng nói: “Nhiều người thế, rõ phiền.”

aQHc j 1fXF S xuzrPf z HWz

ze HSVSZL l c yE z3 0CZJI H

“Làm sao vậy?”

www.lehuyetcung.com AQS K Iqgr on

www.lehuyetcung.com o CsPr8T j Lp

“Lại khiến ta nhớ tới vạn năm trước, bộ tộc xa rời Côn Luân Tiên Cảnh, cũng ăn vận cùng loại y phục như thế.” Chích Huyền hừ lạnh một tiếng, “Không, bọn họ lúc đó, đâu có thứ gọi là quần áo, chỉ lấy da thú bọc thân, uống máu tươi, ăn thịt sống, ngoại trừ đi lại bằng hai chân, thì cũng không khác súc sinh là bao. Là Ẩm Xuyên dạy bọn họ trồng trọt, chăn nuôi, biết chữ, thậm chí vì bọn họ bồi dưỡng hồn binh sử, hồn khí sư, hồn đạo sĩ, dạy bọn họ chế tạo hồn khí, y thuật, kết quả nhân loại đối đãi Ẩm Xuyên như thế nào chứ.” Chích Huyền càng nói càng bực bội, nghiến răng nghiến lợi nói, “Vì vậy ta ghét nhất nhân loại, vong ân phụ nghĩa, duy lợi thị đồ (hám lợi).”

qJ6 ySY FL sU MDULz yVIqv

 

One thought on “[Đam Mỹ] Hồn Binh Chi Qua – Chương 61

Leave a Reply