Hồn binh chi quaTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Hồn Binh Chi Qua – Chương 92

Bookmark

Chương 92

Editor: Hạ Vũ

Sau khi rời khỏi thôn trang, bọn họ lại vượt qua một vùng núi, mới dần dần thấy được bóng dáng huyện trấn và thành thị. Người trên xe đối với cảnh tượng phía ngoài kinh ngạc đến mức không ngậm miệng được, thỉnh thoảng lại trầm trồ hỏi này hỏi nọ. Giang Triêu Qua trả lời riết đến mức mất sạch kiên nhẫn, cuối cùng dứt khoát kêu bọn họ câm miệng. Hắn cảm giác mình đang dẫn “Đoàn khách du lịch Thiên Lăng đại lục”, trong đoàn toàn là những vị chủ nhân không thể đắc tội.

Sau mấy giờ ngồi xe, Chích Huyền không kiên nhẫn được nữa: “Cái xe rởm này tốc độ thật chậm, không bằng ta dẫn ngươi đi, mấy tiếng là đến.”

Giang Triêu Qua liếc xéo y: “Chúng ta ước định cái gì rồi?”

Chích Huyền bĩu môi, mất hứng nói: “Không thể hóa hình ở chỗ này.”

“Ngươi nhớ kỹ là tốt rồi, khi gặp bằng hữu của ta, cũng ngàn vạn không được nói bất cứ chuyện gì về dị thú và Thiên Lăng đại lục đâu đấy nhé.”

“Biết rồi.” Chích Huyền suy nghĩ một chút, “Bằng hữu của ngươi, là nam hay nữ?”

“Nam.”

“Ngươi có nhiều bằng hữu lắm sao?”

“Ừ… Nhiều lắm.”

“Trong số bọn họ có kẻ nào muốn làm con đực của ngươi không đó?”

Giang Triêu Qua suýt chút nữa thổ huyết: “Ngươi nói linh tinh cái gì đó!”

Chích Huyền nghiêm túc hỏi: “Thế rốt cuộc là có hay không, có thì cứ bảo ta cắn chết hắn.”

Giang Triêu Qua túm lấy mặt y, híp mắt nói: “Đừng có mà động tí lại muốn cắn chết người ở thế giới này đấy.”

“Sao cái thế giới này lại phiền toái như vậy!”

“Thì nó phiền toái như vậy đấy!”

Chích Huyền hừ một tiếng: “Thật chán chết.”

“Oa, máy bay máy bay!” Tự Tư chỉ lên trên đầu, hét lớn.

Trác Yên nói: “Chưa chắc đã bay nhanh hơn ta.”

Liệt Vũ lẩm bẩm nói: “Nhanh hơn ta thì phải.”

Trác Yên liếc nhìn Liệt Vũ, ho nhẹ một tiếng: “Cũng chưa chắc.”

Bả vai Liệt Vũ khẽ run, liếc nhìn Trác Yên rồi quay đi.

Trác Yên mở miệng, cuối cùng lại không nói gì, dù sao Liệt Vũ cũng đã mất đi ký ức liên quan đến mình, hiện tại nói cái gì cũng đều vô ích.

Buổi tối, Giang Triêu Qua lái xe vào một thị trấn nhỏ. Bọn họ không có chứng minh nhân dân nên không thể ở khách sạn cao cấp mà chỉ có thể ở tạm khách sạn gia đình.

Sau khi vào thành thị, người trong xe lại càng thấy được nhiều thứ mới lạ. Tự Tư hét lớn: “Oa, cô gái kia, sao lại mặc ít như vậy chứ!”

Tất cả mọi người nhìn theo ánh mắt của hắn, quả thật thấy một thiếu nữ ăn mặc mát mẻ đi qua.

Đại quốc sư nhíu mày: “Phụ nữ ở cái thế giới này, thật không ngờ…”

Giang Triêu Qua liếc ông ta một cái: “Các ngươi thấy kỳ quái nhưng chúng ta lại thấy rất bình thường, đừng bình luận bừa bãi.”

Hai mắt Tự Tư tỏa sáng, vui vẻ nói: “Đây thật là một chỗ tốt, lúc nào cũng có thể trông thấy phụ nữ ăn mặc thiếu vải.”

Trác Yên khinh thường hừ một tiếng.

Chích Huyền liếc xéo Giang Triêu Qua: “Có phải ngươi cũng thường xuyên nhìn hay không?”

Giang Triêu Qua dở khóc dở cười: “Chẳng lẽ ta có thể ngăn cản người khác mặc cái gì sao, mà như vậy cũng chưa tính là thiếu vải đâu.”

“Lại còn chưa tính là thiếu?” Chích Huyền cất cao giọng, “Chẳng lẽ ngươi cũng mặc quần áo lộ đùi đi khắp nơi sao?!”

“Vớ vẩn, nam và nữ đâu có giống nhau, nam giới không ăn mặc như vậy đâu.”

Chích Huyền lúc này mới nhẹ nhàng thở ra: “Nếu ngươi muốn mặc như vậy thì chỉ có thể mặc cho ta xem.”

“Câm miệng!” Giang Triêu Qua cả giận. Trong xe có đến mấy người, Chích Huyền thật đúng là không biết ngậm miệng. Đáng tiếc da mặt hắn chưa dày như vậy, nhất là hắn còn sắp phải gặp đám đàn em của mình, nếu như bị bọn họ biết quan hệ giữa mình và Chích Huyền thì hắn biết giấu mặt vào đâu hả.

Chích Huyền cho là hắn thẹn thùng, lại tưởng tượng hình ảnh Giang Triêu Qua ăn mặc các loại quần áo, liền không coi ai ra gì mà lén cười trộm.

Đến nhà khách, Giang Triêu Qua thanh toán chút tiền, trình chứng minh nhân dân thuê cho cả bọn ba gian phòng. Cái nhà khách này rất tồi tàn, còn tản ra một thứ mùi nấm mốc khó ngửi, Chích Huyền vừa vào liền nhăn mũi.

Giang Triêu Qua lái xe cả ngày, eo hơi đau nhức, leo lên giường nằm sấp xuống: “Đừng phàn nàn, các ngươi không có thân phận hợp pháp, chỉ có thể ở nơi này.”

“Hợp pháp cái gì cơ?”

“Ở thế giới này, phần lớn người sống và chết đều được ghi chép trong hồ sơ, chúng ta có một thẻ thân phận, ở khách sạn, ngồi phi cơ, đều cần cái thẻ kia mới được.”

“Cái thế giới này quả nhiên rất phiền toái.” Chích Huyền bĩu môi, nằm xuống bên cạnh hắn, nhẹ nhàng xoa bóp eo cho hắn, “Ngươi đau thắt lưng à?”

“Làm sao ngươi biết?”

Chích Huyền cười nhẹ nói: “Bởi vì ngươi thường xuyên đau thắt lưng mà.”

Giang Triêu Qua liếc mắt nhìn, cũng lười để ý đến y luôn.

Chích Huyền bò qua liếm láp tai hắn: “Ta cũng đâu có muốn làm ngươi đau thắt lưng chứ. Ta hỏi Túy U rồi, nếu như đi vào từ phía sau lưng thì eo sẽ khá hơn một chút.”

Giang Triêu Qua túm lấy mặt y: “Không đâu.”

“Làm sao ngươi biết là không được, chúng ta nên thử phía sau lưng xem…”

Giang Triêu Qua trở mình cưỡi lên người y, lấy tay ấn bộ ngực y, cười tà nói: “Ngươi biết làm thế nào mới có thể giúp ta không đau thắt lưng không?”

Chích Huyền chớp mắt: “Làm thế nào?”

“Tiết chế!” Giang Triêu Qua nhéo tai y, rồi lại trở mình nằm xuống, “Ngủ đi.”

Mặt Chích Huyền lập tức xụ xuống, bất mãn nói: “Từ khi ngươi từ tôi tớ biến thành thú cái của ta thì càng ngày càng không nghe lời.”

“Ngươi không muốn thì ta lại trở về như cũ vậy?”

“Không được!”

Giang Triêu Qua hừ nhẹ một tiếng: “Vậy thì ngủ đi.”

Chích Huyền quay người ôm lấy Giang Triêu Qua, lòng tràn đầy vui mừng mà cọ cọ: “Tuy rằng không nghe lời, nhưng ta vẫn muốn có thú cái.”

Khóe miệng Giang Triêu Qua nhịn không được cong lên.

Hai người thân mật ôm nhau, dù ở Thiên Lăng đại lục hay ở thế giới này thì ràng buộc giữa bọn họ cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi gì.

Lúc Giang Triêu Qua đang mơ màng sắp ngủ, Chích Huyền đột nhiên thấp giọng nói: “Ta cảm thấy Trác Yên có chút đáng thương.”

Giang Triêu Qua giật mình tỉnh lại: “Hả?”

“Thú cái của ông ta là nhân loại, lại còn chết rồi.”

Giang Triêu Qua sợ nhất cái đề tài này, nhưng có ví dụ sống sờ sờ là Trác Yên ở bên cạnh, cũng không thể trách Chích Huyền nghĩ ngợi nhiều. Hắn xoa đầu Chích Huyền, không biết phải an ủi y thế nào.

“Nếu không phải tình cảm sâu nặng vô cùng, thì hẳn cũng sẽ không để nhân loại làm thú cái của mình.” Chích Huyền trầm muộn nói, “Biết rõ sinh mạng của các ngươi ngắn như vậy…”

Trái tim Giang Triêu Qua khẽ run, nhẹ giọng thở dài: “Đúng vậy.”

“May mắn là bây giờ ngươi vẫn còn sống, thế nhưng…” Chích Huyền siết chặt nắm đấm, “Ta không cách nào đem ngươi làm thành hồn khí, bởi vì ngươi chính là hồn binh sử của ta. Không phải… so với ông ta thì ta còn đáng thương hơn sao?”

Giang Triêu Qua trong lòng đau xót, vuốt vuốt tóc Chích Huyền: “Ngươi nghĩ xa quá rồi, ta vẫn còn trẻ mà.”

“Thời gian vài thập niên, với ta mà nói thì thật sự quá ngắn ngủi.” Chích Huyền vùi đầu vào ngực Giang Triêu Qua, “Từ khi sinh ra cho đến lúc chết đi, ta chưa bao giờ sợ hãi điều gì, thế nhưng Giang Triêu Qua, ta sợ ngươi chết, ta hy vọng thái dương vĩnh viễn không xuống núi, hy vọng thời gian mãi mãi không có điểm dừng, hy vọng ngươi có thể vĩnh viễn, vĩnh viễn còn sống.” Nói xong lời cuối cùng, y vẫn còn chút kích động, đôi tay ôm Giang Triêu Qua càng chặt thêm, cánh tay sắt kia siết đến mức lưng Giang Triêu Qua đau nhức.

Giang Triêu Qua cũng quay sang ôm lấy Chích Huyền, nói giọng khàn khàn: “Đừng suy nghĩ, đừng suy nghĩ nữa, ít nhất chúng ta còn có vài thập niên.”

Thân thể Chích Huyền hơi hơi run rẩy, Giang Triêu Qua tựa hồ có thể cảm nhận được tiếng y thút thít nỉ non trong im lặng. Nếu như bình thường thì bọn họ còn có thể không để ý sự chênh lệch tuổi thọ cực lớn giữa hai người, nhưng sau khi Trác Yên bằng mọi cách đi tới thế giới này chỉ để triệu hồi hồn phách của thê tử đã khuất, thì từng giây từng phút đều như nhắc nhở, kích thích Chích Huyền, khiến y không cách nào lảng tránh hiện thực tàn khốc kia.

Giang Triêu Qua không biết làm thế nào mới có thể an ủi Chích Huyền, ngôn ngữ thật sự quá bất lực, hắn chỉ hy vọng khi hắn còn sống, có thể gắng sức ôm lấy người này, để sau này khi hắn chết sẽ đỡ tiếc nuối.

Sau một đêm nghỉ ngơi, Giang Triêu Qua tiếp tục lái xe. Lần này, Tự Tư muốn thử lái xe, Giang Triêu Qua bị hắn làm phiền, đành phải bó tay hết cách đưa tay lái cho hắn, kết quả suýt nữa lao xe xuống mương. Giang Triêu Qua bèn không chút do dự đạp hắn trở lại phía sau xe.

Sau hai ngày trên xe, cuối cùng bọn họ cũng đã tới thành phố Phổ Thiên.

Thành phố Phổ Thiên là đô thị loại 1, vô cùng phồn hoa.

Đám dế nhũi (có thể hiểu là dân quê mùa) ở Thiên Lăng đại lục vốn cho rằng những ngôi nhà thấp nhỏ bọn họ thấy ở thị trấn chính là kiến trúc của thế giới này, nhưng sau khi chứng kiến nhà cao tầng, ô tô hỗn loạn cùng cầu vượt thông suốt bốn phương ở thành phố Phổ Thiên thì lại kinh ngạc đến không ngậm miệng được.

Tự Tư háo hức nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, lẩm bẩm nói: “Ta trở về sẽ kể với A Tát, nó hẳn sẽ không tin đâu.”

“Ngươi chụp lại mà đưa cho nó xem là được rồi.”

“Chụp lại là cái gì?”

“Thế giới của chúng ta có một đồ vật gọi là máy ảnh, có thể biến cảnh sắc ở trạng thái tĩnh thành hình ảnh trên giấy.”

Trác Yên kinh ngạc: “Còn có thần vật như vậy ư?”

“Chúng ta có khá nhiều loại thần vật.” Giang Triêu Qua đắc ý nói.

Sau khi chạy đến thành phố Phổ Thiên, Giang Triêu Qua mượn điện thoại gọi cho A Văn. Chưa đến nửa giờ, ở cửa công viên chỗ bọn họ chờ đã đồng loạt xuất hiện bốn chiếc Land Rover màu đen, từ trên xe lại đồng loạt bước xuống một đám người, vừa thấy Giang Triêu Qua thì đều kích động hô hào “Đại ca” hoặc “Giang tổng”.

Giang Triêu Qua trông thấy những gương mặt quen thuộc kia thì lập tức hưng phấn đến độ thiếu chút nữa là nước mắt lưng tròng, nghĩ tới việc mình đã phải lưu lạc ở thế giới khác đến hơn một năm, giờ được trở lại những tháng ngày yên bình này thì không thể nói rõ trong lòng là thứ mùi vị gì. Mãi đến khi gặp những người này, hắn mới có cảm giác chân thật rằng mình đã thực sự trở về.

“Đại ca!” A Văn đi lên ôm lấy hắn, kích động quá mà nói năng lộn xộn: “Đại ca, anh chưa chết, thật tốt quá!”

Chích Huyền trừng mắt, túm bả vai A Văn ném gã ra ngoài.

Không sai, đúng là ném ra ngoài, vận lực rất mạnh khiến những người khác đều sợ ngây người.

Giang Triêu Qua vội vã chặn lại, nói: “Chích Huyền, không được!”

A Văn bị hất ngã, quả thực không hiểu nổi. Gã kinh nghi bất định mà nhìn Chích Huyền, nhất thời không rõ chuyện gì đang xảy ra.

Chích Huyền trừng mắt: “Vì sao gã lại ôm…”

Giang Triêu Qua vội bịt miệng y lại, thấp giọng nói: “Ta nói cái gì rồi? Hết thảy đều phải nghe lời ta.”

Chích Huyền căm giận quay đầu đi.

Giang Triêu Qua đỡ A Văn dậy. A Văn run giọng nói: “Đại ca, bọn này là ai vậy?” Người nào người nấy đều đẹp đến mức không giống phàm nhân, chung quy khiến người ta có cảm giác rất không thích hợp.

Giang Triêu Qua nhỏ giọng nói: “Chuyện này nói rất dài dòng, con mẹ nó, cậu dẫn theo nhiều người như vậy làm gì?”

“Chúng, chúng em nghênh đón đại ca trở về mà.”

“Cậu còn tưởng tôi là Hắc Sắc Hội à!” Giang Triêu Qua nói, “Để lại một chiếc xe là đủ rồi, bảy người chúng tôi dồn vào cũng được.”

“Hả? Vì sao vậy?”

“Hừ, sao cậu nói nhảm nhiều quá vậy, trên đường sẽ kể cho cậu sau.”

“À vâng.” A Văn dặn dò những người khác, còn mình thì mở cửa xe đưa bọn hắn về thành phố Đông Bình, trên đường không ngừng hỏi han, “Đại ca, mấy ngày không gặp, sao tóc anh đã dài vậy rồi?”

“Tóc giả đó.”

“Vậy tóc bọn họ cũng đều là giả?”

“À, có thật có giả.”

A Văn càng nhìn càng cảm thấy đám người này quái dị, hơn nữa chỗ quái dị rất nhiều, quả thực cũng không biết nên bắt đầu hỏi từ đâu.

Giang Triêu Qua thấy gã một bụng vấn đề, kịp thời ngăn trở: “Nói ra rất dài dòng, cậu đừng hỏi nữa, tóm lại tôi đã trở về, nói một chút xem mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì rồi.”

“Haizz, ngày đó chúng em nhận được điện thoại từ trợ lý của anh, nói anh mất tích, em liền dẫn theo một đám anh em đến nhà lão già kia, kết quả không hề tìm thấy người. Chúng em liền báo cảnh sát, kết quả là đến cảnh sát cũng không tìm ra, lão già thì một mực chắc chắn là anh đã rời đi, nhưng chúng em căn bản không hề thấy anh đi ra. Hiện tại cảnh sát đã lập án, thế nhưng một chút manh mối cũng không có. Đại ca, anh bị lão già kia bắt cóc sao? Anh chỉ cần nói một câu, thì cho dù không có chứng cứ, chúng em cũng sẽ không bỏ qua cho bọn đó.”

Giang Triêu Qua suy nghĩ một chút: “Không phải, tình huống của tôi đặc biệt phức tạp. Tóm lại, chuyện này đừng để lộ ra, chuyện liên lụy sau lưng thật sự nhiều lắm, thiệt thòi này chúng ta cứ để trong bụng vậy.”

“Hả?” A Văn muốn nói lại thôi, cuối cùng đành phải nói, “Đại ca, em nghe lời anh.”

“Công ty bên kia thế nào?”

“Công ty vẫn rất tốt, mấy ngày nay anh Hoan đều do quản lý. Ngày hôm qua một hạng mục chúng ta bỏ vốn đầu tư đã được phê duyệt, vừa vặn anh cũng đã trở về, quả là song hỷ lâm môn.”

Giang Triêu Qua miễn cưỡng cười cười, nhưng trong lòng lại chẳng có chút cảm giác vui vẻ. Từ khi trở lại thế giới này, hắn liền có một thứ cảm giác rất không khỏe, giống như hắn lại một lần nữa đi tới thế giới khác. Suy nghĩ này khiến hắn khiếp sợ cực kỳ, trong vô thức, hắn rõ ràng đã thừa nhận rằng mình là một thành viên của Thiên Lăng đại lục. Loại suy nghĩ này, chỉ sợ phải một thời gian nữa mới có thể thay đổi. Ví dụ như hiện tại, hắn nghe nói mình doanh thu mấy ngàn vạn nhưng lại không có cảm giác gì đáng kể, cứ như số tiền kia chẳng liên quan gì đến hắn. Trên thực tế, hắn dường như đã quyết định trở về Thiên Lăng đại lục, số tiền kia và hắn quả thực không có quan hệ gì lớn lao. Có điều, hắn liệu trước rằng một ngày kia khi tất cả kết thúc, hắn có khả năng sẽ lần nữa trở về, nên lúc này trước khi đi, hắn muốn chải vuốt sản nghiệp của mình một phen.

Hắn và A Văn thay phiên lái xe, trước khi trời tối đã tới thành phố Đông Bình. A Văn trực tiếp lái xe đến tận cửa biệt thự của hắn.

Tự Tư nhảy xuống xe, hưng phấn nói: “Oa, căn nhà thật là đẹp. Giang đại ca, chắc ngươi cũng là kẻ có tiền nhỉ?”

A Văn vuốt vuốt cái mũi, đắc ý nói: “Đại ca chúng ta không phải giàu có bình thường đâu.”

Giang Triêu Qua nhìn căn nhà đã lâu không về này, lập tức có chút chua xót. Có đôi khi hắn nghĩ, nếu như khi đó hắn không tới nhà lão đầu kia, không xuyên việt đến Thiên Lăng đại lục thì thật tốt biết bao. Nhưng có Chích Huyền ở bên, hắn nghĩ như vậy xong lại cảm thấy có lỗi với Chích Huyền.

Mở cổng chính ra, Giang Triêu Qua dẫn mọi người đi vào. Căn biệt thự này rộng gần hai nghìn mét vuông, giá thị trường quá trăm triệu, hắn cũng không thường ở đây vì cách nội thành hơi xa, đến công ty bất tiện. Hắn vốn cũng cân nhắc việc bán căn biệt thự này đi, một mình hắn ở chỗ lớn như vậy cũng vắng vẻ, nhưng bây giờ lại vừa vặn dùng để tiếp đãi “đoàn du lịch đại lục Thiên Lăng”.

Sau khi vào nhà, người giúp việc liền làm cả bàn đồ ăn. Bụng mấy người đều sôi sùng sục, bèn không nói hai lời mà ăn như hổ đói.

Tự Tư ăn như thần trùng mở mả, vừa ăn vừa nói: “Giang đại ca, đời này ta chưa từng được ăn món ngon như vậy, thế giới này thích thật!”

Giang Triêu Qua đạp hắn: “Tập trung ăn phần của ngươi đi, đừng lắm lời.”

Chích Huyền uống rượu quý của Giang Triêu Qua xong cũng phải trầm trồ khen ngợi. A Văn thấy y uống rượu tây sáu số như nước lã thì đau lòng đến mức nuốt nước miếng ừng ực.

Sau khi ăn xong, Giang Triêu Qua nói với A Văn: “Chuyện tôi trở về đừng để lộ ra, những người này cậu cũng đừng kể linh tinh, đến cục rút lại bản án đi, ngày mai cùng tôi đến công ty.”

“Vâng, đại ca.”

“Ngày mai cũng gọi lão Trương và luật sư Lưu đến nhé.”

“Hở?”

“Đừng hỏi nữa, nhớ gọi. Giờ thì cậu đi về trước đi.” Hắn phải nhanh chóng xử lí xong xuôi tài sản của mình mới được.

A Văn đi rồi, Giang Triêu Qua gọi mấy người vào phòng họp, mở cuộc họp ngắn.

“Các ngươi cần gì thì nói cho ta biết, ngày mai ta sẽ nhờ người đi tìm.” Giang Triêu Qua bật máy tính lên, chuẩn bị ghi chép.

Trác Yên lấy ra một danh sách, có một số thứ Giang Triêu Qua chưa từng nghe nói, bèn dùng cái khác thay thế, cuối cùng cũng gom đủ những gì Trác Yên cần.

“Các ngươi còn cần gì thì cứ nói hết ra, thời gian chúng ta ở chỗ này cũng không dài lắm đâu.”

Tự Tư giơ tay lên: “Giang đại ca, ta cảm thấy nơi đây cái gì cũng tốt, ngươi mua cho ta thêm nhiều đồ ăn đồ chơi được không, ta mang về cho bọn hắn nhìn.”

“Không thành vấn đề.”

Đại quốc sư nói: “Ta muốn một ít sách về vu thuật và lịch sử.”

“Ta sẽ chuẩn bị.”

Chích Huyền: “Ta muốn rượu, tất cả những loại ta chưa từng uống.”

Giang Triêu Qua cười đáp: “Được.”

Cuối cùng, ánh mắt mọi người dừng lại ở Liệt Vũ. Liệt Vũ giật mình, lắc đầu.

Cuối cùng Giang Triêu Qua đưa danh sách cho phụ tá của mình: “Tạm thời tìm những thứ này đã, nghĩ ra cái gì mới tôi sẽ bổ sung sau. Mọi người đều mệt rồi, trên lầu phòng ốc đã chuẩn bị xong, đi nghỉ ngơi đi.”

Đuổi những người khác đi rồi, Giang Triêu Qua kéo Chích Huyền dẫn y đi thăm phòng ốc của mình, từ rạp chiếu phim ngầm đến phòng squash (môn bóng quần dùng vợt), rồi lại sang bể bơi ở tầng cao nhất. Hắn đắc ý quay sang Chích Huyền bày ra vẻ mặt mình là người đàn ông thành đạt, giống như Chích Huyền vẫn luôn nói với hắn rằng mình rất cường tráng.

Chích Huyền nhìn bộ dáng mặt mày hớn hở của hắn, cũng rất cao hứng, trông thấy bất cứ cái gì mới lạ đều hỏi han một phen, Giang Triêu Qua đều thoải mái giải thích cho y.

Hai người đi dạo trong biệt thự lớn đến nửa đêm mới mệt mỏi trở về phòng.

Giang Triêu Qua ôm lấy đầu của y hôn một cái, cười nhẹ nói: “Có muốn cùng tắm rửa không, nhà ta có bồn tắm mát xa lớn lắm.”

Chích Huyền chỉ nghe nửa câu trước, ánh mắt đã tỏa sáng: “Bồn tắm mát xa lớn là cái gì?”

“Rồi ngươi sẽ biết ngay thôi.”

Giang Triêu Qua xả nước, hai người nằm trong bồn tắm rộng thênh thang, để dòng nước ấm bao bọc toàn thân. Cả hai không hẹn mà cùng phát ra một tiếng kêu thỏa mãn, lỗ chân lông trên người đều như giãn ra, mỏi mệt mấy ngày liên tiếp đều được nhẹ nhàng tẩy sạch.

Chích Huyền vuốt ve bộ ngực bóng loáng của Giang Triêu Qua: “Thật là thoải mái, lại còn có bồn tắm thư thái như vậy sao.”

Giang Triêu Qua kích hoạt công năng mát xa. Nước đột nhiên phun ra khiến Chích Huyền giật mình. Giang Triêu Qua cười ha ha: “Đây là công năng mát xa, có dễ chịu không?”

Chích Huyền cắn vành tai của hắn, bàn tay lưu luyến trên người hắn: “Ta xoa bóp cho ngươi, còn thích hơn cái này nhiều.”

Hai người trong bồn tắm vành tai và tóc mai chạm vào nhau, dần dần cũng có chút động tình, bồn tắm lớn dĩ nhiên không chứa nổi sự nhiệt tình tràn đầy của hai người, cả phòng tắm lập tức tràn đầy xuân sắc sống động…

Sáng sớm ngày hôm sau, Giang Triêu Qua dặn dò mấy người không được rời khỏi biệt thự, còn mình thì đến công ty.

Hắn vừa về tới công ty, liền bóp chết sạch tất cả những lời đồn đãi nhảm nhí, công ty lập tức khôi phục sự yên bình.

Hoan Ca là giám đốc tài vụ, đã làm việc cùng hắn rất nhiều năm, những ngày này đều là Hoan Ca điều hành công ty. Giang Triêu Qua gọi riêng hắn vào văn phòng, sắc mặt nặng nề mà biên ra một câu chuyện rằng mình đắc tội một nhân vật cực kỳ khủng khiếp, phải xuất ngoại tránh đi một thời gian.

Hoan Ca tuyệt không kinh ngạc, từ khi Giang Triêu Qua đột nhiên mất tích, mọi chuyện cũng đều lộ ra chút dấu vết mơ hồ. Hắn thở dài: “Triêu Qua, vậy anh có tính toán gì không?”

“Tôi muốn chỉnh lý tài sản một lần, những gì có thể làm được thì lập tức làm luôn, còn nếu chưa được thì sau khi tôi đi, anh hãy nghĩ cách giúp tôi thực hiện. Tôi để công ty lại cho anh kinh doanh. Lần này tôi xuất ngoại, không biết còn có thể trở về hay không, vì vậy tôi chỉ cầm lãi suất từ cổ phần công ty, những thứ khác thì coi như để cho các anh em tích lũy chăm lo gia đình.”

Hoan Ca thương cảm nói: “Không còn cách nào khác sao?”

Giang Triêu Qua lắc đầu: “Khi nào mọi chuyện đã qua, tôi sẽ trở về, bây giờ thì chưa nói chắc được. Tôi cũng gọi lão Trương và luật sư Lưu đến rồi, mấy ngày nay sẽ chỉnh lý tài sản một lần, thời gian gấp gáp lắm rồi.”

Hoan Ca nặng nề gật đầu.

Giang Triêu Qua giải quyết xong chuyện này, lại gọi phụ tá của mình và A Văn đến, bàn giao cho bọn họ vài việc, chủ yếu là mua sắm, ngoại trừ những thứ trên tờ giấy kia thì còn muốn sắm thêm không ít đồ dùng sinh hoạt, ví dụ như quần áo vừa người.

Sau một ngày bận rộn, về đến nhà thì phát hiện nhà hắn đã thay đổi một phen.

Trác Yên vẽ một hồi hồn trận trên mặt sân rộng sáu nghìn mốt mét vuông trong nhà hắn, còn vừa lượn quanh vòng tròn vừa thần bí niệm cái gì đó, đại quốc sư thì ngồi một bên minh tưởng (yên lặng suy nghĩ).

Tự Tư thì đu qua đu lại như khỉ đột trên những cây đa trong sân nhà hắn, Liệt Vũ ở phía dưới cười ha hả mà nhìn hắn.

Chích Huyền ôm chai rượu, say khướt ngã xuống bãi cỏ phơi nắng. Giang Triêu Qua nhìn kỹ, tất cả bình rượu đều đã bị Chích Huyền cắn nát miệng…

Người làm sợ tới mức tránh trong phòng không dám ra. Giang Triêu Qua nhìn căn nhà y như vườn bách thú của mình, quả thực muốn điên, hét lớn: “Các ngươi đang làm gì đó!”

Mấy người ngừng lại một chút, Trác Yên trừng mắt liếc hắn một cái: “Đừng có quấy rầy ta.”

Chích Huyền giật mình một cái, ngồi dậy, vui vẻ đi tới ôm cổ Giang Triêu Qua bắt đầu làm nũng: “Ngươi về rồi hả, ta nhớ ngươi lắm đó.” Y vừa nói chuyện, mùi rượu nồng nặc liền xộc vào mũi. Giang Triêu Qua nhìn chai Vodka giập nát trong tay y, nghĩ thầm, tên khốn này còn trực tiếp nhai thủy tinh cơ à, người làm đều đã quá ngũ tuần, nhỡ bị dọa đến mức nguy hiểm tính mạng thì làm sao bây giờ.

Giang Triêu Qua giơ bình rượu: “Rượu này đâu phải mở như vậy, chẳng lẽ ngươi không tìm giúp việc mở giúp ngươi sao?”

Chích Huyền trừng hai mắt: “Mở một bình rượu còn cần nữ nhân hỗ trợ? Ngươi cho ta là cái gì?”

Giang Triêu Qua không phản bác được, hắn ngẩng đầu hướng trên cây hét lớn một tiếng: “Tự Tư, xuống!”

Tự Tư nhảy xuống từ cái cây cao hơn mười mét, nhẹ nhàng đáp đất, hoa chân múa tay vui sướng: “Giang đại ca, nhà của ngươi thực thú vị! Ta bò hết khắp một lượt phòng ở rồi, bò qua bò lại, ta phát hiện ta còn ưa thích cả cây cối trong này nữa.”

Giang Triêu Qua cảm thấy đầu đau nhức từng cơn, đến lửa giận cũng không bốc nổi.

Chích Huyền ôm hắn không tha: “Hôm nay ngươi đi đâu, làm gì vậy, ngày mai dẫn ta đi đi.”

“Không được, ta còn bề bộn nhiều việc.”

“Ta không muốn ở chỗ này với bọn họ đâu, ta muốn cùng ngươi ra ngoài chơi.”

Giang Triêu Qua thở dài: “Ta đi ra ngoài không phải để đùa.”

“Mặc kệ, ta muốn đi theo ngươi.”

Giang Triêu Qua bất đắc dĩ nói: “Được rồi, ngày mai ta đưa ngươi ra ngoài.”

“Giang đại ca ta cũng muốn đi!” Tự Tư kêu lên.

“Không được.”

“Muốn đi!”

“Không được.”

Tự Tư gào khóc muốn chết đi sống lại. Giang Triêu Qua đột nhiên có loại kích động muốn hủy thi diệt tích, dù sao, cũng sẽ không có ai biết…

Leave a Reply