Hồn binh chi quaTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Hồn Binh Chi Qua – Chương 93

Bookmark

Chương 93

Editor: Hạ Vũ

Giang Triêu Qua về đến nhà không bao lâu thì trợ lý đã đem quần áo tới. Giang Triêu Qua biết mình hưởng thụ những ngày tốt lành ở thời hiện đại không được bao lâu, vì vậy mua đồ đều chọn loại tốt nhất, đắt tiền nhất.

Hắn mua cho Chích Huyền một hơi sáu bộ quần áo, trước hết cho Chích Huyền mặc một bộ đồ cashmere giản dị màu kem, quàng một cái khăn màu xám nhạt. Đồ cho Chích Huyền rất khó tìm size, vóc dáng của y quá cao, dáng người lại cường tráng, trợ lý đi vài cửa tiệm mới tìm được quần áo vừa người. Chích Huyền ăn mặc chỉnh tề liền ra đứng trước gương, tuấn soái tựa như điêu khắc, duy chỉ có mái tóc đen rũ xuống đất có chút không ăn nhập.

Hắn thương lượng: “Chích Huyền, ngươi muốn cùng ta đi ra ngoài thì không thể giữ lại mái tóc dài như vậy, ở thế giới này không có nam giới để tóc dài như thế.”

Chích Huyền cau mày nói: “Chẳng lẽ ngươi muốn hớt tóc ta?”

“Thì cứ thử tóc ngắn xem sao, dù sao tóc ngươi cũng dài ra rất nhanh mà.”

“Không được, tóc của ta sao có thể tùy tiện cắt.” Chích Huyền hất cằm.

“Ngươi đến thế giới của ta, thì phải thích ứng với quy tắc của thế giới này.” Giang Triêu Qua gỡ tóc giả xuống, “Không phải ở Thiên Lăng đại lục ta cũng để tóc dài hay sao?”

Chích Huyền sửa lời hắn: “Không phải ngươi để tóc vì Thiên Lăng đại lục, mà là vì ta, ta thích ngươi để tóc dài.”

“Được được được. Nhưng tóc ta không quá dài, có thể dùng tóc giả che lấp, nhưng tóc ngươi thì không được. Nếu ngươi không chịu cắt bỏ, ta sẽ không dẫn ngươi ra ngoài.”

Chích Huyền trừng mắt: “Ngươi dám không dẫn ta ra ngoài à?”

“Vì vậy ngươi cắt tóc đi được không thưa tổ tông.” Giang Triêu Qua cầm lấy cái kéo, “Ta cắt cho ngươi nhé, cam đoan là sẽ rất đẹp.”

“Làm sao ngươi biết là sẽ đẹp?”

“Ngươi để kiểu gì cũng đều đẹp.”

Chích Huyền nghe có chút động lòng.

Giang Triêu Qua dụ dỗ y: “Ngươi không thể không nhìn thử bản thân khi để tóc ngắn đâu, thử xem nha, ta muốn xem mái tóc ngắn của ngươi.”

“Ngươi muốn xem?”

Giang Triêu Qua gật đầu.

Chích Huyền đi tới, áp Giang Triêu Qua lên tường, bao giữa hai cánh tay mình, từ trên cao nhìn xuống hắn: “Nếu như ta nghe lời ngươi cắt tóc, vậy ngươi cũng phải nghe ta một lần.”

“Cái gì?”

Chích Huyền hạ mình xuống, bờ môi nhẹ nhàng lướt qua môi Giang Triêu Qua: “Đêm nay phải làm bốn lần.”

Giang Triêu Qua nheo mắt lại.

Chích Huyền đùa nghịch: “Ngươi không đồng ý thì ta cứ mang bộ dạng này đi ra ngoài với ngươi đó, không, ta cũng sẽ không mặc thứ y phục này, ta sẽ trần truồng đi ra ngoài cùng ngươi.”

Giang Triêu Qua dở khóc dở cười: “Trần truồng? Ngươi không biết xấu hổ hả!”

“Vì sao phải xấu hổ chứ, chỉ có con người mới mặc quần áo, ngươi từng thấy dị thú mặc quần áo bao giờ chưa?”

Giang Triêu Qua thường xuyên cảm thấy tài ăn nói của mình trước mặt Chích Huyền không có đất dụng võ. Hắn hung hăng bấm eo Chích Huyền, thấp giọng nói: “Bốn lần thì bốn lần.”

Chích Huyền tươi cười rạng rỡ, hôn môi Giang Triêu Qua, vừa nút vừa hàm hồ nói: “Tùy ngươi cắt bỏ đó.”

Giang Triêu Qua cầm tóc Chích Huyền lên, căm giận đưa kéo xoẹt qua, cắt bỏ một nhúm lớn.

Cắt xong tóc cho Chích Huyền, bờ môi Giang Triêu Qua cũng đã bị hôn đến sưng lên. Hắn nhìn trong gương bản thân quần áo không chỉnh tề và Chích Huyền với mái tóc ngắn nhẹ nhàng khoan khoái, bận đồ giá trị xa xỉ, thì lập tức có chút hoa mắt thần mê. Chích Huyền trước mắt không còn tóc dài chấm đất cùng áo đen nặng nề, dường như trút bỏ hết cảm giác trầm trọng của dị thú, nhìn qua tuấn lãng khôi ngô, hiển nhiên là một quý công tử hiện đại, quả thực đẹp trai đến mức khiến người ta nhũn cả chân.

Chích Huyền sờ tóc của mình một chút, hiển nhiên rất không quen, nhưng nhìn mình trong gương thì lại cảm giác vô cùng mới lạ: “Hóa ra tóc ngắn là cái dạng này, quả thực thoải mái hơn không ít.”

Giang Triêu Qua tán thưởng tự đáy lòng: “Thật là đẹp trai.”

Chích Huyền cười nói: “Thật vậy chăng?” Nói xong, liền từ phía sau lưng ôm lấy Giang Triêu Qua.

“Đương nhiên.”

Chích Huyền cúi đầu hôn cổ Giang Triêu Qua: “Đẹp thì có ngươi nhìn là đủ rồi, ta là thú đực chỉ thuộc về ngươi, muốn nhìn thế nào, nhìn bao lâu cũng được.”

Giang Triêu Qua cảm giác lồng ngực nóng lên, hắn không cách nào hình dung sự thỏa mãn của mình giờ phút này. Hắn quay đầu lại hôn Chích Huyền một cái, lấy điện thoại di động ra, chụp vài tấm hình hai người.

Chích Huyền kinh ngạc nhìn cái màn hình nho nhỏ chiếu ra hình ảnh hai người kia: “Vật này thật tốt! Chụp nhiều hơn nữa đi.”

Giang Triêu Qua cười nói: “Yên tâm, ta sẽ đem một bộ thiết bị chụp hình rửa ảnh đầy đủ trở về.”

“Đó là cái gì?”

“Nó có thể biến hình ảnh thành giấy để vĩnh viễn bảo tồn.”

Chích Huyền nhìn chiếc điện thoại đăm đăm: “Ta muốn chụp lại bộ dạng ngươi lúc giao phối.”

Giang Triêu Qua giật mình, cảm giác mình lại tự chui đầu vào rọ rồi. Hắn thu hồi điện thoại, ho nhẹ một tiếng: “Không được.”

“Vì sao lại không được?”

Giang Triêu Qua đẩy y ra: “Cái đó không chụp được, chúng ta đi ra ngoài đi.”

“Gạt người, vì sao lại không chụp được, buổi tối chụp thử xem.”

“Ta nói không được là không được!”

Tự Tư nghe nói phải cắt tóc thì xoắn xuýt nửa ngày trời, cuối cùng vẫn phải miễn cưỡng cắt bỏ, thay quần áo thể thao theo chân bọn họ ra cửa.

Giang Triêu Qua tự mình lái xe, quyết định đưa hai người vào nội thành đi dạo một vòng.

Tự Tư vừa nhìn thấy nhà cao tầng san sát cùng những cô gái ăn mặc thời thượng đầy đường, thì quả thực như mở cờ trong bụng, hưng phấn đến độ không kiềm chế được, không ngừng lải nhải rằng hắn nên đưa Liệt Vũ đi cùng.

Trước tiên, Giang Triêu Qua dẫn bọn họ đến một nhà hàng hải sản.

Tự Tư thấy trong đại sảnh nhà hàng bày biện bể nước thủy tinh, bên trong có hải sản tươi sống, thì kinh ngạc không ngậm miệng được: “Oa, những thứ này đều ăn được sao, cá xấu như vậy có thể có độc hay không?”

“Không đâu, ăn được mà.”

“Ta đây sẽ thử xem.” Tự Tư vừa nói vừa định leo lên nắp bể nước.

Giang Triêu Qua tóm cổ áo giữ hắn lại: “Ta nói cái gì rồi?”

“A…… Không được bò lên chỗ cao, nhưng cái này đâu có cao, thấp tè mà…”

“Ngươi không nghe lời thì ta sẽ không bao giờ dẫn ngươi ra ngoài nữa.”

“Ta không bò lên, không bò lên nữa đâu.”

Chích Huyền nhìn cá bơi qua lớp kính, đột nhiên một con cá mú lớn bơi qua, cái đuôi vỗ độp phát vào mặt kính, vừa đúng vị trí ngay trước mặt Chích Huyền. Chích Huyền theo bản năng tránh ra sau, lập tức giận dữ: “Nghiệt súc, lại dám khiêu khích ta!” Y vung nắm đấm, hung hăng đánh vào bể nước.

Giang Triêu Qua còn chưa kịp ngăn cản, chỉ nghe một tiếng ầm lớn, bể nước vỡ ra, nước mặn cùng miếng thủy tinh văng về phía Chích Huyền.

Chích Huyền ngửa ra sau, tuy rằng tránh được thủy tinh nhưng lại không tránh được nước, cả người bị dội cho ướt sũng.

May là trong sảnh rất ít người, tuy rằng nghe thấy tiếng động thì đều tụ tập tới đây, nhưng cũng không thấy chuyện gì xảy ra, nên chỉ kinh hô không ngừng.

Chích Huyền bị dội ướt sũng lại càng tức giận, chen chân vào tính đạp chết con cá. Giang Triêu Qua cản y lại: “Đủ rồi, đủ rồi, đừng làm rộn!”

“Nó dám khiêu khích ta!”

“Nó không khiêu khích ngươi, đại gia ạ…”

“Chuyện gì xảy ra thế!” Quản lý chạy tới, bị dọa đến độ sắc mặt trắng bệch, “Thưa quý khách, đã xảy ra chuyện gì vậy ạ, có ai bị thương hay không?”

“Cái con nghiệt súc này…” Chích Huyền vừa muốn nói chuyện thì đã bị Giang Triêu Qua bịt miệng lại.

Giang Triêu Qua cả giận nói: “Bể nước ở nhà hàng các người rốt cuộc mua thủy tinh kém chất lượng ở chỗ nào thế hả, tự nhiên nứt ra, nếu làm người khác bị thương thì phải làm sao bây giờ!”

Tự Tư cười hì hì nói: “Vậy là sao chứ, thứ này thật không rắn chắc, một quyền…” Hắn thấy ánh mắt của Giang Triêu Qua bèn lập tức ngậm miệng.

Quản lý vừa nói xin lỗi, vừa thầm nghĩ: “Thủy tinh dày 3 centimet đó, làm sao mà tự vỡ ra được…”

Giang Triêu Qua kéo Chích Huyền ra khỏi nhà hàng, mệt mỏi đến mức toàn thân đổ mồ hôi.

Cơn giận của Chích Huyền vẫn còn sót lại chưa tiêu: “Ta muốn cắn chết con nghiệt súc kia.”

Giang Triêu Qua tức giận: “Nó chẳng qua chỉ là một con cá…”

“Nhưng mà nó…”

Giang Triêu Qua vội vàng túm Chích Huyền đi, đến một nhà hàng buffet hải sản rất nổi danh.

Tự Tư nghe nói đồ trong này có thể tùy tiện cầm, thiếu chút nữa cười ra tiếng, bưng một cái mâm lớn, thấy cái gì cũng đều nhét một đống, dù sao cái gì hắn cũng chưa từng ăn. Phục vụ tới đây nhắc nhở một lần, nói ăn không hết sẽ bị phạt tiền. Tự Tư chẳng hề để ý, bày tám mâm lớn đồ ăn, bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Giang Triêu Qua chọn mấy thứ đồ ăn cho Chích Huyền, lần lượt giới thiệu với y. Chích Huyền cảm thấy rất hứng thú, đáng tiếc nhìn thấy Tự Tư ở phía đối diện ăn đến hồn nhiên quên mình, thì Giang Triêu Qua cảm thấy cái bóng đèn này thật sự là vừa sáng vừa tròn. Tuy rằng không muốn thừa nhận cho lắm, nhưng hắn vốn muốn cùng Chích Huyền hẹn hò một lần, dù sao chuyện này chỉ có ở thời đại này mới có thể cảm nhận được, đáng tiếc hiện tại đã thành “một nhà ba người chủ nhật dạo phố” rồi.

Trên đường, Giang Triêu Qua nhận được một cuộc điện thoại, là trợ lý đã giúp hắn tra được địa chỉ nhà Mạnh lão, căn cứ vào cái đồng hồ quả quýt Mạnh lão để lại cho hắn. Nhà Mạnh lão cách thành phố hắn ở không xa. Hắn bảo trợ lý mua vé máy bay, lại chuẩn bị xong tiền, định ngày mai sẽ đi, hoàn thành nguyện vọng lớn nhất của Mạnh lão.

Tự Tư ăn đến khi thật sự nhét không nổi nữa, mới lưu luyến rời khỏi nhà hàng. Chích Huyền cũng là dư vị không thôi: “Đồ ăn ở thế giới này ngon thật.”

Giang Triêu Qua cười nói: “Ngươi thích ăn thì trở về ta làm cho ngươi ăn.”

“Ngươi biết làm?”

“Có công thức mà, có lẽ sẽ không đến nỗi tệ.”

“Nhiều đồ ăn ngon như vậy, Phần Niệm mà đến đây rồi thì khẳng định sẽ không đi đâu.” Chích Huyền hừ một tiếng, “Có lẽ nên ném gã tới cái thế giới này, giải quyết một đại phiền toái.”

Giang Triêu Qua nhớ tới Phần Niệm, sắc mặt tối sầm, ra vẻ nhẹ nhõm nói: “Biện pháp này không tệ.”

Sự tàn nhẫn chợt lóe lên trong mắt Chích Huyền: “Có điều trước đó, ta sẽ xé một tảng thịt của gã, cho gã nếm thử xem thịt mình có mùi vị ra sao.”

Giang Triêu Qua nghĩ thầm, cái tên điên kia có lẽ cũng từng nếm rồi không chừng.

Sau khi cơm nước xong, hắn dẫn hai người đi dạo cửa hàng. Bản tính thấy gì vòi nấy của Chích Huyền lại phát tác, hơn nữa còn nghiêm trọng hơn nhiều so với lúc ở đại lục Thiên Lăng, bởi vì nơi này cái gì cũng đều mới lạ, chỉ hận không thể mua lại toàn bộ cửa hàng. Giang Triêu Qua cảm giác mình mặc dù có tiền, nhưng cũng không nên chà đạp như vậy. Tay hắn thật sự bất động, rồi vừa lôi vừa túm Chích Huyền đi.

Buổi tối về đến nhà, Giang Triêu Qua gần như mệt mỏi đến co quắp. Chích Huyền và Tự Tư thì vẫn tinh lực tràn trề, mặt mày hớn hở kể cho những người khác tất cả những gì bọn họ gặp trong ngày, khoe những thứ mua được. Đại quốc sư nghe đến hai mắt đều tỏa sáng, cũng muốn ra ngoài xem xét.

Giang Triêu Qua thật sự gánh không nổi, sau khi cùng bọn họ ước pháp tam chương, bèn quyết định ngày mai sẽ làm hướng dẫn viên dẫn bọn họ ra ngoài.

Đêm hôm đó, Chích Huyền cùng Giang Triêu Qua thực hiện hứa hẹn “bốn lần”, khiến Giang Triêu Qua suýt chút nữa ngất đi.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Giang Triêu Qua lại vội vã trở dậy, làm lái xe đưa hắn và Chích Huyền đến thành phố của Mạnh lão.

Mạnh lão vốn là một thầy giáo, vợ con cũng còn khoẻ mạnh, con gái đã ly hôn, hiện đang ở cùng mẹ, nuôi một đôi trẻ song sinh, gia cảnh có chút khó khăn.

Giang Triêu Qua nghĩ nửa ngày, cũng không biết nên đối mặt với vợ con Mạnh lão như thế nào. Hắn phải làm sao để bịa ra một lí do nghe không quá hoang đường? Nghĩ tới nghĩ lui, hắn quyết định sẽ không lộ diện. Hắn viết một phong thư, biểu đạt Mạnh lão hiện tại sống rất khá, nhưng mà thân bất do kỷ, cả đời không thể gặp lại vợ con nữa, sau đó nhét cái đồng hồ quả quýt vào phong thư cùng một chi phiếu ba trăm vạn.

Giữa trưa, xe đến dưới lầu nhà Mạnh lão. Ba người trong xe đợi nửa giờ, chỉ thấy vợ Mạnh lão và con gái đón hai cháu trai song sinh tan học về nhà. Giang Triêu Qua nhìn một nhà bốn người hòa thuận vui vẻ, cười cười nói nói thì nhẹ nhõm thở ra. Mạnh lão dưới đất có biết, thì có lẽ cũng có thể nhắm mắt.

Hắn đẩy cửa xe ra, xuống xe đi tới: “Cô ạ.”

Vợ Mạnh lão ngẩn người: “À, chào cậu?”

“Thưa cô, có một người quen nhờ cháu chuyển phong thư này cho cô.”

“Hả? Người nào vậy?”

Giang Triêu Qua đưa thư cho bà: “Thưa cô, thư này cô phải đích thân mở. Người quen kia cũng nhờ cháu chuyển lời, phải sống thật vui vẻ, không cần lo lắng cho ông ấy.”

“Hả? Có ý gì vậy? Là ai thế?”

Giang Triêu Qua quay người lên xe, thúc giục lái xe: “Đi thôi.”

Đến khi xe đã đi xa, Giang Triêu Qua từ kính chiếu hậu trông thấy hai mẹ con mở thư xong ôm nhau gào khóc. Trong lòng hắn đau xót, thở dài thật sâu.

Chích Huyền ôm bờ vai của hắn, dịu dàng hôn lên trán, lại nói khẽ: “Ngươi không phụ lòng Mạnh lão rồi.”

Giang Triêu Qua tựa đầu vào vai Chích Huyền. Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm giác mình cần một bờ vai để nương tựa. Hắn nhắm mắt lại, khẽ gật đầu.

Mấy ngày tiếp theo, Giang Triêu Qua ngoại trừ xử lý tài sản thì chính là mua đồ bạt mạng. Hắn hạch toán tất cả không gian có thể sử dụng được trong ba cái túi nạp vật, mua một đống đồ có thể phải dùng tới, thậm chí còn nhờ bằng hữu cũ mua mấy cây súng và lựu đạn từ chợ đen. Tuy hắn rất muốn mang cho Ẩm Xuyên chút ít sách, nhưng sách thật sự quá tốn chỗ, vì vậy hắn bèn mua đầu đọc sách điện tử cùng một cái ổ cứng có lưu mấy trăm GB sách, sau đó mang theo một cái sạc pin năng lượng mặt trời, có lẽ đủ cho Ẩm Xuyên xem một thời gian dài. Ngoài ra, hắn còn mua một đống vàng thỏi. So sánh với giá vàng cao ngất ngưởng ở đại lục Thiên Lăng thì vàng ở cái thế giới này quả thực chỉ là rau cải trắng. Có đống vàng này rồi, chắc hẳn một thời gian dài tới hắn sẽ không phải rầu rĩ vì tiền nữa.

Lúc hắn bận những việc này thì những người khác hoặc cùng người hướng dẫn ra ngoài đi dạo, hoặc ngồi xổm trong biệt thự xem tivi, ví dụ như Chích Huyền.

Chích Huyền từ khi phát hiện ra trên TV có đủ loại hình ảnh kỳ quái thì liền nhìn đăm đăm đến mười bảy tiếng đồng hồ.

Về sau chỉ cần Giang Triêu Qua ngủ thì y liền xem, dù sao y cũng không cần nghỉ ngơi.

Buổi tối một ngày nọ, Giang Triêu Qua đang thiu thiu ngủ thì đột nhiên cảm giác có người đè lên hắn. Hắn mở mắt nhìn qua thì bắt gặp ánh mắt như đèn pha trong đêm tối của Chích Huyền, sáng đến dọa người.

“Sao ngươi còn chưa ngủ?” Hắn vừa nói xong thì chợt nghe thấy bên tai truyền đến tiếng rên ư ư a a quái dị, sao nghe lại giống như… Hắn giật mình một cái, nhìn về phía cái TV lớn treo đối diện giường, rõ ràng đang chiếu gay porn!

Chích Huyền thở hổn hển nói: “Ta muốn làm…” Y vội vàng xao động cởi áo ngủ của Giang Triêu Qua, hiển nhiên là tên đã lên dây rồi.

Giang Triêu Qua cả kinh nói: “Ngươi mò mấy cái này từ đâu ra thế?” Trong nhà hắn mặc dù có loại phim này, cũng không có nam nhân cùng nam nhân.

“Không biết, moi bừa ra đấy.” Chích Huyền hưng phấn nói, “Hóa ra còn có nhiều tư thế như vậy cơ à, chúng ta đều chưa thử qua.”

Giang Triêu Qua đầu óc rối loạn, nghĩ lại thì hình như đã mua trọn bộ kênh có trả phí… Mẹ kiếp, đây không phải là vẽ đường cho hươu chạy à?

“Ta muốn cái dây thừng kia, ngươi mua cho ta, cả cái xích đu (*) kia nữa, còn nữa…”

“Không được, không mua… A……” Giang Triêu Qua bị y hôn đến suýt ngạt thở.

Chích Huyền hứng thú dạt dào, dường như muốn phân cao thấp cùng cái TV, đè Giang Triêu Qua giằng co cả đêm. Giữa lúc mơ mơ màng màng, Giang Triêu Qua quyết định ngày mai khi đến công ty kiểm tra kế toán thì sẽ tìm luôn tên khốn thu phí TV…

Từ khi khám phá ra thế giới mới trên TV, Chích Huyền bắt đầu hành trình “nghiên cứu học hỏi” không thể vãn hồi, không chỉ điểm hết một lượt các chuyên mục trong kênh trả phí, mà còn xem ngày xem đêm, thấy cái gì mới lạ là lại kêu Giang Triêu Qua mua cho. Giang Triêu Qua nghĩ đến chuyện những vật kia đa số đều sẽ được dùng trên người mình, thì đương nhiên là không đồng ý. Hai người thường vì việc này mà cãi nhau túi bụi, cuối cùng hơn phân nửa là Chích Huyền ấn hắn xuống giường kết thúc tranh cãi.

Mấy ngày sau, chuẩn bị đầy đủ đồ cho Trác Yên rồi, vào một đêm trăng tròn, Giang Triêu Qua cho người làm về nhà, để Trác Yên thiết lập hồi hồn trận trong sân nhà.

Trác Yên bày trận xong liền bắt lấy cổ tay Liệt Vũ, cố gắng kìm nén sự kích động mà nói: “Ta, ta sắp sửa triệu hoán hồn phách mẹ ngươi, sau đó là linh tuệ chi phách của ngươi. Chờ đến khi ngươi nhớ lại được, thì chính là thời điểm chúng ta đoàn viên.”

Liệt Vũ chần chờ gật đầu.

Trác Yên mở hồi hồn trận, dấy lên ngọn lửa thôi động hồn lực trên trận pháp. Từng luồng khói xanh bốc lên, nhìn qua vô cùng huyền diệu.

Trận pháp kia không biết phải mất mấy ngày để lập, thậm chí không biết có thành công hay không. Giang Triêu Qua nghĩ thầm, nếu như thất bại, thì chỉ sợ bọn họ khó có thể trở về.

Vào thời điểm Trác Yên gọi hồn, Giang Triêu Qua cơ bản cũng đã sắm đầy đủ hết các thứ mình muốn đem theo.

Đồ hắn mang theo chủ yếu là ba thứ: Vàng, vũ khí và vật dụng hàng ngày.

Vũ khí chủ yếu là súng ống và lựu đạn, vật dụng hàng ngày thì khá hỗn độn, có máy ảnh, máy tính, máy phát điện, gia vị, dược phẩm, quần áo vân vân và mây mây. Suy nghĩ cho bản thân, hắn còn đem theo chút ít gel bôi trơn và “áo mưa”. Tóm lại tất cả những gì hữu dụng hắn đều mang theo, mãi đến khi nhét chật ních ba cái túi nạp vật.

Chích Huyền dường như càng ngày càng thoả mãn với cuộc sống ở thế giới này, ngày ngày vui chơi giải trí, xem tivi, bơi lội, gần đây còn học được môn bóng quần, mỗi ngày đều vui vẻ. Giang Triêu Qua cũng khó được hưởng thụ cuộc sống thoải mái dễ chịu như vậy, nhịn không được sinh ra chút biếng nhác. Có đôi khi hắn sẽ nghĩ, nếu như đại lục Thiên Lăng thật sự chỉ là một giấc mộng thì thật tốt, nếu như sự thật là hắn và Chích Huyền ở thế giới này sống cuộc sống giàu sang mỹ mãn thì thật tốt. Cho dù hắn muốn thừa nhận hay không, thì trong lòng hắn ít nhiều đã có chút kháng cự việc trở về đối mặt với những cuộc chiến dai dẳng và trách nhiệm nặng trĩu bờ vai. Kỳ thật, ở sâu thẳm trong nội tâm, hắn không hề quan tâm việc Thiên Lăng đại lục bị diệt, mà cái hắn quan tâm chỉ là đám đồng bạn của mình.

Hồi hồn trận của Trác Yên tiêu tốn mất bảy ngày bảy đêm, ba hồn bảy phách của Viện Cơ đã triệu hồi được hai hồn bốn phách. Độ tin tưởng của Trác Yên tăng cao. Để tiết kiệm thời gian, gã lại thiết lập một cái hồi hồn trận khác, triệu hoán linh tuệ chi phách cho Liệt Vũ.

Hai cái hồi hồn trận này tiêu hao hồn lực khiến đại quốc sư và Trác Yên đều mỏi mệt không thôi, nhưng Trác Yên đã không thể ngừng lại. Giang Triêu Qua nhìn ra được, lúc cần thiết nhất thì gã cho dù hao tổn tu vi của mình, cũng nhất định phải triệu hoán hoàn toàn hồn phách của vợ con.

Tới ngày thứ chín, mức khôi phục hồn lực của đại quốc sư đã không đuổi kịp mức tiêu hao, mà thứ hai hồi hồn trận khiếm khuyết lại đều là linh hồn chi phách. Điều này khiến Trác Yên lòng nóng như lửa đốt, không biết rốt cuộc đã xảy ra vấn đề gì.

Sang ngày thứ mười, đại quốc sư hồn lực không ổn, Trác Yên thì bắt đầu phải tiêu hao tu vi của mình để duy trì hồi hồn trận. Sự hi sinh này đối với bất cứ dị thú nào mà nói đều là rất lớn. Giang Triêu Qua nhìn khuôn mặt hy vọng cùng tuyệt vọng đan xen của Trác Yên, cảm nhận được một chút chua xót.

Liệt Vũ nhìn mấy ngày, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa. Y thấp giọng nói: “Trác Yên đại nhân, buông bỏ đi.”

Trác Yên cắn răng nói: “Sắp thành công rồi.”

“Đến ngày thứ mười hai, nếu hai hồi hồn trận này đều không gọi được linh tuệ chi phách, thì chỉ sợ rằng linh tuệ chi phách hoặc không ở thế giới này, hoặc đã bị vật gì đó trói buộc rồi. Phí công triệu hoán tiếp, cũng chỉ lãng phí tu vi của người.”

“Im miệng!” Trác Yên ánh mắt đỏ bừng, “Chẳng lẽ ngươi không muốn gặp lại mẹ của mình à.”

“Ta đương nhiên muốn, cho dù không nhớ gì thì mẫu thân vẫn là mẫu thân. Nhưng người hao tổn tu vi như thế, nếu mẫu thân biết thì cũng sẽ không vui vẻ nổi.”

Đại quốc sư cũng khuyên nhủ: “Trác Yên, thu tay lại đi, ngươi không thể tiếp tục như vậy nữa, về sau vẫn còn có cơ hội tái thiết hồi hồn trận mà, nhưng nếu ngươi hao tổn quá độ, thì ngươi và ta ngay cả tính mạng cũng không bảo vệ được, thì làm sao mà tìm về linh tuệ chi phách cho bọn họ đây.”

Trác Yên đầu tóc rối tung, vẻ mặt tràn đầy sự không cam lòng, có vẻ đã đến cực hạn.

Đại quốc sư thở dài: “Nếu như ngươi còn không dừng lại, ta sẽ dứt khoát thu hồi ngươi vào trong binh khí.”

Trác Yên phẫn nộ gào lớn một tiếng, thu hồn lực vào, hỏa diễm trên hai cái hồi hồn trận lập tức dập tắt. Thân thể Trác Yên ngã ra sau, lâm vào hôn mê.

Liệt Vũ đỡ lấy gã, nhìn sự không cam lòng và tuyệt vọng trên mặt gã, ánh mắt cũng trở nên ưu thương.

Tự Tư không biết an ủi y kiểu gì, chỉ có thể ôm lấy bờ vai y, khẽ nói: “Không sao đâu, đừng sợ.”

Liệt Vũ thở dài một tiếng, ôm Trác Yên đi vào trong nhà.

Giang Triêu Qua thở dài, trong lòng cũng là ngũ vị tạp trần. Linh tuệ chi phách của hai người kia, rốt cuộc đã đi đến nơi nào? Vì sao tam hồn lục phách đều đầy đủ hết rồi mà hết lần này tới lần khác đều thiếu duy nhất một phách này? Hơn nữa, làm sao vợ con Trác Yên hết lần này tới lần khác lại xảy ra vấn đề? Giang Triêu Qua cảm giác đằng sau những vấn đề này cất giấu một âm mưu nào đó, bởi vì trùng hợp quá nhiều thì sẽ không còn là trùng hợp nữa, mà là vận mạng an bài. Nếu như không thể vạch trần chân tướng, thì cho dù Trác Yên có lật khắp lục giới cũng không tìm lại được ký ức cho vợ con mình.

 

Chú thích: 

(*) Xích đu: Một loại sex toy (xem hình bên dưới).

Leave a Reply