Hồn binh chi quaTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Hồn Binh Chi Qua – Chương 94

Bookmark

Chương 94

Editor: Hạ Vũ + Hạ Diên

Trong lúc Trác Yên hôn mê, Giang Triêu Qua cơ bản cũng đã xử lý tốt công ti và tài sản, công ty sẽ để lại cho đám anh em của hắn, để bọn họ có chỗ kiếm được tiền lương, phần lớn tài sản đều đổi thành vàng, có thể mang đi thì mang đi, những thứ không mang đi được thì đều gửi tiết kiệm.

Hắn cảm thấy sau này nhất định sẽ còn cơ hội trở về, ở thế giới của mình trọn một tuần lễ, nếu như một người suốt ngày lăn lộn ở chiến trường, thì cũng sẽ say đắm ôn nhu hương, nơi này chính là chỗ để hắn tạm thời trốn tránh hết thảy, vì vậy hắn vẫn phải ôm hi vọng trở về, với người sống, đó là một hy vọng.

Chích Huyền cũng rất hài lòng với cuộc sống ở thế giới này, mỗi ngày đều có giường lớn vừa mềm lại vừa thơm, có “phim khoa giáo” xem không hết, có đồ ăn và rượu ngon, mọi thứ ở nơi này đều thuận tiện, thoải mái hơn Thiên Lăng đại lục, điểm không tốt duy nhất chính là không thể tùy ý hóa thành hình thú.

Tuy rằng Giang Triêu Qua rất hưởng thụ, nhưng hắn lại càng bận tâm việc lúc nào mới có thể trở về, hắn lo không biết ở đây qua một ngày, ở đại lục Thiên Lăng đã qua bao nhiêu ngày, hắn không thể nào bỏ lại đám Ngu Nhân Thù không quản.

Trác Yên vẫn chưa tỉnh, Giang Triêu Qua đang muốn ra ngoài, vừa xuống lầu, liền thấy Tự Tư ủ rũ nghiêng ngả trên ghế salon, trước mắt là cừu vui vẻ mà hắn thích, ánh mắt lại hoàn toàn hướng vào khoảng không, không biết đang suy nghĩ gì.

Giang Triêu Qua đi qua vỗ đầu hắn: “Sao vậy?”

“Liệt Vũ lại quên mất ta, lần thứ nhất…” Tự Tư đếm đầu ngón tay, “Lần thứ tư rồi.”

“Ngươi đã sớm biết sẽ như vậy.”

“Đúng vậy, nhưng ta cho rằng đi tới thế giới khác, cha y có thể triệu hồi được Linh Tuệ phách của y, không ngờ…”

“Ta cảm thấy chuyện này không đơn giản, bày hồi hồn trận nhiều ngày như vậy cũng không triệu hồi được, có thể linh tuệ chi phách kia thật sự không ở thế giới này.”

“Vậy nó ở chỗ nào đây?” Tự Tư ai thán nói, “Nếu như cả đời Liệt Vũ không nhớ được ta là ai, ta nên làm gì bây giờ?”

“Dẫu vậy cũng không ảnh hưởng tới việc ngươi sử dụng Liệt Vũ cung.”

“Ta biết, nhưng mà…” Tự Tư ảm đạm nói, “Ta thấy rất đau lòng.”

Giang Triêu Qua xoa nhẹ đầu hắn: “Nhớ lại những điều tốt đẹp trong quá khứ, có được Thiên cấp hồn binh khí chính là vận may lớn nhất của ngươi, người may mắn cũng không thể tốt số như vậy, vừa lòng đi.”

Tự Tư gật gật đầu, nhưng vẫn không hề có tinh thần: “Giang đại ca đi đâu vậy?”

“Đi làm việc.” Giang Triêu Qua nắm chặt cổ áo choàng, đội mũ lên, đi ra ngoài cửa.

“Triêu Qua!” Chích Huyền từ trên lầu chạy xuống đuổi theo hắn, “Ngươi đi đâu vậy, ta cũng muốn đi.”

Giang Triêu Qua trừng mắt liếc hắn một cái: “Đi xem phim của ngươi đi.”

“Phim không đẹp bằng ngươi, ta muốn nhìn ngươi.” Chích Huyền hùng hồn nói.

Giang Triêu Qua nói: “Lần này ta phải đi làm chính sự, ngươi muốn đi cùng, vậy toàn bộ hành trình không được nói một câu.”

Chích Huyền gật đầu nói: “Được.”

Giang Triêu Qua bán tín bán nghi nhìn hai mắt y, bất đắc dĩ thở dài, “Đi thôi.”

Hai người lái xe ra cửa, lần này Giang Triêu Qua định đi gặp đại vu lúc trước tống hắn tới đại lục Thiên Lăng, sở dĩ mấy ngày nay không đi, là sợ cục cảnh sát còn chưa hủy bỏ bản án, hắn bấp chấp tới đó, lại gây ra phiền toái, có lẽ bây giờ đã không còn người chú ý tới chuyện này nữa rồi.

Nửa giờ sau, xe dừng trước một khu đang phát triển. Vẫn là cái thành cũ chờ phá bỏ rồi dời đi nơi khác, cần thi công vẫn đang thi công, cần cãi cọ vẫn còn cãi cọ, nhưng hắn đã hoàn toàn buông tha cho ông lão trong nhà kia, dù sao đối với hắn lúc này mà nói, lợi nhuận ít hơn chút cũng không có ý nghĩa gì lớn.

Giang Triêu Qua dẫn Chích Huyền đi qua đường đá xanh lầy lội như trước, đi tới khu nhà cũ, trên miếng ngà voi gỗ lim ở cửa chính có thêm nhiều dấu chân lớn màu đen, phỏng chừng là trong quá trình tìm kiếm hắn, đám tiểu đệ của hắn đến đây quấy rối không ít lần. Hắn vẫn như trước đây, nhẹ nhàng gõ cửa ba cái.

Lần này, không hề có cô nương thanh tú đi ra mở cửa, hắn gõ cửa thật lâu, khu nhà cũ vẫn không chút phản ứng.

Giang Triêu Qua lui về phía sau mấy bước, làm một việc hắn vẫn luôn muốn làm rồi lại khắc chế, rót vào đó tất cả oán giận của hắn, hung hăng đạp một cước, đạp bay cánh cửa chính bằng gỗ nặng trăm cân!

Chích Huyền cười lớn, chỉ thiếu vỗ tay khen hay: “Rất tốt, không hổ là thú cái của ta, nên mở cửa như vậy.”

Giang Triêu Qua nhìn cánh cửa bay xa 4-5 mét, nửa cánh cửa nện hỏng một vườn hoa, lập tức có chút giật mình. Hắn chậm chạp nghĩ, tố chất thân thể của mình bây giờ đặt vào trong xã hội này chính là siêu nhân hàng thật giá thật – có thể nhảy lên cao mười mét, một cước đạp bay cửa gỗ trăm cân, dưới âm 20 độ mặc áo mỏng không bị đóng băng mà chết, không phải siêu nhân thì là cái gì?

Giang Triêu Qua sửa lại cổ áo, bước nhanh vào. Cổ trạch vẫn y như trước, đối với hắn mà nói, đã xa hơn một năm, thế nhưng đối với cổ trạch này mà nói, thời gian lần trước hắn tới viếng thăm cách hiện tại chỉ có một tháng. Nhưng cổ trạch yên tĩnh đến nỗi có thể nghe được cả tiếng kim rơi, hiển nhiên là người đã đi, chỗ ở trống không.

Chích Huyền nhìn xung quanh: “Không có ai.”

Giang Triêu Qua đi vào nhà, vật dụng trong đại sảnh đã bị phủ một lớp bụi màu xám tro, xem ra người rời đi không phải mới vài ngày, hắn tìm được miếng cốt điêu đầu trâu. Có lẽ lúc trước, hắn vô tình phóng ra chút hồn lực ít ỏi, mới khiến đại vu kia phát hiện mình có hồn lực, từ đó mới xảy ra hết thảy mọi chuyện phía sau, lại nói, ngọn nguồn tất cả đều ở cốt điêu này mà ra.

Giang Triêu Qua rót vào một tia hồn lực, bạch quang chớp lên, trước mắt hắn đột ngột hiện ra một con bò già chất phác, mắt to đen bóng lườm hắn. Hắn không cách nào hình dung tâm tình của mình trong một khắc này, có chút bất đắc dĩ, lại có chút thương cảm, hắn thu bò về, cất cốt điêu vào trong túi quần, lưu lại làm kỷ niệm.

Giang Triêu Qua lại nhấc chân đi tới chỗ uống trà lúc trước. Bài trí trong phòng trà kia không thay đổi chút nào, đồ uống trà được đặt chỉnh tề, đủ để thấy chủ nhân lúc đi chẳng hề hoảng loạn, là ngăn nắp trật tự mà rời đi. Đại vu kia rốt cuộc là đi đâu đây?

Chích Huyền nhìn khắp bốn phía: “Chỗ này có gì đáng nhìn sao?”

“Đây chính là nơi đưa ta tới đại lục Thiên Lăng.” Giang Triêu Qua đứng trước chỗ ngồi, “Khi đó ta đứng ở chỗ này, đại vu kia hất một chén trà qua, ta đã bị hút vào rồi, sau đó liền rơi xuống trước mặt ngươi.”

Chích Huyền nghe cũng cảm thấy thần kỳ: “Lần đầu tiên gặp ta, không phải, gặp sừng của ta, có cảm giác gì?”

Giang Triêu Qua cười nói: “Một thanh đao rách nát, không biết vì sao lại được bọn họ trịnh trọng đặt trên tế đài.”

Chích Huyền hừ một tiếng: “Vậy sao ngươi lại cầm nó.”

“Vì phòng thân. Lần đầu tiên ta đến đại lục Thiên Lăng, liền thấy một đám người muốn bắt ta lại, lúc ấy trong tay chỉ có một thanh đao, ta đương nhiên phải cầm lên phòng thân.” Giang Triêu Qua nhớ lại cảnh lúc ấy, không nhịn được bật cười, “Lúc ta cầm đao lên, toàn bộ tế điện lặng ngắt như tờ, nhưng lúc ấy ta hoàn toàn không hiểu vì sao, còn bắt hoàng tử…”

Chích Huyền liếc xéo hắn: “Vậy ngươi… Lần đầu tiên ngươi triệu hoán ta, có cảm giác gì?”

Giang Triêu Qua sững sờ, nhớ lại khi trước hắn triệu hoán ra một con gấu con mở miệng ra là gọi hắn “phế vật”, “ngu dân”, còn gào lên nói muốn ăn hắn, không nhịn được mà cười lớn.

“Ngươi cười cái gì!”

Giang Triêu Qua thiếu chút nữa cười ra nước mắt: “Ngươi lúc ấy đúng là làm người ta ghét, mở miệng ngậm miệng đều gọi ta là phế vật, còn nói muốn cắn chết ta. Lần đầu tiên ta nhìn thấy ngươi, chỉ cảm thấy kinh sợ, kết quả, ngươi mở miệng thì cái gì cũng thay đổi.” Hắn suy nghĩ một chút, “Đúng rồi, vậy lần đầu tiên ngươi nhìn thấy ta, có cảm giác gì?”

Chích Huyền không khách khí nói: “Nhỏ yếu, hèn nhát, nhân loại hạ đẳng còn dám nói năng lỗ mãng, so với ta, ngươi càng đáng ghét hơn.”

Giang Triêu Qua nhếch miệng: “Đúng là làm khó ngài rồi.”

Chích Huyền nhìn biểu tình hậm hực của Giang Triêu Qua, cười khúc khích, dùng sức ôm lấy hắn: “Nhưng về sau ta phát hiện ngươi rất thú vị, gặp biến xuất tiền, mua rượu cho ta, tắm cho ta, còn có thể nói mấy lời êm tai, ta liền cảm thấy ngươi cũng không đáng ghét.”

Giang Triêu Qua lắc đầu cười khẽ.

“Ngươi thì sao? Ngươi thấy ta tốt từ lúc nào?” Chích Huyền trông mong mà nhìn hắn.

Giang Triêu Qua cố ý trêu chọc y: “Ai bảo ta thấy ngươi tốt?”

“Cho ngươi cơ hội nói lại lần nữa.” Chích Huyền cắn vành tai Giang Triêu Qua, “Nói không hay ngươi liền xong đời, chỗ này không có người, có tin ta làm ngươi đến không đứng dậy được…”

Giang Triêu Qua cười không thôi: “Được rồi được rồi, ta nói. Ta nghĩ, có lẽ là ở Song Tử phong, lúc ngươi nói ngươi sẽ không để cho ta chết.”

Chích Huyền bất mãn nói: “Muộn như vậy sao?”

“Muộn sao?”

Chích Huyền phiền muộn nói: “Chẳng lẽ trước đó ta đối xử với ngươi không tốt?”

“Cũng không phải.”

“Vậy sao ngươi không thích ta sớm hơn?”

Giang Triêu Qua hôn y một cái, cười nói: “Sớm một chút hay muộn một chút cũng đâu khác gì nhau, kết quả cũng vẫn là như vậy.”

Chích Huyền ôm chặt hắn, không nhịn được cười: “Nói cũng phải.”

Hai người quấn lấy nhau trong chốc lát, Giang Triêu Qua mới nhớ tới việc chính. Hắn lấy điện thoại di động gọi cho trợ lý, bảo hắn đi điều tra xem người nhà này đã đi đâu, chính hắn cũng đi vài vòng quanh cổ trạch, muốn tìm manh mối. Nhưng ngoại trừ tìm được một vài cuốn sách cổ có thể là về đại lục Thiên Lăng thì không phát hiện được gì khác, hắn bèn cầm hết những cuốn sách kia đi.

Sau khi trở về, hắn tìm đại quốc sư, trực tiếp hỏi chuyện Đại Vu: “Ngươi ở đại lục Thiên Lăng đã biết rằng mình có thể đưa ta quay về thế giới này, như vậy đối với Đại Vu ở thế giới này thì ngươi biết được bao nhiêu?”

Đại quốc sư trầm ngâm một lát: “Ta biết có một thế giới cực kỳ giống, cũng cực kỳ khác với đại lục Thiên Lăng tồn tại. Ta cũng biết, thế giới kia có Đại Vu, đang không ngừng tìm kiếm ngươi có hồn thức để đưa tới đại lục Thiên Lăng. Về phần thế giới kia vì sao tồn tại, Đại Vu kia vì sao phải làm thế thì ta không rõ ràng lắm.”

“Ta không tin.” Giang Triêu Qua trầm giọng nói, “Quốc sư đại nhân, điều ngươi biết không chỉ ít như vậy đi. Từ khi ngươi dự đoán Thần cấp hồn binh khí hiện thế, bảo chúng ta đi tìm, lại đến khi ngươi một tay lập kế hoạch hãm hại Ngu Nhân Thù, giả chết để tìm kiếm hồn binh khí của mình, lại cùng Trác Yên mưu đồ đã lâu, chờ chúng ta tới cửa giúp các ngươi đi vào thế giới này, thì ta không còn tin là ngươi có chuyện gì không rõ nữa. Rốt cuộc ngươi có mục đích gì, tốt nhất mau nói rõ cho ta. Ngươi đừng quên Trác Yên hiện tại hôn mê bất tỉnh, ta có thể giết ngươi bất cứ lúc nào.”

“Ngươi đánh giá ta quá cao, ta cũng chỉ là một kẻ bị chi phối bởi vận mệnh, có tài đức gì mà trù hoạch được một loạt sự tình như vậy? Ta hãm hại Tam điện hạ, đúng là thân bất do kỷ, nếu như ta không giả chết, thì chẳng có cách nào rời khỏi Hoàng đô, mà Tam điện hạ ở Hoàng đô cũng không an toàn. Với cá tính ngay thẳng của hắn, thì sớm muộn gì cũng sẽ bị kẻ gian hãm hại, ta vì bảo vệ hắn mới ra hạ sách này.”

“Nói hay quá nhỉ.” Giang Triêu Qua hừ lạnh một tiếng, “Mục đích ngươi rời khỏi Hoàng đô là gì, chẳng lẽ ngay từ đầu ngươi đã biết rằng mình sẽ là hồn binh sử của Thần cấp hồn binh khí?”

Đại quốc sư trầm mặc.

Giang Triêu Qua cả kinh: “Ngươi thật sự biết rõ?”

Đại quốc sư mắt sáng như đuốc, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào Giang Triêu Qua, nói: “Ta có thể thấy quá khứ, cũng có thể đoán tương lai, vì vậy ta biết rõ.”

“Đoán tương lai…” Giang Triêu Qua lạnh nhạt nói, “Vậy ngươi hẳn cũng biết lúc nào ngươi sẽ chết, lúc nào đám người chúng ta sẽ chết?”

“Đoán tương lai cũng không hẳn là có thể thấy được những chi tiết đó, chỉ là cho ta ít lời nhắc nhở, rồi ta căn cứ vào lời nhắc nhở suy ra những chuyện có khả năng xảy ra trong tương lai. Chính xác hay không, đều xem trí tuệ.”

Giang Triêu Qua biết rõ ông ta còn lén giấu điều gì đó, nhưng hắn không nói, cũng không bức ông ta nói ra được.

Chích Huyền chán ghét nói: “Triêu Qua, không nên tin ông ta, chảy dòng máu thối hoắc của Vu Tổ thì nhất định là lừa đảo.”

Đại quốc sư lạnh nhạt nói: “Chích Huyền đại nhân, chỉ e máu Vu Tổ của ta nồng độ ngay cả một phần trăm cũng không có, người hẳn là không ngửi thấy đâu.”

“Ai nói ta không ngửi thấy, tất cả Đại Vu đều thối chết đi được.”

Đại quốc sư đưa ánh mắt về phía Giang Triêu Qua.

Giang Triêu Qua nuốt một ngụm nước bọt, tuy rằng Chích Huyền biết rõ thật ra hắn cũng kế thừa một chút huyết mạch Vu Tổ, nhưng không biết tại sao hắn vẫn có chút chột dạ. Hắn biết rõ Chích Huyền không ngửi thấy mùi vị đặc biệt gì, chỉ là y theo bản năng cảm thấy chán ghét người có vu lực. Có điều, ánh mắt đại quốc sư làm hắn rất không thoải mái. Hắn liền dò hỏi: “Ngươi nhìn ta làm gì?”

Đại quốc sư cân nhắc, nói: “Không phải ngươi cũng là hậu nhân Vu Tổ à?”

Giang Triêu Qua nheo mắt lại: “Ngươi nhìn ra được?”

“Đương nhiên, nếu không thì ta chọn người kế tục kiểu gì.”

Chích Huyền cao giọng nói: “Hắn với ngươi không giống nhau, hắn một chút cũng không thối! Đừng có mà đánh đồng!”

Đại quốc sư nhìn hai người, đột nhiên cười nhạt một tiếng: “Nếu nồng độ máu cực thấp, thì đúng là không ngửi thấy được.”

Chích Huyền kéo Giang Triêu Qua: “Đi thôi, đừng nghe lão ta điêu toa nữa.”

Giang Triêu Qua cũng đi theo ra ngoài.

Lúc sắp rời phòng, Chích Huyền đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn đại quốc sư: “Ngươi có thể thấy quá khứ, đoán tương lai, vậy ta hỏi ngươi, những Đại Vu tổ kia có chuyển thế hay không?”

Đại quốc sư dừng một chút: “Không.”

“Ngươi dựa vào cái gì mà nói là không?”

“Vu Tổ ban đầu chính là thượng cổ dị thú giống các ngươi, nhưng hồn thức quá mức cường đại, lục giới không dung, nên không thể chuyển thế được.”

“Nói bậy, Vu Tổ đã quy thuận Thiên Thần, coi như đã đắc đạo thành Tiên, vốn là bất tử chi thân, cho dù thân thể chết rồi thì ba hồn bảy vía cũng không tiêu tan, vẫn có thể nhập đại đạo luân hồi.”

“Chích Huyền đại nhân kiên trì như vậy thì ta cũng không thể nói gì hơn. Ta cũng chỉ vẻn vẹn biết từ trong sách, mà người cũng chưa từng tận mắt nhìn thấy, bởi vậy ta và ngươi nói cái nào là thực, cái nào là giả đều chẳng có nghĩa lý gì, cũng không cách nào phán đoán.”

Giang Triêu Qua nheo mắt lại: “Ngươi nói như vậy, nếu chúng không chết mà chỉ bị phong ấn, thì chúng đã đi đâu vậy?”

Đại quốc sư lắc đầu: “Ta không biết.”

Chích Huyền hừ lạnh: “Nếu chúng không chuyển thế thì tốt, ta phải trừ tận gốc những kẻ đó!” Hắn nắm lấy tay Giang Triêu Qua, không quay đầu lại mà bước thẳng.

Giang Triêu Qua nghĩ đến lời đại quốc sư nói, chẳng biết tại sao trong lòng có chút bất an. Đúng vậy, lúc trước vì sao hắn không nghĩ tới, Vu Tổ đời trước cũng là dị thú, có được hồn thức cường đại. Dị thú sở dĩ “không chết”, không cách nào vào luân hồi, là vì âm giới không dám thu bọn họ, mà hồn phách của bọn họ lại cần một chỗ trú lại, cho nên mới phong ấn vào trong binh khí. Tương tự, âm giới cũng chưa chắc dám thu hồn phách Vu Tổ. Nhưng nếu như Vu Tổ thật sự không “chết”, như vậy bọn họ bị phong ấn ở đâu? Mà một vấn đề khác làm Giang Triêu Qua rối rắm hơn chính là: Vu Tổ vì sao không thể không chết. Chẳng lẽ từng Vu Tổ đều cùng dị thú đồng quy vu tận? Mười hai Vu Tổ, chung quy vẫn nên có mấy người may mắn còn sống sót chứ. Thế nhưng sau khi dị thú bị phong ấn, bọn họ cũng biến mất trong dòng sông lịch sử, việc này không thể không khiến người ta nghi ngờ.

Về trận hỗn chiến vạn năm trước, về mối liên hệ giữa hai thế giới cất chứa rất nhiều câu đố, khiến Giang Triêu Qua nghĩ đến nhức đầu không thôi.

Trở lại gian phòng của mình, Chích Huyền vẫn luôn trầm mặc đột nhiên một cước đạp đổ đèn bàn.

Giang Triêu Qua ở một bên nhìn y: “Ngươi cáu giận thì cứ việc đập phá, ta chịu được.”

Chích Huyền siết chặt nắm đấm, nhịn xuống: “Được rồi.”

Giang Triêu Qua vuốt ve tấm lưng y, khuyên nhủ: “Ngươi đừng lần nào nhắc tới Cộng Công cũng tức giận như vậy, cần gì chứ, hắn sống hay chết cũng không biết được, nói không chừng ở kiếp này ngươi cũng sẽ không gặp lại hắn, chớ vì những thứ hư vô mờ mịt này mà lãng phí tinh lực.”

Chích Huyền cắn răng nói: “Ngươi không hiểu.”

Giang Triêu Qua suy nghĩ một chút, mình quả thật không hiểu, Chích Huyền lòng tự trọng cao như vậy, nếu như không báo mối thù này thì chỉ sợ là trọn đời không cách nào tiêu tan.

Hàn mang lạnh lẽo trong mắt Chích Huyền bắn ra: “Cho dù có phải tiêu tốn bao nhiêu thời gian, bao nhiêu đại giới, thì ta cũng nhất định phải tìm được Cộng Công hoặc chuyển thế của hắn. Dù có hao tổn tu vi, ta cũng phải khiến hắn rã sạch ba hồn bảy vía, vĩnh viễn biến mất trong trời đất này.”

Giang Triêu Qua thở dài, vuốt tóc y: “Được, nếu thật sự có ngày gặp lại hắn, nhất định ta sẽ giúp ngươi giết hắn.”

Lồng ngực phập phồng kịch liệt của Chích Huyền rốt cuộc cũng bình ổn lại. Y chôn đầu vào hõm vai Giang Triêu Qua, thật lâu không nói gì.

Hai ngày sau đó Trác Yên tỉnh lại. Gã có vẻ vô cùng sa sút tinh thần, cứ như chính gã mới là người bị rút đi hồn phách.

Liệt Vũ nhìn miếng hồn khí điêu khắc hoa văn đẹp đẽ trong tay gã, nói khẽ: “Người muốn triệu hoán mẫu thân ra ư?”

Trác Yên nắm chặt hồn khí trong tay, bờ môi khẽ run: “Dù cho ta triệu hoán bà ấy ra thì bà ấy cũng sẽ giống như ngươi, đều không nhận ra ta.”

“Chẳng lẽ người không muốn lập tức nhìn thấy bà ấy?”

Trác Yên nhắm hai mắt lại: “Hình ảnh ta muốn thấy chính là bà ấy ôn nhu mỉm cười với ta, cùng ta tâm linh tương thông, chứ không phải là e ngại ta, kính sợ ta, đối với ta hoàn toàn lạ lẫm…” Gã nói giọng khàn khàn, “Ta phải tìm được linh tuệ chi phách cho bà ấy, trước lúc đó, ta tuyệt không triệu hoán bà ấy, nếu không, ta sợ sẽ đả thương bà ấy.”

Liệt Vũ thở dài, không nói gì nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào miếng hồn khí kia, trong mắt tràn đầy chờ mong cùng đau thương.

Trác Yên cẩn thận từng li từng tí mà bỏ miếng hồn khí vào ngực, nhẹ nhàng sờ lên, quay người xuống giường: “Linh tuệ chi phách của bọn họ nhất định là bị giam giữ ở nơi nào đó rồi, nếu không thì không có khả năng lật khắp hai thế giới đều không thu hoạch được gì.”

“Bị ai giam cầm, mà vì sao lại giam cầm chứ?”

Trác Yên lắc đầu: “Ta không nghĩ ra được.”

Tự Tư cau mày nói: “Vì sao chỉ cần giam cầm linh tuệ chi phách? Linh tuệ chi phách là chủ trí nhớ, chẳng lẽ… Bọn họ đã nhớ cái gì đó không nên nhớ?”

Trác Yên ngẩn người, vẻ mặt đột nhiên có chút biến hóa. Nhưng cho dù biến hóa rất nhỏ như vậy cũng không thể tránh được ánh mắt Giang Triêu Qua quanh năm nhìn mặt mà nói chuyện. Hắn lạnh nhạt nói: “Trác Yên đại nhân, có phải người đã nhớ ra cái gì đó hay không?”

Trác Yên lắc đầu không nói.

“Nếu người nhất thời không nghĩ ra được gì, thì chúng ta ở đây dông dài cũng không phải cách, không bằng nhanh chóng về Thiên Lăng đại lục đi, nơi đó còn có việc quan trọng hơn đang chờ.”

Đại quốc sư cũng nói: “Chúng ta cần phải trở về, thời gian giữa hai thế giới này chuyển biến hoàn toàn không có quy luật. Không biết chúng ta lần này trở về, là mới qua vài ngày hay đã vài năm…”

Trong lòng Giang Triêu Qua cũng lo lắng không thôi: “Việc này không nên chậm trễ, đồ vật cần thiết ta đều đã chuẩn bị xong, trong đêm nay liền nghĩ cách trở về đi, không phải chúng ta sẽ trở lại mảnh hồ lúc đến chứ?”

Đại quốc sư gật gật đầu, “Thật ra, vùng hồ kia chưa hẳn đã kết nối với Mị Giang hồ, nhưng để đảm bảo đạt được mục đích thì đi đường cũ vẫn hơn.”

“Lúc này chỉ có hai thượng cổ dị thú, các ngươi có mấy phần nắm chắc?”

Đại quốc sư nói: “Kỳ thật, để mở ra cánh cửa dị giới thì hồn lực cường đại chỉ là điều kiện cần, còn có một nhân tố mấu chốt nữa, hẳn là vu lực.”

“Vu lực? Chẳng lẽ lúc ấy là vì có ngươi đang ở đây nên mới…”

Đại quốc sư nói: “Ta không chắc lần trước khi cánh cổng dị giới mở ra có phải một phần do Đại Vu tổ hay không, nhưng sau khi ta thức tỉnh Trác Yên thì chúng ta đã từng thử qua nhiều phương thức phóng thích hồn lực, và đều không thành công, dù có thêm vu thuật xuyên việt của ta thì cũng không cách nào hoàn thành. Vì vậy thời điểm các ngươi tới tìm Trác Yên, chúng ta mới muốn mô phỏng cảnh Vu Tổ và Thiên Binh thảo phạt năm đó, để ba con thượng cổ dị thú chiến đấu phóng thích hồn lực cường đại, đồng thời ta thi triển vu thuật xuyên việt, mới thành công mở được cánh cổng dị giới. Nói thật, cho đến giờ ta cũng không xác định được, rốt cuộc là cái gì phát huy tác dụng, còn nếu như là tất cả đồng thời phát huy tác dụng, thì chỉ hy vọng các ngươi lần này hết sức phóng thích hồn lực.”

Giang Triêu Qua tức giận nói: “Vì sao ngươi không nói ngay từ đầu, còn bắt chúng ta phải đánh một trận.”

Trác Yên hừ lạnh: “Ta nói thì các ngươi sẽ phối hợp sao? Huống chi, ta tuyệt sẽ không hợp tác với Ẩm Xuyên. Hắn làm thức tỉnh Thiên Địa Chi Nguyên, gây ra tất cả những bi kịch sau đó, hắn có tư cách gì giả mù sa mưa mà muốn phong ấn Thiên Địa Chi Nguyên?”

“Ngươi nói Ẩm Xuyên làm thức tỉnh Thiên Địa Chi Nguyên là có ý gì, chẳng lẽ ngươi biết Thiên Địa Chi Nguyên là vật gì?”

“Chân tướng về Thiên Địa Chi Nguyên, thật sự chỉ có mình Ẩm Xuyên biết rõ, nhưng ta có thể đoán được một chút, Thiên Địa Chi Nguyên có quan hệ quyết định tới việc Ngọc Đế độ kiếp. Còn Ẩm Xuyên rốt cuộc che giấu bí mật gì, ta không được biết, vì vậy ta không tin hắn, cũng sẽ không giúp hắn!”

Chích Huyền lạnh nhạt nói: “Vậy tốt nhất ngươi nên biết mình biết người, đừng trở thành kẻ thù của chúng ta.”

Trong lòng Giang Triêu Qua lạnh xuống. Hắn vốn là người đa nghi, Ẩm Xuyên lại che giấu quá nhiều chuyện, có lẽ nên suy nghĩ thật kỹ, xem Ẩm Xuyên có đáng đi theo hay không.

Leave a Reply