Không chỗ chạm đấtTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Không Chỗ Chạm Đất – Chương 1

Bookmark

Chương 1

“Quay lại, để tôi nhìn mông cậu.”

Editor: Bánh bèo chạy theo danh vọng.

Sắc trời âm u, tiếng sấm mơ hồ truyền đến từ xa, lá cây bị thổi bay, rơi rào rào xuống ven đường, Tạ Hạo ăn mặc nghiêm túc, giày da bóng lộn cố gắng chạy thật nhanh, cũng may là chân hắn dài, đến công ti trước lúc trời đổ mưa.

 

Đi vào đại sảnh, gió lạnh bên ngoài rút cục cũng bị ngăn lại. Tạ Hạo liếc mắt liền nhìn thấy một người vóc dáng cao gầy, lưng thẳng tắp, lãnh diện, mặt lộ ra một mạt tiếu ý, giơ tay chào hỏi: “Lục Niên!”.

 

Lục Niên nhìn sang, lộ ra khuôn mặt quá mức mỹ lệ đã bị kính mắt che mất ba phần, quanh thân lại tăng thêm mấy phần thanh lãnh.

 

” Cậu cư nhiên đến sớm như thế, thật không dễ dàng.”. Tạ Hạo cười, khuôn mặt vốn đã anh tuấn, nay càng tăng thêm anh khí, cho dù ngoài trời âm u nặng nề, cũng có thể khiến người khác như thấy được dương quang.

 

“Tôi còn tưởng rằng phải mang đến tận nơi cho cậu chứ.”

 

“Nếu không phải vì chờ người nào đó thì ta đã đi từ mười phút trước rồi.”

 

Giọng Lục Niên thanh triệt vi lãnh, âm thanh phát ra như tiếng đàn khẽ gảy, dễ nghe vô cùng, nói không mang theo bất cận tia ân tình nào.

 

“Tôi thật không nghĩ tới trời lại đột nhiên mưa, lại còn kẹt xe nữa.”. Tạ Hạo cũng đã quen với tính khí của Lục Niên, giơ hộp lên: “Ầy, là cố ý mang tới cho cậu, bánh hạnh nhân vụn, tôi đã đi quá nửa thành phố để mua đó.”

 

“Nhìn bánh gato kia đi, Lục tổng đại nhân cũng đừng tính toán mười phút kia chứ.”

 

Lục Niên liếc mắt, sắc mặt cũng không có hòa hoãn bao nhiêu, nhưng vẫn cầm lấy bánh gato từ tay Tạ Hạo.

 

“Hoàn thành.”. Thấy hắn cầm bánh, ý cười trong mắt Tạ Hạo càng sâu, “Lễ kết hôn vào chủ nhật cũng xin nhờ cậu a, bốn giờ ở quảng trường Vạn Sam nhé.”

 

“Cậu….”

 

Lục Niên chưa nói xong, một người từ tiền sảnh vội vã đi tới.

 

“Lục tổng, tài xế của ngài đã đến nhà để xe, xin hỏi hiện tại đã được chưa?”

 

Lục Niên thu lại biểu tình vừa nãy, gật đầu: “Ừ.”

 

Tạ Hạo nghe thế, mở miệng hỏi: “Cậu tìm tài xế? Sao không tự mình đi nữa hả?”

 

Người kia lúc nói chuyện với Lục Niên đã có chút câu nệ, lúc này thấy Tạ Hạo cao to anh tuấn, động tác càng trở nên rụt rè hơn rất nhiều.

 

“Không mang giấy phép lái xe.”. Lục Niên nói thẳng: “Tôi đi đây, cậu về đi.”

 

Tạ Hạo bật cười, người này còn chẳng thèm suy nghĩ lý do.

 

Lục Niên đi tới thang máy, còn không quên hô lên: “Buổi chiều chủ nhật, tôi đến nhà đón cậu.”

 

Thôi quên đi, để chủ nhật hỏi nguyên nhân cũng được.

 

Lục Niên cũng không quay đầu lại, đi thẳng vào thang máy.

 

Con số lạnh lẽo nhảy từ 1 đến -1, cửa thang máy mở ra, gara tối tăm ẩm ướt, gáy Lục Niên rịn ra ít mồ hôi, hắn đi đến lối ra, khom lưng bước lên xe, tài xế khởi động, hệ thống thông gió mở ra, hô hấp Lục Năm mới ổn định một chút.

 

Cảm giác nghẹt thở kia thật làm cho người ta khó chịu.

 

Xe vững vàng chạy, hạt mưa ào ào lăn trên cửa sổ, Lục Niên chỉnh lại cravat, thở ra nhẹ nhõm, mới để ý tới chiếc hộp trên tay mình.

 

Chiếc hộp nhu nhuyễn bóng mượt, kèm cả ruy băng, thế mà bị tay hắn vò không ra hình thù gì.

 

Về đến nhà, đưa tiền boa cho tài xế, Lục Niên mang bao da cùng bánh gato vào. Thay quần áo xong hắn mới nhớ, cư nhiên quên mua bữa tối.

 

Nhìn bàn ăn trống rỗng, Lục Niên cũng chẳng có tâm tư nấu, vốn dĩ không có trù nghệ, làm gì cũng ỏng, Tạ Hạo trước còn cười nói mười ngón tay hắn không động vào nước xuân, nhưng cuối cùng cười xong vẫn sẽ nấu đồ ăn cho hắn.

 

Nhưng bây giờ, Tạ Hạo đã trở thành bạn trai của người khác rồi.

 

Lục Niên bóp bóp thái dương, khuôn mặt lộ ra vẻ đầy mệt mỏi. Hắn biết Tạ Hạo có kết giao qua vài người bạn gái, nhưng đấy cũng là chuyện từ đại học, mấy năm qua Lục Niên đều hi vọng, hi vọng không an phận, ấy mà hai ngày trước liền bị phá vỡ.

 

Cha mẹ Tạ Hạo bắt hắn đi kết thân vào chủ nhật. Tạ Hạo không chỉ đem chuyện này nói cho Lục Niên mà còn muốn để Lục Niên đi cùng, giúp đỡ một hồi.

 

Được tín nhiệm như vậy, Lục Niên cầu còn không được, nhưng nhìn người mình thầm mến lâu năm đi kết thân cùng người khác, hắn không thể bình tĩnh như bình thường được.

 

Vì thế đêm nay đi xe cũng không dám, phải để tài xế đưa về.

 

Căn phòng trang hoàng đơn giản như chủ nhân nó, vắng ngắt, không có mấy nhân khí. Lục Niên cuối cùng vẫn là bỏ ý định làm cơm, mở hộp bánh gato ra, bày lên khay sứ.

 

Noãn hoàng sắc to hơn đường kính bánh gato một chút, bên ngoài có một lớp hạnh nhân mỏng, vừa mở ra, hương thơm ngọt liền phả vào mặt, khiến người ta phải nhỏ dãi.

 

Lục Niên dùng dao sứ cắt một nửa, đem nửa còn lại cẩn thận từng li từng tí bỏ vào tủ lạnh, rồi mới ngồi vào bàn ăn.

 

Hắn không nỡ đem đồ Tạ Hạo đưa cho ăn hết một lần.

 

Vỏ bánh gato thuần vị ngọt, Lục Niên yên tĩnh ăn bánh, động tác tao nhã một vụn âm cũng không phát ra.

 

Ăn gần hết, Lục Niên bỏ dao xuống, đứng dậy rửa tay thật sạch.

 

Mười ngón sạch sẽ, Lục Niên duỗi tay, dùng ngón trỏ quyệt bánh, trực tiếp bỏ vào miệng.

 

Vị ngọt tan ra, chỉ còn ngón tay thon dài, di ướt môi, ngón giữa cũng đi vào, ngậm hai ngón tay trong miệng, chậm rãi thực hiện động tac.

 

Lục Niên ngắm mắt, môi mầu diễm lệ, chếch gò má ửng đỏ.

 

“A…hô, ân…Tạ….”

 

Ngón tay bị nước miếng thấm ướt, mãi cho tới khi vị ngọt cuối cùng mất đi, Lục Niên mới thở khẽ, rút ngón tay ra.

 

Nửa khối bánh gato đã ăn xong, nhưng Lục Niên lại càng cảm thấy đói bụng.

 

Dâm ý tưởng tượng cũng không thể thỏa mãn nguyện vọng chân thật, trái lại càng làm tăng thêm vọng tưởng, căn phòng tĩnh lặng tới đáng sợ, Lục Niên còn có thể nghe thấy tiếng thở dốc của chính mình.

 

Hắn nhắm mắt lại, mũi chua xót tới khó nhịn, lúc mở ra, hai mắt đã ửng hồng.

 

Tạ Hạo, Tạ Hạo….

 

Tại sao? Tại sao không thể là tôi?

 

Hổn hển hồi lâu, tiếng thở mới chậm rãi bình phục.

 

Lục Niên mặt không thay đổi đứng lênn, đem dao cùng khay ném vào máy rửa bát.

 

Cửa sổ trong suốt chiếu lên bóng người thon gầy, với viền mắt ửng đỏ.

 

Vì một cuộc điện thoại của Tạ Hạo, Lục Niên liền vội vã chạy ra từ phòng làm việc, hắn không bao giờ đem việc vê nhà làm, nhưng với tình hình này chỉ sợ không thể tiếp tục làm việc được.

 

Vì lẽ đó mà trong thời gian làm việc, hắn lại đứng trong phòng ngủ của mình.

 

Ngoại trừ có một cái giường, còn có đồ trải nhiệm. Đồ trải nhiệm này là công ti của Lục Niên mua về trải nghiệm, từ khi mua về đến nay đều chưa có hữu dụng nhiều.

 

Vì vậy bên trong đồ trải nhiệm này, là một hệ thống tình ái giả lập-DS hệ thống.

 

Hay gọi là tính ngược bình đài càng thích hợp hơn.

 

Cho dù Tạ Hạo chỉ kết giao với bạn gái, không giống Lục Niên, nhưng hắn cứ thế mà quỷ dị trầm mê.

 

Lục Niên chưa bao giờ nói chuyện này với người khác, không có ai biết, Tạ Hạo càng không.

 

Hắn không thể nào chịu đựng được cảnh Tạ Hạo mắng hắn biến thái, chỉ tưởng tượng đã thấy kinh hoảng.

 

Nhưng tới hôm nay, Lục Niên không thể chịu đựng nổi nữa, hắn mở máy trải nghiệm, nằm vào.

 

Hiện tại kỹ thuật phát triển thật nhanh, chỉ với một chiếc máy đội đầu cơ bản đã có thể thỏa mãn nhu cầu của người bình thường. Thế nhưng với tình ái trong bình đài lại càng cao cấp hơn, khiến người ta cảm nhận càng thêm chân thật.

 

Máy móc không phân chia, Lục Niên mua máy này cũng xứng đáng không ít, game trải nghiệp cũng khá tuyệt hảo.

 

Lục Niên thấy cơ thể mình nhẹ đi, chớp mắt liền đứng trước một cỗ máy khổng lồ.

 

Màn hình hiện lên, trí năng ngôn ngữ từng bước nhắc nhở hắn đăng ký tài khoản.

 

Nền tảng giả lập cơ bản khá giống nhau, Lục Niên rất nhanh lập được tài khoản riêng cho mình. Khác với game nền tảng phổ thông, DS hệ thống, người sử dụng chỉ được duy trì chỉ số giống của bản thân mình, không được thay đổi.

 

Lục Niên không quá để ý, đối với cơ thể mình, hắn không nghĩ sửa chữa gì.

 

Người sử dụng DS hệ thống được chia làm hai loại: loại một la người thi hành, hai là người tiếp nhận, như Lục Niên là người chịu tra tấn, thuộc loại thứ hai.

 

Chỉ dẫn xong xuôi, một bảng tuyển hạng chi tiết nhảy ra. Lục Niên điều chỉnh đối tượng lý tưởng, chiều cao 189, tóc ngắn màu đen,….

 

Toàn bộ đều được điền theo tiêu chuẩn Tạ Hạo.

 

DS hệ thống sẽ dựa theo yêu cầu, đối xứng với người thi hành để lực chọn, như Lục Niên sẽ được trở thành người tiếp nhận VIP, nếu yêu cầu của hắn không có ai phù hợp, hệ thống sẽ phái người trở thành điều giáo sư hoặc người thừa nhận, đến để thỏa mãn VIP trải nghiệm.

 

Có điều Lục Niên tâm thần bất định, hắn không chú ý số liệu hệ thống nhắc nhở, liền trực tiếp đăng nhập.

 

Mãi tới lúc xác nhận cuối cùng, hắn mới do dự, đổi chiều cao 189 thành 185-190.

 

Mặc dù biết chắc Tạ Hạo không bao giờ sử dụng đến nền tảng này, nhưng Lục Niên vẫn không ngừng hy vọng.

 

Sau khi xác nhận, một hàng chữ hiện ra: “Hoàn tất, tiến thành tiến nhập 000 phòng truyền đạt.”

 

Người Lục Niên lắc một cái, trước mắt liền đen kịt lại.

 

Một lúc sau, hắn mới nhận ra, không phải là truyền tống, mà do mắt hắn bị tấm vải đen che lại.

 

Người chỉ dẫn có nói, để bảo vệ riêng tư cho người sử dụng, người thừa nhận có thể lựa chọn mặt nạ, mà người thi hành còn có thêm lựa chọn khác, đó là họ có thể không mang mặt nạ, mà có thể bịt mắt người thừa nhận.

 

Người thừa nhận vào phòng trước, có thể lựa chọn nguyện ý bịt mắt hay không, chỉ tiếc Lục Niên không tập trung, trực tiếp nhấn đồng ý.

 

Ngoại trừ mắt ra, tay Lục Niên còn bị trói ở phía sau, hắn thử đi lại, cổ chân cũng có đồ vật giữ.

 

Tự do của Lục Niên đã bị tước đoạt hơn một nửa, nhưng trong lòng hắn ngoại trừ cảnh giác ra, vẫn có một loại cảm xúc không tên mơ hồ.

 

Có đồ vật gì đó rục rịch, mắt nhìn chằm chằm muốn phá tan ràng buộc, thoát ra ngoài.

 

Ở trong bóng tối nỗ lực điều chỉnh chính mình, Lục Niên nghe thấy tiếng vang nhỏ.

 

Sau đó, liền có tiếng bước chân nhẹ vang lên.

 

Bụng truyền đến cảm giác, Lục Niên có ý muốn tách ra, lại đụng phải tường phía sau.

 

Mặc dù không nhìn thấy, nhưng Lục Niên cũng cảm nhận được áp lực.

 

Người kia vây hắn vào vách tường, bụng truyền đến cảm giác mạnh mẽ thành thục, giống như đang kiểm tra.

 

Đối phương không chạm đến vật nhạy cảm, nhưng Lục Niên vẫn không tự chủ run nhẹ.

 

Động tác người này quá mức bá đạo, chỉ dựa vào vài động tác cơ bản, liền khơi dậy khát vọng của Lục Niên.

 

Lục Niên hít một hơi, nỗ lực đem mình bình phục lại, bên tai liền nghe thấy giọng nam từ tính: “Vóc dáng  rất khá.”

 

“Quay lại, để ta nhìn mông một chút.”

Leave a Reply