Kinh trậpTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Kinh Trập – 03

Bookmark

No account yet? Register

Kinh Trập – 03

 

Editor: Hạ Vũ

 

Ba.

www.lehuyetcung.com H9b yE2 ds 45

Hlvxl RkQQo v04 9 RYx3 HB

Lục Bắc Thần cứ thế thuận lý thành chương mà vào ở nhà Lâm Từ tại Phong Hòa trấn, tiện thể làm việc lặt vặt trong quán mì nhỏ, khi nhàn rỗi thì ngồi trông tiểu nha đầu.

Uy c WM1h ajZ skV 7nj 0q FG

h 6tFUW wRGy jjUj iyC Sv f

Bình thường Lâm Thước rất thích chơi ở nhà Lưu thẩm sát vách, nhưng từ khi Lục Bắc Thần đến, sở thích của con bé liền biến thành bám dính lấy Lục Bắc Thần, lũn cũn theo đuôi, dùng chất giọng mơ hồ không rõ gọi hắn Thập Nhị ca ca. Lâm Từ nói Lâm Thước đầu óc không tốt, nhưng lại chưa từng quên tên gọi của hắn, có thể thấy được Thập Nhị ca ca là một cái tên hay. Lúc còn ở Ám Ưng Môn, mọi người cũng đều gọi hắn là Thập Nhị, rất ít khi gọi tên, vì ở đó, cái tên thật sự không phải thứ gì đó quá quan trọng. Thập Nhị thật ra là số thứ tự, được định ra theo trật tự trước sau gia nhập Ám Ưng Môn, kết quả khi đến miệng tiểu nha đầu thì lại mang theo ý vị tin cậy thân thiết, rất khác với những người khác.

T A4 ht0Qu fm Kah RT3AQD d

www.lehuyetcung.com EmI tcBp6b E

Hôm nay, Lục Bắc Thần vừa mới ngồi xuống chiếc ghế gỗ thì A Thước đã qua kéo áo hắn. “Chơi… Đi chơi…”

l 0zTp aIK 9u jfua r tPBg B

Q5AK zdD5Hi V 9mfek fFEE

Lục Bắc Thần có chút khó hiểu nhìn về phía Lâm Từ, lại thấy y khua cái muôi dài, nói với tiểu nha đầu: “Dẫn Thập Nhị ca ca của ngươi ra Đông Nhai dạo chơi đi.” Sau đó nói với Lục Bắc Thần, “Đừng lo, A Thước của chúng ta tuyệt sẽ không lạc khỏi ngươi.”

www.lehuyetcung.com aQ6S 4FvMEr

Lệ Huyết Cung s2 ZJRwX4 W R

Tiểu nha đầu nghe xong, lập tức vươn tay muốn dắt tay Lục Bắc Thần. Bàn tay nhỏ bé kia tựa như một làn gió xuân mềm mại, ôm lấy ngón tay Lục Bắc Thần. Con bé ngẩng đầu lên, khanh khách cười ra tiếng với Lục Bắc Thần. Lục Bắc Thần ngồi xổm xuống, một tay ôm lấy Lâm Thước. Tay hắn từ trước tới giờ chỉ quen cầm đao kiếm lạnh lẽo, tiểu hài tử thì lại quá mức yếu đuối nên hắn không dám dùng sức nhiều quá, sợ sẽ làm đau Lâm Thước.

MQ w8 cYaMh K gIy2 nkb pR H

Or Qtd M9 jwG nBlt eX4 6m S

Con phố về hướng đông của quán mì là Đông Nhai. Con đường này rất dài, đủ loại cửa hàng, tiểu thương chen chật ních cả con phố.

w qFNHWl R jC yLyGuz G O6w

Được dịch và đăng tải duy nhất trên website của Lệ Huyết Cung 2 YQy0 dzO S5

Lúc này là thời điểm cảnh xuân tươi thắm nhất. Mùa xuân thật đẹp. Mùa xuân có gió xuân, có hoa nở, có cỏ thơm, có tiếng chim ca ríu rít, có nụ cười, có thơ ca, có nhân duyên tốt lành. Vạn vật lần lượt nảy nở sinh sôi, tuy điềm đạm nhưng vẫn không kém phần tưng bừng, thật sự là hơi ấm nhân gian. Trên đường người đi lại rất nhiều, Lâm Thước trong lòng Lục Bắc Thần hết nhìn trái lại nhìn phải, tựa như có xem bao nhiêu cũng không đủ. Con bé trông thấy Trần đồ tể bán thịt bên đường đang cười, trông thấy thư sinh bán tranh chữ trên phố đang cười, trông thấy tên ăn mày phơi nắng trong góc tường đang cười, trông thấy lăng la tơ lụa bên trong cửa hiệu đang cười, trông thấy rau quả trái cây ven đường đang cười, trông thấy những đứa trẻ khác đương đuổi bắt đùa nghịch cũng đang cười. Con bé giống như một chú hoàng oanh hân hoan không biết mệt, trong lòng tựa như chất chứa niềm vui sướng vô hạn.

IsB 1c2wYx e YmmN D3AwiQ

www.lehuyetcung.com ty udaSW 3W9

Nhưng lúc tiểu nha đầu trông thấy người bán kẹo hồ lô [1] thì bỗng nhiên không cười nữa, ánh mắt con bé dán chặt vào đó, cũng không chịu đi chỗ khác. Lục Bắc Thần nhìn nhìn nó, hỏi: “Muốn ăn không?”

Editor: Hạ Vũ E yHL eV qlrH

www.lehuyetcung.com gQFG mPjfYL

Lâm Thước hết nhìn lại ngó chỗ kẹo hồ lô, lắc đầu, đáp: “Ca ca… Ca ca không cho.”

V kB1M 9c3 O1 Iz a Rh7g n0t

www.lehuyetcung.com iK xg UM4LV Z

Lục Bắc Thần nghe xong liền bế con bé đến trước mặt ông lão bán kẹo hồ lô chuỗi, móc bạc trả ông, ông cụ vội vàng khoát tay, nói một xâu không đến nỗi nhiều tiền như vậy. Lục Bắc Thần nói: “Ta muốn toàn bộ.” “Nhưng toàn bộ chỗ này cũng không đáng nhiều vậy đâu”, ông cụ có chút khó xử nói. Lục Bắc Thần thả Lâm Thước xuống, một tay nhận lấy toàn bộ đống kẹo hồ lô chuỗi, một tay dắt Lâm Thước, nói với con bé: “Ca ca ngươi không cho, Thập Nhị ca ca cho.”

www.lehuyetcung.com qF 2WqgAB H h

4d oAn Yp SOe zM F5NUYs P F

Lục Bắc Thần dắt Lâm Thước đi trên đường, rút một xâu kẹo hồ lô đưa cho con bé. “Thập Nhị ca ca… Ca ca… thật tốt.” “Vậy ca ca của ngươi thì sao?” Lục Bắc Thần hỏi. A Thước cắn nửa quả sơn trà [2], nói hùa theo: “Ca ca… không mua… Ca ca… ca ca tốt nhất (*).”

Được dịch và đăng tải duy nhất trên website của Lệ Huyết Cung sym zk Uk3x6

www.lehuyetcung.com jOt fxtY6e V

(*) “Ca ca” đầu là Lâm Từ, còn “ca ca” sau là Lục Bắc Thần.

Editor: Hạ Vũ W PW uf4gc QH

www.lehuyetcung.com SRJYcj g pg9

Lục Bắc Thần nghe xong, mỉm cười nói: “Không sai. Ca ca ngươi đương nhiên tốt nhất.” Hắn lại hỏi: “Ca ca ngươi thích gì?”

www.lehuyetcung.com Qs F Rpj6 7be

www.lehuyetcung.com e5mU RxK uy H

Lâm Thước nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu, đến kẹo hồ lô cũng quên cả ăn, rồi đáp: “Ca ca… chỉ thích… chỉ thích ngủ. Ca ca lười.”

Pe ldk vZ GxB q ClppI 5Jce

xSF2 pyZ yr k Ow4vKz i pSS

“Đúng là một sở thích hay ho.” Hắn dắt Lâm Thước đi về phía trước, chợt nhớ ra điều gì đó, liền nói tiếp: “A Thước đừng học tập y nhé.” Nhưng lực chú ý của tiểu nha đầu sớm đã bị các loại đồ chơi ven đường hấp dẫn mất rồi, Lục Bắc Thần cũng nhìn theo ánh mắt của con bé. Lúc trước hắn thực sự rất ít khi lang thang trên đường vô mục đích. Ngày nắng đẹp mùa xuân, hắn dắt Lâm Thước đi giữa đám đông ồn ào rộn rã, những con người xa lạ bên cạnh đang cười đùa náo nhiệt. Trong một khắc ấy, lòng hắn lặng lẽ nảy sinh một cảm giác ảm đạm – lúc ấy nên kéo Lâm Từ đi cùng mới phải.

Qrns dIMqHv p 3DK zv xxoJ

www.lehuyetcung.com vqnN Jucf9a

Lúc Lục Bắc Thần trở lại quán mì nhỏ thì tha lôi theo một đống lớn đồ vật linh tinh. Có đồ ăn, đồ chơi, đồ dùng, thậm chí cả tranh chữ của người thư sinh cũng mang mấy bức về.

Editor: Hạ Vũ dtTV KJk E2 n

www.lehuyetcung.com E9j nWa Uo gH

Lâm Từ thấy những thứ này thì nhíu mày, nói ta bảo hai ngươi đi chơi, chứ không bảo các ngươi đi mua cả nửa con phố về. Y lườm Lục Bắc Thần, “Sao ngươi có thể thấy nó thích gì thì mua nấy chứ, trẻ con không nên chiều chuộng thành thói như vậy.”

QQE We yuvMn 6S qbp Rj sH4

01 9elfgx p 0 jb l5R 1W CjC

Lục Bắc Thần nhìn gương mặt y, trịnh trọng hỏi thăm: “Vậy ngươi thích gì, ta mua cho ngươi.”

www.lehuyetcung.com CF8Z XP8Wdg

Y GYMD3V Q KH P 2UO yn O2Wi

Lâm Thước học theo Thập Nhị ca của nó, cũng nói: “Ngươi thích… thích… cái gì, A Thước… mua… cho ngươi.”

v jrQ Du PgXD 7 Of9 W5 cAdI

7Dh TJ IQb4B vWaX O 5DBs Z

Lâm Từ không thèm để ý đến hai kẻ một lớn một nhỏ này, nhưng Lục Bắc Thần lại đem mấy xâu kẹo hồ lô tới, hắn hỏi: “Ngươi thích cái này đúng không?”

Cấm re-up, chuyển ver dưới mọi hình thức! Af 3oyDHe M S

www.lehuyetcung.com 1MZl Kz3usq

Kẹo hồ lô đỏ tươi căng mọng nhưng cũng không có gì đặc biệt. Lâm Từ nghe thấy Lục Bắc Thần nói: “Có lẽ ngươi không còn nhớ nữa, nhưng có một năm chúng ta đi trên đường, con phố kia rất bình thường, cũng không khác Đông Nhai là mấy, ngươi bước rất nhanh, không thèm nhìn bất cứ thứ gì, chỉ khi đi ngang qua một người bán kẹo hồ lô chuỗi thì mới khẽ liếc nhìn sang. Ta trông thấy hết rồi.”

6Q3E DR9 J2 y qWz 4 7Udv yC

i IySF1 2jiQ nyZ I 58qx v2

Lâm Từ tách kẹo hồ lô ra, cắn lấy một quả. Quả sơn trà trong chua có ngọt, không có gì khác so với trong ký ức, rồi lại tựa như rất khác nhau. Lâm Thước bên cạnh thấy tâm trạng ca ca nhà mình bỗng nhiên trở nên rất tốt. Y bước hai bước, rồi dường như vừa nhớ ra điều gì đó, lại quay lại kề xâu kẹo hồ lô bên miệng Lục Bắc Thần, nhướn mày bảo: “Nếm thử xem?”

Ql M13 Rr n6t KfSD Pz8nGB

t r 5Njn vqw z jxoQu GisFk

Lâm Từ sáp lại thật gần, Lục Bắc Thần cúi đầu xuống, cũng cắn lấy một quả sơn trà.

msEDNn d ZMG o os xFS9V q1

www.lehuyetcung.com a Dz NIUD5 2h

“Ăn có ngon không?” Lâm Từ còn chưa đợi Lục Bắc Thần trả lời, đã thong thả chậm rãi đi đến chỗ tên khất cái rồi.

bnY xj q2Dqu Tl6 9t Fx1fV

www.lehuyetcung.com Xs RIP JK xYO

Lâm Thước thấy xâu kẹo hồ lô của mình bị giơ lên cao, cao giọng gọi một câu Thập Nhị ca ca… Ăn…

www.lehuyetcung.com 66q FW 2SGWP

OPPs e y6vq a MJR 1e1 gj oB

Lục Bắc Thần cúi xuống chỗ con bé, khẽ lắc đầu. Lâm Thước phát hiện tai hắn hơi đỏ ửng lên, khiến cho người ta nhớ tới hoa đào sáng rực nơi góc phố, dường như chỉ cần gió vừa thổi qua là sẽ tản mát rơi xuống.

A OIbt MuZ Dx Z Fj xXKZk x3

_____________________________________

 

Chú thích:

[1] Kẹo hồ lô: Gốc là “đường hồ lô” (糖葫芦). Kẹo hồ lô là món ăn truyền thống, gắn liền với tuổi thơ của người dân Trung Quốc nói chung và người dân Bắc Kinh nói riêng.

Chuyện kể rằng vào thời nhà Tống (960 – 1279), một trong những phi tần được sủng ái của hoàng đế Tống Quang Tông (1147 – 1200) mắc phải căn bệnh trầm trọng. Trong khi các thái y trong hoàng cung đều phải bó tay thì một thần y trong dân gian diện kiến xin nhà vua cho phép mình chữa trị. Phương thuốc chữa trị ông đưa ra rất đơn giản, ông viết: bọc những quả táo gai trong nước đường đun nóng, ăn từ 5 đến 10 viên trước mỗi bữa ăn và vương phi sẽ hồi phục sau 2 tuần. Phương thuốc này đã phát huy tác dụng trong sự kinh ngạc của các thái y và các quan trong triều.

Phương thuốc chữa bệnh này nhanh chóng được lan truyền trong dân gian cho toàn bộ dân chúng như một thức ăn tốt cho sức khoẻ. Người ta bắt đầu sử dụng những xiên kẹo dùng thêm nước đường để gia tăng vị ngọt. Những xiên kẹo ban đầu chỉ xiên 2 quả táo gai, một quả nhỏ ở trên và 1 quả to ở dưới. Điều này khiến cho cây kẹo trông giống những quả hồ lô và cái tên kẹo hồ lô cũng bắt nguồn từ đây. Ngày nay, hầu hết những xiên kẹo hồ lô có từ 8 đến 10 viên/xiên, nhưng người dân Trung Quốc vẫn giữ nguyên cái tên kẹo hồ lô truyền thống của mình.

Ngoài những trái táo gai, người ta còn thêm vào những thành phần khác như quả quất vàng, hạt dẻ nước hay hạt chà là để làm nhân kẹo. Phần vỏ bọc ngoài cũng sử dụng nhiều loại hoa quả như trái kiwi, dâu tây, trái dứa, nho khô và cả socola. Màu sắc đỏ tượng trưng cho sự may mắn và tốt lành vẫn được dùng là gam màu chủ đạo, nhưng xen vào đó là các màu sắc khác của hoa quả khiến cho xiên kẹo trở nên hấp dẫn đặc biệt với cả người lớn và trẻ nhỏ.

Cách làm ra những xiên kẹo hồ lô cũng rất đơn giản. Việc đầu tiên là rửa, tách hạt và xâu những quả táo gai đã tách hạt vào que tre. Sau đó nhúng những que táo gai này vào trong nước đường đun nóng (thắng đường cho đến khi kéo được thành sợi). Công đoạn cuối cùng là để nguội để tạo thành một lớp vỏ cứng và giòn cho những viên kẹo. Một số thành phần khác như khoai lang hay hạt dẻ nước sẽ được hấp trước khi đem làm kẹo hồ lô. Để làm cho những viên kẹo được tròn đẹp, những quả táo gai sẽ được nhồi thêm đậu xanh hoặc những loại nhân khác.

Chất lượng của những viên kẹo hồ lô phụ thuộc vào tay nghề của từng người làm kẹo. Với những người làm kẹo việc điều chỉnh nhiệt độ là yếu tố quan trọng nhất quyết định đến chất lượng của viên kẹo. Nếu nhiệt độ thắng đường quá thấp, viên kẹo sẽ bị dính. Còn nếu quá cao thì lớp vỏ ngoài của kẹo sẽ trông tối màu và mùi vị cũng giảm hấp dẫn đi phần nào.

Kẹo hồ lô cũng xuất hiện nhiều trong nghệ thuật. Người Trung Quốc đã sáng tác bài hát về những viên kẹo ngọt và có hẳn một bộ phim truyền hình dài tập do nữ diễn viên nổi tiếng Từ Cầm Ca Oa đóng vai chính mang tên “Kẹo Hồ Lô”. Viên kẹo xuất hiện nhiều nhất trong các bộ phim cổ trang càng tăng thêm vị thế đặc biệt của nó trong truyền thống của người Trung Quốc. Thời phim kiếm hiệp được chiếu rộng rãi ở Việt Nam, những xiên kẹo hồ lô đã trở thành niềm ao ước, nỗi mong mỏi của mỗi đứa trẻ, và trở thành hình ảnh gắn liền với tuổi thơ say mê màn ảnh nhỏ.

[2] Chi Sơn tra hay chi Táo gai (danh pháp khoa học: Crataegus), một số tài liệu còn gọi là sơn trà hoặc đào gai, là một chi lớn chứa các loài cây bụi và cây gỗ trong họ Hoa hồng (Rosaceae), có nguồn gốc ở khu vực ôn đới Bắc bán cầu tại châu Âu, châu Á và Bắc Mỹ.

Chúng là các loại cây bụi hay cây gỗ nhỏ, cao khoảng 5–15 m, với đặc trưng là các quả nhỏ dạng quả táo và các cành nhiều gai. Ở các cây non, vỏ nhẵn màu xám, phát triển thành các vết nứt nông chạy theo chiều dọc thân cây với các gợn hẹp ở các cây già. Quả của chúng đôi khi cũng được gọi là “quả táo gai”. Các gai mọc ở các cành, thông thường dài 1–3 cm. Lá sắp xép theo kiểu vòng xoắn trên các cành dài, và mọc thành cụm trên các cành non. Lá có thùy hay mép răng cưa và hơi khác nhau một chút về hình dạng ở các loài.

Có nhiều loài sơn tra như: Crataegus phaenopyrum (Sơn tra Washington), Crataegus pinnatifida (Sơn tra Trung Hoa – Bắc Sơn tra), Crataegus calpodendron (Táo gai đen), Crataegus marshalli (Táo gai lá mùi tây), Crataegusmollis (Táo gai đồi), Crataegus monogyna (Sơn tra thông thường),…

Ẩm thực: Quả của loài Crataegus pinnatifida (sơn tra Trung Hoa) có vị chua, màu đỏ tươi, trông tương tự như quả táo tây dại nhỏ. Chúng được dùng để làm nhiều loại đồ ăn nhẹ kiểu Trung Hoa, bao gồm sơn tra bính (山楂饼 – bánh sơn tra) và đường hồ lô (糖葫芦). Quả của nó được gọi là 山楂 (sơn tra) trong tiếng Trung, còn được dùng làm mứt, kẹo thạch, nước quả, đồ uống chứa cồn và nhiều loại đồ uống khác.

Y học: Trong y học cổ truyền, Sơn tra được dùng để chữa trị chứng đầy bụng ăn không tiêu, đau bụng, tiêu chảy, đau bụng do ứ huyết sau khi sinh, chữa cao huyết áp. Quả khô của Crataegus pinnatifida được dùng trong y học thiên nhiên liệu pháp và y học cổ truyền Trung Hoa, chủ yếu là trợ giúp tiêu hóa.

(Nguồn: Wikipedia)

 

 

Leave a Reply