Tiểu thuyết

[Đam Mỹ] Kinh Trập – 04

Bookmark

No account yet? Register

Kinh Trập – 04

 

Editor: Hạ Vũ

 

Bốn.

www.lehuyetcung.com H9b yE2 ds 45

Hlvxl RkQQo v04 9 RYx3 HB

Chớp mắt đã vào hạ.

Uy c WM1h ajZ skV 7nj 0q FG

h 6tFUW wRGy jjUj iyC Sv f

Cây cối Đông Nhai chẳng biết tên, nhưng cây nào cây nấy đều cao lớn sum suê. Từng gốc từng gốc nối tiếp nhau, sắc xanh biếc và màu xanh non như nước xòe rộng trên đỉnh đầu.

T A4 ht0Qu fm Kah RT3AQD d

www.lehuyetcung.com EmI tcBp6b E

Quán mì của Lâm lão bản hôm nay không mở cửa. Bàn ghế, muôi nồi vẫn y như ngày thường, bày lung tung khắp nơi. Lâm lão bản đi vắng, người giúp việc trẻ tuổi cũng không có ở đây.

l 0zTp aIK 9u jfua r tPBg B

Q5AK zdD5Hi V 9mfek fFEE

Thường ngày, ở trấn Phong Hòa, các cô nương vẫn hay cố ý tới tới lui lui trên con đường này vài chuyến, nào ngờ không gặp người nên đành phải trở về. Trái lại chỉ thấy một tên ăn mày nằm trên băng ghế ở quán mì, dùng hai cái lá cây che mắt. Nếu có người muốn vào ăn mì, cậu ta sẽ cao giọng nói:

www.lehuyetcung.com aQ6S 4FvMEr

Lệ Huyết Cung s2 ZJRwX4 W R

“Hôm nay Lâm lão bản không mở cửa.”

MQ w8 cYaMh K gIy2 nkb pR H

Or Qtd M9 jwG nBlt eX4 6m S

“Y đi đâu vậy?”

w qFNHWl R jC yLyGuz G O6w

Được dịch và đăng tải duy nhất trên website của Lệ Huyết Cung 2 YQy0 dzO S5

“Đi lên miếu với tên tiểu hỏa kế (người làm thuê) kia rồi.”

IsB 1c2wYx e YmmN D3AwiQ

www.lehuyetcung.com ty udaSW 3W9

“Vậy ngươi nằm đây làm gì?”

Editor: Hạ Vũ E yHL eV qlrH

www.lehuyetcung.com gQFG mPjfYL

“Ngài không thấy à, đang trông cái quán tồi tàn này giúp y đây.”

V kB1M 9c3 O1 Iz a Rh7g n0t

www.lehuyetcung.com iK xg UM4LV Z

Một đến rồi lại hai đi, mọi người đều biết hôm nay Lâm lão bản không có ở đây, món mì này hôm nay cũng không được thưởng thức rồi.

www.lehuyetcung.com qF 2WqgAB H h

4d oAn Yp SOe zM F5NUYs P F

Nơi Lâm Từ đến là một ngôi miếu cổ không biết tên bên ngoài trấn nhỏ, nằm ẩn mình trong tầng tầng lớp lớp đá và cây nơi rừng sâu núi thẳm, cũng chẳng rõ đã được xây từ năm nào và do người phương nào xây nên. Miếu tuy vô danh, nhưng núi thì lại có, gọi là Chúc Sơn.

Được dịch và đăng tải duy nhất trên website của Lệ Huyết Cung sym zk Uk3x6

www.lehuyetcung.com jOt fxtY6e V

Con đường nhỏ trong núi quanh co chật hẹp, Lâm Từ đi đằng trước, Lục Bắc Thần ôm hai vò rượu đi theo phía sau. Lúc ở trên núi nghe thấy tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gió núi khẽ thổi, quả thật khiến cho lòng người thanh thản dễ chịu.

Editor: Hạ Vũ W PW uf4gc QH

www.lehuyetcung.com SRJYcj g pg9

Rượu mà Lục Bắc Thần ôm theo tên là Cố Triều, do Lâm Từ tự tay cất. Lúc Lâm Từ chưa vào Ám Ưng Môn, gia đình là nhà bán rượu trong phạm vi trăm dặm đều biết tên. Rượu mà Lâm gia tửu trang bán đều là đồ tự cất, có rượu ngon thượng phẩm cung cấp cho chức sắc trong kinh thành, cũng có rượu mạnh nồng cay dành cho nông phu thôn dã. Rượu của Lâm gia, bất kể cao thấp ưu khuyết, đều bày tỏ sự tôn sùng đối với cái tên này. Bởi vậy còn đặc biệt mời mấy văn nhân phụ trách đặt tên cho rượu, đương nhiên, cũng đảm nhiệm luôn cả việc dạy học cho tiểu thiếu gia trong nhà. Nếu không phải giữa đường Lâm gia bỗng nhiên không may gặp một trận đại hỏa, thì vị tiểu thiếu gia này đã có thể bình an lớn lên thành đại thiếu gia, vừa ngâm thơ lộng nguyệt lại vừa cất được rượu ngon, có kiều thê giai tử (vợ đẹp con ngoan), có gia tài bạc triệu, hài hòa tốt đẹp, thoải mái an nhàn cả đời.

www.lehuyetcung.com Qs F Rpj6 7be

www.lehuyetcung.com e5mU RxK uy H

“Đem rượu đi bái Bồ Tát, chẳng có phép tắc gì cả.” Lúc gần đến nơi, Lục Bắc Thần bỗng nhiên không nhẹ không nặng mà nói một câu, “Có điều, như thế mới giống ngươi.”

Pe ldk vZ GxB q ClppI 5Jce

xSF2 pyZ yr k Ow4vKz i pSS

Lâm Từ quay người lại nhìn hắn, trả lời: “Nhưng rượu này là đồ ngon. Bái Bồ Tát cũng như nhờ vả người khác giúp đỡ vậy, ngươi phải dùng thứ ngươi quý trọng nhất để bày tỏ tâm ý. Tấm lòng thành kính không nằm ở ngoài vật, mang hương nến, mang rượu, mang quả dại núi rừng cũng chẳng khác nhau lắm. Người ở đâu thì tâm cũng phải ở đó. Rượu của Lâm gia ta cũng coi như tuyệt tích rồi, hôm nay mang theo hai vò, thành ý trong lòng ta, Bồ Tát nhất định có thể cảm nhận được.”

Qrns dIMqHv p 3DK zv xxoJ

www.lehuyetcung.com vqnN Jucf9a

Lục Bắc Thần khẽ cười lên, “Phàm trần tục vật bớt đi quấy nhiễu Phật Môn thanh tĩnh của người ta.”

Editor: Hạ Vũ dtTV KJk E2 n

www.lehuyetcung.com E9j nWa Uo gH

Lâm Từ ngậm một cọng cỏ trong miệng, cũng cười rộ lên theo hắn, “Phàm trần tục vật cũng có cái hay của phàm trần tục vật.”

QQE We yuvMn 6S qbp Rj sH4

01 9elfgx p 0 jb l5R 1W CjC

Bước vào trong miếu, Lục Bắc Thần phát hiện ngôi miếu này tuy nhỏ nhưng rất giản dị sạch sẽ, hẳn là thường xuyên có người tới dọn dẹp. Lâm Từ thì lại có vẻ rất quen thuộc với nơi đây, nhìn xung quanh một vòng, sau đó đem rượu đặt trước bàn thờ. Trên cái bàn thờ này ngoại trừ nhang đèn thì còn có mấy quả đào dại đã khô quắt, bày trong cái bát sứ trắng sứt mẻ.

www.lehuyetcung.com CF8Z XP8Wdg

Y GYMD3V Q KH P 2UO yn O2Wi

Lâm Từ quỳ gối trên tấm nệm trước tượng Phật, chắp tay trước ngực, hai mắt khép hờ, sau đó dập đầu, hành lễ, động tác từ tốn quy củ, không có chút bộ dạng cà lơ phất phơ nào của ngày thường.

v jrQ Du PgXD 7 Of9 W5 cAdI

7Dh TJ IQb4B vWaX O 5DBs Z

Lâm Từ ngắm nhìn bức tượng Phật bảo tướng trang nghiêm. Y nghĩ, có người cầu phú quý, có người cầu công danh, có người cầu nhân duyên, có người cầu an bình. Có người tham lam, có người oán hận, có người kinh sợ, có người tĩnh tại, có người phẫn nộ, có người buồn bã, Bồ Tát tiếp nhận hết thảy dục niệm chúng sinh, Lâm Từ y chỉ cầu một điều tốt lành vô cùng giản đơn, nguyện Bồ Tát thành toàn. Lúc y chuẩn bị đứng lên thì phát hiện Lục Bắc Thần cũng quỳ ngay bên cạnh, học tập bộ dáng của y dập đầu hành lễ.

Cấm re-up, chuyển ver dưới mọi hình thức! Af 3oyDHe M S

www.lehuyetcung.com 1MZl Kz3usq

Vì vậy Lâm Từ hỏi hắn: “Ngươi cầu gì thế, lão Thập Nhị?”

6Q3E DR9 J2 y qWz 4 7Udv yC

i IySF1 2jiQ nyZ I 58qx v2

Cầu một điều không thuộc về mình (*).

Ql M13 Rr n6t KfSD Pz8nGB

t r 5Njn vqw z jxoQu GisFk

(*) Gốc là “phi phân chi tưởng” (非分之想), nghĩa là dục vọng đặc biệt, không an phận, không nằm trong bổn phận của bản thân, chỉ việc vọng tưởng xa xôi, hão huyền.

msEDNn d ZMG o os xFS9V q1

www.lehuyetcung.com a Dz NIUD5 2h

Cụm từ gần nghĩa: Si tâm vọng tưởng, hồ tư loạn tưởng (nghĩ ngợi lung tung), tưởng nhập phi phi (ý nghĩ kỳ quái). Cụm từ trái nghĩa: Tự tri chi minh (tự mình biết rõ).

bnY xj q2Dqu Tl6 9t Fx1fV

www.lehuyetcung.com Xs RIP JK xYO

(Nguồn: Baike)

www.lehuyetcung.com 66q FW 2SGWP

OPPs e y6vq a MJR 1e1 gj oB

Lâm Từ nhún nhún vai, “Những thứ thế nhân cầu chẳng phải cũng đều là vậy sao?” Hai người đồng thời đứng lên, một trước một sau bước ra ngoài cửa miếu.

A OIbt MuZ Dx Z Fj xXKZk x3

schB WAS Vy D 3 JAKCG 9YrE

Đường xuống núi đơn giản dễ dàng hơn lúc đi lên nhiều. Lâm Từ chậm rãi đi từng bước, rất giống một thiếu gia yếu ớt được nâng niu từ nhỏ. Lục Bắc Thần đi theo phía sau, cũng không hề thúc y. Đi được một đoạn, hắn đột nhiên hỏi y: “Ngươi rất quen thuộc với ngôi miếu nhỏ này?”

www.lehuyetcung.com G8gR j YlJe h

vg NTNvd Zo9 F5VE l INb2 E

Lâm Từ dừng lại, ngồi lên một tảng đá núi màu đen bên vệ đường, đáp: “Ngươi nhớ tên ăn mày nhỏ ngày nào cũng đến chỗ chúng ta ăn mì chứ? Từ rất lâu trước kia, cậu ấy đã ở đây rồi. Còn về phần tại sao ta lại quen thuộc với ngôi miếu, thì là vì ta đã từng nán lại nơi đó một thời gian, tên ăn mày kia đã từng cứu mạng ta.”

q KloG2R O K9 PcY Je 1CS3z

0f6 y7O Y1 gD MTWeL 2M4FO

“Ngươi…”

H q9FE3 fJ1W 5xeP8 H gxnC

Lệ Huyết Cung EVvHcN Q deB

Chưa chờ Lục Bắc Thần hỏi xong, Lâm Từ đã nói tiếp: “Tên ăn mày trước kia ở Kinh Châu, cơ duyên xảo hợp cứu được ta, sau đó chúng ta cùng đến Phong Hòa. Tiếp đó ta lại đón Lâm Thước về, dự định ở luôn nơi này. Lại nói tiếp, việc mở quán mì cũng là vì cậu ấy. Cậu ấy cứu ta một mạng, ta vốn định cho cậu ấy tất cả tiền tài của mình, nhưng cậu ấy lại không muốn, cứ nằng nặc đòi ta nấu cơm cho cậu ấy mỗi ngày. Ta chỉ biết làm mì sợi, cậu ấy liền ngày ngày ăn mì cùng ta. Đúng là một tên nhóc không biết tốt xấu.”

www.lehuyetcung.com 2HtM W b2pO E

cY CRhT9 tDo Zp iTnUf jJx

“Đêm hôm đó võ công của ta bị phế, nội lực bị hủy, hơn nữa còn chịu ba chưởng của sư phụ. Sư phụ đối với ta có công ơn cứu mạng và nuôi dưỡng, ba chưởng này không thể không chịu, ân tình này không thể không trả.”

www.lehuyetcung.com OX SBuQLV j 3

www.lehuyetcung.com U Jk beFhi pS

Lâm Từ nhìn thẳng vào mắt Lục Bắc Thần, “Có đôi khi, quy tắc chính là quy tắc. Quy tắc không thể phá được, đây cũng là một quy tắc. Ngươi hiểu không, Thập Nhị?”

Ntgc ny1QuE h0YO S fZkj l

p4Cy thgcOP RP 91zu8 jqI

Lục Bắc Thần nghe xong, đáp: “Quy tắc môn phái, ân nghĩa giang hồ? Ông ta chẳng qua chỉ tức tối mà thôi. Ngươi là đại đệ tử của ông ta, ông ta cứu ngươi, nuôi ngươi, dạy võ công cho ngươi, không phải vì tâm ông ta thiện, mà nói cho cùng ta và ngươi đều là thành viên thuộc Ám Ưng Môn của ông ta, không có ông ta thì không có Ám Ưng Môn, không có ta và ngươi thì cũng sẽ không có Ám Ưng Môn. Quan trọng nhất, ngươi còn là một món binh khí tốt dưới tay ông ta. Giờ đây ngươi muốn phản bội chạy trốn, đương nhiên ông ta sẽ khó chịu, không cam lòng, giống như con chó mà mình nuôi nhiều năm chạy mất vậy. Ba chưởng này, ngươi cho rằng ông ta thất vọng và đau lòng, nhưng trong mắt ta thì cùng lắm cũng chỉ là trút giận mà thôi.”

h dhVgi ZIFs 0 Vni2S4 K yv

Vc ZUui5 J44 u8 HHhks C4d

Lục Bắc Thần nói ra lời này, từng từ sắc bén, ngữ khí cũng rất bình tĩnh.

www.lehuyetcung.com Dap1 3PziTH

6aK R zxr3 Cd r6ip h98bHR

“Vì vậy ngươi cho rằng ta giết sư phụ?”

www.lehuyetcung.com iT7nS xvxAT

Editor: Hạ Vũ X0zmW tl3xU

“Không.” Lục Bắc Thần đi đến trước mặt y, cúi người, rồi đột nhiên bế Lâm Từ lên. Nói bế thì còn quá nhẹ, đúng ra là một tư thế nửa khiêng nửa ôm, có thể thấy rằng hắn quả thật không biết thân cận với người khác lắm. “Ngươi không phải dạng người có thể xuống tay giết ông ta. Sư huynh, ngươi còn nhớ Thanh Giang Chu Vạn Sơn không?”

D o2LNf RfwY IuMvrx 7 Brb

1 KMMz VTP e0 z tpd9t 8Ea5

Lâm Từ vẫn còn đang dùng cả tay lẫn chân vùng vẫy bỗng dưng bình tĩnh lại, đương nhiên y còn nhớ Chu Vạn Sơn. Đó là một nhiệm vụ ám sát mà bọn họ cùng thực hiện, nhưng không biết bị ai tiết lộ tin tức, trên đường hoàn thành nhiệm vụ trở về đã bị bao vây mai phục, Ám Ưng Môn vốn gây thù hằn rất nhiều, nhưng do truy tung khó kiếm nên rất nhiều người khổ sở vì khó báo đại thù. Bọn phục kích lần này có ba mươi chín tên, hai người bọn họ dốc sức đồng lòng cũng khó địch lại vòng vây công kích, đến cuối cùng, Lục Bắc Thần thoi thóp, còn Lâm Từ cũng bị trọng thương. Ám Ưng Môn không thể so với những môn phái bình thường khác, bọn họ coi trọng nhiệm vụ thứ nhất, tính mạng thứ nhì. Nếu lúc đó, Lâm Từ bỏ mặc Lục Bắc Thần thì cũng không ai biết, mà dù có biết đi chăng nữa, thì cũng nhẳng nhiều thêm câu trách móc nào. Làm cái nghề này, bọn họ có thể bảo toàn tính mạng của chính mình đã là không tệ rồi. Nhưng Lâm Từ vẫn gắng gượng giữ lấy một ngụm huyết khí, cõng Lục Bắc Thần từng bước một trở về Ám Ưng Môn.

P AfMPH XmjH QfCQO u H1vs

Cấm re-up, chuyển ver dưới mọi hình thức! b2ZwG9 R 7KR

“Sư huynh, ngươi quả là không thích hợp để giết người.” Lục Bắc Thần nói tiếp.

www.lehuyetcung.com Pgj alMlsH a

5ywRO6 X i8t G6A9Y 8GPgS

Lâm Từ trả lời: “Ngươi mau thả ta xuống.”

www.lehuyetcung.com 6 3hz Hm xa0g

www.lehuyetcung.com f nWAtZ 4F7L

“Không được, trừ phi ngươi để cho ta cõng.” Lục Bắc Thần nghiêm túc nói: “Với tốc độ của sư huynh thì đến khi trời tối chúng ta cũng chưa về được nhà.”

Editor: Hạ Vũ bY Qaao9 1EK

www.lehuyetcung.com 6 H6kh6a X CV

Lâm Từ đành phải thỏa hiệp. Y nằm trên lưng Lục Bắc Thần, trong lòng thầm mắng tên nhóc con này. Lục Bắc Thần cõng y đi một cách vững vàng ổn định. Đi được một đoạn, Lâm Từ dường như nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi: “Ngươi vừa mới bảo ta là chó đấy à?”

6 N8Sk8 EadO tHcW HUwyyj

dc9 a xQM6 Mu h7w M2 icdTW

“Không có.” Lục Bắc Thần trả lời như chém đinh chặt sắt.

www.lehuyetcung.com n0dU 87h YU a

Leave a Reply