Kinh trậpTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Kinh Trập – 05

Bookmark

No account yet? Register

Kinh Trập − 05

 

Editor: Hạ Vũ

 

Năm.

www.lehuyetcung.com H9b yE2 ds 45

Hlvxl RkQQo v04 9 RYx3 HB

Lúc Lâm Từ nhìn thấy Lục Bắc Thần loay hoay với một đống lớn dược liệu trên bàn, thì suýt nữa hoài nghi có phải lão Thập Nhị định biến quán mì nhỏ của y thành tiệm thuốc hay không. Trước kia lúc y ở Ám Ưng Môn am hiểu độc dược, cho nên cũng tinh thông dược lý. Quét mắt qua một lượt, liền biết đây toàn là những vị thuốc tốt giá trị xa xỉ, hơn nữa đều là thuốc bổ. Còn đang nghi hoặc, thì lại thấy Lục Bắc Thần ngẩng đầu lên, khẽ cười đứng dậy, cũng không phải cười với y, mà là cười với Lâm Thước đang đi qua.

Uy c WM1h ajZ skV 7nj 0q FG

h 6tFUW wRGy jjUj iyC Sv f

Lâm Thước bưng một cái chén sứ trắng, cẩn thận từng li từng tí, cứ như đang bưng một món bảo bối vậy. Sau khi Lục Bắc Thần nhận lấy thì vừa thân thiết xoa xoa đầu Lâm Thước, vừa cầm chén đặt lên bàn.

T A4 ht0Qu fm Kah RT3AQD d

www.lehuyetcung.com EmI tcBp6b E

Đó là một chén thuốc.

l 0zTp aIK 9u jfua r tPBg B

Q5AK zdD5Hi V 9mfek fFEE

Lâm Từ vừa định hỏi chẳng lẽ Thập Nhị lại bị bệnh, thì đã thấy hắn đẩy thuốc tới trước mặt mình, nói: “Cho ngươi.” Rồi lại như lo rằng y sẽ không uống nên bồi thêm một câu, “Ích khí bổ huyết, cường thân kiện thể.”

www.lehuyetcung.com aQ6S 4FvMEr

Lệ Huyết Cung s2 ZJRwX4 W R

Lâm Từ nhìn thoáng qua, nhướng mày, không uống.

MQ w8 cYaMh K gIy2 nkb pR H

Or Qtd M9 jwG nBlt eX4 6m S

Lục Bắc Thần lấy ra một bọc mứt hoa quả và kẹo bánh ngọt, dùng vải bông sạch sẽ bao lấy, nói: Không đắng đâu.

w qFNHWl R jC yLyGuz G O6w

Được dịch và đăng tải duy nhất trên website của Lệ Huyết Cung 2 YQy0 dzO S5

Lâm Từ có chút buồn cười, đây là đang coi ta như em bé mà dỗ dành sao? Có điều y cũng biết, Thập Nhị sư đệ hẳn là đã nhìn ra tình trạng cơ thể của mình. Nghĩ đến việc này, trong lòng Lâm Từ lại tựa như phủ đầy một vùng sương mù trắng xóa mênh mông, có chút ảm đạm nảy sinh. Y bưng cái chén sứ trắng kia lên, đổ một ngụm lớn y như rót rượu, thảo dược sắc kỹ mang theo hương vị đắng chát lập tức từ miệng tràn xuống tràng bụng, mạnh mẽ đánh cho nỗi ngẩn ngơ trong lòng y thất linh chén lạc. Lâm Từ nhìn cái chén sứ trắng trước mắt, nghĩ thầm lần sau ta nhất định sẽ đập tan cái chén này. Lục Bắc Thần đứng bên cạnh thấy y uống, liền nở một nụ cười yên lòng. Nụ cười này thật nhẹ nhàng tự tại, chỉ cần một cơn gió thoảng qua là sẽ không còn nữa.

IsB 1c2wYx e YmmN D3AwiQ

www.lehuyetcung.com ty udaSW 3W9

Hắn đưa mứt hoa quả cho Lâm Từ, Lâm Từ nhét một miếng vào miệng, trong lòng lại thở dài, vẫn là quên đi, hắn sẽ mất hứng đấy. Lâm Từ ngậm một quả mơ khô, lẩm bẩm: “Tối mai, Phong Hòa trấn sẽ có hội Yên Hỏa, chúng ta sẽ cùng nhau đi xem chứ?”

Editor: Hạ Vũ E yHL eV qlrH

www.lehuyetcung.com gQFG mPjfYL

Lục Bắc Thần không nghe rõ lắm, nhưng mấy từ “chúng ta” và “cùng nhau” này vừa kịp lúc chui vào tai, hắn lập tức đáp: “Được.”

V kB1M 9c3 O1 Iz a Rh7g n0t

www.lehuyetcung.com iK xg UM4LV Z

Hội Yên Hỏa (hội pháo hoa) là dịp mà chỉ trấn Phong Hòa mới có, diễn ra vào ngày hạ chí hàng năm. Vào dịp có thời gian ban ngày dài nhất trong năm này, đám người trong thị trấn tự thưởng cho bản thân sau những ngày vất vả đã qua, và cầu cho một vụ mùa bội thu. Đêm nay, bốn con phố Đông, Nam, Tây, Bắc đều giăng mắc những dãy đèn lồng thật dài, tựa như một chuỗi những đốm lửa sáng rực chói mắt nối tiếp với nhau. Ở điểm giao nhau của bốn khu phố, có một cái đàn hình tròn phong cách cổ xưa, mỗi năm đều chọn khoảng hơn hai mươi cô nương trẻ tuổi, xinh đẹp tuyệt trần ở đây hành lễ tế tự. Nhưng phải nói thứ làm cho người ta nhìn chăm chú nhất, vẫn là hội Yên Hỏa sau lễ tế tự. Đống pháo hoa này là do các hộ gia đình giàu có và quan phủ trên trấn góp nhau mua, số lượng rất nhiều, kiểu dáng cầu kỳ, có thể duy trì sự cháy hơn một canh giờ. Pháo hoa trên không trung như phồn hoa, như sao trời, lung linh rực rỡ. Tất cả mọi người, bất luận giàu nghèo, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể trông thấy khung cảnh đẹp đẽ ấy.

www.lehuyetcung.com qF 2WqgAB H h

4d oAn Yp SOe zM F5NUYs P F

Lâm Từ và Lục Bắc Thần đi trên phố Nam, Lâm Thước đã sớm cùng tiểu nha đầu của Lục thẩm sát vách chạy chơi khắp trấn. Con phố Nam Nhai này, quà vặt và đồ chơi đặc biệt nhiều. Dưới ánh đèn lồng màu vỏ quýt, những món đồ nho nhỏ này khiến cho lòng người sinh ra rạo rực cùng sung sướng. Trên đường, người đi nhiều hơn bình thường gấp đội, chen lấn nối dài như mắc cửi, ai ai cũng đều vui vẻ. Lâm Từ cũng như Lâm Thước, ánh mắt liên tục nhìn ngó bốn phía, dường như cái gì cũng muốn nhìn một cái. Y nhìn qua nơi khác, Lục Bắc Thần lại nhìn y. Chỉ cần ánh mắt của y lướt qua mấy món đồ ăn ngon, Lục Bắc Thần liền hỏi y có muốn mua không. Lâm Từ gật gật đầu, Lục Bắc Thần liền mua luôn hai phần, phần còn lại đương nhiên là cho A Thước. Lục Bắc Thần tay xách nách mang bao nhiêu là thứ, còn Lâm Từ thì ôm một bao hạt dẻ rang đường vừa đi vừa ăn.

Được dịch và đăng tải duy nhất trên website của Lệ Huyết Cung sym zk Uk3x6

www.lehuyetcung.com jOt fxtY6e V

Bọn họ cũng không có mục tiêu, chỉ là vừa đi vừa dạo. Ở gần đàn tròn có một gốc đa cổ thụ sum suê. Buổi tối hôm nay, ước nguyện mà mọi người viết ra đều có thể đem treo lên. Lâm Từ hỏi Lục Bắc Thần: “Thập Nhị, ngươi muốn viết không?” Lục Bắc Thần gật gật đầu, Lâm Từ mang giấy bút từ chỗ một ông lão tới. Hai người ngồi đối nhau, cúi người ngồi viết bên một chiếc bàn gỗ xưa cũ. Chữ Lục Bắc Thần nhìn rất đẹp, mạnh mẽ mà cứng cỏi, chữ Lâm Từ thì chỉ có thể coi như ngay ngắn. Nếu vị sư phó dạy y khi còn bé nhìn thấy, chắc không thể không cầm tấm ván gỗ mà quất y mất. Hai người viết xong giao cho một hán tử trẻ tuổi, là người chuyên phụ trách treo lên. Lâm Từ đẩy đẩy vai Lục Bắc Thần, hỏi: “Thập Nhị, ta viết sống lâu trăm tuổi, tiền vào như nước. Ngươi thì sao?” Lục Bắc Thần lại đáp sẽ mất linh, làm thế nào cũng không chịu nói cho Lâm Từ.

Editor: Hạ Vũ W PW uf4gc QH

www.lehuyetcung.com SRJYcj g pg9

Lâm Từ trên mặt bĩu môi, nhưng trong lòng thì lại mừng rỡ. Y nghĩ, Thập Nhị của chúng ta cuối cùng cũng có chút nhân khí rồi.

www.lehuyetcung.com Qs F Rpj6 7be

www.lehuyetcung.com e5mU RxK uy H

Gió đêm mơn man, khẽ lướt qua những trang giấy màu đỏ trên cây tạo ra thanh hưởng vi vu. Có một trang giấy treo ở cành tận cùng bên trong nhẹ nhàng lật qua lật lại, trên đó viết “Chỉ mong mãi vui vẻ, từ nay đến trăm năm”.

Pe ldk vZ GxB q ClppI 5Jce

xSF2 pyZ yr k Ow4vKz i pSS

*Gốc: “Đãn nguyện trường hoan nhạc, tòng kim tẫn bách niên” (Dữu Tín). Nghĩa là: Chỉ mong niềm vui kéo dài mãi, từ hôm nay cho đến trăm năm sau. Mạn phép dịch thành: Chỉ mong mãi vui vẻ, từ nay đến trăm năm.

Qrns dIMqHv p 3DK zv xxoJ

www.lehuyetcung.com vqnN Jucf9a

Lâm Từ vốn định kéo Lục Bắc Thần đi xem lễ tế tự sắp cử hành, còn chưa đi nổi vài bước, lại bị mùi rượu ở phía đối diện dẫn đi. Đây là một quán nhỏ bán một loại rượu vô danh, ít ai biết đến. Lâm Từ vừa ngửi mùi hương kia, liền biết rõ đây là rượu ngon. Y đi vào trong quán, tùy ý ngồi xuống một băng ghế gỗ, cao giọng gọi hai vò. Vẻ ngoài của vò rượu kia cũng mộc mạc, một màu xám tro đượm vẻ im lìm*. Lâm Từ vừa rót rượu vừa hỏi: “Thập Nhị, muốn một chén không?” Lục Bắc Thần mặc dù không nếm ra mùi vị, nhưng cũng không muốn dập tắt vẻ hào hứng kia, liền muốn một chén rượu. Lâm Từ dùng một chiếc đũa nhẹ nhàng mà gõ vào miệng chén, phát ra tiếng vang thanh thúy. Lâm Từ nói ta vừa ngửi đã biết đây là rượu ngon. Thấy vẻ không tin của Lục Bắc Thần, y nói: “Ngươi vẫn không tin hả, đây là bản lĩnh gia truyền đó. Đương gia (chủ nhà) nhà chúng ta, không những phải biết cất rượu thật ngon, mà còn phải biết phân biệt chất lượng cao hay kém. Không thể chỉ dựa vào miệng nếm, còn phải nghe, phải xem, phải ngửi, bản lĩnh xuất chúng, sao có thể giống như người thường.” Lục Bắc Thần nghe xong, uống một ngụm rượu cười rộ lên. Lục Bắc Thần thật ra là người có tướng mạo phi phàm, nụ cười của hắn tựa như mùa xuân hoa nở. Dưới ánh đèn lồng màu quýt, trông hắn nhu hòa mà bình tĩnh, đôi mắt thường ngày tựa gió lạnh hơi sương (trong trẻo lạnh lùng) lúc này cứ như hàm chứa làn nước tản mạn mà ôn nhu, có chút sóng lăn tăn rạng rỡ. Lâm Từ một tay chống cằm, nhẹ giọng nói chuyện không đâu, hắn thật là đẹp trai.

Editor: Hạ Vũ dtTV KJk E2 n

www.lehuyetcung.com E9j nWa Uo gH

*Gốc là “đê mi thuận nhãn” (低眉顺眼), là câu thành ngữ miêu tả dáng vẻ hiền lương, phục tùng.

QQE We yuvMn 6S qbp Rj sH4

01 9elfgx p 0 jb l5R 1W CjC

“Hả?”

www.lehuyetcung.com CF8Z XP8Wdg

Y GYMD3V Q KH P 2UO yn O2Wi

Tựa như bị đánh thức, Lâm Từ có chút bối rối mà hả một tiếng, y không cách nào chuyển chủ đề cho mượt, liền hỏi: “Ngươi biết Nhất Giáng Xuân không?”

v jrQ Du PgXD 7 Of9 W5 cAdI

7Dh TJ IQb4B vWaX O 5DBs Z

Lục Bắc Thần lắc đầu.

Cấm re-up, chuyển ver dưới mọi hình thức! Af 3oyDHe M S

www.lehuyetcung.com 1MZl Kz3usq

“Loại rượu kia không hề có trên tửu phổ nhà ta.” Lâm Từ hào hứng nói với hắn, “Rượu kia thật đúng là uống rất ngon. Khi còn bé, ta vụng trộm uống thử một lần, ở trong phòng mẹ ta. Vì quá ngon nên ta uống cạn sạch, người cũng say mèm, về sau bị cha ta biết được, lão nhân gia người bèn dùng cây trúc mảnh quật cho ta một trận nên thân.”

6Q3E DR9 J2 y qWz 4 7Udv yC

i IySF1 2jiQ nyZ I 58qx v2

“Vì sao vậy?”

Ql M13 Rr n6t KfSD Pz8nGB

t r 5Njn vqw z jxoQu GisFk

Lâm Từ ha ha cười rộ lên, “Đó là rượu cha ta tặng mẹ ta. Nghe nói là cha ta năm đó tự mình cất rượu đính ước, về sau hàng năm đều cất cho mẹ ta một vò. Sau mỗi trận mưa lớn vào mùa xuân, ông thu thập nước mưa trên cánh hoa đào để cất, vậy là được một vò nhỏ.” Nói đoạn, Lâm Từ khua tay diễn tả, “Vì vậy, lão nhân gia người có thể không đánh ta sao? Bất quá về sau ông ấy vẫn dạy ta phương pháp cất.”

msEDNn d ZMG o os xFS9V q1

www.lehuyetcung.com a Dz NIUD5 2h

Lục Bắc Thần bất động thanh sắc lắng nghe, thấy chén rượu của y đã cạn, lại rót đầy cho y.

bnY xj q2Dqu Tl6 9t Fx1fV

www.lehuyetcung.com Xs RIP JK xYO

Uống rượu không thì làm sao mà thú vị, Lâm Từ liền gọi món gà lá sen của quán nhỏ này để làm đồ nhắm. Lục Bắc Thần tiếp y, nghe y kể mấy chuyện lý thú, càng nói càng có chút huyên thuyên hồ đồ. Lại nhìn hai vò rượu cũng bị uống đến sạch sẽ, Lục Bắc Thần biết đại sư huynh của hắn đã uống say rồi. Lâm Từ biết cất rượu, biết phẩm rượu, biết bán rượu, bản lĩnh gia truyền duy nhất không có được chính là tửu lượng trung bình. Lúc bọn họ vẫn còn là thiếu niên, Lục Bắc Thần đã phát hiện ra bí mật này.

www.lehuyetcung.com 66q FW 2SGWP

OPPs e y6vq a MJR 1e1 gj oB

Lục Bắc Thần thanh toán, một tay xách đồ, một tay kéo Lâm Từ đi về nhà. Màn pháo hoa này sợ là không xem trọn được rồi. Bọn họ đi xuyên một con hẻm nhỏ đến Đông Nhai. Con hẻm này vốn vắng vẻ, đêm nay lại càng không người quá lai. Lục Bắc Thần chỉ muốn đi nhanh, sớm về đến nhà, còn nấu cho Lâm Từ chút trà giải rượu. Lâm Từ bị lôi đi cũng không yên phận, loạng choạng ngã trái ngã phải, còn vừa đi vừa lẩm bẩm: “Hạt dẻ rang đường ăn ngon, tô hương đậu ăn ngon, bánh hoa quế ăn ngon, gà lá sen ăn cũng ngon.”

A OIbt MuZ Dx Z Fj xXKZk x3

schB WAS Vy D 3 JAKCG 9YrE

Lục Bắc Thần biết tửu lượng của y không tốt, nhưng lại không biết sư huynh của hắn sau khi say còn thích báo thái danh*. Hắn nhìn gương mặt đỏ ửng của Lâm Từ, hiếm khi lầm bầm: “Thế nào mới gọi là ăn ngon đây?”

www.lehuyetcung.com G8gR j YlJe h

vg NTNvd Zo9 F5VE l INb2 E

*Theo Baike, “báo thái danh” là kiểu hát tướng thanh, tấu nói (một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt).

q KloG2R O K9 PcY Je 1CS3z

0f6 y7O Y1 gD MTWeL 2M4FO

Vừa nói xong, Lâm Từ giữ chặt hắn không đi. Lục Bắc Thần nghi ngờ nhìn về phía Lâm Từ.

H q9FE3 fJ1W 5xeP8 H gxnC

Lệ Huyết Cung EVvHcN Q deB

“Thập Nhị.”

www.lehuyetcung.com 2HtM W b2pO E

cY CRhT9 tDo Zp iTnUf jJx

“Hả?”

www.lehuyetcung.com OX SBuQLV j 3

www.lehuyetcung.com U Jk beFhi pS

Lâm Từ không nói tiếng nào, y hơi hơi ngẩng đầu, đột nhiên hôn phớt lên khóe môi Lục Bắc Thần, như làn gió hôn một đóa hoa. Y ngây ngốc cười rộ lên, thấp giọng thì thầm: “Ăn ngon không, Lục Bắc Thần?”

Ntgc ny1QuE h0YO S fZkj l

p4Cy thgcOP RP 91zu8 jqI

Lục Bắc Thần đứng nguyên tại chỗ, dù là người thường ngày trầm tĩnh như hắn, lúc này cũng cả kinh mở to mắt. Trái tim lơ lửng trong lồng ngực, chỉ nghe nhịp đập thình thịch thình thịch. Lâm đại sư huynh suy túy lúy không mảy may ý thức được mình đang làm cái gì, lảo đảo định đi lên phía trước, lại bị người bên cạnh dùng sức kéo vào trong lòng. Lục Bắc Thần chuyển hết đồ sang tay kia, hắn cúi đầu xuống, hai tay ôm lấy gương mặt túy ý mông lung của Lâm Từ, nói: “Lâm Từ, đây chính là ngươi tự chuốc lấy.”

h dhVgi ZIFs 0 Vni2S4 K yv

Vc ZUui5 J44 u8 HHhks C4d

Trong chốc lát, trên bầu trời đêm xẹt qua vô số vệt sáng rực rỡ. Đại hội Yên Hỏa đã bắt đầu rồi.

www.lehuyetcung.com Dap1 3PziTH

6aK R zxr3 Cd r6ip h98bHR

Hắn hôn y. Trong bóng tối, một vạn ngôi sao đồng thời lóe lên, một vạn ngôi sao đồng thời biến mất.

www.lehuyetcung.com iT7nS xvxAT

Editor: Hạ Vũ X0zmW tl3xU

Triền miên lưu luyến, nghiêm túc chu toàn.

D o2LNf RfwY IuMvrx 7 Brb

5 thoughts on “[Đam Mỹ] Kinh Trập – 05

Leave a Reply