Kinh trậpTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Kinh Trập – 06

Bookmark

No account yet? Register

Kinh Trập – 06

 

Editor: Lệ Cung Chủ

 

“Chỉ mong mãi vui vẻ, từ nay đến trăm năm” —— Dữu Tín

 

Sáu.

 

Những ngày sau hội Yên Hỏa vẫn diễn ra như bình thường.

www.lehuyetcung.com H9b yE2 ds 45

Hlvxl RkQQo v04 9 RYx3 HB

Tiệm mì của Lâm Từ vẫn mở cửa tùy tâm, Lâm Thước đi bộ trên con đường lớn tấp nập, Trần cô nương phía đối diện giết heo bán thịt, tiểu khất cái ở đầu phố ngày nào cũng đến ăn một bát mì, còn có tên tú tài chân thọt, đôi khi cũng tới tiệm mì này, ngồi ngay tại cái bàn đối diện với cửa hàng thịt heo , không nhanh không chậm, bộ dáng rất tự đắc.

Uy c WM1h ajZ skV 7nj 0q FG

h 6tFUW wRGy jjUj iyC Sv f

Lục Bắc Thần cũng đã dần dần quen thuộc với cuộc sống nơi đây. Con phố này dễ dàng nhìn thấu, nhìn từng người đến đến đi đi, nhìn ra những cành nhỏ đốt cuối (việc nhỏ không đang kể) không ngôn ngữ. Chúng đã thành những điều bất biến khiến người ta an lòng. Lục Bắc Thần ở đây tuy không lâu, nhưng cũng không tính là khách. Hắn đến vì Lâm Từ, ngoài mặt mượn cái cớ giết người đoạt mệnh, trong lòng lại uốn uốn nắn nắn thành một mảnh nhu tình. Lâm Từ không hỏi, không nghi ngờ, cũng không nói gì cả. Ngày qua ngày, cứ đi được đến đâu thì hay đến đó.

T A4 ht0Qu fm Kah RT3AQD d

www.lehuyetcung.com EmI tcBp6b E

Hôm nay tiểu Lâm lão bản lại không mở cửa tiệm.

l 0zTp aIK 9u jfua r tPBg B

Q5AK zdD5Hi V 9mfek fFEE

Y ở trong tiểu viện một mình, khoan khoan khoái khoái ngồi cuộn tròn trong chiếc ghế, trên chiếc bàn nhỏ ngay tầm tay chỉ đặt duy nhất một chén trà, một miếng bánh điệp hoa quế cao (1). Lâm Từ biếng biếng nhác nhác, tựa như chiếc lá rơi thong dong phiêu đãng trong gió. Lâm Thước cũng bắt chước y, mang đến một chiếc ghế nhỏ, ngồi nghiêm túc ở bên cạnh Lâm Từ, nàng định vươn tay mò lấy một cái bánh ngọt, nhưng làm thế nào cũng với không tới, đành phải dắt cổ họng gọi Thập Nhị ca ca.

www.lehuyetcung.com aQ6S 4FvMEr

Lệ Huyết Cung s2 ZJRwX4 W R

Thập Nhị ca của nàng đang bưng bát thuốc đến, một tay đặt thuốc lên bàn, tay kia cầm bánh điệp hoa quế cao đưa cho Lâm nha đầu. Lâm Từ xoay đầu lại trừng hắn, “Đấy là cái cuối cùng rồi đó.” “Mua thêm là được.” “Cửa hàng Trần gia ở An Đông trấn, loại do chính Trần Thẩm Nhi làm là ngon nhất.” “Được.”

MQ w8 cYaMh K gIy2 nkb pR H

Or Qtd M9 jwG nBlt eX4 6m S

Ánh nắng và bầu trời ban chiều thực đẹp, một lớn một nhỏ, không cùng lúc nhưng đều đang ngủ.

w qFNHWl R jC yLyGuz G O6w

Được dịch và đăng tải duy nhất trên website của Lệ Huyết Cung 2 YQy0 dzO S5

Gió thổi đến, cảm giác man mát tựa như những vòng sóng nước lăn tăn tản ra. Lục Bắc Thần ôm người nhỏ vào phòng, rồi lại cầm một xiêm y rộng thùng thình ra đắp lên cho người lớn. Lâm Từ ngủ rất sâu, giống như đang ngủ say trong đêm khuya, lẳng lặng không có một chút tiếng động. Lục Bắc Thần cúi sát gần Đại sư huynh đoan trang của hắn. Giống hệt như đang đối mặt với một món bảo bối, làm sao chỉ có thể lướt nhìn thoáng qua thôi, mà phải tỉ mỉ ngắm nhìn từng chút một mới được. Bầu trời những ngày mùa thu vừa cao vừa xa, khiến người ta lại liên tưởng đến câu năm dài tháng rộng. Lục Bắc Thần ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh Lâm Từ , cũng không ngại chật, cầm lấy chiếc bánh hoa quế cao trong đĩa bỏ vào miệng. Dường như hắn nhớ ra gì đó, đột nhiên khẽ nói là ăn rất ngon.

IsB 1c2wYx e YmmN D3AwiQ

www.lehuyetcung.com ty udaSW 3W9

Lúc chạng vạng, tiểu khất cái đến tìm Lâm Từ. Bọn họ ngồi ở ngay bàn đá, tiểu khất cái nói cho Lâm Từ biết rằng hôm nay có một người đến tìm y, người này không phải người ở trấn, cách ăn mặc và bộ dáng đều vô cùng sang trọng, tự xưng là sư đệ của y. Thế nhưng Lâm Từ lại có vẻ không vui, người đó còn nói nhất định phải gặp, không hôm nay thì ngày mai. Nói xong, y quay đầu nhìn tứ phía, thấy xung quanh không có ai mới nhỏ giọng hỏi ” Ngươi còn thuốc kia không?”. Tiểu khất cái đưa cho y một cái bình nhỏ sạch sẽ, nói “đây cũng không phải kế lâu dài”. Lâm Từ cười khổ, nghĩ thầm rằng ‘ta liệu còn có kế lâu dài nào sao?’ Nụ cười khổ rất nhẹ, trong nháy mắt trên mặt y lại là nụ cười ung ung dung dung, y nói: “Thanh Hòa, cám ơn ngươi.” Tiểu khất cái phất tay, mặt giả vờ nghiêm túc, nói rằng hành y tế thế, lương tâm thầy thuốc mà thôi. Thấy Lâm Từ quay người đi chỗ khác, tiểu khất cái hô lớn “Lâm lão bản, đêm nay ta có thể đến nhà ngươi ăn cơm chứ?”.

Editor: Lệ Cung Chủ E yHL eV qlrH

www.lehuyetcung.com gQFG mPjfYL

Cơm chiều của Lâm Từ gia do Lục Bắc Thần làm. Cháo trắng mềm, rau xanh tươi, những khối khoai lang hấp được cắt đều nhau vẫn còn bốc hơi nóng hổi, còn có một đĩa sợi củ cải ngâm đỏ thắm. Tiểu khất cái không vội động vào bát đũa, trước tán dương kỹ thuật thái rau lợi hại, sau mới dùng đũa gắp lấy sợi củ cải dài mỏng. Thật là vừa giòn vừa ngon miệng! Ăn kèm với cháo trắng thanh nhuận, bữa cơm này, món ăn có thể nói là vừa dễ tiêu vừa lợi cho sức khỏe. Tiểu khất cái nói ” Tay nghề của sư đệ nhà ngươi có thể xin vào Duyệt Bằng lâu ở trấn trên đó”. Lâm Từ cười nói ” Tên khất cái nhà ngươi sợ rằng còn chưa từng được ăn những món sơn hào hải vị thì làm sao biết được”. Tiểu khất cái lắc đầu, “Thông thường, nguồn gốc của nguyên liệu nấu ăn mới quan trọng nhất, không nhất định phải là sơn hào hải vị, bản lĩnh của sư đệ nhà ngươi rất khá.” Một bên, Lục Bắc Thần từ dưới bàn lấy ra một quyển sách dạy nấu ăn thông dụng, chậm rãi nói: “Không có gì lợi hại hết, chiếu theo sách này mà làm thôi.” Lâm Từ cười ha ha, ” Nói thẳng ra thì một người xin ăn như ngươi, mỗi ngày có thể ăn no là tốt rồi, hơi đâu nói đến mấy cái chuyện thức ăn bày biện thế nào hay sách phổ ra sao”. Tiểu khất cái nghe xong cũng không giận, còn nói hùa theo vài câu.

V kB1M 9c3 O1 Iz a Rh7g n0t

www.lehuyetcung.com iK xg UM4LV Z

Ăn cơm xong, tiểu khất cái định rời khỏi, Lâm Từ nói với hắn nếu ngày mai ngươi gặp người kia thì bảo người đó đến đây tìm ta. Thấy Lục Bắc Thần đi tới, liền phất tay đuổi tiểu khất cái đi, rồi nói với Lục Bắc Thần: “Thập Nhị, ngày mai ngươi dẫn A Thước đến An Đông trấn, tới khu chợ mà nàng thích nhất. Đừng quên mua bánh hoa quế cao của Trần Thẩm Nhi, A Thước biết ở đâu.” Tiểu khất cái thấy hai người đang nói chuyện, thở dài trong lòng , rồi bỏ đi.

www.lehuyetcung.com qF 2WqgAB H h

4d oAn Yp SOe zM F5NUYs P F

Cách một ngày Lục Bắc Thần dẫn theo Lâm Thước cùng đi An Đông trấn, trước khi đi, Lâm Từ không ngừng dặn dò Lâm Thước phải nắm chặt tay Thập Nhị ca, ngàn vạn lần đừng để lạc mất. Lại bảo Lục Bắc Thần cứ thong thả đi chơi với Lâm Thước, ở đó to lớn gấp mấy lần trấn nhỏ, cũng náo nhiệt hơn nhiều, tiểu nha đầu rất thích. Lục Bắc Thần gật gật đầu, ôm Lâm Thước rồi đi

Được dịch và đăng tải duy nhất trên website của Lệ Huyết Cung sym zk Uk3x6

www.lehuyetcung.com jOt fxtY6e V

Sau khi đứng ngoài cửa một hồi lâu mãi đến khi không còn thấy hai người đó, Lâm Từ thu lại nụ cười, quay trở về phòng.

Editor: Lệ Cung Chủ W PW uf4gc QH

www.lehuyetcung.com SRJYcj g pg9

Y ôm ra một vò rượu, mang lên hai chiếc chén bạch ngọc. Y đang đợi một người.

www.lehuyetcung.com Qs F Rpj6 7be

www.lehuyetcung.com e5mU RxK uy H

Lần này không giống với lần trước, y còn chưa chờ bao lâu, người nọ đã tới. Hắn đứng ở cửa tiểu viện, thanh âm trong trẻo, “Đại sư huynh, biệt lai vô dạng.” (lâu ngày không gặp)

Pe ldk vZ GxB q ClppI 5Jce

xSF2 pyZ yr k Ow4vKz i pSS

Lâm Từ cười đáp lời: “Xem ra đúng là Nhị sư đệ.”

Qrns dIMqHv p 3DK zv xxoJ

www.lehuyetcung.com vqnN Jucf9a

Người tới vừa nghe lời này, liền lập tức đi vào trong phòng, hai người gặp lại nhau, khóe mắt chân mày đều mang tiếu ý. Lâm Từ đứng dậy rót rượu cho hắn, nói: “Tống Biệt sư đệ, ngươi gần đây mặt mày rạng rỡ, còn ta lại nghèo kiết xác. Nhà của ta tuy bần hàn, nhưng rượu chắc chắn là hảo tửu, chén rượu này cũng là chén bạch ngọc tốt nhất, nếu có gì sơ sót xin khách quý lượng thứ cho.”

Editor: Lệ Cung Chủ dtTV KJk E2 n

www.lehuyetcung.com E9j nWa Uo gH

Tống Biệt không chạm vào chén rượu, đáp: “Đại sư huynh khách khí, hai sư huynh đệ chúng ta còn cần phải câu nệ à.”

QQE We yuvMn 6S qbp Rj sH4

01 9elfgx p 0 jb l5R 1W CjC

Lâm Từ cười ha ha, tiếp tục nói: “Sao sư đệ lại không uống, chẳng lẽ khinh thường rượu của Lâm gia ta.”

www.lehuyetcung.com CF8Z XP8Wdg

Y GYMD3V Q KH P 2UO yn O2Wi

Tống Biệt nâng chén rượu kia lên, nhẹ nhàng ngửi, nói: “Đúng là hảo tửu, đáng tiếc ta thật sự e sợ sư huynh.” Hắn tùy tay ném đi chén rượu quý giá kia, “Dù sao mạng của sư huynh cũng không còn lâu, ta sợ huynh muốn ta cùng đi theo xuống Hoàng Tuyền.”

v jrQ Du PgXD 7 Of9 W5 cAdI

7Dh TJ IQb4B vWaX O 5DBs Z

Thấy sắc mặt Lâm Từ thay đổi, Tống Biệt lại nói: “Sư huynh vì tiểu muội của mình mà làm trái với quy củ của sư môn, liều mạng muốn thoát khỏi đại môn của Ám Ưng. Hiện giờ thì sao, còn không phải trúng Mộng Tiếu độc à. Huynh hao hết tâm tư, nghĩ rằng có thể thoát khỏi Ám Ưng môn, nghĩ rằng sư phụ sẽ cho huynh một con đường sống, cuối cùng vẫn là đâm đầu vào con đường chết, có khác gì tự tử đâu?”

Cấm re-up, chuyển ver dưới mọi hình thức! Af 3oyDHe M S

www.lehuyetcung.com 1MZl Kz3usq

Lâm Từ một hơi uống cạn sạch chén rượu của mình, tâm bình khí tĩnh nói: “Còn có thể sống tới giờ đã là tốt rồi, chuyện phải chết cũng không cách nào tránh được. Trên đời này ta chỉ có một mình A Thước là người thân, Ám Ưng môn chứa ta, nhưng lại không chứa nàng, huống hồ cha mẹ nuôi của nàng tuổi tác đã cao, ta muốn tự mình chăm sóc nàng. Ta đương nhiên đánh giá cao tình cảm mà sư phụ dành cho đệ tử, nhưng không lường trước được ông ta thật sự muốn mạng của ta, nhưng mà Tống Biệt, không ra được khỏi Ám Ưng môn thì sao, chẳng lẽ chỉ đành ngồi trông ngóng giống như bao người, an an ổn ổn cả đời?”

6Q3E DR9 J2 y qWz 4 7Udv yC

i IySF1 2jiQ nyZ I 58qx v2

Thấy Tống Biệt trầm mặc, Lâm Từ nói tiếp: “Lần đầu tiên, ta đúng thật tính giết ngươi. Nhưng ngươi lại không đến, mà Lục Bắc Thần đến. Là ngươi giết sư phụ và mười lăm đệ tử. Đúng lúc ta trốn khỏi, ngươi cũng vừa vặn đổ hết tội cho ta, thuận lợi trở thành chưởng môn của Ám Ưng.”

Ql M13 Rr n6t KfSD Pz8nGB

t r 5Njn vqw z jxoQu GisFk

“Đại sư huynh quả nhiên thông minh, trách sao sư phụ coi trọng huynh nhất trong mười lăm người chúng ta. Bất quá huynh cũng phải cám ơn ta, ta đây xem như báo thù cho huynh, không phải sao?”

msEDNn d ZMG o os xFS9V q1

www.lehuyetcung.com a Dz NIUD5 2h

Lâm Từ rót rượu cho mình, rồi lại đưa bình rượu cho Tống Biệt, nói: “Yên tâm uống đi. Ngày đó ta muốn giết ngươi, còn bây giờ thì đã thông suốt rồi.” Lâm Từ dùng chén rượu của mình cụng vào bình rượu kia, mặt mày mỉm cười, “Chúc mừng ngươi Tống Biệt, rốt cục cũng ngồi lên được vị trí đó.”

bnY xj q2Dqu Tl6 9t Fx1fV

www.lehuyetcung.com Xs RIP JK xYO

Tống Biệt thấy Lâm Từ lại uống một chén, rốt cục nâng bình rượu kia lên uống một hớp, hỏi: “Thật ra huynh thông suốt chuyện gì?”

www.lehuyetcung.com 66q FW 2SGWP

OPPs e y6vq a MJR 1e1 gj oB

Lâm Từ đặt chén rượu xuống, gằn từng tiếng nói: “Người như ngươi, chung quy không nên được chết một cách yên ổn.”

A OIbt MuZ Dx Z Fj xXKZk x3

schB WAS Vy D 3 JAKCG 9YrE

“Chén rượu này không có độc, vò rượu này, thì có. Ta biết ngươi tâm tư thâm trầm, không nhẹ dạ cả tin, chắc chắn sẽ không uống chén rượu kia ngay. Cho nên, ta hạ độc vào trong vò rượu. Mà thuốc giải ở trong chén rượu thứ nhất, là chính ngươi không cần.”

www.lehuyetcung.com G8gR j YlJe h

vg NTNvd Zo9 F5VE l INb2 E

Tống Biệt nghe lời này, nghiêm nghiêm túc túc đánh giá Lâm Từ một phen, đột nhiên cười ha ha, nghĩ thầm rằng Lâm Từ huynh quả thực vẫn là Lâm Từ mà ta quen biết. Đến khi hắn ngừng cười, lại uống thêm một ngụm rượu độc, tán dương: “Rượu của Lâm gia quả thực danh bất hư truyền.” Tống Biệt nói sư huynh nghe, huynh có tin hay không, ta thật sự chưa từng nghĩ rằng sẽ giết huynh.

q KloG2R O K9 PcY Je 1CS3z

0f6 y7O Y1 gD MTWeL 2M4FO

Lâm Từ ngồi đối diện hắn , lại nói: “Nhưng ngươi muốn giết Lục Bắc Thần. Có điều ta tin rằng ngươi sẽ không hạ được hắn.”

H q9FE3 fJ1W 5xeP8 H gxnC

Lệ Huyết Cung EVvHcN Q deB

Lâm Từ thấy Tống Biệt ngồi ở đằng đó, biểu tình ngưng trọng, bỗng cười khẽ một tiếng: “Ta gạt ngươi đó.”

www.lehuyetcung.com 2HtM W b2pO E

cY CRhT9 tDo Zp iTnUf jJx

“Huynh gạt ta cái gì?”

www.lehuyetcung.com OX SBuQLV j 3

www.lehuyetcung.com U Jk beFhi pS

Lâm Từ nói: “Chén rượu này, vò rượu này đều không có độc. Ta dọa ngươi thôi.”

Ntgc ny1QuE h0YO S fZkj l

p4Cy thgcOP RP 91zu8 jqI

Tống Biệt cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Nguyên lai huynh cũng biết gạt ta.”

h dhVgi ZIFs 0 Vni2S4 K yv

Vc ZUui5 J44 u8 HHhks C4d

Lâm Từ ngừng cười, nói: “Nhị sư đệ, sắc trời không còn sớm, ngươi không phải là muốn ở lại nhà ta ăn cơm chiều đấy chứ? Ta có thể đảm bảo trong rượu này không có độc, nhưng không cam đoan sẽ không hạ độc vào đồ ăn đâu.” Y ngồi ở đó, làm thế tay ra hiệu xin cứ tự nhiên, nhưng thật ra ngầm tiễn khách.

www.lehuyetcung.com Dap1 3PziTH

(1) Bánh điệp hoa quế cao

Leave a Reply