Một trăm phương thức tử vongTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Một trăm phương thức tử vong – Chương 12

Bookmark

Chương 12: Lá thư thách đấu thần bí

Editor: Huyền Dani

Beta: Tiểu Khánh

Lúc Thẩm Lịch chạy đến hiện trường, thi thể đã bị mang đi. Từ Lâm đang đeo gang tay, hắn cận thận ấn nút chiếc máy ghi âm cũ kỹ bên cạnh, lần này thứ phát ra lại không phải là bài đồng dao, mà là một âm thanh khàn khàn, giọng nói kia như bị mắc trong cuống họng, âm điệu không ngừng ma sát phát ra.

Hắn nói: cuối cùng Thần cũng sẽ tiêu diệt những kẻ vô dụng, máu tươi phủ kín nấc thang dẫn tới Thần giới, hài cốt của các ngươi sẽ trở thành bậc thang, con mắt trở thành chân trâu của quyền trượng, lớp da trở thành áo khoác, hãy cảm thấy vinh dự, các tín đồ của ta……

Ngôn từ tràn ngập mùi máu và cuồng dã, khiến người ta không rét mà run. Thẩm Lịch cảm thấy mỗi một cọng lông tơ trên người mình đều dựng hết lên. Hắn phảng phất có thể nhìn thấy một đám người y phục đen, bọn họ vây quang thi thể, trong con ngươi tràn ngập tơ máu, đang điên cuồng thảo luận cách thức giết người.

Từ mấy năm trước Thẩm Lịch đã biết, hiện trường phạm tội như vậy sẽ khiến bản thân hưng phấn, thậm chí còn nổi lên cảm giác vui vẻ đến đáng sợ. Từ Lâm quan sát vẻ mặt của Thẩm Lịch, lúc Thẩm Lịch rời ánh mắt khỏi hiện trường phạm tội, nhìn về phía hắn, Từ Lâm như phản xạ có điều kiện mà lùi lại một bước.

Thẩm Lịch dắt xe máy của mình ra, xem ra chuẩn bị đi, mà Từ Lâm lại có điệu bộ muốn nói lại thôi, dường như muốn hỏi Thẩm Lịch điều gì, nhưng lại không biết mở lời thế nào.

Thẩm Lịch nổ máy, tiếp đó cậu vẫy vẫy tay với Từ Lâm, rồi mỉm cười nói: “Anh có thể tiếp tục tìm kiếm, nhưng chắc chắn anh cũng không thấy đầu mối gì nữa đâu, ngoài ra quán bar gần đây có thể sẽ đột nhiên xuất hiện rất nhiều kẻ buôn ma túy, chú ý điều tra.”

“Đợi đã, cậu giải thích rõ xem nào.” Từ Lâm cảm thấy chỉ số thông minh của mình đang chịu sự khiêu chiến trước nay chưa từng có. Rõ ràng đây toàn là vụ án giết người, vì sao lại có quan hệ với mấy việc quái lạ ấy, nhưng hắn phải hỏi cho rõ, bởi vì trong thời gian ngắn, hắn cần lập công chuộc tội.

“Bắt đầu từ tên sát thủ ngày đó, kỹ thuật ám sát rất giỏi, hơn nữa rất quen thuộc với kết cấu đồn cảnh sát, việc này chứng tỏ hai điều: thứ nhất hắn là một sát thủ chuyên nghiệp, ngụy trang rất thành công, hơn nữa trong giây phút nguy cấp vẫn bình tĩnh không để lộ bất kỳ sơ hở nào, thứ hai, nhất định bên trong đồn cảnh sát các anh có nội gián, có người đem thông tin bên trong đồn cảnh sát truyền ra ngoài, gồm cả tình hình an ninh của các anh.”

Xe máy phát ra tiếng ầm ầm, Thẩm Lịch tiếp tục nói, “Những điều đó nói lên cái gì? Sát thủ chuyên nghiệp, đội ngũ bác sĩ được huấn luyện bài bản, chứng minh đây là một tổ chức tội phạm, hắn dùng cách thức tàn nhẫn để hành quyết hai người, là vì cái gì, đương nhiên là để giết gà dọa khỉ.”

Từ Lâm cảm thấy bản thân dường như đã nắm bắt được chút gì đó, thế nhưng vẫn còn vài chỗ rối rắm, không nghĩ ra.

Thẩm Lịch có chút thiếu kiên nhẫn, hắn không có ý định lãng phí quá nhiều thời gian để giải thích, thế nhưng bị Từ Lâm kéo lấy tay ga xe máy, hắn chỉ có thể tiếp tục nói.

“Từ giọng nói trong máy ghi âm có thể rút ra rằng hai người kia đã vô dụng, cô gái làm gì, buôn lậu ma túy, nghe nói các anh theo dõi cô gái này đã tập kích được một điểm ma túy nhỏ, nhưng nó chỉ là góc trên của tảng băng trôi, nếu anh là người nắm quyền, trong trường hợp lòng người bất ổn, sẽ lựa chọn mặc kệ hay là chọn giết gà dọa khỉ, cảnh báo cho tất cả mọi người, sẽ xử lý những kẻ vô dụng, mà người hữu dụng, sẽ được phân cho một lượng lớn hàng hóa, cũng chính là……”

“Ma túy!!” Từ Lâm đột nhiên nhận ra, mà Thẩm Lịch cũng cùng lúc lập tức khởi động xe máy, nghênh ngang mà đi.

Cố Minh Trần nhìn bên ngoài, trời lại mưa, nước mưa không ngừng gột rửa những con phố trước cửa quán cà phê, sau đó tập hợp thành rãnh nước, chảy vào cống thoát, nhân viên phục vụ lại theo yêu cầu của ông chủ thần bí, bắt đầu phân phát ô, Thẩm Lịch đi nghe ngóng hiện trường vụ án, hai thi thể bị cướp cuối cùng đã tìm thấy, tình trạng thê thảm.

Cố Minh Trần rất thích những ngày tháng ngắm đông ngắm tây như thế này, trước kia hắn rất sợ hãi, nhưng sau này phát hiện ra cho dù sợ hãi cũng không thể thay đổi được cuộc sống trường thọ đã được định trước của bản thân, nên hắn đã học cách thích nghi. Bên trong tiệm cà phê rất yên tĩnh, hắn có thể chậm rãi suy xét xem những con người này đang nghĩ cái gì, hằng ngày bọn họ trải qua sinh hoạt như thế nào, chuyện nam nữ yêu đương có thể trở thành vợ chồng hay không, thế nhưng hôm nay lại có người như định mệnh làm gián đoạn sự yên tĩnh này.

Tiếng nổ ầm ầm của xe máy từ bên ngoài truyền đến, Thẩm Lịch toàn thân ướt sũng, đứng trước cửa tiệm cà phê, vẫy tay về phía Cố Minh Trần, sau lại chớp chớp mắt, cử chỉ tay làm ra hình dạng căn phòng nhỏ với hắn. Tiếp đó, cậu dắt xe máy biến mất bên ngoài cánh cửa tiệm cà phê, trước khi đi, còn móc lấy một chiếc ô đen.

Cố Minh Trần bất đắc dĩ thở dài, hắn đi ngang qua nhà bếp, thông qua lối nhỏ bằng sắt, mở cửa phía bên kia nhà kho, Thẩm Lịch quả nhiên đứng ở cửa, nghe thấy tiếng mở cửa, quay người lại, đứng trong mưa mỉm cười với Cố Minh Trần.

“Vào trong đi……” Khăn tắm được đặt ở một bên, Thẩm Lịch tự nhiên đi đến cầm lấy, lau khô mái tóc của mình. Cố Minh Trần chuẩn bị đi lấy cho Thẩm Lịch một ít quần áo sạch, nhưng bị Thẩm Lịch gọi lại.

“Anh biết chuyện hôm nọ không, đó là một tổ chức khủng bố.”

“Ừm……” Cố Minh Trần suy nghĩ một chút, nói tiếp, “Người phụ nữ kia trước đây là một luật sư bình thường, bà ta không thể có bản lĩnh vạch ra tất cả kế hoạch. Phòng trọ thuê kia, tôi sau đó có tới kiểm tra, cũng không phải người phụ nữ này thuê, điều tôi có thể nghĩ đến chính là có người giúp đỡ lên kế hoạch mưu sát lần này, còn sắp xếp tốt mọi việc.”

Thẩm Lịch tiếp lời, “Nếu muốn khủng bố hơn chút, liệu có khả năng tổ chức thần bí này một bên phụ trách tiến hành kế hoạch phạm tội, một bên để đám chân tay khống chế một phần tội phạm không? Bọn chúng tận hưởng loại cảm giác cao cao tại thượng thao túng tất cả, giống như thần sáng thế.”

Cố Minh Trần khẽ gật đầu……

“Cái gì, anh sợ rồi?” Thẩm Lịch khá có hứng thú quan sát ông chủ của mình, chờ hắn trả lời.

Cố Minh Trần cuối cùng lắc lắc đầu, “Thẩm Lịch, tổ chức này không phải là lần đầu tiên tôi gặp, đây là lần thứ ba, hoặc là lần thứ tư rồi. Đó cũng là lý do tại sao tôi muốn cậu hiểu rõ tiền căn hậu quả trước, chúng ta là những người ghi chép lại các sự kiện, công việc của cậu chính là ghi chép lại, rất nhiều quỹ đạo trong vận mệnh đã được định trước là không thể thay đổi, những thứ phức tạp này, tôi cũng không muốn can thiệp vào.”

Thẩm Lịch giơ hai tay lên trước mặt Cố Minh Trần, đôi mắt cười híp lại thành một sợi chỉ, “Bây giờ có một tin tốt, một tin xấu, tay trái là tin tốt, tay phải là tin xấu, anh muốn xem cái nào trước?”

Cố Minh Trần không quen với sự thay đổi chủ đề nhanh chóng như vậy, hắn sửng sốt một chút, sau đó nhìn sang bên phía tin tức xấu, Thẩm Lịch mỉm cười mở tay ra, bên trên viết một chuỗi các con số.

“Đây là gì?”

“Không biết, nhưng nó được phát hiện ra trên xe máy của tôi, lúc tôi rời xe, trong thời gian đi hiện trường phạm tội kiểm tra, có một người tiếp cận xe máy của tôi, để lại dãy số này, rồi rời đi. Anh cảm thấy trong thời điểm này người biết sử dụng cách thức liên hệ này với chúng ta là ai? Tôi đoán bọn chúng tìm đến đây rồi.”

Cho dù anh luôn kháng cự như vậy……

Cố Minh Trần nhìn những con số trong lòng bàn tay Thẩm Lịch, mặt không thay đổi, “Vậy tin tốt là gì?”

“Tin tốt chính là hiện tại anh đã có một trợ lý là tôi đây rồi, ngày thường có thể giúp anh tra xét cái loại vụ án, cho dù có cả những thế lực tà ác như thế, cũng không thành vấn đề!” Thẩm Lịch chớp chớp mắt nhìn Cố Minh Trần.

“Cậu cảm thấy rất vui?” Cố Minh Trần nhìn Thẩm Lịch, có chút khó hiểu, thường khi gặp tình huống như vậy, nỗi sợ hãi, còn cả tâm lý tự vệ lẽ nào không phải là việc muốn làm đầu tiên hay sao? Tại vì sao……

Không sai, Thẩm Lịch cảm thấy rất vui, cậu đã buồn tẻ quá lâu rồi, bây giờ mới được tiếp xúc với thế giới mới này, cảm thấy thực là quá muộn.

“Vậy bắt đầu đi.” Cố Minh Trần mở máy tính của mình lên, lần này đến lượt Thẩm Lịch bất ngờ, thế nhưng cậu nhanh chóng phản ứng lại, phất phất tay với Cố Minh Trần, “Máy tính ở trong văn phòng của tôi, giờ tôi đi lấy.” Sau đó cánh cửa được nhẹ nhàng đóng lại, mà các ngón tay Cố Minh Trần đã lướt nhanh trên bàn phím.

Nếu thư khiêu chiến đã hạ xuống, quyết đấu là điều không thể tránh khỏi, vậy thì hắn lựa chọn chấp nhận. Cố Minh Trần không phải loại người sẽ xuất hiện cảm giác lo sợ, trước kia vẫn luôn tránh né, chính là vì hắn sợ quá phiền phức, nhưng bây giờ không giống vậy nữa, hắn, bọn hắn, nhất định sẽ bình tĩnh tiếp nhận thư khiêu chiến.

Khoảng năm phút, Thẩm Lịch quay lại lần nữa, còn mang theo một đống sách vở, cậu đặt mấy thứ ấy lên giường, sau đó mở máy tính.

“Tôi cầm theo một ít sách, nói về giải mã các con số, mặc dù có thể sẽ không giúp được gì, nhưng để phòng vạn nhất.”

Cố Minh Trần gật đầu, hai người tự mình không ngừng tìm kiếm thứ có thể giải mã dãy số này. Thẩm Lịch đem mấy con số ra cho rằng có thể là một loại mật mã, một con số tương ứng với một hoặc vài ký tự tiếng Hán, sau đó ghép lại với nhau thành cách thức liên hệ cuối cùng, mà hiển nhiên Cố Minh Trần cũng có phương pháp riêng của bản thân hắn.

Thời gian từng chút trôi qua, chỗ Thẩm Lịch và Cố Minh Trần hiển nhiên cũng không thu hoạch được cái gì, tiếp tục tìm kiếm như thế này quá khó khăn, phạm vi rất lớn, cho nên, Cố Minh Trần dừng lại.

“Cậu có cảm thấy nó có thể chỉ là một cách đơn giản hay không? Ví dụ một loại mật mã thông dụng.” Cố Minh Trần đề nghị, đối phương là tội phạm, cố ý tìm tới mình thì không thể đưa ra một cái nan đề căn bản không giải được, nên bọn chúng có khả năng đưa ra một đề bài rất dễ dàng, dễ như trở bàn tay.

Thẩm Lịch cúi đầu trầm tư, suy nghĩ của Cố Minh Trần không sai, lúc đầu cậu cũng cho là vậy. Đối phương buôn ma túy, cách khả năng nhất cũng an toàn nhất chính là giấu mật mã trong sách, xác định một quyển sách, sau đó dùng các con số đại biểu cho các trang và từ trong sách, thế nhưng cách thức này đối phương căn bản không biết trong tay anh có những sách gì, rất khó làm được……

Cố Minh Trần đứng lên, đột nhiên, Thẩm Lịch bỗng nhiên nghĩ ra gì đó, sách gì mà tất cả mọi người đều có thể đọc, biết nội dung bên trong có gì, hơn nữa biết bọn họ nhất định cũng có, chỉ có một quyển sách phù hợp với điều kiện này.

Quyển sách ấy, chính là menu tiệm cà phê.


Lời tác giả:

Thẩm Lịch: Ông chủ, anh có sợ không, để tôi bảo vệ anh.

Cố Minh Trần: Cảm ơn, không cần đâu…

Thẩm Lịch: Ông chủ, anh không cần phải sợ, tôi thực sự sẽ gắng sức bảo vệ anh.

Cố Minh Trần: Tự tôi được rồi.

Thẩm Lịch: “Ông chủ, anh đừng xấu hổ, tôi rất cừ.

Cố Minh Trần:… (tự đi)]]>

 

Leave a Reply