Một trăm phương thức tử vongTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Một trăm phương thức tử vong – Chương 13

Bookmark

Chương 13: Chọn quần áo cho anh

Editor: Huyền Dani

Beta: Tiểu Khánh

Chỉ có duy nhất cuốn sách kia, mọi người có thể xem được, hơn nữa bọn họ chắc chắn có, chỉ có cái đó……

“Menu phải không? Menu của tiệm cà phê.” Thẩm Lịch vội hỏi.

Cố Minh Trần rất nhanh đã hiểu suy nghĩ của Thẩm Lịch, hắn từ tủ đồ đầu giường lấy ra một cuốn menu, đưa cho Thẩm Lịch.

“776512386” Ở đây có 9 chữ số, dù có chia ra như thế nào, đoạn số này cũng rất ngắn, bốn số hay là ba số, Thẩm Lịch chia các khả năng ra ghi lại trên giấy, sau đó cùng Cố Minh Trần lật tìm, nếu nói nhóm 3 số lại, 776, trang 77 chữ thứ 6? Hay là trang 7 chữ thứ 76, menu rất mỏng, cho nên loại bỏ trường hợp thứ nhất.

Trang số 7 chữ thứ 76 là “ba”, tiếp theo chữ ứng với 512 là “mã”, ứng với 386 là “tây”, ba chữ này hoàn toàn chẳng có liên quan tới nhau, vì thế bị loại bỏ, bắt đầu thử cách chia thứ hai, nhưng vẫn thất bại như cũ, cuối cùng hai người thử hết mọi khả năng, thế nhưng lại không có manh mối nào được hợp thành.

Không thể nào, theo logic mà nói thì phải là menu tiệm cà phê chứ, ngón tay Thẩm Lịch gõ trên giường, đại não không ngừng tính toán các khả năng khác.

“Menu đã từng được đổi chưa?” Thẩm Lịch hỏi, đúng là menu, nhưng tại sao không có một chữ số nào tạo thành câu phù hợp.

Cố Minh Trần lắc đầu, “Menu chưa từng thay, mỗi lần thêm món mới tôi sẽ trực tiếp thêm trang vào mặt sau.”

Đợi chút, thêm trang!! Cố Minh Trần đứng lên, thông qua container, đi qua phòng bếp.

Menu của tiệm cà phê đúng là luôn cố định, thứ tự ngay từ đầu là chính hắn sắp xếp, menu tự tay thiết kế trên thực tế là liên tục thêm trang, mặt trên chưa từng ghi rõ số trang, vậy chắc là không phải hắn làm, có một nhân viên từng vô tình thay đổi menu, dựa theo cách phối của bản thân mà xếp lại thứ tự.

Nhất định có một cuốn, thứ tự của nó khác với cái này.

Khi Cố Minh Trần đẩy ra cửa phòng bếp, trong tiệm tối om, nhìn liếc qua đồng hồ, đã qua thời gian đóng cửa rồi, bên ngoài vẫn mưa to, có một cái bóng đen lắc lư ngoài cửa sổ thủy tinh, Cố Minh Trần muốn nhìn rõ xem là cái gì, đột nhiên đèn “tạch” một tiếng được bật lên.

“Cùng nhau tìm đi.” Thẩm Lịch từ bên trong đi ra, trông thấy Cố Minh Trần nhìn ra ngoài cửa sổ thủy tinh đến xuất thần, liền hỏi: “Sao vậy? Anh nhìn thấy cái gì à?”

Cố Minh Trần lắc đầu, thu lại ánh mắt, không nói gì, thu thập menu từ trên bàn ăn, menu trong tiệm cà phê ước chừng trên dưới năm mươi bộ, Cố Minh Trần lấy một phần đưa cho Thầm Lịch, bản thân cúi đầu bắt đầu lật tìm.

Quá trình này diễn ra rất nhanh, hai người đều không hẹn mà cùng chọn phương pháp nhanh nhất, Thẩm Lịch lật qua một ít trước mặt, bởi vì nếu xuất hiện vấn đề thì nhất định là cái trước mặt, như vậy mới có thể ảnh hưởng đến thứ tự tổng số trang, còn Cố Minh Trần nhớ kỹ toàn bộ thứ tự menu, khi lật, tự nhiên biết chỗ nào không giống.

Cố Minh Trần nhanh chóng lấy ra một quyển menu từ bên trong, mục lục của quyển này ít hơn một trang, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến việc sử dụng, nên trong lúc dùng không có ai phát hiện ra, đem thứ tự các con số ra đối chiếu, phát hiện ra ba chữ. Mặt trên viết, phòng trò chuyện (Chat room).

Phòng trò chuyện, ba chữ này hợp thành một danh từ, thế nhưng quá mức rộng, điều đầu tiên Cố Minh Trần nhớ đến chính là phòng chat trên mạng, từ này rất ít sử dụng ngoài đời thực, trong thế giới ảo lại rất phổ biến, nhưng là, trong rất nhiều ứng dụng đều có phòng chat như thế này, bọn họ làm sao xác định được ở đâu.

Thẩm Lịch cũng đi đến bên cạnh Cố Minh Trần, “Phòng trò chuyện? Hiện nay phòng trò chuyện phổ biến chỉ có phòng chat Y, ngoài ra còn có phòng chat cá nhân tự lập nữa, chỉ có mỗi cái này thì hoàn toàn không thể xác định.”

Cố Minh Trần gật đầu, “Xem ra bọn chúng còn thư gợi ý thứ hai nữa, chỉ có chút này, chúng ta không giải được thông điệp.” Sắc trời đã muộn, Thẩm Lịch và Cố Minh Trần trở lại phòng, sau đó Thẩm Lịch tạm biệt ông chủ của mình, đi lên tầng trên, trong lúc bước lên cầu thang sắt, điện thoại vang lên.

Do dự một chút, Thẩm Lịch móc ra điện thoại của mình, trên màn hình hiển thị một dòng tin nhắn, Thẩm Lịch nhấn mở, trong đó là một thư mời, bên trên viết.

“Thưa ngài thám tử thân mến, tại bữa tiệc ngày mai, sẽ xuất hiện một vụ án mạng, hy vọng ngài đến kịp lúc, không cần tra tìm số điện thoại này, sẽ phí công thôi, cuối cùng, địa điểm là, khách sạn Nhân Lan Đặc, tầng 7, thời gian được tính bắt đầu từ lúc ngài phát hiện thi thể, ngài có hai ngày để tìm ra hung thủ, một khi ngài thành công, ngài sẽ nhận được tin gợi ý ngài muốn.”

Thẩm Lịch giương ô lên, người gửi tin nhắn này biết mình và Cố Minh Trần đã giải được mật mã, loại trừ khả năng bản thân Cố Minh Trần là tội phạm, nói rõ ra chính là luôn có người quan sát bọn họ, lúc này nhất định cũng đang nhìn mình.

Thẩm Lịch nhìn quanh bốn phía, sau đó mỉm cười lấy điện thoại gửi lại một tin nhắn:

Tôi nhất định đến buổi tiệc đúng hẹn, thưa kẻ theo dõi……

Sau đó quay người trở lại phòng làm việc của mình. Khách sạn Nhân Lan Đặc là một khách sạn quý tộc nổi tiếng trong thành phố, phí rất đắt, thế nhưng đi kèm cũng là chất lượng phục vụ cao cấp, rất nhiều doanh nhân trong thành phố đều tiến hành tổ chức ở đây. Tầng thứ bảy thường được dùng làm nơi tổ chức các buổi tiệc quy mô lớn, sự kiện lớn duy nhất ngày mai là Lý gia cùng phu nhân anh ta sinh được một em bé, ngày mai là buổi chúc rượu đầy tháng, đại tiệc chúc mừng này của Lý gia được tổ chức ở đó.

Thẩm Lịch cởi quần áo, ngày mai hắn muốn đi một chuyến, cùng với… ông chủ của mình. Thẩm Lịch nhìn bản thân trong gương nở nụ cười, ánh mắt nheo thành một đường, xem ra tâm trạng rất tốt.

Sáng sớm ngày thứ hai, Cố Minh Trần có chút kỳ lạ ngồi ở trên quầy bar, bữa sáng đã chuẩn bị xong, vậy mà Thẩm Lịch hiếm khi không có mặt trong tiệm của mình đúng giờ. Từ sau khi phát hiện ra thế giới mới, Thẩm Lịch rất ít khi làm tổ trong văn phòng trinh thám của mình, cậu ta luôn đến đây từ sáng sớm để trực bữa sáng, rồi bắt đầu ngày mới, thế nhưng kỳ lạ là, hôm nay cậu ta đến muộn.

Cố Minh Trần hơi do dự, là ông chủ và bạn hợp tác, hắn không biết có nên đi xem tình hình một chút hay không, hắn rất ít khi gặp tình huống do dự như vậy, chuông gió ngoài cửa vang lên, Cố Minh Trần ngẩng đầu, nhìn thấy Thẩm Lịch.

Ngày hôm nay Thẩm Lịch……có chút đặc biệt.

Trên người mặc một bộ suit phẳng phiu, chiếc quần vốn lôi thôi lếch thếch nay lại biến thành quần âu lịch sự, đeo thêm kính mắt gọng vàng văn nhã, sau khi cạo râu đi liền lộ ra khuôn mặt thanh tú, mơ hồ có thể nhận ra là một thanh niên vừa tốt nghiệp đại học, hắn vẫy tay với Cố Minh Trần, sau đó không hình tượng mà nằm bò trên quầy bar.

Lộ ra nguyên hình, đây mới chính là dáng vẻ thực sự mà Cố Minh Trần nghĩ đến, rõ ràng lúc vừa mới bước vào, hoàn toàn là phong cách của một doanh nhân ưu tú, nhưng bây giờ lại y như một gã lưu manh nằm ườn trên quầy bar không thể đứng dậy.

“Ông chủ, anh không hỏi tôi hôm nay mặc trang trọng như vậy để làm gì à?” Thẩm Lịch nâng cằm lên hỏi.

“Đi xem mắt phải không?” Cố Minh Trần nhướn mày cười đáp.

“Tối hôm qua có người gửi cho tôi một tin nhắn, hắn nói nếu tối nay chúng ta tham gia một bữa tiệc sẽ có phát hiện mới.” Thẩm Lịch mở lên giao diện tin nhắn đưa qua cho Cố Minh Trần xem.

Cố Minh Trần nhìn thoáng qua, ban đầu bọn họ khẳng định chắc chắn sẽ liên lạc lần thứ hai, tuy nhiên không hề nghĩ sẽ đến nhanh như vậy, khi nhìn đến địa điểm, chân mày Cố Minh Trần nhíu lại.

Kiểu khách sạn quý tộc như Nhân Lan Đặc này, cần phải chứng minh thân phận mới có thể vào trong, mà hiển nhiên bản thân mình không đủ điều kiện, nhìn sang Thẩm Lịch…… hình tượng cũng không giống lắm.

Thẩm Lịch mỉm cười nhìn vẻ khổ não đầy nghiêm túc của Cố Minh Trần, cười một tiếng, hắn tiến vào quán bar, kéo Cố Minh Trần bước vào phòng nhỏ.

“Tôi đã giải quyết vấn đề thân phận, dù sao chăng nữa nhất định có thể vào được, anh có bộ quần áo nào nghiêm túc hơn không? Mặc vào đi, tôi đưa anh đi.”

Cố Minh Trần gật đầu, sau đó đi đến tủ đồ của mình, mở tủ đồ từ bên trong lấy ra một bộ quần áo. Thẩm Lịch lần đầu cảm thấy được ông chủ của mình rốt cuộc có một chút dáng vẻ của cổ nhân, trước đây các sản phẩm điện tử gì đó anh ấy vẫn có thể dùng một cách thuần thục, mình căn bản còn chưa có cơ hội dạy được cái gì, nhưng nay xem xét đến vấn đề phong cách thời trang, mình có thể làm giáo viên một phen rồi……

Cố Minh Trần từ trong tủ quần áo lấy một bộ lễ phục Trung cổ ra, xem ra đã rất cũ rồi, vải dệt đã nhuốm màu vàng, thế nhưng có thể nhìn được chủ nhân của nó bảo quản rất tốt. Nhưng dù bộ lễ phục này có hoa lệ đến đâu, thì cũng là kiểu dáng cũ kỹ trước kia rồi. Nếu Cố Minh Trần diện bộ đồ này tham gia bữa tiệc, Thẩm Lịch cảm thấy mình trăm phần trăm sẽ bị đám đông vây quanh.

Quan sát vẻ mặt của Thẩm Lịch, Cố Minh Trần trầm mặc đem lễ phục nhét trở lại tủ đồ, bản thân hắn đã rất lâu chưa tham gia các bữa tiệc như vậy, quần áo duy nhất chính là mấy bộ đồ trước kia, nhưng hiển nhiên đều không thể mặc lên, hắn nhìn tủ đồ của mình mà ngẩn người thật lâu, đột nhiên cổ tay bị nắm lấy.

“Đi, đưa anh đi mua quần áo.” Thẩm Lịch mỉm cười nói, xem ra lại có vẻ vô cùng hưng phấn.

Bị Thẩm Lịch kéo ra ngoài tiệm cà phê, ở một nơi không xa bên cạnh chính là một trung tâm bách hóa, đi thẳng vào khu tây trang. Thẩm Lịch không ngừng giúp Cố Minh Trần chọn đồ, Cố Minh Trần nhìn mọi thứ có chút mới lạ, thử từng bộ một, Thẩm Lịch vẫn một mực cau mày, hình như có chỗ nào không đúng lắm, quần áo thế này có vẻ không phù hợp với Cố Minh Trần.

Bỗng nhiên khi ánh mắt Thẩm Lịch nhìn sang nơi khác, hai mắt hắn lóe sáng, kéo Cố Minh Trần chạy đến chỗ khác, hắn đã biết rốt cuộc cái gì phù hợp nhất với vị bên cạnh này.


Lời tác giả:

Cố Minh Trần: Ồ, tại sao cậu lại mặc như một con công rực rỡ vậy?

Thẩm Lịch: Anh đoán xem……

Cố Minh Trần: Đi xem mắt?

Thẩm Lịch: Ừ, với anh.

Tác giả: Tiểu Thẩm muốn bắt đầu hóa trang cho bạn học Cố của chúng ta rồi, 2333333 (hahahah…).

4 thoughts on “[Đam Mỹ] Một trăm phương thức tử vong – Chương 13

  1. Hai bạn trẻ đáng yêu quá.Hóng chủ nhà=))) Mà bạn ơi cho mình hỏi nút nhà bạn có nút like không?

    1. Đáng lẽ là có đó nhưng mấy bữa trc tui ấn nhầm thế nào mà nó ẩn luôn rồi :(( đang tìm cách chữa cháy mà có vẻ mò mãi k ra :((

  2. Đoạn cuối đáng yêu ko chịu đc =)))) Đợi bn lâu cuối cùng đã đọc đc chg mới *bắn pháo*

Leave a Reply