Ngược ái chi luyếnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Ngược Ái Chi Luyến – Chương 23

Bookmark

♣Chương 23♣

Editor: Bạch Thố Thố

          “A… Không được…” ” Tôn Ngữ kêu thảm thiết một tiếng, phảng phất cảm thấy trong thân thể đột nhiên bị một vật thô to đi vào, khiến hắn cảm thấy kịch liệt đau đớn.

 

Khắc sâu ở trong lòng  đau đớn khắc cốt ghi tâm ở cúc huyệt truyền đến, không để ý hai tay bị gắt gao buộc chặt liều mạng giãy dụa, nhưng làm như thế nào cũng phí công…

 

Tôn Ngữ tinh tường nhìn thấy Trương Phong Dương trước mắt thật giống như một con mãnh thú và dòng nước lũ vậy đều không hề để ý tới lý trí .

Tôn Ngữ cảm nhận được Trương Phong Dương thở ra hơi thở cực nóng…

 

Tôn Ngữ biết ác ma ở trên người mình đang làm cái việc cực kỳ tàn nhẫn và biến thái … Trương Phong Dương hung hãn khiến cho Tôn Ngữ tuyệt vọng đến cực điểm, Tôn Ngữ nhìn  Trương Phong Dương giống như một cầm thú, cảm thấy cực kì nhục nhã—— vì cái gì nam nhân  giống như ác ma này lại đối xử với mình như vậy? Hủy hoại mình, nhục nhã mình,… Mình rốt cuộc làm sai cái gì? Chính là bởi vì mình nợ tiền của hắn sao?..Chẳng lẽ hắn không thể xem  mình là người sao? Mình sẽ liều mạng kiếm tiền trả lại cho hắn, nhưng …, Không …Không…Không nên đối xử với ta như vậy… Không được…

 

Trương Phong Dương nghe người ở dưới thân kêu thảm thiết cùng khóc lóc nức nở, Trương Phong Dương nhìn Tôn Ngữ như vậy, cảm thấy hắn thật giống như ca ca nhiều năm mình vẫn nhớ, không khỏi cảm thấy hoang mang, ngây dại…

 

Tôn Ngữ sợ hãi nhìn hắn, nắm chặt cánh tay Trương Phong Dương hèn mọn vừa khóc vừa cầu xin: “Đau quá… Đau quá… Ngươi có thể đánh ta, mắng ta… Chỉ cầu ngươi… Đừng đối với ta làm việc tàn nhẫn như vậy… Van cầu ngươi, buông tha ta!”

 

Nhìn Tôn Ngữ đau đến nỗi khuôn mặt trắng bệch, dùng thanh âm run rẩy, nói lời nói thương tâm muốn chết, khiến cho Trương Phong Dương trong óc trống rỗng, chính là cảm thấy không nên đối xử với người này như vậy.., liền nhanh chóng tự mình rời khỏi thân thể hắn…

 

Lúc thời điểm Trương Phong Dương rời khỏi, Tôn Ngữ giống một con mèo nhỏ bị thương cuộn tròn thân thể lại , toàn thân run rẩy, bất lực khóc.

 

Trương Phong Dương nhìn thấy Tôn Ngữ toàn thân cao thấp tất cả đều là dấu vết xanh tím do mình thô bạo đánh đập lưu lại, cảm thấy thật hối hận. Vì cái gì mình chỉ cần nghĩ tới Tôn Ngữ cùng người khác bất kể trai lẫn gái có cảm tình với nhau, mình sẽ không khống chế được, phát cuồng. Nhưng nhìn thấyTôn Ngữ khổ sở, thì lòng lại vô cùng đau nhói. Trương Phong Dương ôm cổ Tôn Ngữ đang sợ hãi run rẩy, Trương Phong Dương cảm nhận được Tôn Ngữ yếu ớt và bất lực, cảm thụ Tôn Ngữ ở trọng lòng ngực của mình hoảng sợ, đau lòng siết chặt hai tay như muốn đem Tôn Ngữ tiến vào trong lồng ngực vậy, cởi dây trói ở trên tay Tôn Ngữ  ra…

 

Tôn Ngữ cảm thấy vô cùng thẹn và sợ hãi, ở trong ngực Trương Phong Dương  thất thanh khóc rống, khóc đến vô cùng thương tâm, thân thể gầy yếu ở trong lồng ngực hắn bởi vì khóc mà dần trở nên suy yếu , dần dần chỉ phát ra tiếng khóc nhỏ vụn!

 

Trương Phong Dương đưa tay ra vuốt ve tóc Tôn Ngữ, muốn an ủi hắn một chút. Tôn Ngữ sợ tới mức rụt đầu lại tránh tay hắn, Tôn Ngữ sợ hãi nhìn hắn, sợ hãi ác ma này lại hành hạ mình, Trương Phong Dương không vui đè đầu Tôn Ngữ xuống sờ sờ, có thể cảm giác được mái tóc mềm mại ở trên đầu hắn…

 

“Thực xin lỗi… Thực xin lỗi… Thực xin lỗi…” Không tự giác lời xin lỗi liền cứ như vậy tự nhiên mà nói ra miệng. Trương Phong Dương đời này kiêu ngạo ương ngạnh chưa từng đối với ai nói lời xin lỗi, nhưng lại đối với Tôn Ngữ đang khóc nói lời xin lỗi.

 

Trương Phong Dương không ngừng ở bên tai Tôn Ngữ nói : ”Thực xin lỗi..” Tôn Ngữ vẫn khóc không ngừng…

 

“Đừng khóc…” Trương Phong Dương ôn nhu nhẹ nhàng vuốt ve lưng Tôn Ngữ, an ủi Tôn Ngữ, cảm thấy thật đau lòng, nhịn không được ôm chặt Tôn Ngữ đang khóc trong lồng ngực…

 

Tôn Ngữ khóc đến nỗi sưng đỏ cả mắt, giống như một con thỏ mắt đỏ khiến cho người ta thương tiếc, Trương Phong Dương lấy tay lau đi nước mắt Tôn Ngữ…

 

“Thực xin lỗi… Đừng khóc được không?” Trương Phong Dương khẽ nâng cái cằm nho nhỏ của Tôn Ngữ lên. Dừng ở đôi mắt Tôn Ngữ, thành khẩn nói.

 

Trương Phong Dương cũng không biết mình vì cái gì lại đối xử với Tôn Ngữ như vậy, cảm thấy thật xúc động, cảm giác giống như mê giống như cuồng và cố chấp tựa như người điên vậy!

 

Trương Phong Dương đối với Tôn Ngữ cảm tình nói không nên lời , tựa như củi khô gặp lửa lớn, như vậy kích động, như vậy kinh tâm động phách. Khiến hắn không thể kiềm chế được say mê, mê mẩn đại thúc. Người nam nhân tên gọi Tôn Ngữ này trên thân luôn có một mùi thơm giống như mùi của cây cỏ mùa xuân vậy, lại có đôi mắt trong suốt, khuôn mặt thanh thuần, tất cả đều như in sâu vào trong tâm trí của hắn…

 

Nhưng mà vì cái gì có đôi khi nhìn thấy Tôn Ngữ ngực sẽ từng đợt đau đớn, không biết bắt đầu từ khi nào, hận không thể vĩnh viễn giam giữ hắn, nắm trong tay hết thảy của hắn,không thể để cho người khác có một chút cơ hội, mặc dù mình thực thô bạo, nhưng là thật sự không thể khống chế được tình cảm của mình, mình không muốn thương tổn hắn, kỳ thật chỉ cần nhìn thấy hắn khổ sở mình cũng sẽ đau đớn giống như bị lăng trì (tùng xẻo =.=”) vậy. Vì cái gì…Khi nhìn thấy hắn mình sẽ rung động… Nhìn thấy hắn khóc mình cũng muốn khóc…

 

Trương Phong Dương cái gì cũng không nói, lúc Tôn Ngữ cúi đầu rưng rưng  khóc nức nở, đột nhiên mạnh mẽ nâng cằm của hắn lên.

 

“A… Đừng…” Tôn Ngữ hoảng sợ nhìn Trương Phong Dương đột nhiên hung hăng hôn lên môi hắn, Trương Phong Dương tựa như mưa rền gió dữ vậy, mãnh liệt khiến Tôn Ngữ không chịu nổi.

 

Tôn Ngữ bị hôn cảm thấy thật khó chịu, muốn đẩy hắn ra nên không ngừng huy động tay chân chống cự Trương Phong Dương, Trương Phong Dương bá đạo  hung hăng hôn môi Tôn Ngữ, hai người quấn quít lấy nhau, Trương Phong Dương tham lam hôn nhưng Tôn Ngữ lại không ngừng né tránh, đầu lưỡi mềm mại trơn trượt  , tham lam mút vào, mạnh mẽ xâm phạm tất cả các chỗ trong miệng  Tôn Ngữ cảm thụ được cảm giác ngọt ngào đôi môi chạm vào nhau.

 

Trương Phong Dương đầu lưỡi ấm áp ở trong cổ họng không ngừng biến hóa góc độ, hôn sâu Tôn Ngữ, thô lỗ càn quấy, cố chấp dây dưa quấn quít lấy Tôn Ngữ không ngừng trốn tránh, lưỡi cùng lưỡi trong lúc đó gắt gao giao quấn lấy nhau, không có một chút khe hở nào…(Bạch Thố Thố: hu..hu..hu…người ta còn chưa có mối tình đầu mà lại phải dịch đoạn này a~a~gen tỵ chết mất thôi>~<) 

 

Bởi vì mút vào cực nóng  , Tôn Ngữ thậm chí chưa kịp nuốt, sợi chỉ bạc theo khóe miệng tràn ra dọc theo môi hơi hơi chảy xuống  cái cổ trắng nõn  của hắn (Sặc..)... Trương Phong Dương càng hôn càng tham lam, tựa như lần đầu tiên hôn môi vậy làm cho người ta ý loạn tình mê, tim đập gia tốc, ý thức dần dần có chút mê loạn.(chậc..chậc…không biết đại thúc có bị thiếu khí mà ngất không nữa, tội nghiệp…a~men!)

 

Vì hôn sâu mà hít thở không thông nóng bỏng làm cho Tôn Ngữ tay chân như nhũn ra (ta biết ngay ma.>o<), mặc kệ đẩy raTrương Phong Dương như thế nào nhưng vẫn không đẩy được hắn ra, ngược lại hắn càng hôn sâu hơn say mê hơn, nồng nhiệt hơn đối với Tôn Ngữ…

 

Không biết hôn bao lâu… Trương Phong Dương buông Tôn Ngữ bị hôn thần hồn điên đảo, không thở nổi ra (Tội nghiệp em nó!…).

 

“Thực xin lỗi, ta không muốn đánh ngươi, ta không muốn đối với ngươi hành hạ, Ta chỉ là.. Ta chỉ là…” Trương Phong Dương nhìn đôi môi Tôn Ngữ bị mình hôn có chút sưng đỏ, ôn nhu nói, Trương Phong Dương cũng không biết, vì cái gì đối mặt với Tôn Ngữ mình sẽ phát cuồng, không khống chế được bản thân giống người điên vậy. Trương Phong Dương sợ hãi mất đi Tôn Ngữ, tựa như mình mất đi ca ca, Trương Phong Dương sợ Tôn Ngữ thích người khác, nhìn về phía Tôn Ngữ hắn liền giống như bị lạc mất thần trí, tất cả lý trí trầm ổn bao năm qua đều toàn bộ biến mất hầu như không còn, thậm chí bị thoái hóa, chỉ thầm nghĩ bảo vệ đồ vật thuộc về mình giống như đứa nhỏ.

 

Tôn Ngữ dựa vào trong ngực ấm áp của Trương Phong Dương, đã khóc mệt Tôn Ngữ cảm thấy thực kiệt sức, mấy ngày này đã xảy ra quá nhiều chuyện, điều này làm cho hắn vô lực suy nghĩ.

 

Trương Phong Dương lại hôn lên hai má Tôn Ngữ tràn đầy nước mắt. Cảm nhận được trên gương mặt hắn nước mắt mặn chát, Tôn Ngữ run rẩy, né tránh, giống một con nai sợ hãi vậy, Trương Phong Dương tiếp tục hôn, Trương Phong Dương nhẹ nhàng hôn liếm hết nươc mắt ở trên mặt Tôn Ngữ …(Hứ…vừa đấm vừa xoa,đừng bị lừa đại thúc…Hừm,có sát khí..chạy lẹ…TPD: Hừ..coi như ngươi nhanh chân..)

 

Tôn Ngữ tuy rằng chán ghét ác ma biến thái tàn bạo này muốn xâm phạm hắn, nhưng ở trong lòng ngực Trương Phong Dương hắn thế nhưng lại cảm thấy ấm áp, cái loại cảm giác ấm áp này giống như là mẫu thân đang ôn nhu dỗ đứa nhỏ ngủ vậy, Tôn Ngữ chậm rãi nhắm mắt lại, cảm nhận cái ôm ấm áp của Trương Phong Dương, mặc dù ở trong trí nhớ của mình không có mẫu thân, cũng chưa từng cảm nhận được mẫu thân  quan tâm, trân trọng. Nhưng vì cái gì ở trong lòng ngực của ác ma này thế nhưng làm cho mình cảm thấy hơi ấm của mẫu thân …

3 thoughts on “[Đam Mỹ] Ngược Ái Chi Luyến – Chương 23

  1. =v= Mẫu thân?
    Lạy hồn, có mẫu thân nào lôi con mình ra “đâm chọt” không? =v=
    Đại thúc thật….tuổi thơ bất hạnh :v
    Đa tạ nàng vì đã cực công làm cho ta đọc (chùa) nhé! :D

Leave a Reply