Ngược ái chi luyếnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Ngược Ái Chi Luyến – Chương 34

Bookmark

♣Chương 34♣

Editor: Bạch Thố Thố

Tình yêu là cái gì? Tiểu Miêu không biết, hắn chỉ nghĩ đến có thể cùng sống một chỗ với Vương Kha người mà mình thích từ nhỏ đến lớn, sẽ giống trong đồng thoại (chuyện cổ tích) vương tử và công chúa, khoái khoái lạc lạc vô ưu vô lự chung sống…

 

Nhưng mà thật sự cùng Vương Kha chung sống phát hiện ra rằng so với trong tưởng tượng nó khó hơn nhiều, kỳ thật Tiểu Miêu hắn vẫn rất tự ti, luôn cảm thấy mình là từ nơi phong nguyệt ra (ý nói Tiêu Dao đường), cảm thấy có chút không xứng với Vương Kha, sợ hãi Vương Kha ghét mình dơ bẩn…

 

Tiểu Miêu sợ hãi nhìn đến trong mắt của người mình thích hiện lên biểu tình chán ghét, cho nên hắn ở  trước mặt Vương Kha vẫn thật cẩn thận, không dám biểu hiện ra mình yêu thích điều gì , việc gì cũng đều theo Vương Kha, mình thích bộ dáng Vương Kha che chở mình, cũng biết Vương Kha uể oải vì mình mà cùng người trong nhà cãi nhau sau đó bị đuổi ra khỏi nhà, hắn biết Vương Kha kỳ thật cũng không chịu nổi, nếu bởi một hồi yêu đương này mà tất cả mọi người đều không sung sướng, không bằng buông tay…

 

Nhưng Tiểu Miêu không trách Vương Kha, ít nhất đó là Vương Kha ngày ngày đều cho hắn một giấc mộng đẹp, một giấc tốt đẹp mà ngắn ngủi, hiện tại tỉnh mộng, Tiểu Miêu cũng thanh tỉnh, thì ra tình yêu quanh co như vậy, dạo qua một vòng kỳ thật chính mình lại hai bàn tay trắng, thì ra tình yêu đúng là đả thương người như vậy…(Bạch thố thố: khổ thân Tiểu Miêu a~~~ Vương Kha chết tiệt….)

 

Tiểu Miêu tỉ mỉ dọn dẹp căn phòng nhỏ đáng yêu của hắn cùng Kương Kha qua một lần, quét tước phòng sạch sẽ từ trong ra ngoài.

 

Sau đó thu dọn toàn bộ đồ đạc của mình vào trong rương hành lý, làm xong Tiểu Miêu ngồi trong trong phòng khách đợi Vương Kha, nghĩ muốn cùng Vương Kha nói rõ ràng, thật sự nếu không yêu thương thì buông tay đi, mình không muốn bị thương tổn , lại càng không muốn từ  miệng Vương Kha nói ra lời chia tay, cho dù muốn chia tay cũng là chính mình nói, đây là một chút tôn nghiêm cuối cùng của mình.

 

Nếu mấy năm nay Vương Kha cùng mình yêu chỉ là nhất thời, tuy rằng không nỡ, nhưng Tiểu Miêu không muốn luôn luôn Vương Kha ca ca ấm áp tựa như người nhà ở trong lòng mình biến thành người mình oán hận nhất, không bằng hiện tại buông tay, cầm được thì cũng buông được, để cho hắn trong lòng mình duy nhất chỉ có ký ức ấm áp, như vậy không bằng hiện tại nói rõ ràng, tuy rằng, tâm rất đau…Nước mắt không  nghe lời chảy xuống…!

 

Tiểu Miêu cuộn mình ở trên ghế sa lon, úp mặt vào đầu gối, cảm thấy vẫn là một mình tốt hơn, một mình ăn cơm, một mình ngủ, một mình cười, một mình khóc, một mình ra ngoài, một mình gánh vác phí chữa bệnh của mẫu thân, có lẽ cô độc thật sự thích hợp với mình, nhưng mà bản thân làm sao bây giờ, đã thành thói quen , thói quen có Vương Kha ca ca bên cạnh, thói quen  nghĩ về hắn, thói quen trong lòng có hắn. Nhưng mà hiện tại phải đem Vương Kha yêu thật sâu đậm ở trong lòng hung hăng móc ra,  trái tim xuất hiện một khoảng trống, thật sự đau quá…

 

Tiểu Miêu lấy ra một điếu thuốc, đặt vào trong miệng dùng bật lửa đốt, rồi chậm rãi lấy ra , thật sự đã lâu cũng không có hút, từ khi chung sống cùng Vương Kha thì không còn lấy ra , bởi vì Vương Kha không thích mùi khói, mình liền cai thuốc lá, Vương Kha không thích  mình cùng người của Tiêu Dao đường liên hệ, mình liền không còn lui tới nữa, Vương Kha thích màu lam, mình liền mỗi ngày đều mặc quần áo màu lam, Vương Kha không thích mình đi ra ngoài, mấy ngày này mình cũng rất ít đi ra ngoài… Chỉ cần Vương Kha thích cái gì mình cũng sẽ tận lực thực hiện.

 

Vì Vương Kha mình từ bỏ hết thảy những gì hắn không thích, dùng hết mọi biện pháp lấy lòng hắn, nhưng mà bây giờ vẫn mất đi hắn…

 

Tiểu Miêu ngồi ở trên ghế sa lon vẫn đợi cho đến đêm khuya, rốt cục nhìn thấy Vương Kha vẻ mặt mỏi mệt trở về, Tiểu Miêu đã nghĩ rất rõ ràng, nếu không thương thì tan đi, chính mình cũng là một nam nhân không cần phải thương hại … Càng kéo dài mình thật sự cảm thấy càng đau.

 

Tiểu Miêu trước đem dép lê đưa cho Vương Kha, chờ Vương Kha ngồi xuống, thấy mình cũng không nhịn được , ngẩng đầu hàm chứa lệ nhìn Vương Kha lộn xộn nói năng; “Vương Kha ca ca chúng ta chia tay được không? Ta biết ngươi có người khác, nếu ngươi ghét bỏ ta … Như vậy chúng ta chia tay được không? Nếu không thương ta… Ngươi yêu người khác, ta sẽ rời khỏi, ta muốn rời khỏi ngươi!”

 

Vương Kha nghe Tiểu Miêu nói có chút giật mình, cái gì cũng không nói, nước mắt chảy qua khuôn mặt thanh tú của hắn, nội tâm vô cùng thống khổ, cuống quít ôm cổ Tiểu Miêu rơi lệ đầy mặt tựa như sợ hãi trân bảo bị đánh mất nói; “Tiểu Miêu ngươi ở nói bậy cái gì! Ta không cần cùng ngươi chia tay, ngươi không được rời khỏi ta… Ta hiện tại chỉ có ngươi , nếu ngươi rời xa ta, ta thật sự sẽ chết! Tiểu Miêu! Ta yêu ngươi… ”

 

“Nhưng mà ta cảm thấy ngươi không yêu ta …” Tiểu Miêu ở trong lòng ngực Vương Kha nhưng lại ngửi mùi hương của nam nhân khác, trong nháy mắt, Tiểu Miêu cảm thấy có chút buồn bực.

 

“Vương Kha ngươi biết không? Ta phiền ! Ta muốn rời khỏi ngươi!” Tiểu Miêu đẩy Vương Kha ra kéo túi du lịch bên cạnh, hướng ngoài cửa đi. Vương Kha giữ chặt Tiểu Miêu lại, không cho hắn đi khỏi…

 

“Không được đi Tiểu Miêu, ta yêu ngươi, ngươi phải tin tưởng ta, ta làm hết thảy đều vì ngươi! Ngươi biết không Tiểu Miêu… Ngươi đi thì ta làm sao bây giờ!” Vương Kha nghẹn giọng nói,

 

Vương Kha ôm chặt lấy Tiểu Miêu, Tiểu Miêu muốn đẩy hắn ra, nhưng Vương Kha lại dùng sức lực của toàn thân kéo Tiểu Miêu đến phòng ngủ, ôm đến trên giường, đóng cửa, tắt đèn.

 

Vương Kha ngăn cản Tiểu Miêu, liều lĩnh xé y phục trên người Tiểu Miêu, hung hăng  hôn lên môi Tiểu Miêu, lưỡi cùng lưỡi gắt gao quấn quanh cùng một chỗ…

 

Sau đó tựa mưa như trút nước hôn cổ mảnh khảnh của Tiểu Miêu, cẩn thận từ xương quai xanh cho đến trước ngực…

 

Tiểu Miêu thở hổn hển… Cùng Vương Kha kích động , hai người tứ chi gắt gao dây dưa cùng nhau, không có một tia khe hở, thân thể cùng thân thể hoàn toàn toàn toàn kết hợp với nhau…

 

Theo Vương Kha kịch liệt va chạm  Tiểu Miêu cao thấp lắc lư , Tiểu Miêu híp mắt nhìn chìm đắm trong cao trào của Vương Kha, nhưng lại cảm thấy thật khổ sở, tuy rằng thân thể ở cùng một chỗ, nhưng trái tim cùng trái tim đã có chút xa rời , chính mình hoàn toàn không biết Vương Kha đang suy nghĩ cái gì .

 

Tiểu Miêu cảm thấy ngực giống như buồn phiền điều gì đó, màu đen đêm tối khiến cho  ánh mắt mình không nhìn thấy rõ người mình vẫn yêu rốt cuộc trong lòng đang suy nghĩ gì…

 

Tiểu Miêu cảm thấy nam nhân ở trên người mình đột nhiên trở nên hảo xa lạ,  giống như những vị khách mà mình tiếp trước kia không khác gì nhau, đều không thú vị, trong lúc làm tình quả nhiên phải yêu lẫn nhau mới có thể làm, không có tình yêu tựa như động vật giao phối, thật không có hứng thú…

 

Tiểu Miêu cảm thấy mấy năm nay mình thay đổi, Vương Kha cũng thay đổi, tất cả mọi người thay đổi, cũng không còn là bộ dạng của trẻ con, cũng không phải là tình cảm của lúc đó nữa , đã biết tình cảm cố chấp trong mấy năm nay có lẽ đã sớm theo thời gian từng chút, từng chút tiêu thất (biến mất) đến nỗi gần như không còn …

 

Cảm thấy trái tim thật khổ sở, nhìn bộ dáng của Vương Kha cũng biết, Tiểu Miêu trong đầu không ngừng suy nghĩ về nam nhân tên là Phương Thần, hắn cũng cùng Vương Kha ca ca như vậy sao? Mây mưa thất thường như vậy, kết hợp, dây dưa sao?

 

Tiểu Miêu là một người rất rạch ròi, thích là thích, không thích là không thích, Tiểu Miêu mặc dù có qua rất nhiều nam nhân, nhưng nội tâm của hắn chính là nơi cố chấp cho rằng tình yêu là thánh khiết, chỉ có thể có hai người, không thể có người thứ ba xuất hiện, không thể chấp nhận những người khác, nếu xuất hiện người khác, cái thánh địa kia sẽ bị ô uế, không thuộc về mình nữa …

 

Tiểu Miêu nhìn qua chỗ khác không muốn nhìn Vương Kha đang rong ruổi ở trên người mình, thản nhiên hỏi ; “Nam nhân kia là ai?”

 

“Nam nhân nào?” Vương Kha thở dốc hỏi.

 

“Cái người nam nhân tên Phương Thần!”

 

Vương Kha nghe được tên này thì lập tức ngừng lại, từ trên người Tiểu Miêu rời khỏi, cái gì cũng không nói, chính là ôm lấy Tiểu Miêu, đặt tay Tiểu Miêu ở trên ngực mình , để cho Tiểu Miêu cảm nhận tiếng tim đập không dừng của hắn, ở bên tai Tiểu Miêu nhẹ giọng nói; “Tiểu Miêu! Thực xin lỗi, xin tin tưởng ta…”

 

“Nhưng mà ta không muốn tin tưởng ngươi, ta muốn rời khỏi!” Tiểu Miêu không muốn nghe Vương Kha hoa ngôn xảo ngữ, muốn mình phải rời đi.

 

“Ngươi không được rời khỏi ta, nếu ngươi đi rồi ta thật sự chỉ còn hai bàn tay trắng ! Chẳng lẽ ngươi muốn nhìn thấy ta chết sao!” Vương Kha từ phía sau ôm chặt lấy Tiểu Miêu rít gào nói

 

Trong bóng đêm Tiểu Miêu tuy rằng nhìn không thấy bộ dạng của Vương Kha  nhưng Tiểu Miêu cảm nhận được nước mắt của hắn, ở trong ắn tượng của Tiểu Miêu, Vương Kha là người dịu dàng như nước, chưa từng đối với mình rống qua như vậy .

 

Quay người lại ôm lấy Vương Kha nói; “Ngươi yêu ta còn hắn là…”

 

“Trong lòng ta chỉ có ngươi” Vương Kha kiên định nói.

 

“Vậy còn hắn! Cái người nam nhân tên Phương Thần… Ngươi thương hắn sao?” Tiểu Miêu ảm đạm nói.

 

“Ta yêu ngươi Tiểu Miêu, từ đầu đến giờ trong lòng ta chỉ có một mình ngươi, chưa từng có nam nhân tên Phương Thần, ngươi đừng suy nghĩ nhiều quá!”Vương Kha chột dạ ôm Tiểu Miêu trong lòng ngực, quay mặt tựa vào trên vai Tiểu Miêu.

 

Vương Kha nhìn Tiểu Miêu trong lòng tan nát, hắn không muốn nói cho Tiểu Miêu, hắn sợ Tiểu Miêu khinh thường hắn, hắn không thể nói ra bản thân cùng cái tên Phương Thần lỗ mãng tàn bạo kia có giao dịch dơ bẩn như thế nào, hắn cùng người kia cho tới bây giờ đều không có tình yêu chỉ có giao dịch…

 

Tiểu Miêu ôm lấy Vương Kha nhưng trong lòng lại không tin tưởng lời nói của Vương Kha…

 

Ngày hôm sau, Vương Kha sáng sớm liền đi ra ngoài, một lát sau thì trở lại , từ trong túi lấy ra một cái hộp nhỏ màu phấn hồng hình trái tim, mở ra, từ bên trong lấy ra một cái nhẫn kim cương phi thường tinh xảo, dịu dàng đeo vào ngón tay Tiểu Miêu, sau đó quỳ trên mặt đất kéo tay Tiểu Miêu thâm tình nói; “Tiểu Miêu, ta yêu ngươi! Chúng ta đính hôn trước được không! Chờ hết thảy ổn định chúng ta ra nước ngoài kết hôn!”

 

Tiểu Miêu nhìn Vương Kha quỳ trên mặt đất, hắn gật đầu đáp ứng, mặc dù chấp nhận lời cầu hôn của Vương Kha, nhưng Tiểu Miêu luôn cảm thấy hạnh phúc hiện tại của mình tựa như bọt biển chỉ cần chạm vào sẽ vỡ tan, tuy rằng hắn từ nhỏ đã mơ ước được gả cho Vương Kha, hiện tại rốt cục mộng đẹp trở thành sự thật …

 

Tiểu Miêu nhìn ngón tay đang đeo chiếc nhẫn kim cương nho nhỏ, nghĩ muốn tin tưởng Vương Kha một lần nữa, muốn làm một kẻ ngốc cố chấp tự lừa dối bản thân mình vẫn yêu người đó sâu đậm, cho dù là cố chấp say đắm, cũng nguyện ý dứt khoát cố chấp say đắm này…

 

Nhưng bên cạnh Tiểu Miêu không có ai để cho hắn tâm sự, hắn chỉ có thể mình một mình chịu đựng, cảm giác bây giờ của hắn chính là một nửa là ngọn lửa một nửa là băng giá trên biển đang đấu tranh lẫn nhau, Tiểu Miêu nghĩ tới người tên Tôn Ngữ ấm áp tựa như thái dương.

 

Hắn tới Tiêu Dao đường muốn tìm Tiêu Mặc để hỏi địa chỉ Tôn Ngữ, mặc kệ thế nào hắn nhất định phải để cho Tôn Ngữ có thể nhìn thấy mình hạnh phúc , muốn Tôn Ngữ là người làm chứng cho cuộc đính hôn này, bởi vì Tôn Ngữ là người mà mình thích nhất, cũng là người duy nhất đối đãi với mình thật tình…

 

“Tiêu quản lí quấy rầy ! Ta là Tiểu Miêu!” Tiểu Miêu nhẹ nhàng gõ cửa,

 

“Mời vào…”

 

Vừa vào cửa Tiểu Miêu sợ ngây người phát hiện vài ngày chưa tới văn phòng của Tiêu Mặc, văn phòng quả thực biến thành biển hoa, tất cả các bó hoa đều là hoa hồng, Tiểu Miêu thiếu chút nữa tưởng mình đi nhầm tới vườn hoa hồng,

 

“Tiểu Miêu ngươi đến đây tìm ta có việc gì không?”

 

“Tiêu quản lí quấy rầy rồi, ta muốn hỏi một chút địa chỉ của đại thúc, ta sắp đính hôn ! Muốn đại thúc làm nhân chứng cho cuộc đính hôn này…”

 

“Tiểu Miêu, ta chúc mừng ngươi, ta… Tiêu Mặc còn chưa nói hết đã bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang , hắn phi thường căm tức, nhìn cũng không nhìn qua di động, liền trực tiếp ngắt máy , bởi vì hắn biết nhất định là Trương Cuồng gọi tới!

 

“Tiểu Miêu đại thúc hiện tại ở trong nhà Trương tổng tài giúp việc, tý nữa ta chở ngươi đi!” Tiêu Mặc nhìn Tiểu Miêu nói.

 

Lại nói tới Tiêu Mặc mấy ngày nay nhịn không được luôn gọi tới cái di động mà hắn đưa cho Tôn Ngữ nhưng  số điện thoại luôn không có ai trả lời, hắn thật sự rất muốn đi tìm Tôn Ngữ nhưng đối mặt với Trương Phong Dương cường đại chính mình thực sự bất đắc dĩ, rốt cuộc vì lí do này mà gạt bỏ.

 

Điện thoại lại vang lên, Tiêu Mặc bạo phát hắn không kiên nhẫn cầm lấy điện thoại hung tợn nói; “Uy! Là Trương Cuồng sao! Không cần gọi điện thoại cho ta ! Nếu gọi điện thoại tới nữa ta sẽ đem cái điện thoại này đập !” Nhưng mà từ bên điện thoại kia truyền đến một  âm thanh của nữ nhân “Xin hỏi có phải là Tôn Ngữ, Tôn đại thúc không?

 

“Không! Ta không phải Tôn Ngữ, ngươi là? ” Tiêu Mặc kỳ quái hỏi

 

“Như vậy xin hỏi ngươi là gì của người đó?”

 

“Ta là Tiêu Mặc, là bằng hữu của Tôn Ngữ! Ngươi tìm hắn có chuyện gì không?”

 

“Xin chào! Ta là người chăm sóc đứa nhỏ của Tôn đại thúc, Tôn đại thúc để lại cho ta số điện thoại nếu không liên lạc được với hắn, chỉ có số điện thoại này có thể gọi được, Tôn Phỉ Nhi trái tim bị tắc nghẽn , hiện tại đang ở phòng cấp cứu , làm phiền ngươi, ngươi nói cho hắn biết bảo cho hắn lập tức đến bệnh viện một chút…”

3 thoughts on “[Đam Mỹ] Ngược Ái Chi Luyến – Chương 34

Leave a Reply