Ngược ái chi luyếnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Ngược Ái Chi Luyến – Chương 61

Bookmark

♣Chương 61♣

Editor: Bạch Thố Thố

 

Trương Phong Dương cầm tay Tôn Ngữ đi tới mộ viên (nghĩa trang) , tay kia thì đang cầm một bó hoa cúc to nở rộ màu vàng, lúc này mặc áo trắng quần đenTrương Phong Dương trong mắt lại tràn đầy ưu thương cùng cô độc, nhưng  bởi vì bên người hắn có một nam tử tuấn tú mặc áo trắng tên là Tôn Ngữ nên sự cô độc cứ như thế mà tiêu tan, cảm giác mười ngón tay của Trương Phong Dương và Tôn Ngữ đan vào nhau có thể làm cho hắn quên đi tất cả bi thương.

Trương Phong Dương cầm tay Tôn Ngữ đứng lặng lẽ trước ba cái bia mộ—— Trương Khiếu, Lâm Nhã, Trương Phong Diệu đều là những người thân thiết nhất đối với Trương Phong Dương,bọn họ đều được chôn ở nơi này, những cái tên đó, được khắc vào mộ bia , thể hiện mùi vị của tử vong, biểu tình của Trương Phong Dương có chút thương cảm, nhưng mà trong thương cảm lại còn có một tia hạnh phúc cùng vui sướng, bởi vì hôm nay hắn muốn đem người mà mình yêu nhất giới thiệu cho người nhà biết.

Trương Phong Dương khom lưng xuống cầm lấy bó hoa cúc đặt về phía bia mộ, lấy tay nhẹ nhàng lau đi bụi bặm trên bia mộ, sau đó diụ dàng mở miệng, âm thanh có chút khàn khàn; “Ba mẹ còn có ca ca ta mang theo người mà ta yêu nhất tới thăm các ngươi , hắn tên là Tôn Ngữ, là người nam nhân mà con trai của các ngươi yêu nhất, ba mẹ các ngươi biết không? Ta hiện tại rất hạnh phúc, thì ra yêu sâu đậm một người lại có thể hạnh phúc đến như vậy, ta rất thích hắn, mọi thứ của hắn đều có thể làm ta mê muội đến mãnh liệt, tuy rằng ta không biết trong lòng của hắn hiện tại có ta hay không! Nhưng một ngày nào đó hắn sẽ yêu ta… Đúng không! Đại thúc… Ngươi yêu ta không?”Trương Phong Dương đem Tôn Ngữ kéo đến trước mộ bia thâm tình hỏi.

Tôn Ngữ không trả lời Trương Phong Dương, hắn thất thần nhìn di ảnh của cha mẹ lúc còn sống trên mộ bia, Tôn Ngữ nhìn di ảnh của cha mẹ, muốn…Muốn giang hai cánh tay ra ôm bọn họ gắt gao, trong lòng hắn vô cùng kích động; cha mẹ! Trương Phong Diệu của các ngươi không chết, hôm nay đến thăm các ngươi cùng với đệ đệ , cha mẹ! ta rất nhớ các ngươi…

Trương Phong Dương nhẹ nhàng vuốt mộ bia của ca ca ở trước mắt, rưng rưng  anh ách cổ họng nói”Ca ca ngươi biết không, đại thúc của ta đang  hoài thai ! Ngươi được làm thúc thúc , vui không ? Ngươi ở trên trời có vui không?”

Ở trong lòng Trương Phong Dương vẫn có một lời thề không hề thay đổi: “Ca ca ta yêu ngươi, ngày xưa khi ta nhìn thấy ca ca lần đầu tiên, thì ta đã yêu ngươi , có lẽ đến bây giờ ngươi cũng không biết, nhưng ta ơn ca ca đã làm cho đại thúc đến bên ta,ở cạnh ta,  ta không còn phải cô đơn một mình, ca ca 24 năm trước kia cả ngày lẫn đêm ta đều yêu ngươi, nhưng từ nay về sau, đến khi kết thúc sinh mệnh của ta, trong lòng ta chỉ biết yêu một người, chính là đại thúc Tôn Ngữ của ta.”

“Đại thúc” Trương Phong Dương si ngốc nhìn đôi mắt Tôn Ngữ, kỳ thật Tôn Ngữ l không phải là người khiến cho người ta kinh diễm về sự xinh đẹp, chính là… Khi hắn chăm chú nhìn vào mình, thì mình sẽ muốn chạy vào trong lòng ngực của hắn khóc một trận.

Tôn Ngữ nhìn ảnh chụp của mình trên mộ bia, chính là  hình dạng của mình ở trong giấc mộng, xinh đẹp thanh tú đến mức làm cho lòng người xao xuyến, Tôn Ngữ nghĩ  khó trách đệ đệ lại không nhân ra mình bây giờ , bộ dạng của mình bây giờ so với bộ dạng của mình trước kia cách xa nhiều lắm, hiện tại mình nhỏ gầy khô quắt tướng mạo lại xấu xí , mà trước kia mình rất là xinh đẹp, mình trưởng thành thật sự thay đổi rất nhiều không có loá mắt  như trước kia, không có khí chất , ngũ quan cũng vô cùng bình thường, đệ đệ cũng thay đổi thật nhiều, từ một tiểu nam hài nho nhỏ biến thành một nam nhân cao lớn… Nhưng mà khuôn mặt trẻ con kia lại không thay đổi bao nhiêu.

Tôn Ngữ vẫn thích đệ đệ ôn nhu mềm mại của trước đây hơn, ngày còn bé Phong Dương ngoan ngoãn và đáng yêu biết bao nhiêu nha, không ngang ngược như hiên tại, nhiều năm như vậy tất cả mọi người thay đổi thật nhiều…

Tôn Ngữ nhìn khuôn mặt tuấn lãng của phụ thân trên bia mộ, hắn ở trong lòng nói với phụ thân ; ba ba, ta tuyệt đối không thể nói cho Trương Phong Dương biết ta  chính là ca ca của hắn, Tôn Ngữ không muốn dẫm vào vết xe đổ của thúc thúc cùng phụ thân, không thể để mọi người dèm pha về việc loan luân trong nhà a, càng không thể để cho đệ đệ đáng yêu ở trong ấn tượng của mình biến thành kẻ biến thái ép buộc ca ca của mình loạn luân.

Tôn Ngữ phải rời khỏi nơi này, phải rời đi thật xa, chạy trốn tới một nơi mà Trương Phong Dương vĩnh viễn cũng tìm không thấy, Tôn Ngữ biết hắn đối với Trương Phong Dương không có tình yêu mà chỉ có tình thân , đệ đệ không thấy mình, có lẽ sự mê luyến của đệ đệ đối với mình sẽ phai nhạt, Tôn Ngữ hy vọng đệ đệ có thể trở nên bình thường, làm ca ca hắn muốn dẫn đường cho đệ đệ của mình trở nên thanh tỉnh, không cần mê muội cái tình cảm loạn luân biến thái này, có thể tìm một cô gái xinh đẹp kết hôn rồi sinh hạ đứa nhỏ, mà không phải cùng hắn một người bất nam bất nữ loạn luân, đệ đệ cùng ca ca  loạn luân, chính là không đúng , thiên lý không tha a~.( thố thố: and của nhà này đáng sợ thật đấy….>~<!)

Đứa nhỏ ở trong bụng, Tôn Ngữ biết đó là đứa nhỏ loạn luân của họ hàng gần mà có, sinh hạ sẽ có thể di truyền tàn tật, thậm chí là quái thai, Tôn Ngữ mặc kệ sảy ra chuyện gì,nhất định sẽ sinh tiểu yêu quái ra, sẽ chiếu cố bọn nó lớn lên thật tốt, tiểu yêu quái chính là  đứa nhỏ có huyệt mạch của đệ đệ mà mình yêu thương nhất, tiểu yêu quái ta sẽ đối xử với các ngươi thật tốt, tiểu yêu,tiểu quái ta yêu các ngươi, thực xin lỗi ! Có lẽ các ngươi vừa ra sinh ra đã không được nhìn thấy ba ba, nhưng không sao, đến lúc đó có ta cùng tiểu Phỉ Nhi tỷ tỷ yêu các ngươi ,các ngươi nhất định phải lớn lên khỏe mạnh a, dù hình dạng của các ngươi có như thế nào thì, ta đều yêu các ngươi… Tôn Ngữ vuốt ve cái bụng mềm mại vì mang thai.

“Phong Dương ngươi từng nói với ta cái ác ma thúc thúc từng làm hại ngươi cùng ca ca,cuối cùng thì hắn thế nào ?”

“Hắn bị phụ thân của ta dùng súng bắn chết , đại thúc ngươi biết không, cái ác ma kia lúc ấy còn rất vui hắn nói như vậy thì ba ba sẽ vĩnh viễn thương hắn , ngươi có biết vì sao mà mộ của phụ thân ta lại là mộ đôi không? Phụ thân vốn muốn khi chết thì chôn cùng một chỗ với cái tên ác ma kia, nhưng ta sẽ không cho tên ác ma kia thực hiện được nguyện vọng, ta đem thi thể của hắn đi hỏa thiêu , ta muốn hắn vĩnh viễn sẽ không được ở bên cạnh phụ thân!”Trương Phong Dương hung tợn nói.

Tôn Ngữ cảm thấy đệ đệ làm như vậy là quá mức cực đoan , kỳ thật ở trong trí nhớ lúc đó đệ đệ còn nhỏ sẽ không biết, Tôn Ngữ thường xuyên nhìn thấy ba ba ở trong thư phòng cầm ảnh chụp của ác ma kia yên lặng khóc, thì thào tự nói ; “Ca ca ta biết ngươi ở trong ngục hận ta tới nghiến răng nghiến lợi, nhưng mà ngươi có biết, ca ca cả đời này chúng ta  đều đang thương tổn đối phương, tình yêu của ngươi đối với ta làm cho ta không chịu nổi, ta không biết chúng ta cuối cùng sẽ thay đổi thành bộ dạng gì nữa, ta không biết ta đối với ngươi có cảm giác gì, trừ bỏ hận còn có cái gì?”

Phụ thân muốn cùng thúc thúc chết ở bên trong một ngôi mộ, đây là một loại trói buộc, tình yêu bỏ không được, cả đời, cùng nhau sống, cùng chết, cuối cùng cùng nhau hư thối ở trong một cái mộ, nếu cái này cũng không tính là yêu,vậy thì…? Nhưng mà cuối cùng bọn họ khi sinh không thể yêu nhau, tử cũng không thể ở cùng mộ , Tôn Ngữ cảm thấy phụ thân cũng yêu thúc thúc, mình và Phong Dương cũng sẽ biến thành như vậy sao?

,

Mấy ngày sau, Trương Phong Dương cùng Tôn Ngữ giống như một đôi tình nhân đang trong giai đoạn yêu cuồng nhiệt ở bên nhau không biết chán, Trương Phong Dương không khóa Tôn Ngữ nữa, lúc nào cũng ở bên cạnh Tôn Ngữ, tựa như ấu thú(=con thú con) tìm được mẫu thân vậy, lúc nào cũng cầm lấy tay Tôn Ngữ , ngay cả đi công ty cũng lôi kéo Tôn Ngữ đi cùng, tay trong tay đi dạo ở bờ biển, cởi giầy tản bộ trên bờ cát mềm mại, nhặt được rất nhiều vỏ sò bị thủy triều đánh lên bờ cát, làm một cái vòng cổ xinh đẹp bằng vỏ sò cho Tôn Ngữ.

Trương Phong Dương rất vui thì ra tình yêu là như thế này,nó vô cùng đơn giản và không có phiền não, mình cùng với người mình thích ở cùng một chỗ, cùng nhau xem tv, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi tản bộ, cùng nhau đọc sách, làm cái gì đều ở cùng nhau… Tựa như hai đứa trẻ sinh đôi đang dính lại với nhau vậy, cùng đại thúc ở cùng một chỗ làm gì đều cảm thấy vui vẻ.

Càng yêu nhau  tựa như  keo với sơn thì càng làm cho Tôn Ngữ  bất an, hắn cảm thấy càng ngày đệ đệ  càng mê luyến mình hơn.

Tôn Ngữ đi ra sân bay tiễn Trương Phong Dương, đi khỏi C thành đến Châu Âu, ở trong sân bay có rất nhiều người đến và người đi, Trương Phong Dương ôm lấy Tôn Ngữ “Đại thúc nếu không phải ngươi đang hoài thai  không thể ngồi máy bay, bằng không ta muốn mang ngươi đi Châu Âu cùng, ta thật sự không muốn rời khỏi ngươi nửa bước, thời gian ta đi Châu Âu, ngươi cần phải giữ gìn sức khỏe nha, còn có tiểu yêu quái của ta các ngươi phải lớn lên nhanh một chút nha, đến lúc đó phụ thân mang bọn ngươi đi ra ngoài, mang bọn ngươi đi chơi nha! Trương Phong Dương đem tai áp sát vào bụng Tôn Ngữ  nhỏ giọng  nói.

“Nhưng phải chờ ta trở lại, ta muốn cho ngươi một kinh hỉ!”Trương Phong Dương muốn cho Tôn Ngữ một cái hôn lễ , một cái lễ đính hôn mà nó chỉ thuộc về mình cùng đại thúc, làm cho Tôn Ngữ mặc lễ phục màu trắng noãn đứng ở trên giáo đường,chấp nhận lễ rửa tội của mục sư trở thành người sẽ sống với mình mãi mãi.(thố thố:tóm gọn là một hôn lễ và đại thúc của chúng ta là cô dâu….ôi…ta muốn nhìn đại thúc mặc váy…hắc hắc..chắc TPD cũng giống ta thôi….)

Hắn đặc biệt dặn dò người vẫn luôn chiếu cố Tôn Ngữ Lưu mẫu,  muốn chiếu cố Tôn Ngữ thật tốt, một tấc cũng không rời, luôn đi bên cạnh Tôn Ngữ.

Trương Phong Dương tới Châu Âu lúc đó đã là tối muộn, Tôn Ngữ ôm bụng, nửa ngủ nửa tỉnh tựa vào bên giường lo lắng lo lắng nghĩ cả ngày nay đều không có nhìn thấy Lưu mẫu, bà nói sẽ giúp chính mình trốn đi, nhưng mà , nhưng mà không có nhìn thấy thân ảnh của bà ấy, hay là kế hoạch có biến?

“Tôn Ngữ ngươi chuẩn bị, chuẩn bị đi, Tiêu Mặc cùng ta đều đã chuẩn bị tốt , ngày mai chúng ta hành động, giúp ngươi trốn thoát!”Lưu mẫu vào nhà,  đắp chăn cho Tôn Ngữ  sau đó nhẹ giọng nói.

3 thoughts on “[Đam Mỹ] Ngược Ái Chi Luyến – Chương 61

Leave a Reply