Ngược ái chi luyếnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Ngược Ái Chi Luyến – Chương 66

Bookmark

♣Chương 66♣

Editor: Lệ Cung Chủ

 

“Các ngươi rốt cuộc làm chuyện gì!” Trương Phong Dương tức giận hoa mắt, Trương Phong Dương biết mình có hai tầng tính cách! Hai tính cách một là có tố chất thần kinh bạo lực một là ôn nhu, có đôi khi chính hắn cũng khống chế không được một vài hành vi bạo lực của mình, đặc biệt khi người hoặc sự tình hắn yêu nhất, quan tâm nhất một khi kích giận đến hắn, hắn sẽ điên cuồng, điên đến mức không biết mình đang làm cái gì.

 

” Ba người các ngươi, rốt cuộc làm chuyện gì? Nói mau!” Trương Phong Dương nguy hiểm hỏi.

 

“Không có, chúng ta chuyện gì cũng không có làm!” Tôn Ngữ biết chọc tới Trương Phong Dương cũng sẽ không tốt đẹp gì.

 

“Không có?” Trương Phong Dương nắm cằm Tôn Ngữ, bắt buộc hắn ngẩng đầu, ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm Tôn Ngữ nói; “Tôn Ngữ ngươi tiện nhân này, đối với ngươi hảo chút ngươi liền to gan! Cũng dám chạy trốn, còn dám cùng người khác quấn lấy nhau! Còn nói các ngươi cái gì cũng chưa làm, này là cái gì? Ngươi ! Tên ghê tởm này! !” Trương Phong Dương từ bên trong phòng ngủ lục soát ra cái khăn trải giường tràn đầy chất lỏng màu trắng, ném đến trước mặt Tôn Ngữ.

 

“Con mẹ nó, ngươi có nói thật hay không!”Trương Phong Dương âm trầm nhìn Tôn Ngữ bị dọa đến nỗi mặt trắng bệch, biểu tình tuyệt ngoan (vô cùng ác độc), hai mắt đỏ bừng ấn Tôn Ngữ, tát hắn một cái thật mạnh, lực đạo của Trương Phong Dương rất lớn, mặt Tôn Ngữ đều bị đánh trật qua đi, đau đến nỗi khóe mắt phiếm nước mắt.

 

“Mẹ nó! Tôn Ngữ, ngươi có nói hay không, ngươi vì cái gì muốn rời khỏi ta, ngươi chạy trốn có phải là vì muốn ở cùng một chỗ với Tiêu Mặc và Trương Cuồng! Nguyên lai ngươi là người như vậy!” Trương Phong Dương rít gào.

 

“Trương Phong Dương con mẹ nó ngươi điên rồi! Đại thúc còn hoài hài tử của ngươi! Không nên ép bách đại thúc! Chúng ta chính là trong lúc đó âu yếm lẫn nhau một chút mà thôi, không có làm những chuyện khác, nam nhân trong lúc đó âu yếm không phải thực bình thường sao! Mẹ nó một người làm việc một người làm! Muốn đánh thì đánh ta, đánh người mang thai tính cái gì!”Trương Cuồng đối Trương Phong Dương kêu to.

 

“Đúng! Đánh ta! Trương Phong Dương không được đánh đại thúc!”Tiêu Mặc nhìn Tôn Ngữ bị đánh thực đau lòng.

 

“Các ngươi ta đương nhiên sẽ không bỏ qua! Người của ta không thể bị người khác chạm vào! Các ngươi đụng chạm hắn ra sao, nói! Các ngươi chính là Vương Bát đản (*) to gan lớn mật!”Trương Phong Dương suy nghĩ đỏ con ngươi, bộ mặt dữ tợn hung hăng đánh Trương Cuồng cùng Tiêu Mặc.

(*Vương Bát đản : kẻ chết tiệt, khốn khiếp… )

 

“Ngươi cái tên xấu xa này không được đánh ba ba của ta, không được đánh Tiêu ca ca!”Tiểu Phỉ Nhi che ở trước mặt Tôn Ngữ khóc lớn kêu to, bị Trương Phong Dương lập tức đẩy qua một bên, ra lệnh cho bảo tiêu kéo Tiểu Phỉ Nhi bị dọa khóc đi ra bên ngoài vào trong xe.

 

Trương Cuồng cùng Tiêu Mặc bị đánh gào khóc kêu, mặt cũng muốn sưng thành đầu heo, Trương Phong Dương đối thủ hạ ra lệnh; “Khóa chặt cửa lại, hung hăng đánh cho ta, không cần đánh chết hai người này, chờ chúng ta đi rồi, liền đem bọn họ ném ở trong này, để bọn họ chậm rãi đói chết! Dám chạm vào người của ta, muốn chết!”

 

“Tôn Ngữ ngươi nói mấy ngày này ngươi biểu hiện ôn nhu như vậy, cảm giác tựa như yêu thương ta, này có phải hay không đều đang gạt ta, chỉ là vì rời khỏi ta mà lấy lòng ta, lừa gạt ta, ta xuất phát từ nội tâm đào phế (móc phổi) yêu ngươi, ngươi không biết rằng ta yêu ngươi yêu tới thấu cốt tủy, yêu tới tận trái tim, yêu đến mức đã muốn điên, chẳng lẽ ngươi là ý chí sắt đá, chưa từng cảm nhận được một chút sao?”Trương Phong Dương quay đầu bắt lấy bả vai Tôn Ngữ tức giận hỏi.

 

“Ta không phải ý chí sắt đá, ta không có lừa ngươi, nhưng ta đối với ngươi không phải cảm giác tình yêu, ta đối với ngươi… Tóm lại chúng ta không có khả năng!”Tôn Ngữ nhìn Trương Phong Dương đối với hắn có loại tình cảm nói không nên lời.

 

“Như vậy, ngươi đối với ta là loại cảm tình gì, ngươi nói ra xem, một lòng của ta đều cho ngươi, mẹ kiếp ngươi, còn chưa từng một chút yêu thương ta, ngươi không có tâm can gì đó, chẳng lẽ ngươi thích Tiêu Mặc, hoặc là Trương Cuồng sao?”

 

“Không có, ta ai cũng không thích!” Tôn Ngữ hàm chứa nước mắt nhìn Trương Phong Dương điên cuồng, cảm thấy được tâm thật là khổ sở.

 

“Ngươi không cần dùng loại ánh mắt ra vẻ đáng thương mị hoặc người nhìn ta, ta không ở trên của ngươi làm, ngươi có phải hay không cũng dùng ánh mắt yêu mị này nhìn Tiêu Mặc cùng Trương Cuồng, đi câu dẫn bọn họ?”Trương Phong Dương nói xong liền khống chế không được chính mình, dùng chân một cái một cái hung ác đạp Tôn Ngữ, vừa đạp vừa nói “Tôn Ngữ, ngươi chỉ thuộc về ta! Ngươi thật thấp hèn, ai cho ngươi câu tam đáp tứ với ta!”

 

Trương Phong Dương đối với Tôn Ngữ rống giận, tay cũng không ngừng mà một chút lại một chút đánh vào trên mặt, trên người Tôn Ngữ…

 

Trương Phong Dương không đầu không mặt mũi hung ác hướng trên người Tôn Ngữ đánh, Tôn Ngữ bị đánh ngã đến đây.

 

Trương Phong Dương nhìn Tôn Ngữ bị đánh lửa giận ngút trời, cũng không biết mình làm sao vậy, dù sao vừa nghĩ tới Tôn Ngữ chạy trốn, sau đó bộ dáng cùng những tên kia cùng một chỗ, chính là thực chán ghét, cũng rất khó chịu! Phi thường khó chịu! Thật sự nghĩ muốn bóp chết người kia!

 

Tôn Ngữ bị Trương Phong Dương đánh đập phát run, không dám động, trong ánh mắt nhìn Trương Phong Dương tràn đầy sợ hãi, Tôn Ngữ không biết vì cái gì, đệ đệ đáng yêu thiện lương của mình sau mấy giờ lại liền biến thành ma quỷ hung thần ác sát như vậy. ‘

 

“Oa… Ân!” Tôn Ngữ thống khổ ghé vào ở bên chân Trương Phong Dương vặn vẹo, dùng hai tay bảo vệ bụng của mình, sợ Trương Phong Dương kia hung ác đạp đá, đá tới đám yêu quái bên trong bụng của mình…

 

“Oa! Không được đánh… Phong Dương ngươi để cho ta đi! Chúng ta không thể cùng một chỗ… Ta không thể yêu ngươi, ngươi cũng không thể yêu ta!” Trương Phong Dương hung tàn ấu đả Tôn Ngữ, Tôn Ngữ theo bản năng toàn thân cuộn mình thành một đoàn lấy tay chống đỡ, hoang mang kêu.

 

“Vì cái gì không thể yêu ta? Vì cái gì? Hay ngươi hận ta từng đánh ngươi, từng nhốt ngươi, hoặc là ngươi không thích ta là nam nhân, ngươi nói đi, vì sao lại không thể yêu ta! Tôn Ngữ ngươi nói đi vì cái gì chứ, ngươi đều có hài tử của ta, chẳng lẽ ngươi đến bây giờ còn chán ghét ta sao! Ngươi cho ta một cái lý do vì cái gì không thể yêu ta, không thể cùng ta cùng một chỗ? “Trương Phong Dương cắn răng mở to hai mắt.

 

“Đúng! Ta chán ghét ngươi… Ngươi buông ta ra! Chúng ta thật sự không thể cùng một chỗ! ! Tôn Ngữ bị buộc nóng nảy.

 

Tôn Ngữ cảm thấy thân thể bị đẩy mạnh trên mặt đất, Trương Phong Dương ánh mắt cực kỳ hung ác, khủng bố tựa như muốn đem mình cắn xé nát vụn.

 

” Có thể nào! Ta phải khóa ngươi, đánh ngươi, chửi ngươi thì ngươi mới có thể không trốn đi sao? Đều thời gian dài như vậy Tôn Ngữ ngươi không có một chút thích ta sao?”Trương Phong Dương tức giận nói.

 

Trương Phong Dương ra lệnh cho bảo tiêu lấy ra roi da, giờ phút này Trương Phong Dương đã muốn hóa thân thành ma, hắn đã bị phẫn nộ làm cho quên đi toàn bộ, hắn không thể khống chế chính mình, hắn điên cuồng, hắn đã muốn nhập ma, đi từng bước hướng đến Tôn Ngữ “Ta muốn hảo hảo trừng phạt ngươi, cho ngươi không dám chạy trốn!” Trương Phong Dương nhìn chằm chằm Tôn Ngữ bị chính mình đánh đập không ngừng phát run tàn bạo nói.

 

“Đoàng…” Trương Phong Dương quất nhát thứ nhất đến trên lưng Tôn Ngữ, Tôn Ngữ ghé vào ngầm cắn răng kêu thảm thiết!

 

“Ta cho ngươi chạy!”

 

“Đoàng…” Nhát roi thứ hai đánh vào trên cánh tay Tôn Ngữ, vết roi thứ nhất sớm đã bắt đầu đổ máu, quần áo cứng rắn đều bị roi đánh rách, làn da non mịn bị quất phá, huyết từ miệng vết thương chậm rãi chảy xuống…

 

Lúc sau, Trương Phong Dương đem roi đánh càng lúc càng nhanh, càng ngày càng dùng sức, vết roi đỏ tươi bắt đầu từng vết xuất hiện ở trên lưng, trên cánh tay… Tôn Ngữ thống khổ gọi, Trương Phong Dương dừng lại, về phía sau kéo lấy đầu của hắn đặt câu hỏi: “Ngươi yêu ta không?”

 

“Ta không thể yêu ngươi, để cho ta đi” Tôn Ngữ thống khổ nói.

 

Trương Phong Dương nghe câu trả lời của Tôn Ngữ tức giận đến phát cuồng! Theo sau “Đoàng đoàng đoàng” liên tục vài lần hung hăng quật, Tôn Ngữ phía sau lưng cùng cánh tay sớm thương tích đầy mình.

 

“Còn đi hay không?” Trương Phong Dương hung tàn nhìn chằm chằm Tôn Ngữ đã muốn vô lực thân thể đầy vết thương hỏi “Ô ô!” Tôn Ngữ kiên trì không nổi.

 

“Không nói đúng không, tốt lắm!” Trương Phong Dương tức giận hướng về phía trên đùi Tôn Ngữ thô bạo kéo… Tôn Ngữ ôm bụng thống khổ quỳ rạp trên mặt đất nhận thức roi kia một chút một chút hung hăng đánh hướng chính mình, Tôn Ngữ cảm thấy được bụng của mình đau quá.

 

“Trương Phong Dương! Ngươi điên rồi! Thế nhưng ngay cả đại thúc đang mang con của mình cũng không buông tha! Ngươi như thế nào trái tim độc ác, hạ thủ được?”

 

“Không được đánh đại thúc! Hắn mang thai hài tử của ngươi, ngươi không thể đối hắn như vậy “, Trương Cuồng cùng Tiêu Mặc bị đánh miệng sùi bọt mép, bọn họ xem Tôn Ngữ bị đánh thành như vậy thực đau lòng.

 

“Bịt miệng bọn chúng lại cho ta! Ầm ĩ muốn chết!”

 

Trương Phong Dương muốn đem đại thúc của mình giấu đi, giấu thật kĩ… Chỉ cần đại thúc nhìn một mình mình là đủ rồi, trước kia là chính mình rất dốt nát, ngu ngốc hồ đồ giải khai xiềng xích cho đại thúc, cho hắn cơ hội chạy trốn, hiện tại sẽ không.

 

“Ha ha ha ~” Trương Phong Dương nhe răng cười, sau đó đem roi ném xuống đất, trong lòng điên cuồng nghĩ; đại thúc luôn trốn làm sao bây giờ nha, đại thúc có chân nha, nếu chân đại thúc bị chặt đứt, hắn sẽ không thể ly khai, như vậy hắn đi không được, hắn đi không được, liền không thể không ở bên cạnh mình, cũng sẽ không chán ghét ta… Liền từ bên cạnh cầm lên một cái ghế dựa, hung hăng hướng đùi phải Tôn Ngữ đập xuống, chỉ nghe ‘Răng rắc’ một thanh âm vang lên!”A! ! !” Tôn Ngữ rốt cuộc nhịn không được rưng rưng tê tâm liệt phế gào lên.

 

Tôn Ngữ cảm thấy được đùi phải của mình đã không còn tri giác, giống như xương cốt chặt đứt, Tôn Ngữ bị đánh đến nỗi nhãn mạo kim tinh (mắt hiện lên sao), đầu óc choáng váng đều phiếm mơ hồ, đặc biệt bụng đau đến mức đã muốn không cách nào hình dung, đau đến toàn thân tê liệt mất cảm giác đau đớn, sau huyệt giống như đổ máu, cả người thật giống như sắp mất đi tri giác, mà ngay cả linh hồn cũng sắp muốn ra khỏi xác…

 

Tôn Ngữ biết đùi phải của mình đã bị chặt đứt, nhưng đau chân so ra cũng không bằng đau bụng, bụng đau quá, dưới thân huyết không ngừng chảy, Tôn Ngữ thoáng khôi phục thần chí, thấy Trương Phong Dương đứng ở trước mặt hung ác nhìn mình chằm chằm, bản năng đem thân thể lui thêm hơn, huyết sớm nhuộm đầy dưới thân cùng sàn nhà, Tôn Ngữ đau đớn xoa bụng nghĩ thầm chính mình chỉ sợ là đã động thai khí, thương tổn bọn nhỏ trong bụng, không biết mình còn có thể hay không sinh hạ bọn nó; đám tiểu quái vật thực xin lỗi… Ba ba đau quá, không biết còn có thể hay không sinh hạ các ngươi ra đây, ba ba đau quá, đau đến sắp chết, có lẽ không thể cho các ngươi sinh mệnh cùng quan tâm chiếu cố, nhớ rõ lần sau làm người, phải tìm một gia đình ấm áp, một ma ma cùng ba ba ôn nhu…

 

Trương Phong Dương trong lòng không ngừng tà ác rít gào! Trong lòng chỉ có một ý tưởng chính là ! Chúa tể cùng độc chiếm, làm cho đại thúc hoàn toàn sợ hãi chính mình, không dám chạy trốn… Trương Phong Dương thanh âm khủng bố hỏi: “Ngươi còn yêu ta không?” Tôn Ngữ đã đau đến không thể trả lời, hắn đã muốn ngã xuống trong vũng máu.

 

Tôn Ngữ mơ hồ cảm thấy hai chân bị nâng lên trên vai! Giây tiếp theo, e rằng một vật lớn gì đó muốn vọt đi vào…

 

“Không muốn, chúng ta không thể!” Tôn Ngữ liều mạng di động thân thể, rời xa xâm phạm của Trương Phong Dương, trước kia không biết coi như xong, Tôn Ngữ tuyệt đối không thể để cho mình cùng đệ đệ loạn luân với nhau, Tôn Ngữ dùng hết khí lực toàn thân hô to run rẩy đích nói; “Chúng ta không thể này, Phong Dương, tiểu Phong Dương của ta, ta là ca ca của ngươi, ngươi là đệ đệ của ta nha! Phong Dương ta là ca ca của ngươi Phong Diệu nha!”

 

Tôn Ngữ ngất đi…

 

Ca ca! Trương Phong Dương tâm đều đang run rẩy, hắn chính là một ác ma bạo lực không có nhân cách, đại thúc là ca ca của ta, đại thúc chính là ca ca ruột mà ta từ nhỏ yêu say đắm nhưng không cách nào nói ra khỏi miệng! Đại thúc là ca ca mà ta đau khổ tìm kiếm nhiều năm, ta thương hắn, ta đang làm chuyện súc sinh gì vậy! Trương Phong Dương trước mắt tất cả mới trước đây đều là bộ dáng của ca ca, cho dù đại thúc lớn lên tuyệt không giống ca ca của ta, hay là đại thúc giống ca ca, đều đã làm cho mình muốn khóc, muốn điên cuồng yêu, nghĩ muốn vĩnh viễn ở bên cạnh ca ca làm nũng, Tôn Ngữ là ca ca của mình, nhưng ta đối ca ca của ta đang làm gì vậy? Trương Phong Dương đau lòng ứa máu, ta là súc sinh sao? Ta đã phạm những chuyện gì, ta bắt buộc ca ca của ta, ca ca xinh đẹp từ nhỏ rất yêu thương mình, ta cuối cùng lại đánh hắn, ta đang làm gì vậy? Trương Phong Dương đã muốn điên rồi, Trương Phong Dương nắm lấy tóc, hắn đã muốn hỗn loạn

 

Tôn Ngữ khó nhịn thống khổ cuộn mình trên mặt đất, toàn thân đang run rẩy, thần tình mồ hôi lạnh, tay che ở trên bụng, huyết ở hạ thân càng chảy càng nhiều… Thời điểm Tiêu Mặc chú ý thấy Tôn Ngữ có gì đó không ổn, mặt Tôn Ngữ đã trắng bệch tựa như tờ giấy trắng ngay cả chút tơ máu cũng không có.

 

“Trương Phong Dương ngươi này thằng khốn! Vương Bát đản! Hắn mang thai hài tử của ngươi ngươi tại sao có thể hạ thủ được! Trương Cuồng cùng Tiêu Mặc giãy ra khỏi bảo tiêu, hung hăng vả vào mặt Trương Phong Dương một cái,

 

” Đại thúc là người tốt như vậy, ngươi không thể đạp hư hắn như vậy, ngươi này thằng khốn!”

 

” Đại thúc phải sinh! Nước ối đều bị vỡ!”Tiêu Mặc ôm lấy Tôn Ngữ trong vũng máu tay đều đang run rẩy,

 

” Nhanh lên! Đưa đến bệnh viện!”

 

Trương Phong Dương nhìn Tôn Ngữ đau đến ngất xỉu đi biết mình đối Tôn Ngữ đã hạ thủ quá nặng, lập tức đẩy Tiêu Mặc ra ôm lấy Tôn Ngữ vào trong ngực, muốn nhìn một chút đại thúc của mình như thế nào, chỉ thấy người trong lòng người đã hôn mê, trên mặt mặt mũi bầm dập, toàn thân cao thấp có thể dùng vô cùng thê thảm để hình dung, hai tay ôm bụng, biểu tình phi thường thống khổ.

 

Trương Phong Dương trong lòng cả kinh, hắn hoàn toàn thanh tỉnh, Tôn Ngữ là ca ca của mình, chính mình tựa như súc sinh không sâu không cạn đánh hắn, nhất định là thương tổn, động thai khí, bọn nhỏ trong bụng bị thương, ca ca hiện tại đang mang thai làm sao chịu đựng được! Trương Phong Dương tâm như gần chết, trên tay chỉ cảm thấy một mảng máu tươi ướt sũng nhiễm đỏ hai tay của mình, cũng lưu đầy trên mặt đất từng mảng lớn màu đỏ, màu rất đỏ…

 

 

3 thoughts on “[Đam Mỹ] Ngược Ái Chi Luyến – Chương 66

Leave a Reply