Nhân thầnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 12

Bookmark

♣Chương 12♣

Nửa tháng sau, Lạc Trường Không về tới trong tổng đà của nghĩa quân, đó là một cứ điểm bí mật thiết lập tại thanh sơn trùng trùng, bốn phía đều có vách đá huyền nhai (vực thẳm) cùng sông lớn hiểm yếu có thể dựa vào, dễ thủ khó công.

Lâm Tả Ngọc cùng Phương Sử ngơ ngác nhìn cứ điểm thật lớn này, nhìn thanh sơn trùng trùng lên xuống, hai người bọn họ nửa đời cũng chưa từng bước ra một cái thế giới như vậy quả thực đều sợ ngây người. Lại thấy Lạc Trường Không phía trước quay đầu lại cười nói: “Như thế nào? Chỗ này của ta có thể vừa mắt được nhị vị đại nhân không?”

Sau khi nói xong đợi thật lâu không thấy trả lời, Lạc Trường Không kỳ quái, nhìn lại, chỉ thấy Lâm Tả Ngọc ngẩng đầu lên cao, phát ra một tiếng thét dài thẳng tới chín tầng mây, hắn thập phần trung khí (hào hứng), tiếng thét dài xa xôi quanh quẩn, trong lúc nhất thời, tiếng thét to như vậy làm cho vô số chim chóc  trong núi rừng  vỗ cánh bay ra. Vài nghĩa quân vẻ mặt đều khẩn trương chạy tới, một bên hét lớn: “Chỗ nào đâu chỗ nào đâu? Sao còn chưa tới buổi tối mà khiếu nguyệt (thú hú trăng) đã đến? Kêu lớn tiếng như vậy, khẳng định không phải một con bình thường, ở đâu ở đâu?”

“Bọn họ nói… Là ta sao?” Lâm Tả Ngọc ngừng thét dài, trợn mắt há hốc mồm nhìn mấy người kia mang theo trường thương đại đao, lúc này mới được tham kiến nghĩa quân của Lạc Trường Không. Chợt nghe Phương Sử nở nụ cười, một bên nói: “Đúng vậy, chính là ngươi a, Lâm hộ vệ, bọn họ tưởng ngươi trở thành lang (sói), một loại khiếu nguyệt lang trên đỉnh núi, ha ha ha…”

Thời gian dài như vậy tới nay, mọi người vẫn là lần đầu tiên nghe thấy tiếng cười của y, hơn nữa tiếng cười thoải mái như vậy, không khỏi đều vừa mừng vừa sợ, thầm nghĩ Lâm Tả Ngọc cùng mấy người nghĩa quân kia phối hợp rất ăn ý, nếu không sao có thể khiến cho Phương đại nhân nghiêm cẩn (nghiêm khắc, cẩn thận) cười được?

Thế sự bất thường thiên ý khó khăn, tình hình cho tới bây giờ, Phương Sử cũng chỉ có thể thích ứng trong mọi hoàn cảnh. Nhất là lúc y nhìn thấy trên quan đạo (đường) nạn dân tha nhi mang nữ (ý nói đến gánh nặng cuộc sống) không đếm nổi, về điểm này áy náy đối với Long Phong liền toàn bộ thay thế bằng thất vọng cùng phẫn hận của lại trị (quan lại có trách nhiệm với đất nước) đối với Đại Nguyên quốc.

Lạc Trường Không ở trên quan đạo thiết lập lều cứu trợ, nhưng ngân lượng gạo và mì trong sơn trại đều thiếu thốn, Phương Sử lúc trước cho hắn bạc đã dùng toàn bộ đều mua lương thực quyên ra ngoài, cho nên đến bây giờ, lều cứu trợ này cũng dần dần là kế khó có thể, mà bách tính chen chúc tới lại càng ngày càng nhiều. Trong đó có các dân chúng chịu nạn thiên tai ở các châu tỉnh mà lúc trước Phương Sử thay Long Phong phê tấu chương đã thông qua không ít ngân lượng giúp đỡ.

Điều này làm cho Phương Sử thật sự lắp bắp kinh hãi, kéo bách tính lại hỏi kĩ càng, mới biết được ngân lượng y ban ra ngoài căn bản là không có nửa phần dùng ở trên người dân chúng, đều bị tham quan ô lại lòng dạ hiểm độc vơ vét làm hầu bao của chính mình. Một lời nói ra, Phương Sử đứng ở ven đường trước mắt tối sầm, suýt nữa tức giận mà ngất xỉu, Lạc Trường Không vội vàng đỡ lấy y, trầm giọng nói: “Loại tình huống này phàm là quan trên nhìn không quen, Phương đại nhân cần gì phải lửa giận công tâm, ngươi hãy nghĩ một chút, Hoàng Thượng này thực là một người thông minh, hắn có thể không rõ hôn ám lại trị bên dưới sao? Nhưng hắn lại không quan tâm chấn chỉnh, làm cho bách tính vốn có thể hưởng thái bình thịnh thế lâm vào trong nước sôi lửa bỏng, ngươi nói, Đại Nguyên quốc này đi xuống như thế, còn có cái gì quang minh để nói, còn có cái gì đạo lý tiếp tục tồn tại, cho nên ta phải phản, phản triều đình phản hôn quân, một lần nữa thành lập thái bình thịnh thế, để cho bách tính đều có thể ăn no mặc ấm, mục đích của ta chỉ đơn giản như vậy.” Hắn một phen cầm tay Phương Sử: ” Phương đại nhân, nhìn xem tại đây dân chúng trôi dạt khắp nơi, thỉnh ngươi buông tâm nguyện thiệt hơn của cá nhân, hảo hảo giúp ta bày mưu tính kế.”

Phương Sử trầm mặc, mấy ngày nay ở chung, y đã biết Lạc Trường Không là một người phi thường thông minh, hắn là một người hiếm có theo dân chúng, đem khó khăn của dân chúng để ở trong lòng,  mà lại có lời nói nhiệt huyết, vô luận như thế nào, hắn là người lựa chọn tốt thay thế Long Phong. Tuy rằng theo tâm lý cá nhân, Phương Sử cũng không phải hy vọng Long Phong bị người khác thay thế như vậy, nhưng mắt thấy các nạn dân này mắt bộc lộ chờ đợi xanh xao vàng vọt, trẻ con hài tử bởi vì đói bụng mà gào khóc kêu la, tim của y hoàn toàn rung động, kiên định quay về cầm tay của Lạc Trường Không, y nói từng chữ từng từ: “Ta đáp ứng ngươi, chúng ta lật đổ Đại Nguyên vương triều mục nát hôn ám này, khôi phục thanh minh chính trị, trời đất tươi sáng.”

Nhiều ngày trôi qua như vậy, thái độ của y thủy chung bất định, khiến Lạc Trường Không trong lòng cũng luôn bất an, hiện giờ hai người rốt cục cũng cùng chung nhận thức, không khỏi làm cho hắn phi thường hưng phấn, nhìn nghĩa quân hôm nay phát cháo xong, hai người mới quay lại sơn trại, bởi vì rất nhiều nạn dân cảm niệm đại ân của Lạc Trường Không, hơn nữa bất mãn đối với triều đình, cho nên quân khởi nghĩa lớn mạnh không ít, chỉ cứ như vậy, người cần ăn cơm đã gia tăng rất nhiều, hơn nữa đại đa số đều là thanh tráng hán tử, có thể ăn khỏe, bởi vậy Lạc Trường Không cùng Lâm Tả Ngọc Phương Sử thương nghị một chút, quyết định thừa dịp cơ hội Tân Châu thành gần đó bộ phận dân chúng tiểu bạo động bạo phát, chiếm lĩnh toàn bộ Tân Châu thành.

Hành động lần này hết sức thuận lợi, quân đội của Đại Nguyên quốc tuy do Tề Anh huấn luyện dẫn đầu được nước láng giềng chung quanh gọi là Đại Nguyên kị binh lại thất bại khiến người thua chạy như cỏ lướt theo ngọn gió. Chỉ vì đội quân Châu Huyền hộ thành  này, lại đắm chìm cuộc sống ngợp trong vàng son mà mỗi người trở thành đậu hủ không đứng dậy nổi (ý nói ăn chơi quá mức khiến người trở nên yếu đi), sao có thể chịu được tấn công của đội quân tinh nhuệ dưới tay Lạc Trường Không. Thời gian chưa đến ba ngày, Tân Châu thành bị hạ gục, lúc quan viên trong thành hành trang gói tiền muốn bỏ trốn mất dạng thì bị nghĩa quân bắt được. Lạc Trường Không tịch thu toàn bộ tài sản của bọn họ, sau đó thả người đi, vì theo lời hắn nói, hắn muốn cho đám sâu mọt này cũng nếm thử tư vị ven phố ăn xin ăn không đủ no mặc không đủ ấm.

Việc đầu tiên vào thành chính là mở kho lúa phóng lương, vừa mở kho lúa, Lạc Trường Không cùng Lâm Tả Ngọc Phương Sử liền không khỏi giận dữ, Phương Sử oán hận nói: “Đây là quan phụ mẫu sao? Quả thực so với con chuột to lớn tham lam nhất còn hơn, thật đáng giận.” Nguyên lai lương thực trong kho lúa kia chất đống như núi, bên trong còn có một vài sổ sách, viết rõ thông tin nghiệp quan (thương nghiệp quốc doanh) cấu kết nâng giá lương thực lên ào ào, gần đây nhất, không biết đám tham quan này đã cướp đoạt bao nhiêu bạc vào trong túi tiền.

Lạc Trường Không cũng căm giận nói: “Thật giận, đáng giết, lúc trước không nên thả bọn họ đi.” Chính là hối hận thì thời gian đã quá muộn. Chỉ có Lâm Tả Ngọc không rõ cho nên còn kỳ quái nói: “Phương đại nhân, ta không rõ, kỳ thật Tân Châu thành coi như là khu vực thiên tai, làm sao có thể có nhiều lương thực như vậy?” Hắn vẫn là theo thói quen gọi Phương Sử Phương đại nhân, bất quá Phương Sử cũng đành tùy hắn.

Phương Sử lắc đầu nói: “Kỳ thật Đại Nguyên quốc lớn biết bao, khu vực gặp thiên tai dù sao cũng là số ít, quan lại cùng quan viên địa phương, phú thứ (dân giàu có) cấu kết, vận lương giá cao bán ra, ở giữa lấy tiền lời tư lợi, cho nên phú thứ địa phương này cho dù không có gặp thiên tai, nhưng cuộc sống của bách tính vẫn là sưu cao thuế nặng không thể chịu nổi gánh nặng.” Vừa nói như vậy, Lâm Tả Ngọc mới hiểu được.

Lần này nguy cơ lương thực xem như hoàn toàn giải quyết, bách tính nhìn thấy bộ phận nghĩa quân  nhân nghĩa như thế, đều một lòng cảm động đến rơi nước mắt bôn tẩu bẩm báo, nhất thời người từ bốn phương tám hướng đều đến quy phục, trong khoảng thời gian ngắn, nghĩa quân của Lạc Trường Không liền  lớn mạnh gấp hai ba lần, bọn họ sấn nhiệt đả thiết (rèn sắt khi còn nóng – ý nói tranh thủ thời cơ), lại một đường đoạt được ba đại thành Cổn Châu, Ly Châu, Thượng Châu, thực lực tăng vọt, mặc dù không thể so sánh cùng quân đội của triều đình, nhưng cũng không cần giống như tình cảnh lúc trước chỉ có chạy trốn, nhưng kỳ quái chính là, nghĩa quân ở trong này nhiệt náo nghiêng trời lệch đất, nhưng triều đình bên kia giống như không hề hay biết, nửa điểm động tác cũng không có.

Nhiều nơi tại Lạc Hà sơn giữa Tân Lục, bông tuyết tinh mịn bay bay. Lại lúc rơi xuống trên mặt đất là lập tức vô tung tích. Loại hàn tuyết đầu xuân này, dù mùa đông đã qua nhưng vẫn phủ toàn bộ dày đặc cùng lạnh như băng.

Phương Sử mở cây dù bằng giấy dầu (giấy không thấm), ở trên sơn gian đường nhỏ chậm rãi đi tới, thềm đá uốn lượn thông hướng đến một loạt kiến trúc bí ẩn, kia là đại bản doanh của bọn họ, một khi quân đội chống lại triều đình, thất lợi hoặc bại trận rốt cuộc vẫn có một đường lui.

Bông tuyết nhỏ vụn rơi xuống trên quần áo, trong giây lát liền hóa thành một giọt nước đọng nho nhỏ, xuân hàn tháng hai se lạnh xuyên thấu qua áo choàng đơn bạc xâm nhập vào da thịt, làm cho y nhẹ nhàng run rẩy.

Hồi tưởng lại lúc lạc đường ở trong rừng cây, trên người cũng rét lạnh như vậy, là người kia thay y phủ thêm kiện áo choàng ấm áp, khiến y cả người đều ấm lên.

Chính là hiện giờ, người năm đó tự tay vì mình phủ thêm áo choàng kia đã sớm xa cách hơn ngàn dặm, chỉ còn lại tia lo lắng năm đó đọng ở trong lòng.

Phương Sử ngẩng đầu nhìn về phía kinh thành, ánh mắt lướt qua thiên sơn vạn thủy, tựa hồ thấy được trong cung điện tịch liêu người càng thêm tịch liêu.

“Long Phong, ngươi hiện tại đang làm gì vậy? Không phải là còn hận ta chứ?”

Khe khẽ thở dài, Phương Sử hai tay đan lại, cười khổ lẩm bẩm: “Có lẽ ngươi lúc hận ta, giống như ngươi hận phụ hoàng của ngươi, bởi vì ta lừa gạt ngươi hai lần, ngươi đã nói ta là người duy nhất có thể lừa gạt qua ngươi, ha hả, Long Phong, ngay lúc đó ngươi nhất định là nổi trận lôi đình.”

Tiếng cười khổ dần dần chuyển thành một tia nghẹn ngào: “Ngươi có biết ta rất nhớ ngươi không? Ngươi có biết ta nhớ ngươi, đối với ngươi ôm áy náy, một lòng mỗi ngày đều trôi qua trong đau khổ dày vò không? Ta nợ ngươi, đến tột cùng khi nào thì có thể trả lại cho ngươi, cho dù là chết ở trong tay ngươi, ta cũng hiểu, cũng cam tâm tình nguyện a.”

Trước mắt đã ở cuối thềm đá, Phương Sử tái liếc mắt nhìn phía kinh thành một lần nữa, lại rốt cục vẫn là nhắm mắt lại.

“Cứ như vậy đi, Long Phong, ta chờ ngươi tự tay thu hồi món nợ ta thiếu của ngươi, nếu… Nếu ngươi cũng ngẫu nhiên nhớ tới ta… Quên đi, chuyện cho tới bây giờ còn có cái gì có thể chờ mong chứ? Kỳ thật ngay cả chính mình, cũng không biết đang nói cái gì.”

Y buông cây dù, ống tay áo run lên run rẩy, bước đi vào trong phòng.

“Phương đại nhân ngươi đã trở lại.” Từ trong phòng một nữ tử xinh đẹp chạy đến, mặc xiêm y vải thô, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng rất đáng yêu linh động: ” Bách tính dưới chân núi cùng trong thành thế nào? Chúng ta trên núi năm nay  qua một năm trù phú a, ta ngay cả cá cùng thịt đều được ăn.”

Phương Sử nhìn nử tử đáng yêu này lộ ra mỉm cười: “Bách tính cũng không khác, Lạc tướng quân cố ý để cho ta quay về xem mọi người lâu nay như thế nào, các huynh đệ lập tức tấn công Liên Châu thành, ta vừa mới dẫn dắt vài huynh đệ ven đường phân phát lương thực, ai, năm trước mùa đông trời rơi vài trận tuyết, đáng nói tuyết lại rơi đúng thời điểm năm được mùa, hy vọng là đầu năm nay có thể tốt hơn, để cho bách tính cũng bớt chịu khổ một chút.”

Linh Nhi bĩu môi: “Coi như hết, đầu năm tốt như thế nào, nhiều lương thực một chút, còn không đều là bị cẩu hoàng đế trong kinh thành cùng cẩu quan lại địa phương bóc lột, hừ hừ, Đại Nguyên vương triều một ngày bất diệt, bách tính liền một ngày cũng chưa từng có ngày lành.”

Phương Sử trong lòng cứng lại, tuy rằng sớm biết thanh danh hoàng đế của Long Phong ở trong cảm nhận của dân chúng có thể là đống bê bối, nhưng nghe Linh Nhi nói ra lời như thế, y vẫn như cũ cảm thấy đau lòng. Ánh mắt kinh ngạc nhìn ngọn lửa cháy trong lò nướng, trong lửa kia giống như lại xuất hiện mỗi một biểu tình của Long Phong vui cười tức giận mắng chửi.

Linh Nhi thấy y lâm vào trầm tư, cũng không nói nữa, nghĩ nghĩ nhưng vẫn là nhịn không được, lặng lẽ nhích thân mình lại gần hướng bên tai Phương Sử, vẻ mặt thần bí hỏi: “Phương đại nhân, người kia… Long Phong là ai a?”

‘Long Phong’ hai chữ này nói ra, Phương Sử trên mặt lập tức biến sắc, rùng mình xoay người lại, y lạnh lùng nói: “Linh Nhi, làm sao ngươi biết Long Phong? Chẳng lẽ có người xưng tên là Long Phong đến tìm ta sao? Hắn… Hắn ở nơi nào?” Nói xong lời cuối cùng, trong giọng nói đã hơi hơi run rẩy.

Linh Nhi bị y làm hoảng sợ, vội vàng lắc tay nói: ” Không có không có, ta… Ta bất quá hỏi một chút mà thôi, bởi vì ngươi mỗi lần đi phát lương cho bách tính, đều không dùng danh hào của mình, chung quy chỉ nói là một người tên gọi Long Phong làm việc tốt, hơn nữa ngươi ở trong núi buổi tối lúc ngủ, mỗi ngày đều trong giấc mộng gọi hai chữ này.”

Tiểu nha đầu lại ra vẻ thần bí áp sát: “Phương đại nhân, nói thật đi, Long Phong có phải tình nhân của ngươi hay không a? Trừ tình nhân, còn ai có thể làm ngươi nhớ mãi không quên như vậy?”

Phương Sử nhẹ nhàng thở ra, chợt cảm thấy một lòng trở nên chua sót vô cùng, y tự giễu cười khổ một chút: Đúng vậy sao? Nguyên lai ta trong lúc ngủ mơ cũng không quên gọi lên tên của người đó sao?”

“Đương nhiên, ngươi mỗi lần kêu tên của nàng, đến cuối cùng bộ dáng cũng thực thương tâm.” Linh Nhi vỗ ngực: “Ta thề, ta toàn bộ cũng nghe được, chẳng qua không dám đi vào đánh thức ngươi, lão gia chúng ta nói qua, nếu như bị ‘bóng đè’ đè nặng lời nói, chỉ có thể chờ người nọ tự mình tỉnh lại, nếu không nửa chừng đánh thức hắn, sẽ làm hồn phách của hắn vĩnh viễn ở lại trong mộng.”

Phương Sử gật gật đầu: “Đúng vậy, ta cũng nghe qua loại cách nói này, không liên quan, Long Phong… Người đó là một bằng hữu phi thường tốt của ta, chúng ta thời gian rất lâu chưa từng gặp mặt, cho nên ta mới có chút nghĩ nhớ người đó mà thôi.”

Y đáp cho có lệ sao có thể giấu được Linh Nhi quỷ quái tinh ranh, tiểu nha đầu bĩu môi nói: “Coi như hết, Phương đại nhân ngươi lại gạt ta, tuy rằng ta còn nhỏ, nhưng ta cũng biết bằng hữu căn bản sẽ không nhớ tới hàng đêm phát mộng. Ai nha, vị tỷ tỷ kia nhất định là phi thường phi thường xinh đẹp, mới có thể làm cho Phương đại nhân ngươi vướng bận như vậy, bất quá thật kỳ quái a, tên của nàng tựa như một cái tên của nam nhân vậy nhưng cũng không liên quan, từ xưa đến nay cũng không ít cha mẹ nuôi con gái như con trai đúng không?”

Phương Sử dở khóc dở cười, đang không biết trả lời như thế nào, bỗng nhiên ngoài cửa xông tới một nam nhân cả người đầy huyết, nhìn thấy y chỉ nói một câu: “Phương đại nhân, triều đình… Quân đội của triều đình đã đến đây…” Liền ngã trên mặt đất, trong ánh mắt kia còn tràn ngập kinh sợ.

Phương Sử đứng lên, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch, y nhìn bên ngoài tuyết mịn loạn bay, trong lòng chớp mắt đã muốn chuyển xoay trăm ngàn cái ý niệm trong đầu, cuối cùng toàn bộ hóa thành một tiếng thở dài.

Y ngồi xổm người xuống, thay người tới báo tin kia bắt mạch, phát hiện mạch đập của hắn còn rất nhỏ yếu, y lý chi đạo (hiểu biết y thuật) của y cũng không quá sâu, chỉ là thấy người này còn hơi thở, trong lòng phát giác cơ hội sống của người này  còn một ít. Vội cho Linh Nhi đi tìm đại phu, y nơi này nhanh chóng chạy tới trước sơn trại tập hợp mọi người lại.

Trong đại sảnh rất nhanh liền tụ đầy người, đưa mắt nhìn lại, toàn bộ đều là lão yếu phụ nữ và trẻ em, điều này cũng khó trách, thanh niên trai tráng đều theo Lạc Trường Không đi thủ vệ đoạt thành trì, sơn trại dựa vào nơi hiểm yếu, căn bản không để lại bao nhiêu người.

Không ai nghĩ đến sẽ là một cái kết cục như thế này, quân đội của Tề Anh giống như thiên binh từ trên trời giáng xuống, trước đó mật thám của bọn họ thế nhưng lại không có nửa phần tin tức.

Phương Sử biết hiện tại không phải lúc tò mò dò xét nghiên cứu, đại quân triều đình  đã đến, khiến cho trong lòng y tràn ngập bất an, quân đội như vậy, đã nghĩ không phải ‘binh quý thần tốc’ có thể hình dung.

Ở trước mặt bọn họ, cái gì đoàn kết thủ vững, phẫn nộ cừu hận đều không có ích, có lẽ là Long Phong vẫn kiêu ngạo hơn nữa tin tưởng Đại Nguyên vững chắc ở trong tay hắn sẽ không mất nước, Phương Sử không phải không thừa nhận, bọn họ đúng là có bản lĩnh làm người ta trong lòng run rẩy.

Có lẽ ba tòa thành của Lạc Trường Không hiện tại đã muốn đều thành cô đảo, có lẽ bọn họ một chút tin tức cũng không có, Phương Sử ở trong phòng bước chân thong thả không ngừng bước đi, cuối cùng mới miễn cưỡng cười an ủi trước một đám người tràn ngập bất an.

Chính là, ngay cả y cũng không tin lời của mình, y không biết người có người không đơn thuần chất phác vì mình mà tạm thời an tâm.

Trả lời quyết định hay không, lời  của Phương Sử còn chưa nói hết, một kẻ mà y phái ra đi đến ba tòa thành trì báo tin cho nghĩa quân nghiêng ngả lảo đảo liền đột nhiên vọt tiến vào.

Trong tay của hắn giơ một phong thư, tuyệt vọng lớn tiếng nói: “Hết rồi, Phương đại nhân, toàn bộ hết rồi, cả ngọn núi đều bị đại quân vây quanh, tứ phía đều là doanh trại, chừng mấy chục vạn người, mà ngay cả một con ruồi bọ cũng không thể bay ra ngoài, chúng ta hết rồi, Phương đại nhân, thủ lĩnh bọn họ cũng đều xong rồi, ô ô ô…” Nói xong lời cuối cùng, người hán tử này thế nhưng lớn tiếng khóc lên.

Nam nhi hữu lệ bất khinh đạn (có nước mắt nhưng không dễ dàng rơi), nếu không phải tới tình huống một đường sinh tử cùng tuyệt vọng cực độ, một đại nam nhân sao có thể trước mặt mọi người rơi lệ khóc rống.

Phương Sử biết trong lòng y dày vò, nhưng không thể không cứng rắn ngẩng mặt nói: “Nói bậy, còn dám nhiễu loạn quân tâm, trước khi quân pháp xử trí, đại thủ lĩnh cùng nhị thủ lĩnh với năng lực của hai người bọn họ, các ngươi ai không biết qua, há là thường nhân, có lẽ bọn họ hiện đang cùng Đại Nguyên quân đội đẫm máu chiến đấu hăng hái. Hiện tại còn chưa tới một khắc cuối cùng, chúng ta trong sơn trại tứ phía đều có nơi hiểm yếu có thể dựa vào, quân đội của triều đình cường hãn đi chăng nữa, muốn bắt chúng ta, cũng là chuyện không thể nào, hiện tại việc chúng ta phải làm, chính là tử thủ tại chỗ này, chờ đại thủ lĩnh cùng nhị thủ lĩnh phá vây mà ra.”

Một phen lời nói này làm cho trên mặt mọi người một lần nữa có chút sáng rọi, nhưng mà hán tử cầm thư kia lại liều mạng lắc đầu nói: “Không có khả năng đâu Phương đại nhân, ô ô ô, ta vừa mới xuống núi lúc bị bắt, Đại tướng quân của đối phương để cho ta cầm phong thư này đưa cho ngươi, còn nói… Còn nói ba tòa thành của chúng ta đều bị công phá… Ô ô ô…” (thằng cha phá hoại *lườm*)

Phương Sử giống như hồi đòn nghiêm trọng, ngồi ở trên ghế suýt nữa ngã, y thật không ngờ Lạc Trường Không cùng Lâm Tả Ngọc thế nhưng lại bị phá thành nhanh như vậy, điều này sao có thể, Tề Anh cùng Long Phong kia cũng bất quá  chỉ là người mà thôi.

Lại nghe  hán tử phía dưới kia vừa khóc vừa nói: “Người nọ nói, nói là đã để cho rất nhiều binh sĩ hoá trang thành bộ dáng của nạn dân, trà trộn vào trong thành của chúng ta, trong thành kia mỗi ngày đều tiếp thu sổ sách với ngàn kế tính toán cho nạn dân, làm sao có thời giờ xem xét điều tra, bởi vậy bỗng nhiên phát động đánh bất ngờ, nội ứng ngoại hợp tiếp tục ra tay trong bóng tối.”

Hắn nói xong, Phương Sử đã mồ hôi lạnh thấu quần áo, y thật không ngờ Long Phong cùng Tề Anh thế nhưng dùng loại thủ đoạn hèn hạ này, thật không ngờ chính mình ba người một lòng thầm nghĩ làm cho bách tính sống khá giả một chút, cuối cùng dĩ nhiên là thua trong tay “Nạn dân”.

Khó trách mỗi ngày nạn dân đều nhiều như vậy, y cười thảm một chút, thì thào lẩm bẩm: “Hảo… Thủ đoạn thật ác độc, Long Phong, Tề Anh, có… Có các ngươi…” Nghĩ đến tình cảnh hiện tại của Lạc Trường Không cùng Lâm Tả Ngọc , y một lòng liền muốn giống như xuất huyết (phun ra máu).

“Mọi người nghe kỹ, nếu tới tình cảnh này rồi, không phải bọn họ chết thì chính là chúng ta chết, dù sao cũng vậy, vì sao không hợp lại liều mạng với bọn họ, cho dù chúng ta không tạo phản, cho dù chúng ta làm lương dân ngoan ngoãn, cuối cùng không phải chỉ có thể đói đông lạnh giá mà chết sao?” Phương Sử phẫn nộ rống.

Tâm tình của y rốt cục cảm hóa được nhất chúng phụ nữ và trẻ em, mọi người theo y thẳng cổ họng kêu: “Đúng vậy, Phương đại nhân nói đúng, cùng bọn họ liều mạng, cùng quân đội của triều đình liều mạng.”

Vì thế vội vàng an bài mọi người vận chuyển lăn cây lôi thạch, Phương Sử chọn trong những người liều mạng  , cuối cùng tuyển ra một trăm người trung niên coi như cường tráng, y phân một trăm người này thành năm đội, ngày đêm không ngừng ở trên tường vây sơn trại tuần tra.

Đợi cho mọi việc an bài thỏa đáng, trở lại trong phòng đã là thời gian nửa đêm, Linh Nhi thấy y trở về, vội vàng cấp tốc đun chút nước ấm, hâm nóng đồ ăn cho y.

Phương Sử nhìn nhiệt khí bốc lên hôi hổi, cười khổ nói: “Linh Nhi a, từ hôm nay trở đi chúng ta phải tiết kiệm một chút, nếu không trong sơn trại thiếu lương thảo , chỉ sợ rất nhanh sẽ…”

Y không nói gì thêm nữa, chỉ có trong lòng y rõ ràng, lương thảo còn thừa trong sơn trại không đủ cho bọn họ duy trì một tháng, quân đội triều đình cho dù không phát động công kích, vây cũng có thể vây tử bọn họ.

Linh Nhi không nói lời nào, Tiểu cô nương trong lòng cũng biết, yên lặng cúi đầu, nửa ngày chờ Phương Sử buồn buồn lo lo cơm nước xong, mang tới lá thư gần trên bàn, đưa cho Phương Sử.

Phương Sử run rẩy tiếp nhận lá thư này, ban ngày y không dám ở trước đông người đọc, vì sợ chính mình ở trước mặt mọi người thất thố, khiến cho khủng hoảng, y biết phong thư này là Long Phong viết cho mình, cũng chỉ có thể là hắn viết cho mình, mặc dù suy nghĩ một chút nội dung bên trong phong thư này, suy nghĩ một chút nam nhân kiêu ngạo kia không bằng lòng tin tưởng bất luận kẻ nào lại vì mình phá lệ, nghiến răng nghiến lợi, khắc cốt thống hận viết xuống phong thư này như thế nào, tim của y trong nháy mắt bị cuộn thành một đoàn.

Trên phong thư không có một chữ, nhưng mà dường như vô tận hận ý đều hiện ra trên giấy.

Hàm răng Phương Sử  đều lẩy bẩy run rẩy, một đôi tay tựa như lá rụng giữa gió thu, chậm rãi mở phong thư kia ra, bên trong chỉ có một mảnh giấy mỏng manh , mở ra vừa thấy, mặt trên chỉ có mấy chữ to: “Một khi là địch, tái vô địch tình, cùng đồ mạt lộ, Phương quân sư bảo trọng bảo trọng.”

( Tạm dịch : Một khi là địch, không còn tình cảm, đến bước đường cùng, Phương quân sư giữ gin sức khỏe)

Chữ kia chỉ dùng chu sa (*) để viết, nhìn qua một mảnh hồng (màu đỏ) đập vào mắt, dưới chữ còn chảy xuôi vài dòng vết tích màu đỏ, giống như máu tươi đầm đìa.

images

Chu Sa

Phương Sử thì thào tự nói: “Tái vô địch tình, Phương quân sư, Phương quân sư…” Y trong giây lát phun ra một vũng máu trên giấy, Linh Nhi sợ tới mức bỗng nhiên hét ầm lên.

Phương Sử vội vàng ôm chầm Linh Nhi, vất vả dùng khí lực toàn thân mới thốt ra vài từ: “Ta… Không có việc gì, Linh Nhi đừng… Đừng la…” Những giọt mồ hôi lớn trên trán y  cuồn cuộn mà rơi, một lòng như bị đại chuỳ hung hăng đánh trúng, đau đến không thể tự chủ, chỉ có thể ôm Linh Nhi thống khổ cuộn thành một đoàn, giống như con cá rời khỏi nước thở dốc từng ngụm từng ngụm.

Rất lâu sau đó, thẳng đến khi thanh âm Linh Nhi vang lên: “Phương đại nhân, ngươi… Ngươi ôm ta đến nỗi cánh tay đều đã tê rần, ngươi… Ngươi làm sao vậy? Muốn tìm thầy thuốc đến xem hay không?”

Phương Sử buông lỏng tay ra, lại thâm sâu thở hổn hển mấy hơi, Phương Sử miễn cưỡng cười nói: “Linh Nhi ngoan, ta không sao, ngươi đi ngủ đi, ngày sẽ nhanh sáng, ta cũng muốn ngủ.”

Y cố sức duy trì tươi cười cẩn thận đến khi mỗi bước đi của Linh Nhi biến mất phía trước, chờ thân ảnh nho nhỏ kia đi khuất, không còn ai nữa, trong bóng đêm y không còn khí lực giả vờ thoải mái, cả người đều cuộn lại, sau đó từ trên ghế mái tóc đen dần dần lướt xuống, xuyên thấu qua kẽ tóc tản mác , có thể nhìn thấy trên mặt của y đã  tràn đầy nước mắt.

Tay có thể che được miệng, lại không thể che được tiếng nức nở đoạn trường (đứt ruột đứt gan) kia, đêm giá lạnh ánh đèn cô đơn, Phương Sử đang cầm tờ giấy kia đau đau đớn đớn khóc một hồi, trong lòng y tràn đầy tất cả đều là bóng dáng của Long Phong, lại chỉ có thể ở tận sâu đáy lòng không tiếng động từng từ nói ra dày vò  trong lòng của mình.

Vì cái gì viết như vậy, vì cái gì phải cố ý xưng hô ta là quân sư, ta cho tới bây giờ cũng chưa làm qua quân sư cho Trường Không bọn họ, ngươi có biết ta làm như vậy, chỉ là vì không muốn vứt bỏ thân phận thần tử của ngươi hay không?

Ngươi có biết ta rõ ràng không muốn bị người ta coi là Phương đại nhân, lại vẫn ngầm đồng ý để mọi người gọi ta như vậy, chỉ vì được xưng như vậy đồng thời để cho mình có thể dối gạt mình vẫn ở bên cạnh ngươi không? Như thế nào có thể, ngươi như thế nào có thể câu nói đầu tiên đã đem toàn bộ khổ tâm của ta đánh bại.

Không, không phải ngươi đánh bại ta, là ngày đó ta đánh cắp kim bài, chúng ta hai người nhất định không thể chung đường đúng hay không? Là ta quá ngốc, lòng quá tham, thế nhưng vọng tưởng, vọng tưởng ngươi sẽ bởi vì hiểu ta mà… Mà tha thứ hành động của ta.

Long Phong, ta chưa từng khẩn cầu ngươi tha thứ cho ta, ta chỉ nghĩ muốn… Thầm nghĩ trước ngươi thoáng giải thích một chút, không, ta không tư cách nói như thế, ngươi đã nói qua ‘tái vô địch tình’ không phải sao? Ngươi nhắc nhở ta hiện tại cùng ngươi là thân phận địch nhân phải không? Long Phong… Ngươi có biết ta nhớ ngươi nhiều đến mức nào không? Ngươi lại có biết hay không ngươi nếu so với ta hạnh phúc nhiều lắm, bởi vì người thừa nhận phản bội chịu dày vò chính là ta… Là ta a…

Toàn bộ âm thanh thét gào đều chỉ có thể phát ra dưới đáy lòng , Phương Sử thậm chí không dám để cho tiếng nức nở xuyên thấu qua kẽ tay tuôn ra quá lớn, hiện tại y là chỗ kỳ thác tinh thần của đội nghĩa quân, y quyết không thể để cho bất cứ người nào nhìn thấy mình bộ dáng yếu đuối như thế.

Thời điểm sáng sớm, tuyết ngừng, gió xuân se lạnh thổi qua khắp mỗi ngõ ngách của sơn trại, cây cối cùng cỏ nhỏ chưa phát ra mầm, nhưng cũng đã có chút xanh xanh.

Phương Sử đi trên tường thành, hiện tại sơn trại của bọn họ đã muốn thành một tòa cô gia sơn trại, tứ phía toàn bộ là lều trại giống như những cây nấm to lớn, quan binh này đại khái biết bọn họ không có khả năng ra ngoài tiến công, một đám ở trước lều trại nướng thú săn, từng trận hương khí  rượu thịt theo gió lạnh phiêu đưa lại đây.

Phương Sử nghe được một hán tử bên cạnh “Ừng ực” một tiếng, miệng nuốt xuống nước miếng, thì thào mắng một câu: “Đám súc sinh đáng chết này thế nhưng lại được ăn ngon uống hảo…”

Lời còn chưa dứt, chợt nghe phía dưới có mười mấy người la lớn: “Đầu hàng đi, đầu hàng các ngươi cũng có thể có mấy thứ đó ăn, hương vị thật tốt, thật sự, so với đồ ăn khang (ngũ cốc) trong sơn trại của các ngươi  còn muốn mỹ vị hơn, ha ha ha…” Là tiếng cười tùy tiện của bọn quan binh .

Phương Sử yên lặng xoay người xuống tường thành, y lo lắng chính là, bởi vì trước mắt nạn dân trong ba tòa thành số lượng quá nhiều, lương thực dư trong sơn trại cũng không còn bao nhiêu, qua một cái tân niên (năm mới) trù phú, thừa cũng không nhiều, còn tiếp tục như vậy, bọn họ rất nhanh ngay cả đồ ăn khang cũng không có mà ăn.

Xem ra Long Phong cùng Tề Anh cũng là đối tình huống trong trại như chỉ chưởng (rõ như bàn tay và ngón tay), mười ngày trôi qua, bọn họ cũng không phát động một lần tiến công nào, chính là mỗi ngày ở hạ trại ca múa sung sướng, rượu thịt hoa yến, khiến cho sĩ khí trong sơn trại càng thêm trầm xuống.

Phương Sử cùng đám người hiện tại đã phải mỗi ngày đổi thành ăn hai bữa cơm, ba ngày trước năm người trung niên thật sự nhịn không được đói khát, nhận thấy đối phương mỗi ngày mở tiệc vui vẻ, phòng thủ tất nhiên lơi lỏng, không để ý lời cảnh cáo của Phương Sử, thế nhưng buổi tối trộm tập doanh, kết quả tái không trở về.

Tuy rằng chỉ có năm người, nhưng mà đã muốn tổn thất một cổ lực lượng thập phần lớn trong sơn trại của bọn họ, Phương Sử vừa đau vừa tức, tình thế hiện giờ, chỉ xem bọn họ có thể chịu đựng được đến khi nào mà thôi.

Một ngày sáng sớm, y theo thường lệ đi trên tường thành tuần tra, bỗng nhiên trong màn lều vải địch doanh một vị thiếu niên ăn mặc phong cách tướng quân đi đến.

Hắn nhìn Phương Sử trên tường thành cất cao giọng nói: “Phương đại nhân, chúng ta phụng nghiêm mệnh của Hoàng Thượng , muốn thỉnh Phương đại nhân quay về kinh, chỉ cần Phương đại nhân đáp ứng, mọi người nơi này cũng có thể không giết chết, đương nhiên, tù binh nhất định phải áp tải đi, nhưng ta có thể cam đoan, mặc dù bọn họ là tù phạm, cũng có thể ăn no mặc ấm,  tình cảnh trước mắt trong sơn trại của các ngươi, ta và ngươi đều rất rõ ràng, mong rằng Phương đại nhân suy nghĩ lại…”

Không đợi nói xong, vài trung niên hán tử bên cạnh Phương Sử đã muốn chửi bậy, tướng quân kia cũng không tức giận, thẳng quất ngựa quay đi.

Đã ba ngày trôi qua, trong ba ngày, vẫn không có đợt tấn công nào, tựa hồ quân đội Đại Nguyên đã biết bọn họ tái không có khả năng kiên trì.

Phương Sử nhìn ngoài cửa sổ, mùa xuân đến rồi, nhưng cây cỏ chỉ vừa mới phiếm xanh mà thôi, nếu, y nghĩ chính là nếu, lá cây mầm non đều phát ra rồi, bọn họ có lẽ còn có thể kiên trì thêm vài ngày, lấy lá cây cỏ miễn cưỡng ăn đỡ đói, dù sao quân đội Đại Nguyên chỉ là vây khốn cũng không tấn công.

Nhưng thế thì có cái ý nghĩa gì đâu? Phương Sử ở trong lòng bất đắc dĩ cười khổ: nhiều chi viện vài ngày sau đó tái đầu hàng sao? Hoặc là toàn thể đói chết.

Y lắc lắc đầu, điều này sao có thể, nếu là chính mình, đói chết cũng chỉ là chuyện nhỏ không phải chuyện lớn, quả thật y có thể không chút do dự đi tìm cái chết, nhưng trong sơn trại nhiều lão yếu phụ nữ và trẻ em như vậy, y sao có thể không quan tâm đến sinh tử của bọn họ?

Thở dài, y xoay người xuất môn, đi trên tường thành tái tuần tra một phen, lại bỗng nhiên nghe được bên cạnh đống cây cỏ một tiếng gầm rú hổn hển truyền đến: “Ai nha, ngươi hài tử này như thế nào ngay cả bùn cũng ăn, mau thả xuống, cây cỏ kia căn bản cũng chưa nẩy mầm, không thể ăn a hài tử.”

“Nương (mẹ), ta đói, ô ô ô, hai ngày nay ta chỉ có thể uống nước, ô ô, ta đói a, nương…” Âm thanh trẻ con mang theo ngây thơ đang kêu khóc.

“Vậy ngươi cũng phải nhịn, nếu không sẽ chết nhanh hơn a hài tử.” tiếng khóc của phụ nhân (phụ nữ đã có chồng) truyền đến,  tiếng khóc hỗn loạn  va chạm từng chút vào trái tim của Phương Sử, y nắm tay, nắm đến nỗi các đốt ngón tay cũng trở nên trắng, cuối cùng lại chỉ có thể buông ra, nhắm mắt thở dài một hơi: cứ như vậy đồng ý đi.

4 thoughts on “[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 12

  1. Chậc, đọc lúc a. Ngọc hét lên rùj mn cùng nhau ùa ra hỏj ” ở đâu, ở đâu” là thấy mắc cườj rùj. Z là 2 a sắp gặp dc nhau phảj ko ss? Hy vọng 2a ko ngược nhau quá lâu. Chờ m0ng chương sau cua ss ^^

Leave a Reply