Nhân thầnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 13

Bookmark

♣Chương 13♣

Quân đội trong lều đốt chậu than ấm áp, Phương Sử yên lặng ngồi ở một bên, nhìn ngọn lửa xuất thần nhảy múa.

Màn che lay động, tướng quân trẻ tuổi lúc trước kia đi đến, một vài tên lính đi theo phía sau hắn, phân công nhau cầm mấy cái đại thực hạp sơn son (hộp đựng thức ăn màu đỏ), sau đó đặt toàn bộ thực hạp ở trên bàn, lại yên lặng lui ra ngoài.

Tướng quân trẻ tuổi tên là Văn Thụy, Phương Sử còn ngồi ở nơi đó, hắn nhẹ giọng hô: “Phương đại nhân, lại đây dùng cơm đi.”

Ánh mắt Phương Sử  từ trên ngọn lửa rút về, chuyển qua trên khuôn mặt của hắn, sau một lúc lâu bỗng nhiên lắc lắc đầu: “Ta ăn không vô, tướng quân thỉnh tự mình dùng đi.”

Văn Thụy cười cười, tự mình từ trong thực hạp lấy ra ngoài các món ăn hình thức tinh mỹ, hương khí lập tức phiêu tán đến khắp mỗi ngõ ngách trong lều.

Hắn vừa một bên lấy vài món ăn ra vừa cười nói: “Phương đại nhân, ta rõ ràng biết ngươi đang lo lắng cái gì, yên tâm đi, Đại Nguyên quân đội chúng ta có lẽ hung tàn cường hãn, nhưng vô luận đối địch với mình, đều là thủ tín trọng nặc (nói lời giữ lời) đặt ở vị trí đầu, lừa gạt, mặc kệ là dạng lừa gạt gì, Hoàng Thượng cùng Đại tướng quân cũng không thể dễ dàng tha thứ.”

Phương Sử cười khổ gật đầu: “Ta tin tưởng.” Y lại cúi đầu, sau một lúc lâu mở miệng nói: “Ta muốn biết bọn họ thế nào, chính là hai thủ lĩnh của nghĩa quân, bọn họ… Bị bắt sao?”

Trên gương mặt Văn Thụy bỗng nhiên có chút vặn vẹo, tựa hồ hắn rất muốn cười, nhưng lại không thể không cố nén.

“Ân, đúng vậy, quân đội tấn công thành trì là Đại tướng quân cùng Vương gia tự mình suất lĩnh (dẫn đầu), nghe nói ba ngày liền đánh hạ đến đấy, hai thủ lĩnh kia thế nhưng thật ra là nhân tài hiếm có, lấy một tòa thành trì phòng ngự, lực lượng cũng không mạnh nhưng vẫn cố gắng ngăn cản đội quân tinh nhuệ của Đại tướng quân trong ba ngày, đã muốn phi thường rất giỏi. Ngươi yên tâm, trừ một vài người chết ra, bọn họ đều không có chuyện gì.”

Hắn ở trên bàn bày ra hai chén rượu hai đôi đũa, lại khoái trá cười nói: “Ta chưa bao giờ biết Đại tướng quân cùng Vương gia cũng có lúc thiện lương, nhưng lúc này đây, bọn họ thực sự nhân từ ngay cả Bồ Tát cũng phải lâm vào tỉnh cảnh cảm động, nhị thủ lĩnh của các ngươi lúc trước là hộ vệ của Vương gia, nghe nói hắn bị thương rất nặng, tựa hồ tự sát chưa thành, kết quả Vương gia vốn đằng đằng sát khí suýt nữa sợ tới mức từ trên ngựa ngã xuống, không nói nên lời lập tức cho truyền ngự y, vì thế ta nghĩ, nhị thủ lĩnh các ngươi cuộc sống sau này chỉ sợ sẽ không thập phần khổ sở, đương nhiên, này chỉ là phỏng đoán của ta, rốt cục cuộc sống ra sao cũng không buồn quan tâm, chỉ có hắn trong lòng tự mình rõ ràng.”

Phương Sử trên mặt cũng hiện ra một tia tươi cười vui mừng: Thật may, may mắn cảm tình của Long Tranh đối Lâm Tả Ngọc vẫn sâu đậm như vậy. Y chân thành hy vọng hai người kia có thể vứt bỏ hiềm khích lúc trước, có thể hạnh phúc cùng nhau.

Về phần Lạc Trường Không, trong lòng của y lại trầm trọng, y thực hiểu tính tình của Lạc Trường Không, hắn không giống Lâm Tả Ngọc, cùng Long Tranh trải qua nhiều năm tháng như vậy, hai người lúc đó vẫn còn đường cứu vãn, chỉ sợ với tâm tính của hắn, kết cục cuối cùng sẽ không tốt hơn chỗ nào.

Quên đi, hiện tại nghĩ này nọ cũng có ích lợi gì đâu? Phương Sử lại cười khổ, chính y đã là thân mình khó bảo toàn, với tính cách Long Phong trong truyền thuyết tàn nhẫn hung ác, y thế nhưng không cho quân đội tàn sát sơn trại, để đạt được mục đích trả thù của chính mình, cũng nói lên hắn đã có thủ đoạn càng thêm tàn khốc để đối phó với mình.

Nhớ tới ngày sinh của Long Phong chính là sau giờ ngọ, trong lòng y đã muốn thập phần hiểu rõ mình trở về sẽ có nhiều tình ngộ (tình cảm khi tương phùng).

Kỳ thật ở điểm này , Phương Sử đúng là nghĩ sai lầm, Long Phong tất nhiên chắc chắn không dễ dàng buông tha y, nhưng y cũng đánh giá quá thấp tình cảm của đối phương đối với y, cũng bởi vì biết rõ nếu hạ lệnh tàn sát sơn trại, sẽ đem tâm của Phương Sử hoàn toàn bức tử, cho nên Long Phong chỉ có thể để cho quân đội đối xử tử tế với tù binh. Tuy rằng hắn tự nhận là hận Phương Sử tận xương, càng không thừa nhận đối với y còn tình ý, nhưng ở trong tiềm thức, hắn thủy chung không dám đem mối quan hệ hai người bức đến tuyệt lộ (đường cùng), nếu không sao có thể trở về như ban đầu.

Quân đội hẳn là sẽ thu quân quay về triều đình. Đứng ở phía trước cửa sổ Xuân Phong Các, trong lòng Long Phong yên lặng tính toán.

Hắn thực mâu thuẫn, trong lúc nhất thời hận không thể lập tức nhìn thấy Phương Sử, dùng ngôn ngữ ác độc nhất phương thức tàn nhẫn nhất để trả thù y vì đã từng quá vô tình lừa gạt mình, hắn muốn nhìn thấy biểu tình thống khổ của đối phương đau đớn giãy dụa.

Mỗi khi nhớ tới một màn như vậy, hắn đã cảm thấy chính mình khoái hoạt tựa như bay lên đám mây, lâng lâng vui sướng giống như lúc hắn dùng loại phương thức trả thù ngu ngốc hoang đường với phụ hoàng của hắn, mỗi lần nghĩ đến đây, tâm tình của hắn luôn sẽ trở nên gấp không thể chờ như thế.

Nhưng về phương diện khác, hắn lại sợ nhìn thấy Phương Sử, sợ nhìn thấy một Phương Sử dáng vẻ tiêu điều mảnh dẻ, thậm chí đã đến ranh giới sinh tử.

Hắn không muốn Phương Sử chết, mặc dù hai người không bao giờ có thể có cái cảm tình gì tiếp theo sau nữa, nhưng hắn vẫn hy vọng đối phương còn sống, liền ôm toàn bộ thống khổ dày vò sống ở bên cạnh hắn, hắn rất sợ chính mình sau khi nhìn thấy Phương Sử như vậy sẽ mềm lòng, sau đó sẽ lại lâm vào bên trong cạm bẩy tình yêu ngu xuẩn kia.

Long Phong cho là lo lắng của mình không phải không có lý, nhìn đệ đệ ngốc của hắn, hiện tại cả người giống như điên coi chừng ở trong vương phủ, canh giữ bên cạnh Lâm Tả Ngọc người mà từng hung hăng phản bội hắn, chỉ sợ ly khai một bước, Lâm Tả Ngọc sẽ không tỉnh lại nữa, tự sát thành công.

Long Phong quả thực cũng không thể tin được kia chính là đệ đệ của hắn, cũng giống như mình, đệ đệ quyết tâm thề đối với toàn bộ người từng lừa gạt bọn họ tiến hành trả thù vô tình, thế nhưng lại biến thành bộ dạng như ngày hôm nay.

Cho nên hắn cũng phi thường lo lắng cho mình đến lúc đó nhìn thấy Phương Sử gần chết, có thể hay không cũng biến thành giống như đệ đệ ngốc.

Nhưng mà, cũng may rằng hết thảy đều không có phát sinh. Long Phong nhìn tấu chương trong tay thở ra một hơi, đó là tấu chương của Văn Thụy, mặt trên nói Phương Sử hoàn toàn mạnh khỏe, ít ngày nữa liền có thể đến kinh thành.

Rốt cục… Có thể gặp lại sao? Ngón tay Long Phong  nắm tấu chương nhưng lại hơi hơi nổi lên run rẩy, làm cho hắn thực lòng bất an, khắc cốt minh tâm người kia, rốt cục đã trở lại, nhiều ngày như vậy tới bây giờ hận ý không chỗ phát tiết kia tựa như bỗng nhiên trống rỗng, đột nhiên lúc này liền hạ xuống.

“Người đâu.” Hắn cao giọng hô, Lô Cửu vội chạy tiến vào, nghe Long Phong lạnh lùng ra lệnh nói: “Văn Tướng quân sau khi quay về triều đình, ra lệnh cho hắn mang phạm nhân tới Xuân Phong Các hậu giá , sau đó để cho y tới trước gặp trẫm.” Trong mắt của hắn lóe ra một cỗ hưng phấn giống như dã thú khát máu nhìn thấy con mồi, Lô Cửu sợ tới mức mồ hôi lạnh đều chảy xuống, vội vàng thưa dạ đáp ứng , xoay người đi ra ngoài phái người truyền chỉ.

Đã trở lại, trải qua thiên sơn vạn thủy, rốt cục vẫn là về tới cái chỗ này, về đến nơi đã từng ở trong mộng xuất hiện vô số lần.

Chỉ tiếc cảnh còn người mất, y đã trở lại, nhưng người nam nhân cùng y lúc trước  lại cũng không trở về.

Phương Sử đứng ở trong Xuân Phong Các, một lần lại một lần nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc vẫn như trước, tay y từ trên mỗi một đồ vật sờ qua, ghế dựa, cái bàn, ấm trà chén trà, phía trước cửa sổ Quý Phi tháp, ngắm nhìn trân trọng từng bộ văn kiện trong giá sách, cuối cùng đụng đến tấm màn màu thiên thanh (xanh da trời) trước chiếc giường quen thuộc.

Trong đầu của y bỗng nhiên hiện ra đêm hôm đó, y cùng Long Phong ở trong Hồng Phi cung tình dục dây dưa. Trên mặt xẹt qua một mạt đỏ ửng, khi đó chính mình cảm thấy thẹn cỡ nào a, chính là… Chính là hiện tại ngẫm lại, trong lúc quấn quít bên nhau kia khó có thể mở miệng nói hết bao nhiêu ngọt ngào cùng hạnh phúc.

So với tình trạng của hai người cho tới hôm nay… Y chậm rãi thở dài, lẩm bẩm nói: ” Phương lưu luyến vương, lan chu thôi phát. Chấp thủ tương khan lệ nhãn, cánh vô ngữ ngưng ế (*). Ai, có câu ‘tương kiến tranh như bất kiến’ (**)…”

(*) dựa theo bài thơ “Hàn thiền thê thiết” của Liễu Vĩnh. Tạm dịch:

Phương (Phương Sử) lưu luyến vương (Long Phong)  [nguyên tác là ‘lưu luyến xứ’ : còn lưu luyến – nhưng Phương Sử thay đổi chút ít ]

Dưới thuyền vội giục

Cầm tay nhìn nhau hai mắt đẫm lệ

Nghẹn ngào chẳng thể nói nên lời

 (**) gặp nhau sao lại như không thấy

Y lúc này nỗi lòng rối bời, chính mình cũng không biết nói những thứ gì, đến cuối cùng, ngữ thanh đã hơi hơi nghẹn ngào, lại chợt nghe ngoài cửa một thanh âm cười lạnh nói: “Tương kiến tranh như bất kiến, không tồi, nói có lý, ngươi thật sự là không có mặt mũi tái kiến trẫm.”

Nơi giọng nói lưu lại tiếng bước chân vang lên, trong nháy mắt liền đứng ở phía sau y.

“Long… Long Phong…” Phương Sử đột nhiên quay thân lại, gương mặt từng trở về hiện ra trong mộng vô số lần kia hoặc là phẫn nộ hoặc là mang theo châm chọc tươi cười hoặc là hàm chứa đầy ngang ngược quan tâm bỗng nhiên liền xuất hiện ở trước mặt.

Nhưng gương mặt hiện ra không giống như trong mộng, hắn lạnh lùng không mang theo một tia cảm tình, xuân phong từ cửa sổ thổi vào, mang đến một cỗ hơi lạnh thấu xương.

“To gan, thân là nhân thần, đầu tiên là khi quân, rồi sau đó bất kính, tục danh của trẫm để cho nghịch tặc nhà ngươi có thể kêu lên à.”  Trên mặt Long Phong vẫn đang băng giá dày đặc: “Phương Sử, chính ngươi nói đi, nên định cho ngươi cái tội danh gì, đừng nói lấy cái chết tạ tội, giết người như ngươi, trẫm rất sợ bẩn đại đao của đao phủ.”

“Vẫn hận ta… Đến nước này sao?” Phương Sử lộ ra một nụ cười thê lương bi ai: “Ngay cả… Ngay cả kêu hạ tên cũng không cho phép, thậm chí… Thậm chí so với phạm nhân tội ác tày trời, ta cũng dơ bẩn vô sỉ hơn sao?”

Thân thể y có chút lay động, lại vẫn là quật cường đứng thẳng: “Quên đi, thật sự không còn cái gì cần phải giải thích, nếu mộng sớm hay muộn cũng tan, chi bằng tan sớm một chút.”

Y giương mắt nhìn về phía Long Phong, ánh mắt thanh minh (sáng trong): “Ngươi cười đi Hoàng Thượng, cười ta đây một người vô sỉ bây giờ còn ý định nói chút lời tội nghiệp để chiếm được đồng cảm của người, sau khi thỏa thích cười xong, tùy ngươi xử ta thế nào, ngươi không nghĩ ta phục vụ quên mình vẫn còn thiếu của ngươi món nợ, vậy ngươi liền tự mình lựa chọn hình phạt gì đó đi, dù sao ta hiện tại ngoài một cái mệnh ra, sớm đã không còn gì có thể cho ngươi nữa, ngay cả tâm cũng trống rỗng, đúng vậy, đều là khoảng không…” Ánh mắt của y lướt qua Long Phong, mờ mịt nhìn ra ngoài cửa sổ Xuân Phong Các.

Tâm của Long Phong hung hăng đau đớn một chút, nhưng hắn lập tức kiềm chế, hơn nữa cố gắng áp chế tình ý của mình đã muốn bị Phương Sử khơi mào trở về.

Cười lạnh, hắn ra vẻ thoải mái mở miệng nói: “Sẽ không a, ngươi làm sao có thể chỉ còn lại một cái mệnh, ngươi từ trước đến nay thấy được so với mệnh còn có cái gì đó quan trọng hơn, tôn nghiêm, thanh ngạo… Ân, bất quá trẫm có thể cho tới nay đều đánh giá cao ngươi, nhưng  với người lừa gạt trẫm một lần lại một lần nữa mà mặt không đổi sắc, làm sao có thể có cái tôn nghiêm cùng thanh ngạo gì, Phương Sử, trẫm không thể không bội phục, một sắc mặt có cốt khí có khí tiết của văn nhân trung thần, quả thực bị ngươi đóng vai người hiền lành ba phần a.”

Long Phong đối Phương Sử tiến hành trả thù y, mấy ngày nay tới giờ, hắn dựa vào khát vọng ngày này sẽ đến mà tồn tại, hắn sẽ không bỏ qua cho Phương Sử, giống như hắn đối xử với phụ thân đã mất đi không chút nương tay nào.

Hai thái giám đến trước Phương Sử yên lặng dẫn đi, nháy mắt nhìn thoáng qua, hồn dắt mộng dẫn trăm ngàn đè nén quay về mà đến tạt vào mặt.

Ánh sáng còn sót lại nơi khóe mắt thoáng nhìn trong cặp con ngươi thanh minh kia nước mắt chưa chảy xuống, tay hắn hơi hơi run lên một cái, lại rốt cục vẫn kiềm nén, liền làm như bình tĩnh đưa lưng về phía Phương Sử đi ra, thẳng đến khi khoảng cách của hai người càng ngày càng xa… Càng ngày càng xa.

Suy sụp ngồi ở trên giường phía trước cửa sổ Xuân Phong Các, nơi đó giống như còn lưu lại hơi thở của Phương Sử.

Hai mắt Long Phong vô thần nhìn phía trước, tại kia cuộc sống có một chút vui sướng, hắn từng bao nhiêu lần nhìn thấy Phương Sử điềm tĩnh ngồi ở chỗ này, thoải mái thích ý lật sách, hoặc là mở cửa sổ ra, ở trong làn gió ấm áp chợp mắt, chính mình cách thật xa, cũng có thể xuyên thấu qua sa liêm (màn vải) mềm nhẹ vũ động kia nhìn ái nhân, thời điểm đó, hắn thực hạnh phúc tràn đầy cỡ nào a.

Thở dài, Long Phong thống khổ nhắm mắt lại, hắn không biết vì cái gì chính mình bây giờ còn nhớ đến những điều tốt đẹp với người vô tình kia. Tựa như hắn không rõ, bản thân vì sao lại không dứt khoác đem Phương Sử cung hình, sau đó nhét vào góc nào đó trong cung, hoặc là mỗi ngày làm trò trước mặt mọi người khiến cho y nan kham tu nhục (nhục nhã không chịu nổi), như vậy mới là thủ đoạn đả kích nhất đối với y không phải sao? Nhưng hắn lại không thể làm những điều này. Cuối cùng thậm chí chỉ có thể mượn tay người khác thay mình trả thù, mỗi khi nghĩ đến đây, Long Phong đều thâm hận chính mình vô năng cùng đa tình.

Cảnh tượng trong đầu dừng ở hình ảnh trên người Phương Sử lúc cuối cùng theo bọn thái giám rời đi. Long Phong xoa nhẹ ấn đường (nơi giữa hai đầu chân mày) đứng lên. Nhìn Lô Cửu kinh sợ bên cạnh liếc mắt một cái, hắn thản nhiên nói: “Người đâu, bãi giá Hương Lan điện.”

Đúng vậy, hắn hiện tại cần làm một chuyện, tùy tiện làm cái gì cũng tốt, tóm lại không thể để cho mình rảnh rỗi, hắn muốn bảo trì bình tĩnh thậm chí tâm lạnh lùng đi xem Ngụy Phi ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh kia thay mình trả thù Phương Sử như thế nào.

Hiểu rõ cá tính của Ngụy Phi , Long Phong thậm chí căn bản cũng không có hạ chỉ để cho Ngụy Phi đối Phương Sử tiến hành ngược đãi, hắn biết chỉ cần đưa Phương Sử vào Phương Di viện, đó cũng là thành công đưa y vào địa ngục.

Trong Hương Lan điện, Lan Phi nhận chỉ, chăm chú nhìn các loại cây cối ngoài cửa sổ mới vừa phát ra nụ hoa nho nhỏ một hồi, bỗng nhiên nở nụ cười, quay đầu ôn nhu phân phó cung nữ bên cạnh nói: “Thúy Di, dọn bàn ‘cờ hoà tử’ (cờ tướng), còn có nước trà điểm tâm, những cái khác không cần chuẩn bị.”

Nàng quay đầu lại, thì thào lẩm bẩm: “Hoàng Thượng, lòng của ngươi rối loạn, ngươi đã muốn làm không được quân vương vô tình không lòng dạ trước kia rồi phải không? Này thật sự là chuyện không thể  thì tốt hơn a. Loạn đi, tái loạn một ít đi, chờ tâm của ngươi loạn đến ngay cả chính ngươi cũng chịu không nổi, thời điểm không thể  bắt nó yên ổn, có lẽ ngươi sẽ phát hiện ngươi yêu say đắm, thương tiếc, loại tình ý không muốn này, có lẽ ngươi sẽ vì chút tình cảm này mà quay đầu, như vậy các ngươi còn có thể có kết cục tốt, ta cũng có thể có kết cục tốt, chỉ mong… Chỉ mong ông trời phù hộ, để cho toàn bộ mộng đẹp này trở thành sự thật.” Hai tay nàng  tạo thành chữ thập, nhắm mắt chân thành cầu nguyện.

Trong phút chốc, Long Phong vội vàng chạy tới, nhìn thấy  bàn cờ đã dọn xong, hắn nhìn Lan Phi liếc mắt một cái, sau một lúc lâu thẳng cười lạnh nói: “Lan Nhi thế nhưng thật ra hiểu rõ tâm của trẫm, thôi được, cùng ngươi tiếp tục chơi.” Hắn đi vào trước bàn cờ ngồi xuống, cũng không suy xét ngay tại trên góc tây bắc hạ một quân cờ.

Lan Phi chân thành đi tới cười nói: “Nô tì sao dám tự suy đoán thánh ý, chẳng qua là vừa vặn nô tì nghĩ muốn chơi cờ, nên dọn thôi, vừa may Hoàng Thượng nói muốn tới.” Nàng ngồi vào đối diện, mặt mỉm cười không nhanh không chậm hạ quân cờ.

Trong thời gian nửa ngày đã hạ ba ván, Long Phong trên mặt giống như không thể ngưng thần kiền tĩnh (tập trung bình tĩnh), ngược lại càng thêm tức giận.

Rốt cục loại không kiên nhẫn này tới đỉnh, hắn đẩy bàn cờ, lạnh lùng nói: “Không được, trẫm thấy Lan Nhi tháng này bồi trẫm chơi cờ, tựa hồ khổ bất kham ngôn (khổ sở không thể tả), như thế còn có gì lạc thú.” Rõ ràng là chính lòng hắn không được yên tĩnh, lại còn đổ toàn bộ lên đầu Lan Phi.

Lan Phi cười nói: ” Cũng không đến mức khổ bất kham ngôn, nhưng nói có chút vất vả cũng là sự thật, không biết tại sao hôm nay kỳ nghệ (tài nghệ đánh cờ) của Hoàng Thượng thế nhưng lại giảm sút lợi hại, nô tì cố ý muốn thua cờ, chính xác là tốn chút tâm tư, cho nên thật sự có chút vất vả.”

Nàng nói xong, thái giám cung nữ bên cạnh một đám đều khóe miệng co giật, lại vì khiếp sợ uy nghiêm của Long Phong, mà không dám cười ra.

Long Phong ánh mắt lợi hại nhìn về phía Lan Phi, bỗng nhiên cười lạnh từng chữ từng chữ  nói: “Ái phi thật sự không biết trẫm hôm nay vì cái gì mà nỗi lòng lo lắng sao? Tốt lắm, trẫm sẽ dẫn ngươi đi gặp tên đầu sỏ làm cho trẫm tâm thần không yên.”

Hắn đột nhiên chuyển hướng Lô Cửu, lớn tiếng nói: “Truyền chỉ, bãi giá Phương Di viện, nói trẫm cùng với Lan Phi dùng bữa tối với Ngụy Phi.”

Vừa dứt lời, bỗng nhiên một tiểu thái giám đi đến, quỳ xuống trình lên một phong thư: ” Hồi Hoàng Thượng, vừa rồi Đại tướng quân nhận được phong thư này, liền cho người cấp tốc đưa đến đây, nô tài mới không dám chậm trễ, cho nên vội vã trình cấp Hoàng Thượng.”

Hắn nói xong, một nhà người bao gồm Long Phong đều ngây ngẩn cả người, phải biết rằng, bản sớ cấp Long Phong đều là tấu chương, trước giờ ít có người nào dùng phương thức viết thư bẩm báo sự tình. Bởi vậy tất cả mọi người đều duỗi thân vươn cổ nhìn lá thư này.

Long Phong đến tiếp nhận, mở ra xem qua một lần, bỗng nhiên cười ha ha nói: “Tốt, hảo, tiểu tử Độc Cô Ngạo nhà ngươi, ngươi có, thế nhưng còn nói muốn dẫn ái nhân đến đây, hừ hừ, hướng trẫm thị uy (ra oai) sao? Nói cho ngươi biết, trẫm cũng sớm đã có người chân thành yêu…”

Nhất ngữ chưa xong, sắc mặt hắn  đã đại biến, sau một lúc lâu thẳng nhìn về phía Lan Phi, cố ý cao giọng nói: “Hừ, cho ngươi nhìn xem, Lan nhi của trẫm có thể nhất định so với cái người Tô Tuyết Y kia hảo hơn nhiều, hừ hừ…”

“Hoàng Thượng, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Lan Phi nhịn không được tò mò, Độc Cô Ngạo tên này nàng chưa từng bao giờ nghe Hoàng Thượng nhắc tới, nhưng xem bộ dáng của Long Phong, rõ ràng là cực cao hứng.

Tuy rằng sau lại bởi vì nhớ tới Phương Sử, cảm xúc hạ xuống, bất quá là người lúc này có thể thay đổi lực chú ý của Hoàng Thượng, hẳn nhất định không phải là kẻ đầu đường xó chợ (người tầm thường).

Nàng âm thầm phỏng đoán, chợt nghe Long Phong cười nói: “Lan Nhi không cần đoán, Độc Cô Ngạo là bạn tri kỉ bằng hữu tốt của ta và ca ca ngươi, tuy rằng năm đó một hồi vội vàng chinh chiến Tây Tề quốc, nhưng chúng ta đều là bạn đồng hành, cho nên quãng thời gian ngắn không lâu kia tình nghĩa thủy chung khắc sâu vào trong lòng. Ân, lúc ấy chúng ta đều còn trẻ hết sức khinh cuồng, nhưng chớp mắt một cái đã là qua mấy năm , xem ngữ khí của tên kia trong phong thư, thật giống như trưởng thành lịch lãm hơn rất nhiều. Ha ha ha ha, ca ca ngươi nói vậy cũng là rất cao hứng, mới có thể vội vàng sai người cầm thư đưa tới trẫm.”

Lan Phi nói: “Nếu quả nhiên là nhân vật anh hùng giống như Hoàng Thượng cùng ca ca, nô tì thật rất muốn gặp qua một lần, như thế nào Hoàng Thượng, hắn nói hắn sẽ đến sao?”

Long Phong gật đầu nói: “Đúng vậy, trên thư hắn nói đã tìm được ái nhân làm bạn cả đời, đang cùng hắn du ngoạn chung quanh, qua mấy ngày nữa hẳn là sẽ tới kinh thành, nhân tiện đến thăm lão hữu (bằng hữu xưa). Hắc hắc…”

Hắn bỗng nhiên thần bí nở nụ cười: “Lan Nhi ngươi đoán xem, ái nhân của hắn là một nam tử như thế nào?”

Lan Phi lắc đầu nói: “Nô tì đoán không ra.”

“Ha ha ha ha, là một bộ đầu , hơn nữa còn lại là một bộ đầu trung thành và tận tâm.”

Long Phong cất tiếng cười to: “Trẫm quả thực không dám tưởng tượng, Độc Cô Ngạo này là tên một lòng mưu phản, như thế nào lại  thua trong tay  một bộ đầu  , thậm chí vì hắn mà từ bỏ hồng đồ đại chí (kế hoạch lớn chí lớn) của mình, ân, thấy tốt đẹp, trẫm nhất định phải hảo hảo nhìn xem bộ dạng của Tô Tuyết Y kia đến tột cùng như thế nào, ha ha ha ha…”

Lan Phi cũng cười nói: “Nói như thế , nô tì cũng muốn nhanh gặp bọn họ, nô tì nghĩ chuyện xưa của bọn họ cũng nhất định thập phần phấn khích, thậm chí có thể đã trải qua gian khổ mà người khác khó có thể tưởng tượng được, mới có thể đi đến hạnh phúc ngọt ngào hôm nay, bằng lòng yêu người bỏ qua thiên hạ, đó là như thế nào…”

Không đợi nói xong, sắc mặt Long Phong  đột nhiên trở nên khó coi, thoạt nhìn nàng biết mình ngôn ngữ đã phạm vào tối kỵ  của Long Phong, vội vàng im miệng.

Cũng may Long Phong chỉ yên lặng suy nghĩ trong chốc lát, liền cầm thư nhét vào trong ngực vung ống tay áo lên, thản nhiên nói: “Tốt lắm, đi thôi, đến Phương Di viện.”

5 thoughts on “[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 13

  1. Nhảy tưng tưng, keke, vuj wá đj, e cầm tem trước nha. ^^ đọc đến đây là thấy a. Phương sẽ phảj khổ dàj dàj vs cáj pà Ngụy Phj j đó rùj. Hajz, a. Ph0ng cứ hành hạ ng’ ta đj, sau này hốj hận ko kịp nha, đợj đến khj pạn a đến thăm, thấy ng’ ta tình chàng ý thjếp thì đừng có mà tủj thân nha. Ss ơj, chừng nào lạj có chương tjếp theo z ss ( để e canh mà đọc) * mắt l0ng lanh lóng lánh chờ đợj* tks ss đã edjt. Hun hun(^*^)

Leave a Reply