Nhân thầnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 14

Bookmark

♣Chương 14♣

Lúc này trong Phương Di viện, Ngụy Phi từ trước đến nay chưa từng hân hoan sung sướng như vậy.

Đầu tiên là Hoàng Thượng đem con cẩu Phương Sử gì đó mà lúc trước hắn xem so với mệnh còn trọng quan trọng hơn đưa đến đây cho mình làm nô tài, sau đó lại truyền chỉ thông báo cùng Lan Phi đến đây dùng bữa tối, này là nói cái gì? Nói rõ Hoàng Thượng coi trọng nhất vẫn là nàng, mà không phải Lan Phi kia, lại càng không phải con chó má Phương Sử gì đó. (mụ này chửi bậy kinh =.=” )

Hừ hừ, như thế xem ra, vị trí hoàng hậu tương lai, còn không phải nằm trong bàn tay nàng sao?

Sai người truyền Phương Sử lại, nhìn nam hồ ly tinh không chút nào đặc biệt này lúc trưa đã bị nàng giáo huấn tra tấn một chút, nhưng thật tức giận y vẫn một bộ dáng thanh cao thản nhiên như vậy, ngược lại như là chính mình tự rước lấy nhục.

Hừ hừ, nàng nghĩ cần biện pháp gì, khiến cho hồ ly tinh này ở trước mặt hoàng thượng giống con cẩu nghe lời, nếu không chẳng phải làm cho Hoàng Thượng xem nhẹ chính mình, ngay cả thủ đoạn trừng phạt giáo huấn một nô tài cũng không có.

Ngụy Phi rất rõ ràng dụng ý Long Phong đưa Phương Sử đến nơi này cho mình, còn không phải nhìn trúng mình luôn luôn không ướt át dây dưa, tác phong làm việc tàn nhẫn, cho nên mới đưa hồ ly tinh cả gan làm loạn chết cũng không đủ đền tội này tới đây chịu tra tấn sao?

Ngụy Phi từ trước đến nay luôn đắc chí với sự tàn nhẫn độc ác của mình, nàng cho rằng càng như vậy, càng chứng tỏ mình giống như Hoàng Thượng (ý chê Long Phong ăn ở ác =]] Phong ca mà nghe là tàn đời mụ này), càng kéo gần khoảng cách mình và Hoàng Thượng lại, trong lúc đó cũng tự nhiên kéo gần khoảng cách mình và ngai vàng hoàng hậu .

Trên cao lạnh lùng nhìn xuống Phương Sử bị hai gã thái giám mang tới, tay của y ban trưa đã bị mình hung hăng giẫm qua, lúc này huyết nhục vẫn còn mờ nhạt.

Ngụy Phi hận đôi tay kia, nghe nói chính đôi tay này đã thổi ra tiêu khúc làm cho Long Phong từ đó về sau đem trái tim cùng linh hồn nhỏ bé ( nhỏ bé ? =A=) đặt ở trên người y. Nàng lúc này nhìn kiệt tác của mình, cảm giác phi thường hài lòng.

Đương nhiên, hai tay này không phải là nguyên nhân chính gây nên, vì thế nàng không lộng đoạn (cắt đứt) xương ngón tay của Phương Sử, nhưng cái miệng thổi ra tiêu khúc kia, nàng quyết sẽ không bỏ qua.

Không biết cắt đầu lưỡi với hai cánh môi cùng một lúc, tiếp theo sau đó đập rụng răng đầy miệng y, chính là một cảnh tượng như thế nào, nhất định cực kì vô cùng xấu, hơn nữa rốt cuộc thổi không ra được tiêu khúc gì đó mê hoặc lòng người nữa.

Ngụy Phi đắc ý nghĩ đến đây, cứ vậy mà cười ha ha.

Phương Sử mắt lạnh thấy nữ nhân kiêu ngạo tàn nhẫn này, y không rõ Long Phong như thế nào lại dễ dàng tha thứ cho nữ nhân như vậy vẫn ngồi ở trên vị trí quý phi.

Có lẽ, chính mình cũng không hiểu Long Phong, kỳ thật hắn cùng nữ nhân tàn nhẫn trước mắt này không có gì khác biệt, cho nên mới  thực thản nhiên chấp nhận nàng trở thành phi tử của mình.

Nhận thức khiến cho y đối Long Phong cảm thấy từ trước đến nay chưa từng thất vọng như vậy, càng đối với việc Long Phong đưa mình đến trong tay nữ nhân chịu nhục nhã tra tấn như vậy mà mãnh liệt sinh ra hận ý, so với điều này, y thậm chí cảm thấy phản bội của mình căn bản là không có gì sai lầm.

Ngụy Phi nhìn Phương Sử quỳ gối dưới chân nàng, mặc dù là tư thế trong tình cảnh như vậy, thân hình gầy yếu kia vẫn cố gắng ngay thẳng như cũ.

Nàng trong lồng ngực lại bốc cháy lên một phen lửa giận, không chỉ có giận, hận, còn có ghen tị, đúng vậy, ghen tị, nàng ghen tị người nam nhân trước mắt này, không có tư sắc không có tài tình thậm chí toàn thân đều là xương cốt cứng rắn khiến người ta phát ghét, lại không phù họa hùa theo, nịnh hót sủng yêu.

Nhưng một người như vậy, lại khiến cho Hoàng Thượng nhớ mãi không quên, sau khi được hoàng ân, bản tính của y vẫn trước sau như một, tựa như tùng bách (hai loại cây đại diện cho phẩm chất cứng cỏi mạnh mẽ) trong rừng kia trữ chiết bất loan (ngay thẳng không bao giờ cúi mình), phong tuyết qua đi vẫn xanh biếc như trước.

Ở trước mặt của y, chính mình thật như một đóa mị tục chi hoa (bông hoa xinh đẹp tầm thường) theo gió lắc lư, so sánh này khiến nàng quả thực muốn phát điên.

“Biết mình là cái gì không?” Ngụy Phi nâng một bàn tay lên, để đám nha hoàn tô móng tay cho nàng, một bên thản nhiên dùng ngữ khí cực kì khinh miệt đặt câu hỏi. Cho dù là một đóa hoa, cũng muốn làm hoa ăn thịt người, nàng không tin nàng bẻ không cong xương cốt người này, cho dù bẻ không cong, nàng cũng phải đập cho toàn bộ vỡ nát.

“Vâng, ta là người thưa nương nương.” Phương Sử lòng yên tĩnh tức giận trả lời, trước mặt loại nữ nhân này, y cảm thấy chính mình cho dù là quỳ, cũng phải so với nàng cao cao tại thượng hơn.

“Người?” Ngụy Phi cười lạnh một tiếng, giương mắt, ánh mắt lợi hại bắn ở trên người Phương Sử, nàng tao nhã lắc đầu, phun ra ngôn ngữ cũng là vô cùng ác độc.

“Sai lầm rồi, không phải người, là một con cẩu. Nhớ kỹ, ngươi bất quá chính là một con cẩu. Trước đây, Hoàng Thượng thích, cho ngươi mấy cái xương, ai ngờ ngươi gặm gặm liền đã quên mình là một con cẩu, thế nhưng vọng tưởng là thịt mỡ, bây giờ thì tốt rồi, chọc giận chủ nhân của ngươi, vì thế hắn đưa ngươi đến chỗ này làm cẩu cho ta.

Hừ hừ, ta nói cho ngươi biết, nơi này ngay cả xương cũng không có, nếu có chính là roi a, mộc côn a, thậm chí đao kiếm, cho nên con cẩu nhà ngươi biết điều một chút, để tránh cuối cùng chọc giận ta, trước nói một tiếng, cẩu của ta cho đến bây giờ đều do chính ta dạy dỗ, tuyệt sẽ không  mượn tay người khác, cho nên ngươi nếu không muốn rất nhanh chỉ còn lại một đống da thịt, thì thức thời (biết thời biết thế) một chút, ví như ngươi hiện tại dám ngốc đầu nhìn bổn cung, liền làm ta bất mãn hết sức, biết không?”

Phương Sử cười lạnh một tiếng: “Đúng vậy, ta cũng không muốn lại nhìn nương nương, bởi vì ta chợt phát hiện nương nương nhìn thật sáng chói, nhưng kỳ thật như thế nào lại giống thứ dơ bẩn, nhìn nữa ta sợ dơ đôi mắt của ta.”

Y càng thẳng thân mình, tức khắc lúc này trong ánh mắt mọi người giữa viện, chính là che dấu thật sâu một chút kính nể cảm thông.

Câu nói đầu tiên làm cho Ngụy Phi từ phu nhân tao nhã biến thành người đàn bà chanh chua phẫn nộ, nàng đột nhiên đứng lên, dùng hết toàn lực quát: “Người đâu, lôi y xuống, cắt đầu lưỡi của y, bổn cung xem y về sau còn xảo thiệt tựa hoàng (lưỡi khéo như lưỡi gà – ý nói những người miệng lưỡi giảo hoạt) như thế nào, người đâu, mau lôi xuống…”

“Hoàng Thượng giá lâm.” Xa xa một tiếng hô vang lên kéo thần trí không thể khống chế được của Ngụy Phi quay về, nàng bỗng nhiên rùng mình, trước hết trên mặt trong nháy mắt phục hồi nụ cười tao nhã.

Vung vung tay: “Trước từ từ, kéo y đến bên kia quỳ, có lẽ  cẩu này còn tưởng rằng chủ nhân của nó chỉ là nhất thời sinh khí (tức giận), ta đây để cho nó hảo hảo nhìn xem, chủ nhân của nó đối đãi với nó như thế nào.”

Hai thái giám vội vàng kéo Phương Sử tới góc, một bên thừa dịp lúc Ngụy Phi thong thả đi ra ngoài nghênh giá, nói nhỏ: “Tội gì phải như thế, nhẫn nhịn một chút đi, giữ thân thể này hoàn toàn không bị tổn hại gì mới là quan trọng nhất.”

Vừa nói, trong mắt của bọn họ không hẹn mà cùng toát ra vẻ sợ hãi thật sâu, Phương Sử liền biết trong Phương Di viện này là một nơi đẫm máu như thế nào.

Trong khi đó Long Phong bên trái khoác Lan Phi, bên phải ôm Ngụy Phi, cười ha ha tiến vào. Ánh mắt của hắn thấy Phương Sử quỳ ở góc cũng chẳng hề để ý xẹt đi qua, liền đến trước bàn ngồi xuống, nói: “Ái phi, trẫm lúc trước đã truyền chỉ muốn ở chỗ của ngươi dùng bữa, như thế nào còn chưa truyền đến a?”

Ngụy Phi vội vàng bồi cười nói: “Hoàng Thượng xin chờ một tí, nô tì vừa rồi vội vàng thay Hoàng Thượng giáo huấn con cẩu không nghe lời, cho nên quên truyền lệnh.”

Nói xong kêu thái giám bên cạnh lên : ” Người chết ở chỗ nào còn đứng trong này làm cái gì, vội vàng đi truyền lệnh mau, chẳng lẽ ngươi muốn cho Hoàng Thượng đói bụng, một đám ngu xuẩn.”

Thái giám kia sợ tới mức run run một chút, vội vàng chạy đi ra ngoài, chỉ chốc lát sau, một đám thái giám cung nữ liền giống như nước sôi bưng lên thức ăn tinh xảo.

“Ái phi nói thay trẫm giáo huấn con cẩu không nghe lời, là có ý gì a?” Long Phong cố ý cười hỏi.

Cái này chính là hợp tâm tư của Ngụy Phi, nàng ngồi lại lòng vui rạo rực, dịu dàng nói: “Hoàng Thượng tặng đến đây một con cẩu, nô tì đương nhiên biết ý tứ của Hoàng Thượng, cũng khó trách làm cho Hoàng Thượng mất hứng, con cẩu này đích xác quá cuồng vọng, cho nên Hoàng Thượng ngươi xem, nô tì phạt y quỳ ở nơi đó hối lỗi.”

Nàng một tay chỉ hướng Phương Sử quỳ, vừa lại cẩn thận quan sát đến sắc mặt của Long Phong.

Long Phong thản nhiên nhìn Phương Sử liếc mắt một cái, hai người ánh mắt tương giao, dưới ánh nến sáng ngời kia cũng không biết đổ vào trong ánh mắt bao nhiêu loại tình cảm. Bất khuất, phẫn nộ, đạm mạc, oán hận, đủ loại tình tự làm cho lưỡng đạo ánh mắt dường như giao ở một chỗ, ai cũng không chịu thoái nhượng.

Sau một lúc lâu, cuối cùng Long Phong thu hồi ánh mắt, nhưng lại cũng không phải hắn bắt đầu mềm lòng, mà là hoàn toàn ngược lại, hắn lạnh lùng mở miệng nói: “Cái gì cẩu, ái phi ngươi đánh giá y quá cao đấy. Cẩu trung thành nhất với chủ nhân, bất cứ lúc nào cũng sẽ không phản bội, mà kẻ tiểu nhân này trộm kim long quyền trượng của trẫm, để cho phản tặc chạy, y bất quá chỉ là một con sâu ghê tởm tự cho là thanh cao, kỳ thật lại vô tâm vô phế (không tim không phổi) thôi.”

Câu này vừa nói xong, Phương Sử vốn thân thể thẳng tắp liền suýt nữa suy sụp, y vội vàng vươn tay đỡ lấy cây cột bên cạnh, vô số vết thương trên tay  vừa chạm đến trên cây cột, một trận đau đớn toàn tâm, y cố gắng nhẫn nhịn, chậm rãi, từng tấc từng tấc lại cố gắng thẳng thân mình lên.

Tâm hảo đau, thật sự đau quá, đau đến cuộn cùng một chỗ, đau đến xé rách ra, đau đến làm cho y cơ hồ không thể thẳng thân mình. Phương Sử chậm rãi, hít một hơi thật sâu, tái thở ra, hít một hơi sâu hơn, thở ra, y dùng hết toàn lực mới làm cho mình thoạt nhìn có vẻ bình tĩnh.

Lời nói ghê gớm của Ngụy Phi y căn bản không để ở trong lòng, Ngụy Phi tra tấn y cũng không cảm thấy không thể chịu đựng, y tuy là văn nhân, nhưng một thân tranh tranh khí khái, Ngụy Phi tự cho thủ đoạn tra tấn tàn khốc này có thể làm thương tổn thân thể y, nhưng y căn bản không hề kinh hãi sợ sệt gì, toàn bộ chuyện Ngụy Phi làm nhục mình, y cũng có thể thản nhiên thậm chí bình tĩnh chấp nhận, hơn nữa, y có thể hoàn toàn không xem như vũ nhục.

Nhưng mà, nhưng mà hiện tại chính là Long Phong, là lời nói của Long Phong, hắn nói mình ngay cả một con cẩu cũng không bằng, chỉ có thể xem như một con sâu dơ bẩn ghê tởm.

Lời này đâm thật sâu vào trái tim bị thương của Phương Sử vốn vẫn còn máu tươi đầm đìa cùng với tự tôn của y, thật giống như vết thương nguyên bản cũng không quá đau bỗng nhiên bị ngâm vào trong nước muối, đau đến tê tâm liệt phế, mặc dù y chưa từng hối hận về hành động của mình.

Như thế nào có thể… Như thế nào có thể là ngươi nói ra lời như thế? Y bình tĩnh nhìn người đã quay lưng kia.

Trả thù sao? Là sự trả thù của ngươi, Long Phong, ngươi đã đạt được mục đích, ngươi lại một lần nữa chỉ dùng câu nói đầu tiên đánh trúng toàn bộ tự tôn khí khái của ta nát thành mảnh nhỏ, ngươi trả thù… Trả thù thật ác độc, biết rõ… Biết rõ ta nguyện chết cũng không nguyện chịu loại tổn thương do chính ngươi gây ra này… Nhẫn tâm… tâm thật ác độc… Không hổ là hoàng đế tàn nhẫn, hôm nay cuối cùng khiến cho ta thấu hiểu rồi.

Y  ở trong lòng không tiếng động hò hét, bên kia Long Phong đã bắt đầu ăn cơm, hắn chuyện trò vui vẻ nghiêng đông ngã tây, thay Ngụy Phi cùng Lan Phi gắp rau, mặt mày hớn hở uống rượu được chuyển từ môi Ngụy Phi, sau đó cười ha ha.

Hắn có vẻ khoái trá như vậy, ăn hết sạch hai bát cơm lớn, không ngừng khen ngợi ngự thiện sư phụ hôm nay làm một bàn đồ ăn hảo lắm, còn mệnh Lô Cửu thưởng bạc.

Rượu qua ba tuần, Ngụy Phi dựa sát vào, bất quá Long Phong hiển nhiên đã muốn say, hắn loạng choạng đứng dậy, ngay cả Lan Phi cũng quên, chỉ đỡ tay Lô Cửu nghiêng ngả lảo đảo đi ra ngoài, phía sau, Phương Sử ánh mắt bất khuất hận ý thiêu đốt gắt gao nhìn theo hắn, mãi cho đến khi thân ảnh của hắn hoàn toàn biến mất ở trong màn đêm tối đen.

Lan Phi đứng dậy, nhìn thoáng qua Phương Sử quỳ ở trong góc, nghĩ nghĩ nhưng rồi cũng ly khai.

Ra khỏi cửa, khẽ ngẩng đầu đưa mắt chung quanh, chỉ thấy cây bạch quả cao lớn trong điện dưới ánh trăng nổi bật, cành nhánh lá cây đều biến thành hình dáng kì quái. Nàng bỗng nhiên sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng ngẩng đầu hướng trên cây nhìn vài lần.

Trên mặt Lan Phi  hiện ra một nụ cười tươi, quay lại thân thiết đối Ngụy Phi chỉ đưa tới cửa nói: “Tỷ tỷ có đôi khi cũng nên tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, ngươi có biết một số việc cùng một số người khó có thể đoán trước, hôm nay bởi vì nhất thời dỗi hận ngươi chết ta sống, có lẽ ngày mai liền lại xem giống như bảo bối, mong rằng tỷ tỷ trước khi thực hiện thủ đoạn độc ác, cần phải nghĩ lại.” Nói xong vừa cười cười, vừa thướt tha uyển chuyển đi.

Ngụy Phi khó hiểu ý này, bất quá lời nói của Lan Phi quả thật làm cho trong lòng nàng  có chút kinh sợ.

Trở lại vào trong điện, liếc mắt một cái vẫn thấy Phương Sử thẳng tắp quỳ, nàng oán hận hừ một tiếng, sau một lúc lâu suy nghĩ, cuối cùng vung vung tay nói: “Thôi thôi, trước lôi y xuống, bỏ đói hai bữa, ta hôm nay cũng mệt mỏi, không tinh thần giáo huấn y, đợi ngày mai hãy nói.”

Nói xong thẳng đi vào trong phòng ngủ, sai người trải đệm chăn loại tốt ra, sau khi chính nàng tắm rửa thay quần áo, liền nằm ở trên giường âm thầm ngưng thần suy nghĩ tinh tế.

Long Phong một đường nghiêng ngả lảo đảo về tới Hồng Phi cung, mới vừa vào trong phòng, mệnh Lô Cửu đi ra ngoài, Lô Cửu thấy hắn cước bộ không xong, có chút lo lắng, chính là chần chờ một chút, liền bị hắn một cước đá ra ngoài, một vài tiểu thái giám còn lưu lại, vội vàng tránh ra.

Chợt nghe “Loảng xoảng!” một tiếng ném thật mạnh vào đại môn (cửa chính)  ở sau người, bên trong truyền đến tiếng rống to của Long Phong: “Tất cả cút xa cho trẫm một chút, chưa có truyền gọi thì không được tới gần.”

Lô Cửu biết rõ tâm tư của Long Phong, nghe được lời ấy vội dẫn đám thái giám cung nữ này lặng lẽ lui ra, một bên âm thầm lắc đầu.

Long Phong dựa toàn bộ thân mình  ở trên cửa, nghe tất cả nô tài đều đi xa, hắn rốt cuộc duy trì không được, tay siết lấy ngực chạy như điên đến trước ống nhổ, “Nôn” một tiếng, món ăn cố gắng chứa, khoái trá ăn hết ở trước mặt Phương Sử, liền một hơi một hơi đều phun ra.

Thật vất vả nôn xong rồi, hắn mới chậm rãi đứng lên, đi từng bước đến bên cạnh bàn cầm lấy nước trà súc miệng, sau đó cả người thuận thế ngã ngồi ở trên ghế dựa.

Phương Phương, y bao giờ cũng nhìn trẫm, ánh mắt của y quật cường kiên định như vậy, ngay cả một chút cũng không rời đi khỏi người trẫm, tựa như một cây thiết châm đốt đỏ, ở trên lưng trẫm hung hăng đâm, một khắc cũng không ngừng, mà ngay cả khi trẫm rời khỏi cửa, ánh mắt của y cũng không thu hồi, y… y cũng hận trẫm, bởi vì trẫm cũng lừa gạt y, trẫm rõ ràng từng nói, sẽ không sử dụng loại thủ đoạn nhục nhã làm cho y sống không bằng chết này nữa. Long Phong cầm chén trà hồi tưởng, một tay run rẩy buông xuống.

Tay y  huyết nhục mơ hồ. Nhất định là xế chiều hôm nay bị Ngụy Phi hành hạ! Vốn đôi tay thon dài bóng loáng, ôn nhu, đa tài đa nghệ, còn có thể làm cho trẫm cay đắng chua xót, trở nên biến thành như vậy, nhất định sẽ rất đau thật sự rất đau.

Nghĩ đến mình lại quay lưng về phía đôi tay  huyết nhục mơ hồ đã từng làm cho mình vô cùng cảm động ấm áp mà ăn thức ăn, dạ dày của hắn liền chịu không được lại co rút đau đớn, chạy vội tới góc sáng sủa tái ói ra một lần nữa, lần này cũng là ngay cả mật vàng đều nôn ra, thậm chí đến cuối cùng, trong  mật vàng thế nhưng lại dẫn theo một chút tơ máu.

“Vì cái gì… Vì cái gì phải phản bội trẫm? Ngươi rõ ràng đã đáp ứng trẫm, sẽ vĩnh viễn bồi ở bên cạnh trẫm, vì cái gì cuối cùng vẫn bỏ trẫm mà đi?”

“Vì cái gì chỉ vì trộm khối quyền trượng kia, thế nhưng dùng thân thể của ngươi làm mồi dụ, vì cái gì toàn bộ nặng tình mật ý, chỉ sáng ngày thứ hai liền hóa thành đao kiếm vô tình đâm cho trẫm một nhát chí mạng, vì cái gì?”

Long Phong thẳng đứng dậy rống to, dùng hết toàn thân khí lực để rống.

“Vì cái gì còn nhìn ta hùng hồn như vậy, ngươi có tư cách gì, là ngươi lừa ta trước, là ngươi phụ ta trước, trả thù của ta mới là đương nhiên, đúng vậy, trả thù của ta là không có sai lầm, ta chính là phải trả thù, ta dựa vào cái gì phải buông tha một phản đồ đã đẩy ta xuống mười tám tầng địa ngục, trả thù, ta chính là phải trả thù, ta sẽ không mềm lòng, thật sự sẽ không mềm lòng… Phương Sử…”

Hắn rống đến cổ họng nghẹn lại, ánh mắt đỏ, hai tay không ngừng vung loạn vô ý nghĩa, trên hai gò má thế nhưng dần dần chảy xuống hai dòng nước mắt, cuối cùng hắn rốt cục suy sụp ngồi xuống, tựa như khóc thì thào tự nói.

“Vì cái gì, vì cái gì không trở lại, nếu ngươi trộm kim bài, nếu ngươi cứu bọn họ ra sau đó vẫn có thể trở về bồi trẫm, ta sẽ thật cao hứng Phương Phương, ngươi chẳng lẽ không biết so với ngươi, những người đó sống hay chết, là tù hay thả, căn bản trẫm sẽ không để trong lòng, trẫm chỉ cần ngươi, chỉ muốn ngươi mà thôi, nhưng ngươi vì cái gì lại cùng bọn họ đào tẩu, ngươi chẳng lẽ không biết, trẫm không thể dễ dàng tha thứ cho loại lừa gạt cùng phản bội này sao? Vì cái gì Phương Phương, ngươi sao nhẫn tâm… Sao sao nhẫn tâm rời bỏ trẫm như vậy…” (haiz……….ỌAỌ )

Thân thể hắn dọc theo cây cột dần dần trượt xuống, cuối cùng ngồi dưới đất lên tiếng khóc lớn.

Ánh nến dần dần tắt, ngoài cửa sổ từng đợt từng đợt ánh trăng xuyên thấu qua cửa sổ chiếu xạ tiến vào, sáng tỏ như thủy, ánh sáng nhàn nhạt bao phủ thương tâm xót xa của Long Phong.

Một bàn tay của hắn siết lấy ngực, ánh mắt mờ mịt không biết nhìn về phương hướng  nào, chỉ há miệng không ngừng mở ra khép lại, thì thào tự nói.

“Trả thù không phải rất khoái hoạt sao? Lúc trẫm làm hôn quân  trả thù phụ hoàng, không phải rất khoái hoạt sao? Nhưng vì cái gì lúc trả thù ngươi, lại chỉ có thể ngoài mặt vui vẻ? Vì cái gì vừa cười, trong đầu lại luôn hiện ra đôi tay đầy vết thương ỉu xìu của ngươi? Ngươi có biết tư vị này khó chịu cỡ nào không? Ngươi có biết tư vị khổ sở trong lòng không chịu nổi, ngoài mặt lại gượng gạo thản nhiên cười vui khó chịu cỡ nào không?

Không, ngươi không biết, ngươi làm sao hiểu rõ, ngươi hận thật sự hận, oán thật sự oán, lạnh lùng thật sự lạnh lùng, lạnh nhạt thật sự lạnh nhạt, ngươi làm sao có thể hiểu thống khổ trong ngoài không đồng nhất.”

Long Phong tay bỗng nhiên hung hăng đấm vào cây cột một phát: “Ngụy Phi ngươi! Hỗn đản nữ nhân, tâm địa ác độc như thế, trẫm để ngươi nhục nhã tra tấn y, cũng không cho ngươi hành hạ đến như vậy, mẹ kiếp, ngươi tốt nhất biết rõ ràng tâm ý  của trẫm, nếu không ám vệ mà trẫm lưu lại sẽ phế đi đôi tay kia của ngươi.”

Cũng không biết qua thời gian bao lâu, ngoài cửa sổ nguyệt đã muốn dời về phía tây, Long Phong cứ dựa vào cột mà ngủ như vậy.

Đến khi hắn mở mắt ra, trời đã sáng bừng,  Lô Cửu thật sự khôn khéo hiểu rõ tính tình của hắn, cũng không tới quấy rầy hắn.

Long Phong đứng dậy, thời gian lâm triều đã sớm qua, hắn xoa xoa mặt, sửa sang lại y quan, hướng ra ngoài hô:

“Lô Cửu, truyền chỉ hôm nay miễn triều. Bảo cho vài nô tài vào hầu hạ rửa mặt chải đầu.”

Hắn trong nháy mắt thu hồi toàn bộ dấu vết chật vật cùng yếu đuối đêm qua lưu lại, giờ khắc này, hắn vẫn là ngôi vua cửu ngũ cao cao tại thượng lang tâm như thiết (lòng dạ sắt đá).

Rửa mặt chải đầu xong ăn điểm tâm, dự tính hành trình của Độc Cô Ngạo cùng Tô Tuyết Y, hẳn là cách hai ngày nữa.

Long Phong lúc này vô cùng nóng lòng chờ đợi bọn họ đến, hắn cần phải có việc dời đi lực chú ý của mình, hắn không thể giữ được trái tim luôn suy nghĩ về Phương Sử, cứ như vậy, đồng thời trả thù đối phương, lại khiến mình bị thương càng sâu, hắn không cho phép bản thân còn phải vì tên phản đồ cho mình một nhát kia mà tổn thương nữa.

Bỗng nhiên Lô Cửu vội vàng chạy đến, quỳ xuống đất bẩm báo nói: “Hoàng Thượng, ám vệ vừa rồi phái một cung nô lại đây. Nói Ngụy Phi nương nương sáng nay thức dậy, đã đem Phương đại nhân… A, không phải, là đem cái tên phản tặc kia truyền đi vào. Muốn… Muốn…”

Hắn trộm nhìn nhìn sắc mặt của Long Phong, nhưng mà từ trên mặt không lộ ra vẻ gì kia, hắn nhìn không ra manh mối gì, cuối cùng đành phải liều mạng, lớn tiếng nói: “Nói muốn cắt đầu lưỡi cùng môi của Phương đại nhân, ngay cả hàm răng… Hàm răng cũng không để cho y…”

Long Phong vốn là dự toán vô luận nghe được cái gì, cũng phải duy trì gương mặt không để lộ ra biểu hiện gì chính là mình đối với Phương Sử không thèm để ý. Nhưng vừa nghe Lô Cửu nói xong, kiêu ngạo bình tĩnh từ trước đến nay của hắn đều bị công phá.

“Đoàng” một tiếng, hắn một quyền đập nát ấm trà vô tội trên bàn bên cạnh, ngay cả bốn chén trà tinh xảo phía dưới cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Lô Cửu vẫn cúi đầu ở trong lòng niệm Phật, nghe thấy thanh âm ấm trà vỡ vụn, hắn lại sợ tới mức trong lòng run rẩy. Ngay cả mắt cũng không dám nâng một chút, sau đó hắn liền cảm thấy một trận gió từ bên cạnh hắn vội vàng xẹt qua, Hoàng Thượng bãi chỉ long bào trước mắt lay động một chút liền biến mất, mau đến nỗi làm cho hắn nghĩ, đây chẳng qua là ảo giác của mình.

Bất quá đến khi ngẩng đầu lên, trong phòng quả thật đã không ai. Lô Cửu sửng sốt một chút, mới đột nhiên tỉnh ngộ lại, vội vàng xuất môn, dùng tốc độ trăm mét tiến về phía Phương Di viện chạy đi, một bên hô: “Hoàng Thượng, từ từ.. nô tài a!”

Trong sân Phương Di viện, lúc này tựa như hát hí khúc, chẳng qua không náo nhiệt giống như trong rạp hát, thậm chí có thể nói căn bản là lặng ngắt như tờ.

Mọi người đều  ngơ ngác nhìn một hắc y (quần áo đen) nam tử đứng dưới bậc thang ngạo nghễ, không biết là chui ra từ nơi nào, nam nhân lớn mật lại dám ngăn cản hành động của nương nương.

“Ngươi đừng tưởng rằng ngươi là ám vệ, ta cũng không dám chọc giận ngươi, ta thân là quý phi, bảo Hoàng Thượng xử tử một ám vệ nho nhỏ như ngươi quả thực dễ như trở bàn tay.”

Là thanh âm của Ngụy Phi,  phong độ của nàng hoàn toàn biến mất, hổn hển kêu gào, một bên chỉ vào Phương Sử đang quỳ gối giữa sân.”Ngươi có biết y là ai không? Y là phản tặc, là phản tặc phản bội hoàng thượng, Hoàng Thượng đem y đưa đến chỗ của ta, chính là để cho bổn cung trừng phạt y, lại làm sao có thể phái ngươi ở trong này bảo hộ y, thức thời thì lập tức cút ngay, đừng ngăn cản bổn cung hành hình, nếu không ngay cả ngươi cũng cùng vấn tội.”

Ám vệ lạnh lùng đứng ở nơi đó, mặt không chút thay đổi, cũng không giải thích gì, điều này làm cho Ngụy Phi hận đến nỗi hàm răng đều ngứa, nhìn  các nô tài bốn phía liếc mắt một cái: “Các ngươi là người chết sao? Còn không mau động thủ lên cho ta.”

Vài thái giám khiếp sợ dâm uy của Ngụy Phi, lặng lẽ tiến lên, nhưng bọn họ lập tức dừng cước bộ, bởi vì ám vệ kia đã muốn rút đao của hắn ra.

Tuy rằng chỉ có một nửa, nhưng bọn họ rất rõ ràng, chỉ cần bước lên trước một bước nữa, cây đao kia sẽ rời khỏi bao mà ra, vả lại đây là thủ hạ ám vệ môn của Hoàng Thượng, giết người căn bản không cần gánh vác trách nhiệm.

“Thân là nương nương, trong cung điện hô to gọi nhỏ như vậy, còn ra thể thống gì.” Thanh âm uy nghiêm truyền đến, Long Phong sải từng bước vào trong điện.

Ngụy Phi đầu tiên là sửng sốt, trong mắt xuất hiện một tia chột dạ vẻ sợ hãi, tiếp theo liền khóc sướt mướt vội chạy qua.

“Ai nha Hoàng Thượng, một ám vệ nho nhỏ thế nhưng khi dễ người ta, ngươi nên vì nô tì phân xử a, ô ô ô nha nha nha… , ” Nàng bám toàn bộ thân mình  lên trên cánh tay của Long Phong, lại trong giây lát bị hắn chán ghét hất ra.

“Đúng vậy chính là trẫm để hắn lưu lại.” Long Phong lạnh lùng giải thích, ám vệ thu đao, cung kính đứng ở phía sau hắn, vẫn là một bộ mặt không chút thay đổi.

“Trẫm đưa y tới đây làm nô tài cho ngươi, là để cho y hầu hạ ngươi, không phải cho ngươi làm nhục y.” Long Phong hình như có ý vô tình liếc trên tay Phương Sử một cái, tiếp theo lại tựa hồ đem tầm mắt tùy tiện chuyển trên mặt y, sau đó hắn thất vọng.

Trên mặt cùng trong mắt của Phương Sử không có một tia cảm tình, tựa như một cái đầm nước lặng không có nửa điểm gợn sóng.

Ngụy Phi cúi đầu thấp một chút, nhưng chợt lại ngẩng lên, không phục nói: “Nhưng mà Hoàng Thượng, nô tài này phạm tội lớn khi quân mưu phản, cho dù thiên đao vạn quả, năm ngựa xé xác cũng là còn thuận lợi cho y, nô tì bất quá nghĩ muốn đối y khiển trách một chút, có cái gì sai lầm, vì sao Hoàng Thượng đến giờ này ngày này vẫn che chở y…”

Nhất ngữ chưa xong, Long Phong biểu tình bỗng nhiên nổi giận, nhấc tay liền cho Ngụy Phi một bạt tai. (đợi giây phút này lâu lắm rồi =]] )

Long Phong chưa bao giờ đánh nữ nhân, hắn cho rằng điều này là phong độ cơ bản nhất của nam nhân, nhưng mà Ngụy Phi không biết trời cao đất rộng, nói ra những lời này quả thực chính là chạm vào yếu đuối cùng cấm địa  không muốn thừa nhận nhất trong lòng hắn, lập tức đem toàn bộ lửa giận cùng sát khí của Long Phong đều đốt lên.

“Ai nói trẫm che chở y?” Ánh mắt Long Phong  tựa như muốn ăn thịt người , thái giám cung nữ sợ mất mạng lui về phía sau, ngay cả Ngụy Phi ngồi dưới đất cũng liên tục lui về phía sau.

“Trẫm làm sao có thể che chở y? Trẫm chẳng qua là không muốn để cho y dễ dàng chết như vậy mà thôi, nữ nhân ngu xuẩn như ngươi thì biết cái gì? Trẫm đưa y tới nơi này hầu hạ ngươi, để cho ngươi có thể làm tốt công việc bên trong, lại ngông cuồng muốn hành hạ xử phạt, đó là chuyện của trẫm, là ân oán chưa xong của trẫm cùng y, ngươi có tư cách gì nhúng tay? Nói cho ngươi biết, trẫm bây giờ còn chưa nghĩ hảo rốt cuộc nên xử trí y như thế nào, trước khi trẫm nghĩ hảo, mới để cho y hầu hạ ngươi, nhưng ngươi lại không thương  hại y một chút, để y đỡ phải có lý do giả bộ chịu ngược mà chết, biết không?”

Ngụy Phi liên tục gật đầu, khóc nói: “Nô tì… Nô tì biết, nô tì ngu xuẩn, khó hiểu thánh ý, ô ô ô, hiện tại… Nô tì đã biết.” Khí thế của Long Phong làm cho nàng run sợ, trên khuôn mặt trang điểm tinh xảo đều bị nước mắt làm nhòe, chỉ biết không ngừng gật đầu.

Long Phong lúc này mới thu tức giận, thản nhiên nói: “Đứng lên đi, ngươi nói cũng có một chút đúng, trẫm để cho y hầu hạ ngươi cũng là muốn mượn tay ngươi trừng phạt y, chẳng qua ngươi chưa hiểu rõ chừng mực trẫm cho phép.”

Hắn lại chuyển hướng ám vệ phía trước: “Bồ Thảo, từ hôm nay trở đi ngươi ở lại Phương Di viện, trẫm tin tưởng, thời điểm Ngụy Phi kiềm chế không tốt chừng mực, ngươi nhất định có thể ngăn cản nàng.”

Rõ ràng là lo lắng, rõ ràng là không muốn thương tổn, nhưng lại cũng không thể không mượn lời nói càng ác độc để càng đả thương người.

Có tật giật mình, Long Phong thậm chí cảm thấy như vậy còn chưa đủ cho thấy lập trường  của mình đối Phương Sử đã hoàn toàn không còn tình ý, vì thế hắn đi đến trước mặt Phương Sử, từ trên cao nhìn xuống lạnh lùng nói: “Ngươi cũng hiểu chưa? Trẫm không cho Ngụy Phi thương tổn ngươi, chẳng qua là bởi vì không muốn để cho ngươi chết sớm, nếu thế thì rất thuận lợi cho ngươi.”

Phương Sử vẫn đang quỳ, sau một lúc lâu không nói lời nào, lúc này Long Phong nghĩ y căn bản không trả lời, thời điểm ngượng ngùng muốn vung tay áo rời đi, lại thấy Phương Sử cười thảm một tiếng, lẩm bẩm nói: “Chỉ sợ không chỉ do nguyên nhân này, bởi vì ngươi biết phải như thế nào mới có thể thương tổn ta sâu nặng nhất, thương tích đầy mình sống không bằng chết, chỉ có như vậy, ngươi mới tự cho là đủ tư cách trả thù, phải không?” Y ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của Long Phong, đau thương trong đôi mắt kia suýt nữa làm cho Long Phong rơi lệ.

Đúng vậy… Chính là như vậy… Ngươi… Ngươi biết thì tốt…” Long Phong đáp một tiếng qua loa, xoay người bước đi, lúc này đây, bị ánh mắt y đuổi theo sau lưng hắn chưa từng có cảm giác lo lắng bất an như thế, trong tâm đau đớn không chút nào giảm bớt, như có một bức tường chắn ngang, đến mức hắn cơ hồ thở không ra hơi.

Thân ảnh thẳng tắp kia bước ra đại môn Phương Di viện liền trở nên suy sụp , Long Phong vội vàng rời khỏi Phương Di viện.

Bọn thái giám trong cung đang đi trên đường lớn đường nhỏ nhìn hắn đều kinh ngạc, không ai tin tưởng người tựa hồ đã bị điên cuồng vây khốn  này lại là hoàng đế giống như thiên thần ác sát mà bọn họ ngày thường kính sợ.

Vô nghĩa chạy khắp nơi không biết đã bao lâu, chạy tới nơi nào, Long Phong rốt cục mệt mỏi, trên mặt hắn mồ hôi giống như chuỗi hạt châu bị đứt rơi xuống trên mặt đất. Hắn dựa vào một thân cây thở dốc từng ngụm từng ngụm, sau đó liều mạng đấm cây kia, chỉ đấm vài cái, tay liền rách da, huyết tươi chảy ra màu đỏ thắm.

“Vì cái gì ngươi không thấy ta, cũng đau như thế nào, mẹ nó ngươi rốt cuộc là ma quỷ nguyền rủa gì, vì cái gì ngươi làm cho trẫm lòng không thể yên tĩnh, rõ ràng chính là ngươi không đúng, là ngươi phản bội trẫm, mẹ nó.”

Hắn hung hăng dùng đầu đập đầu vào cây, va chạm này làm cho hắn tựa hồ thanh tỉnh một chút. Ngẩng đầu nhìn bốn phía, đều là tùng bách che trời, vẻ trang nghiêm và trang trọng làm cho hắn sửng sốt một chút, sau đó hắn đột nhiên liền tỉnh ngộ lại.

Là trùng hợp sao? Long Phong thật bất đắc dĩ, chua xót, nở nụ cười thật sâu, cái chỗ này, hắn trừ mỗi năm phải đặt chân đến đây một lần, ngoài ra cũng chưa bao giờ đến, chính là hôm nay vừa một trận chạy loạn, lại chạy tới nơi này.

Thật chậm rãi, từng bước một tiêu sái đến gần đại điện có vẻ nặng nề kia, hai vệ binh kinh ngạc nhìn hắn, thậm chí đều quên hành lễ.

Long Phong lúc này căn bản không lòng dạ nào đi so đo, hắn bước qua bậc thang thật dài, cuối cùng rốt cục rảo bước tiến lên bên trong đại điện. Một phòng bài vị sắp hàng chỉnh tề, là liệt tổ liệt tông Long thị hoàng tộc từ khi khai quốc đến bây giờ.

Long Phong từ bài vị đầu tiên đi qua, cuối cùng ngừng lại ở trước một cái bài vị, đó là linh cữu của phụ hoàng hắn.

Yên lặng nhìn chăm chú trong chốc lát, hắn từ bên cạnh lấy ra ba cây nhang, đốt lên sau đó cắm vào lư hương trên linh cữu, rồi một lần nữa nhìn chăm chú cái bài vị kia, tựa như đó chính là phụ hoàng hắn, lúc này giống như ông còn sống nghiêm túc nhìn mình.

“Ngươi vẫn nhìn ta như vậy, chẳng lẽ ngươi sẽ không  đối ta cười một cái sao? Ta là con của ngươi a.”

Long Phong thở dài, rốt cuộc ở trước bài vị ngồi xuống: “Phụ hoàng, từ nhỏ ngươi chỉ biết dùng toàn bộ điều kiện nghiêm khắc nhất đòi hỏi ta, phụ tử mười mấy năm, mà ngay cả một lần ngồi cạnh nhau nói chuyện cũng không có.” .

Hắn lại lộ ra một nụ cười khổ: “Ngươi nhất định rất hận ta, đứa con ngươi đặt nặng kì vọng lại lừa ngươi, dùng thứ ngươi quan tâm nhất gạt ngươi, ngươi ở dưới cửu tuyền cũng không thể nhắm mắt đúng không? Ha ha ha…”

Hắn bỗng nhiên liền lớn tiếng nở nụ cười: “Được rồi, ta chính là muốn như vậy, ta hận ngươi biết không? Ta hiện tại thành cái dạng này, đều do ngươi tạo ra, là ngươi bức ta thành một hôn quân, là ngươi làm cho ta đối với ngươi tiến hành trả thù, a a, ta rất khoái hoạt, ngươi không biết ta nhìn giang sơn khi ngươi còn sống quan tâm nhất trở nên bấp bênh, ngươi quan tâm nhất chính là bách tính trôi dạt khắp nơi trong khi ta lại vô cùng vui vẻ, ngươi cả đời vì bọn họ, chưa từng cho ba huynh đệ chúng ta nửa điểm yêu thương từ phụ thân, nếu đã như vậy ta sẽ hủy hết mấy thứ này, ha ha ha…”

Trong đại điện tựa hồ nổi lên một trận gió, nhưng rất nhanh liền biến mất. Ánh mắt Long Phong  đuổi theo phương hướng gió biến mất kia, bỗng nhiên cười lạnh nói: “Ngươi sinh khí (tức giận), ngươi phẫn nộ rồi phải không? Hừ hừ, ngươi đối con của ngươi cũng sẽ không nương tay, ngươi thấy ta trả thù ngươi, cho nên ngươi liền phái một Phương Sử đến khắc ta, ta muốn làm hôn quân, y liền cố tình muốn làm hiền thần, ta thống hận lừa gạt, y liền lại nhiều lần gạt ta, hừ hừ, ngươi cho là có thể dùng y đến làm ta hồi tâm phải không?

Nằm mơ, ngươi nằm mơ, nói cho ngươi biết, kể từ thời khắc ngươi vứt bỏ tình thương của cha đối với ba huynh đệ chúng ta, ta quyết định cả đời này chỉ yêu chính mình, hừ hừ, Phương Sử, y nếu căn bản không cần ta, ta cũng sẽ không để ý đến y, ngươi yên tâm. Ta nhất định có thể làm được, ngươi xem đi, ngươi nhìn ta đi…” Nói xong lời cuối cùng, hắn quả thực đã muốn như gầm rú.

Tựa hồ vang lên một tiếng thở dài truyền vào tai, Long Phong không biết đó là chân thật tồn tại, hay là ảo giác của mình, hắn cũng không cần biết, bên khóe miệng lại nổi lên nụ cười lạnh vô cùng hắc ám.

“Phụ hoàng, ngươi xem, ngươi xem đi, ta nhất định có thể thoát khỏi dây dưa của y,  đến cuối cùng lúc ta trả thù  có thể không thèm để ý chút nào nhìn y hạ dần dần rồi đánh mất toàn bộ tôn nghiêm của y, ta sẽ làm được.” Hắn nói xong liền xoay người đi, không bao giờ lặp lại khuôn mặt thống khổ như trước nữa.

Trong Phương Di viện, Ngụy Phi đang oán hận quăng hết đồ vật này đến đồ vật khác, thái độ của Long Phong sáng nay quả thực khiến nàng thất vọng, tuy rằng Hoàng Thượng nói thực tuyệt tình, nhưng nàng thông minh rất hiểu rõ, tuyệt tình này chỉ có thể nói rõ Hoàng Thượng đối nam nhân ti tiện kia vẫn là dư tình chưa dứt.

Quá tức giận chỉ có thể thông qua đạp đổ đồ vật này nọ để phát tiết, Ngụy Phi bắt đầu khóc lóc, một đám nô tài bên cạnh nàng sợ tới mức không dám nhích gần.

Đang đập phá để tinh thần tốt hơn, bỗng nhiên thái giám vội vàng chạy vào nói: “Nương nương, nương nương, hoàng thượng tới, nô tài ở ngoài điện thấy hắn cùng Lô công công đang hướng nơi này đi đến.”

Không đợi nói xong, trên mặt Ngụy Phi  đã muốn biến sắc, đang định phân phó các nô tài thu thập đống hỗn độn đầy phòng, chợt nghe ngoài điện một thanh âm mang theo tiếu ý nói: “Yêu, đây là làm sao vậy, ái phi vì sao tính tình đại phát như vậy a?”

Trong lòng Ngụy Phi  vốn kinh sợ Long Phong sâu sắc, bộ dáng sáng nay của hắn tựa như một con sư tử ăn thịt người còn không phải có ý nghĩ giết chết nữ nhân này sao, một bạt tai kia cũng vẫn như cũ ẩn ẩn đau.

Mà Long Phong nàng nhìn thấy lúc này, nàng liền biết đây không phải là người sáng sớm kia, hắn thay đổi, hơn nữa lại biến thành người mà mình cần nhất.

Nàng làm ra một loại biểu tình hàm chứa ai oán giận dỗi mà không tổn hao đến vẻ xinh đẹp của mình, nhẹ nhàng bước tiếp qua, bán dựa vào ở trên người Long Phong một bên ủy ủy khuất khuất khóc thút thít nói.

“Hoàng Thượng hiện tại lại nhớ đến nô tì nơi này, nô tì vô cớ chịu một bạt tai, chẳng lẽ còn không chính xác đại phát giận sao? Nô tì chỉ là muốn vì Hoàng Thượng giải sầu mà thôi, ai ngờ Hoàng Thượng không phân trần liền đánh nô tì, nhiều năm như vậy, nô tì tuy rằng ngu dốt, nhưng Hoàng Thượng còn chưa từng động một đầu ngón tay đến nô tì…”

Nàng vừa nói một bên vừa bắt đầu rơi lệ, động tác vươn bàn tay ngọc nhỏ dài gạt lệ  lại quyến rũ tới cực điểm.

Long Phong cười, cầm lấy tay của nàng vỗ vỗ nhẹ nhẹ: “Để cho ái phi chịu ủy khuất, trẫm hôm nay buổi sáng vốn tức giận, thế nhưng lại đổ hết lên người ái phi, trẫm nơi này cùng ngươi chịu tội được không? Kỳ thật ái phi ngươi chỉ cần nghe trẫm phân phó là được,  Phương Sử kia, tuy rằng trẫm nói không giết chết y, nhưng có nhiều phương pháp không đả thương da thịt người mà có thể tra tấn nhục nhã, ái phi thông minh tuyệt đỉnh, thế nhưng không nghĩ ra được một loại sao?”

Chính mình suy đoán quả nhiên đúng. Ngụy Phi ở trong lòng cuồng tiếu, cả  thân mình cơ hồ nép vào trên người Long Phong.

“Hoàng Thượng nếu nói như vậy, nô tì có thể làm càn. Hoàng Thượng yên tâm, cho dù không thương tổn y, nô tì cũng có biện pháp làm cho y biến thành một con cẩu, một con cẩu có thể cho Hoàng Thượng kêu đi hét đến, đến lúc đó Hoàng Thượng cũng đừng đau lòng a.”

“Đương nhiên, ngươi xem trẫm là người như thế nào.” Long Phong mỉm cười, hơn nữa hắn cố gắng muốn đem tươi cười này truyền đến trong lòng, nhưng mà rốt cuộc đến tột cùng   truyền không tới, chính hắn cũng không hiểu.

“Một khi đã như vậy, nô tì xin thỉnh Hoàng Thượng xem trò hay.” Ngụy Phi cao hứng đứng lên, mệnh bọn thái giám đi truyền Phương Sử.

Phút chốc, Phương Sử bị dẫn  lên,  trên mặt y không có một tia biểu tình, cũng không hành lễ.

Lúc thái giám bên cạnh quát hỏi, y mới thản nhiên nói: “Ta là phản tặc, một phản tặc chết cũng không hối cải, các ngươi thấy phản tặc như vậy sẽ quỳ xuống trước mặt hắn sao?” Vừa dứt lời, hai thị vệ liền đi lên đè lại bờ vai của y, mạnh mẽ buộc y quỳ xuống.

Ngụy Phi thật không quan tâm Phương Sử đối với mình bất kính, nàng cao hứng phấn chấn đi đến trước mặt Phương Sử, ha ha cười nói: “Bổn cung đã sớm nói, ngươi không là ai, ngươi chính là một con cẩu, Bổn cung hôm nay tâm tình hảo, cho nên muốn cưỡi con cẩu này đi dạo nơi nơi .”

Nàng nói xong hướng hai thị vệ nháy mắt, hai thị vệ kia do dự một chút, lại nhìn về phía Long Phong.

“Hoàng Thượng, nô tì nghĩ muốn cưỡi con cẩu này, không được sao?” Ngụy Phi ra vẻ khờ dại hỏi Long Phong, nếu chỉ nhìn bộ dáng nàng lúc này, trăm triệu không thể tưởng được nàng lại là một nữ nhân tâm như rắn rết như thế nào.

“Chiếu theo lời nói ái phi mà làm.” Sau một lúc lâu, Long Phong thẳng ra lệnh, hắn nhìn Phương Sử, bất ngờ phát hiện y thế nhưng bất động, chính là cúi đầu, làm cho mình thấy không rõ tình tự dao động trong mắt của y.

Trong lòng hắn bỗng nhiên nôn nóng khó hiểu, nhưng gắn gượng kìm nén tự trấn định, lạnh lùng nhìn hai thị vệ kia mạnh mẽ ấn tứ chi Phương Sử sát đất.

“Ngươi tốt nhất ngoan ngoãn bò một vòng cho bổn cung  , nếu không đám phản tặc bị nhốt trong đại lao, nói không chừng bởi vì ngươi liên lụy mà nếm không ít khổ sở đâu a, nếu bổn cung nhớ không lầm, nơi đó nhốt rất nhiều lão yếu phụ nữ và trẻ em đúng không? Hừ hừ, người như vậy cũng dám tạo phản, lý ra phải hảo hảo xử phạt, đúng hay không a Hoàng Thượng?”

“Ái phi nói đúng vậy, bọn họ…” Nhất ngữ chưa xong, Phương Sử bị Ngụy Phi ngồi ở trên lưng,  bỗng nhiên cử động, y bắt đầu cố hết sức chậm chạp bò sát trên đường cẩm thạch trong đình viện.

Ngụy Phi cười đến run hết cả người, Long Phong lại là đờ đẫn nhìn, hắn gắt gao nắm chặt tay, tầm mắt chuyển hướng về phương xa nào đó. Vừa mới ở trong Thái Miếu (miếu thờ các vị vua) tìm được quyết tâm, vào giờ khắc này thế nhưng lại bởi vì hành động ngoan độc của Ngụy Phi mà dao động.

Không, trẫm không thể, không thể ngu si như vậy, là y phải xin lỗi trẫm trước, trẫm cùng y, đã  không còn khả năng lại có tương lai, cho dù có tương lai, cũng tất phải trải qua trong ngờ vực phòng bị vô căn cứ, nếu tương lai như vậy, còn không bằng ngay bây giờ phá nát toàn bộ hy vọng.

Trẫm tuyệt không  lại mềm lòng, tuyệt lộ (đường cùng), đúng vậy, chúng ta cũng đã đi đến tuyệt lộ, một khi  như vậy, đã không có lối thoát, không cần tái lưu lại đường sống để có thể lui về.

Long Phong nghĩ như thế, sau đó cũng không biết qua thời gian bao lâu, Ngụy Phi mới cười duyên đứng lên: “Được rồi, hôm nay Bổn cung mệt mỏi, đem cẩu này dẫn đi đi.” Nàng đắc ý phân phó.

Tiếng cười của nàng làm cho Long Phong phục hồi tinh thần, ánh mắt ở trên mặt Phương Sử dừng lại một chút, phát hiện sinh khí cùng tình cảm trong con ngươi của y  đã  biến mất toàn bộ, chẳng những là ánh mắt, toàn bộ thân thể của y tựa hồ cũng thành một cái cây bị chặt đứt chết héo khô, đạm mạc giống như không phải người mới vừa rồi trong tiếng cười nhạo của đám đông bò qua con đường cẩm thạch.

Sau khi trả thù vẫn là không có cảm giác khoái hoạt, thậm chí tâm tình vừa mới vì ý niệm kiên định mà bình tĩnh cũng lần thứ hai trở nên u ám.

Nhìn Ngụy Phi xoay thắt lưng bày mông phi thường đắc ý  đi tới , hắn thật chán ghét tới cực điểm, người đàn bà kia còn không thức thời cố tình ngồi vào bên cạnh hắn nũng nịu dỗi hờn tức giận nói: “Hoàng Thượng, ngươi xem phương pháp nô tì giáo huấn con cẩu này có phải phi thường hảo hay không? Nô tì về sau cũng có thể làm như vậy chứ.”

“Ân, có thể.” Long Phong buộc tâm địa mình cứng rắn, ba chữ tựa hồ từ trong kẽ hàm răng nói ra.

Hắn sợ chính mình tái thêm một khắc nữa sẽ một cước đá chết nữ nhân này, vì thế đứng dậy, cố gắng trấn định nói: “Ái phi, trẫm chợt nhớ tới Thừa tướng còn tại thư phòng chờ trẫm, ái phi một mình ở nơi này ngoạn (chơi) đi, chính là nhớ lấy, không thể…”

Hắn hít một tiếng, hai chữ kia lại cản trở hắn nói không nên lời.

Chính mình đã làm tổn thương vết thương của y đến hoàn toàn, chẳng lẽ chỉ có da thịt bị thương mới tính là vết thương sao? Long Phong cười khổ, hắn hiểu được đối với Phương Sử mà nói, thiên đao vạn quả so với tình trạng hiện tại còn tốt hơn gấp trăm ngàn lần, hắn không quên người trước mắt này, gần như chịu không nỗi vũ nhục.

“Quên đi, ái phi ngươi hẳn là hiểu được ý tứ của trẫm.” Lại thở dài, Long Phong cơ hồ giống  như trốn tránh ly khai Phương Di viện.

Ngụy Phi nhìn bóng dáng hắn đi xa, từ từ đến trước người Phương Sử, cười lạnh một tiếng, nói: “Ngươi thấy chưa? Đây là thái độ của Hoàng Thượng đối với ngươi, lúc này  tâm của ngươi  rốt cục đã mất hết hi vọng rồi chứ.”

Mà Phương Sử trả lời nàng chính là không nói lời nào, y tựa như một gốc cây khô héo, đứng đờ đẫn, giống như toàn bộ thế gian đều đã cùng y không quan hệ.

——————–

Lệ Nhi: Ai da.. cuối cùng cũng xong cái chương dài vô cùng tận này =.=” thực xin lỗi mọi người vì chậm trễ.

14 thoughts on “[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 14

  1. While the sadness of the early verses seems to transform into an almost
    sneering rage, this section is actually based on a prayer that was
    written by Townshend one night when he found himself facing the temptation
    of a groupie after a show in Denver. I was lucky to
    catch them open up for Dave Matthews a few years back and they blew me away (and who doesn’t love Dispatch.
    At the end of the first chorus it needs to lend to a surprise part, blending into
    the second chorus.

  2. 0a~ pà này mất dạy wá ss nhể, e mà là PS, e cho pả ăn nguyên cáj mặt pàn, cho mỏ pả sưng lên như ăn 10kg ớt 3 tri, cho răng vs môj thắm thjết vs nhau để sau nì ko kòn cơ hộj mở mjệng chứ đừng nój là chửj ng’ khác

  3. Cáj c0n mụ kja chẳng có j g0j là 3 tòng 4 đức mà đc làm quí phj đã là may lém rùj, còn mơ mộng đến chức h0àng hậu nữa. Hứ, mơ đj, pà chỉ là nv phụ mà dám chửj nv chính hả? Chửj a. Sử là “cún” tuj đã mún đâm pà mấy nhát rùj * đâm đâm vào hìh nhân* ng’ có học ko pao h dùng từ cẩu để chửj ng’ khác, họ chỉ dùng từ cún thuj (vì dễ thương a~) => chắc chắn pà vì wá mê gjaj mà pỏ học gjữa chừng a~, nhìn pà t chẳng thấy gjống h0a ăn thịt ng’ j hết(vì hoa ăn thjt ng’ có màu sắc rất đẹp a~), ngay cả hoa cứt lợn pà còn ko = nữa là ( h0a tuy ko đẹp nhưng đc dùng để làm thuốc), thật là 1 k0n mụ đáng chết, t chờ ngày tàn của pà. Hajz, trút gjận x0ng, tay e kũng mún ljệt lun. Tks ss đã edjt ^^

Leave a Reply