Nhân thầnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 15

Bookmark

♣Chương 15♣

Trong Đại Nguyên hoàng cung, đã nhiều ngày thật sự có chút quỷ dị.

Hoàng Thượng mỗi ngày mặt căng thẳng, thích đập phá cho hết giận hơn nữa còn làm việc không biết mệt.

Ngụy Phi phụng thánh chỉ, lấy vũ nhục trêu đùa Phương Sử làm vui, nhưng thật ra người hầu hạ bên cạnh nàng vô cùng thương tâm, mỗi ngày cũng có thể ở các góc Phương Di viện nghe được tiếng niệm Phật.

Mà Lan Phi  tựa hồ đứng ngoài chuyện này, nhưng cũng không bình tĩnh, nàng mỗi ngày tự mình vào trong cung nghe ngóng các thái giám cung nữ, hỏi thăm về tin tức của Phương Sử, buồn rầu ai thán không thôi.

Ba người này là chủ thể trong cung, bộ dáng bọn họ như thế  này, hoàng cung sao còn có thể yên tĩnh trở lại, rốt cục, Lan Phi trước hết thiếu kiên nhẫn.

Tính tính toán toán, Lan Phi lần thứ hai đặt chân đến Phương Di viện, lần đầu tiên tới chính là đêm hôm đó, nàng bị Long Phong kéo tới đây, hiện giờ chưa đến mười ngày, thế nhưng lại tới cửa, mà trước đây, đánh chết nàng cũng sẽ không tin tưởng.

Ngụy Phi đang ngồi ở trong sân, hô quát ra lệnh Phương Sử trèo lên một cành cây hái hạnh hoa (*) cho nàng.

hạnh hoa

Hạnh Hoa

            Phương Sử là văn nhân, như thế nào có thể trèo lên cây, động tác của y  vụng về khiến cho Ngụy Phi cười to không thôi, bao giờ cũng hung hăng nói móc châm biếm một phen: “Ngươi bò lên cây sao? Ngay cả cẩu hùng (gấu chó) so với ngươi cũng linh hoạt hơn, ta thấy không nên gọi ngươi là cẩu, nên gọi ngươi là heo mới đúng a…”

Các thái giám cung nữ bên cạnh, trong mắt đều toát ra vẻ thông cảm không đành lòng, ngoài miệng thế nhưng không thể không ngại dâm uy của Ngụy Phi, cũng hùa theo hô hào cười nhạo.

Lan Phi đứng ở  đại môn, nàng không để cho người thông báo, cũng không cùng Ngụy Phi chào hỏi, nàng chỉ yên lặng nhìn Phương Sử, người kia đang cố hết sức leo lên cây, không đúng, nàng không cảm giác đó là một người, tựa hồ chính là một cái xác không hồn còn hô hấp.

Nước mắt Lan Phi  chậm rãi chảy xuống, nàng thì thào tự nói: “Yêu càng sâu đậm? Tổn thương lại càng sâu đậm hơn? Phương đại nhân, Hoàng Thượng…”

Ngữ thanh của nàng nghẹn ngào, bỗng nhiên xoay người bước đi, bước từng bước sau rồi lại ngừng lại, đối diện với Ngụy Phi trong đình viện cất tiếng lạnh như băng nói: “Con cua ngang ngược tiểu nhân đắc chí, khuyên ngươi tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, thu mình tự hiểu, nếu không để ý vui quá hóa buồn, ngông cuồng quá sẽ tự mình kết liễu tánh mạng của mình.”

Ngụy Phi kỳ thật sớm nhìn thấy Lan Phi, cố tình không để ý tới, hiện giờ nghe nàng nói như vậy, không khỏi cũng cười lạnh trả lời: “Muội muội tâm địa Bồ Tát, nhưng thật ra khiến cho người ta cười nhạo, bất quá trong hậu cung này, từ trước đến nay nữ nhân đều sống không được mềm lòng, muội muội cậy vào quyền thế nương gia (nhà mẹ đẻ), thật không ai dám động ngươi, nhưng cảnh tượng ngày sau, chỉ sợ tất cả đều bị ta chiếm hết, khi đó ngươi còn từ bi như vậy, ta mới phục ngươi.”

“Hảo, ta còn nhìn ngươi có thể hoành hành đến bao lâu.” Lan Phi nói xong, vung tay áo, giận dữ rời đi. Nàng từ trước đến nay bản chất mảnh mai yếu đuối, tư thái lã lướt phong tình vạn chủng, nhưng mà lúc này nén phẫn nộ, ngôn hành cử chỉ cũng không nhu nhược giống như ngày thường, thật có cảm giác mang theo luồng hiệp khí.

Phương Sử ở trên một cành cây, nương theo che lấp sắc màu rực rỡ, y rốt cục đem ánh mắt chuyển hướng về Lan Phi đi xa, người đó mang theo đồng cảm cùng bi thương vô tận, nhưng mà chỉ chớp mắt, liền biến mất không thấy.

Lan Phi cũng không quay về Hương Lan điện, mà trực tiếp chạy đến ngự thư phòng.

Lô Cửu thấy nàng vẻ giận dữ đầy mặt, liền đoán được tâm sự của nàng, vội vàng kéo nàng đến một bên nói: “Xin khuyên nương nương một tiếng, nói cái gì cũng được, nhưng đừng bàn đến Phương đại nhân, mấy ngày nay ngay cả từ ‘phương’ cũng không được nghe. Hôm qua còn có một thái giám vì bốn chữ『 nhất phương nghiên mực 』đã bị đánh năm mươi đại bản (gậy đánh người thời xưa giống phim Bao Công ấy =.=” ), nương nương là người thông minh, chắc cũng biết mối quan hệ kịch liệt này a.”

Lan Phi trầm ngâm một chút, sau đó thu vẻ giận dữ, cười nói: “Bổn cung đã biết, cảm tạ công công đã nhắc nhở, phiền công công giúp ta bẩm báo một tiếng.” Nàng cố ý cao giọng nói chuyện, quả nhiên, vừa dứt lời, bên trong liền truyền ra thanh âm của Long Phong: Là Lan nhi sao? Vào đi.”

Lan Phi đi vào bên trong, chỉ thấy Long Phong đang ngơ ngác xuất thần cầm một quyển tấu chương, nhìn thấy Lan Phi, hắn lộ ra vẻ tươi cười, đứng dậy kéo tay nàng, cùng đi đến bên cạnh giường ngồi xuống. Gượng cười nói: “Lan nhi chính là đến đây khởi binh vấn tội, trẫm biết mấy ngày nay không đến Hương Lan điện, lạnh nhạt ngươi, Lan nhi không nên trách trẫm, quốc sự bận rộn, đến đến đến, Lan nhi muốn trẫm bồi thường như thế nào, cứ việc nói ra đi, trẫm chỉ cần có thể làm được, đều thuận theo.”

Lan Phi nhìn chằm chằm Long Phong, nàng chưa từng nhìn thấy qua bộ dáng Long Phong lúc này, nàng thật sự thực muốn hỏi Hoàng Thượng một câu, hỏi rõ ràng hắn thật là đang nói chuyện với mình sao?

Bởi vì Long Phong tuy rằng cùng nàng nói chuyện, nhưng thần sắc trong ánh mắt cũng là ảm đạm mà mờ mịt không biết ở phương nào, khóe miệng hắn vừa miễn cưỡng lộ ra tươi cười cũng có vẻ tái nhợt vô lực như thế, tái nhợt vô lực đến mức Lan Phi nghĩ muốn trực tiếp nói cho hắn biết vẫn là không cần cười còn tốt hơn.

Thở dài, xem ra lần này Hoàng Thượng thích đến kiên định cứng rắn rồi. Phương Sử ở trong Phương Di viện chịu tội, Long Phong ở ngự thư phòng cũng tuyệt không thoải mái. Hiện tại nàng hiểu được vì sao thái giám kia chỉ nói một câu “Nhất phương nghiên mực” không hay ho lại bị chịu năm mươi đại bản.

Lúc Long Phong kiệt sức muốn quên đi Phương Sử, hoặc nói cách khác là muốn tự lừa gạt mình quên đi Phương Sử, ngươi lại đi nhắc đến đối phương mà hắn căn bản quên không được, không đợi bị đánh thì còn gì nữa.

“Hoàng Thượng, nô tì đâu chỉ là hồi lâu không gặp Hoàng Thượng, mà ngay cả Vương gia cũng thật lâu chưa  ghé, trước kia ngươi cùng Vương gia còn có ca ca ta, chúng ta luôn tụ cùng một chỗ cười a nháo a, cái cuộc sống nhiều khoái hoạt ung dung tự tại này a, hiện giờ đúng là mùa hoa nở, phụ cảnh xuân đẹp chẳng phải đáng tiếc sao.”

Lan Phi là một người thông minh, nàng đương nhiên biết vì cái gì Long Tranh cho đến hôm nay vẫn chưa cùng hoàng huynh của hắn ăn chơi đàng điếm.

“A, chuyện đó… Bởi vì quý phủ Tranh nhi có một số việc, cho nên… Cho nên hắn chưa có tới.” Long Phong ấp úng giấu diếm, trong lòng cũng đau xót, nghe nói Lâm Tả Ngọc còn chưa tỉnh lại, Long Tranh cơ hồ sắp nổi điên, đừng nói đến đây chơi, hiện tại ngay cả lâm triều cũng nhìn không thấy bóng dáng của hắn.

Long Phong không rõ, đơn giản chỉ là một hộ vệ đã từng lừa gạt hắn phản bội hắn, chết thì chết đi, sao còn phải biến thành như vậy? Chẳng qua nhớ tới Lâm Tả Ngọc, mà dẫn đến nhớ tới cả Phương Sử, hắn giống như bị một thứ gì đó đâm vào trong tim cùng yết hầu, thanh âm nói liên tục đều có chút kỳ quái.

“Như vậy a, thế thì không còn cách nào.” Lan Phi cố ý thở dài,  đùa nghịch cành hoa đào  chỉ mới vừa hái xuống trong bình.

“Câu thơ ngày xưa nói rằng, hoa khai kham chiết trực tu chiết, mạc đãi vô hoa vô chiết chi (*). Chỉ sợ đợi Vương gia lo liệu xong việc, cả vườn xuân này đã sớm thành lạc hồng tàn hoa (hoa đỏ tàn rụng), không bao giờ có thể trở về trên cành nữa, khiến người ngắm cảnh thương tiếc.”

(*trích trong bài thơ Kim Lũ Y của Đỗ Thu Nương – tạm dịch: Hoa nở thì phải ngắt ngay . Đợi đến khi hoa tàn mới ngắt thì cũng chẳng được gì)

Sắc mặt Long Phong hơi chút thay đổi, nhìn về phía Lan Phi, thậm chí không thể gọi là nhìn, mà phải gọi là giận dữ giám sát.

Bất quá Lan Phi sớm quay người đi, nàng tựa hồ phi thường thích cành hoa đào kia, một bên ngâm: “Đào hoa ổ lý hoa đào am, đào hoa am lý đào hoa tiên; đào hoa tiên nhân chủng đào thụ, hựu trích đào hoa hoán tửu tiền…”(*) Một bên ngâm thơ, một bên vừa đưa ngón tay mân mê cành hoa đào vừa ngắm nghía.

(*Trích bài Đào Hoa Am Ca của Đường Bá Hổ – tạm dịch :

Trong thành hoa đào có am hoa đào

Trong am hoa đào có tiên hoa đào

Tiên nhân hoa đào trồng cây hoa đào

Lại hái hoa đào đổi tiền mua rượu )

Bỗng nhiên chỉ nghe “Phanh” một tiếng, sau đó cùng với một tiếng kêu sợ hãi của Lan Phi, Long Phong vội vàng đứng dậy đi qua xem xét, chỉ thấy cái bình ngọc dương chi cắm cành hoa đào lúc trước đã rơi trên mặt đất vỡ thành từng mãnh.

Lan Phi vội vàng quỳ xuống khóc đền tội, Long Phong nâng nàng dậy  nói: “Lan nhi làm sao thế, bất quá chỉ là cái bình mà thôi, để ta cho người đến đổi cái khác…”

Nhất ngữ chưa xong, Lan Phi đã quỳ xuống đất khấu đầu nói: “Nô tì… bẩm Hoàng Thượng, nô tì cực kỳ sợ hãi, Hoàng Thượng mặc dù yêu quý nô tì, nói đổi cái khác cũng có thể, nhưng chung quy đổi thì cũng không phải cái bình này. Nghĩ đến cái bình này ở trên bàn của Hoàng Thượng triều triều mộ mộ (sớm sớm chiều chiều), năm này qua năm nọ, Hoàng Thượng mỗi ngày nhìn, đương nhiên không có cảm giác mới lạ, cũng không cho là mất mác.

Nhưng mà ngày sau nếu nhìn cái khác, nhớ tới cái bình này, nghĩ đến không thể khôi phục được, chẳng phải sẽ bi thán đau buồn sao. Người sẽ nhận ra, trân bảo quý giá ở khắp nơi nơi, cũng không quan trọng, song một khi mất đi không thể khôi phục lại, tái hối tiếc thì cũng đã quá muộn. Nếu như thế, nô tì chẳng phải là trọng tội sao?”

Long Phong lúc này như không biết lời nàng nói có ý tứ gì, chỉ  ngây ngốc. Hắn tức giận trầm giọng nói: “A, nói như thế, trẫm còn không nên trị tội ngươi, mới có thể bù lại lỗi lầm của ngươi phải không?”

Hắn hung hăng trừng mắt Lan Phi, Lan Phi lại đứng dậy cười nói: “Nô tì chỉ nói như một ví dụ thôi, Hoàng Thượng vừa mới nãy đã tha thứ cho tội của nô tì rồi, kim khẩu ngọc nha (nói lời giữ lời), sao có thể lật lọng.”

Ánh mắt Long Phong trở nên ảm đạm, kéo tay nàng nói: “Lan nhi, ngươi là hồng nhan tri kỷ của trẫm, ai, trẫm không dối gạt ngươi, trong lòng trẫm  chịu khổ sở, nhưng trẫm sẽ không hối hận, trẫm đã không thể giống như trước kia đợi y như vậy, trong lòng trẫm phẫn hận bất bình, ngày đó y đã làm loại hạ sự (chuyện không tốt) kia, cũng nên đoán được hậu quả hôm nay.”

“Chúng ta… Đã  không thể quay về như lúc trước, Lan nhi ngươi cũng không cần nhiều lời, ngươi khuyên không được trẫm đâu, giống như y lúc trước cũng khuyên không được trẫm, nguyện phụ người trong thiên hạ, trẫm cũng không thể phụ một người, trẫm sẽ không giết y, chờ phẫn hận cùng bất bình của trẫm biến mất, cũng sẽ thả y rời đi, hôm nay trẫm coi như ngươi cái gì cũng chưa từng nói.”

Long Phong cố chấp như thế thậm chí còn rất bình tĩnh, quả thật làm cho Lan Phi không ngờ, định muốn nói cái gì đó, bỗng nhiên một thái giám chạy tới bẩm báo: “Khởi bẩm Hoàng Thượng cùng nương nương, ngoài cung có một bình dân tự xưng là Độc Cô Ngạo muốn gặp Hoàng Thượng, còn cầm thông hành lệnh của Đại tướng quân cho hắn, bởi vậy nhóm thủ vệ không dám chậm trễ, đặc biệt mệnh nô tài tiến đến thông báo…”

Nhất ngữ chưa xong, Long Phong rốt cục lộ ra nụ cười chân thành đầu tiên mà hắn nhiều ngày như vậy cho tới nay chưa từng có, nói: “Độc Cô, người này đến rồi, đúng thật nhanh, đi, Lan nhi bồi trẫm tiến đến nghênh đón khách quý.” Nói xong cũng không chờ Lan Phi trả lời, lôi kéo nàng vội vàng mà đi.

Thẳng đi tới ngoài cửa cung, chỉ thấy ở nơi đó có hai người đang đứng, Tô Tuyết Y tiêu sái phiêu dật, chói mắt nói không nên lời, mặc dù đứng đối diện Long Phong, cũng không chút thua kém.

Lan Phi một đường đi tới, ở trong lòng thật sâu kinh ngạc, Long Phong người này,  trừ Phương Sử lúc trước, còn có ca ca của mình cùng Long Tranh ra, không thấy hắn cùng ai quá thân cận, Độc Cô Ngạo này bất quá cũng chỉ là thảo dân, cho dù có chút bản lĩnh, so với ngôi cửu ngũ của Long Phong cũng khác nhau một trời một vực, vì cái gì Long Phong thế nhưng chạy đến vội vàng như thế, ngay cả khí thế đế vương luôn luôn tôn quý trầm ổn cũng không cần.

Chỉ thấy Long Phong tiến lên từng bước, bên kia nam nhân đơn giản cao lớn hơn một chút cũng là vẻ mặt kích động bước nhanh tiến đến, hai người ôm nhau, giây lát tách ra, đều tự đánh giá một phen, bỗng nhiên nam nhân tên là Độc Cô Ngạo kia một quyền đánh vào trên người Long Phong, hào sảng cười to nói: “Người tài giỏi Long Phong, từ biệt nhau nhiều năm, ngươi đúng là bộc lộ hết khí thế đế vương.”

Lan Phi sợ tới mức suýt nữa kinh hô ra tiếng, thầm nghĩ người này tại sao vô lễ như thế, ngay cả Hoàng Thượng cũng dám tứ vô cố kỵ (bất chấp không hề kiêng nể), thậm chí còn gọi thẳng tục danh, này… Này tru di cửu tộc cũng không đủ a.

Ai ngờ đã thấy Long Phong cũng giống thế đánh trả một quyền, cười ha ha nói: “Ngươi cũng không khác a Độc Cô, ngay cả thê tử cũng có, còn rất có tiền đồ nhưng lại vì thê tử mà buông tha cho thiên hạ, ha ha ha, không tồi không tồi, thật không tồi a.”

Ánh mắt của hắn nhìn về phía Tô Tuyết Y vẫn cười mỉm chi đứng ở bên cạnh: “Nếu ta đoán không sai, vị này hẳn chính là bạn đời khiến ngươi lâm vào thâm tình không hối hận phải không, mau mau giới thiệu cho ta một chút.” Ở trước mặt Độc Cô Ngạo, hắn cũng cố tình không xưng “Trẫm”.

Tô Tuyết Y tiến đến từng bước, liền ôm quyền nói: “Thảo dân Tô Tuyết Y, bái kiến Đại Nguyên hoàng đế, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế…”

Không đợi nói xong, Độc Cô Ngạo liền cười nói: “Tuyết Y, không cần giữ lễ tiết, người này cùng ta quen biết từ thời thiếu niên, ta cho tới bây giờ cũng không xem hắn như hoàng đế.”

Hắn lại chuyển hướng Long Phong, thở dài nói: “Năm tháng giống như thời gian qua nhanh, chuyện cũ đủ loại, lại vẫn tựa ngày hôm qua, ngươi còn nhớ thời điểm ngươi cùng Long Tranh Tề Anh với những người trẻ tuổi thống soái tam quân hay không, nhưng lại thật sự không hề thua kém tướng lãnh Nguyên soái  kia, nếu không như thế, kẻ hành tẩu giang hồ hào sảng như ta, lại có thể nào kết giao với người quý tộc trong hoàng thất như các ngươi.”

Long Phong cười nói: “Đúng vậy, ta cũng thường thường nhớ về đoạn thời gian ấy, tuy nói còn trẻ hết sức khinh cuồng, hiện giờ nghĩ lại, cũng là hết sức mỹ hảo (tốt đẹp).” (giống quảng cáo mì tôm nhỉ =.=”)

Hắn vừa nói vừa dẫn  Độc Cô Ngạo cùng Tô Tuyết Y đi đến bên cạnh Lan Phi, cười nói: “Đây là tri kỷ của ta, cũng là nữ nhân ta thích nhất, đến, Lan Nguyệt, gặp qua hảo bằng hữu Độc Cô Ngạo của ta, hắn chính là một đại anh hùng đại hào kiệt rất tài giỏi a.”

Độc Cô Ngạo liền không dám nhận danh hiệu, Lan Phi nhẹ nhàng bái kiến.

Nàng ở trong lòng nói: Đúng vậy, ta là nữ nhân ngươi thích nhất, nhưng không phải người ngươi yêu nhất, bởi vì ngươi yêu nhất, chính là một nam nhân. Ai, Hoàng Thượng a Hoàng Thượng, ngươi khi nào mới có thể nhìn thẳng vào tâm ý, khi nào mới có thể biết được luyến tiếc vật quý giá, ngươi xem Độc Cô công tử cùng Tô công tử một đôi bích nhân (tình nhân đẹp), chẳng lẽ không ngẫm lại tình cảm của ngươi, thừa nhận cực khổ khôn cùng sao? Ai, thật sự là nôn nóng chết người, nếu còn như vậy, ta khi nào mới có thể lấy lại được tự do a?

Lập tức đoàn người chuyện trò vui vẻ hướng trong cung mà đi, Độc Cô Ngạo nhân tiện nói: “Đúng rồi Long Phong, lần này ta đến đây, trước có đi đến chỗ của Tề Anh cùng Long Tranh, sao hai người hắn đều rầu rĩ không vui, nhất là Long Tranh, vẻ mặt suy nhược hao tổn tinh thần, kỳ quái, phụ hoàng mẫu hậu của các ngươi không phải sớm đã qua đời sao? Hơn nữa khi đó nghe các ngươi nói đến song thân, tựa hồ cũng không có cảm tình gì.”

Long Phong cười khổ một tiếng: “Ngươi cũng biết chúng ta đối với cha mẹ không có bao nhiêu tình cảm, vậy ngươi ngẫm lại, một người có thể khiến Tranh nhi hiện tại biến thành bộ dáng như thế này, sẽ là người như thế nào…” Không đợi nói xong, một bên Tô Tuyết Y bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ nói: “Hay là Vương gia là vì tình mà khốn?”

Độc Cô Ngạo cũng chợt nói: “Đúng thế, người khiến Long Tranh như vậy, cũng chỉ có thể là cửa ải mỹ nhân mới khiến cho hắn tinh thần sa sút, ha hả, nhưng không biết là dạng khuynh quốc giai nhân như thế nào, có thể làm cho Vương gia anh hùng hô phong hoán vũ lại trà phạn bất tư (cơm nước không quan tâm).”

Lời này của hắn vốn mang chút vui đùa, ai ngờ Long Phong lại trợn mắt hừ một tiếng nói: “Cái gì khuynh quốc giai nhân, là một hộ vệ ngốc đến không thể ngốc hơn, chẳng những ngốc, lại còn ngu xuẩn, ngu xuẩn dám lừa gạt dám phản bội hắn, mẹ nó, bất quá sau khi nhìn thấy đại thế đã mất liền cho mình một đao, thiếu chút nữa chầu trời mà thôi, ngươi xem xem khiến hắn đau khổ như thế, án xác lạc phách (chỉ còn cái xác không hồn), ngay cả lâm triều cùng ca ca ta đây cũng không quan tâm, cả ngày chỉ coi chừng cái nam nhân lúc nào cũng có thể tắt thở kia, phi, rõ ràng lúc trước hận đến nỗi hô đánh hét giết, tên không tiền đồ.”

Hắn nện ngực dậm chân, thậm chí cả một thời gian thật dài như không có người khác trước mặt nói ra những lời thô tục.

Độc Cô Ngạo cùng Tô Tuyết Y nhìn thoáng qua, hai người cũng từng trải qua một phen sinh tử triền miên mới có thể ở cùng nhau, bởi vậy vừa nghe thấy lời này liền hiểu được là chuyện gì xảy ra.

Chính là thấy vẻ mặt Long Phong tựa hồ khác thường, coi đệ đệ của mình  trông chừng một tên phản đồ thất hồn lạc phách quả thật như không có tiền đồ gì, nhưng lời nói của hắn trong lúc đó thật không giống chỉ nhằm vào Long Tranh, tựa hồ phẫn nộ quá mức một chút, thật giống… Thật giống là nói cho chính hắn nghe vậy.

Đang ở trong lòng suy nghĩ, chợt nghe Lan Phi buồn bả nói: “Như thế nào gọi là không tiền đồ, ta thế nhưng thật ra cảm thấy Vương Gia may mắn, ở một khắc cuối cùng hắn rốt cục hiểu được quý trọng, tuy rằng người quý trọng bảo hộ này có thể bất cứ lúc nào sẽ rời hắn mà đi, nhưng trong mấy ngày cuối cùng này, hắn rốt cuộc cũng có thể bồi bên cạnh đối phương, tương lai nhớ lại, tiếc nuối có lẽ cũng sẽ ít hơn một chút…”

Không đợi nói xong, Long Phong bỗng nhiên hung hăng trừng mắt nhìn nàng liếc một cái, quay lưng lại đau buồn nói: “Lan nhi, ngươi hôm nay nói nhiều quá đấy.”

Lan Phi không thèm nhắc lại, Độc Cô Ngạo cùng Tô Tuyết Y cũng đã hiểu được đại khái là cái gì.

Vì làm dịu đi một chút không khí ngưng trọng, Tô Tuyết Y liền cười nói: “Hoàng Thượng không cần lo lắng, đệ đệ của Độc Cô là một vị thần y, vừa lúc lần này cùng chúng ta đi thăm bằng hữu Đông Phương, a, Đông Phương  nổi tiếng là bạn của hắn từ thời thơ ấu, bởi vì bằng hữu hắn là người trong võ lâm, cho nên chúng ta không cùng nhau đến, chờ ta gửi cho hắn một phong thư, chỉ cần hắn đến, không có bệnh nhân nào mà hắn trị không hết, hiện tại cầu trời xanh phù hộ cho người trong lòng của Vương gia chịu đựng thêm chút thời gian nữa, mọi sự đại cát (êm đẹp).

Long Phong không nói gì, sắc mặt có một tia âm trầm, nhưng dù sao cũng nhiều năm không thấy hảo bằng hữu đến thăm, cũng không thể phát cáu, đành phải gượng gạo giả bộ mỉm cười cùng Độc Cô Ngạo và Tô Tuyết Y đi đến Hồng Phi cung.

Trong lòng hắn có chuyện, như thế nào có thể giấu diếm qua Độc Cô Ngạo, bởi vì mình cùng Tô Tuyết Y cũng từng trải qua một đoạn  tình cảm khắc cốt ghi tâm, cũng đã từng hận thật sâu từng yêu thương nặng nề, cũng từng bởi vì nhất niệm chi soa (nghĩ sai thì hỏng chuyện) suýt nữa mất đi ái nhân (người yêu), cho nên Độc Cô Ngạo rất hiểu được loại tâm tình này.

Có tâm khuyên hảo bằng hữu quay đầu lại còn kịp, đừng để lúc mất đi hối hận thì đã muộn, nhưng xem bộ dáng Long Phong, rõ ràng vẫn là đang tức giận, người lúc này khuyên như thế nào cũng nghe không vào. Bởi vậy đành phải kiềm chế lo lắng âu lo trong lòng xuống, cùng Long Phong nói tới vài chuyện khác.

Lan Phi ở bên cạnh vừa cười nói: “Hoàng Thượng cùng Độc Cô công tử toàn nói những chuyện mà chúng ta không biết, biến ta cùng Tô công tử ngồi ở chỗ này, thật giống như thành đồ trang trí, một chút ý tứ cũng không, chi bằng để cho chúng ta tự đi tìm chút việc vui, vừa lúc cảnh xuân tươi đẹp, chúng ta vẫn là đi dạo một vòng ngự hoa viên thì tốt hơn.”

Nói xong Long Phong cũng cười nói: “Lan nhi nói không sai, nếu như thế, ngươi thay trẫm hảo hảo tiếp đãi khách quý một chút.” Lại chuyển hướng Độc Cô Ngạo cười nói: “Sẽ không luyến tiếc chứ, bất quá chỉ là vài canh giờ ly biệt hiếm có.”

Độc Cô Ngạo đương nhiên không có ý kiến, Tô Tuyết Y liền cùng Lan Phi đi ra, hiện giờ không có Long Phong, hai người mới có thể nói chuyện thoải mái, vì thế Lan Phi đem chuyện Phương Sử kể ra, lập tức Tô Tuyết Y cũng nghe đến thổn thức ai thán không thôi.

Một bên lắc đầu nói: “Người luôn luôn đều như vậy, còn nắm trong tay thứ gì, tựa hồ bất cứ lúc nào cũng có thể vứt bỏ, nhưng mà một khi mất đi, lại phát hiện kỳ thật không có nó, chính mình ngay cả tâm tư sống cũng không còn? Nghĩ đến ban đầu, ta cùng Độc Cô làm sao không phải như thế, cũng may ông trời đối xử với chúng ta không tệ, để cho chúng ta có cơ hội quay đầu lại, ai biết hai người kia đến tột cùng có thể đi đến cái tình cảnh như thể nào chứ?”

Lan Phi gật đầu nói: “Lời này một chút cũng không sai, nhưng không biết ngươi cùng Độc Cô trong lúc đó là loại chuyện như thế nào? Chuyện xưa của bộ đầu  cùng phản tặc, nói như vậy nhất định là chuyện thú vị, một phản tặc thế nhưng lại vì ngươi buông tha giang sơn dễ như trở bàn tay, đây là một phần thâm tình như thế nào a, mau, mau kể cho ta nghe .”

Tuy rằng đã cùng Độc Cô Ngạo trải qua nhiều như vậy, nhưng hiện giờ nhắc tới, Tô Tuyết Y vẫn khó nhịn được có chút đỏ mặt, ậm à ậm ừ đem chuyện xưa của hai người trong lúc đó kể một lần, Lan Phi sớm nghe đến lệ doanh vu tiệp (bật khóc), nhưng trong đôi mắt kia lại bắn ra hào quang rực rỡ.

Sau một lúc lâu thẳng cười thở dài một cái nói: “Không qua một phen lạnh thấu xương, hương hoa mai sao có thể bay vào mũi. Nguyên lai thế gian này thật sự có bốn chữ ‘si tâm vô hối’ (say đắm không hối hận), ai, ta chỉ mong kết cục của Hoàng Thượng cùng Phương đại nhân, có thể giống như các ngươi, liền cám tạ trời đất.”

Vừa nói, Lan Phi bỗng nhiên dừng bước lại, xuất thần nhìn một tòa đình viện phía trước, Tô Tuyết Y thông minh thoáng tưởng tượng cũng hiểu được, nhẹ giọng nói: “Phía trước chính là Phương Di viện sao?”

Lan Phi gật đầu, trong mắt lại có nước mắt ngưng tụ, sau một lúc lâu mới nói: “Hoàng Thượng… Cũng thật sự là quá vô tình, Phương đại nhân đáng thương là một người cao ngạo như vậy… Quên đi, Tô công tử, chúng ta trở về, ta thực không đành lòng nhìn thấy, ta cũng không muốn nói đến thái độ làm người của Ngụy Phi, Phương Di viện này… Ai…”

Nàng không nói thêm gì nữa, Tô Tuyết Y cũng hiểu được tâm sự của nàng, gật đầu nói: “Cũng vậy, nếu như thế, chúng ta liền trở về.”

Hai người trở lại Hồng Phi Cung, vừa kịp ngọ thiện (bữa cơm trưa), bốn người cùng nhau dùng cơm, Long Phong lo lắng cho Độc Cô Ngạo cùng Tô Tuyết Y một đường phong trần, nên đã an bài bọn họ tắm rửa sau đó ngủ trưa, Lan Phi cũng tự quay về Hương Lan điện.

Trước khi đi, chợt nghe Long Phong ở phía sau thản nhiên nói: “Lan nhi, trở về nghỉ một chút, đến tối hảo hảo trang điểm, tối nay đến Phương Di viện thưởng yến.” (dùng tiệc)

Lan Phi sửng sốt, không rõ Long Phong rốt cuộc là có ý gì, nhưng nghĩ đến biểu hiện của hắn lúc trước, chính mình đơn giản cũng không hỏi lại.

Sau khi trở về, càng nghĩ càng cảm giác có chút không đúng, thầm nghĩ chẳng lẽ Hoàng Thượng thấy Phương đại nhân chịu khổ, trong lòng sẽ không khó chịu sao? Vì sao một chuyến lại một chuyến nữa đi đến Phương Di viện, vốn định chối bệnh không đi, sau lại đến chỗ của Tô Tuyết Y, qua trò chuyện mới biết Long Phong cũng mời bọn họ.

Lan Phi thở dài, thấy Tô Tuyết Y thần thần bí bí nói cái gì tối nay muốn tấu một thủ khúc, bảo đảm bọn hắn chưa từng nghe qua, cố ý đến mời mình giúp đỡ, bởi vậy cũng liền gạt đi ý niệm chối bệnh trong đầu.

Lan Phi thông minh tuyệt đỉnh, cầm kỳ thư họa vô cùng tinh thông, Tô Tuyết Y mặc dù bảo nàng thổi sáo, cũng không làm khó được nàng, nhưng đối phương đưa ra ca khúc này quả thực kỳ quái, Lan Phi tự tin bản thân đối với âm luật không chỗ nào không thông, nhưng cũng khó khăn lắm học gần một buổi chiều mới học được.

Nàng cảm giác ca khúc này uyển chuyển du dương nhưng lại có ưu thương nói không nên lời, khó hiểu ngày vui mà vì sao Tô Tuyết Y phải hát một điệu hát kỳ quái thương cảm như vậy, Cho đến khi nhìn ca từ đối phương đưa cho, trong khoảng thời gian ngắn thế nhưng vô cùng chấn động, ngay cả tay cũng run rẩy.

Sau một lúc lâu thẳng châu lệ rơi xuống nói: ” Khúc ca này mặc dù kỳ quái, nhưng  có thể  tác động thấu lòng người, này… Đoạn trường khúc này không chỉ là hát cho Hoàng Thượng cùng Phương đại nhân, mà cũng là hát cho toàn bộ tình nhân không thể ở bên nhau trong thiên hạ nghe a.”

Nói xong nhớ tới tình cảm lưu luyến của chính mình, không khỏi lại trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Tô Tuyết Y khuyên nàng một hồi, mắt thấy sắc trời không còn sớm, Lan Phi thay y phục trang điểm cùng hắn đi đến Phương Di viện, lúc đó Long Phong cùng Độc Cô Ngạo đã chờ ở nơi đó, nhìn thấy bọn họ đến, đều cười nói: “Đến muộn, trước phạt một chén rượu lớn.”

Lan Phi cười nửa thật nửa giả uống, một bên đưa mắt chung quanh, chỉ thấy Phương Sử cũng không ở trong phòng.

Nàng trong lòng rùng mình, nhìn về phía Ngụy Phi, đã thấy nàng ta vẻ mặt biến đổi, mỉm cười nói: “Muội muội không cần tìm, con cẩu kia hôm nay phạm vài lỗi, bổn cung mệnh hắn ở dưới tàng cây trong sân quỳ, nghĩ chắc là các ngươi tới trễ, dưới bóng đêm không thấy rõ, quên đi, nói đến kẻ đó làm gì cho mất hứng, chúng ta vẫn là mau dùng bữa thì quan trọng hơn, dùng cơm xong, ta còn chuẩn bị một chút ca múa, đến lúc đó mọi người tận hứng chẳng phải tốt sao.”

Ngụy Phi lời còn chưa nói hết, Long Phong liền vỗ tay bảo hay, vừa hướng Độc Cô Ngạo nói: “Ta biết ngươi thấy qua việc đời cũng nhiều, ca múa cùng những thứ khác cũng không hiếm lạ, bất quá tốt xấu đến nơi này, cũng xem xem phong tình của Đại Nguyên chúng ta.”

Nhất ngữ chưa xong, Tô Tuyết Y đã tiếp lời nói: “Hoàng Thượng quá khiêm tốn đấy thôi, Đại Nguyên đại quốc mênh mông, ca múa cũng nhất định phấn khích bất phàm, vừa lúc chỗ này của ta cũng có một ca khúc, Hoàng Thượng nếu không chê, thứ lỗi cho ta trình bày cái kém cỏi vụng về.”

Hắn nói xong, Long Phong tự nhiên trầm trồ khen ngợi, chỉ có Độc Cô Ngạo nghĩ sâu sắc đến khác lạ, âm thầm nghĩ đến lúc ở nhà bọn họ, Tuyết Y đâu có bao giờ tính cách trở nên bạo dạn như vậy, trong ngày thường chính mình muốn nghe hắn hát một khúc còn phải xem tâm tình của hắn, loại chủ động này chính là chưa bao giờ có, huống chi lại là chủ động trước Long Phong tương đối xa lạ.

Hắn biết tính tình của ái nhân, cũng biết ái nhân rất thông minh, nên dễ dàng suy nghĩ đã biết hắn tất là có dụng ý của hắn, bởi vậy cũng không nói cái gì, chỉ mỉm cười uống chút rượu cho thấm tâm, yên lặng theo dõi thay đổi của bọn họ.

Quả nhiên, năm người trong lòng các loại tâm tư dùng xong bữa tối, Ngụy Phi liền mệnh dọn dẹp bữa tiệc, sau đó dẫn bốn người bọn họ tới trong đại sảnh, vừa thấy phía dưới, ca múa sớm chuẩn bị sẵn sàng, Ngụy Phi ra lệnh một tiếng, nữ tử nhạc sư liền trình diễn ra toàn thân thế võ tấu vũ (múa võ theo nhạc), quả nhiên làn điệu du dương kỹ thuật nhảy mạn diệu (uyển chuyển), mà ngay cả Lan Phi cũng âm thầm gật đầu khen ngợi, liếc mắt một cái nhìn Ngụy Phi, chỉ thấy  thái độ  trên mặt đối phương đắc ý đến mức dật vu ngôn biểu (quá lố).

Tái quay đầu nhìn về phía Long Phong, chỉ thấy trên mặt hắn lại không có biểu tình hưởng thụ tán thưởng gì, nhất là  trong đôi mắt ánh mắt mặc dù đang xem ca múa, nhưng thật ra là chăm chú nhìn nhìn màn đêm ở bên ngoài, nhưng trong nháy mắt liền thu trở về.

Lan Phi tâm chợt động, trong lòng thở dài nói: kỳ thật trong lòng Hoàng Thượng vẫn nhớ Phương đại nhân, tuy rằng hắn cật lực chịu đựng, nhưng điều duy nhất con người vô lực làm trái, đó là chân tình của mình, hiện giờ tuy là xuân về hoa nở, nhưng hàn khí ở trong đình viện, Phương đại nhân mùa thu năm trước lúc ở trong rừng rậm từng bị nhiễm hàn chứng, cũng khó trách hắn có chút lo lắng.

Nghĩ đến đây, liền phá lệ tin tưởng đối với kế sách của Tô Tuyết Y.

Trong chốc lát ca múa xong, Tô Tuyết Y chậm rãi  từ chỗ ngồi đi ra, hướng đến nhạc công trong bữa tiệc mượn cầm (đàn), nháy mắt với Lan Phi, Lan Phi cũng bước đi ra, cầm cây sáo mang tới đặt ngang môi, chỉ chờ cùng tiếng nhạc của Tô Tuyết Y, tùy theo hợp tấu.

Long Phong nhìn một màn này, suy nghĩ lại bay ra đi thật xa, hắn nhớ tới buổi chiều tiệc chúc thọ của Long Tranh, phía sau trong hoa viên xa hoa, Phương Sử cũng ở bữa tiệc từ trong tay nhạc sư mượn một cây tiêu, hàm chứa phẫn hận huyết lệ tấu cho mình một khúc.

Hồi ức vừa mở áp (công tắc) ra, toàn bộ chôn giấu ở trong lòng hết sức không hồi tưởng liền như hồng thủy (lũ) mãnh liệt đập vào mặt mà đến.

Hắn nhớ lại tiếng cười tuyệt vọng của Phương Sử sau khi thổi tiêu xong, vừa thổi vừa đi, tiếng sáo kia giống như tiếng khóc không ra tiếng rung động  lòng người.

Hắn nhớ lúc chính mình đáp ứng Phương Sử, vô luận về sau phát sinh cái gì, cũng quyết không lại dùng thủ đoạn nhục nhã mà y không thể nhẫn nhịn nhất để đối phó y.

Hắn nhớ lúc trong rừng rậm, Phương Sử lần đầu tiên yên tâm dựa mình vào trong ngực của hắn ngủ.

Hắn nhớ sau khi thức dậy biết mình bị thương, Phương Sử hao hết tâm lực làm đồ ăn khai vị cho mình.

Đến cuối cùng nhớ lại, là đêm hôm đó hai người phóng túng linh nhục hợp nhất (làm chuyện đó đó =.=”), Phương Phương thanh cao kiêu ngạo không để ý chính mình trong lòng không vui, run rẩy ở trước mặt hắn đem toàn bộ của y bày ra…

Một luồng tiếng đàn lặng yên vang lên, giai điệu nhẹ nhàng du dương đau thương chậm rãi tuôn ra, một tiếng thở dài, ký ức giống như suối nước chảy xuôi muốn tràn vào trong trái tim của Long Phong. Sau đó là thanh âm dễ nghe của Tô Tuyết Y, trầm thấp phun ra mỗi một chữ tựa như châu ngọc.

Đêm dài chìm xuống, mảnh trăng khuyết tàn, hạt mưa càng thêm lạnh. (sao cứ thấy buồn man mác thế nhỉ ;A; )

Tình biệt ly đau khổ, không thể chịu đựng nữa, lệ cũng  đã cạn, một mình nhìn hoa nở hoa lại tàn.

Vạn ngữ thiên ngôn tại phúc trung, duy thán thùy nhân giải. (vạn tiếng ngàn lời ở trong lòng, cô đơn than thở nào ai hay)

Thử hỏi chua xót ai lắng nghe, bất quá, cũng chỉ có gió thu lá đỏ.

Cho tới bây giờ, phong cảnh vô hạn, lại là mùa xuân.

Thân chưa chết, tâm đã diệt, hồn theo gió, vượt qua cố hương quan ải. (quê hương)

Trong mộng cảm giác còn thống hận, huyết trong tim thê lương.

Không biết người hướng về cây cầu bên sông Nại Hà, có thể thấy, ai bi thiết (đau thương).

Ca từ ẩn chứa đau lòng khôn cùng phối với làn điệu ai uyển (man mác buồn đau), Long Phong chẳng những  lâm vào say mê, mà ngay cả buổi chiều đã nghe Lan Phi tấu qua mấy lần, vẫn lâm vào trong đó không thể tự thoát ra được.

Kết thúc khúc hát , ánh mắt Long Phong đã muốn ngây ngốc, ngay cả hai dòng nước mắt trên mặt mũi cũng quên vội vàng lau đi.

Hắn chính là một lần lại một lần lầm bầm lầu bầu nhớ kỹ ca từ trong đó: “Tình ly biệt đau khổ, không thể chịu đựng nữa, lệ cũng đã cạn, một mình nhìn hoa nở hoa lại tàn… Vạn ngữ thiên ngôn ở trong lòng, cô đơn than thở nào ai hay… Thân chưa chết, tâm đã diệt, hồn theo gió, vượt qua cố hương quan ải… Người hướng  về cây cầu bên sông Nại Hà, có thể thấy, ai bi thiết.”

Cuối cùng, hắn chỉ còn lặp lại nhớ kỹ hai câu cuối cùng: “Vạn ngữ thiên ngôn ở trong lòng, cô đơn than thở nào ai hay, thân chưa chết, tâm đã diệt, hồn theo gió, vượt qua cố hương quan ải… Người hướng  về cây cầu bên sông Nại Hà, có thể thấy, ai bi thiết.”

Thời điểm mọi người trong phòng say mê bởi vì một khúc ca rất khác biệt như thế tựa như thán (than vãn) lại tựa như tố (tố cáo), ở không xa trong đình viện , dưới đại thụ (cây lớn) rậm rạp giống như tán (cái ô) kia, có một thân ảnh kiên cường quỳ đang lâm vào say mê.

“Vạn ngữ thiên ngôn ở trong lòng, cô đơn than thở nào ai hay.” Phương Sử môi mấp máy, răng bật ra vài từ, lại ở trong miệng cũng là tràn đầy chua sót.

Y đắm chìm trong ca từ bài hát phát ra rất giống với kí ức đã từng trải qua, lúc này giật mình nhưng không phát giác chính mình từ lâu đã rơi lệ đầy mặt.

Trong phòng bỗng nhiên vang lên tiếng kêu sợ hãi của Ngụy Phi: “Hoàng Thượng, ngươi đi đâu vậy? Hoàng Thượng, ngươi làm sao vậy? Người đâu, còn không mau ngăn Hoàng Thượng lại…”

Ngụy Phi hoảng loạn rời khỏi chỗ ngồi, nghĩ muốn ngăn cản Long Phong như mê như say, ngay cả Độc Cô Ngạo cũng nhịn không được ra tay, bởi vì lúc này thật là hảo bằng hữu làm sao còn giống quân vương hăng hái kia, cảm thấy như một kẻ mộng du.

Vài thái giám cung nữ khiếp sợ nghiêm lệnh của Ngụy Phi, tiến lên ôm lấy thân thể Long Phong, nhưng mà ngay sau đó, đã bị hắn quăng ra ngoài.

Hắn nhìn về phía Độc Cô Ngạo do dự muốn hay không muốn ra tay, thê lương cười nói: “Ngươi yên tâm, ta không sao, chính là thủ khúc này của Tuyết Y, bỗng nhiên làm cho ta nghĩ thông rất nhiều sự tình.”

Hắn thu hồi ngây dại trong ánh mắt, tầm mắt kia liền vô cùng kiên định, lướt qua người trước mắt, bóng dáng hòa cùng bóng đêm, cuối cùng dừng ở trước người Phương Sử đang thẳng tắp quỳ trong xuân hàn.

Lúc Độc Cô Ngạo rút tay về, nhìn Long Phong sải bước đi ra ngoài. Hắn cũng đột nhiên hiểu được, xem ra khúc mắc của hảo bằng hữu đã tháo gỡ.

Quay đầu lại nhìn về phía thê tử hôn nhẹ, hắn lộ ra một nụ cười thoải mái: “Tuyết Y a, ta thật sự càng ngày càng bội phục ngươi, một ca khúc, chỉ là một ca khúc mà thôi, chậc chậc, so với thiên ngôn vạn ngữ cũng còn có tác dụng hơn. Bất quá thật kỳ quái, làm sao ngươi biết bài hát này có thể cởi bỏ khúc mắc của Long Phong a?”

Tô Tuyết Y cũng bị kết cục này làm cho ngây người, đôi mắt tuyệt đẹp liếc ngang ái nhân một cái, hắn khụ hai tiếng: “Ta… Nói thật, ta… Ta thật không ngờ hiệu quả lại tốt như vậy, ta nguyên tưởng rằng, ca từ bài hát này đại khái có thể rung động dây đàn trong tim hắn một chút mà thôi, ai biết… Ai biết hiệu quả lại rõ ràng như vậy đâu.”

Hắn thì thào tự nói, bỗng nhiên Lan Phi đã đi tới, nhìn hai thân ảnh trong điện kia cách nhau không xa lắm, nói: “Cũng không phải ma lực của bài hát này lớn, mà là một chữ tình, thật sự hàng vạn hàng nghìn sức mạnh trên đời cũng vô pháp kháng cự. Trong lòng Hoàng Thượng, kỳ thật vẫn yêu Phương đại nhân, bởi vì quá yêu, cho nên mới càng hận, càng hận rồi lại càng vướng bận, giống như Tô công tử nói, bài hát này bất quá chỉ kích thích dây đàn trong đáy lòng hắn, làm cho hắn thấy rõ được yêu hận vướng mắc quấn quanh trong lòng, có lẽ, hắn cũng sợ  ái nhân sẽ rời xa mình, ngày nào đó chỉ còn một mình cô độc trong khoảng không bi thiết?”

Nàng vừa cười, lệ trong mắt lại chảy xuống: “Thật tốt, có lẽ từ nay về sau, hôm nay mới thật sự rõ ràng.”

Tô Tuyết Y bỗng nhiên cảm thấy có chút áy náy, nhỏ giọng đối Lan Phi nói: “Chuyện đó… Ta có phải hay không chỉ lo hai người bọn họ, kết quả hại ngươi, nếu theo lời ngươi nói Long Phong thật sự đối với Phương đại nhân thâm tình như thế, vậy ngươi về sau không phải bị thất sủng sao?”

Mặc dù thời gian tiếp xúc không lâu, nhưng hắn thật sự thích nữ tử tuệ chất lan tâm (thông minh lại tốt bụng) này.

“Ta…” Lan Phi ngạc nhiên quay đầu lại, một lát sau bỗng nhiên nở ra một nụ cười chân thành: “Ta không muốn loại sủng ái này đã lâu rồi, chỉ mong từ nay về sau… Từ nay về sau…” Mặt của nàng bỗng nhiên đỏ lên, không chịu nói thêm gì.

Phía sau truyền đến “Binh lách cách bàng” giống như thanh âm bát vỡ vụn, là Ngụy Phi, nàng ta lúc này đã không còn dáng vẻ tao nhã cao quý lúc trước, tựa như một người đàn bà chanh chua đem toàn bộ mọi thứ trên bàn đổ lên mặt đất.

Một bên rống to: “Ta không tin, ta mới không tin, dựa vào một thủ ca có thể làm cho Hoàng Thượng hồi tâm chuyển ý, ta mới không tin, các ngươi… Các ngươi cũng đừng cao hứng quá sớm, các ngươi… Chờ bổn cung đấy.” (giống như con sói nói hãy đợi đấy nhỉ =]]z ). Ánh mắt nàng đỏ lên hung tợn trừng mắt Tô Tuyết Y cùng Lan Phi.

Tô Tuyết Y nhún vai, nhỏ giọng nói: “Thật đáng sợ, Độc Cô a, ta chợt nhớ tới ngươi trước kia từng có hôn ước cùng Phương công chúa, ngươi thấy thế nào? Có phải hay không cũng có loại cảm giác quen thuộc này a?”

Lời còn chưa dứt, Độc Cô Ngạo liền gật đầu nói: “Đúng vậy, nguyên lai nữ nhân trở nên điên cuồng, đều xấu xí giống nhau.”

Hắn ôm Tô Tuyết Y nói: “Quên đi, Long Phong đêm nay nhất định là không ngủ được, chúng ta cũng không bồi hắn, chi bằng đến chỗ Tề Anh tái quấy rầy mấy chén đi, hừ hừ, ta thật muốn xem hắn đến tột cùng có chuyện gì gạt ta, nhìn hắn bộ dáng ban đêm vội vả đưa chúng ta tới, tựa như đưa ôn thần. Ha ha ha, hắn đại khái trăm triệu không nghĩ tới, hai ôn thần chúng ta lại đánh cái hồi mã thương.” (quay lại tấn công bất ngờ)

Lan Phi nhìn bóng dáng bọn họ đi xa, nhịn không được cũng cười, ở trong lòng cảm thấy có lỗi, thực hiếu thảo thay đại ca mình cầu nguyện một phen (Tề Anh là đại ca của Lan Phi ấy ), nàng liếc mắt thấy Ngụy Phi vẫn lâm vào điên cuồng, cười lạnh một tiếng, dẫn theo người hầu của mình từ sau cửa rời đi.

Vào những lúc như thế này, nàng không muốn quấy rầy đến hai người trước đình viện có lẽ đã muốn dựa vào nhau kia, ngẩng đầu nhìn, một vầng trăng sáng cao treo trên không trung, bên người từng trận hương hoa bắt đầu tỏa ra, nàng thỏa mãn hít thở, lẩm bẩm: “Chỉ mong từ nay về sau, đoàn tụ sum vầy, hạnh phúc mỹ mãn.”

Một bàn tay xuất hiện ở trước mặt của mình, dưới ánh trăng, văn lộ (đường chỉ tay) quen thuộc, nhan sắc quen thuộc, hơi thở quen thuộc, là Long Phong, Phương Sử rõ ràng biết hắn ngay tại phía sau mình.

Hắn bình tĩnh thậm chí hờ hững nhìn cái tay kia của Long Phong vươn đến rõ ràng là muốn đỡ lấy y, thân thể lại như cứng ngắt không nhúc nhích.

Trong lòng của y đang cười, chính là cười mỉa mai: Lại dự tính cái gì đây? Là hắn đối với mình vẫn còn tình ý sao? Là yêu cũng tốt hận cũng tốt, y đều chịu đựng được, chính mình nhiều lần chịu nhục nhã cũng không thể đập tan lang tâm như thiết (lòng dạ sắc đá) của hắn, cuối cùng toàn bộ kiên trì lại bị một ca khúc đánh vỡ, đây không phải là chuyện thực buồn cười sao?

Mà y cũng thật sự nở nụ cười, đầu tiên là vài tiếng cười lạnh, cuối cùng rõ ràng chuyển thành cất tiếng cười to, tiếng cười giống như ngày ấy trong hoa viên Vương phủ vừa đi vừa thổi, bi thương mà tuyệt vọng.

Long Phong không nói, yên lặng nhìn y, chậm rãi thu tay về.

Phương Sử ngừng tiếng cười, y rất muốn khóc, cười to khóc lớn, thống thống khoái khoái rơi lệ.

Y có thể dự đoán đến ngay sau đó Long Phong sẽ xoay người rời đi, kiêu ngạo của hắn, tự tôn cùng cừu hận cũng sẽ không cho phép hắn tiếp tục ở tại chỗ này chịu xấu hổ vũ nhục.

Đây chính là tình cảm của bọn họ trong lúc đó, kể từ ngày chính mình rời khỏi hoàng cung, không còn đường quay về nữa; kể từ ngày Long Phong yên lặng nhìn Ngụy Phi cưỡi mình làm cẩu giống như cưỡi bò sát, cũng không còn đường để đi về phía trước nữa.

Long Phong thật sự rất muốn xoay người rời đi, mặc dù tiếng ca của Tô Tuyết Y quả thật kích động dây đàn yếu ớt trong lòng hắn, lại cũng không có khả năng làm cho hắn lập tức tiêu trừ hết oán hận đối với Phương Sử.

Nhưng không biết tại sao, bước chân hắn bất động, trong đầu giống như đèn kéo quân  xoay chuyển một vài hình ảnh vụn vặt, vui vẻ của Phương Sử, khổ sở của Phương Sử, kinh hoảng của Phương Sử, tuyệt vọng của Phương Sử, nhục nhã của Phương Sử… Cuối cùng dừng ở hình ảnh Phương Sử trước mắt thẳng thân mình ngẩng cao đầu quỳ gối dưới tàng cây.

Hắn bỗng nhiên không biết khí lực từ nơi nào sinh ra, đột nhiên liền một phen kéo người đang quỳ thẳng tắp kia, sau đó cũng không thèm quan tâm  ngạc nhiên cùng phản kháng của y, nắm tay y bước đi, ân, chính xác mà nói phải là kéo Phương Sử bước đi.

Hắn dùng toàn bộ khí lực, chỉ có như vậy, mới có thể để cho Phương Sử  vì đuổi theo cước bộ của hắn mà không rảnh phản kháng.

Phía sau truyền đến tiếng thét chói tai của Ngụy Phi, kèm theo tiếng động lớn, một cái bàn xúi quẩy bị ném đi, nguyên lai Ngụy Phi một chút cũng không nhu nhược, chẳng những không nhu nhược, khí lực còn không hề nhỏ. Long Phong suy nghĩ qua loa, hắn hết sức ngạc nhiên nhưng vào thời điểm này như thế nào còn có thể suy nghĩ đến mấy chuyện như thế.

Đám người Lô Cửu cơ hồ cùng nhau há hốc miệng nhìn, đuổi theo sau Long Phong trở về, cho tới khi bọn họ tới Hồng Phi cung, việc đầu tiên chính là đi tìm người chỉnh lại cái cằm bị trật khớp của mình. ( =]]z )

Phương Sử tuy rằng chỉ ở trong Phương Di viện vài ngày, nhưng trong vài ngày ngắn ngủi này, y đã bị Ngụy Phi tra tấn đến tâm như tro tàn, không chỉ có như thế, mà ngay cả thân thể khỏe mạnh lúc trước cũng nhiễm một chút hàn tật (bệnh vì lạnh).

Y chịu không được một đường đi vội như thế, thời điểm đến Hồng Phi cung đã bắt đầu thở dốc. Mà Long Phong sau khi tới  tẩm cung, tựa hồ vì trừng phạt mình mà không chịu thua kém, liền giống như căm phẫn hung hăng vứt y đến bên cạnh giường.

Hắn vốn muốn vứt Phương Sử đến trên giường, nhưng hắn căn bản không biết thân thể đối phương đã suy yếu không chịu nổi, mặc dù dựa vào lực đạo của hắn, nhưng Phương Sử đã mất đi hơn phân nửa lực, yếu đuối ngã trên mặt đất bên cạnh giường, kịch liệt ho khan.

Phương Sử dùng sức bụm miệng, y không muốn để cho Long Phong nhìn đến bộ dáng hiện tại nửa chết nửa sống của mình, chính xác mà nói, y không muốn để cho Long Phong lầm tưởng cho là mình tìm cách tranh thủ cảm thông.

Tôn nghiêm đã bị chà đạp gần như không còn, còn lại cũng chính là một chút kiêu ngạo đáng thương như vậy, y không muốn ngay cả một chút vụn vặt này cũng mất đi.

“Ngươi làm sao vậy?” Long Phong đi tới, thoạt nhìn có điểm tức giận, hắn kéo Phương Sử, động tác không thô bạo, đưa y an trí ở trên giường, một bên tựa hồ giống như thì thào tự nói: “Có thể thời tiết còn có chút lạnh, bị chút hàn, trẫm sẽ truyền ngự y đến.”

Hắn vừa nói vừa định đi ra ngoài, thoạt nhìn thập phần như là trốn tránh tầm mắt của Phương Sử.

Kỳ thật hắn căn bản không cần làm như vậy, bởi vì Phương Sử vốn không nhìn hắn.

Y ho khan mặc kệ, thản nhiên nói một câu: “Không cần, tội thần tạ ơn ân điển của Hoàng Thượng , không dám tái vọng tưởng thiên ân, bất quá bị một chút phong hàn mà thôi, sau khi ho vài tiếng liền khỏi.” Y cố gắng bình ổn cảm giác muốn ho quằn quại trong ngực, chậm rãi nằm ở trên giường.

Long Phong trầm mặc, sau một lúc lâu hắn quay trở về, thổi tắt mấy ly nến sáng ngời, hắn cũng nằm tới trên long sàng (giường của vua). Liên tiếp ở trong lòng tự nói với mình: không cần giải thích, là y phải xin lỗi ngươi, y biết rất rõ ràng ngươi không thể nhẫn chịu nhất là cái gì, còn cố tình chọn ngay vết thương nặng nhất của người mà móc ra, ngươi hiện tại không để cho y ở nơi Ngụy Phi chịu khổ nữa đã là phá lệ khai ân, cho nên, cho nên không cần cảm thấy bất an, đúng vậy, chính là như thế.

Trong lòng nói như thế, nhưng rõ ràng không thể không lo lắng. Long Phong ở trên giường lăn lộn, trong đầu một lần lại một lần hồi nhớ đến ca từ ưu thương kia: “Vạn ngữ thiên ngôn ở trong lòng, cô đơn than thở nào ai hay… Thân chưa chết, tâm đã diệt, hồn theo gió, vượt qua cố hương quan ải… Người hướng cây cầu bên sông Nại Hà, có thể thấy, ai bi thiết.”

Hắn rốt cục thở dài, xoay người nhìn về phía Phương Sử ở trên giường đang cố gắng kiềm nén ho nhẹ, sau một lúc lâu bỗng nhiên lẩm bẩm nói: “Phương… Phương Phương, ngươi cũng chưa ngủ phải không?”

Phương Sử không có trả lời, Long Phong cũng trầm mặc, nhưng mà ngay sau đó, thanh âm của hắn một lần nữa vang lên, mang theo một loại dũng khí, cố chú nhất trịch (dốc toàn lực) mở miệng: “Phương Phương, chúng ta như thế đủ rồi, bỏ qua cừu hận này được không, vô luận hận ý của ta đối với ngươi hay là hận ý của ngươi đối với ta, chúng ta… Đều bỏ qua được không?”

Vẫn không trả lời, mà Long Phong cũng không kỳ vọng Phương Sử trả lời.

Hắn lầm bầm lầu bầu nói: “Phương Phương, ta biết ngươi đang nghe, ta cũng biết ngươi ở trong lòng cười nhạo ta, lạnh lùng cười nhạo ta, giống như ta làm cho ngươi nhục nhã đến như vậy sau đó lại một lần nữa nâng tình cảm của chúng ta lên, là một loại hành vi vô sỉ đánh lòng bàn tay rồi lại cho ăn táo ngọt ( đánh xong rồi xoa).”

Hắn cười khổ nói: “Kỳ thật ta cũng hiểu được có chút… , ai, quên đi, tùy ngươi nghĩ như thế nào cũng được, dù sao có đôi khi con người chính là kỳ quái giống như động vật , Lan Phi nói lúc cái bình kia vỡ, ta mỗi ngày nhìn, đương nhiên bất giác chẳng có gì mới, nhưng khi mất đi sẽ cảm thấy đau lòng. Ngày sau nếu nhìn cái bình khác, nhớ tới cái bình cũ, lại muốn quên cũng không thể quên được, sẽ bi thán đau buồn. Theo ý của nàng ấy có thể nói rằng, khắp nơi trân bảo quý giá, cũng không quan trọng, nhưng một khi mất đi không thể khôi phục, mới hối tiếc thì cũng đã quá muộn.”

Hắn cũng không biết mình như thế nào lại nhớ tới lời nói của Lan Phi, nhưng hiện tại hiển nhiên không phải giải thích vì sao cái bình vỡ: “Phương phương, tuy rằng… Tuy rằng nhiều ngày như vậy, ta đều tự nói với mình, ngươi đã không còn quan hệ gì với ta, nhưng… nhưng lúc buổi tối hôm nay, buổi tối hôm nay lúc thủ ca kia kết thúc, ta lại bỗng nhiên phát giác, ngươi vẫn là một thứ quý trọng nhất  ở trong lòng ta không thể dứt bỏ.”

“Vô luận qua đi vẫn là hiện tại, ta nghĩ ta đại khái rốt cục có thể lý giải vì cái gì Tranh nhi lại biến thành bộ dáng kia, ta không muốn đợi đến lúc thời gian không thể vãn hồi mới thương tiếc hối hận, cho nên Phương Phương, để cho toàn bộ những gì chúng ta từng trải qua bay  đi, một lần nữa bắt đầu lại. Đừng giống như lời ca kia,  chúng ta bỏ mặc nhau càng đi càng xa, xa đến mức không đường có thể quay đầu lại, đến lúc đó như thế nào cũng không bù đắp được.”

Ngữ khí của Long Phong bình tĩnh, không chột dạ, lại cũng không giống như không cam lòng làm việc thiện, hắn thật tâm nghĩ thông suốt, hắn cảm thấy còn chưa quá trễ.

Nhưng Phương Sử không lên tiếng, hắn nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, ánh bạc sáng rực, nhưng cũng tràn ngập cô tịch lạnh lẽo, theo ánh trăng có thể nhìn thấy người bên cạnh đã từng hiên ngang quỳ gối trước Long Phong, người đã từng hờ hững bò qua Long Phong, trong ánh mắt của y lúc này đã không còn nửa giọt lệ thủy, trong lòng lại có một tiếng động, tiếng động mang theo huyết lệ, đã không thể quay đầu lại, chính là chạy tới phương xa không thể quay đầu lại, không cần bù đắp, cũng không muốn bù đắp, chính là dạng này…

Một đêm không chợp mắt, ngày hôm sau hai người thức dậy đôi mắt đều mang theo màu đen tăm tối, Long Phong sai người đi truyền ngự y vội tới chẩn bệnh cho Phương Sử, kết quả suýt nữa khiến Long Phong sợ cháng váng, Phương Sử hàn khí vào phổi, nếu còn chữa trị chăm sóc trễ, sẽ chuyển hóa thành bệnh lao.

Cứ như vậy, bao nhiêu tâm tình oán hận cùng trả thù qua đi vô tung vô ảnh (không dấu vết, không bóng dáng – biến mất hoàn toàn), Long Phong không để ý Phương Sử đối với mình lạnh lùng, bận bịu sai người ngao dược bảo thang (rang thuốc nấu nước thuốc), chính hắn mỗi ngày cũng không vào triều, chỉ nhìn chằm chằm đối phương hảo hảo chữa bệnh, dù sao hắn vẫn còn có lợi thế để uy hiếp y chính là phản tặc còn nhốt tại trong lao ngục.

Một ngày lại một ngày qua đi, thân thể Phương Sử đã có chút khôi phục, nhưng y thủy chung không chịu nói chuyện cùng Long Phong.

Y mỗi ngày chỉ ngẩn người nhìn ngoài cửa sổ, tinh thần hoảng hốt tựa hồ lo lắng sợ hãi căn bệnh của mình.

Long Phong càng không dám trêu chọc y, vẫn như cũ cẩn thận cùng nói chuyện an ủi, thậm chí muốn phế bỏ Ngụy Phi cho y hết giận, bất quá thời điểm nói những lời này, Phương Sử chỉ thản nhiên nhìn hắn một cái, khiến cho hắn rốt cuộc nói không ra lời.

Hắn cảm thấy chột dạ, sở tác sở vi (hành động cử chỉ) của Ngụy Phi, kỳ thật gián tiếp chính là sở tác sở vi của chính mình, dưới tình huống như vậy, hắn có tư cách gì coi đây là lý do phế truất Ngụy Phi chứ.

——♣♣♣——-

Ai…lại trễ T>T , nhưng mà thật sự cái chương này dài quá, mấy chương trước chỉ có 13 trang word (font 13) , chương này tận 21 trang… quằn quại ;A;

 À bonus thêm vài tấm về con gấu chó lúc mụ Ngụy mắng Phương Sử (mặc dù không liên quan lắm), tại nhìn thấy dễ thương quá nên bỏ vào luôn =]]

gấu chó

gấu chó 2

22 thoughts on “[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 15

  1. Độc Cô Ngạo và Tuyết Y cứ như thần tiên a , xuất hiệc là đã hoá giải cục diện rối rắm của 2 huynh đệ Long gia, có khi là giúp luôn Tề Anh 😄😄

  2. Ss…..* lạj cắn khăn, lần này fảj lấy chén ra mà đựng nc….mũj thuj* seo ss nỡ làm vỡ tráj tjm thuỷ tjnh của e, ss fảj đền cho e a~~~

    1. Mà pộ Vô Căn seo ss lạj ngưng z? E ko đọc pộ đó, chỉ tò mò (ko fảj nhju chuyện a~) mún pjt thuj

  3. Maj vs mốt e zô ngóng nha, nój như Lan nhj nój thj là ” kjm khẩu ngọc nha”, ss đừng wên đó

  4. À, mà có khj nào pả học e cáj thój lật pàn ko nhj? Mấy a tháj gjám kũng làm wá à, cần j nhờ tháj y nắn lạj, tjện tay nhờ ng’ wa đường đấm cho 1 fát là trở lạj như cũ ấy mà

  5. A. PS tắt thở thjệt á. Thuj z đj, cho a. Ph0ng ân hận cả đờj lun ( đjên càng tốt) * cườj gjan manh* cơ mà hjnh như nhìn đâu đó e thấy chữ HE thì fảj *mắt long lanh, cườj duyên* hay là e nhìn lộn rùj z ss?

  6. Cáj con ở trên nhjn dễ xương wá thể* chỉ chỉ* đúng vs cáj tên của nó ghê, nhờ thế nên ko nổj đjên vs cáj pà đó, chứ ko là e cột pả vô cây rùj thả kjến càng zô cắn pả rùj, cỡ pả fảj dùng kjến càng chứ kjến lửa pjnh thường thì ko xj nhê j hjt

  7. Ớ ớ, chương trc e đã dị ứng vs từ “cẩu” rùj mà chương này còn gặp lạj từ tr0ng mjệng của pà Ngụy Phj đó, thật là bốc khój mà, hên là cuốj cùng a. Ph0ng cũng phế pả rùj nên cũng đc an ủj. Haha, cuốj cùng cũng thấy đc ngày tàn của pà ngụy phj a~* cườj vỗ đùj* ko chỉ thế còn thấy đc sự hốj lỗj của a. Ph0ng a~ cho đáng đờj a, ngay từ lúc đầu a fảj lấy e a làm gương chứ, chưa j đã vộj chửj ng’ ta, h a kũng z chứ có khác j đâu. Mà ss ơj, hum pữa e thấy ss ghj 2c/ t, seo nay lạj quay lạj mốc đầu rùj ss * cắn khăn, mắt dàn dụa*

    1. tại vì dài quá, với lại cũng bận, ghi 1 chương cho thong thả rãnh thì 2 chương. Mà lần này mụ chửi con gấu chó =]]z nhìn cũng dễ thương ^^! . cơ mà chương sau… Ps tắt thở *hù dọa* =]]

Leave a Reply