Nhân thầnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 16

Bookmark

♣Chương 16♣

Thật sự quá nhanh, đã lại là mùa hoa rơi, ngoài cửa sổ từng cánh hoa lay động theo xuân phong  như mưa sương bay đầy trời, chiếu vào trong mắt Phương Sử, thật sự thương tình (tình cảm bi thương), lạc hồng (hoa rơi đỏ) từng trận, nói lên ly thương (biệt ly đau thương) ra sao.

Y nhìn hoa rơi, trong lòng chỉ cảm thấy tràn ngập hoảng sợ, trăm ngàn tư vị tàn sát cuồng loạn toàn thân từ trên xuống dưới nhưng không một lời nói ra để có thể phát tiết.

Y thật sự chịu không nổi loại áp lực này, tùy tay cầm lấy cây tiêu để tại trên tường hồi lâu vẫn không muốn thổi, mới vừa đặt ngang trên môi, Lô Cửu tiến vào liền bị kích động, đối y cao giọng nói: “Phương đại nhân, vui lên đừng ở trong này buồn bã nữa, Ô Tư Quốc tiền điện tiến cống một đội ca múa linh kỹ (diễn viên tuồng và kỹ nữ), thổi gảy đàn hát rất náo nhiệt, Hoàng Thượng cùng Lan Phi nương nương đều ở nơi đó chờ ngươi.”

Hắn nói xong Phương Sử cười lạnh một tiếng, trong lòng lập tức nhớ tới Phương đại nhân không thích tà âm (điệu nhạc đồi trụy), vội vàng bổ sung nói: “Đúng rồi, Đại tướng quân cùng Lạc Trường Không Lạc công tử cũng ở đó, Phương đại nhân cho dù không muốn xem ca múa, cũng nên đi gặp Lạc công tử đúng không? Nô tài nghe nói các ngươi được coi như là bạn cùng chung hoạn nạn…”

Lời còn chưa dứt, Phương Sử đột nhiên đứng lên, nhiều ngày như vậy mới nói ra câu nói đầu tiên, thanh âm của y cũng run rẩy: “Lạc… Lạc Trường Không… Hắn thật sự ở đó sao?”

Lô Cửu ha hả cười nói: “Nô tài đâu có nhiều cái đầu, sao dám lừa gạt Phương đại nhân, ngài tranh thủ thay quần áo, theo nô tài đi qua đó.” Hắn nói xong, Phương Sử ngay cả quần áo cũng không thay đổi, thậm chí cây tiêu trên tay cũng quên thả ra, liền nhanh chóng cấp tốc bước ra ngoài.

Lô Cửu ha hả cười, vội vàng đuổi theo dẫn đường cho y, còn chưa tới tiền điện, chợt nghe thấy một trận thanh âm ca múa đàn sáo, đại khái là liên quan đến phong tình của nước khác, Phương Sử nghe điệu nhạc này vào trong lổ tai, quái dị nói không nên lời, nhưng trong đó lại có một cỗ ma lực rung động tâm hồn .

Nghĩ đến qua thời gian dài như vậy, rốt cục có thể tái kiến Lạc Trường Không, biết tình hình của hắn bây giờ như thế nào, Phương Sử nhịn không được một trận kích động.

Thật kỳ quái, y hiện tại gặp được Lạc Trường Không là người có thể nói lúc trước đã ép buộc dẫn y rời đi thoát khỏi mối quan hệ không dứt này, nhưng y đối với đối phương lại không có hận ý, thậm chí còn thập phần lo lắng cùng quan tâm.

Mà Long Phong đối với mình làm hết thảy, rõ ràng là có lý do của hắn, huống chi mấy ngày này hắn đối với mình cũng thật sự không tồi, điều này đã có thể xem như phá lệ khai ân, nhưng vô luận như thế nào, mình chính là không thể tha thứ cho hắn.

Phương Sử khe khẽ thở dài, chẳng lẽ thật là yêu càng sâu nợ càng nhiều sao?

Lắc đầu kiềm chế suy nghĩ miên man của mình, Phương Sử cố gắng làm cho mình đắm chìm ở trong niềm vui sương khi sắp gặp lại bằng hữu cũ.

Vội vã đi vào tiền điện, chỉ thấy trong đại điện rộng lớn, quả nhiên có một đội ca múa, Phương Sử chỉ vội vàng nhìn thoáng qua, liền nhíu mày, thầm nghĩ tuy là ca múa của nước khác, phong tình bất đồng, dù sao cũng không nên giống thiên ma loạn vũ (múa khiêu dâm =.=”) như vậy, cũng không sợ một vài đại thần nào đó bình tĩnh không được mất mặt trước mọi người  sao——

Y không muốn lại đi xem trò hề của vũ nữ cùng các thần tử điện hạ, ánh mắt thoáng nhìn, đã tìm được Lạc Trường Không, hắn an vị ở bên cạnh Tề Anh, nhìn màn ca múa phía dưới không chuyển mắt.

Phương Sử hân hỉ nhược cuồng (mừng rỡ như điên), hô một tiếng: “Trường Không”, vừa muốn chạy qua, nhưng mà ngay sau đó, y liền phát giác có gì đó không đúng.

Lạc Trường Không nghe được mình gọi tên của hắn, thế nhưng một chút phản ứng cũng không có, vẫn là ngơ ngác nhìn đội vũ nữ kia.

Phương Sử biết võ công của hắn cao cường, cho dù nhạc thanh ồn ào, cũng không có khả năng nghe không được thanh âm của mình, hơn nữa hắn luôn luôn giữ mình trong sạch, khinh thường nhất chính là cảnh ca múa mừng thái bình ngợp trong vàng son, hôm nay sao có thể bị một đội ca múa mê hoặc.

Lại hướng nhìn bên cạnh, chỉ thấy Đại tướng quân Tề Anh thế nhưng cũng là ánh mắt mơ màng như mê như say, tựa hồ căn bản không nhìn thấy mình.

Tâm của Phương Sử đột nhiên một trận hồi hộp, vội vàng quay đầu nhìn về phía địa vị cao, quả nhiên chỉ thấy Long Phong chau mày, vẻ mặt thần sắc thống khổ, mồ hôi trên trán của hắn cuồn cuộn chảy xuống, hắn nhìn chằm chằm Phương Sử, môi chỉ có thể mấp máy, lại phát không ra thanh âm, hơn nữa nhìn qua, mặc dù có chút mấp máy, cũng đã muốn tiêu hao hết toàn bộ khí lực của hắn, Phương Sử thấy rõ và hiểu được, hình thái môi kia rõ ràng là bảo y mau đi đi.

Vừa lúc đó, Phương Sử phát hiện tâm thần của mình đã bị ma lực của nhạc khúc kia đánh sâu vào, y bỗng nhiên hiểu được, xem ra mọi người trong điện này đều là dưới tình trạng không hề đề phòng, bị nhạc khúc này chế trụ.

Y khiếp sợ với ma lực nhạc khúc này, thế nhưng ngay cả Long Phong cùng Tề Anh cao thủ như thế đều không có phản kháng tấn công.

Liều mạng trấn định tâm thần giữ trong lòng một tia thanh minh (trấn tĩnh), quay đầu nhìn lại, Lô Cửu cũng đã từ lâu si ngốc. Hiện giờ trong điện này trừ đội ca múa kia ra, cũng chỉ có y coi như một người thanh tỉnh, bất quá nhìn thấy linh nhân (diễn viên) ca múa này, hẳn là cũng dùng hết khí lực toàn thân, bởi vì ở trên mặt các nàng, cũng cuồn cuộn mồ hôi ngưng trọng trộn lẫn cùng vẻ mặt thống khổ.

Phương Sử chỉ là văn nhân, y không biết nên làm như thế nào để phá giải âm nhạc mà ngay cả tuyệt đỉnh cao thủ cũng có thể chế trụ, nhưng cũng không thể cứ như vậy chờ chết, huống chi còn có… Y nhìn thoáng qua Long Phong, vào thời khắc này mới đột nhiên phát giác, vô luận chính mình có bao nhiêu hận hắn, lại vẫn không thể dễ dàng tha thứ cho việc hắn đã làm mình tổn thương.

“Long Phong, ta không biết nên làm như thế nào, có lẽ là ta sai, nhưng hiện giờ cũng chỉ có thể thử một lần.”

Phương Sử đi bước từng bước đến bên cạnh Long Phong, đối với hắn đang lo lắng ra hiệu bảo hắn nên  trầm tĩnh , sau đó y đưa cây tiêu giơ lên ghé vào bên môi, trong nháy mắt, tiếng nhạc tựa như hồng thủy (lũ) bi thương trào dâng tuôn ra.

Long Phong cùng Tề Anh còn có Lạc Trường Không lập tức chấn động, Phương Sử nhìn kỹ bọn họ, phát hiện vẻ thống khổ của Long Phong hơi giảm bớt, ánh mắt của Lạc Trường Không cùng Tề Anh cũng thanh minh hơn, trong lòng y thả lỏng, âm thầm vui mừng, không nghĩ tới chiêu này thế nhưng dùng được.

Y càng thêm chú tâm, làn điệu mãnh liệt tựa như kim thạch va chạm thẳng đến tận trời cao, khoảng nửa canh giờ qua đi, Long Phong cùng Tề Anh cũng đã có thể hơi chút hoạt động, xem ra chỉ cần làm nhiễu âm thanh kia thêm một lát nữa, hai người sẽ có thể khôi phục chút công lực, tối thiểu tự bảo vệ mình cũng không thành vấn đề.

Y vừa mới bình tâm lại, bỗng nhiên chợt nghe phía dưới có một người hét lớn: ” Tạp chủng ở nơi nào tới, hảo hảo kế hoạch đều bị ngươi phá hư.” Ngay sau đó một người nhạc thủ cao tráng trong bữa tiệc đứng lên, giơ kiếm liền phi thân nhào đến, hướng Long Phong đâm tới.

Lúc này Long Phong chưa hoàn toàn khôi phục, Phương Sử kinh hãi cũng không kịp nghĩ nhiều, từng bước vượt qua che trước người Long Phong, lấy thân thể của chính mình bảo vệ hắn, sau đó ở trong ánh mắt hoảng sợ của Long Phong, thanh trường kiếm sắc bén không phát ra tiếng động kia, đâm thật sâu vào trong ngực Phương Sử.

“Không… Không…” Long Phong tâm tựa như xé kêu to, máu toàn thân lập tức toàn bộ vọt tới trong đầu, theo tiếng rống to của hắn, tâm thần bị ma âm khống chế hoàn toàn giãy ra, hắn cũng không thèm nhìn tới liền phản thủ một chưởng, đánh người nọ bay ra ngoài.

Rút trường kiếm ra, kéo theo một vũng huyết vũ (mưa máu), dưới ánh mặt trời, tựa như hồng mai (hoa đào) cao ngạo nở đầy trời lóng lánh.

Phương Sử ôm ngực ngã xuống, phía sau truyền đến tiếng kêu to kiệt lực hoảng sợ  của Long Phong, trước lúc y rơi xuống đất, y ngã vào trong một cái ôm đã từng quen thuộc như vậy nhưng hiện giờ trí nhớ chỉ còn lại một chút mơ hồ.

Vừa mở mắt, trên đầu là khuôn mặt Long Phong kinh hãi gần chết, há miệng không ngừng khép mở, nhưng mà  Phương Sử cũng không nghe rõ từ ngữ thốt ra.

Rốt cục… Rốt cục có thể giải thoát rồi sao? Có thể không hề bị làm nhục phỉ báng nữa sao? Phương Sử nghĩ như vậy mà chậm rãi thở một hơi thật dài, nhưng mà sau khi nhìn thấy biểu tình hoảng sợ của nam nhân kia, toàn bộ thoải mái sinh ra bởi vì sắp giải thoát đều biến thành một tiếng thở dài, đến bây giờ, đối với người nam nhân trước mắt này đến tột cùng là yêu hay là hận, y đã phân không rõ.

“Ta nghĩ… Ta còn hận ngươi… Long Phong…” Ngực rất đau, lời nói tựa hồ phi thường hao lực, nhưng đại khái là mình trong một khắc cuối cùng của cuộc sống, không nói ra chỉ sợ cũng không còn cơ hội, tầm mắt của y đối diện ánh mắt Long Phong, hàm chứa lạnh lùng nhàn nhạt cùng với cảm tình hỗn loạn bị giấu ở nơi sâu nhất.

“Đúng vậy, ta hận ngươi a… Long Phong, nhưng ta biết… Ta… Ta cũng nợ ngươi… Hiện giờ tốt lắm… Tốt lắm… Ta… Ta đã trả nợ của ngươi… Toàn bộ đã trả hết…”

Khóe miệng Phương Sử chảy ra máu tươi, nhưng y lại lộ nụ cười vui vẻ: “Long Phong, ta… Ta rốt cuộc… Không bao giờ … nợ ngươi cái gì nữa… Ha ha ha… Không nợ… Toàn bộ đã trả hết…” Nụ cười của y càng thêm thoải mái, nhưng mà lại nhìn thấy ghê người.

“Phương đại nhân, ngươi vốn không nợ hắn cái gì cả, ngươi cho tới bây giờ đều không nợ hắn chút nào cả.” Một tiếng rống to  phẫn nộ truyền đến, là Lạc Trường Không, hắn bỗng nhiên bỏ kiếm nhiễm huyết trong tay xuống, quỳ gối bên cạnh Phương Sử, đôi mắt đầy tơ máu.

“Ngươi không nợ hắn cái gì cả, vì sao phải dùng sinh mệnh của mình để cứu hắn, vì sao? A a a a a a…” Hắn chịu không nổi ngửa mặt lên trời thét dài, lại bỗng nhiên đem con ngươi thiêu đốt cuồng nộ phẫn hận chuyển hướng Long Phong.

“Cẩu hoàng đế ngươi nghe đây, ngày đó Phương đại nhân trộm được kim bài, dự tính sẽ trở về chấp nhận trừng phạt của ngươi, y sinh tử cũng không để ý, nguyện ý một mình gánh chịu hết thảy hậu quả.”

Đúng vậy ta… là ta không muốn để cho y trở về nộp mạng, cho nên điểm huyệt đạo của y, ép buộc đưa y mang ra khỏi thành. Trong một năm kia, Phương đại nhân mỗi khi có cử chỉ làm việc thiện, đều tất yếu lưu lại tên của ngươi, chỉ vì thay ngươi tích chút công đức, vì thay tội ác  vô số khánh trúc nan thư (*) của hôn quân ngươi mà tích chút công đức ngươi biết không?”

(*khánh trúc nan thư: chặt hết tre làm sách cũng không ghi chép hết – ý nói tội lỗi chồng chất )

“A a… Không… Không…” Đả kích lũ lượt kéo nhau mà đến thẳng thừng đập nát Long Phong, hắn đã bởi vì Phương Sử bị trọng thương mà ruột gan đứt từng khúc, hiện giờ nghe được Lạc Trường Không nói những lời này, hồi tưởng lại đủ loại dĩ vãng, chỉ cảm thấy toàn thân mỗi một tấc thần kinh da thịt cốt cách đều vỡ từng mảnh từng mảnh, thập (nhặt) cũng thập không được.

“Phương Phương… Phương Phương… Ngươi đừng đi… Ngươi không thể… Phương phương, trẫm… Trẫm đi tìm đại phu tốt nhất cứu ngươi, đúng… đúng, tìm đại phu…”

Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu lên khàn khàn gào thét: “Ngự y đâu? Truyền ngự y a…” Thanh âm thê lương tựa như lệ quỷ, đám đông cung nhân nhất thời  sợ tới mức vội vàng hướng thái y viện chạy tới.

“Phương Phương, ngươi… Ngươi kiên trì thêm một chút… Ngự y… Ngự y sẽ đến đây… Phương Phương…” Long Phong gắt gao ôm Phương Sử,  tay chân luống cuống dùng sức bịt chặt vết thương đổ máu không ngừng của y, nhưng ngay sau đó, cổ tay liền bị tay trái dính đầy máu tươi của Phương Sử bắt lại.

“Không cần uổng phí khí lực Long Phong… Ta… Lời Lạc Trường Không vừa mới nói… Ngươi cũng nghe được phải không?” Y lại ho khan vài tiếng, máu tươi từ trong miệng của y lại trào ra một chút, y thản nhiên không phát giác, thẳng đến khi thấy Long Phong bối rối gật đầu.

“Trẫm đã biết Phương Phương… Trẫm toàn bộ đã biết… Trẫm…” Long Phong rơi lệ, nghẹn ngào rốt cuộc nói không ra lời.

“Ngươi cũng biết… Cho nên… Cho nên ngươi có biết… Ngươi nợ ta? Ngươi… Ngươi từng đáp ứng ta… Vô luận… Vô luận ta phạm lỗi lầm gì, ngươi cũng sẽ không… Không dùng … thủ đoạn độc ác nhất để nhục nhã ta… Ngươi… Ngươi cũng biết ta tình nguyện chết cũng không nguyện chịu nhục… Ta… Ta đã nói với ngươi… Ngươi đều đã quên sao…” khí lực của Phương Sử dần dần cạn kiệt, nói chuyện cũng càng thêm dồn dập.

“Trẫm biết, trẫm sai rồi, trẫm biết sai rồi, Phương Phương…” Đã muốn đau lòng đến không thể nói thành lời, nếu hiện tại chính mình chết mà có thể đổi lại Phương Sử quay về như trước đây, hắn sẽ không chút do dự tìm đến cái chết.

“Ha hả… Ngươi có biết a… Hảo… Tốt lắm… Ta nợ của ngươi… Tất cả đều đã trả… Nhưng ngươi nợ của ta… Long Phong, ngươi nợ Phương Sử ta… Lại vĩnh viễn cũng không có cơ hội trả… Ha hả, vĩnh viễn cũng không có cơ hội ngươi hiểu chưa?” Phương Sử cười đến càng thêm khoái trá, gương mặt Long Phong cũng đã đau đến vặn vẹo.

“Hận ngươi, hận đến tâm đều đau… Nhưng cũng… Cũng yêu ngươi, yêu đến toàn thân trên dưới, không một chỗ nào không đau… Long Phong, ta… Ta phải đi, ta không muốn mang theo thù hận đối với ngươi… Cho nên… Đáp ứng ta… Đáp ứng ta đem một phần ngươi nợ ta… Trả… Trả lại cho thiên hạ dân chúng được không? Coi như là… Coi như là ngươi trả lại cho ta… Hai ta không thiếu nợ nhau… Ta… Ta chỉ mang theo yêu thương đến âm phủ… Long Phong… Ngươi nhất định phải đáp ứng ta… Bởi vì hận… Mệt mỏi quá, thật sự mệt mỏi quá… Để cho ta ở… Ở âm phủ có thể khoái hoạt một chút… Đáp ứng ta Long Phong… Nếu không… Nếu không ta sẽ đem… Sẽ đem phần nợ này giữ lại, ngươi vĩnh viễn cũng không thể trả… Ta liền… Ta liền mang theo thù hận đối với ngươi đến âm phủ… Mang theo thù hận đối với ngươi… Luân hồi đời đời kiếp kiếp…”

“Đáp ứng ngươi, Phương Phương ta đáp ứng ngươi, ta sẽ làm một vị hoàng đế tốt, ta sẽ hảo hảo trị quốc, đối xử tử tế với dân chúng, ta tất cả đều đáp ứng ngươi, ta… Ta có thể buông tha trả thù đối với phụ hoàng, toàn bộ buông tha được không? Phương Phương, ngươi đừng đi, ở lại để ta hảo hảo yêu ngươi được không? Ở lại xem ta tự tay khai sáng một thái bình thịnh thế cho ngươi, nhìn bách tính mà ngươi quan tâm nhất… Đều có cuộc sống phú quý được không? Ta thề, Phương Phương, ta sẽ làm cho ngươi xem, Phương Phương…” Long Phong rơi lệ đầy mặt, ôm chặt Phương Sử khóc đến không còn là chính mình.

Tầng lạnh lùng nhàn nhạt trong mắt Phương Sử  rốt cục thối lui, toàn bộ vô hạn tình ý che dấu bừng lên, y không dời mắt, nhìn Long Phong đang thất thanh khóc rống, bỗng nhiên khó khăn giơ tay lên, nhẹ nhàng thay hắn lau đi nước mắt giàn giụa: “Long Phong, thương thiên (trời xanh) đối với hai người chúng ta… Không công bằng… Thật sự không công bằng… Sao nhẫn tâm… Sao nhẫn tâm hết sức ép chúng ta… phải… phải sinh tử biệt ly… Âm dương vĩnh viễn cách biệt… Thật sự không công bằng…”

Y bỗng nhiên chật vật ngồi dậy tựa vào trong lòng Long Phong, nhìn cả vườn hoa rơi lộ ra vẻ mỉm cười: “Còn nhớ rõ… Hoàn cảnh lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Chống lại  hoàng đế hoang đãng… trong mắt thần tử hết hy vọng…” Y tựa hồ cố gắng muốn cười ra tiếng, nhưng mà lời nói lại chính là nức nở, cuối cùng y thở dài một hơi: “Quên đi Long Phong… Đừng cãi cọ… Ngươi xem… Ngươi xem hoa rơi… Nó nếu rơi… Còn có ai có thể lưu lại được? Duy nhất có thể lưu lại, chỉ có một mảnh hương thơm lúc hoa nở… Khụ khụ… Long Phong, ngươi coi như… Coi như ta là vì tánh mạng của ngươi… Để lại… Để lại hương thơm của hoa rơi… Đừng khóc… Ngươi xem, lệ của ngươi hảo nóng… Nó… Nóng đến… đến tay của ta tim của ta cũng nóng,… Thái bình… Thái bình thịnh thế… Hảo nhớ kỹ a, đừng khóc…” Y lại giơ tay lên lau lệ cho Long Phong, nhưng ở nửa đường liền nhuyễn nhuyễn buông xuống.

Long Phong hồn phi phách tán, kinh hãi nhìn về phía Phương Sử, thấy y đã an tường (bình yên) nhắm hai mắt lại, bên khóe miệng hiện ra một tia tươi cười chua xót, trên khuôn mặt gầy yếu, vẫn còn hai giọt nước mắt đang chậm rãi chảy xuống.

            “Không… Không… Phương Phương… Không… A a a… Không…” Tiếng hô của Long Phong tựa hồ xé trái tim thành hai nửa, sau đó từ trong máu tươi đầm đìa tuôn ra, hắn gắt gao ôm Phương Sử, tựa như ôm chặt y thì có thể vãn hồi lại tính mạng của y, mặc dù đối phương đã không còn hô hấp.

11 thoughts on “[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 16

  1. Ta đã ko cầm được nước mắt khi đọc chương này. Nhưng Long Phong nha trả thù người cha đã chết cho ai coi, thật là thù hận che mờ lí trí à. Đúng là phải cho Long Phong một chút thống khổ bù lại những gì mình đã gây ra.

  2. Het nuoc mat rui.chuong nay doc ma thay bi thuong qua menh fai mat gan bao giay an de lau nuoc mat huhu :'(

  3. Mà a. Ko kũng ác thjệt, ko nój sớm để PS vs a. Ph0ng đỡ khổ, đợj ng’ ta gần tắt thở mớj chju lên tjếng. Hajz, a ác vừa thuj, chừa chỗ cho e ác vs chứ

  4. Ặc, thế mà nój xuyên ngực làm e nghĩ….mà lỡ trúng ngực fảj thj chỉ xuyên fổj là cùng ss nhj?

  5. Cáj này fảj nhờ pạn a. Ph0ng gjúp đỡ thuj. Thật là, tr của Lê Hoa tỷ ko có pộ nào mà a thụ ko pị hành đến chết đj sống lạj a~ mà a PS kũng ghê thjệt, trúng ngay tjm mà vẫn còn khj lực để hồj tưởng qkhứ vs a. Ph0ng a~ e thấy trên fjm, 1 fát ngay tjm là chết ngay tắp lự, ko kjp để lạj dj ngôn lun, thế mớj bộj fục a PS cỡ nào (a là văn nhân thjệt á), hy vọng a mau đc cứu a~ iu ss nhju nhju^^

Leave a Reply