Nhân thầnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 2

Bookmark

♣Chương 2♣

Editor: Minh Nguyệt

Tới ngày thứ hai, hiện trường vụ án trộm ngựa cùng kỳ thạch bị đập nát ở ngự hoa viên mới sáng sớm đã bị một đám người vây quanh, Long Phong cùng Long Tranh hai huynh đệ bởi vì nóng vội, mà bỏ cả buổi chầu sáng, trực tiếp mang theo quần thần đến xem Phương Sử phá án.

Tuy rằng trước mặt vây quanh nhiều … đại nhân vật như thế, nhưng Phương Sử ngay cả liếc mắt cũng không thèm, không phải y thanh cao kiêu ngạo, mà là y hận đám nịnh thần hại nước hại dân kia, trừ bỏ chức quan lớn ra, thì một bụng toàn rơm rạ, thùng rỗng kêu to không chút thực tài.

Tinh tế nhìn nơi in lại dấu bàn tay, nghe nói là bởi vì lúc ngựa cùng kỳ thạch được chuyển tới thì sắc trời đã tối muộn, Hoàng Thượng chỉ vội vàng nhìn thoáng qua liền trở về cung vì sợ đêm xuân khổ đoản, kết quả vào lúc nửa đêm, thất mã liền bị trộm, ba khối kỳ thạch kia cũng biến thành bột phấn như hiện tại.

Nhìn thoáng qua Long Phong, Phương Sử đột nhiên hỏi: ” Hoàng Thượng, thần có một chuyện không rõ, trận đấu giữa ngài và Anh Vương Gia đã được ước định từ sớm, vì sao hai thất bảo mã kia bây giờ mới đến?”

Nói xong liền thấy Long Phong gật gật đầu: ” Ân, quả nhiên là có tài tra án. Là như vầy, thiết lực quận ở phương bắc đã sớm truyền đến tin tức, nói là đã thay trẫm tìm được hai con thất hãn huyết mã, vừa đúng lúc trong Anh Vương vương phủ cũng có hai con, cho nên trẫm mới cùng Anh Vương quyết định đấu một trận, bất quá ngựa là mới được chuyển tới khoảng nửa tháng trước, ai, bảo mã đáng thương của trẫm, trẫm chỉ mới được thấy chúng nó một lần, liền chết thảm như vậy, làm sao có thể không thương tâm, ai, bảo mã đáng thương của trẫm a.” Hắn vừa nói vừa lấy tay lau nước mắt.

Phương Sử khí nóng lại tụ cùng một chỗ, cố gắng dằn xuống, lạnh lùng nói: ” Hoàng Thượng quả là một người đa tình a, trên đường đến đây, thi thể người chết vì đói lạnh đều có thể xếp thành một tòa núi cao, thần tuy đau lòng nhưng lại không rơi một giọt nước mắt, hiện tại Hoàng Thượng chỉ mất hai con ngựa liền khóc, nghĩ cũng thấy Hoàng Thượng còn giàu lòng nhân ái hơn so với đám thần tử chúng ta, thật không biết người có thể đem một chút lòng thương hại với hai con ngựa mà bố thí cho dân chúng thiên hạ được không?”

Thật sự là ngữ kinh tứ tọ, các đại thần nhất thời oa một tiếng như nổ tung, hết thẩy đều đem mũi dùi hướng về phía Phương Sử: ” Ngươi lớn mật, ngươi đáng bị tru di cửu tộc, ngươi tội không thể tha thứ, ngươi đáng bị lăng trì xử tử thiên đao vạn quả.”

Tiếng gầm đòi trách phạt một quãng lại cao hơn một quãng, Lâm Tả Ngọc đứng bên cạnh Anh Vương Gia sợ tới mức sắc mặt đều thay đổi, không tự giác liền nắm chặt nắm tay.

Chợt nghe một thanh âm quen thuộc nói: ” Ngươi muốn chết sao, tay áo của ta mà ngươi cũng dám xé rách.”

Hắn lấy lại tinh thần nhân nhìn lên, chỉ thấy chủ tử nhà mình nổi giận đùng đùng trừng mắt ngó mình, lại cúi đầu nhìn xuống, nguyên lai vì quá lo lắng cho Phương Sử, nên đã đem tay áo của Anh Vương Gia nắm chặt, y phục tơ tằm gần như bị sức mạnh của hắn xé rách thành nhiều mảnh, hắn sợ tới mức buông lỏng tay: “Vương gia tha tội, thuộc hạ mạo phạm .”

Anh Vương Gia phất tay, thật mạnh hừ một tiếng: “Ngươi lo lắng cho hắn làm gì? Án tử chưa phá hoàng huynh sẽ không giết hắn, thay vì rảnh rỗi lo cho người khác thì lo cho mình trước đi.”

Hắn nhìn hộ vệ anh tuấn đáng yêu hàm hậu nhà mình liếc mắt một cái, trong lòng oán hận mắng: đồ đầu gỗ không hiểu phong tình, đợi đến ngày ta mất kiên nhẫn, liền đem ngươi ấn lên giường cường thủ hào đoạt, đến lúc đó xem ngươi có sáng mắt ra không.

Cẩn thận ngẫm lại liền cảm thấy uất ức, hắn mắt cao hơn đỉnh, muốn ai trên đời này cũng là chuyện dễ như trở bàn tay, vô tình hữu ý nhắm trúng tên thị vệ này lại không nỡ xuống tay, chỉ vì e ngại làm y tổn thương, sợ hãi sẽ chạy đến một nơi mình không thể tìm được. Nghĩ đến đây không khỏi khẽ thở dài, thầm nghĩ không hổ là người họ Lâm, so với hai cái đầu gỗ còn gỗ hơn.

Lâm Tả Ngọc nghe Anh Vương Gia nói như vậy, không khỏi thoáng yên tâm.

Quả nhiên sau một trận ồn ào náo loạn, thanh âm lãnh liệt của Long Phong truyền đến: ” Tất cả đều im miệng cho trẫm, ồn áo như vậy còn ra thể thống gì. Trong các ngươi có ai dám đứng ra nhận án tử này, trẫm lập tức đem hắn đi chém, ai tiếp, các ngươi có ai dám đứng ra. Hả?”

Hắn thấy thần tử đều rụt cổ lại, không khỏi hừ một tiếng, chuyển hướng nói với Phương Sử: “Trẫm khoan hồng độ lượng, việc đại bất kính ngươi vừa nói sẽ không truy cứu , nhanh chóng mà đem án tử này phá đi.”

Phương Sử mặt không đổi sắc cười: “Thần tạ ơn Hoàng Thượng, bất quá không giết thần tựa hồ cùng với sự khoan hồng độ lượng của Hoàng Thượng cũng chẳng có liên quan gì, vừa rồi người cũng đã nói qua, nếu trong các đại thần có người có thể phá được án tử này, ngài lập tức lôi thần đi chém, cho nên nếu phải tạ ơn, thần thấy vẫn là tạ ơn chính mình thì đúng hơn.”

Y một câu nói xong, Long Phong suýt nữa tắt thở, quát: ” Phương Sử, ngươi cho là trẫm thật sự không dám giết ngươi sao? Châm chọc khiêu khích như thế, ta thấy ngươi là có chút thị sủng mà kiêu có phải hay không?”

Phương Sử vội vàng khom người nói: “Thần không dám, thần chưa bao giờ được bệ hạ sủng qua, làm sao có thể nói là sinh kiêu, huống thần cũng không dám châm chọc khiêu khích bệ hạ, chỉ là thần nghĩ sự khoan hồng độ lượng của bệ hạ có thể đừng phí hoài trên người vi thần, mà dùng một chút lo lắng cho sinh kế của dân chúng được hay không, thời điểm vi thần tới đây, được biết nội thành Hà Nam đã phải chịu mười trận gió tuyết rất lớn, nạn dân vô số, Hoàng Thượng có phải ngài nên nguyện ý thương xót dân chúng hay không?”

Uy hiếp, này tuyệt đối là muốn uy hiếp. Long Phong sắc mặt xanh mét, trầm ngâm sau một lúc lâu mới nói: ” Được rồi, làm khó Phương khanh gia lấy thiên hạ sự làm nhiệm vụ của mình, vậy cứ y khanh sở tấu đi, trẫm hôm nay bát lương cứu tế Hà Nam nạn dân.”

Thật sự là muốn hộc máu, Phương Sử này nhìn thấu mình nhất thời nửa khắc sẽ không nghĩ tới chuyện giết hắn sao? Cho nên mới từng bước một khiêu khích sự nhẫn nại của mình.

Phương Sử sửng sốt, y đã sớm nghe nói qua trình độ ngu ngốc của hoàng đế, việc chết sống của dân chúng căn bản là hắn mặc kệ, bất quá y hiện tại nói ra cũng là bởi vì thật sự nhịn không được khẩu ác khí vốn vẫn ứ động trong lồng ngực này, vốn tưởng không chết cũng sẽ bị bãi quan , ai ngờ Long Phong lại khai ân như thế, không khỏi kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn một cái.

Chợt nghe Long Phong lạnh lùng mở miệng nói: ” Phương khanh gia, ánh mắt của ngươi thực làm người khác phải suy nghĩ a, giống như đang nói hôn quân bại hoại này sao đột nhiên lại đi làm chuyện tốt thế, mặt trời mọc hướng tây sao? Ân, ngươi có phải đang nghĩ như vậy hay không?”

Phương Sử hoảng sợ, thầm nghĩ hắn ngay cả này điểm này cũng cỏ thể nhìn ra được, có thể khẳng định hắn không bị thiểu năng trí tuệ, chỉ tiếc tại sao không dùng nó vào việc có ích?

Mắt thấy quần thần một đám muốn cười lại không dám cười, chỉ có Anh Vương Gia cùng Tề Anh hai người đang ôm bụng lăn lộn trên mặt đất.

Y cũng không muốn tiếp tục nhìn trò hề này, vội vàng khom người nói: ” Hoàng Thượng quá lời, thần không dám nghĩ như vậy. Hoàng Thượng thỉnh xem, hai con ngựa bị đánh cắp, kì thạch lại bị đập nát, có thể thấy hung thủ nhất định là một người yêu ngựa, nếu không hắn nhất định sẽ giết ngựa tại đây, phải biết rằng, mang theo hai con ngựa xuất cung, đó căn bản là việc không thể, giấu ở trong hoàng cung cũng tùy thời sẽ bị phát hiện, cho nên nếu giết ngựa đi, sẽ không phải phí tâm thu xếp như thế, bất quá hắn lại không giết, điều này chứng tỏ hắn chẳng những yêu ngựa, mà còn là yêu ngựa như mạng, cho nên mới luyến tiếc xuống tay.

Hơn nữa Hoàng Thượng xem, người này tuyệt đối không giống như vì ham thích hai thất bảo mã kia mà đến, người xem kỳ thạch bị đánh vỡ như vầy, có thấy hắn lòng mang phẫn nộ mà xuống tay, nếu hắn muốn trộm hai thất bảo mã ấy, thì chỉ việc dẫn ngựa mà đi, làm sao còn có thể tổn phí tâm tư đi đập nát hai hòn đá mà kéo dài thời gian, hắn không sợ bị người khác phát hiện sao?”

Long Phong hứng thú nhìn Phương Sử, gật đầu nói: “Có đạo lý có đạo lý, khanh gia tiếp tục nói.”

Nghĩ nghĩ Long Phong lại xoay người nói với các đại thần: “Thấy được không? Đây là tấm gương để các ngươi học tập, đừng có cả ngày ở trên triều a dua nịnh hót, ngẫu nhiên cũng phải có ích mới làm cho người ta tâm phục.”

Hắn nói xong, một đám thần tử toàn bộ cúi đầu, một đám trở mình xem thường, thầm nghĩ chúng ta nếu giống như tên ngốc này, sớm đã chết trăm lần rồi, hiện giờ Hoàng Thượng dùng hắn, cho nên cái gì cũng thấy hảo, một khi dùng xong rồi, trừ phi hắn lập tức cao bay xa chạy, nếu không hắn chết là việc không thể nghi ngờ!

Phương Sử nhìn Long Phong, thầm nghĩ tên Hoàng Thượng này thực làm cho người ta cân nhắc không ra, rõ ràng sẽ có lúc thốt ra một câu kinh nhân, là một người tuyệt đỉnh thông minh, nhưng có lúc lại cố tình hồ đồ như thế, ân, có thể là hắn trọng hưởng lạc, cho nên thà rằng giả bộ hồ đồ như thế.

Tự nghĩ, Phương Sử đột nhiên cảm thấy khó chịu, vì thế tức giận nói: ” Hoàng Thượng, theo vi thần thấy, tên hung thủ này vì giận mà đập đá, sau lại tận sức đánh cắp ngựa, đều không phải là vì hắn đối Hoàng Thượng có oán hận hoặc do lòng tham của hắn, mà là hắn muốn ngăn cản trận đấu của Hoàng Thượng cùng Anh Vương Gia, thần ở tại dân gian thường nghe nói, Hoàng Thượng cùng Vương gia ngoạn nhạc, mỗi khi tiêu phí vạn kim, trận đấu lần này, có thể thấy cũng sẽ tốn rất nhiều tiền của, dân gian dân chúng ngay cả đường sống cũng không có, ngài lại cùng Vương gia ngợp trong vàng son, cho nên hung thủ đánh cắp ngựa đập vụn kì thạch, chính là vì ngăn cản trận đấu này, phát tiết một chút phẫn nộ trong lòng……”

“Không cần nói nữa.” Long Phong bỗng nhiên một chưởng đánh về phía thạch bàn bên cạnh, cái bàn to lớn lập tức vỡ thành từng khối sập xuống.

Hắn hai mắt hung hăng nhìn chằm chằm Phương Sử: “Đừng tưởng rằng trẫm nể mặt ngươi mà đắc ý vong hình, càng lúc càng lớn mật, ngươi chỉ cần phụ trách tìm cho ra hung thủ là được, những chuyện khác ít lắm miệng đi.”

Nói xong hắn hừ lạnh một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi, nhất thời đám thần tử bên cạnh đều lấy ánh mắt vui sướng khi người gặp họa nhìn Phương Sử liếc một cái, cong đít đuổi theo sau.

Phương Sử nhìn phương hướng Long Phong rời đi một lúc lâu, lắc đầu nói: “Người làm vua hỉ nộ vô thường, kẻ làm quan thì vẫy đuôi xu nịnh, ha hả, một con lang, một đám cẩu, giang sơn Đại Nguyên a, không lâu nữa, không lâu nữa rồi.”

Nói xong lại liên tục thở dài lắc đầu, chie kém chưa rơi lệ mà thôi. Chợt nghe bên cạnh một người trầm giọng nói: “Đại nhân ưu quốc ưu dân, Tả Ngọc bội phục, càng cơ trí hơn người, vụ án này không đầu mối vậy mà đến tay người, liền tìm ra được manh mối lớn, thật sự là đáng mừng a.”

Phương Sử ngẩng đầu vừa thấy, nguyên lai là Lâm Tả Ngọc, trong lòng y bỗng nhiên khẽ động, một ý nghĩ kỳ quái nổi lên trong lòng, nhưng nháy mắt đã bị y phủ định. Nhìn về phía Lâm Tả Ngọc nói: ” Sao thế? Ngươi không ở cùng Anh Vương Gia sao? Ngươi hẳn là thiếp thân thị vệ của hắn không phải sao?”

Vừa dứt lời, liền thấy Lâm Tả Ngọc cúi đầu: “Mặc dù là như thế, nhưng khi tới hậu cung, Vương gia liền không cho ta đi theo, nếu hắn muốn tìm ta thì sẽ sai người đi gọi, đại nhân ngươi có biết, hậu cung này nói là của Hoàng Thượng, kỳ thật chính là của ba người bọn họ.” Nói tới đây, trong giọng nói ẩn ẩn lộ ra một tia đau xót cô đơn.

Phương Sử không khỏi lại một phen lắc đầu thở dài, gặp Lâm Tả Ngọc lại mở to hai mắt nhìn y nói: “Đại nhân, ngài nói xem hung thủ là ai? Trong lòng ngài đã có chủ ý hay chưa?”

Suy đoán cổ quái kia của Phương Sử lại nảy lên trong lòng, nhìn chằm chằm Lâm Tả Ngọc một lát, thấy y dời ánh mắt mới cười nói: “Đại nhân nhìn ta làm cái gì? Mặt ta cũng đâu có gì đáng xem.”

Phương Sử trầm ngâm nói: ” Lâm hộ vệ, vừa rồi ta có nói kẻ trộm ngựa nếu muốn mang ngụa ra khỏi hoàng cung, là tuyệt đối không thể, bất quá nếu ngựa không ra khỏi cung, mà vẫn còn trong hoàng cung, thì nhiều người như vậy đáng lẽ đã sớm bị phát hiện, ngươi nói có phải hay không?”

Lâm Tả Ngọc vẻ mặt không chút thay đổi thoáng hiện lên một tia đề phòng: “Ân, vậy thì thế nào? Phương đại nhân ngài nghĩ tới cái gì?”

Vừa dứt lời, Phương Sử liền đi thẳng tới trước mặt hắn, ha hả cười nói: “Không có gì, ta chỉ là đang nghĩ, nếu ngựa không ở trong hoàng cung, vậy nhất định là đã chuyển ra ngoài, bất quá làm cách nào để chuyển hai con ngựa ra khỏi cung? Trừ phi là đem ngựa trà trộn vào một đoàn nhân mã khác, mà còn phải là đoàn xa mã có thể xuất cung vào ban đêm, người như vậy khẳng định quyền cao chức trọng, người gác cửa cung không dám đối hắn có chút hoài nghi hay bất kính, đương nhiên cũng sẽ không dám hoài nghi đoàn mã xa của hắn, ta nghĩ, người có thể làm được điều đó ở vương triều ta chỉ có hai người, Anh Vương Gia cùng Tề tướng quân, ngươi nói có phải hay không?”

“Nói như vậy tựa hồ không có sai, bất quá Anh Vương Gia cùng Tề tướng quân sao có thể làm ra loại chuyện này?” Lâm Tả Ngọc khó hiểu hỏi, nhưng một phân kinh ngạc hiện lên đáy mắt hắn kia cũng không tránh được ánh mắt của Phương Sử.

Phương Sử nghĩ nghĩ, cũng lắc đầu nói: “Đúng vậy, Anh Vương Gia sẽ không sợ bại dưới tay Hoàng Thượng, nên hắn sẽ không làm loại chuyện này, Tề tướng quân cũng đang trông mong được coi trận đấu, càng không thể thể ngăn cản, như vậy là ai đây? Là ai có thể hội đủ điều kiện này, lợi dụng đoàn xa mã và chức quyền để đem hai con ngựa chuyển đến nơi khác an trí đây?”

Y nhìn về phía Lâm Tả Ngọc, bỗng nhiên cười nói: “Quên đi, xem ra đây lại là một câu đố khó hiểu, còn phải âm thầm điều tra nghe ngóng, không bằng Lâm hộ vệ ngẫm lại xem trong những tùy tùng theo Anh Vương Gia có hay người yêu mã như mạng tật ác như cừu hay không, ta nghĩ hắn tuyệt đối không phải không có mục đích, nếu thật là muốn ngăn cản trận đấu này, ngăn cản hoàng đế cùng Anh Vương Gia tiếp tục hoang đàng, ta đây thật sự thật sự rất bội phục người này.”

Lâm Tả Ngọc ánh mắt lóe lên một chút, rồi chợt thay một bộ tươi cười nói: “Đại nhân phân phó, Tả Ngọc nhất định làm theo, trời cũng đã gần trưa, Vương gia đại khái cũng sắp về phủ , Tả Ngọc cáo từ.”

Nói xong lại liếc mắt nhìn Phương Sử một cái, không quay đầu lại rời khỏi, ở phía sau hắn, ánh mắt Phương Sử cũng chợt trở nên thâm thúy.

Đêm lạnh như nước, Phương Sử ngơ ngác ngồi trên bậc thang ở Xuân Phong Các, trong đầu lại vô cùng hỗn loạn.

Y thật không ngờ vận khí của mình lại tốt như thế, một vụ án không có đầu mối, lại chỉ đơn giản phân tích phán đoán một chút, liền có thể dễ dàng phá giải.

Bất quá nếu có thể không phá được, y thật hy vọng chính mình vĩnh viễn cũng không biết được đáp án, dù sao Lâm Tả Ngọc cũng là người duy nhất y có hảo cảm trong hoàng cung này, y vốn đang nghĩ ngày sau hai người có thể trở thành một đôi hảo bằng hữu thật tốt không giấu nhau chuyện gì, nhưng hiện tại, hết thảy đều theo đáp án này mà trở nên mờ mịt xa xăm.

Phải báo cáo với Hoàng Thượng sao? Nếu hắn biết, Lâm Tả Ngọc nhất định phải chết, hắn bất quá chỉ là một hộ vệ nho nhỏ trong vương phủ mà thôi, Long Phong cùng Long Tranh giết hắn, có lẽ ánh mắt cũng chẳng cần chớp lấy một cái.

Nhưng…… Nhưng vì sao hắn lại trộm ngựa rồi đạp hai khối đá kia, chuyện này không phải vẫn còn chưa rõ ràng sao? Nếu chỉ là vì để ngăn cản trận đấu kia, vậy Phương Sử chẳng những không thể tố giác hắn, ngược lại còn nên vì hắn mà giấu diễm. Nhưng nếu hắn phá không được vụ án này, thì làm sao công đạo với Hoàng Thượng?

Đang lúc buồn rầu, chợt nghe phía sau một thanh âm trầm thấp truyền đến: ” Trời đêm rét lạnh, mà lại nằm xem sao khiên ngưu Chức Nữ. Phương khanh gia thật sự là hảo hưng trí a.”

Theo giọng nói truyền đến, một người bước tới cạnh y ngồi xuống, Phương Sử không cần quay đầu lại, cũng biết đây là hoàng đế đến đây. Y trong lòng phiền loạn, thầm nghĩ đêm xuân khổ đoản, hoàng đế không cùng phi tử của hắn ngoạn nhạc, lại chạy đến chỗ ta làm gì, chẳng lẽ ban ngày phát hỏa còn chưa đủ, lại đây tìm xui?

Nói gì thì nói, thân là thần tử, lễ nghi không thể bỏ qua, Phương Sử không tình nguyện trở người quỳ xuống vấn an. Lại bị Long Phong xua tay ngăn cản nói: “Thôi thôi, mỗi ngày đều nghe hô ba tiếng vạn tuế, qua một thời gian cũng trở thành nhàm chán, sở dĩ lưu ngươi lại không giết, không phải là do trẫm muốn có chút mới mẻ sao?”

Nói xong hắn cũng bước đến cạnh Phương Sử ngồi xuống, ánh mắt nhìn phía chân trời xa xăm, bỗng nhiên cười hắc hắc, tựa như đang tự hỏi cũng tựa như đang hỏi Phương Sử: “Đều nói người chết sẽ biến thành sao trên trời, nhưng không biết trẫm sau này sẽ biến thành gì đây?”

Phương Sử vỗn đã tự nhủ, cho dù Hoàng Thượng nói ra những lời hoang đường cũng không được mở miệng đáp trả, ai ngờ sau khi chân chính nghe thấy Long Phong nói, y lại quản không được miệng mình, thản nhiên nói: “Còn cần phải hỏi sao, dĩ nhiên là biến thành sao Bạch Hổ rồi .”

Long Phong ảm đạm cười, quay đầu nhìn y một cái: “Ngươi là nói trẫm sát khí quá nặng, dân chúng trên thiên hạ đều là vì trẫm mà chết vô số phải không?” Hắn lại quay lại đầu đi, tựa hồ căn bản không đem lời giải thích này để trong lòng.

Phương Sử lại ăn phải kinh hãi, trí tuệ của Long Phong lại làm cho y rúng động.

Nhịn lại nhịn, y rốt cục vẫn không cam lòng, vì thế nói: ” Hoàng Thượng thật là cơ trí vô cùng, bất quá nếu đã như thế vì sao Hoàng Thượng không đem phân trí tuệ này dùng ở trị quốc bình thiên hạ? Đám quần thần chỉ biết nhảy nhót diễn kịch, a dua nịnh hót, thần không tin bệ hạ lại để tâm đến bọn chúng, một vị hoàng đế như ngài, vốn nên cùng hiền thần danh tướng xứng ở một chỗ a.”

“Ngươi thật đúng là không sợ chết.” Long Phong cảm thấy hứng thú nhìn về phía Phương Sử: ” có phải thấy trẫm đối ngươi ân sủng có thừa, đã lớn mật lại càng thêm lớn mật a? Ân, bất quá ngươi nói cũng đúng, trừ bỏ tên đệ đệ kia của ta cùng Tề Anh, trong thiên hạ thật có mấy ai coi trẫm ra gì, minh quân? Ha hả, vì sao phải làm minh quân? Rất phiền toái a? Hôn quân giống như trẫm đây, trên sử sách không đề vong quốc chi quân là được, cho nên trẫm muốn khiêu chiến một chút, trẫm muốn ngu ngốc, muốn làm một tên hôn quân nhưng có thể bảo trụ được phiến giang sơn này, ha ha ha, Phương khanh gia không cảm thấy đây là một canh bạc rất thú vị sao? Đúng vậy, chính là như vậy, nếu có thể, trẫm muốn con trẫm cũng giống như trẫm, ha hả, trẫm muốn nhìn xem khi nào thì giang sơn này sẽ đoạn trong tay một tên hôn quân, ha ha ha.”

Phương Sử giật nảy rùng mình một cái, ở trong lòng hét lớn: kẻ điên, ngươi là kẻ điên.

Bất quá vẻ mặt của y lại càng tỏ ra bình tĩnh, ánh mắt cũng theo Long Phong nhìn về phía trời đêm hoa mỹ: ” Hoàng Thượng, không có gì có thể thay đổi sao? Thay đổi ý tưởng có chút điên cuồng này của người? Sẽ không có vật gì hay người nào có thể đả động người sao? Để người thay dân chúng mà đau lòng một chút sao?”

“Đau lòng?” Long Phong quay đầu tinh tế đánh giá gương mặt không chút thay đổi của Phương Sử: “Đó là cái gì? Ngươi chẳng lẽ không có nghe nói trẫm từ nhỏ đã là một kẻ không có nước mắt sao? ha ha ha, thật nực cười, đau lòng.”

Hắn bỗng nhiên nâng mặt Phương Sử lên: “Ái khanh, tuy rằng lời này rất nực cười, bất quá nói chuyện với ngươi rất có ý tứ, khó trách trẫm trước nay luôn ngoan độc lại không nỡ giết ngươi, ha ha ha, ngươi so với cái đám gọi là trung thần chỉ biết lấy cái chết để can gián chứng minh lòng tận trung thì tốt hơn nhiều lắm. Ha hả, người chỉ vừa hơn hai mươi tuổi, còn khờ dại như một đứa nhỏ, rất đáng yêu. Hảo, như vậy đi, gần đây trẫm chơi cái gì cũng chán rồi , không bằng ngươi bồi trẫm ngủ một đêm, vậy trẫm thử thay đổi một chút cho ngươi xem được không?”

Nói là nói như vậy, nhưng ý cười không nhịn được ánh lên trong mắt trên mặt hắn dễ dàng tiết lộ hắn bất quá chỉ là bông đùa mà thôi.

Mặc dù biết như thế, Phương Sử cũng không thể nhịn được nữa, bá một cái đứng lên: ” Hoàng Thượng, thần là thần tử của ngài chứ không phải luyến đồng của ngài, sao có thể hoang đường đến thế, người dù sao cũng là Hoàng Thượng, lời nói ngôn từ thỉnh tự trọng.”

Y nói xong cũng không khách khí, đứng dậy trở lại phòng, dù sao cũng đã chuẩn bị tốt, làm việc dưới tay tên hoàng đế hoang đường như vầy, hoặc là nén giận, còn không muốn nhẫn thì cứ chuẩn bị sẵn tâm lý tùy thời đều có thể rơi đầu là được rồi.

Long Phong nhìn nhìn hai tay của mình rơi vào khoảng không, bỗng nhiên cười hắc hắc: “Ha hả, quả thật vẫn là một kẻ ngoan cường, nói cách khác, dung mạo này tuy rằng không hảo, nhưng làn da quả thật không có thô ráp như nam nhân, dáng người cũng tốt, xem ra hoa quả Giang Nam quả nhiên có tác dụng dưỡng nhân.”

Hắn nói xong ngẩng đầu liếc mắt một cái về hướng Phương Sử rời đi, chỉ khoảng nửa khắc nhưng lại ầm ĩ cười dài, đứng lên, cứ cười như vậy rời đi.

Phương Sử ngồi trước cửa sổ yên lặng nhìn nam nhân cười lớn rời đi, không biết vì sao, rõ ràng người kia nắm trong tay sinh tử của cả thiên hạ, rõ ràng là hắn được mọi người phủng ở trong lòng bàn tay kính sợ sùng bái, rõ ràng là hắn đi đến đâu cũng có vương giả bao quanh, nhưng giờ khắc này đây, Phương Sử lại chỉ cảm thấy hắn vô cùng cô độc, tất cả mọi hành vi phóng đãng đều giống như  đang thật sâu che dấu sự cô tịch.

Y bị ý nghĩ của mình khiến cho hoảng sợ, thật là kỳ lạ, một tên hôn quân như vậy, sao mình lại có thể cảm thấy hắn cô đơn, quả nhiên ở trong hoàng cung quá lâu, y cũng sắp trở nên không bình thường rồi, tốt nhất mau chóng phá án rồi quay về  Xa Thủy Huyện thôi, nơi đó mới là nơi mình nên ở.

3 thoughts on “[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 2

Leave a Reply