Nhân thầnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 4

Bookmark

♣Chương 4♣

Editor: Minh Nguyệt

“Đông cung đồ” là sòng bạc lớn nhất trong kinh thành, sở dĩ kêu”Đông cung đồ” , ý là nói khách nhân đến nơi này không chỉ có có thể hưởng thụ lạc thú đánh bạc, mà còn có thể giống như miêu tả trên đông cung đồ khoái hoạt tựa thần tiên.

Mà nó cũng đích xác danh phù kỳ thực (có tiếng có miếng), nơi này cho dù là các cô nương bưng trà bình thường, cũng có thể so sánh với hồng cô nương trong thanh lâu bật nhất kinh thành, chỉ là người bồi khách mà đã xứng ngang với hồng nhân hoa khôi cao cấp nhất .
Bất quá không ai biết, đỗ phường “Đông cung đồ” này kỳ thật là Long Phong mở, hoàng đế thích nếm thử đủ loại thân phận, cho nên mới tạo ra một nơi để có thể đứng phía sau màn nếm trải mùi vị làm Đại lão bản, để tâm phúc thị vệ và thái giám âm thầm chưởng quản , không nghĩ tới càng làm càng lớn, trở thành đỗ phường thanh lâu nổi danh nhất trong kinh thành, thêm một cơ hội ngẫu nhiên, còn trở thành sàn đấu giá ngầm lớn nhất.

Lúc này Phương Sử cùng Long Phong còn có Lâm Tả Ngọc cùng Long Tranh an vị ở trên khu ghế hoa lệ dành cho khách quý trong phòng đấu giá, bọn họ vốn không có thông tri đến người phụ trách thân phận của mình, lại mặc thường phục, bất quá người phụ trách bán đấu giá biết Long Phong cùng Long Tranh mỗi khi đến đều xuất ra những thứ tốt, hắn cũng mơ hồ cảm giác được hai người là người trong hoàng cung, hơn nữa địa vị chắc chắn cao hơn thị vệ, nên mới xếp cho bọn họ vị trí tốt.

Phương Sử là lần đầu tiên tham gia loại chuyện này, tuy rằng y xưa nay luôn rèn luyện cho mình ý chí gặp biến không sợ, nhưng tưởng tượng đến bạc sắp vào tay, còn có loại chuyện mới lạ thế này, trên mặt vẫn nhịn không được lộ ra vẻ hưng phấn.

Rất nhanh, kiện vật phẩm thứ nhất xuất hiện , là một Cửu Long bôi, nghe nói là khi uống rượu có thể nhìn thấy cửu long uốn lượn bên trong chén.

Long Phong cùng Long Tranh trợn mắt, Long Phong nhân tiện nói: “Không tồi, hôm nay vừa đưa ra đã là hàng tốt.” Nói xong vội vàng nhấc tay tranh đoạt, chợt nghe bên cạnh Phương Sử cả giận nói: “Ngươi nói có tiền lời, tại sao còn mua đồ vật này nọ, cứ như vậy, tiền bán đồ cũng chẳng biết có đủ cho người tiêu xài hay không.”

Long Phong trợn trắng hai mắt: “Yên tâm đi, tiền này trẫm tự mình ra.” Nói xong lại thì thào lẩm bẩm: “Thật là, đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến tiền, làm gì có chút dáng vẻ thanh cao của người đọc sách chứ.”

Hoặc có thể do trời vẫn chưa muốn cắt đường sống của y, hoặc giả Long Phong vẫn chưa từng để lộ bộ mặt cùng cực hung ác của hắn, tóm lại lá gan của Phương Sử cũng dần dần lớn lên, vừa nghe thấy hắn nói như thế, liền mỉm cười nói:

“Đây đều là mấy ngày qua hoàng…… nga, là đạo lý mấy ngày qua gia dạy ta a, thanh cao tự thưởng không no bụng được, dù sao vẫn còn đỡ hơn công phu cướp đoạt tiền tài của gia, ta thật sự là không sánh được.”

Long Phong tức giận đến cắn chặt môi, thầm nghĩ y quả là khắc tinh trời phái xuống để khắc hắn mà, sinh ra đã là loại người mồm miệng giảo hoạt, còn trẫm thì chẳng biết bị cái gì đánh trúng, càng ngày lại càng luyến tiếc giết y.

Đang mãi suy nghĩ, Cửu Long bôi kia đã sớm được đem xuống, một tiểu nhị tay cầm hộp gỡ đàn hương tất cung tất kính dâng lên, Long Phong mở ra nhìn, Phương Sử cùng Lâm Tả Ngọc cũng chạy nhanh đến ngó thử.

“Chậc chậc, cái bôi (ly uống rượu) nhỏ như vậy, phải đổ đầy rượu mới có thể nhìn thấy cửu long uốn lượn, này không phải gạt người sao? Cho dù cái chén trống không cũng không chứa đủ chín con rồng, huống chi đổ đầy .”

Lâm Tả Ngọc ở bên cạnh nhỏ giọng phát biểu cảm nghĩ, lập tức nhận được hai đạo ánh mắt xem thường, Long Phong liền đối đệ đệ nói: “Tốt xấu gì cũng đã theo ngươi nhiều năm như vậy, bình thường ngươi cũng nên dạy hắn một ít tri thức đi chứ, ngươi nghe những lời này nếu truyền ra ngoài, thì thanh danh của Anh Vương Gia ngươi còn đâu?”

Vừa dứt lời, chỉ thấy Phương Sử bên cạnh cũng cao thấp trái phải nhìn loạn một hồi, cũng lẩm bẩm: “Kỳ quái? Cửu long đâu? Tại sao ta nhìn thế nào cũng không thấy được, ở đâu a?”

Lúc này đổi lại là Long Tranh cười ra tiếng nói: “Ta nói ca ca, ngươi cũng đừng có móc xỉa ta, nhìn người bên cạnh ngươi xem, còn thua cả Tả Ngọc a! Ha ha ha, cửu long đâu? Ha ha ha, cười chết ta .” Hắn nói xong liền xoay người ôm bụng thấp giọng cười to.

Long Phong tức giận quay đầu, nhỏ giọng nói với Phương Sử: “Sách ngươi đọc đều quăng cho chó gặm hết rồi sao? Ngay cả chuyện này cũng không hiểu, muốn thấy cửu long thì phải đổ đầy rượu vào bôi rồi nương theo ánh sáng của chất lỏng, phối hợp vừa đúng mới có thể hiện ra, bình thường dĩ nhiên không nhìn thấy rồi, ngươi quả là đọc sách như không.”

Phương Sử tự mình cũng thấy ngượng ngùng, đối với mất chuyện này y quả thật là dốt đặc cán mai, bình thường cũng không có nhàn hạ cùng tiền tài để thưởng thức.

Bất quá nghe Long Phong hạ thấp mình như thế, bất giác tức giận, lạnh lùng nói: “Lầm bầm, ta đọc sách là vì minh lý cầu học, phụ minh chủ, trì thiên hạ, chứ không phải là dùng để ăn chơi trác táng mất cả ý chí, huống chi ta ở Xa Thủy, mỗi ngày đều có vô số nạn dân, nội chuyện xử lý sự vụ lớn nhỏ trong huyền đã đủ mệt rồi , nào có nhàn hạ để ý tới mấy thứ này.”

“Được rồi được rồi, mỗi người nhịn nhau vài câu đi, xem, chúng ta gì đó bắt đầu thôi.”

Long Tranh cắt ngang bầu không khí giương cung bạt kiếm giữa hai người, không biết vì sao, nháy mắt vừa rồi, hắn bỗng nhiên có một loại cảm giác, giống như mình cùng hoàng huynh dắt theo hai lão bà không hiểu phong tình đi xem cổ vật vậy, hắn suýt nữa bị trí tưởng tượng của mình làm cho cười đến thở không nổi, thầm nghĩ mình có ý với tên thị vệ đầu gỗ này thì thôi đi, sao lại có thể đem hoàng huynh cùng tiểu Huyện lệnh thích tranh luận kia gộp chung một chỗ, thật sự là buồn cười chết đi được.

Đồ của Long Phong cùng Long Tranh vừa xuất hiện, đã dẫn phát tính cạnh tranh tăng vọt, sau khi Phương Sử cùng Lâm Tả Ngọc trợn mắt há hốc mồm khi thấy chỉ một đồ sứ thời nhà Thanh đã bán được mười vạn lượng bạc, toàn thân đều nhịn không được run rẩy.

Phút chốc, bỗng nhiên Phương Sử bổ nhào lên người Lâm Tả Ngọc, hổn hển nói: “Một cái chén bán được mười vạn hai, ta bỏ ra mấy trăm cái cũng không bán được bằng chừng này tiền, ngươi không phải nói ngươi là người trong nghề sao?”

Lâm Tả Ngọc bối rối nói: “Ta…… ta cũng không biết sao lại thế này, trời đất chứng giám, ta không hề gian dối dù chỉ một phân tiền a, ta cái kia bằng hữu cũng là bạn bè a, có phải…… có phải tại bộ đồ sứ này đáng giá hơn không?”

Bọn họ một bên nháo loạn , Long Phong cùng Long Tranh ở một bên cũng hưng chí mà xem náo nhiệt, trong đại sảnh lúc này cũng ồn ào tranh đoạt không dứt, nên không ai rỗi hơi mà chú ý tới bên này.

Náo loạn một trận như thế, những thứ Long Phong cùng Long Tranh mang đến đều đã bán hết, lão bản sai người bưng tới hai hộp ngân lượng, đối bọn họ cười nói: ” Đây là số tiền bán đấu giá của nhị vị, đây đều là ngân phiểu của tiền trang đại thông, có thể trao đổi trên khắp cả nước, của ngài tổng cộng là hai trăm mười vạn năm nghìn hai, còn của vị này là hai trăm ba mươi vạn năm nghìn hai, hai vị đếm đếm a.” Hắn phân ra hai hộp giao cho Long Phong cùng Long Tranh.

Long Phong tiếp nhận, cũng không liếc mắt nhìn một cái, cầm ngân phiếu nhét hết vào tay Phương Sử đang trợn tròn hai mắt đăm đăm nhìn, ” ác độc” cười nói: “Cầm, đều cầm hết đi, nhìn chết ngươi luôn.”

Nói chưa hết câu, bỗng nhiên nghe bên ngoài truyền đến những tiếng ồn ào, tiếp theo một cái tiểu nhị tung cửa chạy vào cao giọng nói “Chạy mau, mọi người chạy mau, đạo phỉ đến.”

Một câu này tựa như đã quăng một khối đá lớn xuống mặt hồ phẳng lặng, khiến sóng to phát khởi, đám phú thương đang đấu giá cổ vật trong đại sảnh nghe thấy hai chữ “đạo phỉ”, liền xô đẩy chen lấn đạp cửa chạy đi.

Đợi cho Long Phong cùng Long Tranh lấy lại tinh thần—— mọi người gần như đã trốn hết. Hai người nhìn nhau —— túm lấy Phương Sử cùng Lâm Tả Ngọc cũng bắt đầu hướng ngoài cửa xông ra.

“Đại ca, lại thêm bốn tên nữa.” Bỗng nhiên một tiếng cười to vang lên, bốn người lao tới, chỉ thấy bên ngoài sớm đã bị một đám cường tráng hán tử tay cầm đại đao trường mâu, cách ăn mặc khác nhau bao vây.

Đám thương nhân kia cũng không ngoại lệ, đều ngồi xổm trên mặt đất ôm đầu đẩu run rẩy, mà vàng bạc ngọc khí mới bán đầu giá vừa rồi, thế nhưng đều hoàn hảo bị quăng vào một cái bao lớn để trên đất.

“Hừ, đám đại lão gia vi phú bất nhân các ngươi chắc không nghĩ tới sẽ có hôm nay chứ?” Một hán tử cầm đầu chỉ vào đám người đang ngồi xổm trên mặt đất bắt đầu đắc ý răn dạy: “Nạn dân ở Giang Tây Hà Nam ngay cả cơm cũng không có mà ăn, gần như phải ăn thịt người mà sống , các ngươi lại ở trong này tìm hoan mua vui đánh bạc uống rượu ngoạn nữ nhân, nếu không cướp của các ngươi, thì phụ lòng trời cao rồi, tất cả các ngươi nghe đây, tiền hôm nay cướp của các ngươi là để cứu tế nạn dân, giúp các ngươi tích đức, không được kêu cha gọi mẹ, thức thời thì đem hết tiền trên người ra đây, đỡ tốn công gia phái người soát người các ngươi, nhanh lên cho gia.”

“Hoàng huynh, muốn ra tay không đây?” Long Tranh lặng lẽ tới gần Long Phong, đã thấy hoàng huynh của hắn nhìn chằm chằm Phương Sử, nửa ngày sau mới quay đầu nói: “Ra tay? Vì sao phải ra tay? Cái tên lỗ mãng kia nói cũng có lý đấy chứ, mỗi ngày chúng ta đều thấy người khác quỳ dưới chân mình, bây giờ bị người khác lấy đao buộc phải ngồi chồm hỗm, cảm giác này không phải cũng mới mẻ lắm sao?”

Hắn nói xong , lại quay đầu lại nhìn về phía Phương Sử, thình lình bị đối phương phát giác, vì thế liền quay đầu hung tợn nói: “Nhìn cái gì? Những đạo phỉ cướp của người giàu chia cho người nghèo đều mạnh mẽ hơn ngươi.”

“Đúng vậy đúng vậy, trẫm biết ngươi nghĩ như vậy, ngươi xem ngươi đều nhanh cảm động đến phát khóc, thật hảo ngoạn a.” Hắn nói xong, liền nghe tên cầm đầu trẻ tuổi hô: “Không được phép nói chuyện, ai cũng không được nói chuyện.” Sau đó đặng đặng đặng đi về phía bọn họ.

Lâm Tả Ngọc bất động thanh sắc bước về trước hai bước, muốn làm tròn bổn phận của một thị vệ, chợt thấy Long Phong cầm lấy tay Phương Sử trầm giọng nói: “Ngươi nếu dám gia nhập vào bọn họ, trẫm lập tức đem ngươi đi chém đầu.”

Hắn suýt nữa vấp chân đập mặt, nghĩ thầm, ngữ khí của Hoàng Thượng như thế nào lại giống như một đố phu đang cảnh cáo thê tử không được hồng hạnh xuất tường cùng hán tử bỏ trốn.

Đại hán kia uy vũ sinh phong tiêu sái bước đến, trừng mắt nhìn bọn họ liếc một cái, sau đó đứng lại rồi chỉ huy đám thủ hạ bắt đầu soát người, còn chưa kịp hạ lệnh, bỗng nhiên một thanh niên tuấn mỹ tao nhã từ ngoài cửa nhẹ nhàng tiến vào, lớn tiếng nói: “Mọi người mau chạy đi, quan binh sắp đến, lần này chúng rất giảo hoạt, ta không thể đánh lạc hướng chúng được.”

Ngắn ngủn nói mấy câu, lại làm cho đám đạo phỉ cuống cuồng cả lên.

” Vậy mấy thứ này cùng tiền trên người bọn họ làm sao bây giờ?” Tên cầm đầu còn đang do sự, đột nhiên bị thanh niên kia đẩy một cái, lạnh lùng nói: “Núi xanh còn đó, đi mau.”

Vừa dứt lời, đám đạo phỉ kia trong nháy mắt liền lập hàng dài nối đuôi nhau rất nhanh từ cửa sau rời đi, thanh niên ngạo nghễ đứng thẳng phía sau bọn họ, một đôi mắt to linh động quan sát động tĩnh bốn phía, khi nhìn thấy Long Phong cùng Long Tranh hai cao thủ trong mắt, cũng không khỏi lắp bắp kinh hãi.

Bởi vì tư thế của đối phương là một tư thế phòng ngự hoàn mỹ, vô luận tập kích như thế nào, đều có thể dễ dàng ứng đối trong nháy mắt, loại tư thế này nếu không phải tuyệt đỉnh cao thủ, tuyệt đối không thể có.

Chợt nghe tiếng chém giết vang lên bốn phía, thanh niên sắc mặt trắng nhợt, quay người phóng ra cửa sau, nhưng cùng lúc đó một người cũng từ ngoài cửa bước vào, khiến cho hắn lập tức đứng lại.

Tề Anh nhìn thanh niên đứng đối diện, vỗ tay cười to nói: “Hảo, bản tướng quân đã lâu không gặp được một đối thủ như ngươi , không chỉ có võ công cao cường, mà đầu óc cũng thông minh, bất quá ngoạn như vậy mới có ý tứ, ngươi yên tâm, thiết vệ của ta đã bao vây nơi này, đám các ngươi một người cũng đừng hòng rời khỏi đây.”

Hắn nhìn thấy thanh niên sắc mặt trắng nhợt, không khỏi vui vẻ cười ha ha.

Long Phong cũng cảm thấy rất thú vị, Đại tướng quân của hắn hiển nhiên vẫn chưa phát hiện sự tồn tại của mình, chợt cảm giác trên tay trống trải, kinh hãi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Phương Sử không biết vì sao, lại vô duyên vô cớ ngả người ra sau, tiếp đó là bị thanh niên kia lập tức kéo lên, một tay để trên cổ y, đối Tề Anh lạnh lùng nói: “Ra lệnh cho thủ hạ của ngươi lui ra, nếu không ta lập tức giết hắn.”

Tề Anh thấy Phương Sử, vô cùng sửng sốt, ánh mắt lập tức nhìn về phía vừa rồi Phương Sử bị lôi lên, chỉ thấy Long Phong cùng Long Tranh đều đang nhìn mình, hắn không khỏi xoa trán, lẩm bẩm: “Thiên a, sao ta lại quên đám người này chứ.”

Sau đó y dùng ánh mắt hỏi ý kiến của Long Phong, chỉ thấy hắn lắc lắc đầu, y hung tợn trừng mắt liếc đối phương một cái, mới quay đầu bất đắc dĩ đối tướng lãnh phía sau phân phó: “Truyền lệnh xuống, mở vòng vây, để bọn người kia rời đi.”

Thanh niên kinh ngạc liếc nhìn Phương Sử một cái, kéo y chậm rãi lui về sau, một bên quát to: “Không được theo, yên tâm, sau khi chúng ta an toàn rời đi sẽ thả hắn trở về, không được theo, nếu không ta lập tức giết hắn.”

Hắn vừa nói, kỳ thật trong lòng cũng cảm thấy rất kỳ quái, vừa rồi quả thật mình đã cùng đường, ngoại trừ chiến đấu tới chết quả thật không còn cách nào khác, ai ngờ người này bỗng nhiên té xuống, còn âm thầm nháy mắt với hắn, hắn vốn cũng không ôm quá nhiều hy vọng, ai ngờ đem y ra uy hiếp, thế nhưng thật sự dùng được.

Thanh niên thầm nghĩ, lại không biết trong lòng Phương Sử kỳ thật cũng đang sợ hãi, lúc ấy y chỉ thấy đám đạo phỉ cướp của người giàu chia cho người nghèo kia sắp bị bao vây sát hại, nên mới nóng lòng bất chấp hậu quả làm bộ ngã xuống, còn nháy mắt để cho thanh niên kia lấy mình ra uy hiếp.

Đợi đến khi bị túm lên, mới đột nhiên nghĩ đến chuyện, mình bất quá chỉ là một Huyện lệnh nho nhỏ, cho dù có thăng quan tiến chức thì bất quá cũng chỉ là một Ngự Sử nhỏ nhoi, thậm chí còn là một tên Ngự Sử bị Long Phong chán ghét, chỉ sợ hắn còn đang cao hứng vì có người thay hắn loại bỏ y, chứ nói gì cứu người, thật sự là buồn cười muốn chết, y là thân phận gì a.

Ai ngờ Đại tướng quân Tề Anh cùng hoàng đế hai bên trao đổi ánh mắt xong, thật sự vì mình mà thả đám đạo phỉ kia.

Phương Sử không khỏi vô cùng kinh ngạc, ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Long Phong, chỉ thấy Long Phong cũng đang nhìn mình, trong ánh mắt lộ ra một chút bất đắc dĩ, giống như đang nhìn bảo bối hài tử đùa dai, có chút sinh khí rồi lại luyến tiếc trách phạt.

Trống ngực y bỗng nhiên “thịch thịch” đập nhanh, không biết vì sao mà không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của đối phương, may mà thanh niên lúc này đã lôi y ra ngoài, gương mặt của Long Phong trong nháy mắt liền biến mất đằng sau cánh cửa.

Bị thanh niên đặt trên lưng ngựa một đường chậy vội, bởi vì có Phương Sử, cho nên một đường thông hành không bị ngăn trở.

Thuận lợi ra khỏi thành, thanh niên lúc này mới ngừng lại, đỡ Phương Sử xuống ngựa, còn nhìn thẳng vào y nói: “Vì sao giúp chúng ta? Nhìn khí độ của ngươi, hẳn là một quan viên, nếu đã ra vào những nơi như vậy, hẳn cũng không phải loại quan tốt gì cho cam, vì sao còn giúp chúng ta? Nếu muốn một lưới bắt hết, vừa nãy chính là cơ hội tốt a.”

Phương Sử cho đến bây giờ ngay cả lưng ngựa cũng chưa từng leo lên, có thể nói y chính là một thư sinh tay trói gà không chặt điển hình, lúc vào kinh ứng thí cũng là đi bằng đường thủy, hiện giờ bị đặt trên lưng ngựa chạy như điên như vậy, sắc mặt sớm đã trắng bệch, nôn khan vài cái mới hồi phục lại tinh thần, lau mồ hôi lạnh chảy ra trên trán, y lúc này mới trấn định mở miệng nói: “Còn chưa thỉnh giáo tráng sĩ tính danh.”

” Ta gọi là Lạc Trường Không, là thủ lĩnh đạo phỉ.” Lạc Trường Không cố ý nhấn mạnh hai chữ đạo phỉ.

Phương Sử cười nói: “Đạo phỉ, thú vị, hiện giờ thế đạo thay đổi, Hoàng Thượng thần tử không để ý đến sự chết sống của dân chúng, chỉ có đạo phỉ mới thật sự vì dân chúng mà làm việc.”

Y không hẳn không có ý cười châm chọc, sau đó mới nhìn chằm chằm vào mắt Lạc Trường Không trầm giọng hỏi: “Vừa rồi người kia nói, các ngươi đánh sòng bạc lấy tiền của đám phú thương, là vì để cứu sống dân chúng gặp họa, lời này có thật hay không? Các ngươi thật sự là vì dân chúng suy nghĩ?”

Lạc Trường Không hừ một tiếng, nhìn quanh bốn phía liếc mắt một cái, giận dữ nói: “Ngươi có biết bọn họ là ai? Bọn họ đều là nạn dân theo Hà Nam Giang Tây trốn tới đây, bởi vì thật sự không có cái ăn thức uống mới bất đắc dĩ theo ta tạo phản, ngươi nói bọn họ cầm được bạc rồi, không đi cứu phụ lão hương thân lão mẫu mắc bệnh, còn có thể ăn chơi đàng điếm tiêu xài hay sao?”

Hắn vừa tức phẫn vừa trống rỗng huy một quyền: “Không ngờ tên hỗn đản tướng quân đã sớm có chuẩn bị, hại chúng ta thất bại trong gang tấc không nói, còn suýt nữa toàn quân bị diệt.”

Phương Sử nhìn những người đó, phát hiện trên gương mặt của họ vẫn mang theo vẻ chất phác của dân chúng bình thường, hoàn toàn không có dáng vẻ hung ác cùng giả dối tham lam của đạo phỉ.

Y gật gật đầu, hít một tiếng, lẩm bẩm: “Tạo phản, tạo phản, tốt, đều phản đi, triều đình như vậy không phản thì còn chờ gì nữa.” Vừa nói vừa lấy từ trong tay áo ra hơn hai trăm vạn lượng ngân phiếu Long Phong đưa cho y, giao cho Lạc Trường Không nói: “Các ngươi lúc này tay không trở về, có lẽ dân chúng ngay cả đường sống cũng không còn, ngân phiếu này ngươi cầm đi, mua gạp và lương khô đại khái miễn cưỡng cũng có thể cấp dân chúng đỡ đói.”

Thanh niên tiếp nhận ngân phiếu, bán tín bán nghi vừa thấy, trên mặt liền biến sắc, thất thanh nói: “…… nhiều như vậy? Ngươi là ai? Vì sao lại cho chúng ta nhiều tiền như vậy?”

“Tiền này không phải ta cho các ngươi.” Phương Sử trịnh trọng nói: “Nhớ kỹ, tiền này là Long Phong cho các ngươi, là hắn. Lấy ra cứu giúp dân chúng.”

Quy củ của Đại Nguyên Quốc, ngoại trừ thần tử trong triều, dân gian dân chúng sẽ không biết tục danh của người trong hoàng tộc. Bởi vậy Lạc Trường Không mới hỏi: ” Long Phong là ai? Có người tốt như vậy sao, không bằng gia nhập với chúng ta, phản con mẹ nó đi.”

Phương Sử cười khổ nói: “Có rất nhiều chuyện ngươi không rõ, cũng không thể hiểu được, cầm tiền đi nhanh đi, dân chúng vẫn còn đang kiễng chân đợi lương thảo cứu mạng kìa. Thấy ngươi là người thông minh, có lẽ lần này vì bất đắc dĩ mới làm liều, bất quá về sau vạn lần không nên lỗ mãng , người trong kinh thành tuy rằng cuộc sống thối nát, nhưng Đại tướng quân cũng không phải kẻ ngu ngốc, gây chuyện trong kinh thành chẳng những rất khó khăn, mà còn phi thường nguy hiểm.

Triều đình ngu muội, dân chúng không còn đường sống, thật vất vả các ngươi mới thành lập được một toán nghĩa quân chân chính, nên ngàn vạn lần chớ để bị tổn hại dễ dàng, thiên hạ dân chúng có thoát khỏi bể khổ này hay không, hoàn toàn là dựa vào các ngươi.”

Lạc Trường Không ngơ ngác nhìn nam nhân kỳ quái ngữ khí đau đớn kịch liệt hai mắt uẩn lệ này, thật lâu sau mới nghiêm nghị ôm quyền nói: “Tiên sinh hôm nay dạy bảo, Trường Không ghi nhớ trong lòng, ngày khác hữu duyên, nhất định sẽ báo đáp tiên sinh. Khiến tiên sinh sợ hãi, thứ Trường Không không tiễn.”

Nói xong xoay người lên ngựa, lại nhìn Phương Sử liếc mắt một cái, hô lên một tiếng đánh mã mà đi, những người khác lập tức ngay ngắn trình tự đuổi kịp, đội ngũ thật dài trong nháy mắt liền biến mất sau dãy núi.

Phương Sử ngẩng đầu liếc mắt một cái, trời đã gần sáng, y một đêm không ngủ, cũng không biết vì sao, nghĩ đến ánh mắt trong trẻo không chút sợ hãi cùng một thân anh khí của Lạc Trường Không, còn có đội nghĩa quân được huấn luyện bài bản như thế, trong lòng thập phần hưng phấn.

Y tuy rằng đọc đủ thứ thi thư, lại là quan viên triều đình, nhưng từ trước tới nay, đối triều đình đã sớm sinh thất vọng. Sau đó lại gặp đám người hoang đường hôn dâm Long Phong cùng Anh Vương Gia, đối Đại Nguyên vương triều lại càng thêm tuyệt vọng, hiện giờ nhìn thấy đội ngũ của Lạc Trường Không, không khỏi cảm thán, thầm nghĩ dân chúng thiên hạ rốt cục cũng có một tia hy vọng, lại nghĩ đến Long Phong, không biết vì sao, một cổ hưng phấn này lại dần dần trở nên trầm trọng.

Trở về hay không trở về đây, mặc dù không biết phải làm sao đối mặt với Long Phong. Phương Sử biết hành động cố ý chịu trói của mình nhất định lừa không được cái tên mặt ngoài ngu ngốc kì thực khôn khéo vô cùng kia, nhưng nếu hắn vì mình mới để đám đạo phỉ này thoát được, chắc là đang chờ mình trở về chịu chết đây.

Phương Sử nghĩ như vậy, liền từng bước một trở về.

Đi chưa được bao xa, đã nghe thấy trận trận vó ngựa dồn dập, ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy trong ánh nắng vi lượng buổi sáng, dần dần xuất hiện một đội ngũ, trong phút chốc đã tới gần, nguyên lai đúng là Lâm Tả Ngọc.

Hắn thấy Phương Sử, không khỏi mừng rỡ, hét lớn: “Thật tốt quá, Phương đại nhân không có việc gì.”

Nói xong liền nhảy xuống ngựa, đặng đặng đặng vào bước chạy tới trước mặt Phương Sử, giữ chặt y rồi nhìn ngó toàn thân cao thấp, mới thở ra một hơi nói: ” Hoàn hảo không có bị thương, ngươi cũng thật là, tại sao đang êm đẹp lại tự nhiên ngã xuống, để tên đầu lĩnh đạo phỉ kia chiếm được tiện nghi, ngươi không biết ta lo lắng thế nào đâu. Bất quá quên đi, đãm đạo phỉ kia dù sao cũng là nghĩ cho dân chúng mà làm việc, không có cướp phá nơi nào, cứu thì cứu.”

Phương Sử cười khổ, nghĩ thầm Lâm hộ vệ vốn thông minh, lúc này nội tâm lại đột nhiên khẩn trương, thấy Lâm Tả Ngọc muốn dìu mình lên ngựa, y vội vàng xua tay nói: ” Đừng đừng, tên đạo phỉ kia lúc nãy quăng ta trên yên, lăn qua lộn lại khiến xương cốt của ta cũng sắp tan ra rồi, ngươi vẫn là thong thả trở về đi. Ân, Hoàng Thượng hồi cung chưa?”

Lâm Tả Ngọc gật đầu nói: ” Đã sớm trở về, không biết là do mất hưng hay thế nào, sắc mặt ngài không được tốt lắm. Bất quá có Vương gia cùng Đại tướng quân khuyên bảo, ba người ở bên trong kiệu rì rầm không biết là nói cái gì? Ta vì lo lắng ngươi, nên cũng không chú ý nghe, sau đó thì trở về hoàng cung, lập tức hạ chỉ, hiệu lệnh thiên hạ các châu huyện, hễ phát hiện tung tích của đám đạo phỉ này lập tức báo lên trên, có vẻ như lần này thật sự xuất động rồi, Đại tướng quân cũng không còn vẻ mặt hỉ hả ngày xưa, ta thấy đám đạo phỉ này sớm chịu khổ rồi đây.”

Lâm Tả Ngọc một bên nói, Phương Sử trong lòng một bên thở dài, thầm nghĩ nhất định là Long Phong cùng Tề Anh cũng đã nhận thấy cổ nghĩa quân này không phải đám ô hợp ngày xưa, cho nên mới thật sự xuất động. Xem ra, đều là những người vô cùng thông minh sắc sảo, tội gì ngày thường không lo trị quốc, đến giờ mới đi lo lắng một đám nghĩ quân, thương nghị bao vây tiễu trừ. Nghĩ đến đây, lại không khỏi lo lắng giùm Lạc Trường Không.

Một đường về tới hoàng cung, Lô Cửu đã đứng chờ sẵn ở cửa, thấy bọn họ trở lại, vội đón tiếp nói: ” Ôi, rốt cuộc là đã trở lại, Hoàng Thượng đang chờ ngài a, vì chuyện này, mà bỏ cả buổi lâm triều, Phương đại nhân mời theo nô tài đến ngự thư phòng diện thánh đi.”

Vừa nói vừa dẫn Phương Sử cùng Lâm Tả Ngọc tiến vào, thẳng đến ngự thư phòng, Long Phong quả nhiên sắc mặt bình tĩnh đang chờ ở đó.

Thấy Lâm Tả Ngọc cũng theo đến, hắn nhướng mày, thản nhiên nói: ” Ngươi trở về đi, Vương gia nhà ngươi vẫn đang ở nhà đợi ngươi đấy, trở về nhẹ nhàng mà lựa lời nói chuyện, nếu không có chuyện gì cũng đừng nói trẫm không đã cảnh cáo ngươi, đúng rồi, còn có, đừng nhắc tới Phương Sử, ngươi ăn không tiêu đâu.”

Nguyên lai Anh Vương Gia cùng Hoàng Thượng vừa vào cung, ngước mắt nhìn lên đã không thấy bóng dáng của hộ vệ nhà mình, hỏi ra mới biết, quả là đã nóng vội đi cứu người rồi, khiến hắn tức giận nổi trận lôi đình, nếu không có Long Phong ngăn trở, phòng ốc trong hoàng cung thế nào cũng bị hắn đập nát, cho nên mới lệnh hắn trở về trước , lúc này nhìn thấy tên hộ vệ hàm hậu kia, thầm nghĩ giờ thì tốt rồi, tên đầu gỗ còn không biết đại họa lâm đầu.

Lâm Tả Ngọc thấy Long Phong nghiêm trọng nói, huống hồ y cũng là biết rõ cá tính chủ tử nhà mình hỉ nộ vô thường, mặc dù không biết mình làm sai chuyện gì, nhưng vẫn vội vàng cáo lui, đi được đến cửa, nghĩ nghĩ rốt cuộc nhịn không được quay đầu lại nói: ” Hoàng Thượng, Phương đại nhân cũng không phải cố ý, huống chi hắn còn bị đám thổ phỉ bắt đi, ở trên lưng ngựa xóc nảy một đường, thân thể vốn đã không tốt, Hoàng Thượng đừng trách phạt hắn .”

Long Phong trong mắt chợt lóe sát khí, phất tay đem Lâm Tả Ngọc đuổi đi, lúc này mới quay lại trừng mắt với Phương Sử, nửa ngày cười lạnh một tiếng nói: ” Phương khanh gia,tên đầu gỗ kia vừa rồi nói ngươi không cố ý để cho đám đạo phỉ bắt đi, ân, ngươi cảm thấy hắn nói có đúng không? Ngươi tại sao lại đột nhiên ngã ra a? Ân?”

Phương Sử biết Long Phong trong lòng đã tỏ như gương, nhưng miệng vẫn không kiềm được biện giải: ” Hoàng Thượng, thần quả thật không biết tại sao lại như vậy, đột nhiên ngã thôi, khiến cho Hoàng Thượng lo lắng, thần cảm động đến rơi nước mắt sợ hãi không thôi, thần……”

Không đợi y nói xong, Long Phong liền không kiên nhẫn ngắt lời: “Đủ rồi, đừng có làm trò trước mặt trẫm, ta hỏi ngươi, ngân phiếu đâu? Có phải bị ngươi đưa hết cho đám đạo phỉ rồi hay không?”

Phương Sử giả ngu nói: ” Hoàng Thượng nói sai rồi, đám đạo phỉ bắt thần, làm sao có thể đơn giản buông tha vi thần, hắn soát người, rồi đem hất ngân phiếu của thần cướp đi, ngay cả bạc vụn cũng không để lại cho thần.”

Y một câu còn chưa nói xong, ánh mắt Long Phong đã bắt đầu mị lên: “Thật không?  Soát người? Tên hỗn đản đó sờ soạng toàn thân trên dưới của ngươi đến mấy lần phải không? Ân, vừa rồi đầu gỗ cũng nói ngươi bị hắn ôm trên lưng ngựa chạy đi phải không.”

Hắn bỗng nhiên bắt lấy cổ tay thon gầy của Phương Sử, nổi giận đùng đùng lôi y ra ngoài, một bên hét lớn: ” Hảo, trẫm cho ngươi bị hắn soát người, trẫm cho ngươi bị hắn ôm kỵ mã.”

Phương Sử thầm nghĩ làm cái gì vậy, chẳng lẽ hoàng đế sợ người biết hắn đến phòng đấu giá, không dám đem ta giao cho Đại Lý Tự hình bộ, nên mới muốn tìm một nơi thần không biết quỷ không hay giết chết ta sao?

Vừa nghĩa đến đây, chợt thấy Long Phong kéo y đi tới mã tràng, y hít sâu một hơi, trong lòng tán thưởng nơi này thật không tồi, y thế nhưng chết trước mặt một đám ngựa, nếu kiếp sau cho ta đầu thai thành một con ngựa tốt, thiên ý chiếu cố, để cho ta cùng với anh dũng tướng quân rong ruổi sa trường bảo vệ quốc gia, âu cũng là tạo hóa của ta.

Vừa nghĩ đến đây, chợt nghe Long Phong hô lớn nói: ” Đem Thiên Thối của trẫm ra đây.”

Hắn hét xong, nhíu mày nhìn về phía Phương Sử, không hờn giận nói: ” Ngươi lại thất hồn lạc phách ở chỗ nào rồi? Thật sự là tức chết người, dám công khai không để trẫm vào mắt, đến bây giờ vẫn chỉ có một mình ngươi thôi.”

Nói xong , thấy thất bảo mã của mình được đem ra, hắn lộ ra vẻ tươi cười, vỗ vỗ đầu ngựa nói: ” bảo bối Thiên Thối a, hôm nay chúng ta phải để cho tên ngu ngốc này sáng mắt ra, để cho hắn cái gì mới gọi là nhanh như điện chớp.”

Phương Sử vừa nhìn thất mã này liền kinh ngạc nhảy dựng, chỉ thấy con ngựa này vừa cao vừa lớn, cả người đen nhánh, lớp da lông đen bóng dưới ánh nắng mặt trời phiếm ra quang mang nhàn nhạt, chỉ vừa liếc mắt một cái, y liền biết này khẳng nhiên là một hảo mã trăm chọn vạn tuyển, khó hiểu nhìn về phía Long Phong: ” Ngươi muốn làm gì? Không phải muốn để ngựa đá ta chết đó chứ?”

Một câu làm cho cơn giận của Long Phong bay lên chín tầng mây, xoay người cười ha ha, một bên vỗ tay nói: ” Lão thiên a lão thiên, nói ngươi chính trị thanh minh làm quan ổn trọng, sao ở trước mặt trẫm lại hiện ra hết dáng vẻ đơn thuần ngây ngốc như vậy chứ.”

Nói xong lôi kéo tay y, nhẫn cười nói: ” Cái gì mà đá chết ngươi. Hiệp trợ đạo phỉ đào tẩu, nói lầm bầm, tội của ngươi ngũ mã phanh thây cũng không đủ, được rồi, lên ngựa đi.”

” Lên…… lên ngựa?” Phương Sử ngây dại, thầm nghĩ ta mới bị xóc nảy một đường, hiện giờ còn muốn ta kỵ mã, y nhìn Thiên Thối cao lớn uy vũ tựa hồ đang tà nghễ chăm chọc mình liếc mắt một cái, nhìn nhìn lại Long Phong, lại nghe đối phương không kiên nhẫn nói: ” Nhìn cái gì vậy, ngươi bị tên đạo phỉ kia vừa ôm vừa cưỡi ngựa, chắc đã tưởng mình đằng vân giá vũ rồi chứ gì, nói lầm bầm, trẫm hôm nay cho ngươi mở to mắt, biết cái gì mới là chân chính thần tuấn……”

Lời còn chưa dứt, Phương Sử đã ủy khuất kêu lên: ” Hoàng Thượng, thần không có, thần là bị bắt cóc a, ở trên lưng ngựa thật là khó chịu, nào có cái cảm giác đằng vân giá vũ gì……”

” Ít nói nhảm, mau lên ngựa cho trẫm, nói nhiều như vậy làm gì, không thấy Thiên Thối sắp hết kiên nhẫn rồi sao?” Như là chứng minh lời nói của Long Phong, Thiên Thối ngạo mạn gõ gõ chân.

Phương Sử bất đắc dĩ, tâm nói gần vua như gần cọp, đã vậy còn ở bên cạnh cái tên hoàng đế hoang đường tùy hứng này, thật sự là chuyện hoang đường gì cũng có thể gặp được.

Vạn bất đắc dĩ, đành phải nắm lấy yên trèo lên ngựa, ai ngờ Thiên Thối thân thể quá cao lớn, y một đêm không có ngủ, lại bị xóc nảy một đường, lúc này tinh thần cũng không ổn, trèo hai lần vẫn chưa lên được, khiến cho người chăm ngựa đứng bên cạnh nhịn không được cười trộm.

Long Phong hung hăng trừng mắt liếc nhìn tiểu quan kia một cái, trong miệng lẩm bẩm: ” Chưa từng thấy ai vô dụng như vậy, được rồi, văn nhân, thật cũng không nên trách móc nặng nề quá.” nói xong , liền chồm người qua ôm lấy Phương Sử, khiến y sợ tới mức kêu lên một tiếng, ngay cả quan chăm ngựa kia cũng sợ ngây người.

Tiếng kêu còn chưa dứt, Long Phong đã chỉnh lại tư thế của y, hai người vững vàng ngồi trên lưng ngựa, bất quá Long Phong lại ôm lấy thắt lưng của y, hai người thân mình dựa vào nhau, cực kỳ thân mật.

Long Phong ép sát vào bên tai Phương Sử không hờn giận hỏi: “Tên hỗn đản đó có phải hay không cũng ôm ngươi như vậy? Ân? Nếu như thế, trẫm cũng muốn ôm, đi, trẫm cho ngươi mở mang tầm mắt.” Nói xong một bàn tay ôm lấy y, tay kia thao túng dây cương quất lên, Thiên Thối hí vang một tiếng, lao đi.

Phương Sử dở khóc dở cười, rồi mới nói một câu: “Người đó không giống ngươi vô sỉ như vậy, ngay cả của góc áo của ta cũng chưa từng đụng vô đâu.” Lúc Thiên Thối tung vó, y sợ tới mức mặt mũi trắng bệnh, nhất thời nói một câu cũng nói không nên lời, nghĩ thầm rốt cuộc kiếp trước y đã tạo nghiệt gì, bây giờ để y thống thống khoái khoái mà chết cũng được a, tổng so với chịu tội như thế này còn tốt hơn.

Long Phong lại thập phần hưng phấn, thất mã kia đã sớm quen đường, một đường chạy đến hậu viên rộng lớn phía sau mã trường, lấy tốc độ nhanh nhất phóng đi.

Phương Sử gắt gao nhắm mắt lại, bên tai tiếng gió gào thét mà qua.

Bỗng nhiên trong tiếng gió một thanh âm vang lên: “Đừng chỉ lo sợ, tưởng tượng một chút, ngươi đang đứng giữa thảo nguyên rộng lớn, những mảng cỏ xanh mướt kéo dài tới tận chân trời, từng cụm mây trắng hờ hững trôi trên bầu trời, vài con hùng ưng giương cánh cắt ngang bầu trời xanh thẳm, từng cơn gió mang theo hương cỏ xanh thơm ngát lại thoáng chút giá lạnh đặc thù của thảo nguyên nghênh diện mà đến, thất mã dưới thân tựa như mọc thêm cánh, tự do bay nhảy trên thảo nguyên bạc ngàn xanh thẳm, dõi mắt ra ngàn dậm, tất cả tựa như những cơn sóng thúy sắc không ngừng vỗ vào bờ……”

Phương Sử lần đầu tiên cưỡi ngựa không sợ mới là lạ, nhưng từng câu từng chữ theo thanh âm mị hoặc kia tiến vào tai, trước mắt y cũng chậm rãi xuất hiện cảnh sắc hùng tráng của ngàn dậm thảo nguyên, hơn nữa dần dần đắm chìm trong từng lời nói, y chậm rãi thả lỏng thân thể, đầu hơi hơi ngước lên, cảm thụ cảm giác bị từng cơn gió mạnh mẽ quất lên mặt.

Mà theo một loạt động tác này của y, bất giác thân thể của y cùng Long Phong càng thêm áp sát vào nhau.

Y trầm mê vào cảnh sắc trong đầu, dần dần có chút phân không rõ cái gì là thật cái gì là ảo, y bức thiết muốn mở mắt ra để xem đại thảo nguyên y chưa từng được thấy, ai ngờ vừa trợn mắt lên, lại chỉ thấy được mã trường trống rỗng, bốn phía lác đác vài tên thị vệ mà thôi.

“Ai cho ngươi mở mắt ra .”

Long Phong ảo não kêu lên, thật là, vừa rồi nhìn thấy một chút biểu tình trầm mê của y, thật sự là rất đáng yêu rất mỹ lệ, ngay cả khuôn mặt lớn lên vô cùng bình thường không chút đặc sắc kia tựa hồ cũng tỏa ra ánh sáng bức nhân, đang định trộm hôn một cái, ai ngờ Phương Sử liền không hề báo trước mở mắt ra, làm cho kế hoạch của hắn hoàn toàn thất bại.

Phương Sử cũng thực ảo não, đại thảo nguyên trộng lớn tráng lệ, sau khi mở mắt liền biến thành mã trường trụi lủi, mức độ chênh lệch này còn lớn hơn so với mức nước chênh lệch giữa lòng sông và mặt biển nha. Y bất mãn nhìn về phía Long Phong: “Uy, ngươi từng đến đại thảo nguyên rồi sao? Nói rất thật a, hại ta đều phân không rõ mình đang ở nơi nào .”

Long Phong không trả lời câu hỏi của y, ghìm dây cương, ngược lại tà tà cười, bàn tay xấu xa ở trên chiếc eo thon nhỏ đáng thương của Phương Sử sờ soạng một phen, mới lộ ra sắc mặt cuồng vọng vô cùng ngả ngớn cười nói: “Phương Phương, thế nào? Cùng trẫm cưỡi ngựa cảm giác tốt hơn hay cùng cái tên đạo phỉ kia cưỡi ngựa tốt hơn?”

“Phương Phương?” Phương Sử ngạc nhiên nhìn phía vẻ mặt tươi cười của Long Phong, nhìn đến mức y bất giác mạnh mẽ gật đầu, sửng sốt non chừng nửa khắc, y rốt cuộc thẳng tắp từ trên ngựa ngã xuống đất.

Long Phong không ngờ câu nói của mình lại tạo thành ảnh hưởng lớn như vậy, vội vàng muốn lao đến đón y, nhưng không kịp, vì thế cũng nhanh chóng nhảy khỏi lưng ngựa, nâng Phương Sử sắc mặt xanh mét dậy, nhẹ giọng trách mắng: “Ai nha, ngươi xem ngươi, sao lại không cẩn thận như vậy? Thiên Thối rất cao a, ngã xuống nhất định đau muốn chết, không biết có bị gãy xương không, đến, trẫm nhìn một cái.”

Hắn nói xong, liền đẩy Phương Sử ngã xuống đất, lưu loát cởi giày của y.

“Hoàng Thượng, thần là thần tử của người, người duy trì xưng hô 『 khanh gia 』trước kia là tốt rồi, đừng có kêu cái tên ghê tởm như vậy.” Phương Phương, y muốn hộc máu rồi, ai tới cứu cứu y a.

“Không gọi Phương Phương? Chẳng lẽ kêu Sử Sử? Nghe giống như phân người vậy, ân, không tốt không tốt.”

Long Phong cởi giày của Phương Sử, mới phát hiện đôi tất trên chân y không nhiễm một hạt bụi, không khỏi âm thầm buồn cười, xem ra vị ái khanh này của hắn vẫn là một nam nhân yêu thích sạch sẽ a, thật là làm cho người ta muốn xem thử bàn chân ngọc ngà cùng bắp chân ẩn bên trong đôi tất kia mà.

“Hoàng Thượng, không cần gọi như vậy, ta là thần tử của ngươi.”

Phương Sử bị chọc tức đến ngu ngốc một chút cũng không chú ý đến việc Hoàng Thượng của y đang làm lúc này so với lời hắn nói còn nghiêm trọng hơn ngàn vạn lần, vẫn một mực nghiêm trang giải thích.

Bỗng nhiên khuôn mặt tuấn tú của Long Phong phóng đại trước mắt, nghiêm túc hỏi y y: “Của ai? ân, tốt lắm, Phương khanh gia ngươi thành thật nói cho trẫm biết, ngươi có mấy lần coi trẫm là hoàng đế? Ngay tại thời điểm vừa rồi, việc ngươi chất vấn trẫm có từng đi tới thảo nguyên hay chưa, ngữ khí kia quả thật rất không cung kính đi? Khi đó ngươi vẫn nhớ rõ trẫm là hoàng đế sao?”

“Ta……”

Phương Sử nhất thời nghẹn lời, không thể không thừa nhận, trước khi gặp Long Phong, vô luận là kính là hận, y quả thật vẫn coi đối phương như một vị ngôi cửu ngũ chí tôn cao cao tại thượng mà kính trọng, nhưng sau khi gặp được Long Phong rồi thì……

Quên đi, không nghĩ nữa, tóm lại đối với một thần tử mà nói, y không coi loại Hoàng Thượng này như Hoàng Thường là có chút quá phận, bất quá có thể trách y được sao?

Tên Hoàng Thượng lúc này lúc khác này, không có cả một chút uy nghiêm thân là Hoàng Thượng nên có, đổi thành bất luận kẻ nào nhất định cũng sẽ không coi hắn là hoàng đế, cái gì? Bộ dáng sinh khí lúc muốn giết người là uy nghiêm? Nói giỡn hả, đó là tàn bạo, căn bản không phải uy nghiêm được chưa?

Tên này, lại lạc vào cõi thần tiên thiên ngoại rồi.

Long Phong vô lực nghĩ, tiếp tục chiến đấu hăng hái cùng chiếc tất kia.

Thật là kỳ quái a, có một chiếc tất mà buộc chặt như vậy, sợ tuột sao? Chẳng lẽ là y biết trẫm đối y lưu tâm, cho nên đã sớm làm tốt công đoạn đề phòng?

Nghĩ đến khả năng đó, Long Phong không khỏi hăng hái hẳn lên, ánh mắt tà ác vẫn hướng về phía trước, lướt đến vòng eo mảnh khảnh kia, không biết dây lưng phía dưới trường bào có phải cũng buộc chặt như vậy hay không? Trong đầu tưởng tượng đến một mảnh phiến tình bên dưới lớp quần kia, liền cảm thấy có một dòng nước bọt chảy giữa cuống họng, bị hắn nuốt vào trong bụng.

Trời không phụ lòng người, ngay tại thời điểm Long Phong sắp mất kiên nhẫn, chiếc tất vẫn đang liều chết bảo vệ chân ngọc cuối cùng cũng bị hắn lột bỏ, cảm động dạt dào, nhất thời hai mắt Long Phong trợn to, trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất.

Cực…… cực phẩm a, tuyệt đối là cực phẩm, a a a a, khó trách cổ nhân đều nói nhìn người không thể nhìn tướng mạo, đều do trẫm trông mặt mà bắt hình dong a, ai có thể ngờ rằng đằng sau khuôn mặt không có gì đáng xem kia, lại có thể có được đôi chân ngọc ngà như vậy a, nga, không đúng? Nói như vậy, thân thể Phương Phương khẳng định cũng rất là mất hồn a, chỉ cần nhìn dáng người tinh tế cân xứng của y là biết, a a a a, trẫm thật sự là sai lầm a.

Long Phong trong lòng gào rú cực phẩm, bàn tay háo sắc kia cũng thuận thế đi lên.

Kỳ thật hơn hẳn tam thốn kim liên* của nữ nhân, một người nam nhân như Phương Sử  chân hẳn nhiên phải lớn, nhưng da thịt bên ngoài lại đầy đặn trắng mịn trong suốt, so với tam thốn kim liên dị dạng của nữ nhân không biết còn đẹp gấp mấy lần.

*Tam thốn kim liên* (gót sen ba tất, các bn liên hệ bác Gồ xem tục bó chân của người TQ liền hiểu ^^)

Hơn nữa y vốn thích sạch sẽ, hoàn toàn không có mùi chân thối như nam nhân thô lỗ bình thường, đã vậy còn ẩn ẩn tản ra một loại hương vị nhẹ nhàng khoan khoái, cũng khó trách Long Phong nhìn đến chảy nước miếng.

Giữa lúc mất hồn, bàn chân trong tay bỗng nhiên nhanh chóng rút về, trên đầu vang lên thanh âm vừa thẹn vừa giận của Phương Sử: “Ngươi đang làm cái gì? Phong phạm uy nghiêm của hoàng đế đều mất hết, còn muốn người khác tôn kính sợ hãi ngươi, quả thật khiến thiên hạ chê cười.” Y vừa nói, vừa tìm lại tất giày sạch sẽ mang vào.

Cho dù da mặt Long Phong có dầy đến mức độ nào, lúc này cũng không khỏi đỏ mặt, còn cãi chày cãi cối nói: “Trẫm…… trẫm chỉ là muốn xem xương cốt ngươi có bị tổn thương gì không, chính ngươi nghĩ bậy rồi đổ oan cho trẫm.”

Đúng vậy, chính là như vậy, trẫm chỉ là muốn kiểm tra xương cốt của y mà thôi. Long Phong càng nghĩ lại càng cảm thấy đúng lý hợp tình, đoạt lại cái chân của Phương Sử bắt đầu xoa bóp, một bên còn lầm bầm lầu bầu: “Nga, xương cốt trên chân xem ra không sao, ân, để xem trên đùi thế nào, ngã từ trên cao xuống như vậy, toàn thân đều phải kiểm tra một chút.”

Phương Sử tức tới muốn ngất xỉu, mắt thấy móng vuốt của con sắc lang kia đã kéo quần y lên tới bắp đùi, thật sự không thể nhịn được nữa, y xanh mặt đứng lên nói: “Thần không có việc gì, nếu Hoàng Thượng thật sự ưu ái lo lắng, vậy có thể triệu ngự y đến kiểm tra cho vi thần.”

Tên này rốt cuộc là hoàng đế hay hỗn đản sắc lang a? Giữa ban ngày ban mặt, bên cạnh còn có thị vệ, hắn không biết xấu hổ nhưng mình biết a.

Thấy Phương Sử thật sự phát hỏa, Long Phong cũng không dám lỗ mãng , không còn cách nào khác, hiện tại là hắn thèm khát người ta, dĩ nhiên phải thoái nhượng một chút, ai, xem ra Phương Sử còn lâu mới quen được cái tính tình không câu nệ gì của hắn, bất quá đừng lo, vẫn còn thời gian, về sau từ từ hiểu cũng được, hắn sẽ chậm rãi làm cho y thích ứng.

“Triệu ngự y liền miễn.” Hắn lười biếng đứng lên, nói giỡn sao, nếu để cho ngự y thay hắn kiếm tra, hắn còn không đem đám ngự y đi làm thịt a, đến mấy tên chém mấy tên.

Cho nên nói Phương Sử tuy là nam nhân, nhưng kỳ thật cũng không hiểu được tâm tư của nam nhân, nam nhân đã ghen tị, so với nữ nhân còn điên cuồng hơn, cho nên y không hiểu tâm tư của nam nhân như vậy, làm tần phi của hoàng đế kỳ thật cũng rất thích hợp.

Long Phong ở trong bụng bảy rẽ tám quẹo cuối cùng cũng tìm được cái lý do không tưởng, thành công thuyết phục bản thân chiếm đoạt Phương Sử nạp hắn làm phi hơn nữa còn không làm lương tâm bứt rứt.

Phương Sử đương nhiên không biết chính mình đã bị tên sắc lang này tính kế, tự cố mục bản thân đi về phía trước, dọc theo đường đi y nhìn thấy bọn thị vệ đều dùng ánh mắt kính nể kinh ngạc nhìn mình, trong lòng không khỏi cảm thán nói: có thể thấy được Hoàng Thượng bá đạo tới trình độ gì rồi, ta bất quá chỉ là phản kháng lại thành phần hung ác một chút, kết quả lại bị mọi người đối đãi xem như anh hùng.

Nghĩ đến đây mặt Phương Sử liền đỏ lên, thầm nghĩ chính mình tại sao cũng trở nên tự đại như vậy, quả nhiên gần mực thì đen mà, đi theo Long Phong chẳng học được cái gì tốt.

3 thoughts on “[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 4

Leave a Reply