Nhân thầnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 6

Bookmark

♣Chương 6♣

Editor: Minh Nguyệt

Phương Sử cũng không biết chính mình làm sao về tới Xuân Phong Các, y suy sụp ngồi một chỗ, trong đầu tràn ngập những lời Lan phi vừa nói, cuối cùng y nhớ tới Long Phong trước khi xuất môn không giống ngày thường kia, cái loại ngữ khí lãnh khốc duy ngã độc tôn này.

Y bỗng nhiên hiểu ra rồi, cái gì mà tham khảo ý kiến, bất quá là ngụy trang mà thôi, Long Phong chính là mượn miệng của Lan phi nương nương để nói cho y biết: mình là nằm trên thớt , đây chính là hậu cung, y muốn vào cũng phải vào, không muốn vào cũng phải vào.

Phương Sử không nhúc nhích cuộn người ngồi ở trong góc, mồ hôi lạnh trên người chảy một tầng, lại một tầng, cứ như vậy lặp đi lặp lại không biết đã chảy ra bao nhiêu mồ hôi.

Rất lâu trước đây, y đối Long Phong có bất mãn cũng có thống hận, trước khi gặp hắn, cũng có một chút sợ hãi đối với thủ đoạn tác phong tàn bạo nhẫn tâm của hắn. Nhưng sau khi vào hoàng cung, một chút sợ hãi này nhiều lần được Long Phong ưa ái có thừa mà bất giác tán đi không ít.

Nếu không phải trải qua chuyện hôm nay, y cơ hồ đã quên rằng, hoàng đế trong mắt y kia kỳ thật là một con ác long đáng sợ, chính mình chẳng qua đã bị biểu hiện vui cười giận mắng bên ngoài của hắn lừa gạt, quên mất bản chất chân chính của hắn mà thôi, nhưng điều này không đại biểu bản chất của hắn sẽ vì mình mà thay đổi.

Hiện tại nhìn xem, răng nanh móng vuốt sắc bén cùng cặp sừng tàn bạo cực đại trên đầu kia không phải đều lộ ra rồi đấy sao?

Làm sao bây giờ? Nên làm cái gì bây giờ? Phương Sử tuyệt vọng nhìn sắc trời chậm rãi ngã sang màu đen ngoài cửa sổ: vì sao loại chuyện như thế này lại đổ trên đầu ta. Trên người hảo lãnh a, vì sao ta lại có thời điểm hoang mang sợ hãi như vầy a?

Y rõ ràng là bình tĩnh bình tĩnh, đối mặt với chuyện gì cũng có thể thong dong ứng phó a, như thế nào hôm nay lại không được? Đúng, phải trấn tĩnh, nhất định phải trấn tĩnh, sĩ khả sát bất khả nhục, y phải nghĩ ra biện pháp thoát khỏi vận mệnh này, y nhất quyết không ngây ngốc vô vị cả đời đằng sau bức tường nơi hậu cung tâm thường này.

Cửa bỗng nhiên bị đẩy ra, một bóng người bị ngọn đèn kéo dài chậm rãi thong thả tiến vào, đi tới trước mặt Phương Sử, sau đó im lặng mà đứng, chỉ lẳng lặng đứng như vậy, không nói gì cũng không có động tác gì.

Phương Sử biết là Long Phong, không biết vì sao, rõ ràng là không có thanh âm tuyên giá, nhưng y biết người đến chính là Long Phong.

Này chết tiệt, tên hỗn đản đáng bị thiên đao vạn quả tới tìm mình làm gì? Là tới đây trông chừng không cho y chạy trốn sao? Nói lầm bầm, hắn thật đúng là xem nhẹ chỉ số thông minh của y, cho dù chạy trốn y cũng sẽ không chọn loại thời điểm nơi đầu sóng ngọn gió này trốn đi.

Hơn nữa, đường đường là hoàng đế lại đến trông giữ y, cũng quá uổng phí người có địa vị cao lại chịu nhân nhượng trước người có địa vị thấp rồi, Phương Sử nghĩ đến đây, không khỏi oán hận giương mắt nhìn về phía Long Phong, đối diện ánh mắt của Long Phong, đại khái là bởi vì sắc trời đã tối đen, y xem không hiểu cũng thấy không rõ trong con ngươi kia ẩn chứa điều gì.

“Sao vậy? Khấn cấp muốn cùng ta viên phòng (aka động phòng) như vậy sao? Hay là dẫn theo thái giám ở hành cung hình đến yêm cát (thiến Nguyệt mỗ *lau mồ hôi*) ta?”

Phương Sử ngẩng đầu lên, quật cường nhìn về phía Long Phong, lại bỗng nhiên bị hắn một phen túm lấy ôm lên: “Sao thân thể lại lạnh như thế? Vừa ướt vừa dính. Người tới, đem nước ấm đổ vào dục trì, chuẩn bị tốt tinh du.”

Hắn lời còn chưa dứt, Phương Sử đã bắt đầu giãy dụa, một bên hô: “Cái gì dục trì nước ấm, ta dùng không nổi thứ đó đâu, buông, ngươi buông, hảo, ngươi không buông phải không? Vậy ngươi hiện tại muốn ta đúng không, ngươi muốn ta, thỏa mãn dục vọng biến thái kia của ngươi, bỏ ta xuống, được không? A? Ngươi hiện tại liền muốn ta a.”

Y tức giận, bắt đầu ba chân bốn cẳng cởi y phục của mình, lại bởi vì quá kích động , đôi tay run rẩy nói thế nào cũng cởi không ra.

“Ngươi đang làm cái gì a!” Long Phong ngăn y lại, thở dài ôn nhu nói: “Trẫm là lo lắng ngươi cảm lạnh thôi, giờ vẫn chưa tới mùa hè đâu, còn có chút lạnh của mùa xuân a. Nhìn xem ngươi đang nói cái gì kìa, cái gì mà cung hình, trẫm chẳng lẽ không biết ngươi là dạng người gì sao? Làm sao có thể làm cái chuyện đó với ngươi chứ, trong đầu ngươi đang nghĩ linh tinh cái gì vậy, ai, trẫm là thật tâm muốn ngươi a Phương Phương.”

“Thiệt tình muốn ta? Thiệt tình muốn ta?” Phương Sử thì thào lẩm nhẩm, bỗng nhiên đoạt lấy đèn lồng trong tay hắn, để sát bên mặt mình.

” Vì sao Long Phong? Vì sao ngươi lại muốn ta? Ngươi nhìn kỹ đi, nhìn xem khuôn mặt này, nương ta sinh ta ra còn chưa đủ bình thường chưa đủ xấu sao? Vì cái gì ngươi lại đối khuôn mặt này nảy sinh hứng thú?” Y lại một phen túm lấy tiểu thái giám đi theo phía sau Long Phong: ” Ngươi xem xem đi, ngay cả một tiểu công công tùy ý vơ đến ở trong cung còn hơn ta, ngươi rốt cuộc là nghĩ cái gì a?”

Long Phong nghe y nói nhịn không được nở nụ cười, nhưng cuối cùng thấy y thế nhưng đem mình ra so sánh với cung nô, không khỏi giận dữ nói: “Đủ rồi, ai nói trẫm coi trọng khuôn mặt của ngươi, ngươi một đại thần, thế nhưng lại đem mình đi so sánh với cung nô, trẫm mới là người phải hỏi ngươi đang nghĩ gì thì đúng hơn.”

Hắn bắt lấy tay Phương Sử quát: “Ngươi nghe, trẫm muốn chính là ngươi, không phải khuôn mặt này.” Hắn nói xong, hai người liền như vậy quật cường đối diện, cũng không biết qua bao lâu, chợt nghe ngoài cửa vang lên một thanh âm sợ hãi nói: “Khởi bẩm Hoàng Thượng, nước ấm ở Thanh Hoa trì đã chuẩn bị tốt, xin hỏi Hoàng Thượng hiện tại có muốn di giá qua hay không.”

“Đi, nhìn xem ngươi hiện tại thành cái bộ dáng gì.” Long Phong kéo Phương Sử bước đi, nhưng mà Phương Sử cũng quyết tâm, hai tay thà rằng ôm chặt lấy cây cột cũng kiên quyết không muốn lấy đi một phân một hào nào trên người hắn.

Cuối cùng Long Phong thật sự không còn kiên nhẫn, nhanh chóng một chưởng đánh văng hai cánh tay kia ra khỏi cây cột, ôm ngang người y nhanh hướng ra ngoài cửa.

Phương Sử rất muốn hung hăng cắn một ngụm lên tay Long Phong, Long Phong ôm y rất có kỹ xảo, đem hai tay hai chân có thể phản kháng của y đều kẹp lấy, khí lực lại lớn, khiến một văn nhân bách vô nhất dụng* như y giãy không ra.

(*Xuất xứ từ “Tạp cảm” của Hoàng Cảnh Nhân đời nhà Thanh

“Thập hữu cửu nhân kham bạch nhãn, bách vô nhất dụng thị thư sinh”, nghĩa là trong mười người thì có chin người chịu được ánh mắt kinh bạc của đời, còn trong trăm người thì người vô dụng nhất là thư sinh. 

Credit: phithuy.wordpress.com)
Nhưng…… nhưng nếu thật sự cắn xuống, vậy chính là làm trái với ý của y rồi, như vậy chẳng phải là làm cho các thái giám cung nữ bên cạnh có dịp coi mình như nữ nhân điêu ngoa khóc lóc làm loạn om sòm hay sao?

Cho nên Phương Sử liều mạng nhịn xuống phẫn nộ trong lòng, vừa không loạn trảo loạn cắn, cũng không điên cuồng chửi bậy, tóm lại, tất cả những tư thái động tác sẽ bị đám thái  giám cung nữ bên cạnh cười trộm là tư thái của nữ nhân y đều không làm, mà đại giới phải trả cũng thật là thảm trọng, y liền như vậy ngoan ngoãn để Long Phong ôm tới bên dục trì chuyên dụng của hoàng đế.

“Ngươi tự mình tẩy đi, trẫm không quấy rầy.” Long Phong khiển lui các cung nữ, nhẹ nhàng bế Phương Sử vào dục trì: “Không cần sợ, nước rất cạn, ngươi có thể ngồi bên cạnh dục trì tắm, cũng có thể ở bơi ở trong.”

Hắn quay người: “Quên đi, Phương Phương, trẫm cũng không muốn ngươi coi trẫm là quỷ háo sắc, nhưng nếu nhìn thấy ngươi, trẫm nhất định nhịn không được, cho nên chúng ta cứ như vậy đi, ngươi không cần lo lắng trẫm lang tính đại phát thừa cơ đem ngươi ăn luôn.”

Hắn nói xong, quả nhiên đưa lưng về phía Phương Sử ngồi xuống nơi trì duyên (thành hồ).

Không thể phủ nhận, ngâm mình trong nước có độ ấm thích hợp thật sự là một chuyện vô cùng thoải mái, mà trên người cũng thật là rất khó chịu.

Bởi vậy Phương Sử không giãy dụa bao lâu liền ngồi xuống bên trong dục trì, lại liếc mắt nhìn Long Phong mấy lần, phát hiện hắn đang ngồi ở đầu bên kia phi thường an phận thủ thường, y chậm rãi thả lỏng cảnh giác, thở ra một tiếng, cởi bỏ quần áo, thích ý nhắm mắt lại.

Bên trong căn phòng rộng rãi trừ bỏ tiếng hít thở tinh tế của hai người, yên lặng đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy, Long Phong tựa hồ có chút không giống với bình thường, Phương Sử mẫn tuệ sâu sắc cảm giác được điểm này, cũng không tính toán nhắc nhở.

Bỏ đi bộ mặt tàn khốc, Long Phong đứng đắn như vậy, kỳ thật rất tốt, y là tự đáy lòng nghĩ như vậy.

“Long Phong, ta lưu lại, làm thần tử của ngươi, nếu ngươi cũng muốn nghe hai câu trung ngôn khó nghe, ta nguyện ý ở lại triều đình hiệp trợ ngươi thống trị quốc gia, tài trí của ngươi thường nhân không thể sánh bằng, nếu ngươi tận tâm tận lực nhất định sẽ nhất phi trùng thiên nhất minh kinh nhân*, được không? Để cho chúng ta làm một đôi thánh quân hiền thần lưu danh muôn đời, ta thề nhất định sẽ dốc hết sức mình có chết cũng không từ. Cho dù…… cho dù một ngày nào đó ngươi thấy ta không vừa mắt , tùy tiện ngươi muốn chét muốn giết, chỉ cầu ngươi làm một hoàng đế cho xứng đáng, chỉ cần cho thiên hạ dân chúng một đường sống là được?”

(*Nhất phi trùng thiên nhất minh kinh nhân ám chỉ người bình thường không có gì xuất sắc đột nhiên làm ra thành tích kinh người, một bước bay thẳng lên trời cao)

” Muốn trẫm trở thành minh quân a, có thể a, ngươi tới làm hoàng hậu của trẫm, phụ tá trẫm như thế nào? Sau đó hậu thế sẽ ngàn năm lưu truyền, nói đến một vị hiền hậu nổi danh năm Thái Nguyên đã làm như thế nào để trợ giúp……”

Không đợi Long Phong nói xong, đã bị tiếng rống giận dữ của Phương Sử cắt ngang: “Đủ rồi, nếu ngươi không thích nghe, thì có thể không nghe, không cần đem loại ngữ khí châm chọc khiêu khích như vậy nói ra, xem ra ở trong lòng ngươi, làm minh quân là chuyện rất đáng xấu hổ, còn làm hôn quân mới là chuyện khiến ngươi dương dương tự đắc, cũng đúng, minh quân lưu danh lịch sử quả thật không thiếu, nhưng hôn quân giống như ngươi, nhất là loại người rõ ràng có năng lực làm minh quân lại cố tình trở thành hôn quân, thật đúng là chỉ có một mình các hạ, thật có thể nói là chưa từng có ai, hay có thể nói tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả đi, này thật đúng là một điều kiện độc đáo cũng đủ làm cho ngươi ta đắc ý.”

Long Phong rất muốn quay đầu lại nhìn một chút bộ dáng nổi giận của Phương Sử, nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống , hắn ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, sau một lúc lâu cũng không nói lời nào.

Ngay lúc Phương Sử nghĩ hắn sẽ không nói nữa, Long Phong lại đột nhiên mở miệng, dùng một loại ngữ khí lạnh nhạt hắn chưa bao giờ có bình tĩnh trần thuật: “Đúng vậy, trẫm chính là muốn làm hôn quân, vì cái gì phải làm minh quân, Phương Phương, ngươi luôn mồm nói muốn trẫm làm minh quân, nhưng ngươi có biết để làm minh quân phải trả đại giới không?”

Một câu hỏi thẳng Phương Sử, hắn nghĩ thầm, ta chưa từng làm hoàng đế, làm sao biết được làm minh quân phải trả đại giới gì. Lại nghe Long Phong hỏi y: “Ở trong tâm trong mắt ngươi, phụ hoàng của ta, Tri Tông hoàng đế có phải là minh quân hay không?”

Một câu nói chưa xong, đã nghe thấy phía sau có tiếng nước vang lên truyền đến, theo sau là thanh âm đầu gối chạm đất.

Tiếp theo là thanh âm kích động của Phương Sử truyền đến: “Đương nhiên, khi tiên đế tại vị tuy ta còn nhỏ tuổi, nhưng Đại Nguyên Quốc cao thấp, phồn vinh cường thịnh, gạo trong kho thóc như muốn đụng trời, nhà nhà không nhặt của rơi trên đường đêm không cần đóng cửa, tứ hải thanh bình tám phương chúc tụng, vô luận về phương diện nào, tiên đế đều là một vị minh quân thiên cổ hiếm có.”

Long Phong tuy rằng mắt nhìn trần nhà, nhưng hắn cơ hồ có thể tưởng tượng ra được bộ dáng của Phương Sử, khẳng định là mặt hướng phía nam mà quỳ, hai tay ôm quyền cao quá đầu … Trên mặt tràn ngập vẻ kích động.

Hắn cười nhạo một tiếng, từ từ nói: “Đúng vậy, đúng vậy, phụ hoàng trong cảm nhận của các ngươi, đều là thiên cổ minh quân vô cùng hoàn mỹ. Thiên cổ minh quân……” Hắn lại cười nhạo một tiếng, ngữ khí càng thêm bình thản : “Bất quá Phương Phương, ngươi có biết vị thiên cổ minh quân này đối nhi tử của hắn, chính là trẫm cùng Tranh nhi, là thái độ gì hay không?”

Hắn biết Phương Sử đáp không được, cũng không cho y có thời gian trả lời, liền tự cố mục bản thân cười lạnh nói: “Chính là vị thiên cổ minh quân này, hắn ở trước mặt nhi tử của hắn cùng hoàng hậu, chưa từng hé ra một nụ cười, hay một câu tán thưởng. Hắn chỉ biết đốc thúc ba đứa con của hắn luyện tập kỵ mã bắn tên, văn trị võ công, đi theo đám lão nhân thái phó học cái đạo lý chó má tề gia trị quốc bình thiên hạ gì đó. Vô luận chúng ta có cố gắng cỡ nào, hắn vĩnh viễn chỉ biết nói một câu 『 không đủ, vẫn không đủ, còn phải tiếp tục cố gắng.』”

“Trong trí nhớ của trẫm, chưa từng có chơi đùa, đúng vậy, trẫm cùng Tranh nhi còn có Khâm nhi, chỉ có thể nhìn qua cửa sổ Thái Hòa điện, hâm mộ nhìn đám tiểu thái giám lấy đá chơi đùa. Trước khi trẫm đăng cơ, không có lấy một ngày được thoải mái tùy ý, cho dù là trừ tịch cũng không ngoại lệ, Phương Phương, ngươi có thể tưởng tượng được, cuộc sống của một người qua hai mươi năm ngày ngày mỏi mệt, không có lấy một ngày nghỉ ngơi là cái dạng gì hay không?”

Phương Sử sợ ngây người, y thật không ngờ cuộc sống của Long Phong lại chính là như thế, cho dù hắn là hoàng thái tử, cần gánh vác trọng trách trị quốc, nhưng trải qua cuộc sống hai mươi năm như một ngày, ngay cả trừ tịch tháng giêng cũng không ngoại lệ như thế này, cũng thật sự hơi quá đáng, thánh quân tài đức sáng suốt ở trong lòng y tựa như núi cao cùng thái dương sáng rọi kia, sao lại có thể đối đãi với nhi tử của mình như thế.

Y cả người đều trầm mặc xuống, bởi vì không có lời nào để nói.

Nhưng Long Phong vẫn tiếp tục tự thuật: “Tam đệ của trẫm, chính là Khâm nhi trẫm vừa nói, năm hắn mười bốn tuổi, hóa điên rồi, hắn ở trong hoàng cung nơi nơi chạy loạn, cùng với đám mèo hoang dã cẩu không biết từ đâu tới lăn lộn một chỗ, có lẽ trong thâm tâm hắn, đã sớm hâm mộ đám miêu cẩu đó, cho nên sau khi phát điên mới có thể ở chung với chúng. Ta cùng Tranh nhi ngày đêm giữ hắn, bất quá không giữ được, bởi vì chúng ta còn phải đi học cái thứ tương lai trị quốc bình thiên hạ gì đó.

Vào một mùa hè sau giờ ngọ, thời điểm chúng ta ở điện Thái Hòa đọc sách, bên hồ gió mát truyền đến một tiếng thét rung trời, đợi đến khi ta cùng Tranh nhi đến, chỉ nhìn thấy thi thể Khâm nhi bị vớt lên, thiếu niên mười bốn tuổi a, hắn dĩ nhiên là mang theo tươi cười chết đi, có lẽ trong một khắc cuối cùng của sinh mệnh, hắn thanh tỉnh lại, hơn nữa có lẽ còn cảm thấy may mắn vì sắp được giải thoát.”

Ngữ khí của Long Phong rốt cục có điểm phập phồng, nhưng rất nhanh lại bình phục xuống: “Buồn cười chính là, thẳng đến khi hắn chết, phụ hoàng cũng không biết vì sao hắn chết, hắn cảm thấy tất cả những gì hắn an bài cho chúng ta đều là hảo, đều là để tương lai chúng ta có thể gánh vác trọng trách thống trị thiên hạ này.”

Phương Sử ngâm mình trong dòng nước ấm, nhưng y lại cảm thấy trên người từng trận rét run, y nằm mơ cũng không ngờ rằng, hoang đường hoàng đế hỉ nộ vô thường kia, lại trải qua những ngày tháng tai ương như vậy.

Y cơ hồ lập tức ra khỏi dục trì, không để ý thân thể mình trần trụi, tìm đến bên Long Phong gắt gao ôm hắn vào lồng ngực, trong nháy mắt kia, y cảm giác nam nhân bị ôm run nhẹ một cái.

Thanh âm của Long Phong rốt cục không thể tiếp tục bình thản, hắn như là đang khóc, hoặc như là đang cười, thì thào nói: “Cả đời này, ta cũng không biết đã bao nhiêu lần cầu phụ hoàng mẫu hậu cùng ta và Tranh nhi chơi đùa một chút, chỉ cần nửa canh giờ cũng được, ta cũng không nhớ họ đã đáp ứng ta bao nhiêu lần, nhưng mỗi một lần, bọn họ đều nuốt lời, thậm chí có đôi khi còn vô cớ phát giận với ta và Tranh nhi. Hoàng cung lớn như vậy, thân nhân của ta lại nhiều vô số, thái giám cung nữ hầu hạ cũng nhiều vô số, nhưng ngươi chỉ có thể cùng Tranh nhi sống nương tựa lẫn nhau sưởi ấm cho nhau, hoàng cung này, thật sự là quá lạnh.”

Hắn rốt cuộc tựa đầu lên ngực Phương Sử: “Phương Phương, ngươi có biết trẫm vì sao muốn làm hôn quân không? Bởi vì trẫm đã hứa hẹn bên giường bệnh của phụ hoàng, nhất định sẽ kế thừa di chí của hắn, làm một quân chủ tài đức sáng suốt muôn đời kính ngưỡng. Ha ha ha, hắn cả đời đều chưa từng thực hiện lời hứa với trẫm, cho nên trẫm cũng muốn đối với chuyện hắn coi trọng nhất nuốt lời, hắn càng muốn trẫm làm quân chủ tài đức sáng suốt muôn đời kính ngưỡng, trẫm càng muốn làm một hôn quân để tiếng xấu muôn đời, trẫm phải hưởng lạc, trẫm phải sa đọa, phải thay Khâm nhi mệnh khổ của trẫm, đem tất cả toàn bộ đều bồi thường trở về, ha ha ha ha……”

Hắn bỗng nhiên bắt đầu cuồng tiếu, nhưng Phương Sử lại nghe như hắn đang nức nở gào khóc.

“Đúng vậy, chính là như vậy, chính là sống phóng túng ngợp trong vàng son. Phụ hoàng là tên đại ngu ngốc, hắn muốn cho người trong thiên hạ ngày ngày an bình, hắn trở thành thiên cổ minh quân trong mắt các ngươi, nhưng hắn được cái gì? Hắn ngay cả một chút khoái hoạt cũng không có, hắn bị thân phận minh quân này trói buộc đến bản thân mình cái gì cũng không có.

Hắn đem một phân tình cảm thuộc về chính mình, thuộc về mẫu hậu của ta, thuộc về ta cùng Tranh nhi Khâm nhi, tất cả đều cho người trong thiên hạ, hắn lúc sắp chết còn nói với ta cùng Tranh nhi, hắn đốc xúc chúng ta như vậy, một ngày cũng không thả lỏng, là bởi vì sợ học hải vô nhai, chúng ta thân là hoàng tử, trọng trách càng thêm nặng, sợ chúng ta không thể khống chế quốc gia của mình nên mới làm như vậy. Tên nam nhân đáng thương kia, đến chết cũng không biết rằng chính tay hắn đã bức điên bức tử chính nhi tử của mình, đây là đại giới của việc làm minh quân.”

Ánh mắt hắn bỗng nhiên chuyển qua Phương Sử, trong mắt dẫn theo một tia điên cuồng cùng hận ý đến khắc cốt ghi tâm, bắt lấy Phương Sử mãnh liệt lây động nói: “Ngươi nói, Phương Phương, trẫm vì sao phải làm minh quân? Không, trẫm không làm hảo hoàng đế, trẫm chỉ làm ác nhân, chỉ làm hôn quân, không những thế, trẫm nếu có nhi nữ, tuyệt đối sẽ không bức bách nàng, trẫm muốn cho tuổi thơ ấu của nàng được chơi đùa vui vẻ, không cần đọc sách hiểu lý lẽ, nói lầm bầm, trẫm muốn nhìn cái giang sơn này rốt cuộc sẽ khi nào sẽ đoạn, mất đi ngôi vị hoàng đế thì sao? Chết lại thế nào? Cho dù phải xuống địa ngục, kiếp sau, chỉ mong không bao giờ … phải sinh ở đế vương gia một lần nữa.”

Phương Sử ôm hắn, cả người lạnh như băng, y rốt cục đã hiểu được con người điên cuồng trước mắt này, cái hận của hắn với thiên hạ, cái hận của hắn đối với thân phận minh quân này, đã muốn đến tận xương tủy, dù bất luận kẻ nào cũng không thay đổi được. Nhưng tuy rằng đã hiểu, y lâm vào tuyệt vọng vẫn là nhịn không được phí công thì thào tự nói.

“Liền vì vậy, liền muốn hy sinh bách tính sao? Vì hận phụ vương ngươi, vì hận đế vương gia, cho nên tình nguyện đạp nát giang sơn này để trả thù. Long Phong, ngươi có hay không nghĩ tới, bchs tính có tội gì, bách tính có lỗi gì.”

Y chậm rãi buông Long Phong ra: “Ta biết ngươi sẽ không thích nghe hai chữ đồng tình, nhưng trong lòng ta, thật sự thay ngươi cảm thấy khổ sở bi thương, Long Phong, ta thương quá khứ của ngươi, nhưng mà, ta nhưng cũng hận bộ dáng bị hận thù ăn mòn này của ngươi.”

Nước mắt y chậm rãi chảy xuống, là vì bách tính thiên hạ đang trong vòng nước sôi lửa bỏng.

“Muốn trẫm thay đổi sao?” Long Phong cười nhạo một tiếng, bỗng nhiên ôm lấy Phương Sử, còn thật sự nói: “Được, vậy suy nghĩ một chút đề nghị lúc nãy của trẫm đi, ngươi tới làm hoàng hậu, ở bên cạnh trẫm làm ấm giường cho trẫm, trẫm càng ngày càng thích ngươi, sẽ nghe lời ngươi làm minh quân a……”

Không đợi nói xong, Phương Sử đã tránh thoát đi, giận dữ nói: “Tại sao phải vũ nhục người khác, khoan nói ta không có tư cách làm hậu, cho dù là có, chỉ sợ năm tháng trôi qua, tuổi tác già đi, cũng sẽ bị ngươi vứt bỏ giày xéo a, ngươi hiện tại, bất quá là bởi vì chưa có được ta, nên mới nói ra lời này mà thôi.”

Long Phong thấy bộ dáng hắn không còn phẫn nộ như trước, khẩu khí ca thán như vậy, thật sự là đem đến một cảm giác khác biệt nói không nên lời, dù là quân tử chính ngôn, nhưng lại khiến mình không thể lấy thái độ đùa bỡn bình thường mà đáp lại, huống chi đã biết lời y nói đều là nói thật. bất giác trong lòng liền giống như bị một con dao nhỏ vừa mỏng vừa sắc đâm vào, cũng không rõ loại tư vị này rốt cuộc là đau hay không đau, nhưng quả thật phi thường khó chịu.

” Phương Phương, ngươi vì sao chuyện gì cũng phải thông thấu như vậy?”

Long Phong cười khổ một chút, lại ôm lấy y nhẹ giọng nói: “Có đôi khi thật hy vọng ngươi đừng bộc lộ tài năng như vậy, thời điểm nên giả bộ hồ đồ thì cứ giả bộ hồ đồ, bất quá quên đi, nếu nói như vậy thì ngươi chẳng còn là Phương Sử, chẳng còn là Phương Sử khiến trẫm động chân tâm, ngươi biết không? Những lời vừa nói ra đó, trẫm vốn định chôn sâu nó trong lòng cả đời, ai ngờ lại bị ngươi kích động đến không kiềm được mà nói ra.”

Hắn vừa cười một tiếng: “Được rồi, ngươi không thích làm nữ nhân a dua theo trẫm, vậy trẫm cũng không cưỡng cầu ngươi, nhưng ngươi phải đáp ứng trẫm, đáp ứng trẫm bồi ở bên cạnh trẫm, nhất là…… vĩnh viễn cũng không được lừa gạt trẫm, ngươi nhất định phải làm được, biết không? Ngươi không cần sợ hãi gần vua như gần cọp, trẫm sẽ ban thưởng cho ngươi kim bài miễn tử, được không?”

Đối với Long Phong mà nói, này thật sự chưa bao giờ có cái gọi là ân sủng đến nhường nhịn.

Phương Sử tuy rằng chính trực bảo thủ, nhưng không phải người không hiểu thời cuộc, y cẩn thận cân nhắc một chút, chỉ sợ nếu mình nói không, Hoàng Thượng sẽ lập tức chẳng màn gì cả, trực tiếp ở đây cường ép mình.

Bởi vậy y gật gật đầu, giận dữ nói: “Được rồi, ta đáp ứng ngươi, bất quá Hoàng Thượng, ta sẽ không vì cái gì quân sủng tánh mạng mà thay đổi chính mình, ngươi xác định sẽ thích có người ở cạnh ngươi lải nhải tình hình tai nạn dân chúng, cùng binh kiềm võ và vân vân sao?

Ai, tuy rằng ta biết nỗi hận của ngươi, biết con đường hôn quân của ngươi ta không cách nào thay đổi, nhưng ta là đánh chết cái nết không chừa, khi tất yếu ta sẽ tham ô bạc của ngươi đi cứu trợ thiên tai nha, ngươi đến lúc đó cần phải mở một con mắt nhắm một con mắt, vừa nãy ngươi cũng nói rồi đó, thời điểm có thể giả bộ hồ đồ liền giả bộ hồ đồ đúng hay không?”

“Hảo, ngươi dám lấy lời trẫm nói bắt bẻ trẫm, nói lầm bầm! Rõ ràng trẫm nói chính là thời điểm nên giả bộ hồ đồ liền giả bộ hồ đồ, ngươi lại sửa câu nói của trẫm, hoàn toàn vặn vẹo bổn ý của trẫm, ngươi xem trẫm như thế nào phạt ngươi, nói lầm bầm……”

Long Phong chà xát hai tay, đã thấy Phương Sử đứng dậy bỏ chạy, vội vàng hô: “Ngươi còn dám chạy, ngươi không mặc quần áo để trẫm nhìn xem ngươi có thể chạy đi đâu, đứng lại, hảo, ngươi cho là ngươi nhảy xuống nước thì trẫm không dám nhảy xuống hay sao? Ngươi…… ngươi cái tiểu đông tây giảo hoạt.”

Nói tới nói lui, Long Phong rốt cuộc vẫn không có xuống nước, hắn biết chính mình, hiện tại trong lòng có một chút yêu thích Phương Sử, xuống nước khẳng định không thể khống chế sắc tâm của mình, tuy rằng nói nhịn thì có thể nhịn, nhưng hắn không muốn chịu tội như vầy, cố nén không cho huynh đệ khoái hoạt chính là một việc rất khó chịu nha.

Phương Sử thấy hắn không xuống, trong lòng cũng nhẹ nhàng thở ra, vội vàng lau khô người, nhanh chóng nhảy lên mặc y phục, quả nhiên cả người đều thần thanh khí sảng.

Long Phong nhìn y một cái, khóe miệng chậm rãi vẻ ra một độ cung, mỉm cười nói: “Như vậy mới là bộ dáng Phương Phương nên có a, được rồi, trở về ngủ đi, đừng quên ngày mai lâm triều ngươi còn phải ở trước mặt đám đại thần đấy phá vụ án kia cho trẫm.”

“Đã biết, thần cũng không muốn bị mất mặt.” Tảng đá lớn Phương Sử trong lòng buông xuống, cả người đều thoải mái hẳn lên, ngẩng đầu ưỡn ngực cùng Long Phong sóng vai mà đi.

Long Phong thấy y thần thái sáng lạn, nhớ tới hậu cung tần phi, thần tử trong triều, trừ bỏ Đại tướng quân Tề Anh cùng Nhị đệ Long Tranh ra, nếu không phải là khúm núm khúm núm, thì chỉ có duy nhất Lan phi là hảo một chút, hoàn toàn không có khí chất thanh lãnh như Phương Sử.

Người càng nhìn càng thấy đáng yêu, thầm nghĩ xem ra ông trời đang trừng phạt mình, cố tình để cho người duy nhất làm mình động tâm trở thành một cái chông sắt duy nhất hắn không thể đụng cũng không dám đụng vào.

“Di, này không phải đường đến Xuân Phong Các? Ta nhớ rõ mình chưa từng nhìn thấy gần Xuân Phong Các lại có lầu cao như vậy.”

Phương Sử kinh ngạc nhìn về phía Long Phong, đã thấy hắn bất đắc dĩ lắc lắc đầu nói: “Ngươi a, ngươi là hậu tri hậu giác hay là mù phương hướng vậy, đường này là đến Hồng Phi Cung, ngươi đi một hồi mới nói với trẫm đây không phải đường đến Xuân Phong Các sao.”

“Hồng Phi Cung? Không phải tẩm cung của ngươi sao?” Phương Sử giật bắn người, sắc mặt đều thay đổi, hoài nghi đề phòng nhìn về phía Long Phong, dần dần dừng bước.

Long Phong liếc mắt một cái, liền biết y suy nghĩ cái gì, không khỏi vừa tức giận vừa buồn cười nói: “Yên tâm đi, trẫm sẽ không ăn ngươi đâu, đường đường thiên tử kim khẩu ngọc ngôn (miệng vàng lời ngọc), chẳng qua là Hồng Phi Cung gần nhất, hiện tịa trời đã quá muộn, liền ban thưởng ngươi ở đây trụ một đêm, cho ngươi kiến thức một chút cái gì mới gọi nhân gian phồn hoa.” Nói xong, đi lên không khỏi phân trần kéo Phương Sử bước đi.

Không ngoài Long Phong sở liệu, Phương Sử sau khi vào Hồng Phi Cung, suốt nửa canh giờ vẫn không nhuc nhích một chút, ngọc lưu ly châu bảo trân quý Càn Khôn này đã muốn vượt qua sức tưởng tượng đáng thương của y.

Thẳng đến khi cảm giác nhức mỏi từ chân truyền đến, y mới tức giận trừng mắt liếc Long Phong một cái, rồi mới băng băng đi đến nhuyễn tháp bên cạnh cửa sổ nằm xuống, một lời cũng không phát.

Long Phong cũng không hỏi, phất tay lệnh cung nô tắt đại đăng, chỉ chừa vại vài hồng chúc (nến đỏ) bên ngoài, bên trong gian phòng mờ ảo tựa như bức tranh tiên cảnh. Bất quá hai người trong bức tranh tiên cảnh này, lại theo đuổi tâm tư của mình, trằn trọc qua nửa đêm mới mệt nhọc ngủ thiếp đi.

Đêm thật ngắn, mới canh năm trời đã sáng choang, Long Phong cùng Phương Sử rửa mặt chải đầu xong, thay long bào quan y, dùng qua tảo thiện, liền cùng nhau đi vào Thiên Hoa chính điện. Thái giám tổng quản Lô Cửu một tiếng kêu vang, văn võ hai ban đại thần nối đuôi nhau xếp hàng nghiêm chỉnh, Phương Sử cũng vội vàng bước tới, đi vào hàng ngũ cuối cùng của quan văn.

Long Phong nhìn quanh chúng đại thần liếc mắt một cái, nói: “Vụ án trộm ngựa hủy đá Phương khanh gia không quản gian khổ truy xét, đã tra ra manh mối, hiện tại để cho hắn bẩm báo đi, Phương khanh gia.”

Ngữ khí của y bình thản, Phương Sử ở dưới âm thầm bình luận , thầm nghĩ khí thế đế vương uy nghiêm, quân lâm thiên hạ này, hắn thật ra không hề thiếu, đáng tiếc a đáng tiếc, rõ ràng nên là một hảo hoàng đế. Nghĩ đến đây, chợt nghe Long Phong kêu tên của mình, vì thế vội đứng ra nói: “Thần ở.”

“Ngươi cùng các vị khanh gia khác ông đạo, tặc tử vì sao phải trộm ngựa hủy đá, làm sao có thể chuyển ngựa ra khỏi cung, hắn vì mục đích gì, trẫm thật rất tò mò cùng chờ đợi đây.”

Long Phong mỉm cười nhìn Phương Sử, trong mắt ẩn chứa một mạt thâm ý ai cũng đoán không ra, rồi lại như vô ý cố tình quét mắt nhìn Long Tranh, sau mới quay đầu nghe Phương Sử nói.

“Hồi Hoàng Thượng, tặc tử trộm ngựa hảy đá không phải ai khác, chính là hai kỵ nô được Hoàng Thượng đương trường sủng ái – Trương Sơn Nhạc và Du Phụng, hai người bọn họ đều là những người chơi ngựa, cho nên khi vừa nhìn thấy bảo mã của bệ hạ, không khỏi lập tức nổi lên lòng tham, muốn giấu làm của riêng, mặc dù hai người này tâm địa không tốt, nhưng thật ra lại là người chân chính yêu ngựa, về phần hủy đá, đó là do hai người hợp lực làm, bởi vì nếu chỉ trộm ngựa, lập tức sẽ có người nảy sinh lòng nghi ngờ với bọn họ, bởi vậy mới phải dùng đến thủ thuật che mắt, khiến cho người khác không truy ra mục đích của tặc tử, tự nhiên cũng không thể nào phá án .

Hai kẻ trộm ngựa này, là nghênh ngang kỵ mã về nhà, bọn họ thân là kỵ nô của bệ hạ, mỗi ngày đều vẫn thường kỵ mã về nhà, này cũng chuyện cực kỳ bình thường, bởi vậy thủ vệ bên ngoài căn bản không chút nghi ngờ liền cho họ đi, về phần vì sao không có ai nhận ra bảo mã, thì theo như hai thủ vệ canh gác đêm đó nói, thứ nhất là vì bầu trời tối đen, bọn họ không nhận thấy điểm khác thường, cũng không lưu ý nhìn kỹ; thứ hai là do Trương, Du hai người được bệ hạ sủng ái, biết bọn họ yêu ngựa, nên thường được ban thưởng danh câu, hai người được thánh sủng, kỵ mã về nhà cũng là chuyện thường, cho nên mới dễ dàng để bọn họ qua.

chân tướng vụ án này là như thế, cụ thể chi tiết thần đã viết rõ trong tấu chương, Hoàng Thượng có thể xem qua, còn có tính danh địa chỉ của người làm chứng, chỉ cần hình bộ có lệnh liền đến. hiện Hoàng Thượng chỉ cần phái người đến nhà của họ hàng thân thích của Trương Du hai người cẩn thận điều tra, như thần sở liệu không sai, hai thất hãn huyết bảo mã đều ở trong đó.”

Một hồi nói này lập tức như một đốm lửa, đem cả triều đình thiêu rụi đến ồn ào huyên náo.

Các đại thần thật không phải để ý chết sống của Trương Du hai người, mà là kinh dị khi thấy Phương Sử dám khai đao với người mà hoàng thượng sủng ái.

Phải biết rằng, Trương Du hai người là hai kỵ nô Hoàng Thượng thích nhất, ngay cả lần đua ngựa này nguyên bản cùng do hai người đó an bài, Phương Sử này lại dám công khai ở trước mặt hoàng đế nói ra hai tên đó là kẻ trộm ngựa, thật sự là không biết sâu cạn, loại chuyện này dù thế nào cũng phải trước hết bẩm báo lên hoàng đế, thỉnh chủ ý của người rồi mới tái định đoạt.

Rất nhiều thần tử bắt đầu trộm quan sát sắc mặt của hoàng đế, bất quá hôm nay hoàng đế có chút khác lạ, trên mặt hắn căn bản không có lộ ra biểu tình gì, nhìn không ra là hỉ là giận hay là kinh là hận, mỗi khi hoàng đế lộ ra biểu tình như vậy, là so với lúc hắn tức giận còn đáng sợ hơn.

Chỉ trong nháy mắt, người trong đại điện trừ bỏ Long Tranh Tề Anh cùng Phương Sử, toàn bộ đều ra một thân mồ hôi lạnh.

“Chứng cớ vô cùng xác thực sao?” Qua thật lâu, Long Phong mới hỏi một câu, ánh mắt hắn lợi hại mà thâm thúy, từ trên cao chăm chú nhìn xuống Phương Sử.

Phương Sử không kiêu ngạo không siểm nịnh, ánh mắt không có một chút trốn tránh, nghênh đón tầm mắt Long Phong, thân mình y thẳng thắn như tiêu thương, trầm giọng nói: “Đúng vậy, chỉ đợi hoàng đế hạ chỉ cấp tốc điều tra nhà của hai người, nếu không lời truyền ra ngoài, sẽ làm cho tặc tử đem hai thất bảo mã giấu đi, vậy Hoàng Thượng chẳng phải sẽ tiếc nuối sao.”

Long Phong gật gật đầu, để cho hình bộ thị lang dẫn người đi điều tra, hắn nơi này lại nhìn quần thần liếc mắt một cái, thản nhiên nói: “Cứ như vậy đi, hình bộ thẩm vấn hai người, nếu không có gì đáng ngờ thì cứ định tội đi.” Hắn lời này rõ ràng là không hề có ý giữ lại Trương, Du hai người, hình bộ như thế nào còn không rõ?

Hình bộ thượng thư bước ra khỏi hàng lĩnh chỉ, thầm nghĩ trong lòng: kỳ quái, Hoàng Thượng có ý gì, từa hồ là đã định tội xử tử hai người kia, bất quá vì sao không để cho Phương đại nhân thẩm vấn? Hắn là người phá án này, lý ra nên để hắn chủ thẩm mới đúng.

Có điều mặc dù nghi hoặc, nhưng cũng không dám nói ra, chỉ cần theo ý của Hoàng Đế, bằng mọi cách khiến hai kẻ kia đồng ý cung khai là xong việc.

“Bãi triều.” Lô Cửu cất giọng hô, các đại thần sau khi lễ bái, Long Phong đứng dậy bước xuống long tọa, trở về hậu điện, Long Tranh cũng theo sau.

Phương Sử nhìn thấy bóng dáng của bọn họ có chút đăm chiêu, chợt nghe hình bộ thượng thư ở bên cạnh y nói: “Còn phải phiền toái Phương đại nhân đưa nhân chứng liên can lại đây, để bản quan hảo hảo kết thúc vụ án này.”

Phương Sử quay lại cười nói: “Đây là dĩ nhiên, đại nhân yên tâm, hạ quan liền đi gọi nhân chứng đến, chỉ đợi nhóm thủ vệ đem hai thất bảo mã từ trong nhà hai người kia ra, vụ án này liền có thể tra ra manh mối, trần ai lạc định (ý nói đã đến hồi kết thúc) rồi.”

Vụ án trộm ngựa ồn ào huyên náo lại khinh miêu đạm tả (nhẹ nhàng bâng quơ) kết thúc.

Trương Du hai người kêu gào oan uổng, bất quá qua lời khai của nhân chứng, hai thất bảo mã cũng là được tìm thấy trong nhà bọn họ, người chủ thẫm còn có thể nào tin lời bọn họ, huống chi lần này Hoàng Thượng cũng không có ý định giữ lại bọn họ, bởi vậy dễ dàng hạ chỉ trảm thủ (chặt đầu).

Ngày định tội, thánh chỉ hạ, ngôn đạo bọn họ mặc dù tội không thể tha, nhưng Hoàng Thượng niệm tình bọn họ khi xưa nhiều lần vì mình doanh đắc tái sự (N bó tay cái này a~), bởi vậy giảm nhẹ hình phạt, lưu đày năm nghìn dặm, đến nơi biên quan lạnh giá làm nô.

Phương Sử làm quan đã lâu, cũng đã phá vô số vụ án lớn nhỏ, bởi vậy lúc chỉ đạo Lâm Tả Ngọc tỉ mỉ bố trí vụ án này, tự cảm thấy cũng không có lỗ hổng nào, nhưng lấy sự khôn khéo Long Phong mà nói, muốn làm cho hắn hoàn toàn tin tưởng không phải là chuyện dễ dàng như vậy, chỉ cần một kẽ hở nhỏ cũng có thể làm hắn nghi ngờ.

Huống chiTrương Du hai người thân là kỵ nô tối được sủng ái tín dụng bên cạnh hoàng đế, ngựa trong hoàng gia cơ hồ đều do bọn họ chủ quản, cần gì lại phải mạo hiểm đánh cắp ngựa? Bởi vậy bản thân cũng đã suy tính rất lâu, chỉ đợi khi Long Phong hỏi liền có thể đúng lúc trả lời.

Ai ngờ đối phương lại ngay cả một câu cũng không hỏi, thuận thuận lợi lợi định tội hai người, lưu đày ngàn dậm.

Kể từ đó, Phương Sử trong lòng tràn ngập nghi vấn, hơn nửa tháng qua, y đã rõ ràng trí tuệ đáng sợ dấu dưới vẻ hoang đàng sa đọa của Long Phong, đáng lý ra chuyện này hắn tuyệt đối không thể dễ dàng tin tưởng mình như thế, mà nếu quả thật hắn đã biết mình lừa hắn, vì sao không chất vấn mình, còn đi định tội hai người kia?

Mà sáng ngày hôm sau, sau khi vụ án được phá xong, hắn đáng ra vốn nên cao hứng phấn chấn thu xếp chuyện thi đấu mới đúng, nhưng trong cung cao thấp lại không có một chút động tĩnh nào. Phương Sử không tin tên kia đột nhiên đổi tính, như vậy nhất định có vấn đề gì đó trong chuyện này .

Nhưng rốt cuộc là vấn đề gì, Long Phong không nói, y cũng không biết. Vôn là sau khi phá án xong, y nên dọn ra ngoài ở, nhưng lúc trước đã đáp ứng Long Phong bồi ở bên cạnh hắn, huống chi mấy ngày nay đối phương cũng không có quấn lấy mình, cho nên Phương Sử vẫn ở lại Xuân Phong Các.

Bất giác đã hơn mười ngày, Phương Sử càng lúc càng cảm thấy bất an, bởi vì đã qua nhiều ngày, không thấy Lâm Tả Ngọc lộ diện, hỏi Long Phong, hắn chỉ nói bởi vì y phạm lỗi, cho nên bị phạt cấm túc trong Vương phủ, không được đi ra.

Nhưng Phương Sử biết, Lâm Tả Ngọc võ công cao cường, dù hay bị cấm cửa cũng thường hay trốn đi, cho nên không thể nào có chuyện sau khi vụ án phá xong mà hắn lại không chạy đến đây nói nói.

Lo lắng rất nhiều, xuất cung đi tìm nhân chứng lúc trước, phát hiện không có chuyện gì, y mới thoáng yên lòng.

Cố ý đến Vương phủ một chuyến, nhưng nghĩ đến Long Tranh, lại không muốn qua, hắn không giống Long Phong, căn bản không quen biết mình, đến nhà người ta không nói, lại yêu cầu gặp thị vệ của người ta, này tính làm sao đây.

3 thoughts on “[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 6

  1. anh công này lạ thiệt á o(>﹏<)o tội nghiệp kinh khủng í chứ ko điên điên khùng khùng như mấy chương trước í ( ̄□ ̄;)!!

Leave a Reply