Nhân thầnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 7

Bookmark

♣Chương 7♣

Editor: Minh Nguyệt

An nhàn cho đến ngày sinh nhật của Long Tranh, hôm nay, mới sáng sớm Long Phong đã phái người đến thỉnh y, ban thưởng y phục để y ăn mặc chỉnh tề, không bao lâu liền mang theo y cùng mấy phi tần đến Anh Vương phủ, dọc theo đường đi nói chuyện cười đùa ồn ào không dứt.

Tới trước cửa phủ, đã thấy một đội nhân mã từ xa tiến lại, nguyên lai là Đại tướng quân Tề Anh cũng đích thân chạy tới.

Long Tranh mặc cẩm bào đỏ thẫm được thuê tinh xảo, đứng trước cửa nghênh đón bọn họ. Tề Anh xuống ngựa cùng hắn tham kiến Long Phong, sau khi đứng dậy cười nói: “Quả nhiên là người gặp chuyện tốt thì tinh thần cũng sảng khoái a, nhìn ngươi hôm nay xem, thần thái phi dương a.”

Nói xong Long Tranh cũng cười ha ha đáp: “Ngươi bớt đi, thế nào, ngươi nói thử xem cái tên bát nhân đạo phỉ kia hôm nay sẽ không đến cướp phủ đệ của ta đấy chứ? Đến lúc đó xem mặt mũi Đại tướng quân nhà ngươi còn để đi đâu.”

Tề Anh cười nói: “Chớ sợ chớ sợ, ta còn ước gì hắn kìa, từ lần trước để cho hắn chạy thoát, ta vẫn ngày đêm tưởng niệm, nên đã sớm cho truyền ra chút tin tức, nói sinh thần của Anh Vương Gia, hạ lễ sinh nhật vàng bạc chau bảo gì đó đã chất đầy hai cái kho hàng, ta chỉ sợ hắn không đến thưởng a, nếu thực sự chạy tới, vừa lúc trở thành cá trong chậu để chúng ta tùy tay mà bắt a, hắc hắc, đến lúc đó ta thú hắn, còn phải mời bà mai ngươi đến uống rượu mừng a.”

Phương Sử thân mình chấn động, kinh hãi nhìn về phía Tề Anh, thầm nghĩ tên hỗn đản tướng quân này nhất định là muốn đùa bỡn người ta, ân, người hắn có phải hay không là Lạc Trường Không.

Nói như thế nào, Lạc Trường Không cũng là một nam nhân, tuy nói nam thê hiện tại không phải cái gì hiếm lạ, nhưng Tề Anh chính là Thống soái cao nhất của quân đội Đại Nguyên Quốc, quyền cao chức trọng đến vậy, sao có thể tùy tiện nói muốn kết hôn với nam nhân, đúng vậy, nhất định không phải là Lạc Trường Không, nhưng trong hàng ngũ đạo phỉ có nữ nhân sao? Y không nhớ rõ a.

Y bên này trầm tư, Long Phong bên kia đã sớm vui vẻ cười đùa, vỗ vỗ bả vai Tề Anh nói: “Ngươi a, đúng là tên không có tiền đồ, mỹ nhân tuyệt sắc ngươi đã từng thấy không tới một ngàn thì cũng có tám trăm a, sao đến cuối cùng lại muốn một tên đạo phỉ nha, người nọ mặc dù bộ dạng không tồi, nhưng trẫm nghĩ cũng không thể hại ngươi ôm bệnh tương tư a.”

Hắn vừa nói vừa nhìn về phía Phương Sử, ánh mắt mang ý cười tựa hồ muốn nói: “Ngươi đoán đúng rồi, Tề Anh chính là coi trọng người kia .”

Phương Sử trong lòng “lộp bộp” một chút, suýt nữa té xỉu, gào thét trong lòng: Lạc Trường Không a Lạc Trường Không, ngươi thức thời thì ngàn vạn lần đừng đến kinh thành, nơi này sớm đã giương lưới chờ ngươi sa vào, một khi bị bắt, chỉ sợ chính là sống không bằng chết a.

Mặc dù nghĩ như vậy, trên mặt cũng không động thanh sắc, lại nghe Tề Anh nói: “Hoàng Thượng, ngươi nói rất đúng, rốt cuộc vì sao động tâm, kỳ thật ta cũng không biết, nhưng khi ta cùng Trường Không đối chiêu, trong nháy mắt tháo xuống hắc sa che mặt của hắn, ta liền biết, đời này người ta cần chính là hắn, ta a, bây giờ đã không thể ăn chơi đàng điếm trêu hoa ghẹo nguyệt nữa rồi, nhược thủy tam thiên chích hữu nhất nhược ẩm*, Long Tranh a, ta hiện tại đã chân chính hiểu được tâm tình khi ngươi nói ra những lời này, đáng thương ngươi còn phải tiếp tục giả tạo, còn ta bắt đầu từ ngày đó đã cải tà quy chính.”

*(Nhược thủy tam thiên chích hữu nhất nhược ẩm: cho dù có 3000 dòng nước nhưng chỉ uống nước ở 1 dòng duy nhất, ý nói dù có bao nhiêu người, thì ta chỉ yêu 1 người duy nhất.)

Phương Sử lại chau mày, trong lòng thầm nói như thế nào, chẳng lẽ Anh Vương Gia đã sớm có ý trung nhân sao? Hơn nữa hắn hoang đường dâm nhạc tựa hồ đều là giả bộ cho người nọ xem. ai, quên đi quên đi, ta cũng không biết người nọ, cần gì phải lo việc của hắn, bất quá xem ra, thật sự không phải Lâm Tả Ngọc, đường đường Vương gia tôn sư, làm sao có thể quan tâm lo lắng cho một tên hộ vệ như thế, ân, uổng công ta lúc trước còn lo lắng cho y, hiện tại xem ra không cần, vẫn là hảo hảo ngẫm lại một khi Lạc Trường Không xâm nhập kinh thành, nên như thế nào trợ hắn thoát hiểm thì có lý hơn.

Bên kia Long Phong cùng Long Tranh còn có Tề Anh vẫn đang nói cái gì đó”Đúng vậy, dám yêu dám hận vốn là bản sắc nam nhi chúng ta, nam nhân thì sao chứ, yêu chính là yêu, cái gì mà chỉ cần hắn vui vẻ thì ta cũng vui vẻ, đều là chó má, chỉ có nắm hắn trong lòng bàn tay để che chở, làm cho hắn muốn thoát cũng thoát không được, lúc này mới chính là nghiêm túc yêu……”

Phương Sử trong lòng phỉ nhổ nói: phi, bằng các ngươi cũng biết cái gì gọi là nghiêm túc yêu sao, còn dám yêu dám hận, nam nhi bản sắc gì chứ, đơn giản là cường thủ hào đoạt mà thôi, một bên nghĩ một bên nhìn xung quanh, chợt nghe một thanh âm êm tai bên cạnh cười hỏi: “Phương đại nhân đang nhìn cái gì vậy? Sao lại lộ ra thần sắc đề phòng như thế?”

Phương Sử kinh hãi quay đầu lại, chỉ thấy bên cạnh có một nữ tử mỹ mạo đang mỉm cười nhìn y, đúng là Lan phi, hắn yên lòng, tùy ý cười nói: “Nương nương đa tâm rồi, sinh thần của Vương gia, ta có gì phải đề phòng đâu, còn nương nương, phụ thân ngươi cùng huynh trưởng đều đang ở đây, sao không ra ngoài gặp mặt, lại ở trong này?”

Lan phi cười nói: “Bọn họ đều đang ở cùng với Hoàng Thượng, ta đến xem náo nhiệt gì.” Nàng nói xong, ánh mắt bỗng nhiên chợt lóe, dừng lại ở một nơi, Phương Sử quay lại, chỉ thấy một thanh niên giang hồ ăn mặc lãng tử đang cùng đám hán tử nói gì đấy, có điều ánh mắt vẫn gắt gao dính ở trên người Lan phi.

Phương Sử rất là kinh ngạc, không ngờ tới Lan phi lại có người trong lòng ở bên ngoài, đừng nói y đa tâm, thấy ánh mắt hai người như dính chặt vào vào, trong mắt Lan phi còn ẩn ẩn lệ ngân, cho dù là ngốc tử cũng thấy bọn họ có chuyện mờ ám.

Ngay sau đó, thanh niên bị người kêu đi, Lan phi nhìn theo cho đến khi thân ảnh hắn biến mất, mới quay người lại … Rồi, bỗng nhiên như ý thức được bên cạnh còn có ngoại nhân tồn tại, vội vàng nói: “Nga, Phương đại nhân.” Trên mặt nàng vẫn lộ vẻ tươi cười bình tĩnh, giống như chắc chắc rằng Phương Sử sẽ không tiết lộ bí mật của mình.

“Nương nương.” Phương Sử khom người, lại nghe Lan phi cười nói: “Phương đại nhân thật đích xác thần thông quảng đại, bản cung chưa từng thấy Hoàng Thượng buông tha cho những vật hắn thích, không nghĩ tới đại nhân lại trở thành ngoại lệ, không biết Phương đại nhân làm như thế nào được vậy.” Giọng nói của nàng lạnh nhạt, không có hâm mộ ghen tị cũng không đùa cợt châm chọc.

“Vi thần hổ thẹn.” Phương Sử cúi đầu, trong lòng thầm than không biết nói như thế nào.

May mà Lan phi cũng không tiếp tục truy vấn, vẫn nhìn thẳng phía trước lẩm bẩm: “Kỳ quái, hôm nay sao lại không gặp vị hộ vệ kia, ngày thường Vương gia cùng hắn như hình với bóng, đã rất nhiều năm, trong chốc lát liền thất sủng sao?”

Nàng vừa nói như vậy, Phương Sử trong lòng không khỏi lại nhảy dựng. Chợt nghe thấy Long Phong đang gọi mình ở phía trước, y gấp gáp cáo lui với Lan phi, sau đó đi vào chính sảnh, đã thấy tân khách ngồi khắp phòng, nhưng vẫn không tìm ra bóng dáng Lâm Tả Ngọc.

“Vương gia sinh nhật, hạ quan chúc mừng Vương gia phúc như Đông Hải thọ tỉ nam sơn.” Phương Sử đã từng gặp Anh Vương Gia Long Tranh, dâng lên thọ liên phụng bút mình viết. Y biết Long Tranh căn bản sẽ không để ý đến, lễ vật đơn giản không có gì đặc sắc, hoàn toàn không phải kỳ trân dị bảo hắn hiếm lạ.

Ai ngờ Long Tranh mở ra nhìn nhìn, thế nhưng vui cười đầy mặt, liên thanh nói: “Hảo hảo hảo, hảo tự, hảo liên, ai nha, sinh thần hằng năm ta đều thu được lễ vật đầy khố, chỉ có hôm nay mới được nhận thọ liên, so với đi mua trên đường thì tốt hơn nhiều lắm.”

Hắn một bên nói, một bên kêu quản gia, lệnh nhanh chóng dán ở ngoài đại môn.

Phương Sử thấy hắn thích như thế, thật sửng sốt, lễ vật tinh tế trong lời nói của Long Tranh, không khỏi cảm thấy có chút bi ai, ánh mắt nhìn về phía Long Phong, đã thấy trong mắt hắn cũng có ý vị vui mừng.

Y thầm than: cao xử bất thắng hàn, sinh nhật hàng năm, thiên kim châu bảo đầy kho, nhưng ngay cả một câu đối thật tâm chúc mừng cũng không có, khó trách huynh đệ Long Phong lại nhìn nhân tính thấu triệt như thế, hành động quái đản vô thường, tư vị phú quý hưởng đến vô cùng sung túc, khó không phải một loại bi ai. Bất quá…… nói lầm bầm, cũng đáng đời bọn họ, nếu không phải do họ đuổi hết trung thần ra khỏi triều đình, bọn họ sao có thể rơi xuống bước đường này.

Lập tức thừa dịp Long Tranh cao hứng, Phương Sử vội vàng nói: ” Xin hỏi Vương gia, Lâm hộ vệ ở nơi nào, ngày vui như hôm nay, hắn lý ra nên tùy thị bên cạnh Vương gia a……”

Một ngữ chưa xong, chỉ thấy Long Tranh thu lại tươi cười, ánh mắt sắc bén ở trên người y quét qua hai lần, bỗng nhiên hừ một tiếng nói: “Phương đại nhân quan tâm đầu gỗ hộ vệ của bổn vương như vậy, không biết là vì duyên cơ gì a?”

Phương Sử sửng sốt, trong lòng thầm nói duyên cớ, làm sao có cái duyên cớ gì, chỉ là hỏi một câu, cũng không cần tức giận như vậy chứ, tựa hồ như muốn giết chết ta mới giải được mối hận trong hắn, rõ ràng vừa rồi còn thật cao hứng, trở mặt so với lật sách còn nhanh hơn.

Vừa nghĩ, chỉ phải kiên nhẫn giải thích nói: “Vương gia đa tâm, lúc ty chức vừa đến kinh thành người bằng hữu đầu tiên kết giao chính là Lâm hộ vệ, mấy ngày nay, cùng hắn tương giao tựa như tri kỷ, cho nên không thấy hắn, không khỏi quan tâm hỏi thăm một chút mà thôi.”

Long Tranh hừ một tiếng nói: “Thôi, hắn phạm vào chút sai lầm, cho nên bổn vương cấm cửa hắn.”

Hắn bỗng nhiên lại nhìn về phía Phương Sử, lộ ra tươi cười hàm xúc không rõ ý tứ, nhàn nhã nói: “Mặc kệ là ai, phạm lỗi đều phải bị trừng phạt nha, Phương đại nhân nói có đúng hay không? Cũng giống như Phương đại nhân, ở trước mặt ta và hoàng huynh, hiện tại là sủng quan trên triều, nhưng một khi đã bị nắm sai lầm, có trốn cũng không thoát đâu.”

Nói xong hắn ha ha cười rộ lên, cười đến Phương Sử không hiểu được hắn đang nghĩ gì, đáy lòng bất giác dâng lên một tia hàn ý.

Sắp tới buổi trưa, buổi tiệc được bắt đầu trong đại sảnh, từng món ăn trân quý mỹ vị lũ lượt được dâng lên bàn. Long Phong cùng Phương Sử Lan phi còn có Long Tranh Tề Anh ngồi ở thủ vị (vị trí chủ trì) phụ thân của Tề Anh cùng Lan phi -Tể tướng Tề Thụy ngồi ở hạ thủ (ghế phía dưới) bên phải gần thủ vị nhất.

Ánh mắt Phương Sử không dừng được đảo qua đảo lại trên mặt Tề Anh và Lan phi, thầm nghĩ, thật sự là vô lý cực kỳ, nói như thế nào đi nữa, nhi tử cùng nữ nhi cũng không thể ngồi cao hơn phụ thân a, Lan phi không nói đi, nàng là nương nương, nhưng Tề Anh bất quá chỉ là tướng quân, như vậy là vi phạm luân thường.

Y một bên nghĩ, Tề Anh đã hiểu được tâm tư y, cười nhạo một tiếng nói: “Phương đại nhân không cần nghi hoặc, cha ta là cố ý muốn ngồi ở đó, hắn sẽ không ngồi chung với ta cùng muội muội.”

Một ngữ chưa xong, Long Phong đã tiếp lời nói: “Đúng vậy, ngồi ở chỗ chúng ta đâu có tự tại bằng ngồi ở hạ thủ (ghế dưới), các thần tử người nào không cung kính gọi hắn một tiếng lão tướng quốc, hơn nữa còn được mã thí mễ thang*, nịnh hót không dứt (nguyên bản: 谀词如潮: du từ như triều), lại được nghe người khác khen ngợi nhi tử nữ nhi của hắn, quả thật là vô hạn phong cảnh nha, chẳng phải so với chúng ta ngồi ở đây thì tốt hơn nhiều sao.” Lời vừa nói xong, một bàn người liền cười rộ lên.

*(nguyên bản: 马屁迷汤: N ko hiểu chỗ này, có lẽ tương đương với vuốt mông ngựa ý ^^””, bn nào biết xin chỉ N với a~)

Phương Sử thật sự bất đắc dĩ , Long Phong nhìn việc gì người nào cũng đều thấu triệt như thế, thậm chí có một chút chuyện không hay hắn cũng tuyệt không cảm thấy phẫn nộ hay hờn giận, lại nghe Tề Anh ở bên tai nói: “Phương đại nhân lúc này còn có tâm tư quan tâm cha ta, thật sự là định lực hơn người, bội phục bội phục.”

Phương Sử sửng sốt, đang muốn hỏi hắn những lời này là có ý gì, đã thấy Long Tranh giơ chén rượu đứng lên, cất cao giọng nói: “Hôm nay là sinh thần của tiểu vương, cảm tạ các vị đại nhân đã tới góp vui, tiểu vương đã xem qua một chút lễ vật, liền biết mọi người tiêu phí không ít, bản thân cũng không có lời gì hay, chỉ có một ly rượu nhạt, mỹ vị sổ bàn, đến an ủi bụng của các vị đại nhân, có câu là, hà bao dù trống rỗng, bụng nhất định phải no, sẽ không phụ những lễ vật quý trọng này a.” Nói xong một ngụm uống cạn, quần thần tất nhiên là một mảnh trầm trồ khen ngợi, cũng đều đều đứng lên nâng cốc.

Long Tranh chuyển hướng Long Phong, mỉm cười nói: “Hoàng huynh còn có cái gì muốn nói sao?”

Long Phong lắc đầu thản nhiên nói: “Không có gì, nhanh ăn đi, trẫm đã có chút đói bụng, huống chi các vị ái khanh.” Nói xong thì thái giám bên cạnh cũng ứng thanh hô: “Hoàng Thượng có chỉ, yến hội bắt đầu, thỉnh các vị đại nhân tận tình nhất túy.”

Phương Sử nhìn thấy Long Phong cùng Long Tranh, thầm nghĩ hai huynh đệ này rõ ràng nói chuyện rất tốt, thậm chí có chút hài hước, nhưng vì sao quần thần vẫn sợ hãi như vậy?

Đang nghĩ ngợi, chợt thấy Tề Anh đã xé xuống một cái đùi gà bóng bẩy, y trong lòng quýnh lên, con gà nướng kia y đã thèm nhỏ dãi từ lâu, đại khái là do trù tử trong Anh Vương phủ kỹ nghệ cao minh, con gà này nướng tới tươm mỡ vàng ươm, ngồi ở bên cạnh liền có thể cảm nhận mùi hương từng đợt từng đợt lan tỏa trong mũi, ai ngờ chậm một bước, liền bị Tề Anh đoạt trước.

Y là văn nhân, tự nhiên ngượng ngùng tranh với người khác, chỉ phải an ủi chính mình: hắn bất quá chỉ mới xé xuống một cái đùi, vẫn còn một cái a. Còn chưa nghĩ xong, đã thấy Tề Anh ăn một miếng thịt, khen ngợi: “Gà nướng thật không tồi, ta biết các ngươi không thích ăn gà, ta đây sẽ không khách khí .” Nói xong còn cả bưng chén đĩa qua.

“A.” Phương Sử một tiếng đau lòng khẽ gọi, hận không thể đứng dậy đem cái chén kia đoạt lại, Tề Anh này thật sự rất vô lễ , ở trước mặt hoàng đế như thế nào cũng phải chú ý chú ý hình tượng chứ.

Y tức giận bất bình nghĩ, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm cái đùi gà, giống như như vậy có thể xả xuống một miếng thịt đưa vào miệng.

“Đem chén đĩa trở lại đây, một Đại tướng quân, còn ra thể thống gì nữa.”

Long Phong nghe được thanh âm kêu lên sợ hãi kia, liền liếc mắt nhìn Phương Sử một cái, bỗng nhiên thản nhiên mở miệng, khiến những người khác sửng sốt.

Long Tranh cười nói: “Hoàng huynh làm sao vậy, hắn từ trước đến nay bộ dạng chính là như vậy, ngươi đều nhìn quen, hôm nay sao lại nói như vậy, huống chi ngươi và ta đều không thích ăn thịt gà, cứ cho hắn có sao đâu.”

Long Phong trầm mặc trong chốc lát, thấy hai mắt Tề Anh vẫn trông mong nhìn chính mình, trong lòng biết nếu không nói ra, người nầy đại khái sẽ không đem chén đĩa trả lại, đành phải bất đắc dĩ nói: “Trẫm tuy không thích, nhưng hôm nay tịch trung còn có người khác, Tề Anh dù gì cũng là Đại tướng quân, mỹ vị gì chưa từng thử qua, đừng có trưng ra cái bộ mặt tham ăn như quỷ chết đói ấy.”

Tề Anh than thở nói: “Người khác? Còn có ai, tiểu muội thích chưng diện, cái hành động xé gà ăn thịt không văn nhã loại này chắc chắn trăm triệu lần sẽ làm không được, chỉ còn lại Phương đại nhân……”

Hắn trong giây lát bừng tỉnh đại ngộ, hắc hắc cười nhìn về phía Long Phong: “Nguyên lai là Phương đại nhân cũng thích ăn a, Hoàng Thượng người thật đúng là quan sát tỉ mỉ a.”

Long Phong tức giận nói: “Nếu biết, liền mau đem chén đĩa trả lại.”

Hắn nhìn về phía Phương Sử, đã thấy đối phương lăng lăng nhìn về phía mình, trong mắt tựa hồ có chút không tin được, có cảm kích, tóm lại là ngay cả mình cũng đọc không hiểu hết được ý tứ trong đôi mắt kia, hắn mỉm cười nói: “Ngu ngốc, còn ngó cái gì, còn không ăn sẽ bị con lang kia ăn hết.” Vừa nói vừa xé xuống một cái đùi gà khác bỏ vào trong bát Phương Sử.

“Nga, tạ ơn…… tạ ơn Hoàng Thượng.” Phương Sử vội vàng thùy hạ ánh mắt, trong lòng nháy mắt xẹt qua chút bối rối không hiểu được.

Y chưa bao giờ gặp qua một mặt ôn nhu như vậy của Long Phong, thiếu niên này, đã từng hoang đường trước mặt mình, đã từng chân thành, thống khổ, duy độc chưa từng ôn nhu. Y cắn khối thịt gà trước mắt, hương khí lập tức tràn ngập cả khoang miệng, nhưng trong đầu y lúc này không có một chút ý ca ngợi con gà nướng này, chỉ tràn ngập hành động ôn nhu của Long Phong một khắc trước.

“Chậc chậc, Hoàng Thượng của chúng ta cũng có một mặt như vậy a.” Tề Anh cùng Long Tranh thấp giọng cười, Phương Sử chỉ hận không thể chui đầu xuống bàn, y nghĩ như thế nào cũng không nghĩ ra, tại sao Long Phong lại phải thay mình đòi lại con gà nưỡng kia, chẳng lẽ hắn không biết điều này có thể tổn hại đến hình tượng cao quý uy nghiêm của hắn sao? Người này rốt cuộc là nghĩ cái gì vậy a.

Mắng thì mắng, nhưng trong lòng quả thật cũng có chút mờ mịt khó hiểu, đó là không có khả năng, Phương Sử có chút bối rối, hành động hoang đường như vậy sao lại làm cho mình cảm thấy như được nâng niu trong lòng bàn tay mà quan tâm che chở?

Y sợ ánh mắt của mình tiết lộ tâm tư, mấy người bên cạnh đều là kẻ tinh tường nhạy bén, sát ngôn quan sắc vô cùng thấy đáo, vạn nhất bị bọn họ nhìn ra manh mối, chuyện lớn a.

Lập tức đành phải cúi đầu chăm chú ăn thịt gà, chợt nghe Long Tranh ở phía đối diện nói: “Chậc chậc, thật sự là săn sóc ôn nhu a, không biết qua bao lâu thì hạ thủ đây, khụ khụ, lúc trước thì nộ khí hoành sinh, nói đến kinh thiên động địa. Nga, bây giờ có phải là đang chuẩn bị để sau này chịu tội không đây? Có tâm có tâm nha.”

Y nghi hoặc ngẩng đầu liếc nhìn một cái, đã thấy Long Tranh cúi đầu uống rượu, mà sắc mặt Long Phong thì thay đổi xoành xoạch, rồi lại chợt khôi phục như thường. Y trong lòng” lộp bộp” một chút, bản năng dự cảm sinh nhật lần này sẽ không còn bình thản mà vượt qua được nữa.

2 thoughts on “[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 7

Leave a Reply