Nhân thầnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 8

Bookmark

♣Chương 8♣

Editor: Minh Nguyệt

Hỉ tiệc vui vẻ qua đi, Long Tranh mang theo văn võ quần thần đến hậu hoa viên của mình, chỉ thấy trên bãi cỏ rộng rãi, dưới tàng cây hạnh đào đã bày sẵn rất nhiều bàn ghế, trên bàn là các loại điểm tâm cùng mứt hoa quả trái cây tinh xảo, dưới mỗi bàn đặt hai cái bồ đoàn, các đại thần nối đuôi nhau mà vào, tốp năm tốp ba ngồi xuống.

Phương Sử thấy không có chỗ cho mình, đang không biết làm thế nào cho phải, bỗng nhiên Long Phong kéo y, không còn cách nào khác, y đành phải theo đối phương đi đến vị trí bên cạnh chủ vị dưới tàng cây đại hạnh ngồi xuống.

Long Tranh thấy mọi người đều đã yên vị, liền cười nói: “Hôm nay là sinh thần của bổn vương, vốn đã chuẩn bị tốt tiết mục trợ hứng, như các vị đại nhân đều biết, ta muốn cùng hoàng huynh cử hành đại hội thi đấu, nhưng bởi vì vài nguyên nhân, trận thi đấu này không thể đúng hạn cử hành, để bồi thường các vị, cho nên bổn vương đã đặc biệt thỉnh nhất ban Tây Vực ca múa, vài ban hí kịch nhỏ, bất quá là để mọi người vui vẻ thôi.”

Nói xong vỗ vỗ tay, chợt nghe một âm thanh như hành vân lưu thủy vang lên, sau đó từ phía sau đại thụ ở giữa hoa viên mười mấy tuyệt đại giai nhân dị vực bước ra, đến giữa sân bắt đầu ca múa.

Bình tĩnh mà xem xét, Tây Vực ca múa thật sự là tuyệt luân, nhưng Phương Sử xem vào trong mắt, lại cảm thấy có gì đó tà âm.

Nhớ tới thi cú ngày xưa như cái gì là “Ngư dương bề cổ động địa lai, kinh phá nghê thường vũ y khúc*.” lại cái gì là “Chiến sĩ quân tiền bán tử sinh, mỹ nhân trướng hạ do ca vũ”* Chậm rãi, trong lòng liền thêm một tia đau đớn phiền muộn, thầm nghĩ: khúc là hảo khúc, chỉ sợ là vong quốc chi âm.

(*Ngư Dương trống trận dội về, cho tan tành khúc Vũ Y Nghê Thường – trích trong bài Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị) Chiến sĩ ra trận nửa tử sinh, mỹ nhân dưới trướng còn hát múa,  – trích Yến Ca Hành của Cao Thích, muốn biết thâm chi tiết thình vào đây

Nghĩ đến đây, nào còn có tâm tư thưởng thức, phía dưới hí tử vẫn ở trên đài y y nha nha xướng chuyện phong nguyệt tài tử giai nhân, y có nhìn cũng chẳng thấy có nghe cũng chẳng vô.

Cũng không biết qua bao lâu, ca vũ hí khúc đều lui xuống , Long Tranh bỗng nhiên đứng lên cười thần bí nói: “Các vị đại nhân, nếu cảm thấy vừa rồi vẫn chưa tận hứng, thì tiết mục kế tiếp này liền có thể khiến cho mọi người nhìn đã mắt, luyến nô nhân, đem tỷ muội của ngươi lên đi.”

Vừa dứt lời, chỉ nghe một trận oanh thanh yến ngữ cười khanh khách, mười hai nữ tử chia làm hai đội đứng giữa bãi cỏ. Chỉ thấy trước ngực các nàng chỉ che một mảnh vải gấm, kim ti đoản khố bên hông ôm sát người che khuất nơi tư mật, ôm sát bờ mông tròn trịa, càng có vẻ căng tròn đầy đặn, cẳng chân bên dưới hoàn toàn lão lồ, càng có vẻ da thịt như tuyết, mỹ nhân như ngọc.

Hơn nữa các nữ tử dung mạo đều vô cùng xinh đẹp, khuôn mặt hoặc quyến rũ đa tình hoặc khờ dại rực rỡ hoặc cao ngạo như băng tuyết hoặc nồng cháy như lửa, khiến ánh mắt mọi người đều ngây dại, một đám huyết mạch sôi sục, nếu không phải có triều phục rộng thùng thình che khuất, chỉ sợ đã mất mặt trước mọi người.

Mười hai nữ tử lập tức đương trường biểu diễn, không ca múa cũng không hát hí khúc, mà chia ra đưa đẩy, hoặc thưởng hoa cầu hoặc thích kiến tử (đá cầu) hoặc làm một ít động tác ảo thuật, chỉ thấy mảnh gấm trước ngực các nàng theo gió phất phới, bộ ngực cao ngất như ẩn như hiện, hơn nữa khi cướp cầu lại yêu kiều thấp suyễn, lãng ngữ oanh ngôn (những lời đưa đẩy), đúng là một bộ đông cung đồ hoạt sắc sinh hương.

Phương Sử cả kinh ngây người, y vạn lần cũng không đoán được loại việc tục tĩu này thế nhưng lại đem ra trình diễn trước mặt công chúng, tốt xấu gì Long Tranh cũng là Vương gia tôn sư, đám đại thần kia cũng đều là thần tử của Đại Nguyên Quốc, này…… này quả thực chính là đồi phong bại tục hữu nhục kỳ văn (nhục nhã).

Y tức giận đến lập tức đứng dậy, định phẩy áo bỏ đi, bỗng nhiên nghe thấy Long Phong thản nhiên nói: “Phương đại nhân chậm đã, trẫm vẫn nghe nói Phương đại nhân tài hoa hơn người, am hiểu thổi tiêu, vậy sao không hạ tràng đi, tặng một khúc cho những nữ tử đáng yêu này?”

Không khí lập tức giống như ngưng trệ, Phương Sử không dám tin nhìn về phía Long Phong, đã thấy hắn mặt không chút thay đổi nhìn xuống nữ tử dưới sân.

Đầu y “ông” một tiếng, vang lên những lời Long Tranh đã nói: nguyên lai…… nguyên lai hết thảy chuyện này đều đã được an bài tốt sao? Khả vì sao Hoàng Thượng lại muốn dùng phương thức này nhục nhã ta, cái gì tri âm hân thương lúc trước hắn nói tất cả đều là giả sao? Chỉ để lừa mình có hảo cảm với hắn, sau đó đem chính mình đẩy xuống vực sâu vạn kiếp bất phục này.

Y nhìn chằm chằm vào người ngày thường vẫn luôn mang theo ý cười nhìn mình, toàn thân bỗng nhiên bởi vì phẫn nộ mà nóng lên, lại bỗng nhiên bởi vì tâm lạnh mà rét run.

Mệnh lệnh của quân chủ không thể bất tuân, nhưng Phương Sử tình nguyện đập đầu chết ở trên cây, để cho máu của y nhiễm hồng mảnh đất ca múa mừng cảnh thái bình ngợp trong vàng son này, còn hơn là chịu loại này vũ nhục vứt bỏ tự tôn của chính mình. Y cắn môi, trong đầu hiện ra cảnh tượng máu chảy thấm đất, lại hiện ra tình cảnh dân chúng không biết ở nơi nào đang đau khổ giãy dụa trong nước sôi lửa bỏng đấu tranh với sinh tử, một tia máu từ khóe môi chảy xuống, y lại tuyệt không để ý đến.

Sau đó y bỗng nhiên lộ vẻ tươi cười, đối Long Phong nói: “Hoàng Thượng muốn nghe thần thổi tiêu, này cũng không khó, bất quá tiêu khúc bình thường thần sẽ không thổi, nếu thổi, vậy thì dùng vạn lượng hoàng kim để đổi một khúc, chẳng hay Hoàng Thượng có đồng ý ra giá này hay không.”

Một câu vừa xong, mãn tọa giai kinh, này các đại thần mặc dù vô thậm tài học, nhưng sát ngôn quan sắc lại vô cùng nhuần nhuyễn, từ lúc Long Phong lệnh Phương Sử thổi tiêu liền ngạc nhiên khó hiểu, thầm nghĩ Hoàng Thượng hai ngày này đối y ân sủng quả thực chính là tột đỉnh, vì sao bỗng nhiên nói ra yêu cầu loại này, nếu đổi lại là người khác, thật cầu còn không được, nhưng đối với Phương Sử mà nói, chắc chắn bị y xem là vũ nhục a.

Còn chưa kịp chuyển đầu, thế nhưng đã thấy Phương Sử nở nụ cười, lời nói ra lại một phen long trời lở đất, y…… y y y thế nhưng ở ngay đây mà lặc sách (theo như QT là vơ vét tài sản) Hoàng thượng.

Các đại thần đều ngồi một chỗ trợn mắt há hốc mồm, mà ánh mắt Long Phong rốt cục cũng chuyển qua Phương Sử, thản nhiên rồi lại như thâm ý sâu sắc.

Sau một lúc lâu, hắn cũng bỗng nhiên cười nói: “Ái khanh tự tin tài nghệ của mình, trẫm nào tiếc vạn lượng hoàng kim.”

Một ngữ chưa xong, Phương Sử đã cười lạnh vài tiếng, từng chữ nói ra: “Hoàng Thượng có nhã hứng này, thân là thần tử nào dám không tòng mệnh, bất quá mong người đừng quên giao cho thần vạn lượng hoàng kim, hôm nay đang ngồi ở đây…… tất cả đều là chứng nhân.”

Y chậm rãi nhìn nhóm triều thần sắc mặt khẽ biến liếc mắt một cái, sau đó dứt khoát xoay người đến chỗ đám nhạc công đang sắp hàng ngồi phía sau quần thần, nói với một người thổi tiêu ở giữa: “Có thể cho ta mượn tiêu dùng một chút được không?”

Người nọ vội vàng hai tay dâng lên, lắp bắp nói: “Đại…… đại nhân thỉnh dùng.”

Phương Sử tiếp nhận tiêu của hắn, trên thân tiêu bóng loáng vuốt ve vài cái, lẩm bẩm: “Thật sự là hảo tiêu.” y nói xong ngẩng đầu, hướng người nọ mỉm cười, tươi cười ôn nhu ấm áp như xuân phong, cũng không biết vì sao, người thổi tiêu kia lại tổng cảm thấy nụ cười này ẩn ẩn vô hạn thê lương cùng cô đơn.

Phương Sử đi vào giữa sân đứng lặng, bọn nữ tử càng thêm tùy ý khoe khoang, thậm chí truy đuổi chơi đùa, có mấy người cũng cố ý vô tình va phải người Phương Sử.

Nhưng mà y lại thủy chung cúi đầu suy nghĩ vẫn không nhúc nhích, tựa hồ như nhìn tiêu nhìn đến ngây ngốc, thật lâu sau mới bỗng nhiên nâng tay, đem tiêu đặt bên môi, một thanh âm tinh tế nức nở chậm rãi lan ra.

Long Phong gắt gao nhìn chằm chằm Phương Sử đang thùy hạ ánh mắt thổi tiêu, chỉ thấy đám nữ tử lúc trước còn đang chạy nhảy nháo sự, dùng hết khả năng để trêu đùa vũ nhục, dần dần theo tiêu âm càng lúc càng bi thương cao vút, không còn ai có thể tiếp tục cười đùa được nữa. Ngay cả động tác phóng đãng cùng thân hình linh hoạt lúc trước cũng dại ra không ít, bất quá bởi vì mệnh lệnh của Long Tranh, nên không thể không tiếp tục làm việc mà thôi, nhưng trên gương mặt tuyệt sắc, đã không còn giữ được nụ cười cùng hành vi phóng đãng lúc trước.

Phương Sử mặc dù biết thổi tiêu, nhưng kỳ thật lại không am hiểu, nhưng lúc này đây y đầy ngập bi phẫn tuyệt vọng, thêm tiêu khúc vốn là bi thương, bởi vậy vừa thổi lên, đúng là mười phần rung động lòng người.

Tiêu âm kia chốc chốc lại như oan quỷ vừa khóc vừa tỉ tê, chốc chốc lại như tiếng rên rỉ nức nở của dân chúng chạy nạn, thanh âm đột nhiên chuyển, cao vút lên chín tầng mây, tựa như tiếng rống giận lên án tận sâu trong đáy lòng phát ra, những kẻ đang ngồi, ai cũng bị tiếng tiêu cuốn hút, đám nữ tử rốt cuộc cũng dừng việc ngoạn nhạc truy đuổi.

“Không xong, không nghĩ tới gia hỏa này lại có thể kích động nhân tâm như vậy, tương lai nếu để cho hắn luyện công phu ma âm đoạt hồn linh tinh gì đó, khẳng định không cần tốn nhiều công sức.”

Long Tranh có chút thất vọng, nói nhỏ với Long Phong bên cạnh, nửa ngày cũng không có thấy hồi âm, nhìn lại, chỉ thấy hoàng huynh hắn khuôn mặt tuy rằng bình tĩnh, nhưng gương mặt lại không có chút huyết sắc, đôi tay nắm chặt thành quyền, khớp xương đều phiếm bạch.

“Không phải chứ? Phiền rồi đây, xem ra là tự mình lấy đá đập chân mình rồi.” Long Tranh hít vào một ngụm lãnh khí, bỗng nhiên phát giác chính mình đã xem nhẹ tình cảm của hoàng huynh đối với Ngự Sử nho nhỏ kia, càng ngẫm càng tự trách mình, nếu hắn đã vì người trước mắt mà để cho nhóm đạo phỉ được huấn luyện bài bản kia bỏ chạy, vậy mình nên sớm nghĩ đến tình cảm hắn dành cho Phương Sử không phải bình thường chứ, chỉ hận hắn bị che mắt, vẫn nghĩ hoàng huynh đối với người nọ bất quá cũng như đối với đám người Lan phi nhất thời mê luyến mà thôi.

Mắt thấy khóe môi Long Phong cũng tràn ra một tia máu, Long Tranh cùng Tề Anh đều nhận thức được hôm nay chơi đùa hơi quá, đang muốn vỗ tay kêu dừng, lại nghe tiếng tiêu vẫn cao vút ở chín lại bỗng nhiên quanh co, rồi dật ra mấy âm phù như trầm thấp thở dài, sau đó dát nhiên mà dừng.

Bọn họ không khỏi thở phào một cái, nhìn thấy triều thần cùng nhóm nữ tử nhạc thủ phía dưới, vẫn còn đang đắm chìm trong khúc nhạc vừa rồi.

Long Phong bỗng nhiên đứng lên, tựa hồ như muốn chạy đi, nhưng ngẫm lại cuối cùng vẫn là ngồi xuống, ánh mắt nhu hòa rất nhiều —— thậm chí thêm một tia hối ý.

Hắn thở dài, ôn nhu nói: “Phương Phương……” chỉ nói ra hai chữ, liền bị thanh âm bình tĩnh của Phương Sử cắt ngang: “Hoàng Thượng. người chờ quên thiếu thần vạn lượng hoàng kim.” Y nói xong cũng không thèm nhìn tới đối phương một cái, đi đến bên cạnh nhạc thủ vừa rồi đem tiêu trả lại cho hắn.

“Thật là hảo tiêu.” Y nói, sau đó đứng thẳng dậy, cười dài ngang nhiên rời đi, thẳng đến khi đã đi thật xa, tiếng ca mang âm điệu bi tráng quanh quẩn bên trong lâm viên: “Núi sông thất sắc, tiền lộ mờ mịt, quan ải trong ngoài, gia hương nơi nào. Không chí báo quốc, năm tháng dài tuổi càng thêm lớn, tri âm khó kiếm, mộng thấy hoàng lương. ha ha ha ha……” Tiếng ca thê lương tiếng cười bi tráng, khiến người rơi lệ.

Qua nửa khắc, mọi người mới dần dần phục hồi tinh thần lại, còn không kịp nghị luận vài câu, chợt nghe Long Phong hét lớn một tiếng, lảo đảo rời khỏi chỗ ngồi, chạy như bay đuổi theo hướng Phương Sử vừa đi.

Phía sau hắn, Anh Vương Gia Long Tranh cùng Đại tướng quân Tề Anh sắc mặt đều thay đổi, thì thào lẩm bẩm: “Kỳ này xong rồi, đùa quá trớn rồi …, đùa ra lửa luôn rồi, bây giờ phải làm sao mới tốt a.”

Phương Sử không biết làm sao trở lại Xuân Phong Các, y cảm thấy chính mình chỉ còn là một cái xác, linh hồn không biết đã bay tới nơi nào rồi, cái đau đớn khi bị lừa gạt còn thống khổ hơn sự vũ nhục vừa rồi mình phải chịu đựng, nguyên lai, hết thảy đều là giả, toàn bộ đều là giả……

Trong cảm nhận của Long Phong, y thủy chung vẫn là một đứa ngốc có thể tùy ý đùa bỡn, là một đứa ngốc đãng lẽ đã bị hành cung trở thành nam sủng, cùng những người bị hắn nắm trong lòng bàn tay để đùa bỡn không có gì khác nhau.

Buồn cười chính mình còn âm thầm mừng rỡ, nghĩ rằng đối với hắn mà nói, mình là một tồn tại đặc biết, là tri âm duy nhất ở bên ngoài của hắn ngoài Long Tranh, ha ha ha, ngẫm lại thật đúng là không biết xấu hổ a, y bất quá chỉ là một thư sinh, có tư cách gì để thành tri kỷ của đế vương.

“Xứng đáng, thật sự là xứng đáng, ha ha ha, Phương Sử, đáng đời ngươi lắm biết không? Cho ngươi tự đánh giá cao chính mình, cho ngươi được một chút ân sủng liền không biết trời cao đất rộng, ha ha ha, xứng đáng, cuối cùng hôm nay cũng chuốc lấy nhục đi? Ha ha ha ha……”

Phương Sử một bên tự nói một bên cười ha ha: “Ngươi biết không? ngươi là một kẻ đáng thương, thật đáng buồn bởi vì vài câu nói gọi là thực tâm lại đi toàn tâm tin tưởng người khác, chẳng lẽ ngươi đã quên hắn là hoàng đế sao? Ha ha ha, tự rước lấy nhục, đúng vậy, ngươi vốn phải có kết cục hôm nay, nếu không thì đến khi nào mới có thể tỉnh táo lại đây? Không tồi không tồi, ít nhất cũng kiếm được vạn lượng hoàng kim, ha ha ha ha…… về sau không lo ngươi có thể từ quan đi làm xiếc a, nhất định có thể kiếm rất nhiều tiền, ha ha ha……”

Long Phong từ xa chợt nghe thấy tiếng cười to từ trong Xuân Phong Các thỉnh thoảng truyền ra, tuy rằng là cười, nhưng hắn nghe lại thấy mao cốt tủng nhiên.

Lúc này hắn thật sự ngập trong hối hận, hận chính mình đã biết Phương Sử tối để ý chuyện này, vì sao còn cố tình lấy loại chuyện này ra trừng phạt y, kết quả đem y kích thích thành cái dạng này, chỉ sợ về sau nếu muốn tiến vào lòng y lần nữa, so với lên trời còn khó hơn.

Hắn vừa nghĩ vừa chạy vội tới Xuân Phong Các, chỉ thấy hai tên tiểu thái giám hầu hạ đều đang ở trong sân sợ tới mức không dám bước vào, thấy hắn đến, ánh mắt đồng thời sáng ngời lên, vừa định tuyên giá, đã bị Long Phong phất tay ngăn cản.

“Phương Phương.” Long Phong lặng lẽ vào phòng, chỉ thấy Phương Sử đang ngồi trước cái rương mở toang phát ngốc, một bên thì thào lẩm bẩm: “Mang cái gì đi đây? Cái này không được, là ở trong cung, a, cái này cũng không được, cũng là ở trong cung, kỳ quái, y phục lúc trước ta mang đến đâu rồi? Ta rõ ràng mang theo hai bộ a, tại sao không thấy đâu hết?”

Y vừa nói vừa chậm rãi vươn tay tìm kiếm trong rương, thân thể bỗng nhiên bị người từ sau ôm lấy, bên tai là thanh âm khàn khàn của Long Phong: “Ngươi muốn làm gì? Muốn rời khỏi đây sao? Là ai cho phép ngươi rời đi? Ngươi rõ ràng đã đáp ứng trẫm sẽ bồi bên cạnh trẫm, những lời đó đều là lừa trẫm sao? Ngươi cũng muốn lừa gạt trẫm phải không?” Ngữ khí lúc sau lại bỗng nhiên chuyển thành nghiêm khắc tràn ngập lệ khí.

Phương Sử trở mình quay đầu lại, một phen đẩy Long Phong ra, lạnh lùng nói: “Hoàng Thượng đã để khiến thần ở trước mặt Vương gia cùng thần tử của ngài tở thành một tên ngốc bị nữ tử trêu đùa giỡn cợt, từ xưa văn nhân luôn trọng khí tiết, nhưng ngươi lại khiến cho ta ngay cả tôn nghiêm cơ bản nhất của con người cũng đánh mất, chẳng lẽ còn chưa đủ hay sao? Ngươi còn muốn như thế nào nữa? Ngươi nhất định phải cho ta nếm mùi vị bị cự tuyệt không biết tốt xấu làm đủ trò cười cho thiên hạ sao, để cho mọi người nhìn ta liền chê cười, cho đến khi ngay cả đám trẻ ở trên đường cũng ngâm xướng ca dao cười nhạo châm chọc ta, ngươi nhất định phải từng bước từng bước thực hiện thì mới bỏ qua đúng không?

Nếu là như vậy, ta xin khuyên ngươi hãy từ bỏ đi, thiên hạ rộng lớn ta tránh không khỏi ngươi, nhưng ít ra còn có thể chết, nói lầm bầm, Long Phong, ngươi thật sự nghĩ rằng ngươi có thể tùy hứng làm bậy đến mức ngay cả xác chết cùng đem khống chế trong tay sao?”

Ngôn từ trảm đinh tiệt thiết làm cho Long Phong không kiềm được liền run rẩy một chút, từ trong ánh mắt của đối phương hắn có thể nhìn ra, Phương Phương nhất định có thể nói được làm được, đúng vậy, hắn vốn là một người trữ chiết bất loan (câu này có nghĩa như là thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành ý) không phải sao?

Long Phong cảm thấy một loại sợ hãi khó hiểu khắc sâu trong tâm khảm, vội vàng bước lên nắm chặt lấy tay Phương Sử nói: “Không, Phương Phương, trẫm cho tới bây giờ đều chưa từng nghĩ như vậy, trẫm đã từng nói, những lời đêm đó nói với ngươi trẫm vốn định sẽ giấu nó trong lòng cả đời, nhưng bởi vì ngươi, cho nên trẫm mới có thể nói ra, nhiều năm qua như vậy ngươi là người duy nhất trẫm……”

Không đợi nói xong, đã bị tiếng cười lạnh của Phương Sử cắt ngang, y dùng lực rút đôi tay đang bị nắm chặt ra, tiếp tục xoay người thu xếp y phục, một bên dùng thanh âm bình tĩnh khiến kẻ khác sợ hãi cười nói: “Hoàng Thượng, ngươi cho thần là tiểu cô nương mười sáu mười bảy tuổi hoài xuân hay sao? Có thể bị vài lời ngon tiếng ngọt của ngươi lừa gạt một lần nữa, cái gì duy nhất một người, ha ha ha, thật buồn cười, thần nghĩ, những lời hoàng thượng nói với thân đêm hôm đó, chỉ sợ đã lừa gạt không ít phương tâm của nam nhân nữ nhân. Chẳng phải, ngay cả thần luôn luôn tự xưng là tâm như chỉ thủy, cũng giống người khác bị ngài lừa gạt một hồi đó sao?” Y luôn mồm một chữ lừa gạt, rốt cục cũng khiến cho Long Phong bạo phát .

Một phen ném đi rương y phục kia, Long Phong mạnh mẽ quay người Phương Sử lại, rống lớn nói: “Trẫm chưa từng lừa gạt ngươi, là ngươi lừa trẫm biết không?”

“Là ngươi lừa trẫm, ngươi cho là có thể lừa trẫm sao? Ngươi cho rằng cái gọi là nhân chứng vật chứng đó là thiên y vô phùng (không kẽ hở) sao? Ngươi vì sao không tưởng tượng đi, vấn đề ngươi có thể nghĩ đến trẫm không thể nghĩ đến sao?

phương Phương ta nói cho ngươi biết, từ sau khi ngươi nói ra giảng giải của bản thân về vụ án kia, trẫm trong lòng liền có chút hiểu rõ, qua điều tra, trẫm đã sớm biết thủ phạm là Lâm Tả Ngọc, trẫm chỉ là muốn xem ngươi làm sao phá vụ án này, cho nên vẫn ẩn nhẫn không nói, ngươi có biết ta hy vọng ngươi vì ta mà thành thật bẩm báo đến thế nào không? Ngươi có biết ta thật sự rất sợ ngươi cũng sẽ lừa gạt ta không?

thậm chí trẫm vì không muốn ngươi lừa gạt ta, ngay cả những lời giấu kín trong lòng chưa bao giờ nói cũng nói ra, chỉ vì để ngươi biết, trẫm hận nhất bị kẻ khác lừa gạt, nhưng kết quả thì sao? Kết quả ngươi vẫn lừa trẫm không phải sao? Chỉ sợ ngươi tự quyết đem tình hình thực tế nói cho ta biết, như vậy cho dù ngươi ở trên triều, trước mặt các triều thần vu khống hãm hại Trương Du hai người, trẫm cũng không hỏi bất kỳ điều gì, trẫm biết ngươi nghĩ gì, trẫm không trách ngươi, nhưng…… nhưng ngươi vì cái gì…… vì cái gì phải gạt trẫm? Ngươi thật sự nghĩ rằng trẫm sẽ giống như ngốc tử để ngươi lừa gạt sao, a?”

Một chữ cuối cùng, Long Phong như dùng hết khí lực rống lên.

Long trời lở đất phong vân biến sắc, Phương Sử ngơ ngác nhìn gương mặt nổi giận của Long Phong, thân thể nháy mắt như bị vùi trong hầm băng vạn năm: hắn đã biết, hắn biết tất cả, nguyên lai hắn biết đó là một hồi âm mưu, nguyên lai…… quả nhiên cái gì cũng không thể gạt được hắn.

Phương Sử cười thảm một chút: y nên cảm ơn sao? Cảm tạ Long Phong sau khi biết tất cả chân tướng thế nhưng không xử tử mình, chỉ là làm cho mình mất tôn nghiêm cùng mặt mũi trước mặt triều thần đánh, đối với hắn mà nói, này đã xem như hoàng ân mênh mông cuồn cuộn đi.

“Đúng vậy, ta lừa ngươi.” xuất hồ ý liêu, ngữ khí của Phương Sử thế nhưng bình tĩnh trở lại: “Nếu biết là âm mưu, vì sao không vạch trần ta? Ngươi có thể đem ta trói ở ngọ môn, có thể tống ta vào thiên lao sau đó vấn trảm, khi quân là tội lớn a, cho dù ngũ mã phanh thây hay là lăng trì xử tử cũng không quá……”

Lời còn chưa nói xong, cả người y bỗng nhiên bị Long Phong gắt gao ôm lấy: “Đừng nói nữa Phương Phương, trẫm sẽ không đối xử với ngươi như vậy, ngay cả muốn cũng không nhẫn tâm suy nghĩ như vậy với ngươi, chỉ có ngươi, chỉ có ngươi là không giống, chỉ có ngươi, cho dù lừa gạt ta, cũng không thể xử tử biết không? Chỉ có một mình ngươi.”

Long Phong gắt gao ôm Phương Sử vào trong ngực, nếu có thể, hắn hy vọng có thể cứ như đem đối phương dung nhập vào chính mình, đúng vậy, hắn là đánh mất Phương Sử, ngay cả phụ hoàng khi lừa gạt hắn cũng bị hắn dùng một loại phương thức không thể tưởng tượng nổi vô cùng tàn nhẫn để trả thù, huống chi người khác.

Tất cả những kẻ lừa gạt hắn hiện tại đều đã trở thành cô quỷ bên cầu Nại Hà, nhưng chỉ có Phương Sử, hắn tình nguyện lựa chọn nhẫn nhịn sự lừa gạt không thể dễ dàng tha thứ cũng không tình nguyện dùng cực hình với y, hắn không thể để mất đi Phương Phương không biết từ lúc nào đã chiếm một vị trí hết sức quan trọng trong lòng hắn này.

“Cho nên đành phải đổi một loại phương thức xử phạt khác, làm cho ta xấu mặt trước quần thần, làm cho ta bị nhóm ca múa linh kĩ trêu đùa vũ nhục sao?”

Phương Sử thê thảm cười, chậm rãi đẩy Long Phong ra: “Ngươi biết ngươi không thể mất ta, cho nên không giết ta, vậy ngươi có biết hay không, ta tình nguyện tìm lấy cái chết cũng không nguyện ý nhận loại trừng phạt này?”

“Long Phong, ta dù sao cũng là một thư sinh, là văn nhân, tuy rằng trên người ta thư sinh khí phách văn nhân khí khái không nhiều lắm, ta có thể vì bạc mà mặt dày lấy bàn tử oản khoái (chén đĩa đũa)của ngươi đem bán, nhưng này không đại biểu…… không đại biểu cốt khí trên người ta cũng giống như nhóm thần tử của ngươi toàn bộ đều là nô nhan ti tất (ý chỉ kẻ a dua đê hèn), ngay tại thời khắc vừa rồi, ta muốn cầm đi vạn lượng hoàng kim rời khỏi nơi này, sau khi quyên góp cho nạn dân, ta sẽ trở về Xa Thủy Huyền, hoặc là ẩn cư nơi sơn dã tự cấp tự túc, hoặc là cùng cao sơn cổ tự thanh đăng ngọa phật làm bạn sống hết quãng đời còn lại, tóm lại, ta quyết định không bao giờ … gặp lại ngươi lần nữa, không bao giờ … gặp lại bất luận kẻ nào ngày hôm nay, rốt cuộc……”

“Không, Phương Phương, đừng, trẫm biết sai lầm rồi, trẫm…… trẫm lúc ấy chỉ là muốn…… muốn phạt ngươi một chút, nếu không thì ở trước mặt Tranh nhi cùng Tề Anh, trẫm làm sao còn có thể ngẩng cao đầu, trẫm…… là trẫm lo lắng không chu toàn, ngươi biết trẫm luôn hoang đường hồ nháo, bởi vậy mới nghĩ xử phạt như vậy cũng coi như không phải cái gì……

trẫm…… trẫm biết ngươi sẽ không nguyện ý, trẫm chỉ là muốn ngươi nhớ kỹ giáo huấn lần này, về sau không bao giờ … lừa trẫm lần nữa, trẫm thật không ngờ ngươi lại kích động tới như vậy, Phương Phương, trẫm biết sai lầm rồi, nhưng chuyện này dù sao cũng là ngươi không đúng trước đây, cho nên cầu ngươi…… đừng có vạn niệm câu hôi (đánh mất ý chí) như vậy được không? Việc này cứ cho qua đi, ngươi cùng ta vẫn là hảo quân thần tương tri tương thủ a.”

Hắn nhìn sắc mặt không chút thay đổi của Phương Sử, trong lòng cũng càng lúc càng bối rối.

“Phương Phương, ngươi…… ngươi không thể đối xử với trẫm như vậy, vì không muốn ngươi sinh khí, trẫm rõ ràng thích ngươi như vậy, thích đến tâm đều phát nhanh phát đau, nhưng nếu ngươi không muốn tiến cung, trẫm sẽ không cưỡng cầu, ngươi không mở miệng, trẫm cũng không dám tùy hứng cưỡng bức ngươi, trẫm đã làm tới như vậy, ngươi không thể lại rời trẫm mà đi, ngươi…… ngươi sẽ không hy vọng trẫm cho giang sơn này chôn cùng với ngươi chứ?”

Vô dục tắt cương, nhưng nhân ni trước mắt này, thứ mình có thể dùng để lưu y lại, chỉ sợ cũng chỉ có giang sơn dân chúng này.

“Hỗn đản, ngươi chỉ biết lấy điều này ra uy hiếp ta, ngươi thông minh tuyệt đỉnh, ngay cả âm mưu ta tỉ mỉ dựng lên cũng bị ngươi phá cho không còn một mảnh, chẳng lẽ không còn nghĩ ra được điều gì khác hữu dụng hơn hay sao?”

Không biết vì cái gì, trước khi nếu nghe những lời thế này, Phương Sử chỉ cảm thấy phẫn nộ, nhưng vào lúc này tại nơi đây trong này tình cảnh này nghe được, y lại cảm thấy được có chút buồn cười, mặt khác trong lòng có hơn một loại tư vị nói không nên lời.

Long Phong nhẹ nhàng thở ra một hơi, biết chuyện này cuối cùng cũng được giải quyết, hắn này sống đã nửa đời người, cho tới bây giờ chưa từng nhận lỗi với ai, cho dù là phụ hoàng mẫu hậu cũng vậy, ai ngờ hôm nay phá lệ lại vì Phương Sử mà nhận sai, trong lòng không những không cảm thấy khó chịu, mà ngược lại, nhìn thấy bộ dáng Phương Sử rốt cục khôi phục lại bình thường, hắn thật cảm thấy nhẹ nhõm không thôi, thầm nghĩ đừng nói nhận sai, chỉ cần có thể đổi lấy nụ cười lúc tước của y, để ta làm ngựa cũng được. (nhịn ko được phải nói 1 câu, Phong ca chưa thú người ta vào nhà đã như vậy, đến khi thú vào rồi ko bjt còn sợ vợ tới cỡ nào =.=lll)

“Phương Phương, ngươi biết không? Lúc ngươi rời khỏi Vương phủ, trẫm thật sự bị ngươi dọa sợ tới mức ba hồn bảy vía cũng sắp bay mất, ai, trẫm chưa từng có loại hối hận như một khắc vừa rồi, bộ dáng ngươi ngay lúc đó thoạt nhìn tràn ngập tuyệt vọng bi thương, trẫm thật sự rất sợ từ nay về sau sẽ không còn được nhìn thấy ngươi nữa.”

Long Phong ôm Phương Sử ngồi trên nhuyễn tháp gần cửa sổ, suy nghĩ một chút tình cảnh lúc đó, còn cảm thấy trong lòng sợ hãi.

“Đúng vậy, ngươi là suýt nữa liền nhìn không thấy, ta lúc ấy thật sự là vạn niệm câu hôi như tử thủy (mất hết ý chí nhưng nước ngừng trôi), chỉ cảm thấy tất cả đều không còn ý nghĩa, trên đời này chỉ còn tràn ngập lừa gạt cùng cười nhạo.”

Phương Sử cũng thực cảm khái, còn không đợi cảm khái xong, y bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, vội vàng ngồi thẳng dậy, nắm chặt cổ áo khẩn trương hỏi: “Đúng rồi, Lâm hộ vệ thế nào? Ngươi cùng Vương gia nếu biết đây là âm mưu, vậy các ngươi xử trí hắn thế nào? Các ngươi sẽ không giết hắn chứ? Cho nên hôm nay ta mới không nhìn thấy hắn.” Nói xong hai câu cuối cùng, y như muốn rống lên.

“Không có, như thế nào có thể chứ? Tranh nhi đối với đầu gỗ thị vệ của hắn ôm tâm tư cũng không phải là chuyện một năm hai năm, so với trẫm còn lâu hơn, ngươi yên tâm, bởi vì này vụ án này mà Nhị đệ cũng thực sinh khí, lại biết lúc trước thời điểm hắn không ở trong phủ, tên hộ vệ kia đều lén trốn ra ngoài, cho nên lúc này mới nghiêm khắc trừng phạt hắn, ngươi không cần lo lắng.”

Phương Sử biết được sự thật cũng thực chấn động, nhưng chợt thoải mái trở lại, trước kia không phải mình cũng đã đoán được như vậy sao?

Bất quá y quả thật rất khó tưởng tượng, Long Tranh hẳn nhiên lại vì Lâm Tả Ngọc mà cố ý ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, hết thảy đều để cho hắn thấy, khó được một vị Vương gia, lại vì hạ nhân của mình mà dụng tâm như vậy, cũng không có cường thủ hào đoạt, có lẽ, hắn là thiệt tâm đi.

Không biết vì sao, tuy rằng Long Tranh cũng không phải người Phương Sử có thiện cảm, nhưng y vẫn hy vọng hai người kia có thể có được kết cục tốt.

Long Phong nhìn thấy Phương Sử trợn mắt há hốc mồm rõ ràng là biểu tình không tiếp thụ được tin tức này, không khỏi ha hả cười: “Ngươi a, có thời gian suy nghĩ cho người khác, sao không lo cho mình trước đi.”

“Ta? Ta có cái gì phải lo lắng?” Phương Sử không rõ nói, nhìn về phía Long Phong.

Đã thấy hắn lại cười hắc hắc, vội vàng che dấu nói: “Không, không có gì, ta là nói ngươi hẳn nên lo lắng cho mình, đối với người mình thích trẫm luôn ôn nhu săn sóc sủng nịch vô cùng, ngươi cần phải có lập trường kiên định, đừng có bất tri bất giác bị trẫm cướp mất trái tim nga~.” (lại nhịn ko được nói 1 câu, Phong ca sến chảy nước -.-lll)

Hắn điểm điểm lên ngực Phương Sử, trong lòng lại nghĩ cái khác, thầm nghĩ lo lắng cái gì? Ngươi hẳn là nên lo lắng cho trinh tiết cùng an nguy của mình, vạn nhất trẫm khi nào thì không thể khống chế, không nói một lời liền hóa thân thành đại dã lang, ai, thượng thiên phù hộ nguyên hình của trẫm đừng lộ ra quá sớm, tốt nhất chờ tới thời điểm tim Phương Phương vì ta mà đập thình thịch hãy lộ ra đi, như vậy hai người chúng ta có lẽ mới có kết cục hạnh phúc a.

“Phương Phương, không bằng ngươi dọn đến Nhân Gian Tiên Cảnh đi, Xuân Phong Các rất đơn sơ , hơn nữa Nhân Gian Tiên Cảnh lại gần nơi trẫm trụ, ngươi hẳn chưa từng tới đó, đi, trẫm mang ngươi nhìn.”

Long Phong tròng mắt vòng vo chuyển, lôi kéo tay Phương Sử kích động đi ra cửa, nhưng lại bị y hất ra, Long Phong ngạc nhiên quay đầu lại, đã thấy Phương Sử tựa tiếu phi tiếu dõi theo hắn.

“Hoàng Thượng, ngươi hẳn không phải là nghĩ, thần không biết Nhân Gian Tiên Cảnh là nơi nào sao?”

Phương Sử thản nhiên mở miệng, một bên lấy y phục trong rương ra, từ từ bỏ vao góc tủ, mới lại xoay người nhìn về phía Long Phong đang trợn mắt há hốc mồm: “Nơi đó nghe nói là nơi ngươi dành cho hoàng hậu tương lai, không phải sao? Trong cung từ trên xuống dưới đều biết chuyện này, ngươi không phải là muốn lừa ta vào đó, trước làm để cho mọi người trong cung nhận định thân phận của ta là nam sủng của ngươi, đến lúc đó chúng khẩu thước kim tam nhân thành hổ(miệng lưỡi người đời đốt chảy vàng, ba người thành một hổ), sau lại bức ta đi vào khuôn khổ đó chứ?”

Long Phong sờ sờ mũi, ngượng ngùng nói: “Thật là, thế nhưng bị xem thấu, Phương Phương ngươi thông minh như vậy để làm chi a, cho dù xem thấu, ngươi không thể giấu ở trong lòng được sao, ngươi như vậy sẽ khiến trẫm cảm thấy không còn mặt mũi hiểu chưa?”

Hắn bỗng nhiên lại thay một bộ khẩu khí hung tợn, oán hận nói: “Ai, là ai? Là tên nào vương bát cao tử ngại da dày lưỡi dài nói cho ngươi biết chuyện này, hảo kế hoạch thiên y vô phùng của trẫm cứ như vậy bị hắn phá hủy toàn bộ, tên chết tiệt này, để ta bắt được xem ta có lột da hắn không.”

Không đợi nói xong, đã bị Phương Sử vỗ nhẹ một cái, sẳng giọng: “Được rồi, đừng ở chỗ này tác uy tác phúc, ta biết tính tình của ngươi, người trong cung kẻ nào dám không sợ ngươi, đừng có dọa ai chết ngạt nữa, đến lúc đó tội nghiệt của ngươi lại càng tăng thêm.”

Long Phong hoàn toàn thất vọng: “Sợ cái gì, tội nghiệt của trẫm cũng đã chồng chất rồi, còn sợ nhiều hơn một cái hay sao?”

Hắn bỗng nhiên vừa sợ vừa vui giữ chặt tay Phương Sử: “Phương Phương, ngươi đang lo lắng cho trẫm phải không? Ngươi lo lắng trẫm quá nhiều tội nghiệt, sau khi chết sẽ xuống mười tám tầng địa ngục không được siêu sinh, như vậy kiếp sau chúng ta sẽ không thể gặp nhau, ngươi chính là đang lo lắng chuyện này phải không?”

Hắn còn chưa nói xong sắc mặt Phương Sử đã xanh mét, trực tiếp bỏ hắn lại đi ra ngoài.

“Từ từ…… từ từ trẫm, Phương Phương, ngươi đi đâu vậy a?”

Long Phong ở phía sau đuổi theo, lại nghe thanh âm phẫn nộ của Phương Sử truyền đến: “Đi tìm chết, không được ngăn cản ta.” Hắn vội vàng tiến lên níu kéo, hắc hắc cười nói: “Trẫm không ngăn cản, chẳng qua chờ cơm nước xong xuôi rồi nói sao, phạm nhân trong tử lao còn được ăn no trước khi lên đường, không phải sao? Đi, chúng ta trước đi xem mấy phúc tự họa (tranh chữ phúc), kia đều là cực phẩm trẫm vơ vét nhiều năm mới tìm được, a, Phương Phương, ngươi làm gì trơn trắng mắt vậy, trẫm cảnh cáo ngươi a, không được đánh chủ ý lên mấy bức phúc tự họa kia, sau đó trẫm cho ngươi mười vạn hai hoàng kim còn không được sao?”

Thanh âm xa dần, ngẫu nhiên có một trận tiếng cười truyền đến, quanh quẩn không dứt dưới tiết trời mùa xuân.

 

6 thoughts on “[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 8

  1. Ai muốn nghe tiếng tiêu cho hợp hoàn cảnh thì nghe bài ” hữu tư sở” nha, hay lắm đó ơ, rất buôn rất bi thương, nhơ ghi rõ hữu tư sở sáo trúc hoặc tiêu nha thiếu là ra bài khác đó.

Leave a Reply