Nhân thầnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 9

Bookmark

♣Chương 9♣

Editor: Minh Nguyệt

Trong Hương Lan điện, mấy hậu cung phi tần đang ngồi cùng nhau đánh tiểu bài (bài thẻ) cho hết thời gian. Nguyệt quý nhân tùy tay đánh ra hai thẻ, nhịn không được nói: “Các vị tỷ muội, Hoàng Thượng hai tháng này tựa hồ luôn ở cùng một chỗ với cái gì Ngự Sử kia, rồi lại không phong danh hiệu, ngài rốt cuộc là có ý gì a?”

Cát Tần cũng đánh ra chín thẻ, cười nói: “Đâu chỉ như thế, không nói mỗi ngày đều dính lấy người ta, ngay cả cung hình cũng không làm, này ở trong hoàng cung Đại Nguyên chúng ta, là lần đầu tiên thấy a, để cho một đại nam nhân ở trong hậu cung, hắn không sợ mang tiếng dâm loạn hậu cung sao, chỉ nói về điểm này, các người nói xem hắn được bao nhiêu sủng ái a, theo ta thấy, phong hàm gì đó cũng là chuyện sớm muộn thôi, nói không chừng trực tiếp liền phong thành quý nhân đi.”

Lan phi cũng chân thành đánh ra một thẻ, ôn nhu nói: “Quý nhân? Các ngươi cũng quá coi thường Phương đại nhân, hiện tại chỉ vì hắn vẫn ương ngạnh không chịu gật đầu, nếu hắn đáp ứng bồi vương làm bạn, chỉ sợ Hoàng Thượng một khi ra lệnh, vị trí hoàng hậu cũng có thể a.”

Một câu vừa ra, chúng tần phi đều cả kinh, đồng loạt nói: “Điều này sao có thể? Vị trí hoàng hậu sớm hay muộn cũng là của nương nương, cũng chỉ có ngài mới có thể hơn được Ngụy phi ở Phương Di điện, nếu là người khác, khoan nói hắn chỉ là một quan viên nhỏ không có thân thế bối cảnh, thì cho dù có là nữ nhi của nhất phẩm tể tướng, cũng không nhất định có thể minh triết bảo thân (giữ gìn thân thể) a, nương nương vui đùa hơi quá chăng.”

Lan phi tao nhã cười nói: “Minh triết bảo thân? Nếu hắn thành hoàng hậu, làm sao còn có thể minh triết bảo thân đây? Hoàng Thượng chính là bùa hộ mệnh tốt nhất của hắn, chỉ cần Hoàng Thượng thích hắn một ngày che chở hắn một ngày, vậy thì hậu cung phi tần bá quan văn võ, người nào dám động đến một đầu ngón tay của hắn, các ngươi nghĩ Hoàng Thượng đối xử với hắn cũng giống chúng ta sao?

Bất quá cho dù vì thích dung mạo hay tài năng mà giữ hắn trong cung, các ngươi đi nhìn thử Phương đại nhân kia đi, không nói đến tính cách ngay thẳng chính trực, thì dung mạo cùng chuyện phong nguyệt hắn nào có điểm gì đáng nói, thật ra ta khá thưởng thức hắn, nếu chỉ để cho hắn ở nơi hậu cung bồi vua làm bạn, thì có chút đáng tiếc, trừ phi hắn nguyện ý vừa là hiền hậu, vừa là danh thần, mới không phụ một bụng kinh luân đầy ngập khát vọng của hắn.”

Cửu quý nhân vẫn im lặng cũng không nhịn được cười nói: ” Bây giờ không cần nói đến chuyện phong phi phong hậu, nghe nói Phương Sử kia chính là một kẻ trữ chiết không loan (chết cũng không chịu cong =))))), muốn hắn chịu nhục hầu hạ, trừ phi hắn cũng nảy sinh tình ý với Hoàng Thượng, còn không nếu Hoàng Thượng muốn cường lưu hắn lại, xem ra vẫn là rất khó a, ta cũng không tin, nam nhân trên thiên hạ này đều có thể thích nam nhân?” Một câu nói ra khiến tất cả mọi người nở nụ cười.

Cát tần nhân tiện nói: “Lời cửu muội muội nói mặc dù có lý, nhưng thấy Hoàng Thượng ôn nhu săn sóc như thế, ta cũng không tin Phương Sử có thể giữ được ý chí sắt đá, một chút cũng không cảm động hay nhớ nhung, người chính là Hoàng Thượng a, đối hắn tốt như vậy, ta thật cảm thấy sớm hay muộn cũng có một ngày hắn sẽ động tâm .”

Lan phi nhìn nhìn mấy thẻ bài trên bàn, lại nói: “Lời này nói thật không tồi, ngày hôm trước ta nghe Lô Cửu nói, Hoàng Thượng ngẫu nhiên bị cảm phong hàn, hai ngày liền không đến Xuân Phong Các, kết quả bị Phương đại nhân biết được, bộ dáng hắn quả thật là thập phần lo lắng, ta thấy cái ngày mà khỏa ý chí sắt đá của hắn hóa thành nhiễu chỉ nhu cũng không còn xa nữa, có lẽ bây giờ hắn vẫn chưa phát giác được tâm ý chân chính của mình mà thôi.”

Nói xong nàng lại đánh ra hai thẻ, chợt nghe thái giám ngoài cửa bẩm báo nói: “Hồi Lan phi nương nương, Ngụy phi nương nương đến.”

Đám người Lan phi kinh ngạc nhìn nhau, các nàng xưa nay không quen nhìn Ngụy phi thái độ kiêu ngạo, nhưng cũng chẳng để tâm đến, Ngụy phi mặc dù cũng hận các nàng đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng vì bận tâm thân phận và địa vị của Lan phi, cũng không dám xuống tay, bởi vậy hai bên tựa như nước sông không phạm nước giếng, bình thường cũng ít lui tới, ai ngờ hôm nay Ngụy phi thế nhưng đăng môn mà đến, không khỏi khiến các nàng cảm thấy kỳ quái.

Lan phi trầm ngâm một chút, nhân tiện nói: “Mau mời tiến vào.” vừa dứt lời, ngoài cửa liền vang lên thanh âm tức giận bất bình của Ngụy phi: “Muội muội cũng biết lễ săn bắn mùa thu lần này, Hoàng Thượng muốn dẫn cái tên Phương Sử đáng ra không được ở lại Xuân Phong Các kia theo đúng không?”

Việc này trong lòng Lan Nguyệt đã sớm biết, nàng cũng biết Ngụy phi rất miễn cưỡng mới nhẫn nhịn mình, thì sao có thể dung được Phương Sử thụ sủng, bởi vậy đem bài cục tan, cùng các tần phi chân thành ngồi xuống, nói vài câu nhàn thoại không đến nơi đến chốn, liền đem Ngụy phi đuổi đi, trong lúc nhất thời những người khác cũng tự tán.

Nàng ngước mắt nhìn hạnh thụ ngoài cửa sổ đã bắt đầu kết những quả non xanh biếc, thì thào lẩm bẩm: “Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, nhược thủy ba nghìn, chích thủ nhất biều ẩm, Hoàng Thượng a, cảm tình của người với Phương đại nhân, có phải cũng đã khắc sâu đến mức này rồi không, thượng thiên a, xin hãy phù hộ bọn họ có thể vô phong vô lãng (không sóng gió không trắc trở) ở cùng một chỗ, để ta có thể hảo hảo trù tính một chút, vài năm sau ta sẽ được tự do.”

Nàng nói xong hai tay tạo thành chữ thập, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, thành kính cầu nguyện.

Trong ngự thư phòng, không khí hôm nay thập phần quái dị, đám người bình thường không được truyền triệu đánh chết cũng không dám tiến vào nơi này một bước, hôm nay lại như ong mật ngửi được mùi hoa, lấy đủ loại lý do tiến vào, hoặc là dâng trà hoặc là đưa nước hoặc là dâng điểm tâm, ai cũng muốn lặng lẽ tiến vào, ngẩng đầu liếc mắt nhìn trộm một cái, lại lặng lẽ đi ra ngoài.

Long Phong cố ý làm như không phát hiện ý muốn mờ ám của đám nô tài chết bầm kia, hắn có thể tưởng tượng được, bọn người kia một khi đến được nơi mình nhìn không thấy không nghe được, sẽ hưng phấn nói với những thái giám cung nữ khác cái gì “Thật sự nha, Hoàng Thượng hôm nay thật sự ngoan ngoãn ngồi trên long ỷ phê tấu chương nha” linh tinh gì đó.

Thật sự là quá quá quá lớn mật rồi, có phải gần đây vì Phương Phương mà mình thật sự trở nên rất nhân từ rồi không, nhân từ đến mức đám cung nô đó cũng muốn bắt đầu thử thăm dò trên đầu mình.

“Phương Phương.” thanh âm đáng thương hề hề, nếu có thể lấy được sự đồng tình của người nào đó thì tốt rồi: “Trẫm nhiễm phong hàn vừa mới khỏi a, ngươi nhẫn tâm để trẫm mệt nhọc như vậy sao?”

Long Phong vẻ mặt ai oán nhìn Phương Sử ngồi ở bên cạnh, cầm trong tay một quyển sách hờ hững trở mình, ai, cường hôn đại giới phải trả quả nhiên thảm thống a.

Nhưng này có thể trách hắn sao? Từ sau khi mang tâm tư muốn Phương Sử, tần phi nơi hậu cung bắt đầu xem không vừa mắt , hơn nữa là càng xem càng không vừa mắt, duy nhất Phương Phương càng xem càng thuận mắt càng xem càng yêu căn bản vẫn không để cho hắn có cơ hội sỗ sàng, cho nên buổi sáng hôm nay nhìn thấy y đáng yêu như vậy ngủ ở nơi đó, hắn lang tính đại phát mới chạy lên hôn cũng là thực bình thường thôi!

Hắn đã cấm dục mấy tháng rồi, Phương Phương rốt cuộc có hiểu được đối với một nam nhân vô cùng khỏe mạnh ở mọi phương diện mà nói, cấm dục là việc thống khổ cỡ nào hay không a, một cái hôn căn bản chỉ là giải khát nhất thời mà thôi.

“Không quan hệ, theo cái hành vi sáng nay ngươi làm ra, bệnh cảm phong hàn của ngươi đã hoàn toàn khỏi hẳn, hơn nữa đại khái là do đã ăn quá nhiều dược bổ được dâng tặng, nên ta cảm thấy tinh thần cùng khí lực của ngươi còn đầy đủ hơn trước kia.”

Phương Sử cũng không ngẩng đầu lên: “Hay là, ngươi hy vọng ta giúp ngươi phê tấu chương, sau đó đem bạc trong quốc khố của ngươi tuồn ra ngoài như lưu thủy cuốn hoa đem giúp nạn dân thiên tai phải không? Nếu nói như vậy, ta thập phần vui vẻ vì bệ hạ cống hiến sức lực.”

“Không, không cần.”

Mồ hôi lạnh trên trán Long Phong tích tích chảy xuống, Phương Phương tuyệt đối là nói được làm làm nha, tháng trước bởi vì mình nhất thời ham chơi, mới ra điều kiện dùng một canh giờ phê duyệt tấu chương để đổi lấy ba canh giờ Phương Sử bồi hắn chơi cờ vây.

Kết quả trong một canh giờ này, Phương Sử thay hắn lấy ra ngoài ba nghìn vạn lượng bạc trắng mười vạn hai hoàng kim, hắn cũng không biết tên kia làm thế nào để lấy được, rõ ràng là hắn đều đem tấu chương bẩm báo tình hình tai nạn cầu viện linh tinh gì đó nhét xuống dưới hết rồi mà.

Hơn nữa từ đó về sau, tựa hồ hứng thú của Phương Sử đối với phê duyệt tấu chương càng lúc càng lớn, động bất động đã nghĩ muốn tham gia vào chính sự, sợ tới mức Long Phong đành phải tự thân vận động, thật không dám để cho y nhúng chàm thư án của mình nữa.

Phương Sử cũng thở dài, mấy tháng qua, y rõ ràng cảm nhận được tâm ý của Long Phong đối với mình, đích thật là nhu tình săn sóc trước nay chưa từng có.

Y là người nào phải cỏ cây, thấy ở trong mắt sao có thể không động tâm, nhưng việc đáng giận duy nhất chính là, một khi đề cập đến chuyện chăm lo việc nước trừng trị tham quan này kia, tên kia liền khôi phục tôn nghiêm đế vương, kiên quyết không chịu thoái nhượng nửa bước, tuy rằng biết hôn dung ngộ quốc mà viễn đại chí hướng mà hắn quyết tâm phải hoàn thành, nhưng sau mỗi lần Phương Sử ở cùng hắn, liền nhịn không được có ý đồ muốn thay đổi hắn.

Nhưng mãi cho đến hôm nay, ngay cả đến mình cũng tuyệt vọng, có lẽ Long Phong có thể cho mình bất cứ thứ gì, duy độc chuyện này là không thể nhân nhượng, trong thâm tâm của hắn, nói đến chuyện này giống như là thay hắn tam đệ khâm nhân báo thù (bó tay hông hiểu câu này a~).

Y không thể thuyết phục hay thay đổi được cái loại tâm lý đã vặn vẹo đến mức biến thái này của Long Phong, chỉ là cảm thấy bi ai cùng tuyệt vọng thấu xương cho sự cơ cực của dân chúng mà thôi.

Cũng bởi vì như thế, y thủy chung vẫn khống chế bản thân, mặc dù Long Phong đích xác cũng rất đáng thương, nhưng y tuyệt không cho phép chính mình yêu một người chẳng biết phân biệt thị phi như vậy, cho dù đối phương đối với chính mình quả thật là phi thường phi thường tốt.

“Ân, Phương Phương, ngươi cũng đừng đọc sách mãi như vậy, ngày mai chính là lễ săn bắn mùa thu, ngươi cũng nên về chuẩn bị chút đồ gì đó đi, trẫm chính là chuẩn bị thi thố tài năng, dù thế nào cũng phải săn cho một đầu lợn rừng hoặc là một con đại lộc, đến lúc đó chúng ta ở khu vực săn bắn đốt một đống lửa trại, để người đến thu dọn chuẩn bị một ít món ăn dân dã, ướp một chút gia vị rồi nướng trên lửa, mùi vị rất được a, ngươi khẳng định sẽ thích.”

Hắn nhắc đến ăn, ánh mắt của Phương Sử liền sáng lên, đứng dậy nói: “Hoàng Thượng, trong khu vực săn bắn có nhiều con mồi không? Nhất là cái loại hung mãnh dữ tợn gì đó có nhiều không?”

Con mắt y chuyển a chuyển, hiển nhiên là đang đánh cái chủ ý ở trong lòng, cố tình Long Phong nghe y hỏi, liền cao hứng đến miệng lưỡi lưu loát thao thao bất tuyệt, căn bản không phát hiện ánh mắt tính kế của y.

“Nhiều con mồi như vậy a.” Phương Sử vuốt cằm: “Ân, thần biết tiễn pháp của Hoàng Thượng rất cao cường nha, không biết những con mồi săn được ngày mai có thể cấp cho thần được hay không a?”

Không đợi nói xong, Long Phong càng cao hứng : “Được a, chỉ cần Phương Phương muốn, không những con mồi của trẫm, mà con mồi ngày mai mọi người bắt được hết thảy đều là của ngươi.” Hắn thập phần khẳng khái nói.

“A, đây chính là Hoàng Thượng nói nha.” Phương Sử bộ dáng đạt được mục đích, cười đến như mộc xuân phong. Mà Long Phong lại ngây dại, hắn vừa nói ra, làm sao nghĩ đến Phương Sử thế nhưng thật sự công phu sư tử ngoạm, muốn tất cả con mồi săn được.

“Cái kia…… Phương Phương, ngươi muốn nhiều con mồi như vậy liệu có ăn hết không? Này làm người…… không thể ăn uống quá mức a……” Hắn lắp bắp nói.

Đáng tiếc Phương Sử không để cho hắn có cơ hội đổi ý, cười hắc hắc: “Ngươi quản ta đâu, dù sao quân vô hí ngôn, chúng ta đã nói rồi, ngày mai tất cả con mồi đều là của ta.”

“Cái kia, con mồi của trẫm cùng thuộc hạ có thể toàn bộ cho ngươi, nhưng con mồi của Tranh nhi cùng Tề Anh ngươi tốt nhất đừng lấy, này, ngươi cũng phải chừa cho trẫm chút mặt mũi a, làm như vậy cũng không hảo, đúng không?”

Long Phong chần chờ nửa ngày, mới tạm chấp thuận yêu cầu của Phương Sử, nhìn thấy người mình âu yếm bỗng nhiên cười toe, hắn thế nhưng cảm thấy trong lòng hảo thỏa mãn, hắn âm thầm nghĩ chính mình thật sự là điên rồi, như thế nào lại đem một lòng một dạ đặt lên người vị Ngự Sử nho nhỏ này.

Bởi vì có lời hứa của Long Phong, Phương Sử sáng sớm ngày hôm sau liền thức dậy, chạy đến Hồng Phi Cung của Long Phong, vừa lúc Long Phong cũng mới đứng lên rửa mặt chải đầu, hai người dùng xong tảo thiện, một đám hộ vệ đại thần đã sớm chỉnh tề đứng đợi ngoài cửa cung, tế lễ sau một ngày, đội ngũ mới chậm rãi xuất phát.

Thu vi liệp trường (bãi săn bắn mùa thu) là một thảo nguyên rộng lớn cách kinh thành ba mươi lý, nơi đó một bên là bình nguyên mênh mông vô bờ, một bên là núi rừng trùng điệp nhìn không thấy điểm kết, trong lúc vây săn, những người quen thuộc hoàn cảnh ở khu vực săn bắn sẽ đem con mồi từ trong mấy lùm cây xung quanh đuổi ra ngoài thảo nguyên, để người đuổi theo vây bắn.

Bởi vì lúc đầu đã khoa trương hứa hẹn với Phương Sử, cho nên hôm nay Long Phong có vẻ phá lệ phi thường dũng mãnh, không đến nửa ngày đã săn được hai đầu lợn rừng, ba con hùng lộc, sáu con thỏ hoang thật to, còn có gà rừng, Phương Sử không biết kỵ mã, đành phải ngồi ở một bên nhìn hắn đại triển thần uy.

Không thể phủ nhận, nhìn thấy tư thế Long Phong trên ngựa oai hùng dũng mãnh, tiễn pháp như thần, khiến trong lòng y cũng không khỏi nao nao.

Tới buổi chiều, mọi người chuyển qua khu rừng thấp bên sườn núi săn bắn, động vật nơi này nhiều hơn, chủng loại cũng phong phú, Long Phong lúc săn bắt đầu săn con mồi đầu tiên liền quay lại liếc mắt nhìn Phương Sử một cái, nhìn thấy y ở bên kia đã quên rụt rè vừa nhảy vừa hô, trong lòng hắn càng thêm cao hứng, cũng ra sức nhiều hơn.

Đến cuối cùng trong lòng chỉ còn nghĩ đến chuyện phải săn được nhiều hơn nữa, đến lúc đó sẽ kéo theo thật nhiều động vật săn được đến trước mặt Phương Sử tranh công, bởi vậy không quay đầu lại mà cứ băng băng chạy đi, đến cuối cùng chỉ còn biết truy đuổi con mồi, dần dần rời xa Phương Sử.

Mãi cho đến chạng vạng, Long Phong mới mang theo cận thị (người hầu cận) bên người thắng lợi trở về, đằng sau ngựa của mỗi người đều kéo theo một đống con mồi, Long Phong ngồi trên Thiên Thối, phía sau còn vắt vẻo hai con dã kê sắc lông tiên diễm, chờ trở lại doanh địa, không nói chuyện khác, khả con ngựa này đã mệt muốn chết, đứng trên mặt đất thở hồng hộc.

Dần dần, những người khác cũng đều lục tục trở lại, thu hoạch cũng khá, tiếng hoan hô trò chuyện cười đùa không dứt, Long Phong cũng không quản bọn họ, nơi nơi tìm kiếm Phương Sử, nghĩ thầm, để xem y có vui đến nở hoa hay không.

Ai ngờ tìm cả buổi, cũng không thấy người đâu, hắn trong lòng “lộp bộp” một chút, vội vàng tìm người tới hỏi, có điều buổi chiều tất cả mọi người ai cũng vội vàng săn bắt động vật, không ai chú ý tới, cuối cùng, hắn triệu tập tất cả mọi người đến, vẫn là không thấy bóng dáng Phương Sử.

Long Phong không khỏi hốt hoảng, lập tức phái người bắt đầu tìm kiếm khắp núi, trong lòng lại lo lắng, sợ hãi không biết có phải Phương Sử gặp phải mãnh thú bị cắp đi rồi hay không.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tuy rằng quan binh thị vệ chết tiệt trên doanh địa không chú ý tới hành tung của y, nhưng quả thật sẽ không trì độn đến nỗi có mãnh thú đến lại không biết, cũng chỉ có nghĩ như vậy, hắn mới có thể thoáng yên lòng.

Đoàn người gấp rút tìm hết một đêm một ngày, cơ hồ quật tung cả cánh rừng lên, đừng nói người, ngay cả một mảnh xiêm y cũng tìm không thấy.

Cuối cùng tất cả mọi người nghĩ Phương Sử khẳng định đã bị mãnh thú từ trong rừng sâu bắt đi ăn sạch, bằng không chính là thừa dịp náo loạn mà chạy trốn, nếu không tuyệt không có khả năng vô duyên vô cớ mất tích.

Chỉ có Long Phong không chịu buông tha, bởi vì Tề Anh nghĩ Lạc Trường Không có thể sẽ thừa dịp bọn họ đi săn tiến vào kinh thành, nến mới truyền đi tin tức nói chính hắn cũng sẽ đi, kỳ thật người không hề đến, cho nên Long Phong liền lệnh cho Long Tranh hồi cung điều động quân đội, chính hắn sẽ tự mình vào sâu trong rừng tìm kiếm.

Lúc này sắc trời đã ngã màu, chúng đại thần nghe nói Hoàng Thượng muốn đích thân vào núi, đều vội đều ngăn cản.

Bất quá bọn hắn sao có thể thay đổi được tâm ý của Long Phong, có vài tên thị vệ cùng võ tướng muốn cùng Long Phong vào rừng, nhưng đều bị hắn ngăn cản, Long Phong nói: ” Cành rừng này quá sâu lại dày đặt, nếu cùng đi vào, khó đảm bảo lại không lạc mất người, vẫn là đợi quân đội đến, trẫm vào trước xem xét, đây là ái nhân của trẫm mất tích, trẫm tuyệt không thể ngồi chờ bên ngoài.”

Mọi người thấy Hoàng Thượng tâm ý đã quyết, không làm sao thay đổi đanh phải đến khu vực săn bắn tìm một sợi dây thừng thật dài đến, một đầu thắt ở trên lưng Long Phong, một đầu thì bọn họ nắm, nếu lỡ hắn muốn trở về hoặc là lạc đường, cũng chỉ cần đi theo dây thừng trở về.

Long Phong cầm trong tay bảo kiếm, một mình xâm nhập vào thâm sơn rừng rậm.

Long Phong từng bước một gọi, lúc đầu mọi người còn nghe thấy tiếng, dần dần ngay cả một thanh âm người nói cũng không nghe được nữa, cũng may dây thừng còn rất nhiều, hẳn là đủ dùng .

Trong thâm sơn rừng rậm, nơi nơi đều là cành khô héo rũ, bởi vì ánh mặt trời nhiều năm chiếu không tới nơi này, thậm chí có nơi lá cây bị hư thối biến thành đầm lầy, một khi ngã xuống, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.

Long Phong càng chạy càng kinh hãi, chính mình lẩm bẩm: “Phương Phương, ta biết ngươi là sẽ không bỏ chạy, ngươi đã đáp ứng trẫm sẽ vĩnh viễn bồi ở bên cạnh trẫm, ngươi sẽ không lừa gạt trẫm, bởi vì ngươi hiểu trẫm tuyệt đối không chấp nhận hành vi lừa gạt này. Chính là Phương Phương, hiện tại…… hiện tại trẫm thật sự hy vọng ngươi là bỏ chạy, cũng không nguyện ý chấp nhận sự thật ngươi bị mãnh thú ăn thịt hoặc giả táng thân nơi thâm sơn rừng rậm này ngươi có biết không?”

Nói tới đây, hắn rợn người đánh cái rùng mình, nổi cơn điên hét lên: “Phương Phương…… Phương Phương…… Phương Phương……” giống như chỉ có như vậy, mới có thể làm cho hắn tin tưởng Phương Sử còn sống, che giấu khủng hoảng trong lòng.

Hắn một bên kêu một bên cẩn thận tìm kiếm trên mặt đất, chờ mong Phương Sử có thể lưu lại mấy phần dấu vết. Bỗng nhiên nhìn thấy bên trong một đống lá khô ở phía trước, thế nhưng xuất hiện một vết chân cực nông.

Long Phong trong lòng mừng như điên, hắn biết này chỉ sợ là một đống lá cây vẫn chưa hư thối, Phương Sử bước vào đây, mới để lại vết chân như thế, mắt thấy một trận gió thu thổi qua, lá cây từ trên rụng xuống tung bay tán loạn, vết chân kia lại nông đi vài phần, hắn trong lòng sốt ruột, vội vàng theo phuong hướng vết chân đi về phía trước, quả nhiên, đi được một chút, lại là một vết chân cực nông.

Long Phong nắm chặt thời gian liều mạng chạy về trước, nhưng sau khi nhìn thấy mười mấy vết chân, một chút manh mỗi ấy lại hoàn toàn biến mất, hiện tại là mùa thu, chính là thời điểm cây rụng lá. Hắn có thể tìm tới nơi này đã là phi thường không dễ.

Long Phong đứng tại chỗ mờ mịt nhìn chung quanh, tưởng tượng đến từ nay về sau sẽ mất đi Phương Sử, hắn liền nhịn không được cả người run rẩy, sau đó gần như phát điên hét toáng lên, hô tên Phương Sử, một lần lại một lần.

“Long Phong, là Long Phong phải không?” bỗng nhiên không biết từ đâu, truyền đến một chút thanh âm như có như không, mỏng manh đến mức làm cho Long Phong nghĩ là mình bị ảo giác, mãi đến khi âm thanh thứ hai yếu ớt như tơ nhện truyền đến, hắn mới tin tưởng chính mình không có nghe lầm, là Phương Phương của hắn đang ở kêu hắn.

Lập tức Long Phong bị cảm giác vui sướng này lấp đầy, bên trong khóe mắt thế nhưng lấp lánh lệ quang, phải biết rằng đã rất lâu rồi hắn không rơi lệ.

“Phương Phương, Phương Phương, là ngươi sao?” Long Phong cẩn thận phân rõ phương hướng của âm thanh, từng bước từng bước đi tới, nơi này chính là rừng rậm, hắn không dám đốt đuốc, một khi gây hỏa hoạn, đừng nói dây thừng, cho dù có là thiết liên thì hắn cũng sẽ biến thành khảo long(rồng nướng).

Cứ như vậy không biết đi mất bao lâu, thanh âm kia mới rõ ràng hơn được một chút, mà giọng của Long Phong, đã sớm kêu đến khàn, lại ẩn ẩn đau đớn, hắn nghĩ có lẽ bị chảy máu rồi.

Xung quanh bị rừng rậm bao phủ, Long Phong tuy mang một thân công phu, các loại cảm giác mẫn tuệ sâu sắc, dù có thể né được đám lá cây đầm lầy, nhưng nếu đi sâu vào trong rừng, cho dù là hắn, muốn bình yên vô sự chỉ sợ khả năng cũng không lớn.

Bất quá nghiêng ngả lảo đảo đến cuối cùng cũng nghe được thanh âm Phương Sử ngay tại trước mắt, hắn vội vàng dùng hết khí lực tiến lên vừa thấy, không có ai a, lại kêu một tiếng, nghe thấy giọng của Phương Sử từ dưới mặt đất truyền đến.

Hắn cúi đều nhìn lại, nhờ thị lực hơn người, nhìn đến chỗ cách chân không tới năm thước phía trước, là một cái động lớn, Phương Sử liền đứng ở nơi đó dùng sức ngưỡng cổ nhìn về phía trước.

“Phương Phương.” Tâm tình vẫn treo ngược cuống họng của Long Phong cuối cùng cũng hoàn toàn thả xuống, vội vàng thả người nhảy xuống một tay ôm lấy Phương Sử vào lồng ngực, ngay cả giọng nói đều run rẩy như vừa sống sót sau tai nạn: “Ngươi…… ngươi như thế nào lại…… ở trong này, ngươi có biết ta lo lắng gần như chết rồi hay không…… ngươi…… ngươi a, thật sự là oan gia cả đời ta.”

Vừa dứt lời, liền phát giác thân mình trong ngực mềm nhũn, hắn cúi đầu nhìn xuống, nguyên lai Phương Sử đã hôn mê bất tỉnh.

Sờ sờ mạch đập, hoàn hảo, Long Phong yên lòng, biết Phương Sử thân ở tuyệt cảnh, hiện giờ bỗng nhiên thấy được cứu tinh, tinh thần lập tức thả lỏng, mới có thể đột nhiên ngất đi, vì thế vội vàng đem áo choàng trên người cởi xuống đắp thêm cho y, sau đó đem nước đường mang theo bên người rót cho y uống, quả nhiên không quá một khắc, Phương Sử từ từ tỉnh dậy.

“Long Phong, ta đã nghĩ ta sẽ không còn được gặp lại ngươi .” Phương Sử dùng sức nhân nhéo lên đùi mình, cảm giác quả thật rất đau, không phải nằm mơ, y kích động đến mức nước mắt suýt nữa rơi xuống.

Chợt nhớ tới đây là ở trước mặt hoàng đế, sao có thể thất thố như thế, vì thế vội vàng trấn định cảm xúc, mới bình tĩnh mở miệng, chỉ nói một câu, nghĩ đến chính mình đích thật là thiếu chút nữa có muốn cũng không gặp được Long Phong , không khỏi lại cảm thấy sợ hãi.

“Phương Phương, lần sau ngươi muốn xác nhận xem mình có đang nằm mơ hay không, nhéo trẫm là được rồi.” Long Phong cười hì hì nói, một bên nhân cơ hội muốn cởi quần Phương Sử: “Đến, để trẫm nhìn xem, ở đây có bị bầm không.”

Một câu nhất thời đem kích động cùng cảm khái sau khi đại nạn không chết toàn bộ đánh tan.

Phương Sử một phen chụp lấy móng vuốt sói kia, âm trầm hỏi: “Long Phong, ta đã gần một ngày một đêm không có ăn cái gì cả, nếu ngươi hiện tại muốn dùng cường, ta tuyệt đối phản kháng không được, cho nên ngươi hẳn sẽ không lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn chứ?”

“Hắc hắc, Phương Phương, đừng nói như vậy, ngươi xem ngươi đã thành ra thế này, trẫm nào nhẫn tâm khi dễ ngươi a.”

Long Phong ngượng ngùng cười rút tay về: “Hơn nữa nói theo cách của ngươi, chẳng lẽ ngày thường ngươi ăn uống no đủ, chính là đối thủ của trẫm sao? Trẫm đối ngươi cường hay không cường khác biệt sao? Có nên trẫm đối với ngươi tuyệt đối là nhung nhớ hết sức trong sạch có biết hay không? Được rồi, chúng ta hiện tại đi ra ngoài, ngươi cũng nên nói cho ta biết ngươi đến tột cùng là làm sao đến được đây đi, trời ạ, dọc theo đường đi trẫm phát hiện năm cái đầm lầy, coi như ngươi mạng lớn, đi được đến đây mà không có rơi xuống, biết không? Nơi này chính là địa bàn của hắc hùng, mấy con gấu lớn không biết đã chạy đi đâu, nếu không ngươi đã thành thức ăn thượng đẳng qua mùa đông của chúng rồi.”

Nguyên lai Phương Sử ngồi ở doanh địa, thấy Long Phong dần dần đi xa, y lòng đầy vui mừng đếm số con mồi chất bảy hàng tám đống trên mặt đất, thầm nghĩ bấy nhiêu chắc cũng đủ cải thiện một chút cuộc sống của nạn dân ngoài thành.

Đang vô cùng cao hứng, bỗng nhiên một con hoàng thố bự bự chạy qua người y, tựa hồ là chân bị thương, bởi vì nó nhảy rất chậm, Phương Sử nhìn thấy trong lòng ngứa ngáy, liền tiến lên đi bắt, nguyên tưởng vài bước là có thể bắt được nó, ai ngờ lại thủy chung bắt không được, biến thành Phương Sử tính tình háo thắng, không bắt được con thỏ hoang này tuyệt đối không bỏ qua, kết quả là đi theo thỏ hoang càng chạy càng xa, không tự giác liền rời đi tầm mắt mọi người đi sâu vào rừng.

Đợi đến lúc Phương Sử phát giác, y đã muốn lạc đường, con thỏ hoang kia ngay tại phía trước, y cũng không còn tâm trạng đi bắt, lúc này bầu trời tối đen, trong rừng giơ tay cũng không thấy được năm ngón, y hoảng sợ bất cẩn mới rơi xuống hang gấu này.

Chính mình tưởng tượng, nếu đi ra ngoài không nói tìm không thấy đường ra, không chừng còn có thể bị mãnh thú công kích, bản thân tay trói gà không chặt, không bằng ở chỗ này chờ người đến cứu.

Nhưng đã qua một ngày một đêm, ngay cả giọng nói cũng ám ách, vẫn là không thấy ai tới cứu y.

Phương Sử nhớ lại lời quan viên phụ trách khu săn bắn nói lúc trước, khuyên mọi người ngàn vạn lần đừng vào sâu trong rừng, nếu không đi vào sẽ khó lòng đi ra, y chậm rãi tuyệt vọng, trong lòng thầm nhủ dù có người tới cứu y, thì trong khu rừng rậm rạp cây cối um tùm này, chỉ sợ cũng sẽ tìm không thấy, hơn nữa chính mình có lẽ đã đi sâu vào rừng, ai dám mạo hiểm sinh mệnh bất chấp nguy hiểm tiến vào tìm a.

Vì thế Phương Sử nhận định chính mình đại khái sẽ vì lạnh vì đói mà chết ngay trong khu rừng này , trong kinh hoàng sợ hãi cùng tuyệt vọng, không biết vì sao, trong đầu chỉ toàn là hình dáng của Long Phong, tức giận của hắn nụ cười của hắn bi thương của hắn, từng dáng từng vẻ vô cùng rõ ràng, một đoạn thời gian hắn mặt dày mày dạn quấn quít chính mình, rõ ràng lúc ấy hận đến không sao chịu nổi, lúc này thế nhưng nghĩ đến lại ngọt ngào ấm áp như thế.

Nghĩ đến chính mình sẽ không còn được gặp lại người kia, cái người rõ ràng y nên thống hận nên khinh bỉ lại không biết từ khi nào đã sa vào nhu tình của hắn, Phương Sử liền cảm thấy tâm đau đến không còn là chính mình, vươn tay quẹt qua, trên mặt đã tràn đầy nước mắt.

Ngay lúc đó, thanh âm của Long Phong bỗng nhiên truyền đến, tuy rằng xa xôi mơ hồ, nhưng đối với Phương Sử lúc này lại không khác gì thanh âm của thiên lại (tiếng sáo của trời).

Y vội đứng dậy lớn tiếng đáp lại, đợi đến khi thấy được thân ảnh của Long Phong xuất hiện ở phía trên cửa động, Phương Sử biết chính mình đã hoàn toàn rơi vào tay giặc, cả đời này, y rốt cuộc trốn không thoát tình chú nam nhân này thi triển trên người mình, cho nên nói, tác dụng xúc tiến tình cảm của việc anh hùng cứu mỹ nhân vào đúng thời điểm đều là tuyệt đối không thể bỏ qua.

Hai người ra khỏi động, Long Phong liền đi dọc theo sợi dây thừng trở về, ai ngờ còn chưa đi đến một trăm thước, đã phát hiện dây thừng bị đứt đoạn ngay tại đó, một đầu khác chẳng biết ở đâu, lúc này ngay cả hắn đều trợn tròn mắt, thầm nghĩ có phải là do hôm nay hắn săn quá nhiều lợn rừng, cho nên lợn rừng tổ tông đến cắn đứt dây thừng tiến hành trả thù phải không?

Bất quá tới tình trạng này rồi cũng không có biện pháp, Phương Sử trên người lại mềm oặt không có khí lực, đành phải dìu y đến một gốc cây đại thụ ngồi nghỉ, chính mình từ trên mặt đất nhặt lên một viên đá, chỉ nghe một tiếng xé gió rất nhỏ vang lên, tiếp theo một con gà rừng đang nghỉ qua đêm tại bụi cỏ ngã xuống.

Bởi vì không dám đốt lửa, cho nên Long Phong đành phải dùng nước hòa với bùn đất ở trên mình con gà đắp lên sau lại vùi xuống đất, hắc hắc cười nói: “Phương Phương, xem trẫm nướng cho ngươi một con kêu hóa kê ăn thử a.” nói xong đưa tay chưởng xuống mặt đất, vận khởi nội công bắt đầu nướng gà.

Phương Sử kinh ngạc nhìn hắn: “Long Phong, ngươi không phải vì dây thừng bị đứt, cho nên trong lúc nhất thời thần trí mới không tỉnh táo đấy chứ? Ngươi…… ngươi cứ để tay như vậy, dù đến một vạn năm con gà kia chỉ sợ cũng sẽ không chín a, ngươi cho là bằng nhiệt độ cơ thể của ngươi, có thể nướng chín một con gà sống sao?”

Bất luận Phương Sử nói như thế nào, Long Phong cũng không để ý đến y, sau lại Phương Sử thấy không có biện pháp, đành phải ngồi xuống, mí mắt chậm rãi bắt đầu đánh nhau, thân mình y từng chút ngã về phía Long Phong, cuối cùng, cái đầu cũng lệch xuống lồng ngực hắn, mà ngủ.

Long Phong yêu thương nhìn khuôn mặt hoài thụy an miên (ngủ sâu mà an tường), có lẽ là do quá mệt nhọc, hoàn cảnh ác liệt như vậy, Phương Sử thế nhưng lại không có biểu tình khó chịu gì. Hắn lắc đầu lẩm bẩm: “Thời tiết rét lạnh, ngủ như vậy không cảm mới là lạ!” vừa nói vừa đem kiện áo choàng kia che kín, kéo Phương Sử vào trong lồng, dùng nhiệt độ cơ thể của mình sưởi ấm cho y.

3 thoughts on “[Đam Mỹ] Nhân Thần – Chương 9

Leave a Reply