Nhân thầnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Nhân Thần – Phiên Ngoại 1

Bookmark

♣Phiên Ngoại 1♣

Kiến Chiêu Sách Chiêu

“Phương Phương, làm hoàng hậu của trẫm đi, trẫm cam đoan nhất sinh nhất thế (cả đời) đối tốt với ngươi, ở trong phạm vi trẫm cho phép, đối với ngươi nói gì nghe nấy, đương nhiên, cho dù ở trong phạm vi trẫm không thể cho phép, chuyện đó, trẫm cũng sẽ đối với ngươi nói gì nghe nấy, tóm lại, về sau, Phương Phương ngươi chỉ đông trẫm tuyệt không đi tây, ngươi nói đả cẩu (đánh chó) trẫm tuyệt không đả kê (đánh gà), ngươi nói…” (thê nô rồi, thê nô rồi =]] )

” Tấu chương hôm nay phê xong rồi sao?” Phương Sử không nâng mắt, thản nhiên hỏi.

“A, còn thiếu hai bản, thật sự, còn thiếu hai bản, hơn nữa đều là việc nhỏ râu ria, trẫm…”

” Trên bàn thiên tử không có việc nhỏ,  phê cho xong tấu chương đi.” Phương Sử vẫn như cũ chăm chú lật sách, cũng không ngẩng đầu lên.

“Phương Phương, thật không phải là đại sự, ai, Phương Phương, đừng chối từ, đừng liếc trẫm, chuyện đó, chuyện đó trẫm, trẫm đã nói đối với ngươi nói gì nghe nấy, sẽ nhất định nói được thì làm được.” Long Phong trấn an vỗ lên tay Phương Sử, ủ rũ đi ra ngoài.

Phương Sử nhìn bộ dáng Long Phong  quân lâm thiên hạ (oai phong) vừa mới xuất môn liền lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, bên khóe miệng ngầm phát ra mỉm cười.

Từ sau khi thương thế khôi phục, vì chuyện lập hậu, Long Phong một ngày có thể tới phiền y năm lần, đương nhiên, chữ ‘phiền’ này chỉ là dùng để che đậy bên ngoài sự không kiên nhẫn, trên thực tế, Long Phong cẩn thận quan tâm săn sóc làm cho Phương Sử thập phần ngọt ngào.

Bất quá,  Đại Nguyên quốc chưa khôi phục thành thịnh thế như trước kia, y nửa điểm cũng không dám lơi lỏng.

Dùng tình cảm hai người trong lúc này để uy hiếp đối phương, có đôi khi chính y cũng cảm thấy thực tàn nhẫn thực ích kỷ thậm chí cũng có chút hổ thẹn. Nhưng vì thiên hạ giang sơn dân chúng, để cho y trước tiên làm một Phương Sử như vậy đi, dù sao Long Phong cũng không phải không có năng lực hảo hảo trị quốc, cùng lắm thì đợi cho Đại Nguyên sau khi khôi phục cẩm tú sơn hà phồn hoa thịnh thế, chính mình hảo bù đắp cho hắn cũng được.

Phương Sử nghĩ như thế, lúc đang xuất thần, liền nghe thấy thanh âm Lan Phi vang lên: “Nghĩ cái gì đó, mà xuất thần như vậy?”

Giương mắt vừa thấy, Lan Phi khoác một cái áo choàng tơ tằm hồ thủy lam (màu xanh hồ nước), cười dài đi đến: “Như thế nào? Chính là Hoàng Thượng lại theo ngươi ở nơi này huých nhất tị tử hôi (*) sao?”

(* huých nhất tị tử hôi: chạm mũi trâu màu xám – ý nói thăm dò ý kiến (câu nói có chút châm biếm, khinh thường) )

“Như thế nào có thể nói hắn như vậy, hắn dù sao cũng là Hoàng Thượng.” Phương Sử buông sách, đứng dậy tự mình rót cho Lan Phi một chén trà.

“Yêu, hiện tại bắt đầu bênh vực, lúc trước chính là ai hận đến muốn chết muốn sống?” Lan Phi ngồi xuống: “Huống chi ta nói thì không được, có người lại còn gọi thẳng tục danh của Hoàng Thượng, đây cũng không phải là chỉ cho phép châu quan phóng hỏa, dân chúng không được đốt đèn (*) sao?”

(châu quan phóng hỏa, dân chúng không được đốt đèn – vô cùng thiên vị)

Phương Sử trừng mắt nhìn Lan Phi liếc một cái, đưa qua chén trà nói: “Được rồi được rồi, uống trà của ngươi đi, nói nhiều  như thế cũng không ngại mệt sao.”

Lan Phi cười tiếp nhận chén trà nói: “Cũng không dám làm phiền Phương đại nhân, ngươi chính là hoàng hậu nương nương tương lai, ta cũng sẽ bị phế phi đuổi ra khỏi cung, như thế nào…”

Không đợi nói xong, Phương Sử cũng đã ngồi xuống, chậm rãi nói: “Nói thế có ý gì, nếu ngươi cảm thấy tự ti, cùng lắm  bảo Hoàng Thượng không phế truất ngươi, cho ngươi tiếp tục làm quý phi nương nương của ngươi cũng rất tốt.”

Lời kia vừa thốt ra, trên mặt Lan Phi liền hơi hơi biến sắc, sau một lúc lâu thẳng giận dữ nói: “Lời này tuy là vui đùa, cũng không nên nói ra, ngươi biết ta trông mong ngày này bao lâu rồi không? Kể từ ngày tiến cung, đêm nào không phải nước mắt nhỏ giọt  đến bình minh. Hiện giờ thoát khỏi bể khổ khó khăn, cũng chẳng biết tại sao, ta thật sự ngày đêm bất an, cũng như hạnh phúc bất thình lình cách ngươi gần như thế, sẽ bắt đầu lo được lo mất, sợ mất đi, ngươi a, thật sự không nên lấy điều này để hù dọa ta.”

Phương Sử vội vàng nói: “Hảo hảo hảo, là ta lỡ lời. Nhưng thật kỳ quái, đáng lý ra gia đình các ngươi tuy là thần tử, nhưng ta thấy Long Phong đối đãi ca ca ngươi giống như tri kỷ hảo bằng hữu, ngươi nếu đã có người trong lòng, hắn thật sự không có khả năng chiếm đoạt muội muội của hảo bằng hữu a.”

Lan Phi cười nói: “Ta lúc ấy tiến cung, vẫn chưa có người trong lòng, còn một lòng xem việc có thể gả cho Hoàng Thượng là vinh quang. Nhưng tạo hóa trêu người, sau liền cố tình, cố tình để cho ta gặp gỡ hắn.”

Nàng nói tới đây, vẻ mặt hiện lên đỏ ửng động lòng người, sau một lúc lâu lại ngẩng đầu lên nói: “Phương đại nhân có biết người nọ là ai không? Hắn kỳ thật là lúc tiên hoàng ở ngoài cung, có một lần bị tập kích, trốn tới nhà nữ tử, đang lúc hôn mê nữ tử ấy lấy thân để sưởi ấm, tiên hoàng vì thế cùng nàng một đêm hoan hảo, ai ngờ nàng kia một đêm có mang, mà sau khi tiên hoàng hồi cung, gặp phải việc lão thái hậu mất, vội vàng lo xong chuyện kia, lúc trở về mới biết nơi gặp gỡ cố nhân (người xưa) đã chúc dung tai ương (bị cháy).

Người không biết đến nơi nào, tiên hoàng tìm kiếm hồi lâu cũng không tìm được, đợi lúc tiên hoàng qua đời, người nọ cầm đến tiên hoàng tín vật mà mẫu thân khi lâm chung giao cho hắn, mọi người mới biết ngọn nguồn, chỉ vì nàng kia sau khi gả cho người khác mà người đó lại đối với rất tốt với mẫu tử hắn, cho nên hắn thủy chung không chịu thừa nhận hoàng tộc, Hoàng Thượng cũng liền từ hắn.

Ai, ta chính là cùng hắn… Cùng hắn lúc gặp mặt liền lưu tâm, lúc sau ở trên núi gió mát, ta cứ nửa tháng đi dâng hương lễ tạ thần, vừa vặn gặp hắn đi du ngoạn, khi đó đúng là mùa hoa đào nở rộ, cảnh sắc không biết có bao nhiêu mỹ, đáng tiếc chúng ta hai người mặc dù đã là bạn tri kỷ, nhưng lúc này vẫn chưa biết thân phận, cũng không thể đồng du khuynh tố (nói hết tâm sự lẫn nhau), thật sự hận sao không gặp khi chưa gả.”

Ngữ khí của nàng thương cảm, Phương Sử cũng lâm vào bi thán trong chốc lát, rồi lại nghe Lan Phi nói: “Bất quá hiện giờ tốt rồi, ta lập tức có thể ra khỏi cung cùng hắn song túc song phi (sống cạnh nhau), chính là ngươi chừng nào thì mới bằng lòng làm hoàng hậu, ngươi một ngày chưa làm hoàng hậu, Hoàng Thượng liền không cho ta rời cung, ta cuối cùng lo lắng chuyện này có biến cố a.”

Phương Sử bật cười nói: “Cần gì lo lắng, Long Phong đại khái đời này cũng không dám đụng vào Thấu Ngọc nữa, tình nhân của ngươi lại chính là bằng hữu của người yêu Thấu Ngọc, hắn nếu dám đổi ý, sẽ không sợ Thấu Ngọc tới cửa niệm (trù) hắn đến chết sao?”

Nhớ tới Độc Cô Thấu Ngọc trong mấy ngày này, Lan Phi cũng nhịn không được cười ra tiếng: “Đúng vậy, ngươi vừa nói như thế, ta thật ra thực sự không cần lo lắng, bất quá nói trở lại, ngươi đối với việc làm hoàng hậu rốt cuộc muốn đắn đo tới khi nào, cũng đừng nói ta không cảnh cáo ngươi a, nghe nói một cẩu bằng hữu (trái nghĩa với hảo bằng hữu) của hoàng thượng vừa đến đây, cẩu bằng hữu kia nghe nói là chuyên gia tình yêu gì đó, chỉ cần hắn dự đoán được tính cách, không lo không nằm trong tay, Hoàng Thượng chỉ cần cùng hắn học hai chiêu, ta xem ngươi đến lúc đó còn đắn đo như thế nào.”

Phương Sử hiếu kỳ nói: “Long Phong còn có cẩu bằng hữu như vậy sao, là bằng hữu trên giang hồ của hắn à?”

“Không phải, là hoàng đế Dực Dương quốc, ngươi có biết Dực Dương quốc, là một quốc gia cường thịnh ngang ngửa Đại Nguyên lúc trước, quân chủ tuổi trẻ đầy hứa hẹn, anh minh thần võ, nhưng không thích việc binh đao, vũ khí sử dụng cực ít, nhưng tính tình tùy hứng làm bậy, Hoàng Thượng cùng hoàng đế kia tựa hồ sớm đã có giao tình, lần này hoàng đế kia hình như  đi ra ngoài giải sầu, kết quả đám người này  tiến cung tìm kiếm hoàng thượng.”

“Thì ra là thế.” Phương Sử trầm ngâm trong chốc lát, lại nhịn không được cười nói: “Nếu quả thật là như vậy, chúng ta liền nhìn Long Phong có thể học được cái trò bịp bợm gì, ta nói không sai, nếu bản chất thật của hoàng đế Dực Dương quốc kia giống như ngươi nói, là chuyên gia tình yêu gì đó, nói không chừng tương lai trên trời sẽ phái xuống một khối thiết bản (cục sắt) để khắc hắn, ngươi có biết mọi chuyện ở thế gian này, đều là tương sinh tương khắc.”

Lan Phi cũng cười nói: “Không tồi, giống Hoàng Thượng chúng ta thông minh cao ngạo, lúc đó chẳng phải gặp ngươi một người khắc tinh như vậy sao? Nghe ngươi nói, ta thật sự nhịn không được bắt đầu mong đợi, trời ạ, chẳng lẽ bản chất của ta kỳ thật cũng tà ác giống như ca ca sao? Không có khả năng, tuyệt không có khả năng này.” Nàng khoa trương kêu lên.

Nói xong, hai người liền cười ha ha, cùng lúc đó, ở trong Hồng Phi cung, không khí thế nhưng không nhẹ nhàng như vậy.

Giang Liệt nhấc chân bắt chéo, cà lơ phất phơ chậm rãi uống một ly trà, bộ dáng yểu điệu kia, làm cho người ta có chút nhìn không ra người này là một đại quốc hoàng đế khí độ phong phạm.

” Dực Dương quốc của ngươi ngay cả kiểu cách uống một ly trà cũng phải trang trọng như vậy sao?” Long Phong rống to, từ chỗ Phương Sử chịu đựng bực bội trở về, hắn muốn trút hết lên người tổn bằng hữu ( cũng giống nghĩa như cẩu bằng hữu) kia.

Giang Liệt nhìn Long Phong: “Gấp cái gì gấp cái gì? Nói thật, ta cũng không nghĩ tới ái nhân của ngươi khó tính như vậy thế nhưng ngay cả lời ngon tiếng ngọt cảm động đều không thể đả động a.” Giang Liệt vẻ mặt đứng đắn nói, mà Long Phong lại bắt đầu hoài nghi, hắn nghĩ không ra câu ‘đả cẩu đánh kê’ như thế lại tính là lời ngon tiếng ngọt, rõ ràng thật sự thực buồn cười.

“Ân, như vậy đi, lại chỉ cho ngươi một chiêu.” Giang Liệt rốt cục uống xong nước trà ngồi thẳng thân mình: “Ngươi hiện tại có thể đi  xem thiên văn, bảo bọn quan viên sắp xếp một đêm coi tinh tượng (xem bói), rút ra kết luận nói có Phương Sử thì Đại Nguyên sau này mới thịnh vượng, sau đó đi tìm y, ngươi nói y yêu quốc như vậy, chiêu này khẳng định sẽ không thất bại.”

“Thật vậy ư?” Long Phong hoài nghi hỏi, nhưng ngẫm lại tính tình Phương Sử ưu quốc ưu dân, hắn cho rằng chuyện này cũng nên thử một lần.

Hai canh giờ  trôi qua, sau khi đi cầu người yêu, Long Phong  ủ rũ đi trở về, trước tiên hung tợn trừng mắt nhìn Giang Liệt liếc một cái: “Ngươi đưa ra cái chủ ý thối tha gì, Phương Phương y nói trên đời căn bản không có quỷ thần, lời tiên đoán tinh tượng lại bậy bạ, ai, y vốn là thuyết vô thần giả.” (người không tin vào thần linh)

“Thật sự a, thuyết vô thần giả, quá khó khăn.”  Trong mắt Giang Liệt bắn ra tinh quang, lập tức khiến cho Long Phong cảnh giác: ” Ánh mắt ngươi kia sao lại phóng ra lang (sói) quang như thế, ta cho ngươi biết, nếu có ý định dám tổn thương Phương Phương, ngươi cũng đừng nghĩ trốn khỏi hoàng cung Đại Nguyên, đương nhiên, thi thể của ngươi ta sẽ tiễn về Dực Dương quốc.”

“Quên đi, bằng hữu thê (vợ của bạn) không thể bắt nạt a.” Giang Liệt có chút tiếc nuối thu hồi lục (xanh) quang trong mắt: “Sẽ dạy ngươi một chiêu, ngươi đi ra sau hoa viên chiết mấy cành liễu, cầm đến trước mặt Phương Sử, quỳ xuống, sau đó nói cho y biết ngươi yêu y cỡ nào, bảo y nhất định phải gả cho ngươi lập hậu, đây là ta có một lần ở trên đường nhìn thấy người Tây Dương biễu diễn, tà môn đặc biệt, vừa  quỳ xuống các nữ hài tử đó liền xấu hổ rụt rè đáp ứng thỉnh cầu của  các nam nhân.”

“Thật sự linh nghiệm như vậy sao?” Trong câu hỏi của Long Phong đã muốn mang ngữ khí tuyệt vọng, nhưng chỉ cần có một chút hy vọng, hắn sẽ làm thử, cái gì nam nhi tất tạ hữu hoàng kim (đàn ông không thể quỳ), chỉ cần Phương Phương đáp ứng làm hoàng hậu danh chính ngôn thuận của hắn, muốn hắn buổi tối ngày nào cũng quỳ tha y bản (*) đều được. (rõ thê nô =.=”)

(*tha y bản: tấm ván giặt quần áo)

“Đương nhiên.” Giang Liệt lời thề son sắt: “Người Tây Dương có vài thứ mang theo ma lực, ngươi đi đi đi thôi, chắc chắn sẽ thành công.” Hắn không dám nói cho hảo bằng hữu biết, sở dĩ đám nữ hài tử đáp ứng lời cầu hôn của các nam nhân cũng không phải cái ma lực gì, mà là các nàng trước đó đã cùng các nam nhân yêu nhau hơn nữa cũng đã ngầm đồng ý lời cầu hôn của bọn họ.

Long Phong hưng trí bừng bừng chạy đi ra, hiện tại đối với thủ đoạn bình thường hắn đã không còn chắc chắn thành công, nhưng nếu như lời Giang Liệt nói có chứa ma lực, từ Tây Dương bên kia truyền tới, có lẽ thật đúng là sẽ có tác dụng.

“Cẩn Ương, mau, thu dọn đồ đạc, mang nhiều thức ăn một chút, thừa dịp hiện giờ ở cửa thành còn chưa đóng, chúng ta cấp tốc rời cung về nước.” Giang Liệt đợi Long Phong đi xa, vô cùng nhanh chóng đứng lên gọi người hầu của mình. Hay nói giỡn là, chiêu này sao có thể thành công, hảo bằng hữu sẽ đại hỏa, không đi chẳng lẽ chờ hắn trở về lột da mình sao? Này dù sao cũng là Đại Nguyên quốc hoàng cung của người ta, cường long đấu không lại bọn rắn độc, huống chi người kia cũng không phải rắn.

Mà Long Phong lúc đó, hắn vọt vào hoa viên ‘phách phách bạch bạch’ chặt đứt hai cành cây to, kéo hướng Xuân Phong các mà đến. ( hết chỗ nói =]] )

Lô Cửu thở hổn hển đi theo phía sau hắn, một bên khó hiểu hỏi: “Hoàng… Hoàng Thượng a… Trong vườn vừa nở ra nhiều hoa như vậy… Ngươi… Ngươi ngắt một nhành hoa… nhìn đẹp hơn, kéo… Kéo hai cành cây này… Làm… Làm gì?”

“Ngu ngốc.” Long Phong hưng phấn mắng: “Ngươi biết cái gì, Phương Phương là một nam nhân, hơn nữa là một nam nhân đáng yêu thanh cao, hoa đều là tặng cho nữ nhân, trẫm nghĩ đưa hoa cho y, y có thể quẳng vào mặt trẫm ngay tại chỗ. Nhưng nhánh cây sẽ không giống thế, nó không phải hoa mềm mại đáng yêu, dùng nó biểu đạt ý tứ của trẫm tuyệt đối không xem thường y, cái này gọi là lấy thụ đại hoa (lấy cây thay hoa), lão già như ngươi thì biết cái gì.”

Lô Cửu tái không dám lên tiếng, trong lòng lại không cho là đúng, thầm nghĩ còn lấy thụ đại hoa cái gì, hai cành cây to này bổ ra đủ đốt ba ngày, hoàng thượng hoang đãng  tính tình trẻ con vẫn là chưa sửa được bao nhiêu a.

Một đầu vọt vào trong Xuân Phong các, đã là lúc bữa ăn tối. Thái giám cung nữ mới vừa mang cơm lên, Phương Sử còn chưa kịp ăn, liền thấy Long Phong kéo hai nhánh cây liễu lớn lá tươi tốt đi đến.

Y kinh ngạc nhìn nam nhân hiến nhánh cây  giống như vật quý hướng trước mặt mình đưa lên, trong lúc nhất thời y còn tưởng chính mình nhìn lầm, có lẽ đây không phải là cây liễu gì, mà là loại cây quý hiềm nào đó. Chỉ tiếc y nhìn lại xem, cuối cùng vẫn nhận định đây là cây liễu.

“Long Phong, ngươi… Là tới đưa cho ta bó củi sao?” Phương Sử không chắc chắn hỏi, tuy rằng trừ lý do này thì y tìm không ra lời giải thích nào khác, nhưng, đây thật sự là quá mức tưởng thượng: “Ngươi phải hiểu được, bây giờ là thời gian cuối mùa xuân, nhánh cây này đang còn tươi, không thể lấy để làm củi đốt. Huống chi ta hiện tại cũng không ngủ giường sưởi, rất nóng, ngươi ngươi ngươi ngươi…”

“Phương Phương, gả cho trẫm, làm hoàng hậu của trẫm  đi.” Long Phong bỗng nhiên quỳ xuống, đem nhánh cây liễu hướng về phía trước, bởi vì quá lớn, cành cây này còn kéo lê trên mặt đất.

“Phương Phương, trẫm biết ngươi sẽ không thích trẫm tặng hoa cho ngươi, cho nên trẫm lựa chọn nhánh cây liễu này tặng cho ngươi để có thể biểu đạt nhất cảm tình của trẫm, Phương Phương, gả cho trẫm đi, ngươi xem trẫm đều làm nhiều trò như vậy còn vì ngươi quỳ gối, ngươi tái không đáp ứng trẫm, tái không đáp ứng… Tái không đáp ứng… Trẫm liền mỗi ngày… Mỗi ngày đều đến đây như vậy một lần.” Hắn thật sự tìm không thấy chuyện gì có thể uy hiếp Phương Sử, đành phải nói cái cớ sứt sẹo như vậy.

Phương Sử vừa bực mình vừa buồn cười, một phen túm hắn nói: “Ngươi làm cái gì vậy? Có phải hoàn toàn quên thân phận thiên tử của ngươi hay không? Nhưng cho dù ngươi chặt bỏ nhánh cây liễu toàn bộ ngự hoa viên tới cũng vô dụng.”

Long Phong ủy khuất nói: “Ngươi còn biết trẫm là thiên tử a, người ta nói thiên tử kim khẩu ngọc nha (nói lời giữ lời), vua muốn thần tử chết thì không thể không chết, nhưng ngươi thân là thần tử của trẫm, trẫm muốn ngươi làm hoàng hậu ngươi cũng không chịu đáp ứng.”

Gương mặt Phương Sử trầm xuống, hừ một tiếng nói: “Đúng vậy, ta sẽ không đáp ứng làm hoàng hậu của ngươi, đó là vị trí dành cho nữ nhân, mà ta dù sao cũng là một nam nhi, nhưng thân là thần tử, ta thật có thể thực hiện nghĩa vụ ‘vua muốn thần tử chết thì không thể không chết’, chỉ cần ngươi mở miệng, là bính trụ, khảm đầu, yêu trảm…” (đập vào trụ, chặt đầu, chém ngang)

Không đợi y nói xong, mặt Long Phong đã trắng, vội vàng bỏ cành liễu lớn xuống, một phen tiến lên che miệng của y: “Được rồi được rồi, Phương Phương, trẫm không bức ngươi, không bức ngươi , đừng nói chết nữa, van cầu ngươi  sau này đừng nói từ “chết” nữa được không?”

Phương Sử trong lòng nhịn không được nở nụ cười một chút, lại vẫn phụng phịu nói: “Vậy đây chính là tự ngươi nói a, ngươi xác định muốn buông tha cơ hội có thể chứng minh ngươi vô thượng (tối cao) uy nghiêm  như vậy sao? Ân?”

Mệnh a, đây là số mệnh a. Bị Phương Sử dồn ép Long Phong ở trong lòng ngửa mặt lên trời thở dài: “Ân, Phương Phương, trẫm biết, trẫm không hề bức ngươi, chỉ cần người hảo khỏe mạnh, hảo tốt là được.” Giang Liệt chết tiệt, ngươi chờ trẫm, hồ thuyết bát đạo nhất phái hồ ngôn (nói bậy nói bạ), còn nói cái gì có ma lực, kết quả thế nào, Phương Phương cho rằng ta không có thân phận đế vương, thiếu chút còn bị Phương Phương cười nhạo, đều là cái chủ ý thối tha của ngươi a, bọn ngươi, xem trẫm trở về thảo phạt ngươi như thế nào.

“Long Phong…” Phương Sử bỗng nhiên do dự một chút, sau một lúc lâu lại ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nói: “Ta đã nghĩ một hồi, ta muốn… Ta muốn cầu ngươi phế đi Ngụy phi.”

Lời kia vừa thốt ra, Long Phong liền lắp bắp kinh hãi. Hắn cũng không phải vì phế Ngụy phi mà cảm thấy bất mãn hoặc khó xử, mà là vì hắn hiểu Phương Sử, y căn bản sẽ không bởi vì những chuyện Ngụy phi đã làm đối với y mà hướng mình nói ra yêu cầu này, thời điểm nói mình phế đi Ngụy Phi, y còn trừng mắt nhìn mình liếc một cái.

Trên thực tế, Long Phong không có lúc nào không nghĩ tới chuyện phế Ngụy Phi, đối hắn mà nói, Ngụy phi giống như một cây gai trong lòng, mỗi lần gặp nàng, đều nhớ tới chính mình từng ngầm đồng ý để cho nàng một màn cưỡi ở trên lưng Phương Sử, lúc đó đối với Long Phong mà nói, thống khổ đến nỗi ngôn ngữ cũng không biểu đạt được.

Hắn kỳ quái chính là Phương Sử tại sao hôm nay lại nói ra chuyện này. Bất quá còn không chờ hắn hỏi, Phương Sử đã tự mình mở miệng trước.

“Ngươi phải hiểu được, Long Phong, ta cũng không phải bởi vì người nữ nhân kia lúc trước đối với ta làm chuyện đó mà yêu cầu ngươi phế phi.

Trên thực tế, hết thảy hành vi của nàng, ta căn bản cũng sẽ không để vào mắt, thật sự có thể thương tổn được ta, chỉ có ngươi, hiểu chưa?”

Long Phong gật đầu, cúi đầu nhận tội, lại nghe Phương Sử buồn bả nói: “Ta sở dĩ muốn ngươi phế nàng, là vì nữ nhân này quá mức ngoan độc, trong hậu cung có nàng  một ngày, sẽ không biết bao nhiêu người phải chịu khổ.

Ngay tại buổi chiều, ta ở ngự hoa viên trở về thấy bên cạnh hòn non bộ có một cung nữ bị trọng thương, hỏi bọn thái giám mới biết được là cung nữ mới tới của Phương Di viện, ta cho người đi hỏi thăm một chút, mới biết được nguyên lai nữ nhân này bởi vì làm sai một chút việc nhỏ mà bị Ngụy Phi phái người đánh chết, trước đó ném ở trong động hòn non bộ che đậy tai mắt, vốn định đêm sau phái người ném vào trong hồ. Ai ngờ nàng chưa chết, mới lại đi ra, ta nghĩ trong cung vốn là chỗ đấu đá lẫn nhau, nhưng  có một nữ nhân ngoan độc như vậy…” Y không nói nữa, chỉ lắc lắc đầu.

Long Phong tâm hoa nộ phóng (vui như mở cờ trong bụng), hận không thể lập tức gọi tiểu nha đầu kia lên ôm hai cái, lúc này đáp lễ ban thưởng cho nàng, chính mình rốt cục có thể bỏ được cái đinh trong mắt. Hắn vốn không phải là người tốt gì, trừ Phương Sử cùng huynh đệ hảo bằng hữu của mình, đâu còn ai được hắn để trong lòng. Vì thế lập tức nói: “Hảo, Phương Phương, cái này gọi là ngươi thay trời hành đạo, trẫm lập tức đi xuống truyền chỉ nhốt người đàn bà đánh người kia vào lãnh cung.”  (nơi giam giữ những phi tần thất sủng hoặc dùng để cất những đồ vật không dùng đến)

Hắn kích động rời khỏi nơi này, Phương Sử nhìn bóng lưng của hắn đi ra sau một lúc lâu, thẳng thở dài, bình tĩnh mà xem xét, y có thể không rõ ràng tâm ý của Long Phong sao? Thương tổn cùng hậu quả của hiểu lầm kia , kỳ thật làm sao nói biến mất, là có thể biến mất chứ? Chỉ sợ y cùng Long Phong đều phải dùng hết toàn lực giả bộ quên đi cùng toàn tâm bù đắp, mới có thể làm cho vết thương khắc sâu nhất tận đáy lòng dần dần mờ nhạt.

Bất quá không có vấn đề gì, chỉ cần hai người còn có phần này cảm tình, phần này đủ để cho bọn họ bỏ hết toàn bộ lo lắng sợ hãi mà yêu thương nhau, khoảng cách, cũng một ngày nào đó sẽ được lấp đầy. Phương Sử nghĩ như vậy, trong lòng liền dần dần bình tĩnh trở lại.

Long Phong đầu tiên lập tức trở về thư phòng hạ chỉ phế truất Ngụy phi đày vào lãnh cung, Ngay sau đó liền tìm Giang Liệt khởi binh vấn tội. Ai ngờ chờ hắn đuổi tới nơi, mới biết được cái tên ngày ngày nhàn nhã kia sớm đã hành trang thoát đi .

Sau đó, Ngụy phi vì đánh người mà bị đày vào lãnh cung, đến ngày thứ ba, nàng cũng bởi vì kinh sợ quá mức mà hóa điên, nghe nói bởi vì hàng đêm nhìn thấy vô số oan hồn trước kia từng bị nàng hại chết tiến đến đòi mạng, lãnh cung là một nơi thê lương, vừa đến buổi chiều, không khí âm trầm tối tăm, nhiêu đó cũng đủ làm người ta đuối sức, bởi vậy Ngụy phi sau lại bị Long Phong đuổi ra khỏi cung, một điên phi bị phế bỏ, vận mệnh trong đại gia tộc, cũng có thể hiểu, chính là báo ứng của nàng.

Mà Lan Phi lúc một tháng sau, được ra cung như toại nguyện , cùng người trong lòng song túc song phi. du sơn ngoạn thủy. Lúc gần đi, người huynh đệ không chịu thừa nhận hoàng tộc kia đáp ứng Long Phong cùng Long Tranh, chờ hắn và Lan Phi sau khi sinh mấy đứa con trai, sẽ đưa tới một người để kế thừa huyết mạch hoàng tộc , trở thành hoàng đế tiếp theo của Đại Nguyên quốc.

Hết thảy đều nhìn như viên mãn, khúc mắc còn lại của Long Phong cùng Phương Sử, tự nhiên cũng muốn tùy chính bọn họ giải quyết.

Bầu trời lam lam (xanh xanh) bạch vân phiêu (mây trắng bay theo gió), Giang Liệt ăn nửa tháng cơm ở trong hoàng cung Đại Nguyên cuối cùng “chạy án” (bỏ chạy thoát tội)  , lúc này đang cùng tâm phúc của hắn là thái giám Cẩn Ương ở trên đường trở về Dực Dương quốc, nhưng hắn không biết chính là, ái tình  mà  hắn làm trò một hồi oanh oanh liệt liệt lại không biết nên khóc hay cười, đã muốn kéo mở màn.

5 thoughts on “[Đam Mỹ] Nhân Thần – Phiên Ngoại 1

  1. Đọc đoạn đầu ko hju seo e tưởng tượng PS chjnh là 1 pà mẹ kế độc ác đang ngồj dũa móng tay và saj con chồng (a. Ph0ng á) làm vjệc tất bật. Thật là quá mắc cườj mà, thế là 2 a ko cần lo chuyện con cáj sau này rùj. Mà a. Ph0ng thật là, t0àn kết gjao pạn j đâu ko, cứ tưởng tượng a. Ph0ng kéo lê nguyên 1 càh ljễu tổ chảng tớj cầu hôn PS là kũng đủ chết cườj rùj

Leave a Reply