Nhân thầnTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Nhân Thần – Tiết Tử

Bookmark

♣Tiết tử♣

Editor : Minh Nguyệt (Âm Nguyệt Sơn Trang)

Phương Sử đã làm cái chức tri Huyện này suốt bảy năm. Hắn 20 tuổi thi đỗ tiến sĩ, nhưng lại bị cử đến cái thị trấn nho nhỏ này làm tri huyện. Cũng bởi vì tính tình ngay thẳng, không chịu hối lộ quan trên, cho nên dù chiến tích suất sắc mấy cũng không được tiến cử.

Các vị khâm sai đại nhân giám sát Ngự Sử chỉ nhìn thấy bạc, chỉ biết nghe lời cái tên Thái Thú tri phủ, làm sao biết được sự khổ cực của dân chúng. Càng khỏi nói đến vị hoàng đế ngồi trên ngôi cao cao tại thượng kia, chỉ biết sống phóng túng cùng hoang dâm vô độ.

Tục ngữ có câu “núi cao. Hoàng đế xa”, cho dù không xa thì vị kia cũng chỉ thích nghe lời nịnh hót, luyện võ công, sống sung sướng, hưởng thụ nên cũng sẽ chẳng quan tâm Phương Sử là người như thế nào.

Phương Sử thái độ làm người là vô cùng tốt, là người khiêm tốn, ôn nhuận như ngọc, có tính khí nhu hòa nhưng là một thân anh hùng khí khái. Hắn là một người có chí hướng cao cả nhưng không thể thi triển khát vọng với thiên hạ, cũng chỉ vô ích mà thôi.

Nhưng dân chúng ở Xa Thủy Huyền lại không nghĩ như vậy, bọn họ luôn cảm kích ông trời vì đã đưa đến cho họ một thanh thiên Đại lão gia vào thời điểm loạn lạc này. Bọn họ chưa bao giờ nghĩ thay cho Đại lão gia trong lòng nuôi chí lớn, chỉ mong Phương Sử cả đời này chỉ làm Huyện thái  gia là được rồi. Chứ không nghĩ xa hơn rằng nếu Phương Sử ngồi ở vị trí cao tối thương kia có thể đem đến cho bọn họ thêm nhiều hy vọng hay không.

Nhân tính ích kỷ, cũng là lẽ thường tình.

Bảy năm, nói dài cũng không dài nói ngắn cũng không ngắn.

Phương Sử mỗi ngày đều bận rộn chính sự, lại còn phải thay quan viên cấp trên lo lắng cho dân chúng chu toàn, một chút bổng lộc được phân phát cũng đem tiếp tế cho nạn nhân chưa bao giờ ít đi bên ngoài thành.

Đủ moị công việc, đã khiến cho hắn hai mươi bảy tuối mà vẫn chưa cưới vợ, cũng may hắn đối với vấn đề này của nam nhân không chú trọng cho lắm nên cũng không thấy có gì bất ổn.

Phương Sử bề ngoài thật bình thường, toàn thân chỉ có đôi mắt thanh đàm là khiến cho người ta tán thưởng, nhưng chỉ là sự khen ngợi khách khí mà thôi.

Hắn tuy là Huyện thái gia nhưng so với dân thường còn kém hơn, nên việc mai mối cũng không nhiều. Dù sao thì mang ơn là một chuyện, lợi ích lại là một chuyện khác.

Phú hào thì sợ nữ nhi nhà mình theo hắn sẽ chịu khổ, còn phải chạy về nhà mẹ vợ xin tiền. Người nghèo thì một phần là do không dám mơ mộng hão huyền, một phần lại tự giác không dám trèo cao. Chậc nói thế nào thì người ta vẫn là huyện thái gia a, năm đó vẫn là đã đỗ tiến sĩ a~, có học vấn cơ mà!

Đủ lý do như vậy, nên hôn sự của Phương Sử mới chậm trễ như vậy, mà dù sao thì cha mẹ cũng không thúc giục chuyện cưới vợ để ôm cháu, Phương Sử mừng rỡ đem hết tâm trí đặt vào chuyện chính sự.

Vốn nghĩ, Phương Sử sẽ làm tri huyện cho đến khi từ quan về già, ai ngờ lại gặp trắc trở ngoài mong muốn, đừng thấy bị thượng cấp quan viên chèn ép mà lầm, vàng thì chính là vàng, sớm hay muộn cũng sẽ sáng lên. Tên của Phương Sử thật đúng là sẽ được dân chúng này đây mai đó truyền miệng truyền khắp kinh thành .

Lúc này trong kinh thành có một đại sự phát sinh, khiến tiểu hoàng đế Long Phong mất rất nhiều công sức, tiền của để tìm cho được hai con ngựa quý thất hãn huyết, nay đã bị người đánh cắp, không những thế, cái tên đạo tặc kia còn đem ba khối kỳ thạch trân quý được chuyển từ núi Tuyết Sơn xuống chuẩn bị trang trí trong hoa viên đập nát.

Vụ án phát sinh, Long Phong bắt đầu nghi ngờ bào đệ của mình chính là Anh Vương Gia – Long Tranh, bởi vì bọn họ vốn đã định mười ngày sau cũng chính là sinh nhật của Long Tranh thì phải tìm cho đủ số kì thạch, lại còn ước định đua ngựa một trận. Ai ngờ vụ việc lại xảy ra dưới thời điểm như thế này.

Lý do của Long Phong chính là, cái tên Long Tranh kia sợ đấu không lại mình và sợ xấu mặt trước quần thần, mới tiên hạ thủ vi cường.

Long Tranh đương nhiên không thừa nhận cái tội danh này, hắn khẳng định rằng hoàng thượng sợ đấu không lại mình, làm mất mặt đấng cữu ngũ chí tôn, sau lại sợ nếu như giết ngựa trong vương phủ sẽ khiến người hoài nghi, cho nên mới đem hai thất mã của chính y giấu đi.

Huynh đệ lưỡng chiến, khổ nhất chỉ có quan viên.

Ai mà chẳng biết hoàng đế cùng đệ đệ ngưu tầm ngưu mã tầm mã, hai người chính là cùng mặc một cái quần lớn lên, quan hệ kia không cần phải nói, chỉ cần nhìn Vương gia phủ xây không thua kém gì hoàng cung mà cũng không có bị răn dạy hay dọa dẫm gì là biết.

Hai vị này hiện tại đã đối mặt tranh chấp, Hoàng Thượng nói nhất định phải tra cho được tội của Anh Vương trước, Anh Vương lại nói nhất định phải tra ra quỷ kế của Hoàng Thượng trước. Mặc kệ ai tra ra ai trước, hai người bọn họ đến lúc đó cũng sẽ cười mẫn ân cừu (cười là xóa hết thù oán), chỉ có quan viên tra án là khổ thôi .

Nhẹ thì bãi quan, nặng thì khép vào tội châm ngòi làm mất tình cảm huynh đệ của hoàng thượng, diệt cửu tộc cũng không hết tội. Bởi vậy cái bản án này đã kéo dài nửa tháng cũng ko có quan viên nào dám tiếp nhận.

Trùng hợp một ngày trong lúc Anh Vương Gia đang ngủ trưa thì nghe thấy hai gia đinh ở trong sân nhàn thoại. Trong đó một người nói: “Ta nói này, cái kỳ án này nhất định phải có Phương Sử đại nhân giải quyết mới có được kết cục vẹn toàn”.

Nói xong, đại khái là tên còn lại không biết Phương Sử là người thế nào, vì thế tên kia liền tỉ mỉ kể lại những việc mà Phương Sử đã làm ở Xa Thủy Huyền …Anh Vương Gia nghe xong liền vui mừng, lập tức tiến cung, kể cho hoàng đế Long Phong nghe. Hảo, một đạo thánh chỉ đem Phương Sử thăng thành tứ phẩm Ngự Sử, trực tiếp điều đến kinh thành phá án.

 

 

3 thoughts on “[Đam Mỹ] Nhân Thần – Tiết Tử

Leave a Reply