Thiển thả caTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 31

Bookmark

No account yet? Register

Chương 31

Editor: Bạch Thố Thố

Giờ Mùi(=1h chiều)một khắc(=1 phút). Đài đấu võ.

“Thất đệ, tại sao mấy ngày nay ngươi cứ hay nhìn sang bên kia vậy ?” Thật vất vả mới đợi được đến thời gian nghỉ, Thiển Thả Nhạc đang tựa vào gốc cây cầm lấy ấm nước lạnh uống ừng ực, hắn thấy Thất đệ nhìn chằm chằm vào sân huấn luyện của bọn thị vệ cách đó không xa với một bộ dáng rất là đăm chiêu, liền tùy tiện hỏi .

Nghe Thiển Thả Nhạc  đề cập đến vấn đề này, mấy người bên cạnh đều ngoái đầu nhìn, hiển nhiên bọn họ cũng băn khoăn về vấn đề này đã lâu.

Trái ngược với bọn họ, thái độ Thiển Thả Ca khá thản nhiên và bình thản, thanh âm không nhanh không chậm, tinh tế mềm mại hỏi : “Vì cái gì lại phải ngăn cách ở giữa?”

Mọi người nghe y nói đều cảm thấy không biết nói thế nào, Thiển Thả ngôn hồi thần lại trước, khẽ mỉm cười, đáp: “Bọn đại nội thị vệ bên kia huấn luyện khác so với chúng ta, nên hai cái sân tự nhiên phải ngăn cách .”

Thiển Thả Ca hỏi lại: “Vì sao bọn họ lại huấn luyện khác?”

Mấy người bên cạnh đều bắt đầu lúng ta lung túng không biết trả lời thế nào, chỉ có cái tiểu hài tử có mắt không tròng Thiển Thả Nhạc vẫn tiếp tục vui sướng trả lời: “Đương nhiên là khác nhau! Bởi vì chúng ta là hoàng tử a~~~~~!”

Thiển Thả Ca quay đầu nhìn về phía Thả Nhạc nhìn lại, khuôn mặt tinh xảo mang thần sắc lạnh nhạt, y cứ nhìn như vậy một lúc lâu, mới lại thản nhiên nói: “Hoàng tử không nên yếu hơn cả một tên thị vệ.”

Lời này vừa nói ra, ngay cả hai người từ trước tới nay không hay qua lại với Thả Ca là Thiển Thả Trữ, Thiển Thả Việt cũng phải quay đầu lại, nhìn chăm chú vào y,  ánh mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, rất nhanh rồi biến mất cứ như thể vừa rồi chỉ là ảo giác.

“Thiển Thả Nhạc, bộ kiếm pháp kia ngươi luyện bao lâu rồi? Nửa tháng?” Trong bầu không khí lặng im, bỗng nhiên vang lên giọng điệu thản nhiên của Thả Ca. Bất quá lời này làm cho Thiển Thả Nhạc nghe cực phiền não và nản lòng, các chiêu thức của bộ kiếm pháp chiêu thức kia vốn đơn giản hơn rất nhiều so với trước đó, hắn đều đã luyện hơn nửa tháng mà vẫn không làm cho Âu Dương Thiên gật đầu một lần.

Đang cúi đầu buồn bực , lại nghe được thanh âm linh hoạt kỳ ảo độc thuộc về Thất đệ: “Thiển Thả Nhạc, đem kiếm của ngươi cho ta.”

Thiển Thả Nhạc ngây ngốc cầm kiếm của mình đưa qua, rồi mới chợt phát hiện, Thất đệ chỉ cao hơn kiếm một cái đầu, bình thường hắn chỉ cẳm thấy Thất đệ thấp bé gầy yếu, lại không nghĩ rằng y lùn đến như vậy. . . . . . Thiển Thả Ca nhìn kiếm, rốt cuộc vẫn không có tiếp nhận,  y nghiêng người sang bên cạnh giật nhẹ áo Thanh Phong, nói: “Nhánh cây.” Thanh Phong nhất thời trở nên cực kỳ hưng phấn, sử dụng khinh công bay lên cây cổ thụ bẻ một nhánh cây ngắn, đưa cho Thiển Thả Ca, với ánh mắt  đầy mong chờ. Thiển Thả Ca tiếp nhận nhánh cây liền bay ra ngoài.

Thanh Phong nhìn vài vị điện hạ đang giật mình, lên tiếng nhắc nhở: “Lục điện hạ, chủ tử đang muốn giúp ngài a~~~.” Thiển Thả Nhạc cũng không so đo khẩu khí hưng phấn phá vỡ quy củ của tên nô tài này, xoay người sang chỗ khác, khi y nhìn sang chỗ khác thì thấy Thất đệ đang cầm nhánh cây múa kiếm, mà điều đáng kinh ngạc là y đang múa bộ kiếm pháp mà hắn đã tập luyện thất bại trong nửa tháng nay.

Mấy vị hoàng tử còn lại nghe Thanh Phong nói, đều cảm thấy rất nghi ngờ, kiếm thức còn có thể dạy, chính là kiếm pháp phần lớn dựa vào bản than mình lĩnh ngộ mà ra, người bên ngoài hơn phân nửa là muốn giúp cũng không giúp được, lực bất tòng tâm aizzzz! Huống chi là nhỏ yếu lại bệnh tật quấn thân quanh năm Thả Ca?

Nhưng khi bọn họ nhìn thấy thân ảnh nho nhỏ đang dùng nhánh cây múa kiếm dưới ánh mặt trời, thì bọn họ không thể không giật mình —— nên như thế nào để hình dung cái loại cảm giác này: kiếm pháp chú ý tiêu sái phiêu dật, kiếm luôn đi liền với người, nhân kiếm hợp nhất, chính là thân mình nhỏ nhắn như vậy, bất luận như thế nào cũng coi như không được cái gọi là “Tiêu sái phiêu dật” , nhưng lại thực mĩ. Kiếm thức cũng không phức tạp, các động tác trong từng chiêu thức của Thiển Thả Ca đều lưu loát và tuyệt đẹp, kiếm pháp rõ ràng ngắn gọn, mơ hồ có thể thấy một màu xanh mơn mởn ở đầu nhánh cây, nhìn như bình thản không có gì làm phức tạp, lại tựa hồ ẩn ẩn chứa một lực lượng thần bí không biết tên nào đó.

“Lục đệ, ta vẫn nghĩ là do kiếm khí của ngươi quá mức bá đạo nên mới khiến bộ kiếm pháp này không cách nào luyện thành, mà nay xem ra, tựa hồ đều không phải như vậy.” Thiển Thả Tây vỗ vai Lục đệ, nói.

Thiển Thả Nhạc không để ý tới, mà nhìn chăm chú vào thân ảnh màu xanh đang múa kiếm ngoài kia, đến một cái nháy mắt hắn đều không nỡ . Vì để hắn có thể luyện thành bộ kiếm pháp này, Tứ ca, Ngũ ca cũng đưa cho hắn không ít lời khuyên, còn mua kiếm pháp cho hắn xem vài lần, Tứ ca phiêu dật, Ngũ ca tiêu sái, mà hắn  đường kiếm của hắn từ trước đến nay luôn khí phách. Cũng vì điều này mà hắn sầu không biết bao nhiêu ngày , vốn muốn học tập sự tiêu sái phiêu dật của hai ca ca, đem cái khí phách trong từng đường kiếm của mình giảm bớt một chút, nhưng càng học càng hỏng, Âu Dương Thiên cũng càng ngày càng lắc đầu nhiều hơn, nhìn thẳng vào hắn trừng mắt, quả thực là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép  nông nỗi.

Thiển Thả Nhạc đang xem nhập thần, bỗng thấy Thất đệ đi về phía mình, đang trong lúc không phòng bị gì, bỗng y nghe thấy thanh âm của Thất đệ lại nhìn đến thất đệ: “Thiển Thả Nhạc, rút kiếm.”

Xưa nay Thiển Thả Nhạc đều là một người không tim không phổi ruột để ngoài da, cũng có lẽ do tất cả sự tập trung của hắn đều dành hết cho phương diện này đi, Thiển Thả Ca vừa nói xong, hắn liền vội vàng thu hồi tâm tư, rút kiếm, ra chiêu, điều bất ngờ chính là chiêu thức hắn sử dụng chính là chiêu thức trong bộ kiếm pháp hắn luyện nửa tháng nay mà không thành.

“Thiển Thả Nhạc, đối với một người hùng mạnh chân chính, khí phách được sinh ra từ tâm, mà không phải từ kiếm pháp, ngươi đã hiểu chưa?” Thiển Thả Ca dễ dàng tránh thoát đường kiếm của Thả Nhạc, nói.

Thiển Thả Nhạc cái hiểu cái không, trên mặt đã không có biểu tình, cau mày, trong mắt sáng ngời.

Thiển Thả Ca lần lượt dùng nhánh cây hóa giải kiếm khí bá đạo mà Thiển Thả Nhạc đánh tới, kiếm pháp tùy tâm, mỗi một chiêu thức sinh ra đều vì hóa giải kiếm khí Thiển Thả Nhạc. Cũng nhờ vậy mà kiếm khí bá đạo của Thiển Thả Nhạc dần dần thu liễm đi phần nào, thay vào đó mỗi một chiêu thức hắn đánh ra bắt đầu thể hiện một loại khí khách khó có thể chống cự được. Tuy vẫn là chiêu thức ấy, nhưng hiển nhiên nó đã mang một bộ dáng khác.

Bên sân  Thanh Phong, Thanh Vân hai mắt sang rực. Sáng nào bọn họ cũng dậy sớm luyện tập cùng với chủ tử, nhưng chủ tử cũng chưa từng dậy bọn họ tỷ mỉ như vậy. Hơn nữa bọn họ còn nhìn thấy biểu tình kinh ngạc đến ngây ngốc của Thiển Thả ngôn, Thiển Thả Tây. Qủa thật là quá đã, một cái cười đến vô cùng ấm áp, còn một cái thì cười đến bí hiểm. ThiỂN Thả Ngữ được xem như người đem sự kinh ngạc biểu đạt trực tiếp nhất : “Thất ca. . . . . . Thật lợi hại. . . . . .” Trong khi đó Thiển Thả Càng nhìn lạnh lùng, trên mặt nhìn không ra bất luận cả xúc gì, Thiển Thả Trữ thì nhìn y với ánh mắt đầy phức tạp.

Không khéo thấy được một màn như vậy,  Âu Dương thống lĩnh, trái lại bắt đầu gật đầu  —— đáng tiếc Lục điện hạ không thể nhìn đến. . . . . .

Cứ như vậy qua nửa canh giờ(= 1 tiếng a^0^), Thiển Thả Ca đột nhiên dừng lại, không chút do dự xoay người, muốn rời khỏi Võ Tràng .

Thanh Phong, Thanh Vân vội vàng đuổi theo, mà Thiển Thả Nhạc thì đang thở hổn hển ngồi dưới đất, nhìn Tứ ca Ngũ Ca chạy  lại đây dìu hắn, nhất sửa bộ dạng nghiêm túc lúc luyện kiếm, thay vào đó là bộ mặt hớn hở.

Thanh Phong, Thanh Vân đuổi không kịp tốc độ của chủ tử, nhưng nhìn phương hướng chủ tử đi, liền không đi theo nữa, hơn nữa bên Nhật Quang Điện cũng không cần đến hai người bọn họ hầu hạ.

Thiển Thả Ca một mình trở lại Nhật Quang Điện, thấy Phụ hoàng, y ngẩn người, mới gọi: “Phụ hoàng.” Rồi đi thẳng vào trong phòng tắm.

Thiển Ảnh Đế thấy Thả Ca nóng đến cả người mồ hôi nhễ nhại, đầu tiên là giật mình, sau đó thấy Thả Ca vào phòng tắm, mới làm cho Bá Vô lui xuống, hướng về phía phòng tắm la lên một tiếng: “Thiển Thả Ca, không cho phép ngươi tắm nước lạnh!” Nghĩ nghĩ, lại thấy không yên tâm lắm, liền tìm quần áo tắm rửa của Thả Ca rồi đi vào trong phòng tắm.

Quả nhiên là tắm nước lạnh, tiểu hài tử ngốc bị Phụ hoàng nhấc lên để vào trong bồn tắm, thân hình trắng trẻo mịn màng như ngọc thạch quý hiếm đang bị Phụ hoàng ấn vào trong nước, có dùng hết khí lực cũng không thoát ra được.

Tiểu hài tử không hài long, tức giận dung sức tát nước về phía Phụ hoàng.

Thiển Ảnh Đế cũng không để ý, bàn tay to dùng sức phát một cái vào mông tiểu hài tử, thanh âm lạnh lùng, có chút khàn khàn, nói: “Không cho phép náo loạn.”

Trước ngực và cổ tay của Long bào đều bị nước là ướt chuyển sang màu vàng thẫm, giọt nước còn đang không ngừng tý tách nhỏ xuống nền nhà. Thiển Ảnh Đế liền đi  ra ngoài phòng, phân phó Bá Vô đi chuẩn bị nước ô mai, hắn nghĩ nghĩ thế nào lại bỏ thêm một câu: “Thêm hai khối khối băng. Đợi lúc nữa hãng đưa đến ngự thư phòng, đừng cho Thất điện hạ đã biết.”

Bá Vô vừa kinh ngạc khi thấy Long bào Hoàng Thượng ướt một tảng lớn, vừa kinh ngạc khi thấy Hoàng Thượng lại cho phép Thất điện hạ uống nước đá, còn có câu sau cùng kia”Đừng cho Thất điện hạ đã biết” . Bất quá mặc kệ khinh ngạc như thế nào, Bá Vô đại tổng quản vẫn vâng lời nói: “Tuân mệnh.” Liền lĩnh mệnh ly khai.

Trở lại trong điện Thiển Ảnh Đế lấy cho mình một bộ quần áo, rồi tiến vào phòng tắm.

Bé cũng đã tắm xong, hiển nhiên là cực không thích ngâm nước ấm, đối Phụ hoàng cũng cực có ý kiến  bộ dáng, y hờ hững mặc quần áo.

Thiển Ảnh Đế không nhanh không chậm cởi bỏ áo choàng của mình, ngữ khí lạnh lùng nói: “Thiển Thả Ca, ngươi đem người lau khô  rồi mới được mặc quần áo.”

Thiển Thả Ca nghe thấy thanh âm Phụ hoàng, lại xoay người ra chỗ khác, đưa lưng về phía Phụ hoàng, với một bộ giận dỗi mười phần.(Thố thố: siêu kute….ô..oa…~^~^)

Khiết phích  Thiển Ảnh Đế không phải lúc nào cũng khiết phích, hắn cũng lười đổi nước, liền  dùng nước mà Thả Ca đã dung trước đó, nằm ở bồn tắm, đầu tựa vào thành bồn, cả người ngâm trong dòng nước ấm, híp mắt, hỗn độn  ủ rũ bỗng nhiên thổi đến. Không bao lâu, mặt lại bị kháp(= cấu) thật sự rất đau, bé quang thân mình(= lõa thể ) đứng ở trên chiếc ghế trang trí ngoài bồn tắm, với một đôi mắt vừa to vừa sáng, bàn tay nhỏ bé kháp đau Phụ hoàng, ngữ khí làm nũng gọi : “Phụ hoàng.”

Thiển Ảnh Đế nghe vậy, trái tim đều phải mềm nhũn, lại vẫ cứ muốn ngăn cản nụ cười xuất hiện trên khóe miệng cứng ngắc, ót nhẹ nhàng hướng về phía đầu vật nhỏ đánh tới, sau đó ở trong bồn tắm vươn hai tay về phía tiểu hài tử: “Đến đây đi.”

Liền bế tiểu hài tử vào bồn tắm, phụ tử cùng tắm.

“Phụ hoàng mỗi lần cười đều không tốt xem, Mẫu hậu mới là người cười đẹp. Phụ hoàng khổ sở  mới có thể cười. Thả Ca biết.” Tiểu hài tử gằn từng tiếng nói như vậy .

Lúc này Thiển Ảnh Đế là thật  muốn cười, nên khi nói chuyện ngữ khí cũng rất nhẹ nhàng: “Ân. Vật nhỏ của Phụ hoàng biết thật nhiều a~~.”

“Thả Ca nói rất nhiều lần rồi, Thả Ca không phải đồ vật này nọ.”

“Ân. Hảo. Phụ hoàng đã biết.”

“Phụ hoàng thực nóng, sinh bệnh muốn uống khổ dược(=thuốc đắng).”

“Ân. Phụ hoàng biết. Như thế nào đột nhiên lại chạy về vấn đề này?” Đang buồn ngủ Thiển Ảnh Đế kiệt lực lấy lại tinh thần.

“Thả Ca dạy Thiển Thả Nhạc luyện kiếm, hắn thực bổn.” Thiển Thả Ca dùng gáo gỗ bắt chước Phụ hoàng dội nước cho người, động tác rất nhẹ, thanh âm nói chuyện cũng rất nhẹ.

“Như thế nào đột nhiên lại đi dạy hắn ?”

“Phụ hoàng. Phải làm cho bọn Thiển Thả ngôn đều đi về phía bên kia huấn luyện cùng với thị vệ.”

“Ngươi thực cho rằng Âu Dương Thiên rất yếu? Vật nhỏ ngốc. Âu Dương Thiên có thể dạy  bản lĩnh cho bọn họ .” Thiển Ảnh Đế thân thủ nhéo nhéo hai má bị phơi nắng hồng thấu của Thả Ca, hắn dường như nhớ lại cái gì đó liền nói tiếp: “Không cần phơi nắng lâu lắm, nhớ kỹ chưa?”

“Trọng yếu  không phải võ công.” Thiển Thả Ca nói.

“Không cần phơi nắng lâu lắm, đã nhớ kỹ  chưa?” Thiển Ảnh Đế kiên nhẫn lặp lại.

“Ân.”

“Ngày mai ta liền sai người đi phá bức tường trung gian kia, như vậy được chưa?”

“Phụ hoàng. Thiển Thả ngôn nói, đại nội thị vệ được dùng để bảo hộ Phụ hoàng .” Thiển Thả Ca vừa lòng gật gật đầu một lúc sau, lại hỏi.

“Như thế nào?”

Thiển Thả Ca nghiêm túc mà ghét bỏ nói: “Bọn họ quá yếu.”

“Ngươi còn nhỏ, không cần nghĩ đến những việc khác, Phụ hoàng cho ngươi đi Võ Tràng nhưng trong lòng Phụ hoàng lúc nào cũng cảm thấy koong yên tâm. Bọn họ quá yếu, Phụ hoàng còn có ảnh vệ.” Thiển Ảnh Đế tự nhiên là hiểu tâm tư của vật nhỏ này.

Thiển Thả Ca lắc đầu: “Thả Ca tổng cộng ba mươi mốt tuổi. Phụ hoàng mới còn nhỏ. So với Thả Ca nhỏ rất nhiều.”

Thiển Ảnh Đế bó tay: “Có thể tính như vậy sao? Hảo. Hảo. Đều theo ngươi. Phụ hoàng cho ngươi ba trăm người, ba tháng. Có thể nhờ Âu Dương Thiên giúp, đừng tưởng rằng hắn rất yếu, khinh thường hắn, vật nhỏ kiêu ngạo này. Còn có nhớ kỹ không thể phơi nắng lâu lắm, té xỉu  Phụ hoàng sẽ không cho phép, nhớ chưa?”

“Thả Ca không phải đồ vật này nọ. Phụ hoàng,nước lạnh, phải đi lên.”

Thiển Ảnh Đế nói: “Vừa mới ai còn tắm nước lạnh đâu, Phụ hoàng không cho , còn không vui?”

“Thả Ca đã biết. Thả Ca so với Phụ hoàng lớn, Phụ hoàng phải nghe Thả Ca . Về sau đều phải nghe Thả Ca .” Tiểu hài tử cực nghiêm túc nói.( thố thố: siêu manh a~~~~~~~~~)

“Ngốc tử mới tin tưởng Thả Ca so với Phụ hoàng đại.” Thiển Ảnh Đế bị bệnh, nhưng vẫn nghiêm túc cùng vật nhỏ đấu khẩu.

“Phụ hoàng không được nói mình là ngốc tử. Phụ hoàng không ngốc.”

Thiển ảnh đế không thể tin được tiểu hài tử ngốc nhà hắn có thể nói ra lời cao minh như vậy” hắn có chút sửng sốt, mới nhìn Thiển Thả Ca nói: “Về sau không cần luôn đi theo Mẫu hậu ngươi học cái gì.”

“Phụ hoàng. Ngươi muốn nghe Thả Ca nói.”

“. . . . . . Chờ ngươi học được tự mặc quần áo cho chính mình rồi nói sau.”

“Quần áo trước kia của Thả Ca không cần buộc.”

“Tốt lắm. Đừng gây sức ép nữa. Tý nữa Phụ hoàng ngủ, ngươi bảo Bá Vô đem tấu chương của Phụ hoàng đến đây, có thể làm được không?”

“Ân.”

Thiển Ảnh Đế cẩn thận giúp vật nhỏ mặc xong quần áo, nhìn dôi chân đôi tay nhỏ bé chạy xa mới thở ra một hơi, lung tung mặc quần áo rồi mơ mơ màng màng đi ra ngoài. Lần này bệnh tới nhanh, buổi sáng chính là hơi chút  không khoẻ, buổi trưa ở Ngự Thư Phòng té xỉu  mới thỉnh  ngự y. Trở lại Nhật Quang Điện, nhìn đại điện trống rỗng, một khắc kia hắn yếu đuối muốn nhìn thấy vật nhỏ nhu thuận. Thực thấy , trong lòng không thể nào ức chế được cảm giác vui mừng.

Vật nhỏ ngốc. Bổn tiểu hài tử. Thiển Thả Ca. Ngươi không phải tổng cộng ba mươi mốt tuổi  sao. Sao vẫn còn cái gì cũng đều không hiểu thế.

Bất quá cuối cùng, Phụ hoàng đã biết cái gì gọi là thích. Có thể yếu đuối có thể chờ đợi có thể vui mừng. Ngươi cái gì cũng không hiểu, cũng là tốt.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: a. Trời đã sáng.

Bạch Thố Thố: Rất xin lỗi mọi người trong thời gian qua rất nhiều*cúi đầu*. Ta biết đã làm phiền mọi người rất nhiều, thực tình ta cũng không muốn vậy, ta dự định là tết nay sẽ quay lại, nhưng khổ nỗ máy lap của ta hỏng không sửa được, ta cũng không biết làm cách nào khác ngoài việc mua mới. Nói thật hơn hai tháng nay ta phải là tăng ca từ sáng tới 10h đêm mới đủ tiền mua máy mới, ta làm lương không cao nên tăng ca mãi mới đủ tiền mua…hic…cả tháng nay ta không biết đến face là gì..tủi thân..về nhà toàn mệt..ngủ đứ đừ luôn…sáng lại đi…ặc ặc…Mà lâu rồi cũng không edit..không biết có ổn không nữa(*tốc độ của ta giờ như rùa í*) mong mọi người thông cảm cho ta nha….yêu mọi người rất nhiều a….moa~~~~~~~~~~~~~^0^

7 thoughts on “[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 31

  1. (▼ヘ▼;) ta cứ tưởng nàng chết đâu luôn rồi chứ o(╥﹏╥)o nàng đừng bỏ ta ở dưới cái hố này một mình nữa. ta cô đơn lắm. mau mau lấp hố nha nàng (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥

  2. Hu hu cuối cùng cũng đc gặp tiểu Ca QAQ ~~
    Bé con thiệt bá đạo, vừa trở về đã chói sáng như thế XD ~~

Leave a Reply