Thiển thả caTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 32

Bookmark

No account yet? Register

Chương 32:

Editor: Bạch Thố Thố

Giờ tý (=11h đêm) một khắc(=1 phút), lúc này Hoàng cung to lớn của Mộc Ảnh Quốc đã chìm vào trong bóng đêm, dĩ nhiên là không có tiếng nói to cũng không có tiếng ồn ào, chỉ có bóng cây lắc lư cùng tiếng gió xào xạc. Gió thổi nhẹ, ánh trăng như nước, mọi vật dường như im lặng chìm vào trong sương khói.

Phòng ngủ Nhật Quang Điện, Thiển Thả Ca ôm Phụ hoàng trong lúc mơ màng ngủ.

Nhưng Phụ hoàng vẫn muốn quấy rối y: “Thiển Thả Ca, tại sao mấy ngày nay ngươi lại trốn học?”

Thiển Thả Ca mềm mại gọi”Phụ hoàng” , liền không phát ra thanh âm nào nữa.

Thiển Ảnh Đế tiếp tục hỏi: “Thiển Thả Ca, tại sao mấy ngày nay ngươi lại trốn học?”

Thiển Thả Ca buồn ngủ, nên nghe không được rõ rang lắm, hơi hơi nghiêng đầu về phía sau, trả lời cụt lủn: “Ân?”

“Nói chuyện, vì sao lại trốn học?” Thiển Ảnh Đế xưa nay là người rất có kiên nhẫn , ít nhất ở trước mặt Thả Ca trước mặt là như thế này.

Thiển Thả Ca cuối cùng nghe rõ, nhu thuận đáp: “Phụ hoàng sinh bệnh.”

Trong lòng không hiểu vì sao đột nhiên ấm áp như ánh nắng mỗi độ xuân về, Thiển Ảnh Đế đem vật nhỏ đang buồn ngủ ôm vào trong ngực. Ôm đến gắt gao.

Thân thể nho nhỏ thuận thế năm lên, đầu đặt ở lồng ngực Phụ hoàng nhắm mắt liền muốn ngủ.

Thiển Ảnh Đế nhìn bộ dáng ngủ đến mơ hồ của vật nhỏ trong lòng, nghĩ đến câu trả lời vừa rồi ”Phụ hoàng sinh bệnh”, ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt ve mặt y, đang muốn chợp mắt ngủ, lại nghe thấy  tiếng đánh nhau bên ngoài, cúi đầu nhìn lại, liền phát giác vật nhỏ mẫn cảm của hắn cũng đã mở mắt, với một bô hoàn toàn chưa từng có ngủ say quá.

“Bên ngoài có ám vệ, ngủ đi.” Thiển Ảnh Đế kéo đang muốn đứng dậy  Thiển Thả Ca, nói.

Thiển Thả Ca lắc đầu: “Người này không tầm thường, Thả Ca muốn đi Nguyệt Hoa Điện.”

“Phía Mẫu ngươi Phụ hoàng cũng phái ám vệ đi bảo hộ họ rồi.” Thiển Ảnh Đế lại nói.

Thiển Thả Ca vẫn lắc đầu như trước, nghiêm túc nhìn Phụ hoàng, sau đó bỗng dưng tránh ra, nháy mắt liền không có thân ảnh.

Công pháp của Thiển Ảnh Đế và Thả Ca khác nhau, Thả Ca dường như có thể đọc được suy nghĩ của người khác để phân biệt thiện ác, mà hắn, chính là dựa vào nội lực thâm hậu để thăm dò võ công của đối phương. Vốn cảm thấy Thả Ca lo lắng cho Mẫu hậu quá đáng, nhưng khi nhìn thấy ám vệ cả người đầy huyết đi vào bẩm báo, Thiển Ảnh Đế kinh hãi, hắn bắt đầu hoài nghi phán đoán của mình, nhưng mặt ngoiaf thì hắn vẫn bình tĩnh, lớn tiếng hỏi: “Bị thương?”

Ám vệ quỳ một gối xuống mặt đất, một tay còn giữ chặt miệng miệng vết thương đang chảy máu ròng ròng, nói: “Chủ tử, thuộc hạ vô năng, cam nguyện chịu phạt.”

“Trẫm hỏi chính là sao ngươi lại bị thương?” Thiển Ảnh Đế cắn răng áp chế sự  tức giận trong lòng, cũng không nghĩ muốn một tiếng gầm nhẹ như thế lại có thể khiến cho ám vệ sợ tới mức như thế  gầm nhẹ thật sợ tới run rẩy.

“Bẩm chủ tử, là thuộc hạ khinh địch, người nọ mặc dù nội lực  không cao, nhưng các chiêu thức võ công lại vừa âm hiểm vừa cổ quái, không những thế trên người còn dấu rất nhiều độc dược. . . . . . Mấy người thuộc hạ đều không bắt được hắn, lúc sau Âu Dương Thiên màn người đến, thuộc hạ vì tránh bị bại lộ liền rút lui. Nhưng mấy người khác vẫn còn âm thầm đi theo.”

“Trúng độc ?”

“Kẻ xấu tàn nhẫn đến cực điểm, cũng biết nội lực của bản thân kém, nên ra chiêu tất nhiên là có độc, thuộc hạ vì không phòng bị nên đã bị trúng chiêu.”

“Người đâu?”

“Đi về phía Đông Nam ạ.”

Khi nói chuyện cũng bất quá một cái chớp mắt công phu, Thiển Ảnh Đế phủ thêm áo choàng liền đuổi theo. Hướng phía Đông Nam, đúng là hướng Nguyệt Hoa Điện.

Trên đường đi đến đó, bọn họ phát hiện thị vệ đang chạy toán loạn không thì cũng bị thương hoặc trúng độc. Họ còn gặp cả Thiển Thả Tây.

Thiển Thả Tây tiến đến, ánh mắt bối rối: “Phụ hoàng, Thất Đệ y. . . . . .”

Trái tim Thiển Ảnh Đế dường như bị bóp chặt lấy, lại kiệt lực trấn định: “Tây nhi, vì sao ngươi lại ở đây?”

Thiển Thả Tây phục tùng đáp: “Bẩm Phụ hoàng, thời tiết quá nóng, nhi thần không thể ngủ được, nên đi hóng gió, Phụ hoàng, Thất Đệ hắn. . . . . . Thích khách vốn muốn bắt cóc nhi thần, là Thất Đệ cứu  nhi thần, Thất Đệ bị thương. . . . . . Phụ hoàng! Thất Đệ chảy thiệt nhiều huyết. . . . . . Nhi thần. . . . . .”

“Liền quay về điện nghỉ ngơi đi.” Hắn lạnh lùng phân phó, trong giọng nói cũng mang theo chút run rẩy?

Thiển Thả Tây chưa tới kịp đáp ứng, thì người đối thoại đã đi mất.

Trong Nguyệt Hoa Điện rất yên tĩnh, cứ như thể chưa có ai từng quấy nhiễu nơi này vậy, ám vệ từ trong bóng đêm nhảy ra trước mặt hắn quỳ gối xuống: “Chủ tử, thích khách đã trốn ra khỏi cung.”

“Tiểu chủ tử đâu?”

“Tiểu chủ tử còn đang đuổi theo thích khách.”

Thiển Ảnh Đế hai lần vồ hụt, trong lòng sớm phiền não dị thường, mà nay lại chỉ có thể cẩn thận lao vào bóng đêm đuổi theo gấp rút.

Thời điểm lướt qua các bức tường của cung điện, Thiển Ảnh Đế đột nhiên nghĩ, đây là lần đầu tiên Thả Ca rời cung a. . . . . . Trong lòng hắn bỗng nhiên cảm thấy lạnh lẽo, và đau đớn.

Cuối cùng hắn ở ngã tư đường tìm được  Thiển Thả Ca.

Các thi thể ngã ở đầy đất, máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất, mùi tanh phác mũi(= xộc thẳng lên mũi, ngập mũi), Thiển Ảnh Đế đứng ở cách đó vài bước gọi: “Thiển Thả Ca.” Thanh âm run rẩy cơ hồ âm sắc phát ra cũng không được chuẩn, sợ hãi giống như một cái lưới lớn đến áp chế, bao phủ hết mọi thứ khiến người ta không thể hô hấp.

Thiển Thả Ca ở một trong một mảnh huyết tinh nghiêng người xem hắn, dưới ánh trăng, vẫn là bộ dáng  tinh linh ấy, gọi: “Phụ hoàng.” Thanh âm nhẹ đến nỗi như không nói, tiếng nói vừa dứt, người cũng loạng choạng như muốn ngã xuống.

Tất cả cảm xúc của Thiển Ảnh Đế ở giờ phút này đều như khoảng không, hắn chỉ biết, hắn muốn tiến lên ôm lấy tiểu hài tử của hắn.

Tiểu hài tử ở trong long hắn, nói khẽ: “Phụ hoàng, Thả Ca bị thương hội ngủ, Phụ hoàng không phải sợ. . . . . .”

Thiển Ảnh Đế cẩn thận kiểm tra cũng không thấy y bị thương chỗ nào, khi quay lại đã thấy tiểu hài tử ngủ rồi, ánh sáng màu xanh lục trước ngực cũng dần dần biến mất, bộ quần áo màu trắng cũng vì thế mà bị máu tươi nhiễm hồng. . . . . .

Khi ám vệ tới nơi chỉ thấy Vô Dạ trúng độc nằm trên mặt đất, mà chủ tử thất thố ôm lấy đang chảy máu không ngừng tiểu chủ tử, hai mắt đỏ sậm như muốn ăn thịt người, thanh âm cũng khàn khàn đến gần như không nghe rõ hắn nói gì: “Thái y. . . . . .”

Đêm nay, Nhật Quang Điện không ngủ.

Trừ bỏ lưu lại trong thái y viện Lưu thái y, còn lại các vị thái y khác đầu bị gọi cửa triệu vào cung lúc nửa đêm.

Độc đã được giải từ rất lâu rồi, mà các vị thái y vẫn cứ nơm nớp lo sợ không thả lỏng được.

Bởi vì không dừng được huyết, bất luận như thế nào cũng không dừng được.

Miệng vết thương vừa sâu vừa lớn, huyết vẫn ồ ồ chảy ra. Dù là đức cao vọng trọng  lão thái y, dù là trên chiến trường thói quen huyết tinh  Âu Dương Thiên, nhìn huyết chảy như suối từ miệng vết thương, cũng mất thái độ bình thường.

Thất Điện Hạ mặc dù thường xuyên mắc các bệnh vặt, lại chưa bao giờ có ngoại thương như vậy, miệng vết thương thật sự cổ quái đến không thể hiểu nổi —— mà Hoàng Thượng, đã lâu rồi chưa thấy tức giận như thế . . . . . .

Lão thái y không yên hướng Thiển Ảnh Đế bẩm báo Tình hình của Thất Điện Hạ, đối mặt  âm trầm lãnh liệt  Hoàng Thượng, lão thái y vẫn là không nói được những điều định nói, người liền lắc đầu thở dài. Cũng không nghĩ tới còn chưa bẩm báo xong, Hoàng Thượng đã quay người đi ra nội điện. Bước chân vừa vội vừa mau, gặp Thiển Thả Tây quỳ gối ngoại điện, cúi đầu thấy không rõ biểu tình, nhưng Thiển Ảnh Đế cũng không thèm nhìn kỹ, một cước hung hăng đá đến vết thương trên bụng Thiển Thả Tây. Hiển nhiên là rất dùng sức, Thiển Thả Tây kêu lên một tiếng đau đớn, bay đi rất xa về phía sau mới thật mạnh ngã trên mặt đất.

—— Thiển Thả Ca trên người, có một đạo vết thương, là đại giới(=là cái giá phải trả) đem Thiển Thả Tây cứu về. . . . . .

Thiển Ảnh Đế hình như bị giận dữ mất hết cả thần trí, bước lên phía trước, kháp(=bóp) Thiển Thả Tây cổ đưa hắn dí lên tường, trên tay nhiều dùng một phần lực liền có thể đem đầu Thiển Thả Tây bẻ gẫy. Khóe miệng Thiển Thả Tây chảy huyết, khó thở, nghe được  Phụ hoàng hắn gầm nhẹ : “Thiển Thả Tây, ngươi nghe cho kỹ đây. . . . . . Ngươi nghe kỹ cho trẫm! Nghe! Bên trong, bên trong Thiển Thả Ca nếu cứ như vậy chết đi, Mẫu phi ngươi, muội muội ngươi, ngươi yêu tha thiết các nàng, ngươi một lòng chỉ nghĩ tới các nàng! Tất nhiên không thể sống thêm nữa. . . . . . Hiểu chưa. . . . . .”

Cuối cùng một câu “Hiểu chưa” ngữ khí  nhẹ đến hốc mắt Thiển Thả Tây nháy mắt nóng rực, một bộ muốn rơi lệ đến nơi.

Đây là  Phụ hoàng hắn a, người này là Phụ hoàng hắn a, người chưa từng có đối với huynh đệ bọn họ nói qua những lời nói nặng nề như vậy. . . . . . Nhưng, ở trong hoàn cảnh này. . . . . .

Thiển Thả Tây không biết vì sao muốn khóc. Nhiều năm cẩn thận tránh né bi thương, tới hiện giờ hắn vẫn còn đang giả ngu.

Đã bao nhiêu năm rồi. Đã bao nhiêu năm rồi.

“Hoàng Thượng, thỉnh ban thưởng ‘ vong tình ’ cho Mẫu phi, để Thả Tây ở lại trong cung, Thả Tây chắc chắn nguyên trung thành đến chết với quân chủ của Mộc Ảnh Quốc, tuyệt đối không hai lòng.” Cái hài đồng(=đứa bé) cố ý thi triển tài năng năm đó đĩ nhiên đã cao lớn lên, năm đó cái hài đồng kia vẫn đem lời thề son sắt ”Nguyện trung thành” hai chữ khắc vào cốt nhục, năm đó cái hài đồng đưa Mẫu phi ra cung thế nhưng đã từng cô đơn rất nhiều năm. . . . . .

—— Chính là phải chết đi như vậy sao. Chết ở dưới tay người hắn thề sống chết trung thành.

Cũng tốt .

Nhưng Thiển Thả Ca a. Thiển Thả Ca, ngươi nhất định không thể chết, nhất định không được chết.

Bởi vì ngươi được rất nhiều ngươi yêu mến a~~~~.

Phụ hoàng yêu mến ngươi. Tứ ca yêu mến ngươi.

Và ta cũng vậy a!.

Thời điểm toàn thân Thiển Thả Tây vô lực tê liệt ngã xuống mặt đất, Phụ hoàng hắn tựa hồ cũng mất đi tất cả khí lực.

Không hề giận, cũng không gào thét, thậm chí khí thế đã từng lãnh liệt cũng đều không có.

“Đều lui ra đi.” Hai mắt vị đế vương nhìn vào thân hình đầy huyết  nho nhỏ kia, mệt mỏi phân phó.

Thiển Thả Tây được Âu Dương Thiên ôm ra đại điện , không biết vì sao, hắn lướt qua vai  Âu Dương Thiên, xa xa nhìn đại điên lạnh lẽo cô tịch kia, hắn thật không ngờ lại thấy Phụ hoàng lộ ra vẻ mệt mỏi. Phụ hoàng, tất cả những thứ này, thật sự cận chỉ là sự sủng nịch thôi sao? Nhưng vì sao, vì sao người lại mệt mỏi như thế a?

Thiển Thả Tây nhỏ giọng hỏi: “Âu Dương Thiên, một người có bao nhiêu huyết đâu?”

Âu Dương Thiên sửng sốt, đáp: “Không biết.”

Thiển Thả Tây nhìn bầu trời đêm mênh mông, nhìn ngọn đèn  dầu sáng ngời của Nhật Quang Điện trong đêm, nụ cười như hồ ly ngày thường treo bên khóe miệng đã không có, hắn cũng không biết, sáng sớm khác bóng đêm nhiều như vậy đâu. . . . . .

Mà Nhật Quang Điện, mọi người rời đi không bao lâu miệng vết thương của Thiển Thả Ca  bất ngờ không đổ máu, nhưng vẫn còn mê man bất tỉnh.

Thiển Ảnh Đế dựa vào bên giường nhìn rất lâu vào miệng vết thương, sau đó hung hăng dùng sức đi niết hai má Thả Ca, dấu tay nhất thời hồng đắc rõ ràng. Thiển Ảnh Đế thì thầm: “Thiển Thả Ca, ngươi hiện tại đứng lên, Phụ hoàng không tức giận.”

Thiển Thả Ca tự cố mê man.

Thiển Ảnh Đế lại nói: “Bị thương hội mê man, còn có thể không hô hấp? Thiển Thả Ca là tiểu yêu quái sao.”

Thiển Thả Ca hãy còn không để ý tới.

Hắn cầm lấy tay hắn bắt, lại nhịn không được lẩm bẩm: “Tốt lắm, hiện tại ngay cả mạch đập cũng không có. . . . . . Ta sớm không sợ . . . . . . Trẫm không có sợ hãi . . . . . .”

Thiển Ảnh Đế yên lặng nhìn, khóe miệng nở cười, lại nói một câu: “Ngươi không cùng Phụ hoàng nói chuyện, Phụ hoàng cũng không nói chuyện với ngươi.”

Thiển Thả Ca vẫn mê man như trước, vẫn không hề để ý như trước.

Thiển Ảnh Đế tự thấy cười đến thực mất mặt, liền không cười. Xoay người hướng phòng tắm đi. Hắn không muốn nhìn bộ dạng không thú vị của vật nhỏ đang mê man.

Thiển Ảnh Đế  có khiết phích vốn không phải từ nhỏ dưỡng thành, ước chừng là trên người dính máu nhiều lắm, liền bắt đầu chán ghét cảm giác như vậy. Trong mộng có rất nhiều người đang hoảng hốt chỉ trỏ: “Hảo bẩn. . . . . . Thật khiến cho người ta ghê tởm. . . . . .” Tỉnh mộng, tinh tế đếm, phát hiện trong những người đó, có mặt Phụ hoàng , mặt Mẫu phi, mặt hoàng huynh, mặt tướng quân của Nhật Kim Quốc, thậm chí còn cả mặt của các phi tử trong hậu cung. . . . . .

Bẩn là một loại chỉ trích thực đáng sợ, ở trong mộng như mang theo lời nguyền rủa thần bí ——

Khi Thiển Ảnh Đế ngâm mình trong bồn tắm, hắn nghĩ tới cái cái giấc mộng nguyền rủa kia, nhưng hắn cũng thực muốn nhạo báng sự thất thố của mình ở trong mộng. . . . . .

Đưa tay đặt trước ngực, lòng bàn tay dán lên trái tim đang đập thình thịch, điều này làm cho hắn có cảm giác mình đang sống, có hô hấp, có nhịp tim, có mạch đập, này đó chứng minh hắn còn sống.

 Lúc tắm xong đi ra ngoài,lão thái y đã làm xong việc của mình và đang đứng tại đó: “Hoàng Thượng, mạch đập của Thất Điện Hạ rất yếu,đây là dấu hiệu cho thấy ngài ấy đã không có cách nào cứu được.”

Huyết của y hình như đã chảy hết, dù có muốn lưu cũng không lưu được. Huyết đã không chảy, mạch đập đã ngừng.

Hắn đưa tay đặt lên lồng ngực nho nhỏ, sau đó đếm 85 lần.

Sau đó, đình chỉ.

Toàn bộ thế giới im lặng.

Đêm đã lạnh như nước, nhưng sao ánh trăng lại đẹp như vậy.

Thiển Ảnh Đế ngâm mình trong nước lạnh, đầu óc trống rỗng.

“Ta nghĩ Phụ hoàng biết Thả Ca là yêu nghiệt.”

“Phụ hoàng, Thả Ca không thích ăn thịt, mềm , giống sâu.”

“Ta không nói chuyện với ngươi.”

“Thả Ca không phải đồ vật này nọ.”

“ Trong mắt Phụ hoàng, có rất nhiều chuyện. . . . . . Chính là Thả Ca không biết. . . . . . Phụ hoàng không thích nói chuyện. . . . . . Nhưng Mẫu hậu nói, không thích nói chuyện là không tốt . . . . . . Mẫu hậu nói, Thả Ca mỗi ngày muốn nói một trăm câu, phải cùng Phụ hoàng nói một trăm câu. . . . . . Mẫu hậu nói, Thả Ca nói được rất nhiều, Phụ hoàng cũng sẽ nói được rất nhiều. . . . . . Thả Ca cũng hiểu được như vậy tốt lắm, tuy rằng Phụ hoàng luôn ‘ ân ’‘ ân ’. . . . . .”

. . . . . .

Bất luận là ánh trrawng sang ngoài cửa sổ, vẫn là bầu không khí đầy sương mù trong phòng, hết thảy đều bắt đầu không chân thật. Thiển Ảnh Đế bắt đầu cảm thấy hoảng hốt.

Như là lại trải qua một hồi ác mộng, ác độc nguyền rủa sắp sửa mang đi người hắn coi trọng nhất.

Chỉ mong đó là mộng. Tiêu yêu quái có năng lực cao như vậy, sao có thể chết đâu. Sao có thể chết dễ dàng như vậy đâu?

Tử vong. Tử vong. Rốt cuộc là cái gì đâu.

Là hoa trong Lãnh viện từ nay về sau phải hoang toàn. Là ánh nắng mùa hè từ nay về sau tái nhợt . Vẫn là khúc hát ru khó nghe kia từ nay về sau sẽ không cần hát nữa ?

Là ngươi không bao giờ … có thể gặp cảnh ngươi kia chen vào trong ghế dựa với mình rồi đem tấu chương ném đi thật xa. Là ngươi không bao giờ… phải dỗ ai đó mỗi ngày mới làm cho người đó ăn được một chút cơm. Là ngươi không bao giờ……bị người đá một cước mỗi khi đi ngủ, sau đó tỉnh dậy lại còn làm nũng gọi Phụ hoàng giúp mặc quần áo cho. Là người không bao giờ …nhìn thấy ánh mắt xinh đẹp của người đó mỗi khi người đó nhìn mình, sau đó gằn từng tiếng nghiêm túc nói chuyện với ngươi. Là người không bao giờ … đi sủng nịch đi buồn rầu vì ai đó. Là người không bao giờ … gặp người đó nữa. Giường sẽ có khoảng trống. Nhật Quang Điện sẽ rộng lớn hơn. Phòng tắm sẽ trống trải. Thảm và dạ minh châu trong Ngự thư phòng sẽ không được dùng đến, ngươi sẽ không bao giờ … tìm thấy thân ảnh nho nhỏ ngồi ở trong góc sang sủa, sau đó lôi kéo tay y gọi y trở về ngủ.

Không bao giờ có thể làm như vậy … nữa.

Đây là tử vong sao? Khái niệm rõ rang như vậy là tử vong sao?.

Chính là giấc mộng này. . . . . . Sao còn không tỉnh. . . . . .

Đột nhiên trên mặt đau đớn, trong lúc hoảng hốt, hắn nhìn thấy bé vẫn đang đứng ở bên cạnh bồn tắm như trước, tay rất không ngoan đi niết mặt Phụ hoàng, thực dùng sức rất đau, sau đó ngữ khí mềm lại cực nhu thuận gọi: “Phụ hoàng.”

Sự đau đớn ở trong mộng sao lại có thể chân thật đến như vậy chứ. . . . . .

2 thoughts on “[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 32

  1. Hu hu, ch này làm hú hồn quá, tiểu Ca nhi của ta ~~~ ;;A;; cưng mà ko tỉnh là Phụ hoàng cưng đau nòng chết luôn TT^TT

Leave a Reply