Thiển thả caTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 33

Bookmark

No account yet? Register

Chương 33

Editor: Bạch Thố Thố

“Thiển Thả Ca, ngươi không nên nhìn thư nữa, xuống dưới nhanh!” Như Hoàng Hậu chống nạnh  giả vờ như một người đàn bà chanh chua đứng dưới tàng cây hô to, hoàn toàn không để ý hình tượng.

Thiển Thả Ca”Ân”  một tiếng liền không để ý tới .

Cảnh Như Nguyệt thở dài, bảo bối nhà nàng có lẽ thích cây ngô đồng này hơi quá, trở  về Nguyệt Hoa Điện  cũng dứt khoát ở trên cây đọc sách. Khuyên cũng không khuyên được, hô to rống to cũng vô ích, Cảnh Như Nguyệt nghĩ vậy, lại thở dài. Cuối cùng nghĩ nghĩ, rốt cuộc quyết định —— trèo cây.

Hai chân nàng giang rộng từ từ bò lên trên cây, bỗng thanh âm lạnh lùng của Lục Ương vang lên: “Cảnh Như Nguyệt, ngươi không được phép trèo cây! Nhìn xem ngươi kìa, còn ra thể thống gì nữa. . . . . .”

Vừa nói xong liền đem Cảnh Như Nguyệt kéo vào trong lòng, Lục Ương ngước lên trên cây nhìn, tiểu thân ảnh nhu thuận màu đứng giữa những tán lá cây đang nhìn xuống các nàng . Lục Ương nói: “Thiển Thả Ca, ngươi cũng xuống dưới cho ta .”

Thiển Thả Ca nghe vậy, chuyển tầm mắt về phía quyển sách trên tay, lại nhìn hai người phía dưới, mới nhảy từ thân cây xuống.

“Dù sao Thiển Thả Ca ngươi vẫn không vâng lời Mẫu hậu nói là được rồi.” Cảnh Như Nguyệt lẩm bẩm, xoay người sang chỗ khác hỏi Lục Ương: “Sao ta không nhìn thấy Thả Lục ở đâu vậy?”

“Ở dưới phòng bếp.” Lục Ương đáp.

“Có thể đi sao? Hắn còn không cao bằng bàn bếp, thật không hiểu hiện tại đứa nhỏ đều muốn cái gì nữa, đúng là chả ra làm sao cả aizzzz .” Cảnh Như Nguyệt vẫn cứ lẩm bà lẩm bẩm như trước.

“Buổi sáng ta mới lắp cho bắn một cái bàn bếp thấp hơn một chút, cái nồi nhỏ, cái chảo nhỏ đều có chuẩn bị, mà ta cũng đã kiểm tra rồi, không có việc gì .” Lục Ương ôm Thả Ca vào nhà .

“Thả Ca không thích đồ ăn Thiển Thả Lục nấu.” Thiển Thả Ca đột nhiên lên tiếng.

“Tuy Mẫu hậu cũng không thích lắm. . . . . . Nhưng bảo bối, ngày hôm qua chính ngươi cũng ăn hết a.”

“Hắn hội khóc.” Thiển Thả Ca nhíu mày.

Cảnh Như Nguyệt phe phẩy tai cười nói: “Ha ha, bảo bối ngươi không cần nói như vậy thôi, Thả Lục vừa mới học nấu cơm. . . . . . Về sau sẽ nấu rất ngon nga~~`” Cảnh Như Nguyệt nói xong, lại thực hưng phấn mà chạy đi véo khuôn mặt nhỏ nhắn của Thả Ca, gặp Thiển Thả Ca không né, cười đến càng khoa trương.

“Bảo bối. Bảo bối. Ngươi vụng trôm nói cho Mẫu hậu nghe đi, tại sao ngươi lại trở về Nguyệt Hoa Điện ở?”

“Cùng Phụ hoàng cãi nhau.” Thiển Thả Ca thản nhiên nói.

“. . . . . .” Cảnh Như Nguyệt kinh ngạc quay đầu, vừa mới cùng Lục Ương  tầm mắt gặp nhau.

Hồi lâu, Cảnh Như Nguyệt mới lại hỏi: “Cãi nhau?”

“Ân. Phụ hoàng tính tình quá xấu. Không cùng Thả Ca nói chuyện, Thả Ca sẽ không cùng Phụ hoàng nói chuyện.” Thiển Thả Ca vừa nói đến Phụ hoàng, nói liền lập tức nói nhiều hơn.

“Tính tình quá xấu? Thả Ca ngươi đã làm cái chuyện xấu gì. . . . . . Nhất định là. . . . . .” Cảnh Như Nguyệt không tin nhìn  Thả Ca bảo bối nhà nàng.

Lúc này Thiển Thả Lục đi vào trong phòng,  Thanh Phong, Thanh Vân đứng ở phía sau bưng điểm tâm và trà.

Thiển Thả Lục vừa vào cửa, liền chạy tới bên cạnh Thất ca, bàn tay nhỏ bé thực tự nhiên cầm Thất ca góc áo không buông tay . Thiển Thả Ca cũng cực thuận tay mà đem Thả Lục đẩy vào trong lòng Lục Ương, không để ý Thả Lục rưng rưng nhìn hắn.

Vừa chuẩn bị đọc sách, lại nghe thấy Thiển Thả Lục gọi: “Thất ca. Thả Lục làm  điểm tâm.”

“Không cần. Rất khó ăn.”

“Nga.” Thiển Thả Lục lui về phía sau, thanh âm rầu rĩ .

Chỉ có Cảnh Như Nguyệt ăn đến vui vẻ, vội vàng cổ vũ nói: “Bảo bối Thả Lục, điểm tâm càng làm càng dễ ăn, Mẫu hậu thích, tiếp tục cố gắng về sau nhất định có thể làm điểm tâm ngon hơn nữa!”

“Ân.” Thanh âm Thiển Thả Lục vẫn rầu rĩ như trước, hắn cúi đầu nói.

“Tiếp tục cố gắng về sau nhất định có thể làm ra điểm tâm ăn ngon hơn.” Không biết khi nào Thiển Thả Ca đã cầm một khối điểm tâm, cắn một ngụm nho nhỏ rồi lại bỏ qua, cũng học Mẫu phi nói lời”Cổ vũ”.

Cảnh Như Nguyệt nhìn hai bảo bối, cười đến hai mắt cong cong như trăng lưỡi liềm, cắn điểm tâm đến bất diệc nhạc hồ(=vui vẻ rao rực), bất quá tựa hồ nàng đã quên hỏi tiếp Thả Ca vì sao cãi nhau với Phụ hoàng.

Đang đùa hăng say, thì Yêu hoa kiều diễm xinh đẹp đi vào, cũng không để ý hình tượng cầm lấy bình nước trà trên bàn uống ừng ực, sau đó thở ra một hơi dài mới bắt đầu nói chuyện: “Hiện tại đại tiên thật đáng sợ. . . . . .”

Cảnh Như Nguyệt cực có hứng thú, mắt sắng rực lên: “Đáng sợ như thế nào?”

“Mặt không chút thay đổi, phát đại hỏa, Yêu hoa vụng trộm đi Ngự thư phòng xem, đại tiên ném một đống tấu chương xuống đất, quanh đó có cả một đống đại thần nơm nớp lo sợ quỳ ở đó . . . . . .”

Hứng thú của Cảnh Như Nguyệt bắt đầu suy giảm: “Này có cái gì khó lường . . . . . . Đám đại thần kia hành sự bất lực Hoàng Thượng còn không được phát hỏa nha?”

Yêu hoa nghi hoặc: “Nhưng ta chưa từng thấy đại tiên phát hỏa(=tức giận) a. . . . . . Một lần cũng không có. . . . . . Thật sự, đại tiên là người ôn nhu như vậy, hắn mới không phát hỏa đâu!”

“Nga?”

“Nguyệt Nguyệt ngươi đã từng nhìn thấy đại tiên phát hỏa?”

“Trước Thả Ca sinh bệnh liền xem qua a.”

“Có lien quan tới tiểu tiên thì không thể tính!”

“Vậy ngươi như thế nào biết lần này  không có lien quan tới Thả Ca bảo bối?”

“Ai?”

Hai nữ nhân đồng loạt nhìn về phía đang im lặng đọc sách Thả Ca.

Cảnh Như Nguyệt do dự nói: “Hình như. . . . . . Thả Ca cãi nhau với Phụ hoàng của y ?”

“Ngươi hảo nhàm chán.” Hai người lại nhìn xem đối phương, trăm miệng một lời chỉ vào đối phương nói.

Mà Thiển Thả Ca, từ quyển sách ngẩng đầu nhìn các nàng liếc mắt một cái, lại tiếp tục cúi đầu, thư mặc dù còn nắm trong tay, nhưng hiển nhiên là thất thần .

“Vì sao ngày đó không bảo vệ thiếu chủ?” Trong Ngự thư phòng, Thiển Ảnh Đế lạnh giọng chất vấn Thanh vô đang quỳ gối trước mặt hắn.

“Ngày đó thuộc hạ trúng gian kế của kẻ xấu, bị dẫn về phía tây. . . . . . Thuộc hạ vô năng, cam nguyện chịu phạt. . . . . .”

Hắn như cái bóng theo sau đứa nhỏ ấy vài năm, đã qua vài mùa xuân hạ, dĩ nhiên là thói quen tâm trạng bảo hộ. Không thể nghiêm túc đi giải thính cảm giác này là như thế nào, chỉ biết kia đứa nhỏ kia thuộc về hắn, y rất quan trọng, quan trọng đến nỗi nếu mất đi, thậm chí ngay cả ý nghĩa sinh tồn đều không còn tồn tại nữa.

Đêm đó, hắn bối rối không biết phải làm như thế nào, hắn cũng không có che dấu hơi thở như trong dĩ vãng, thậm chí cũng không có phát giác Thất Điện Hạ tỉnh khi nào. Thẳng đến cái đứa nhỏ gầy yếu đi đến trước mặt hắn, dùng đôi mắt đen láy xinh đẹp nhìn hắn, hỏi: “Ngươi đang sợ cái gì?”

Đi theo bên người đứa nhỏ này rất nhiều năm, nhưng bọn hắn nói chuyện với nhau không nhiều, tự dưng hôm nay lại nghe thấy câu hỏi đơn giản như vậy, Thanh vô cảm thấy nhiệt khí trong người thẳng tắp bay lên, mắt nhiệt đến nổi chảy cả nước mắt —— khi hắn lấy lại tinh thần, thì đã là rất lâu sau đó, cái ký ức thời gian còn trẻ bị huấn luyện cả ngày cả đêm đã trở nên mơ hồ, thay vào đó là từng cái chi tiết về hình ảnh tựa như tinh linh của đứa trẻ này trong vài năm trở lại đây.

“Ngươi đang sợ cái gì?” Đứa nhỏ có khuôn mặt tinh xảo đến nỗi làm cho người ta sợ hãi than chính là nghiêm túc ngẩng đầu lên, hỏi hắn.

Ta có thể cái gì cũng không sợ. Chỉ cần ngươi còn tại. Chỉ cần trên thế giới này, còn có ta phải dùng hết sức liều lĩnh đi bảo hộ người. Như vậy, ta thật sự cái gì cũng không sợ. Thật sự.

“Nhưng. . . . . . Cầu chủ thượng ân chuẩn cho phép thuộc hạ vẫn luôn ở bên cạnh tiểu chủ tử. . . . . .” Ánh mắt kiên định của Thanh Vô nhìn thẳng vào ánh mắt Thiển Ảnh Đế. Người sau vẫn lạnh lùng như cũ, khuôn mặt không có cảm xúc. Đây là lần đầu tiên Thanh Vô có thái độ ”Bất kính” với vị đế vương này.

Cái ngày tiểu chủ tử bị thương ngất đi, vị đế vương vĩ đại kiên cường này dương như mất đi lý trí.

Thân là ám vệ, hắn không được phép tiến vào  nội điện Nhật Quang Điện. Nhưng mà ngày đó giúp đỡ vừa mới mê man mà tỉnh  Thất Điện Hạ đi vào phòng tắm, lại thấy vị đế vương lãnh tình lãnh huyết  ngâm mình ở trong bồn tắm, khuôn tuấn mỹ , không hiểu vì sao lại có vẻ mặt hoảng hốt. Mà bồn tắm, đã bị huyết nhiễm hồng.

Sau hắn liền lui ngoài, hắn không biết hôm đó Hoàng Thượng tại sao lại bị thương, cũng không biết vì sao vừa mới mê man mà tỉnh, hư nhuyễn vô lực  Thất Điện Hạ bất luận như thế nào cũng phải đi tìm Hoàng Thượng, lại càng không biết về sau Thất Điện Hạ cùng Hoàng Thượng nói gì đó. Nhưng, khi nhìn thấy  một mất hết cả thần trí Hoàng Thượng, trong long hắn đắng ngắt. Loáng thoáng hắn bắt đầu biết, tình cảm của Hoàng Thượng và  Thất Điện Hạ, là thứ mà hắn vĩnh viễn không thể lý giải , bởi vì nó quá mức sâu sắc, quá mức mịt mờ.

Nhưng mà cuối cùng, hắn biết chính mình muốn làm cái gì .

“Hoàng Thượng, Thanh vô khẩn cầu thoát ly tổ chức, từ nay về sau, chỉ làm cái bóng của mỗi Thất Điện Hạ mà thôi.” Thanh Vô cúi đầu, khẩn cầu.

“Bóng dáng. . . . . . Sao?” Mắt Thiển Ảnh Đế dừng ở hư vô, thì thào tự nói.

Thanh Vô vẫn quỳ như trước , chờ Hoàng Thượng trả lời.

“Thất Điện Hạ cho phép chưa?”

“Điện hạ ước chừng sẽ không để ý đến việc nhỏ như thuộc hạ.” Thanh Vô lạnh nhạt trả lời, nhớ tới vẻ mặt nhàn nhạt không màng thế sự chỉ cúi đầu đọc sách ở trên cây ngô đồng bé.

“Ừ, những việc liên quan đến tính mạng và sự an toàn của y, đều là việc nhỏ. Dù sao y bị thương như thế nào cũng sẽ không chết.” Thiển Hành Chi thản nhiên nói, trong giọng nói ẩn ẩn có tức giận, lại càng nhiều là mệt mỏi cùng đau đớn. Hắn không phải là người am hiểu cách dung ngôn ngữ để biểu đạt ý của mình, ngốc nghếch nói hồi lâu, cũng không có biện pháp làm cho đứa nhỏ ngốc kia hiểu được sự kích động cùng đau long mà hắn đã trải qua. Hăn nghe y một lần lại một lần lặp lại”Thả Ca sẽ không chết, Thả Ca sẽ không chết” , cơn tức giận từng chút từng chút bốc lên từ đáy lòng. Kỳ thật không phải nghĩ muốn phát giạn với y, mà là đối chính mình, miệng vết thương đổ máu không ngừng kia, nhịp tim bỗng nhiên ngừng đập kia, long bàn tay lạnh dần dần kia, khuôn mặt  tinh xảo vì mất máu quá nhiều mà tái nhợt kia, hết thảy hết thảy đều làm cho hắn vô thố(=không biết làm thế nào). Thói quen với tư thái cường đại ,nhưng nay lại phát hiện chính mình có rất nhiều thứ không thể khống chế được, vì thế hắn chỉ có thể kích động, sau đó làm cho tâm trạng của mình dần dần bị hắc ám ăn mòn.

Thanh Vô nghe ngữ khí lạnh nhạt không có chút cảm xúc gì của Hoàng Thượng, trong lòng vừa đau vừa khổ, không biết hắn mệt mỏi như vậy là do vị đế vương này, còn là do đứa nhỏ không biết cách quý trọng bản thân kia.

Lặng im  một hồi, Thiển Ảnh Đế theo suy nghĩ của mình hoàn hồn, đối với Thanh Vô nói: “Về sau, chủ tử ngươi chỉ có một mình Thất Điện Hạ.”

“Dạ. Thuộc hạ nhất định không làm nhục sứ mệnh.” Thanh Vô  kiên định trả lời.

Thanh Vô lui xuống, ám dạ  lặng im liền bắt đầu không kiêng nể gì xâm nhập tim gan. Tấu chương trên bàn chồng thực cao, lại bị đẩy xuống đất, gió thổi nhẹ, ánh nến lay động, Thiển Ảnh Đế  cầm trong taymột quyển sách, là quyển tạp ký từ trước đến nay hắn đều không có hứng thú, hiển nhiên là của đứa nhỏ ngốc không hiểu tấm lòng Phụ hoàng để lại. Bá Vô ở ngoài cửa nhẹ giọng đẩy cửa tiến vào, đem trả lạnh đổi thành trà nhiệt, tuy rằng biết  phải nhắc nhở Hoàng Thượng đã đến thời gian nghỉ ngơi rồi, nhưng rốt cuộc vẫn không có ra tiếng, rót trà nóng liền nhẹ giọng đi ra ngoài. Trong lòng thở dài, sách Hoàng Thượng đang cầm, vẫn chưa có lật sang trang khác đâu.

Trong lòng Thiển Ảnh Đế vẫn sợ hãi như cũ. Khi nhịp timThả Ca chợt dừng lại ở phút đầu tiên, hắn hiền không thể nào dừng cảm giác sợ hãi này được. Sự sợ hãi của ngày đó chính là trên thế giới này sẽ không còn Thiển Thả Ca nữa, rồi sau đó sợ hãi, cái gọi là  yêu.

Thời điểm khi thích một người thực an tâm và ấm áp, nó khiến ta không nhận thấy sự cô đơn.

Thời điểm khi yêu một ngươi lại thực e ngại. Sóng ngầm trong lòng dâng lên quá mức mãnh liệt, nó như một lực lượng mãnh liệt đem mọi thứ cắn nuốt hết, hết thảy, hết thảy mọi thứ. Hắn thực không nghĩ tới sẽ có lúc hai bàn tay trắng. Hắn chưa từng  e ngại như vậy…….Chưa từng

Chính là, hắn rốt cuộc cũng hiểu được cái gì gọi là yêu .

Thiển Thả Ca, Phụ hoàng hội mất đi chính mình, mất đi hết thảy, duy nhất chỉ còn ngươi. Duy nhất chỉ còn ngươi.

Thiển Thả Ca. Thiển Thả Ca. Thiển Thả Ca.

Ngự thư phòng ánh nến lay động ngoài cửa sổ, lay động  suốt một đêm. Thiển Ảnh Đế một đêm không ngủ, vẫn nhớ kỹ một cái tên, bất tri giác(=không để ý tới), trời đã sáng.

Mà trong một góc phòng Nguyệt Hoa Điện, một thanh âm non nớt, cũng hát một đêm  khúc hát ru, là khúc hát ru rất khó nghe do Thiển Ảnh Đế hát trước kia, thanh âm gián đoạn mơ hồ ”Thả Ca ngoan nha, Thả Ca ngủ đi. . . . . . Thả Ca ngoan nha, Thả Ca ngủ đi. . . . . .”

Thẳng đến trời hơi hơi sáng lên, bé ở trên giường  đứng dậy lung tung mặc áo choàng, dù có như thế nào y cũng không buộc chỉnh chu được vạt áo, y có chút ảo não, thẳng đến ngồi ở bên giường đi giày, lại như thế nào cũng với không tới, mới nén giận nói: “Phụ hoàng tính tình tối phá hư.” Rồi sau đó đi chân trần nhảy xuống giường, mới đi giày. Xuất môn tựu chạy thẳng đến Võ Tràng.

Thanh Vô từ một nơi bí mật gần đó vẫn đi theo, sau đó không lâu, lơ đãng ngẩng đầu, nhìn thấy ở xa xa, mặt trời đã lên đến nóc nhà cao nhất Hoàng cung. Ánh nắng không có độ ấm, lại chiếu thẳng vào trong. Đều không phải do ánh mặt trời quá chói mắt, mà hắn vẫn muốn rơi lệ như trước.

One thought on “[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 33

Leave a Reply