Thiển thả caTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 35

Bookmark

No account yet? Register

Chương 35:

Editor: Bạch Thố Thố

“Thất điện hạ Hạ lần này lại đến muộn! Uy, Tuyệt, đừng như vậy a . . . . . Ai ai, Tuyệt, Dạ Tuyệt! Ngươi dừng lại nghe ta nói đã, ngươi nói khi chúng ta muộn một khắc, Thất điện hạ Hạ đều không lưu tình đại phạt đặc biệt phạt, hiện giờ ta thấy Thất điện hạ hạ tới muộn nhiều như vậy, chúng ta có phải lên tiếng đời lại công bằng không?” Bạch Tịch kề sát Dạ Tuyệt, thần sắc vui vẻ nói.

Dạ Tuyệt nhíu mày, ở thời khắc Bạch Tịch tiến lên liền nhảy một bước thật xa, mặc dù trên mặt rõ ràng viết hai chữ bất bãn với Bạch Tịch, lại vẫn không hé răng.

Lưu Mạch thấy thế cười yếu ớt, nhìn Bạch Tịch chế nhạo nói: “Ngươi không trông cậy vào hắn được đâu.”

“Có ý gì?” Bạch Tịch không chút để ý thái độ lạnh nhạt mười phần của Dạ Tuyệt, lại ba ba đến gần Lưu Mạch.

Lưu Mạch chụp khai Bạch Tịch  móng vuốt, ý cười sâu sắc: “Thị vệ của Thất điện hạ hạ lad Thanh Phong, Thanh Vân vừa mới tới, Thất điện hạ muốn xuất cung, nhiệm vụ hôm nay của chúng ta là chạy vòng quanh tường hoàng cung hai mươi vòng, phụ trọng(=thêm vật nặng).”

“Nhiều ít? ! Hai mươi vòng phụ trọng! ! !” Bạch Tịch kêu to, thấy Lưu Mạch gật đầu, thần sắc vui vẻ bay mất tiêu, khóe miệng cũng hạ.

Lưu Mạch an ủi vỗ vỗ bả vai Bạch Tịch, nhắc nhở nói: “Ngươi còn có nửa nén hương  thời gian làm chuẩn bị, giờ Thìn(=7h sáng) nhị khắc(=2 phút )xếp thành hàng.”

Bạch Tịch vẫn mang một chút kỳ vọng: “Lưu. . . . . . Lưu Mạch, Thất điện hạ ra cung , ai phụ trách giám sát. . . . . .”

Lưu Mạch cười đến vô cùng dễ nhìn, cằm hướng Dạ Tuyệt giơ giơ lên, liền thấy ngũ quan Bạch Tịch thu thành một đoàn: “Ngao, trời muốn vong(=bỏ) ta, trời muốn tiêu diệt ta . . . . .”

Lưu Mạch xì cười ra tiếng, lắc đầu dùng sức vỗ vỗ bả vai Bạch Tịch.

Nhìn, Dạ Tuyệt đã đứng ở cách đó xa mấy bước, ngũ quan của hắn như được đao khắc  tỷ mỉ,đường hoàng mạnh mẽ, trầm mặc mà lạnh lùng nghiêm túc.

Ba năm trước đây, cũng ở nơi này, lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy đứa nhỏ có khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp đến nghẹt thở kia, y thực gầy, thực ải, mặt không đổi sắc,không lạnh lùng cũng không vui vẻ, thanh âm linh hoạt kỳ ảo thanh thấu, không chỉ dễ nghe mà còn như hút hồn người khác. Y hơi hơi ngửa đầu lên dưới cái nắng tháng bảy của mùa hạ, gằn từng tiếng nói: “Ta gọi Thiển Thả Ca. Về sau sẽ cùng huấn luyện với các ngươi.”

Khi đó bọn họ mới đến, phần lớn là thiếu gia công tử, không ai bì nổi, không ai tuân theo quy củ, vâng lệnh cha mẹ tham gia cấm vệ quân, tại sân huấn luyện tiếp nhận tân binh huấn luyện. Sau khi mất một khoảng thời gian khảo nghiệm kỳ quái, ba trăm người bọn họ mơ hồ bị chỉnh lý lại một lần nữa, rồi được trịnh trọng thong báo”Các ngươi từ nay về sau không hề là thị vệ của cấm vệ quân, thành quả huấn luyện quyết định nơi các ngươi đi đến” , sau đó liền bắt đầu nhận một ít kỳ quái đến cực điểm  huấn luyện —— cùng cái vị Thất điện hạ tối được Hoàng Thượng ân sủng trong truyền thuyết kia.

Thời điểm ban đầu, tất cả các huấn luyện đều do Âu Dương thống lĩnh giám sát, giờ mẹo(=5h sáng) trời vừa mới sáng đã phải rời giường, chạy vòng quanh các bức tường ngoài Hoàng cung năm vòng —— Mộc Ảnh Quốc dù sao cũng là một trong ba cường quốc, thế cho nên Hoàng cung tất nhiên là vừa tráng lệ vừa to lớn, chạy năm vòng đã là sự chịu đựng cực hạn của bọn họ—— rồi sau đó luyện quyền luyện kiếm luyện thể lực luyện ý chí chịu đựng . . . . . Một bên vất vả một bên bị thị vệ khác chỉ trỏ cười nhạo, mọi người mỗi khi trở lại ký túc liền bắt đầu lớn tiếng rống to hô khổ hô mệt, sau đó thì vừa đặt lưng xuống giường liền ngủ luôn, trong mộng còn la hét: “Lão tử mặc kệ ! Tuyệt đối mặc kệ !” Nhưng ngày hôm sau  giờ mẹo một khắc cứ theo lẽ thường rời giường, thậm chí năm vòng lúc lúc ban đầu  biến thành thất vòng, mười vòng, mười lăm vòng. . . . . . Gian khổ như vậy, nhưng không có một ai rời khỏi, bọn họ không phải vì lòng tự trọng, lòng kiêu ngạo hay ngại mất mặt, mà là vì huấn luyện cùng với bọn hắn còn có vị Thất điện hạ gầy yếu nhỏ bé, vẫn luôn chạy phía trước họ, vẫn luôn như vậy. . . . . .

Mãi đến một ngày, Âu Dương thống lĩnh đứng ở trước mặt mọi người tuyên bố: “Giai đoạn huấn luyện trước đều do Thất điện hạ chỉ định, cho nên tất cả huấn luyện và giám sát về sau đều do Thất điện hạ toàn quyền phụ trách.”

Mọi người ồ lên.

Rốt cuộc có người  tức giận nói ra suy nghĩ của mình: “Lão tử không phục!” Mỗi ngày cắn răng chịu đựng như vậy, ý chí kiên trì đã sớm mơ hồ, cho tới bây giờ trong lòng chỉ còn dư một ý nghĩ, không thể  gục xuống, không thể bị tiểu oa nhi yếu đuối kia qua mặt—— kỳ thật đều không phải không phục, chính là ủy khuất, đã qua vài ngày rồi mà vẫn không vượt qua nổi một tiểu hài tử bảy tuổi, trong lòng luôn có chút hờn dỗi .

Ngày ấy sở hữu  huấn luyện đều bị hủy bỏ, ba trăm người ngồi vây quanh lại thành một vòng tròn quanh lôi đài, mỗi người đều vừa thẹn vừa mắc cở bị đánh trở về. Đầu tiên là không tin, sau là sửng sốt, sau đó bội phục, cuối cùng sùng bái —— đều là thiếu niên binh sĩ, cảm xúc biến hóa thực mau, nhưng cũng cũng đủ thản nhiên. Mà mặc kệ bọn hắn  khiêu khích hay sùng bái, thì đứa nhỏ có khuôn mặt xinh đẹp kia vẫn mang vẻ mặt đạm bạc từ đầu tới, chiêu thức võ công cũng ngắn gọn giống như không có chiêu thức gì, trong tay thậm chí không có lấy một cái vũ khí.

Ngày đó lần đầu tiên bọn họ giải tán sớm hơn so với các đội thị vệ khác, thống thống khoái khoái ăn thịt ăn canh tắm nước lạnh, sớm vào mộng đẹp. Bởi vì trước khi giải tán, vẫn trầm mặc không nói  Thất điện hạ bỏ lại một câu: “Ngày mai giờ mẹo một khắc tập hợp.”

Từ cái ngày lúng túng, sợ hãi, hoàng hốt ấy, đã ba năm trôi qua.

Thất điện hạ của bọn họ tựa hồ không có cao hơn là mấy, những người từng cười nhạo bọn họ sớm đã làm cấm vệ quân chính quy, mà bọn họ, dĩ nhiên có thể phụ trọng chạy vòng quanh Hoàng cung hai mươi vòng, thể lực cùng sự chịu đựng sớm đã vượt qua các đội thị vệ khác rất nhiều.

Hoảng hốt nhớ lại chuyện ba năm trước, Lưu Mạch cười yếu ớt, mà bên kia Dạ Tuyệt đã mệnh lệnh mọi người tập hợp xếp thành hàng. Bên cạnh Sinh Phong, hai người đột nhiên chạy tới , nói chuyện với nhau  thanh âm còn rất lớn: “Thất điện hạ rất không trượng nghĩa, y ra cung như thế mà sao lại không cho chúng ta một ngày nghỉ chứ. . . . . .”

“Ngươi nghĩ đến mĩ, hôm nay chạy hai mươi vòng đã là thoải mái rồi còn muốn gì nữa. . . . . .”

“Nhưng sao lại cho Dạ Tuyệt đội trưởng phụ trách a. . . . . . Hắn còn đáng sợ hơn cả Thất điện hạ. . . . . .”

“Làm cho Bạch Tịch đội trưởng phụ trách thì được rồi? Hắn liền trực tiếp đem chúng ta lĩnh đến Vạn Hoa Lâu.”

“Không có ai bầu Lưu Mạch đội trưởng sao. . . . . .”

Lưu Mạch nghe những lời này, vẫn cười như trước, bên kia Dạ Tuyệt quay lại nhìn về phái hắn, Lưu Mạch ngứa ngứa tay, chạy nhanh tới.

Không biết vì sao, trong cuộc sống, gió luôn thổi rất nhẹ, lá cây lắc lư trong gió, nắng mùa hạ trong suốt.

Cùng thời gian đó Nguyệt Hoa Điện.

Cảnh Như Nguyệt chán đến chết ngồi ở trên xích đu dưới tán cây thanh đồng, đẩy xích đu phía chính là 5 tuổi tiểu đậu đỏ mười điện hạ Thiển Thả Lục.

“Mẫu hậu, Thất ca nói không thể ngồi xích đu .” Do dự hồi lâu, Thiển Thả Lục vẫn lúng ta lúng túng mở miệng khuyên.

Cảnh Như Nguyệt bĩu môi không để ý tới, yên tĩnh  trong chốc lát liền dỗ: “Thả Lục ngoan, lấy cho Mẫu hậu  một đĩa đậu đỏ cao(=bánh đậu đỏ) được không, Mẫu hậu thích ăn đậu đỏ cao Thả Lục làm nhất!”

“Mẫu hậu, Lục Ương di nói không thể ăn nhiều đậu đỏ cao như vậy. Không phải Thả Lục không cho người.” Thiển Thả Lục đối vẻ mặt lừa gạt kia của Mẫu hậu đã sớm thới quen đến nhìn như không thấy .

“Thả Lục ngươi sai rồi, lời Mẫu hậu nói mới phải nghe, biết sao?” Cảnh Như Nguyệt thấm thía nói.

“Ân. Đã biết.” Thiển Thả Lục gật đầu, nhu thuận đáp.

Cảnh Như Nguyệt thấy thế, đắc ý cười vẫy tay: “ Vậy lấy đậu đỏ cao cho Mẫu hậu đi, Thả Lục ngoan.”

“. . . . . . Phải lưu cho Thất ca.” Thiển Thả Lục lặng im hồi lâu, mới phun ra một câu như vậy.

“Thất ca ngươi không thích ăn cái này a.”

“Lần trước Thất ca nói, điểm tâm Thả Lục làm tốt lắm, phải tiếp tục cố gắng.” Thiển Thả Lục nghe Mẫu hậu nói Thất ca không thích ăn điểm tâm của hắn, biểu tình giống như sắp khóc ra, ủy khuất biện bạch.

“. . . . . .” Cảnh Như Nguyệt thật không biết nên nói như thế nào , đứa nhỏ này luôn luôn lấy Thất ca làm đầu. Đem lời định nói nuốt xuống, Cảnh Như Nguyệt ảo não: “Ta đều biết, Mẫu hậu thực ganh tỵ là được rồi. . . . . .Thất ca ngươi ra cung đi chơi đều không nguyện ý mang Mẫu hậu, Lục Ương di của ngươi cả ngày không biết vội cái gì, Thả Lục ngoan nhất, thế nhưng ngay cả điểm tâm cũng không cho Mẫu hậu ăn. . . . . .”

Vừa nói lẩm bẩm  quở trách đã bị một cái thanh âm lạnh lùng đánh gãy: “Cảnh Như Nguyệt, sớm nói qua, cái xích đu này còn chưa làm xong, ngươi xuống cho ta.”

Cảnh Như Nguyệt không nói tiếp, lui  cổ, nhảy xuống xích đu, thanh âm nho nhỏ nói với Thả Lục: “Thiển Thả Lục, sớm nói qua Mẫu hậu không nghĩ ngồi xích đu . . . . . . Sao ngươi vẫn bắt Mẫu hậu ngồi. . . . . . Xem đi. . . . . . Bị mắng rồi. . . . . .”

Thiển Thả Lục đứng ở phía sau xích đu, ngửa đầu nghiêm túc nhìn h Mẫu hậu, cau mày, biểu tình vô tội, không ngôn ngữ, chỉ có Mẫu hậu hắn càng ngày càng chột dạ, cuối cùng rất thấp giọng hừ một câu: “Được rồi, thực xin lỗi a. . . . . . Người ta cũng rất muốn ra cung ngoạn, Thiển Thả Ca hảo keo kiệt . . . . . .”

Lục Ương kéo nữ nhân đang lầm bầm qua bên kia: “Không cần nói mãi không ngừng . Ngươi cũng không phải không biết, hiện tại Lục ma có rất nhiều chuyện cần Thả Ca xử lý, hôm nay ra cung cũng vì muốn đàm phán với trưởng lão trong Lục ma giáo một số việc, ngươi cũng đừng tùy hứng cấp đứa nhỏ thiêm phiền toái. Biết sao.”

“Được rồi. Đã biết. Ai cho ngươi đem nhiều việc như vậy cho Thả Ca đi làm, hắn còn nhỏ như vậy. . . . . .” Nói tới đây, Cảnh Như Nguyệt nuốt lời muốn nói xuống, Thả Ca sở dĩ chủ động gánh vác nhiều như vậy, đều là vì các nàng. Từ lần Lục Ương bị trọng thương, Thả Ca liền càng ngày càng đem nhiều việc gánh vác ở trên người.

Lục Ương nhìn bộ dạng im lặng nhíu mày của người trước mắt, nhẹ nhàng ôm lấy , thanh âm cũng giảm đi vài phần lạnh lùng: “Thực xin lỗi.”

Cảnh Như Nguyệt nghe vậy, dùng sức lắc đầu, sau đó dụng lực giơ lên khóe miệng hướng về phía Lục Ương cười.

  • Quay đầu nhìn lại, Thiển Thả Lục đã sớm không thấy thân ảnh, lại nghe thấy thanh âm  Lục Ương: “Năm vị ngự trù(=đầu bếp trong cung vua) của Ngự thiện phòng đến đây.”

Cảnh Như Nguyệt hiểu rõ, gật đầu, Thả Lục đến Nguyệt Hoa Điện cũng hơn ba năm, trừ bỏ khi Thả Ca trở lại Nguyệt Hoa Điện liền vội vàng cầm chặt góc áo Thất ca không rời nửa bước, thời gian còn lại phần lớn đềutiêu phí ở trong phòng bếp nhỏ này. Cho hắn học chữ đọc sách, hoặc học đàn học vẽ tranh, hắn đều không hài lòng, hắn chỉ biết bẩn hề hề cầm một đĩa đồ ăn đã được làm tốt chạy đưa cho Thất ca cười. Hỏi hắn vì cái gì học nấu ăn, hắn luôn cúi đầu nắm lấy vạt áo mình không chịu nói, có một lần bị bỏng tay trái đau đớn vô cùng, mới một bên rơi từng giọt từng giọt nước mắt, một bên lớn tiếng nói: “Thả Lục muốn Thất ca ăn nhiều một chút. . . . . . Thả Lục muốn Thất ca cao hơn cả Đại ca Nhị ca. . . . . Mẫu hậu từng nói, ăn nhiều một chút sẽ không sinh bệnh , Thả Lục không nghĩ Thất ca luôn sinh bệnh. . . . . .”

Khi nghe được những lời ấy, như Hoàng Hậu cười đến cực vui vẻ, nắm tay Lục Ương, nước mắt cũng chảy xuống: “Lục Ương Lục Ương, ta đời trước rốt cuộc đã tích đức như thế nào, đời này mới nhặt được hai bảo bối này a. . . . . .”

Lục Ương nắm chặt tay Cảnh Như Nguyệt, không nói. Cũng cười.

One thought on “[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 35

Leave a Reply