Thiển thả caTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 34

Bookmark

No account yet? Register

Chương 34:

Editor: Bạch Thố Thố

Đêm Thiển Ảnh Đế gặp chuyện kinh động  rất nhiều người, nhưng cũng rất ít người biết Thất Điện Hạ bị thương, Thiển Ảnh Đế cũng hạ lệnh cấm không được nói ra. Cho nên ngay cả Như Hoàng Hậu, cũng chỉ cao hứng  Thả Ca bảo bối nhà nàng trở về Nguyệt Hoa Điện, mà không biết  bảo bối nhà nàng đã trải qua sinh tử thế nào.

Mấy ngày nay do lệnh cấm chế không được đi Võ Tràng và Thái Học Viện của Phụ hoàng, Thả Ca liền mỗi ngày trốn trong Lãnh viên, giờ Mùi(=3h chiều) thái dương ngã về tây  mới ôm một bó cẩm chướng to trở lại Nguyệt Hoa Điện. Dùng bữa tối mới dung đường ngầm đi đến Nhật Quang Điện, cái gì cũng không làm, chỉ nằm ở trên giường đọc sách, chờ đem long sang lăn lộn xộn, mới ôm gối đầu của Phụ hoàng  trở lại Nguyệt Hoa Điện. Mỗi ngày đều lặp lại như vậy, Thiển Ảnh Đế liền mỗi ngày đều ngồi lặng im một lúc lâu trên cái giường bị sắp xếp lộn xộn, mới phân phó Bá Vô lại đi chuẩn bị gối đầu, liền ngủ trên chiếc giường lộn xộn . Nếu không phải biết cho dù buổi tối không thể ngủ say cũng không ảnh hưởng tới thân thể của tiểu hài tử ngốc, chắc hắn cũng không dám dung túng chính mình dùng cách ngốc nghếch này.

Tuy nói như vậy nhưng trong lòng thiếu cái vật nhỏ có tướng ngủ cực kém, hắn vẫn cảm thấy không quen.

Nửa đêm, Thiển Ảnh Đế bừng tỉnh do tiếng sét, hắn hoảng hốt ôm lấy người bên cạnh, rồi mới giật mình nhận ra thứ mình đang ôm là một cuộn chăn, trong lòng cả kinh, hắn nhảy xuống giường, cầm lấy chiếc áo choàng chạy ra ngoài trong khi chân vẫn còn chưa kịp đi giầy. Tiếng sấm rất to, bên ngoài cũng đã mưa to giàn giụa, từng giọt từng giọt nước mưa to rơi xuống người, chả mấy chốc Thiển Ảnh Đế ướt đẫm cả người, áo trong dán ở trên người, hơi lạnh như băng bá đạo xâm nhập cốt nhục. Bất chấp mọi thứ, Thiển Ảnh Đế sử dụng kinh công bay về phía trươc. Thường ngày bộ pháp kinh công của hắn rất xinh đẹp, nhưng lúc này lại gấp đến độ lảo đảo không xong, quả thực chỉ có hai chữ chật vật để hình dung hắn lúc này.

Rốt cuộc cũng tới ngoài phòng Thiển Thả Ca, mơ mơ hồ hồ nghe được thanh âm tinh tế mềm mại trong phòng: “Thả Ca không đau, Thả Ca không đau nha. . . . . .” Nhất thời tim Thiển Ảnh Đế  lại đau lại mềm mại. Hắn đi vào phòng, phải mất một lúc lâu cho mắt thích ứng được bóng tối, hắn mới nhìn thấy vật nhỏ chịu đựng đau đớn cuộn thành một đoàn nho nhỏ lui ở góc giường, thanh âm nhỏ bé yếu ớt đến nỗi gần như không nghe thấy y đang nói gì cả.

“Thiển Thả Ca.” Thiển Ảnh Đế xốc chăn lên, nhẹ giọng gọi .

Thời điểm Thiển Thả Ca nghe được thanh âm thân thể y bỗng nhiên cứng đờ, có người tiếp cận gần như thế vậy mà y lại không phát hiện ra, âm thầm kinh hãi, trợn mắt nhìn lại, thì ra đó là Phụ hoàng. Y lập tức vất chăn, lung tung đem mình nhét vào trong lòng Phụ hoàng, có chút ủy khuất: “Phụ hoàng xấu tính. Thả Ca không thích. Thả Ca không thích.”

Thiển Ảnh Đế cố kỵ người mình đang ướt đẫm, do dự  trong chốc lát, nghe vật nhỏ ngốc này ủy khuất cực kỳ nói, hắn biết y đang đau đớn vô cùng, mới thuận thế ôm lấy thân hình mềm mại, nhẹ giọng gọi: “Thiển Thả Ca.” Rốt cuộc cũng có cảm giác an tâm, hắn nói không nhiều, nhưng nhiêu đó đủ thể hiện được tâm trạng của hắn lúc này.

Thiển Ảnh Đế không hề nghĩ ngợi, thật cẩn thận ôm Thả Ca đi thẳng về Nhật Quang Điện, chỉ có nước nóng ở Nhật Quang Điện, mới có thể giảm bớt đi một phần nhỏ đau đớn sống lưng của Thả Ca.

Mỗi lần gặp thời tiết mưa dầm ẩm thấp và lạnh, thì xương sống Thiển Thả Ca bắt đầu đau nhức khôn cùng. Thiển Ảnh Đế cũng là, mỗi lần mặc kệ đang ở nơi nào, vừa nghe đến bên ngoài  có tiếng mưa rơi, liền không tự chủ ra bên ngoài chạy chung quanh tìm Thả Ca. Dĩ nhiên thói quen có muốn sửa cũng sửa không xong được.

Hắn ôm Thiển Thả Ca ngâm mình trong nước ấm, Thiển Ảnh Đế bất luận như thế nào cũng không muốn nghĩ đến nguyên nhân hai người giận dỗi nhau hai ngày này nữa.

Thiển Ảnh Đế thở dài, đem bé ở trong lòng ôm chặt hơn chút nữa.

Nhìn bé nhẹ nhàng nhăn mi lại, Thiển Ảnh Đế bắt đầu tìm cách dỗ dành Thả Ca nói: “Thiển Thả Ca, ngày hôm qua ngươi trích  cà chua chưa đưa cho Phụ hoàng phải không?”

Thiển Thả Ca không khí lực ”Ân”  một tiếng.

“Thiển Thả Ca. Phụ hoàng không ăn được cà chua nên cảm thấy rất không vui vẻ.” Thiển Ảnh Đế kiệt lực dùng ngữ khí ngữ mềm nhẹ nói.

“Ân.” Thiển Thả Ca trả lời.

“Thiển Thả Ca. Sao ngươi lại không mang cà chua đến đây cho Phụ hoàng?” Thiển Ảnh Đế dừng nửa ngày, vẫn nghĩ không ra đề tài mới, đành phải tiếp tục nói chuyện”Cà chua”.

“ Lần trước Phụ hoàng nói không thích.” Thiển Thả Ca ngẩng đầu nhìn vào mắt Phụ hoàng, nói.

“. . . . . . Bụng Phụ hoàng to.”

“Gạt người.”

“Không gạt người.”

“. . . . . .” Thả Ca lần này lười cùng Phụ hoàng tranh luận, chính là khuôn mặt nhỏ nhắn dùng sức hướng về phía cổ Phụ hoàng  cọ cọ.

“Rất đau có phải hay không?” Thiển Ảnh Đế ôm bé, đạibàn tay to nhẹ nhàng sờ sờ đầu Thả Ca, thanh âm gần như ôn nhu.

“Không đau.” Thiển Thả Ca nói.

“Thiển Thả Ca. . . . . . Vì sao Phụ hoàng luôn phải nhìn ngươi đau, nhìn ngươi té xỉu, nhìn ngươi bị thương, nhìn ngươi đổ máu, nhìn ngươi. . . . . .” Hắn ngừng hô hấp.

Thiển Thả Ca mẫn cảm nghe ra sự đau xót tiêu cực trong giọng nói Phụ hoàng, y ngẩng đầu lên, lo lắng gọi : “Phụ hoàng.”

“Thiển Thả Ca. Ngươi luôn không hiểu lòng Phụ hoàng. Ngươi có biết Phụ hoàng vì sao lại tức giận không?” Thiển Ảnh Đế nhìn đôi mắt đen kia, với ánh mắt vừa bất đắc dĩ, vừa sủng nịch.

“Do tính Phụ hoàng xấu.” Thiển Thả Ca nói.

“Vật nhỏ ngốc.”

“Thả Ca không phải đồ vật này nọ. Thả Ca không thích Phụ hoàng xấu tính.” Thiển Thả Ca nói xong, liền dỗi vươn tay đi niết mặt Phụ hoàng, dùng sức đến nỗi Thiển Ảnh Đế cảm giác ăn đau.

Thiển Ảnh Đế nhìn vật nhỏ quả thật có chút tức giận, liền hỏi: “Phụ hoàng khi nào thì xấu tính ?”

“Không cùng Thả Ca nói chuyện. Tức Thả Ca thật lâu. Lại không cho Thả Ca hát khúc hát ru. Nên Thả Ca sẽ không cho Phụ hoàng cà chua.” Thiển Thả Ca gằn từng tiếng nghiêm túc nói.

Thiển Ảnh Đế búng vào trán Thả Ca: “Không biết tỉnh lại, vật nhỏ ngốc.”

“Thả Ca không phải đồ vật này nọ.”

Thiển Hành Chi nhìn vẻ mặt nghiêm túc  bé, bỗng dưng an tĩnh lại, cúi đầu không nhìn tới y, cũng không nói tiếp.

“Phụ hoàng.” Thiển Thả Ca kêu.

“. . . . . . Thiển Thả Ca. . . . . . Phụ hoàng không phải tức Thả Ca mới không nói chuyện với Thả Ca. Ngươi có biết tại sao không?”

Thiển Thả Ca nhu thuận lắc đầu.

Thiển Ảnh Đế thở dài, cái trán nhẹ nhàng cọ vào trán Thả Ca, mới nói tiếp: “Thiển Thả Ca. . . . . . Ngươi. . . . . . Ngươi có biết buổi tối hôm đó ngươi đã từng ngừng thở . . . . . . Phụ hoàng nghĩ ngươi. . . . . .”

Nói xong lại không dám nói tiếp.

“Phụ hoàng. Thả Ca sẽ không chết . Thả Ca từng ngất rất nhiều lần. Nó giống như ngủ vậy. Phụ hoàng, Thả Ca phơi nắng  dưới ánh mặt trời cũng sẽ bị như vậy, nhưng Thả Ca sẽ không chết .” Thiển Thả Ca cầm mặt Phụ hoàng, nhìn chằm chằm vào đôi mắt nâu của Phụ hoàng, nói như vậy .

“Vật nhỏ ngốc, ngươi vẫn không hiểu. . . . . .” Thiển Hành Chi nhìn khuôn mặt tinh xảo đến mức nghẹt thở ở ngay trước mắtgần ngay trước mắt, cúi đầu nói, “Thiển Thả Ca, không hiểu cũng không sao, ngươi chỉ cần nhớ kỹ, đừng để Phụ hoàng nhìn thấy ngươi bị thương, liền hảo.”

“Sao có thể không bị thương chứ?” Thiển Thả Ca hỏi lại.

“Không cần hồ đồ làm việc, không cần lấy việc không đầu không đuôi chạy đi phía trước, không cần ra mặt lung tung, không cần quá tin tưởng dị năng cuả ngươi. . . . . . Tóm lại, bất luận thời điểm gì, ngươi cũng không được đứng phía trước Phụ hoàng!” Thiển Ảnh Đế lúc này chuyên chế biểu lộ không thể nghi ngờ.

Thiển Thả Ca nghe Phụ hoàng nói, chỉ nhíu mày, không nói, hồi lâu mới phun ra một câu: “Phụ hoàng sẽ không trồng cà chua.”

Thiển Ảnh Đế cũng nhíu mày, không hiểu lời này từ đâu mà đến, đề tài tựa hồ biến chuyển quá nhanh.

Thiển Thả Ca tiếp tục nói: “Không thể lúc nào cũng đứng sau Phụ hoàng phía sau. Phụ hoàng không lợi hại bằng Thả Ca.”

“Ngươi cho là dị năng của ngươi có bao nhiêu lợi hại? Ngươi muốn nghe Phụ hoàng nói.” Thiển Hành Chi làm cho bé ghé vào trên người hắn, rồi dùng gáo nhỏ dội nước ấm trên lưng  Thả Ca. Tuy rằng hắn vẫn đang nói chuyện để phân tán lực chú ý của vật nhỏ, chính là hắn vẫn thường thường thấy y vì đau đớn mà hơi hơi nhăn lại  mi.

“Thả Ca so lớn hơn Phụ hoàng. Phụ hoàng phải nghe Thả Ca.”

“Nói bậy. Tốt lắm, bvật nhỏ ngốc, mệt mỏi liền nhắm mắt lại, ngủ rồi  sẽ không đau .” Thanh âm thật sự là ôn nhu dị thường.

“Thả Ca không phải đồ vật này nọ. Thả Ca đau, Phụ hoàng mới nói thật dài Thả Ca mỗi lần nói thật dài, Phụ hoàng luôn ‘ ân ’‘ ân ’.” Vật nhỏ hãy còn nhắc tới , thanh âm chậm rãi thấp đi.

Thiển Ảnh Đế nghe, nhưng không trả lời, trong lòng tràn đầy mềm mại.

Sauk hi Thiển Ảnh Đế kết thúc ngày nghỉ, hắn lại đi vào tàng thư các xem sách, nhưng lại bắt đầu có mơ hồ  ý thức. Hắn có rất nhiều thứ không hiểu, cố gắng chính là cách duy nhất. Thiển Thả Ca, Phụ hoàng có thể ngộ đạo, nhưng ngươi lại không thể, đúng không.

Khảng cách Sủng nịch cùng yêu. Khoảng cách bản năng cùng thói quen.

Thật sự là bí hiểm đến đáng sợ. Quả thực phải có quyết tâm vạn kiếp bất phục mới có thể được sao.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: nhìn đến a lạc năm trước cho ta  ý kiến đóng góp. Đầu tiên là cảm khái, a tốt như vậy . Sau đó đối chiếu  hạ nàng  kiến nghị cùng ta  tu văn, phát hiện ta sửa chữa hảo ít hảo ít a. –. Bất luận là  mắt Thả Ca, sinh nhật Mẫu hậu, vẫn là tính cách hoàng tử  đứng hàng thứ linh tinh. . Tất cả đều không sửa. . . Vô tội nhìn trời. .

 

Phía trước ta quả thật là quá để ý linh tinh  ngôn luận, thậm chí mọi người đề cử đến văn này cũng sẽ nói là dụ đồng văn, linh tinh linh tinh. A. Nhớ không nổi chính mình lúc trước vì sao lại để ý như vậy, nhưng hiện tại đâu, không thể nói hoàn toàn không thèm để ý ( lời này thực giả ai ), nhưng sẽ không khổ sở , bởi vì nguyện vọng mãnh liệt nhất  là, làm cho 《 Thiển Thả Ca 》 biến thành một cái chuyện xưa đầy đủ  a, tốt đến trong vòng một năm ai cũng like.

 

Vẫn cảm thấy, chân chính thích, không nên thúc giục mọi người cũng sẽ tự động like, đây là ta nghĩ. ( nhưng đều không phải là ta không hướng tới số liệu này. ) cho nên như vậy cảm tạ vài cái nha đầu mỗi chương mỗi chương đều like tặng hoa, xin đừng trách ta không có toàn bộ trả lời, bởi vì ta không thể vẫn nói cám ơn a. . . Ngôn ngữ bần cùng, nhìn trời. .

 

Tái cố gắng vài ngày đi viết ra chương mới, đến lúc đó có thể thực cần mọi người  ý kiến cùng kiến nghị, hy vọng vui lòng để lại lời nhắn.

 

Ta phải thừa nhận ta là cái nói tào lao Lải nhải a. Xa mắt.

Bạch Thố Thố: Anh anh….hôm qua nhà ta lại mất điện…nên không post được huhu…mùa hè…nó cắt cái….gì chứ…tính giết người à???????…suốt ngày sửa…ăn bao nhiêu tiền của dân mà toàn dùng dây đểu…độc quá tải….hỏng suốt….ặc ặc…

3 thoughts on “[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 34

  1. Ahh~~ tiểu Ca cưng bán manh quá đi ~~~ XD ~~~ e nó ngây ngô đến đáng thg :'(
    Pi ệt : mạng nc mih thiệt đúng điên, cứ vài tháng lại chập, cứ ko vào đc, chậm,… chừng nào mới hết đây, tối ng cứ sửa wai QAQ ~~

Leave a Reply to anika1208 Cancel reply