Thiển thả caTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 36

Bookmark

No account yet? Register

Chương 36

Editor: Bạch Thố Thố

Khi Như Hoàng Hậu thuần thục nắm giữ vận tốc quay của con quay, học được tất cả động tác chơi của trò ”Con kiến lên cây”, liền giống như con quay hết lực, bỏ qua con quay, lại bắt đầu cả ngày nhàn chán hướng Thái Học Viện cùng Võ Tràng chạy, tự nhiên là đi tìm bảo bối đứa con nhà nàng, hơn nữa phía sau thường xuyên có cái đuôi đi đường còn không vững  Thập điện hạ. Mỗi khi thấy Thả Ca bảo bối, nàng  đều phải chạy đến ôm lấy, một lần lại một lần nho nhỏ oán niệm: “Hảo nhàm chán a, hảo nhàm chán. . . . . .”

Thiển Thả Ca tự nhiên không biết, như thế nào mới có thể làm cho Mẫu hậu không đến đây tán gẫu, liền đến hỏi Phụ hoàng, Phụ hoàng nhíu mày, lạnh lùng nói: “Cho Mẫu hậu ngươi đến Lãnh viên loại(=trồng) đồ ăn.”

Thiển Thả Ca cũng nhíu mày, đành phải đến hỏi bọn Thiển Thả Ngôn.

Nghe được hai chữ trò chơi, Lục điện hạ Thiển Thả Nhạc hưng phấn nhất: “Ta biết! Ta biết! Đứa nhỏ ngoài cung  đều chơi bắn cung, bắt chim !”

Thiển Thả Ca miết liếc mắt nhìn cười đến sáng lạn Thả Nhạc, trầm mặc  chuyển hướng Thiển Thả ngôn.

“Chơi con diều a. . . . . . Hiện giờ chính là thời tiết chơi thả diều tốt nhất đúng không?” Thiển Thả Ngôn hơi hơi cười nói.

Thiển Thả Ca lặng im đứng trong chốc lát, mấy người bên cạnh không biết y đang suy nghĩ cái gì, chính là chỉ chốc lát sau liền nghe được thanh âm linh hoạt kỳ ảo hỏi: “Con diều trông như thế nào a?”

Lời vừa nói xong, mấy người vừa sợ vừa nghi hoặc quay đầu nhìn vật nhỏ gầy yếu, tuy rằng trong cung không có nhiều thứ chơi như bên ngoài, nhưng con diều thì ai cũng từng gặp qua a. . . . . .

“Chính là thứ bay đầy trời hàng ngày í.”

Thiển Thả Ca nhớ tới ngày thường y nhìn thấy mấy thứ giống con ong con bướm gì gì đó bay ở trên Thính Tuyết Các, gật gật đầu.

“Ngoài cung có rất nhiều địa phương bán đồ chơi làm bằng đường và chong chóng, còn có hoa hay con tò he gì đó nữa, sao  Thả Ca không ra cung xem?” Thiển Thả Tây bỗng nhiên lên tiếng kiến nghị.

“Đúng vậy, Thả Ca, ngươi chắc chưa ra ngoài cung bao giờ phải không?” Thiển Thả ngôn cũng mở miệng .

Thiển Thả Ca im lặng không nói, y  vì chuyện của Lục Ma Giáo nên một năm trở lại đây thường xuyên phải ra cung, bất quá toàn đi vào buổi tối, hơn nữa đi đi lại lại vội vàng, chỉ sợ muộn giờ không thể gạt được Phụ hoàng. Nghĩ như vậy , Thiển Thả Ca liền mở miệng nói: “Thiển Thả Tây, ngày mai ngươi theo giúp ta ra cung.”

Lời này vừa nói ra, mấy người đầu tiên là sửng sốt, vì sao lại là Thả Tây?

Chỉ có Bát điện hạ Thiển Thả Ngữ phun ra một câu: “Trừ bỏ Đại ca Nhị ca đã có phủ đệ ở ngoài cung, Ngũ Ca chính là người có số lần ra cung nhiều nhất  đi. . . . . .”

Nghe thế, luôn cười ha hả  Lục điện hạ bĩu môi, hừ một câu: “Đó là do, Phụ hoàng chỉ cho phép Ngũ Ca ra cung. . . . . .”

Thiển Thả Ngôn vẫn tươi cười như trước, nhưng là mâu thâm(= mắt thâm sâu khó lường) cười thiển(-cười khẽ), đến Thiển Thả Tây nhìn hắn như vậy cũng cảm thấy khó hiểu. Thiển Thả Tây chống lại tầm mắt Tứ ca, ha hả giả cười một tiếng, xoay người, thần sắc cũng không biết vì sao mà trầm  xuống, bất quá vẫn đáp ứng: “Thả Ca, ngày mai giờ Thìn(= 5h sáng) ta liền ở Sùng Tây Môn chờ ngươi.”

Mỗi tháng hắn có 4 lần ra cung, đây là thành quả do hắn quỳ ở ngoài Nhật Quang Điện hơn 20 canh giờ trong ngày tuyết rơi mới được vị đế vương cao cao tại thượng ân chuẩn. Giờ  cnghĩ lại mình lúc đó quả thật là quật cường kiên cường đến cực điểm, Thiển Thả Tây nghĩ lại mấy thứ này, liền cúi đầu cười khổ.

Thiển Thả Ca”Ân”  một tiếng, liền đi thẳng về vị trí của mình đọc sách, không để ý Thiển Thả Nhạc còn đang ồn ào: “Uy, các ngươi ra cung cũng được, nhưng ngày mai không phải còn phải đi học sao?. . . . . . A. . . . . . Các ngươi muốn trốn học!”

Thiển Thả Ngữ nghe nói như thế, nghiêm túc nhìn Lục ca: “Lục ca, ngươi cảm thấy Phụ hoàng có thể không đồng ý thỉnh cầu của Thất ca sao?”

Thiển Thả Ngôn trực tiếp nhất, lấy quyển sách trong tay gõ nhẹ vào đầu Thả Nhạc, sau đó trở lại chỗ ngồi của mình.

Như vậy, liền có chuyện Thất điện hạ ra cung, trung gian khúc chiết đơn giản là Phụ hoàng nhíu mi nói”Không chuẩn” , còn có Mẫu hậu khóc la hét phải đi ra cung chơi —— sau đó hàng năm đi theo Thiển Ảnh Đế bên người  mấy đại ám vệ đều bị phái ra cung, đương nhiên Lục Ương cũng phải dỗ dành  Như Hoàng Hậu nói Thả Ca muốn xuất cung làm chánh sự.

Thiển Thả Tây chờ ở ngoài Sùng Tây Môn, cúi đầu đang nghĩ ra cung phải như thế nào mới có thể đường hoàng rời đi tầm mắt Thất đệ, đến Cửu phố một chuyến. Bên kia, thân ảnh của Thất đệ  càng lúc càng rõ ràng, khi y lại gần hắn mới nhìn rõ, đằng sau Thất đệ còn có Cửu đệ Thiển Thả Tiếu.

Cửu đệ ngũ tuổi đi vào Thái Học Viện, có bộ dáng mười phần nuông chiều bốc đồng Hoàng tử, chỉ mỗi khi gặp Thất đệ mới có bộ dáng cười hì hì nhu thuận không gây chuyện. Hoàng gia của Mộc Ảnh Quốc  có quy là, Hoàng tử ngũ tuổi nhập học, tới mười bốn tuổi liền ở ngoài cung kiến phủ, mới có thể rời Thái Học Viện. Cho nên sau khi Đại ca Nhị ca rời đi Thái Học Viện, Cửu đệ liền thành người kiêu ngạo và hay quấy rối nhất Thái Học Viện. Chúng huynh đệ không thích hắn, hắn cũng không thích ở chung cùng các huynh trưởng. Vậy nên khi thấy Cửu đệ, Thiển Thả Tây không khỏi hơi nhíu mày.

“Thả Ca đã muộn.” Thiển Thả Tây đón đầu nói.

“Ân.” Thiển Thả Ca lần nữa bỏ tay Thả Tiếu ra, mặt không chút thay đổi đáp lời.

“Cửu đệ hôm nay lại tình cờ xảo ngộ(=tình cờ gặp gỡ) Thả Ca ở đâu vậy?” Không biết khi nào, bọn họ đều không gọi”Thất đệ” mà quen trực tiếp gọi tên của y —— bất quá Thiển Thả Tiếu mỗi lần nghe vài vị ca ca gọi tên này đều phải khó chịu mau, lần này cũng thế, hắn ngẩn đầu nói một câu: “Không cần ngươi lo!”

Thiển Thả Ca hắn nói vậy liền quay lại nhìn, Thiển Thả Tiếu lúng túng, mở miệng giải thích: “A. Không phải. Thất ca, tiểu Tiếu gần đây ù tai, khó chịu lợi hại, còn luôn nghe được một số thanh âm ù ù cạc cạc. . . . . . Tiểu Tiếu vừa mới lại nghe thấy. . . . . . A……Lại có. . . . . .” Còn chưa giải thích hoàn, Thiển Thả Ca đã quay đầu đi , tiếng cười Thiển Thả Ngôn liền thấp xuống.

“Cửu đệ hôm nay không đi Thái Học Viện sao?” Thiển Thả Tây cười đến bí hiểm, nhìn người đang giải thích đến thần sắc nôn nóng trước mắt, hỏi.

Mắt Thiển Thả Tiếu vẫn dừng ở trên người Thất ca như trước, khi hắn nghe được câu hỏi mới nhìn hướng Thiển Thả Tây, ngượng ngùng cười nói: “Hắc. Ngũ Ca. Thả Tiếu bụng đau, hướng Thái Phó xin nghỉ một canh giờ.”

Thiển Thả Tây nghe Cửu đệ trước sau bất đồng hai cái tự xưng, ý cười khóe miệng thâm hàn(=cười lạnh), mắt nheo lại: “Nguyên lai bụng ‘ tiểu Tiếu ’ đau a. . . . . . Không sao chứ. . . . . . Cũng là, mỗi ngày đều phải cùng Thất đệ xảo ngộ(-tình cờ gặp gỡ) một lần, thực không dễ dàng a.”

Thiển Thả Tiếu vẫn cười mỉa như trước, lui ra phía sau một bước, chạy đi, thanh âm vang dội hô: “Thất ca, tiểu Tiếu đi trước !”

Thiển Thả Tây nhìn thân ảnh kia càng ngày càng nhỏ còn không có hoàn hồn, liền nghe thấy một thanh âm thản nhiên gọi: “Thiển Thả Tây.”

Quay đầu lại hắn liền thấy trong đôi mắt đen láy của Thất đệ tràn đầy nghi hoặc.

Thiển Thả Tây cười cười, nói: “Đi thôi.”

Thiển Thả Ca cũng không phải lần đầu tiên ra cung, lại làm như lần đầu tiên ra cung. Kiếp trước y cũng không đi nhiều nơi lắm, tựa hồ mỗi một lần tới nơi có nhiều người sẽ lại có một hồi giết chóc. Bất luận như thế nào y cũng vô pháp bỏ qua người khác nhìn vào đôi mắt y với ve mặt kinh dị e ngại, khiếp sợ. Nhưng mà kiếp này, không biết tại sao, mắt có rất ít biến sắc, tuy rằng người mắt đen không nhiều lắm, nhưng cuối cùng cũng bình thường  chút. Cho nên y không hiểu , vừa ra cửa cung không xa, Thiển Thả Tây liền lôi kéo y đi mua khăn lụa che mặt của dị tộc nhân, khó được trên mặt hắn không có nụ cười bí hiểm hàng ngày, nói: “Thả Ca, ngươi tốt nhất là đội cái này.”

Thả Ca không nói, nhìn kia khăn lụa màu trắng nhíu mày, cuối cùng từ trong lòng lấy ra tam điều(=3 cái) khăn lụa, mặt không chút thay đổi lại cực nghiêm túc nhất nhất chỉ vào từng cái nói: “Phụ hoàng cấp . Mẫu hậu cấp . Thiển Thả Tiếu cấp .”

Thiển Thả Tây dở khóc dở cười.

Dù sao cũng là kinh thành lớn nhất cả nước của Mộc Ảnh Quốc , cho nên người nơi khác đến đây không ít, Thiển Thả Ca đội khăn lụa thật không dẫn nhân chú ý.

Hai người liền làm bạn hành tẩu ở trên ngã tư đường náo nhiệt, bên cạnh cửa hàng san sát, cửa hàng thay phiên nổi lên, đám người ồn ào mà nhộn nhịp. Tìm hồi lâu, cũng không phát hiện có cửa hàng giữ độc quyền về… Con diều con tò te chỉ hoa linh tinh  đồ chơi , Thiển Thả Ca đến nơi có nhiều người liền không hề mở miệng, chỉ khi Thiển Thả Tây hỏi tới mới nhẹ nhàng mà ”Ân” một tiếng. Thiển Thả Tây nghi hoặc, đành phải mang theo không biết sao bỗng nhiên trầm mặc  Thả Ca ở các tiểu quán cửa hàng gian chuyển động, xung quanh tìm đồ chơi y muốn mua.

Mua con diều mua chong chóng, Thiển Thả Ca liền đứng ở trước người bán mứt quả không chịu dời bước . Thiển Thả Tây thấy Thả Ca nhìn chằm chằm mứt quả không nháy mắt, ngẩn người, nở nụ cười. Tiến lại gần vài bước, Thiển Thả Tây cười hỏi: “Thả Ca muốn ăn mứt quả?”

“Thả Ca không ăn hồ lô. Mẫu hậu ăn.” Nói đến đây, trong đôi mắt hiện lên một tia nghi hoặc, y thật sự không biết Mẫu hậu vì sao lại thích những thứ ngọt nị gì đó như vậy.

Thiển Thả Tây giật mình ngây người một lúc lâu, mới cười ôn nhu hiếm có, sau đó vươn một tay xoa xoa đầu Thả Ca, mềm nhẹ thở dài một hơi: “Thả Ca thực trân trọng Hoàng Hậu nương nương a.” Thả Ca nghi hoặc ngẩng đầu nhìn vào mắt Thiển Thả Tây, liền thấy khuôn mặt xinh đẹp kia vẫn ôn nhu  tươi cười như trước, nhưng đứa nhỏ ngốc hiển nhiên là không hiểu trước mắt người này đột nhiên thở dài từ đâu mà đến.

“Thả Ca muốn mua bao nhiêu liền lấy bấy nhiêu, Ngũ Ca trả tiền cho ngươi.” Thiển Thả Tây hào phóng nói.

Đứa nhỏ ngốc lần này trái lại mẫn cảm mà thông minh nghe ra “Ngũ Ca”  hào phóng, tiến lên đem tất cả mứt quả của người bán hàng rong ôm lấy, Thiển Thả Tây nhìn hành động của y sửng sốt sửng sốt . Chuỗi mứt quả còn chưa ôm ổn, không biết nơi nào bay ra người, lạnh lùng”Thưởng” hồ lô của Thiển Thả Ca rồ ẩn thân vào trong đám người ồn ào. Thiển Thả Tây phản ứng không kịp, chỉ nghe thấy thanh âm thanh thấu nghiêm túc nói: “Ngươi nói, Ngũ Ca cho ngươi trả tiền.” Cúi đầu liền gặp chủ nhân của thanh âm đang dùng vẻ mặt nghiêm túc nhắc nhở  hắn, Thiển Thả Tây ha hả địa cười: “Đương nhiên đương nhiên.” Kỳ thật vẫn là cảm thấy  phản ứng không kịp, bất quá vừa rồi người kia, hẳn là trong truyền thuyết đến vô ảnh đi vô tung  ám vệ —— Phụ hoàng đem ám vệ đi theo bên cạnh Thả Ca, cũng không phải sự tình lạ gì. . . . . .

“Là Thanh Vô. Còn có Thanh Phong.” Thiển Thả Ca thản nhiên nói, rồi sau đó tiếp tục đi về phía trước.

Thiển Thả Tây mới phát giác chính mình  xuất thần, vội vàng đuổi theo .

Một bên xung quanh sưu tầm hảo ngoạn vật, một bên đem ăn ngon  ăn vặt nhất nhất đóng gói, Thanh Phong cuối cùng ngay cả ẩn thân đều không làm , ôm bao lớn bao nhỏ đi phía sau hai vị điện hạ, nhìn đám người ồn ào nơi phố xá biểu tình hứng thú mười phần.

Như vậy đi đến giờ Mùi mạt khắc(=gần đến 4h chiều), Thanh Phong mới không thể không nhắc nhở: “Chủ tử, Ngũ điện hạ, nên trở về cung .”

Thiển Thả Ca gật gật đầu, liền xoay người, cũng không nghĩ tới bị một người kéo lấy  cánh tay. Thiển Thả Tây đưa lưng về phía sắp sửa chìm về phía tây lòng đỏ trứng trời chiều, còn còn trẻ  khuôn mặt phảng phất được bao bọc bởi một tần vàng cam, ngũ quan nhất thời có vẻ vô cùng nhu hòa. Hắn lôi kéo xoay người muốn đi  Thiển Thả Ca, một tay kia còn cầm có chút lộn xộn hộp gỗ, đứng ở dòng người đông đúc ngã tư, nhìn vào mắt Thả Ca, nói: “Thả Ca, hay là ngươi về cung trước, ta lập tức đuổi kịp các ngươi. . . . . .”

Thiển Thả Ca kỳ quái nhìn hắn, không nói lời nào.

Thiển Thả Tây quay đầu nhìn về phía phía nam, thần sắc bi ai: “Ta nghĩ. . . . . . Đi đến Cửu phố. . . . . . Thả Ca, ngươi làm cho ta đi đi. . . . . .”

Thiển Thả Ca thật sự không thích người bên ngoài cầm tay hay cầm góc áo y, lần này nhưng không có giống như hướng Thả Tiếu, Thả Lục bỏ tay  Thiển Thả Tây ra, chỉ hơi hơi cau mày: “Ở đâu?”

“Cái gì?” Thiển Thả Tây có chút kinh ngạc.

“Cửu phố, ở đâu?” Thiển Thả Ca nghiêm túc lặp lại.

“Không. . . . . . Không xa. . . . . . Gần đây thôi. . . . . . Chính là. . . . . .” Thiển Thả Tây xem liếc mắt đang đứng ở sau lưng Thả Ca Thanh Phong.

“Thanh Phong và Thanh Vô đều quay về cung đi.”

“Chính là chủ tử. . . . . . Thanh Phong đã biết, chủ tử phải trở về trước khi bầu trời tối đen nha, bệ hạ đã phân phó .”

Thiển Thả Ca từ chối cho ý kiến, quay đầu lại đối Thiển Thả Tây nói: “Đi thôi.”

Bạch Thố Thố : ANH ANH…..HUHU….Hôm qua đi liên hoan chia tay độc thân cùng mấy đứa bạn mới biết…cả làng còn mình ta là chưa lấy chồng có mộc có…..cứ tưởng năm nay còn hai mống…ai dè…..nó lấy chồng nước ngoài…đùng phát cưới gấp…tại ông í còn phải về nước, hết hạn mà…cưới cứ gọi là gấp…huhu…tụi nó lấy gì sớm vậy….mới có 24 xuân xanh….ặc ặc….nao ta cưới ai đi bê lễ cho ta~~~~~~~~~~~~

One thought on “[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 36

Leave a Reply