Thiển thả caTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 37

Bookmark

No account yet? Register

Chương 37:

Editor: Bạch Thố Thố

Cửu phố tuy nói không xa, nhưng vẫn phải đi bộ một đoạn đường rất dài. Thiển Thả Ca từ lúc ra cung liền rất ít mở miệng nói chuyện, Thiển Thả Tây cũng nhất thời không tìm thấy đề tài để nói, không gian giữa hai người lúc này thực yên tĩnh, Thiển Thả Tây cảm thấy xấu hổ. Hồi lâu, Thiển Thả Tây cắn cắn môi, rốt cuộc lên tiếng: “Thả Ca thực trân trọng Mẫu hậu  nha.”

“Nói qua .” Thiển Thả Ca lạnh nhạt nói.

Thiển Thả Tây cúi đầu tự thuật: “Khi ta 5 tuổi, ta đem mẫu phi, rời cung . . . . . . Ngay cả Tứ ca cũng không biết đâu. . . . . . Kỳ thật Mẫu phi không có bị bệnh mà chết, nàng chính là ra cung .”

Thiển Thả Ca nghe, trên mặt cũng không dư thừa  biểu tình.

Bỗng thanh âm của Thiển Thả Tây đột nhiên trở nên vô cùng hân hoan: “Thả Ca ngươi nhất định không biết, Mẫu phi ta là một cái mỹ nhân nha. . . . . . Mắt thật to , làn da mỹ lệ không tỳ vết tựa như tuyết vậy, khi nàng cười rộ lên bên miệng sẽ có hai cái thật khá  má lúm đồng tiền, nhìn qua hảo ôn nhu hảo ôn nhu, không ai không thích. . . . . . A, ta có một cái muội muội, cao có xíu thôi, nhưng mặt lại phì đô đô, nhìn thấy người ngoài sẽ thẹn thùng, ngốc hồ hồ hảo đáng yêu . . . . . . Còn có còn có, trong vườn của Mẫu phi trông một gốc lê cổ thụ, khi nở hoa là những đóa hoa nho nhỏ màu trắng , rất thơm, nhưng kết  trái cây một chút đều không ăn ngon, ta vụng trộm đi trích quá. . . . . . Hắc, khi đó còn bị Mẫu phi phát hiện , may mắn Mẫu phi không có lấy gậy gộc đến đánh. . . . . . Mẫu phi là người thực ôn nhu a. . . . . .”

Thật là nói nhiều.Trong lúc Thiển Thả Tây đang hưng phấn nói, hai người liền quặt vào Cửu phố, đứng ở ngoài cửa hoa viên nơi có gốc cây lê to.

Thiển Thả Tây ngẩng đầu nhìn bầu trời bị nhiễm hồng, khóe môi nhếch lên cười, cũng không dám nháy mắt, không dám rơi lệ.

Sắc màu ấm áp của trời chiều toát ra từ những chiếc lá của cây lê, nhuộm đẫm  ánh mặt trời nên trông chũng nó vô cùng vô cùng ấm áp. Đã là cuối mùa xuân, cây lê nở hoa, thản nhiên  mùi hoa mờ mịt lỗ mãng, không bằng nỗi lòng đau đớn khôn xiết cảu con người.

Thiển Thả Ca nghiêm túc nghe Thả Tây nói, nhưng lại im lặng không nói gì.

Cánh cửa to màu đỏ đột nhiên mở ra, một cái mắt to  tiểu cô nương thăm dò đi ra, nhìn thấy đứng ở ngoài cửa hai người, lại thẹn thùng chạy về. Phía sau cửa vang lên một thanh âm ôn nhu: “Tiểu Khiết, sao không ra chờ cha ?”

Cánh cửa liền mở rộng hơn một chút, một cái mỹ phụ nhân (= người phụ nữ đã có chồng nhưng lại rất xinh đẹp) lôi kéo vừa mới thẹn thùng đứa nhỏ đi ra cửa, nhìn thấy hai người bên ngoài, cũng lắp bắp kinh hãi. Nhưng vẫn đang ôn nhu, hỏi: “Đây là Tiểu Tây?”

Thiển Thả Tây cũng sửng sốt, dùng sức nở nụ cười, thanh âm run rẩy trả lời: “Là, phu nhân. Tiểu Tây cùng đệ đệ muốn đến nhìn hoa lê.”

Má lúm đồng tiền bên khóe miệng phụ nhân thật sự rất ôn nhu xinh đẹp đến làm cho người ta mê say, đem đứa nhỏ thẹn thùng kéo đến trước mặt: “Tiểu Tây còn có đệ đệ nha, bộ dạng hảo tinh xảo hảo xinh đẹp a. . . . . . Tiểu Khiết mau gọi ca ca nha. Nhìn Tiểu Tây ca ca, nhoáng cái đều lớn đến như vậy . Sau khi nhà các ngươi rời đi, thật đúng là không ai để ý đến cây lê này , ha hả, năm đó Tiểu Tây n còn vụng trộm trích quả lê trong vườn đâu.”

Thiển Thả Tây nhìn mỹ phụ nhân che miệng cười khẽ , hốc mắt nhiệt đến đau đớn, nhưng vẫn cười đến dùng sức: “Tiểu Khiết nhi vẫn thẹn thùng như vậy nga~~~. . . . . .”

“Ân. Bất quá cũng bướng lắm, nàng đang không muốn đi ra đón cha về nhà a. . . . . . Trời cũng sắp tối rồi, Tiểu Tây cũng muốn mau chóng về nhà đi, bằng không mẫu thân ngươi  sẽ lo lắng  .”

Thiển Thả Tây nhanh chóng khom lưng cúi đầu: “Là, phu nhân, Tiểu Tây đi trước .”

Tay Thiển Thả Ca bị Thả Tây dùng sức lôi kéo, y nghĩ nghĩ cũng không tránh ra, cứ việc bị kéo thật sự đau.

Trời chiều lúc sắp tối đã ảm đạm không ánh sáng, vốn nhiễm hồng bầu trời lúc này là một mảnh trời đêm mênh mông mịt mờ, bóng đêm hỗn độn, tình hình này tì trời tối hẳn cũng không xa. Ngã tư đường cũng giảm nhộn nhịp, trên mỗi khuôn mặt của người đi đường khi sắp về tới nhà đều mang theo nụ cười tươi rói không màng danh lợi, yên vui mà tự tại thích ý.

Ở góc độ Thiển Thả Ca không nhìn thấy, Thiển Thả Tây bắt đầu rơi lệ

“Mẫu phi của ta, bị ta đẩy ra khỏi cung. Nàng uống vong tình, quên  nàng từng có một đứa con không vì tình yêu mà có. . . . . . Thả Ca, Mẫu phi ta thực xinh đẹp . . . . .”

Thiển Thả Tây quay đầu, những sợi tóc rối vì nước mắt mà dính ở trên mặt, thần tình chật vật, không hề là cái Hoàng tử phong tư trác tuyệt thiên tài tuyệt diễm kia, khóe miệng không hề lộ vẻ làm người ta phát lạnh  bí hiểm  cười. Ủy khuất, nhiều năm như vậy, hôm nay rốt cuộc có thể nói ra.

Khi đó hắn vừa mới ngũ tuổi, hắn biết phụ thân hắn chính là cậu hắn, mà không phải cái vị đế vương lãnh ngạo tuyệt sắc  mà hắn luôn ngước nhìn kia. Tinh thần của Mẫu phi đã gần hỏng mất, hắn liền kiệt lực bày ra tài hoa siêu việt vượt qua ngũ tuổi trước mặt đế vương, rồi sau đó hướng người cầu “Vong tình” , cầu đánh ngất Mẫu phi cho nàng ra cung, cầu mỗi tháng bốn lần  ra cung dò hỏi —— còn mình từ nay về sau liền đứng ở trong thâm cung, cứ như thế mà đã 6 năm, còn có càng nhiều  cái 6 năm như thế nữa……………………………… .(bạch thố thố: không biết mọi người thấy sao chứ, ta thấy thả tây thực yếu đuối thực vô dụng cũng thực…..nói sao nhỉ….thực…..bạch liên hoa quá…..)

Chưa bao giờ hối. Chưa bao giờ hận.

Nhưng, Mẫu phi, Tiểu Tây cũng có ủy khuất đâu.

Làm Thiển Thả Tây hung hăng ôm lấy so với hắn còn gầy yếu rất nhiều  Thiển Thả Ca, trong lòng có rất nhiều đau đớn trầm trọng dị thường, Thiển Thả Tây hoảng hốt nhớ tới  năm ấy Tứ ca thu hồi đã từng khách khí lễ phép  tươi cười, sờ sờ đầu của hắn, ánh mắt chứa đựng ôn nhu: “Ngốc Tiểu Tây, chung quy có một ngày ngươi sẽ minh bạch thâm ý ở bên trong, rồi ngươi cũng sẽ cảm ơn, ngươi hội cảm tạ lên trời cho ngươi trải qua này đó.”

Gọi hắn”Tiểu Tây”  là Tứ ca, hắn thật thật là người ôn nhu nhất trên đời này.

Thiển Thả Tây vẫn cho là như vậy , đáy lòng liền đem Tứ ca làm như người thân cận nhất. Từ trước tới giờ đều là như thế.

Thiển Thả Tây không biết mình khóc  cho gốc cây lê kia vẫn là khóc cho…..Nước mắt giàn dụa, hắn vẫn khóc mặc dù ánh trời chiều đã bắt đầu lụi tàn. Nhiều năm qua, hắn luôn yên lặng đến xem Mẫu phi cùng muội muội, xem cây lê nở hoa kết quả rụng lá, đã lâu không cùng nói chuyện với Mẫu phi —— nhưng rốt cuộc, hắn vẫn khát vọng, chẳng sợ đôi câu vài lời  ôn nhu. . . . . . Nhiều năm ủy khuất không biết như thế nào liền bùng phát ra, rốt cuộc hắn cũng không kiên trì nổi mà ôm lấy  tiểu thân hình gầy yếu mềm mại kia, khóc đến không có hình tượng, giống như muốn đem nước mắt chưa khóc hết của ngũ tuổi năm ấy toàn bộ khóc ra.

Thiển Thả Ca không hiểu được cảm xúc tận đáy lòng của người đang khóc đến đục ngầu hai mắt này, nhưng vẫn mẫn cảm giác ra sự  bi thương đau đớn trong đó. Thiển Thả Tây  khóc thật sự hung, nguyên bản bị ôm lấy  mặt không chút thay đổi Thiển Thả Ca, cảm giác được đầu vai ẩm thấp sau, rốt cuộc nhíu mày, vai dựng thẳng  tay rốt cuộc cũng ôm lấy Thiển Thả Tây, dễ dàng đem hắn bế đi chỗ khác. Khi Thiển Thả Tây phản ứng lại, hắn đã bị Thiển Thả Ca an trí ở trên tường thành xa lạ. Mà Thiển Thả Ca, đem Thiển Thả Tây buông liền xoay người rời đi, nháy mắt không có bóng dáng.

Thiển Thả Tây vốn bởi vì sửng sốt mà đình chỉ khóc, nho nhỏ thanh nức nở nghẹn ngào , nhìn thấy người duy nhất làm bạn với mình không lưu tình rời đi, thậm chí ngay cả đầu đều không quay lại. Từ trước đến nay thông minh tự đại, đã từng bí hiểm địa lộ vẻ cười  lạnh Ngũ điện hạ, liền giống như đứa nhỏ bị cha mẹ bỏ rơi, không quan tâm khóc lớn.

Một mình khóc hồi lâu, rốt cuộc phát hiện chính mình  thất thố, cẩn thận tự hỏi cũng vô pháp biết nguyên nhân trong đó. Đầu tiên là quẫn bách, rồi sau đó”thông minh” mà đem nguyên nhân sở hữu cảm xúc không khống chế được  đều đổ lên cái người tinh xảo xinh đẹp hình như có ma lực kia, Thiển Thả Tây rốt cuộc an tâm.

Chính là thực khờ, trời đã sắp tối, Thiển Thả Tây thậm chí không biết hắn đang ở nơi nào, thời điểm hắn bắt đầu nôn nóng, đã thấy một tiểu thân ảnh màu trắng càng ngày càng gần.

Tự nhiên là Thiển Thả Ca.

Trong không khí thản nhiên có mùi thơm ngát, Thiển Thả Tây đưa tay đón nhận, mới nhìn rõ  bé  đang ôm một bó to hoa cẩm chướng, từng bông hoa to nở ra những cánh hoa màu trắng, lá xanh đan xen ở trên cành, ở trong màn đêm hỗn độn, cũng dị thường tươi mát tố lệ.

“Thả Ca ngươi đi đâu ? Đã trễ thế này, chúng ta chạy nhanh hồi cung đi.” Do Thiển Thả Tây khóc  nên thanh âm có chút khàn khàn.

Thiển Thả Ca không nói lời nào, đem bó hoa to đổ lên ngực  Thiển Thả Tây, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn vào mắt Thiển Thả Tây, nói: “Mẫu phi đều thích  hoa.”

Thiển Thả Tây nhìn cặp mắt tối đen như mực, lại nhìn bó lớn cẩm chướng, không hiểu Thả Ca nói gì.

Thiển Thả Ca biết hắn  nghi hoặc, đành phải giải thích: “Mẫu hậu Thả Ca  thực thích. Mẫu phi Thiển Thả Tiếu  cũng thực thích. Mẫu phi đều thích  hoa.”

Thiển Thả Tây vẫn ngây ngốc, mắt hồng , có chút phù thũng, thanh âm khàn khàn: “Sau đó đâu?”

Thiển Thả Ca liền kỳ quái nhìn Thiển Thả Tây, y đã nói rất nhiều, người này như thế nào vẫn không rõ đâu —— Thiển Thả Ca còn nói: “Đưa cho Mẫu phi Thiển Thả Tây . Mẫu phi đều thích  hoa.”

Thiển Thả Tây giật mình sửng sốt, nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào, lặp lại : “Mẫu phi đều thích  hoa. . . . . .”

Thời điểm ngẩng đầu lên liền thấy  vật nhỏ so với hắn lùn rất nhiều, biểu tình nghiêm túc mà gật gật đầu, Thiển Thả Tây bỗng dưng cảm thấy được trong lòng ấm áp, nở nụ cười, cười đến hết sức chân thành, khóe miệng giơ lên  độ cong ấm áp mà xinh đẹp. Hắn như gặp ma, ma xui quỷ khiến làm mù trong nháy mắt, hắn liền hiểu được vẻ mặt co đơn của Tứ ca lúc nói xong  câu nói kia ——”Tiểu Tây, khoảng cách của chúng ta cùng người nọ, đâu chỉ ngàn vạn a. . . . . .”

Những Hoàng tử bọn họ, cho dù là đơn thuần vô tâm vô phế Lục đệ, cho dù là tuổi nhỏ Cửu đệ Thập đệ, cũng vĩnh viễn đều không thể với tới đứa nhỏ có khuôn mặt không chút thay đổi trước mắt này.

Ở địa phương mà người khác không nhìn thấy, mỗi người đều có một nỗi đau xót của riêng mình, nhưng bất luận là giả ngu vẫn là thông minh, quả nhiên hay vẫn nghiêm túc trải qua mới có thể đi.

—— Đạo lý dễ hiểu này chẳng cần phải người thích đọc sách, thi từ ca phú lại dốt đặc cán mai  cũng có thể hiểu được.

Thiển Thả Tây nghĩ như vậy , rồi lắc đầu r nở nụ cười. Trong mắt có ánh sáng.

Kia bé cũng đã không kiên nhẫn xoay người: “Đi thôi.”

Thiển Thả Tây nhìn cao cao  tường thành thẳng trừng mắt, nhất hoảng thần lại giống bay ở trong gió như trước đó, thời điểm hoàn hồn  đã đứng ngoài cửa nơi có cây lê.

Thiển Thả Ca đứng ở cách đó xa mười bước, Thiển Thả Tây cười đi gõ cửa.

Mở cửa là người hầu trong phủ, hắn thực tích cực sáng lạn cười trả lời Thiển Thả Tây: “Là, lão gia đã hồi phủ .” “Nga, hoa này là gửi cho phu nhân?” “Hảo. Ta giúp ngươi đưa cho phu nhân, nói là Tiểu Tây đưa đúng không?” “Ân. Tên nó là hoa cẩm chướng. Hảo, ta nhớ kỹ.” . . . . . .

Cánh cửa lại đóng lại. Thiển Thả Tây đi về phía Thiển Thả Ca, hơi hơi ngẩng đầu lên, trời đã tối toàn bộ, nhưng ở trên các tán lá vẫn thỉnh thoảng có chút ánh sáng, ánh sáng kia thực dè dặt, cũng thực đáng yêu, thực làm cho người ta thích. Mùi hoa lê thanh lệ  thản nhiên quyện ở trong không khí, rót vào lòng người cũng mang hương vị ngọt ngào.

Thiển Thả Tây chắp tay sau lưng, quay đầu nhìn  bé bên người, ngữ khí vui vẻ: “Thả Ca, vì sao hiện tại cũng có hoa cẩm chướng nở?”

“. . . . . . Không nói.” Thiển Thả Ca thực nghiêm túc nghĩ, trầm mặc hồi lâu cũng chỉ phun ra hai chữ.

Thiển Thả Tây lại nói: “Oa. Hảo keo kiệt. . . . . . Vậy được rồi, không nói liền không nói đi. Chúng ta phải về cung  a bất tri giác(=không để ý thì) đều đã trễ thế này.”

“Thiển Thả Tây, Mẫu hậu nói, đừng khóc nhiều như nữ nhân vậy, mắt hội giống kim ngư(=cá vàng). Xấu.” Thiển Thả Ca đột nhiên toát ra một câu như vậy.

Thiển Thả Tây sợ ngây người: “Chính là ta cũng không phải nữ nhân. . . . . .”

“. . . . . .” Thiển Thả Ca không để ý tới, xoay người đi.

“Thả Ca ngươi nói ta thực xấu là được rồi. . . . . .” Thiển Thả Tây vừa đuổi theo cước bộ Thả Ca , vừa không nhừng lảm nhảm.

Thiển Thả Ca không trực tiếp quay về Nguyệt Hoa Điện hoặc Nhật Quang Điện, ngược lại theo đường xa trực tiếp đi Ngự Thư Phòng. Cánh của Ngự Thư Phòng trực tiếp bị mở ra, Thiển Ảnh Đế đang đứng ở bên cạnh giá sách, theo thư trung ngẩng đầu, Thiển Thả Ca đã vững vàng nhảy vào trong ngực hắn.

Thư ba địa một tiếng rơi trên mặt đất, Thiển Ảnh Đế không kinh ngạc, sờ sờ đầu người trong ngực: “Làm sao vậy?”

Thiển Thả Ca mềm mại gọi: “Phụ hoàng.” Ba năm qua, thanh âm của bé vẫn chưa biến, thanh thấu mà linh hoạt kỳ ảo.

“Sao lại làm nũng ?” Cứ việc vật nhỏ đã muốn cao hơn chút, Thiển Ảnh Đế vẫn là không uổng lực ôm lấy y.

Vật nhỏ trong loàng không nói chuyện, Thiển Ảnh Đế kiên nhẫn dỗ : “Cùng Phụ hoàng quay về Nhật Quang Điện dùng bữa tối . Cả ngày hôm nay ở bên ngoài, nhất định không có hảo hảo ăn cái gì.”

“Hai khối điểm tâm ăn.” Thiển Thả Ca sờ sờ ngực, đem hai cái bọc nhỏ quơ quơ trước mặt Phụ hoàng: “Thả Ca cấp Phụ hoàng mua điểm tâm, Thiển Thả Tây nói hảo ăn .”

Thiển Ảnh Đế lại bắt đầu mặt lạnh: “Bọc nhỏ này là táo đỏ cao là Phụ hoàng cho ngươi làm đồ ăn sáng, vậy mà còn lại một nửa.”

“Thả Ca ăn hai khối điểm tâm.”

“Còn dư một nửa.” Thanh âm Thiển Ảnh Đế vẫn lạnh lùng , “Bữa tối hôm nay ơhair ăn hết một cái chân gà.”

“Thả Ca cấp Phụ hoàng mua nhiều điểm tâm như vậy.” Thiển Thả Ca mềm nhu nhu nói.

“Ngươi đem điểm tâm toàn bộ đặt ở trên bàn cũng vô dụng.” Thiển Ảnh Đế lạnh lùng trả lời.

“Xấu tính.” Thiển Thả Ca giãy dụa  không cần Phụ hoàng bế.

“Phụ hoàng đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, phải hảo ảo ăn cơm.”

“Mẫu hậu nói, người khi còn sống không cần làm những việc mà mình không thích.” Tiểu hài nhi bắt đầu cấp Phụ hoàng phân rõ phải trái.

“Nói qua  không cần lúc nào cũng nhớ kỹ những lời nói không đâu vào đâu của Mẫu hậu ngươi.” Thiển Ảnh Đế vừa nghe đến chữ ”Mẫu hậu nói” lại bắt đầu nhíu mày, “Ngươi không những việc mà mình không thích, nên mới không ăn một chút cơm nào có phải hay không?”

“Ân.” Thiển Thả Ca thản nhiên đáp lời, còn thực nhu thuận đem đầu điểm vài hạ.

“Vật nhỏ ngốc mới luôn nghe Mẫu hậu nói.”

“Thả Ca không phải đồ vật này nọ.”

“Vậy muốn nghe Phụ hoàng nói.”

“Phụ hoàng tính tình phá hư.”

“Không cần vẫn nhắc tới câu này.”

“Thiển Thả Nhạc vụng trộm nói qua. Thiển Thả Ngữ cũng nho nhỏ nói quá. Thiển Thả Tiếu cũng rất sợ Phụ hoàng. Mẫu hậu nói, không thể giống Phụ hoàng như vậy, mặt không chút thay đổi giống cái đầu gỗ.”

“. . . . . . Không được nghe Mẫu hậu ngươi nói linh tinh.”

“Thiển Thả Nhạc vụng trộm nói qua. Thiển Thả Ngữ cũng nho nhỏ nói quá. Thiển Thả Tiếu cũng rất sợ Phụ hoàng.” Thiển Thả Ca lặp lại , ngụ ý, không chỉ Mẫu hậu nói như vậy.

“. . . . . . Dong dài.” Bị nuốt lời nói, hồi lâu, Thiển Ảnh Đế mới lúng ta lúng túng phun ra hai chữ, thanh âm vẫn là thanh lãnh.

Bá Vô ở đằng trước dẫn đường cho hai vị chủ tử, mơ hồ nghe hai người đối thoại, khóe miệng có cười.

Bạch Thố Thố: ốm mất mấy hôm…huhu….chậm mất mấy chương….xin lỗi mọi người a~~~~~““cúi đầu…..

3 thoughts on “[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 37

Leave a Reply