Thiển thả caTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 38

Bookmark

No account yet? Register

Chương 38:

Editor: Bạch Thố Thố

Giờ Thìn(=7h sáng), Ngự Hoa Viên. Thiển Thả Ca đang trên đường đi tới Thái Học Viện, Thanh Vân mang theo túi sách, cùng Thanh Phong đi phía sau Thiển Thả Ca.

Đánh vỡ bầu không khí im lặng chính là tiếng hô”Thất ca Thất ca”  từ xa của Cửu điện hạ Thiển Thả Tiếu. Rốt cuộc cũng đứng ở trước mặt Thất ca, Cửu điện hạ cười vừa nhu thuận vừa sáng lạn, trong đôi mắt to lộ rõ ý cười trong suốt, hắn nhìn vào đôi mắt đen láy xinh đẹp của Thất ca, cười ngây ngốc: “Thất ca Thất ca, sớm an! Hảo xảo a, lần nào cũng gặp Thất ca ở trên đường, Thất ca chúng ta  cùng nhau đi đến Thái Học Viện thôi.”

So với Thiển Thả Ca còn thấp hơn một cái đầu  Thiển Thả Tiếu vừa nói, vừa đi sát vào bên cạnh Thất ca để nhìn cặp mắt đen láy của y, cuối cùng còn  kiễng  cả mũi chân lên nhìn. Mang theo nụ cười sang lạn ngây ngô.

Cũng không nghĩ tới, Thiển Thả Ca thản nhiên nhìn hắn, nói: “Hôm nay không đi Thái Học Viện.”

“Ách?” Thiển Thả Tiếu còn chưa kịp phản ứng lại trong tích tắc, nụ cười còn cương ở khóe miệng.

“Hôm nay không đi Thái Học Viện.” Thiển Thả Ca thản nhiên lặp lại, sau đó tiếp nhận túi sách từ tay Thanh Vân, đổ lên ngực Thiển Thả Tiếu: “Đưa cho Thiển Thả Tây.”

Thiển Thả Tiếu túi sách đập cho một cú thật mạnh, nhất thời có chút lảo đảo, mãi mới đứng vững vàng được, trong lòng hắn lúc này cực không thoải mái : “Cái gì vậy! Ta không cần!”

Theo bản năng liền đem vật nặng trong ngực đưa lại chỗ cũ, sau đó ngạc nhiên nhớ tới đứng trước mặt hắn chính là Thất ca, mà không phải người khác, tức thời có chút quẫn bách: “Ha hả, Thất ca, ý của tiểu Tiếu không phải như vậy. . . . . . Thất ca đây là đưa cho Ngũ Ca ? Thất ca vì sao không tự mình mang cho Ngũ ca. . . . . .”

Thiển Thả Ca nhìn người trước mắt này, không hiểu cảm xúc biến hóa của hắn, cứ nghĩ là hắn không muốn hỗ trợ, liền đem túi sách cầm về, lại để vào trong ngực Thanh Vân: “Mang đưa cho Thiển Thả Tây.”

Thanh Vân còn chưa đáp lời , Thiển Thả Tiếu lại cực nhanh đem túi sách đoạt lại , không để ý biểu tình sửng sốt cảu mấy người bên cạnh, cực bảo bối ôm vào trong lòng, rồi quay đầu đối Thất ca cười: “Thất ca, tiểu Tiếu giúp ngươi đưa cho Ngũ Ca. . . . . .”

Thiển Thả Ca kỳ quái nhìn hắn một cái, cũng không lên tiếng , thản nhiên gật đầu, liền rời đi .

Thiển Thả Tiếu đuổi theo, nhưng vì còn phải ôm túi sách nặng nên trong y có chút gian nan: “Thất ca hôm nay ngươi đi đâu vậy?”

“Sân huấn luyện.” Thiển Thả Ca thản nhiên đáp.

“Nga. . . . . . Thất ca ngày hôm qua tiểu Tiếu đưa cho ngươi khăn lụa ngươi thấy có đẹp không?Thiển Thả Tiếu cố gắng tìm kiếm đề tài.

“Không biết.” Thiển Thả Ca chính là nghiêm túc đi đường của mình.

“Di? Như thế nào lại không biết. Thất ca hôm qua ra cung không đội khăn lụa sao?”

“Thiển Thả Tây khóc, mắt cùng mũi đều chảy nước, cho hắn sát.” Thiển Thả Ca quay đầu liếc nhìn Thiển Thả Tiếu một cái.

Nụ cười nươi khóe miệng Thiển Thả Tiếu cương lại, đối mặt Thất ca  nhìn chăm chú, lại không biết nên phản ứng như thế nào. Hắn theo bản năng che dấu đi sự thất vọng khổ sở của chính mình, cúi đầu xem mũi chân của bản thân, nói: “Là như vậy a. Ha hả, Thất ca ta đi Thái Học Viện trước đây, muộn sẽ bị phạt chép sách a.”

Thiển Thả Ca gật gật đầu, lại tiếp tục đi.

Thiển Thả Tiếu ở phía sau nhìn, bỗng nhiên cảm thấy ủy khuất, mắt rưng rưng, hắn nhớ tới lần đầu tiên mình gặp Thất ca ——Thất ca xinh đẹp tinh xảo ôm một bó hoa cẩm chướng to đứng ở trong  trong cái nắng đầu hạ—— Thiển Thả Tiếu đột nhiên cười , bỗng nhiên nói to câu nói mỗi ngày hắn đều phải nói một lần: “Thất ca, nếu hôm nay tiểu Tiếu không được gặp ngươi, vậy thì, Thất ca ngọ an(=câu chào buổi sáng hoặc buổi chiều), Thất ca ngủ ngon.”

Thiển Thả Ca không có quay đầu lại, Thanh Phong nghi hoặc  hỏi: “Chủ tử, cái khăn mà ngươi làm cho thuộc hạ đi tẩy chính là của Cửu điện hạ đưa ?”

“Ân.” Thiển Thả Ca nhìn nghi hoặc  Thanh Vân gật đầu nhẹ.

Thanh phong nở nụ cười: “Bộ dạng vừa rồi của Cửu điện hạ chắc tưởng chủ tử đem khăn lụa cho Ngũ điện hạ nga~~~.”

Thanh Vân nhìn mặt không chút thay đổi  chủ tử, cũng cười.

Mà bên kia, hai người vốn trốn ở trong bụi cây đang chạy ra vây quanh Thiển Thả Tiếu, một người nói: “Điện hạ, đồ ăn sáng và túi sách của ngài đều đã được chuẩn bị xong.”

Tên còn lại đi theo nói: “Điện hạ, về sau ngài không cần dậy sớm vậy, nô tài giúp ngài đợi , Thất điện hạ tới  nô tài tái kêu ngài là được rồi . . . . . .”

Còn chưa nói xong, đã bị Cửu điện hạ đá cho một cái: “Ngươi nói vô liêm sỉ gì đấy! Thất ca của  Bản điện  ngươi cũng dám chờ!” Thiển Thả Tiếu là luôn luôn quý trọng thời gian ở chung của mình cùng Thất ca, knhưng thời gian chung đụng của hai người rất ít. Trừ thời gian học trong Thái Học Viện ra, hai người gặp nhau không nhiều lắm, hắn chỉ có thể mỗi ngày tìm cách cùng Thất ca”Xảo ngộ” . Mỗi ngày nói được một câu”Sớm an, ngọ an, hơn nữa ngủ ngon” , hắn đã muốn phi thường thỏa mãn.

Tuy nói lúc ấy Thiển Ảnh Đế đã hạ lệnh đem bức tường ngăn cách sân huấn luyện của đại nội thị vệ và sân huấn luyện của các hoàng tử phá bỏ, nhưng cuối cùng vẫn không thành công, Thiển Thả Ca cũng không them để ý tới tình hình lộn xộn bên kia, trực tiếp mang 300 người của y tuyển một khối đất trống phía đông bố trí thành một sân huấn luyện mới. Người khác chỉ biết Thất điện hạ mỗi ngày đều mang theo  300 người kia chạy lòng vòng quanh hoàng cung, âm thầm cười vài tiếng liền không quan tâm nữa. Thậm chí có lời đồn nói là Hoàng Thượng lo lắng cho thân thể gầy yếu của Thất điện hạ, liền ra lệnh cho 300 thị vệ làm bạn với Thất điện hạ mỗi ngày huấn luyện lấy rèn luyện thể năng. Bất quá đối những truyền thuyết đó, 300 thị vệ kia âm thầm cười vài tiếng, cũng không giải thích nhiều.

Ngày hôm đó Thiển Thả Ca đi vào sân huấn luyện, người phát hiện ra đầu tiên là Dạ Tuyệt. Dạ Tuyệt là người nói không nhiều lắm, thấy Thiển Thả Ca cũng chỉ trầm mặc đứng ở phía sau Thiển Thả Ca, ngay cả một tiếng”Thất điện hạ” đều không nói .

Lưu Mạch cũng  thấy Thiển Thả Ca, liền bỏ lại vẫn lôi kéo hắn nói chuyện không dứt Bạch Tịch, chạy chậm  đi tới trước mặt Thiển Thả Ca, cười: “Thất điện hạ.”

“Thất điện hạ! Thất điện hạ sao ngươi lại đến vào giờ này? !” Bạch Tịch hiển nhiên là kinh hỉ nhiều hơn là nghi hoặc.

Thiển Thả Ca thản nhiên nói: “Có việc. Xếp thành hàng.”

Lưu Mạch nghi hoặc nhìn về phía Thanh Phong, Thanh Vân  sau lưng Thiển Thả Ca, nhưng cũng chỉ thấy hai người lắc đầu tỏ vẻ không biết.

Ba vị đội trưởng đành phải mang theo nghi hoặc triệu tập mọi người xếp thành hàng. Rất nhiều người nhìn thấy Thất điện hạ đều thấy kinh hỉ, nhưng mà sau khi nhập đội ngũ, lại đều mang vẻ mặt trang nghiêm. Lúc trước đám công tử thiếu gia được nuông chiều bọn họ, đều vì không tuân thủ quy củ của Thất điện hạ mà ăn không ít  đau khổ. Ba năm thời gian, không lâu không ngắn, nhưng cũng đủ cho những thiếu niên bồng bột này lớn dần.

Thiển Thả Ca đứng trước đội ngũ trang nghiêm, càng phát ra vẻ gầy yếu thấp bé, nếu không phải thật sự kiến thức quá y làm người ta sợ hãi than sự chịu đựng cùng ý chí, còn có bộ sách võ thuật kỳ quái, bọn họ vẫn không thể tin thân hình nhỏ bé yếu đuối như vậy  lại ẩn chứa một lực lượng to lớn và cường đại đến như vậy.

Âu Dương Thiên đi vào sân huấn luyện giữa một bầu không trang nghiêm này . Âu Dương Thiên khác rất nhiều so với các đại nội thị vệ, đại nội thị vệ phần lớn là con em thế gia của các gia tộc có quan hệ chặt chẽ với hoàng tộc chọn lựa ra, mà gia tộc của hắn không hiển hách, hắn là ở trên chiến trường lập công rồi được phong thưởng, cho nên vừa đi vào bầu không khí trang nghiêm này, Âu Dương Thiên thực lắp bắp kinh hãi. Cho tới nay hắn rất tò mò 300 người kia Thất điện hạ huấn luyện như thế nào, hắn vẫn luôn không hiểu, không nghĩ tới chính là như vậy—— không cần biết võ công của 300 người này như thế nào, ít nhất bọn họ có khí chất của binh sĩ, mà này, hiển nhiên là thứ còn trọng yếu hơn cả võ nghệ cao cường. . . . . .

Âu Dương Thiên nhìn đám người trẻ tuổi mắt sáng như đuốc, khí thế hừng hực, đem hết toàn lực mới có thể trấn định xuống, đi đến trước mặt Thiển Thả Ca: “Thần gặp qua Thất điện hạ. Thất điện hạ không biết có chuyện gì quan trọng mà gọi thần đến đây?”

“Những người này giao cho ngươi.”

Âu Dương Thiên kinh ngạc dữ dội, nhưng vẫn không bằng ba vị đội trưởng, Bạch Tịch kêu to: “Thất điện hạ ngươi nói cái gì? !” Trên khuôn mặt tuổi trẻ lúc này không có nụ cười gian.

Lưu Mạch đã sửng sốt từ lâu cho nên không có đi chỉnh lại ngôn ngữ của Bạch Tịch. Dạ Tuyệt quỳ gối thật mạnh xuống dưới đất, ngẩng đầu gắt gao nhìn vào đôi mắt Thiển Thả Ca, đôi mắt thâm trầm, lại có một chút tình cảm khó hiểu nào đó ẩn chứa trong đấy làm cho người ta cảm thấy đau lòng.

Lưu Mạch cũng thật mạnh quì một gối, ngay cả Thanh Phong, Thanh Vân cũng mờ mịt vô thố .

Đội ngũ bởi vì biểu hiện không tầm thường của ba vị đội trưởng  mà bắt đầu có một chút xôn xao, rồi bọn hắn thấy tối thân thiết bình thản  Lưu Mạch đội trưởng lớn tiếng rống lên một tiếng: “Im lặng!”

Liền rơi vào một mảnh lặng im.

Cứ việc xem hiểu được nghi hoặc của mấy người trước mặt, Thiển Thả Ca cũng không dư thừa lời đi giải thích, ngược lại y quay đầu lại, nói với Thanh Phong: “Thanh Phong, ngươi chuẩn bị tốt ngày mai ra cung.”

Thanh Vân nghe như thế mặt mũi trắng bệch, hắn thật sự một chút không hiểu chủ tử đang suy nghĩ cái gì ; Thanh Phong lại mang theo một tia ước ao: “Chủ tử, chúng ta lại ra cung mua đồ cho Hoàng Hậu nương nương sao?” Thiển Thả Ca lắc đầu, kỳ quái nhìn hắn một cái, tiếp tục nói: “Không phải. Ra cung , không cần trở về.”

Nước mắt chứa đầy hốc mắt Thanh Phong từng giọt, từng giọt rơi xuống đất, hắn nghẹn ngào : “Chủ tử, Thanh Phong không hiểu. . . . . . Thanh Phong thật sự không hiểu vì sao chủ tử. . . . . . Chủ tử không cần Thanh Phong  sao?”

“Vì sao không cần?” Thiển Thả Ca  hiển nhiên không hiểu.

“Chủ tử?”

“. . . . . .” Thiển Thả Ca lẳng lặng nhìn Thanh Phong nước mắt giàn dụa trong chốc lát , suy nghĩ thật lâu, mới từ tay áo lấy ra một cái khăn lụa, với bộ dạng rất không tha nói: “Ô uế phải tẩy .”

Trong lúc nhất thời người đều không rõ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Âu Dương Thiên còn đang giật mình thất thần, lại nghe thanh âm của Thất điện hạ Hạ vang lên: “Âu Dương Thiên, những người này không yếu giống thị vệ của ngươi, đem bọn họ an bài ởbên cạnh  Phụ hoàng.”

Âu Dương Thiên cúi đầu xác nhận.

Thiển Thả Ca xoay người muốn rời đi, Dạ Tuyệt mặt không chút thay đổi đứng lên, đi theo Thiển Thả Ca ba bước.

Thiển Thả Ca dừng bước, chỉ vào Âu Dương Thiên, đối Dạ Tuyệt nghiêm túc nói: “Ngươi đi theo hắn.”

Dạ Tuyệt nhìn khuôn mặt tinh xảo mà vô cùng nghiêm túc kia, đột nhiên rút kiếm hướng Thiển Thả Ca chém xuống. Thiển Thả Ca không có phòng bị, Âu Dương Thiên kinh hô ra tiếng nghĩ rằng Thất điện hạ Hạ hội bị thương, đã thấy Thất điện hạ Hạ trong chớp mắt liền lui lại, cau mày nghi hoặc nhìn Dạ Tuyệt, không nói.

Dạ Tuyệt trầm mặc, lại phi thân đâm tới, kiếm khí dày đặc lạnh thấu xương, Thiển Thả Ca vẫn lùi xuống. Âu Dương Thiên kinh hoảng nói: “Dạ Tuyệt dừng tay!” Nhưng không nghĩ tới, bên cạnh vốn im lặng đứng  Lưu Mạch cùng Bạch Tịch tất cả đều chạy lên, Âu Dương Thiên nhìn thân ảnh màu trắng nhẹ nhàng mà quỷ mị bay qua bay lại giữa những đường kiếm khí lạnh thấu xương, trong lòng vừa sợ vừa vội, muốn phi thân đi lên đem mấy người tách ra, lại bị thị vệ tên Thanh Vân cản lại. Mắt đỏ bừng  Thanh Phong đứng ở bên người hắn, mắt đuổi theo thân ảnh màu trắng nhẹ nhàng kia, khuyên: “Âu Dương thống lĩnh không cần vội, ba vị đội trưởng chính là sinh khí(=tức giận).”

“Sinh khí?” Âu Dương Thiên rất là khó hiểu, một cái nho nhỏ  thị vệ đội trưởng sao có thể sinh khí đối Hoàng tử, và vì sao lại sinh khí.

“Đúng vậy, sinh khí. Hoặc là, ủy khuất .”

“Ủy khuất?” Âu Dương Thiên lại không hiểu .

“Không hiểu vì sao người mà mình muốn đi theo lại bỏ lại mình, như thế nào có thể không ủy khuất.” Vẫn trầm mặc   Thanh Vân thật sâu liếc nhìn  Thanh Phong một cái, nói như vậy.

“Người bọn họ muốn đi theo. . . . . . Là chỉ, Thất điện hạ?”

“Ngươi cho là còn có ai? Âu Dương thống lĩnh muốn nói, Thất điện hạ bất quá mới chỉ là hài đồng cửu tuổimà thôi, phải không?” Ngữ khía của Thanh Vân vẫn lạnh nhạt như trước.

“Chẳng lẽ không đúng?”

Đúng vậy. Như thế nào không phải. Trong lòng Thanh Vân nghĩ như vậy, nhưng cũng không lên tiếng nữa .

Bên kia  mấy người vẫn quần đấu như trước, nhưng hiển nhiên là Thất điện hạ Hạ chiếm thượng phong. Yvẫn chưa ra chiêu công kích  ba người, chỉ lần lượt tránh né những chiêu thức tần nhẫn của ba người kia.

Thiển Thả Ca hiển nhiên là không kiên nhẫn , không lâu liền trực tiếp rời đi rất xa, trước khi ba người đuổi kịp liền lên tiếng hỏi: “Các ngươi nghĩ muốn như thế nào?”

Nghe được câu hỏi, Bạch Tịch cùng Lưu Mạch đều sửng sốt, không thể trả lời, cũng là tối không am hiểu ngôn ngữ  Dạ Tuyệt mở miệng: “Ta không nghĩ đi giúp ngươi bảo vệ Phụ hoàng ngươi.”

Bạch Tịch cùng Lưu Mạch nghe lời thuyết minh trắng ra đến không muốn sống như thế, đều kinh hoảng a giương mắt nhìn nói chuyện  Dạ Tuyệt, rồi sau đó lại cúi đầu —— kia, quả thật là ý tưởng cộng đồng của bọn hắn .

“Ta mỗi ngày chạy hai mươi vòng, không phải vì  giúp ngươi đi bảo vệ Phụ hoàng.” Dạ Tuyệt lại lặp lại.

Thanh Phong, Thanh Vân nhìn Dạ Tuyệt, gắt gao nhíu mày, rất không thích thái độ vô lễ của người nọ đối với chủ tử. Nhưng kinh hoàng nhất , vẫn là Âu Dương Thiên .

Thiển Thả Ca không tức giận, chỉ nghi hoặc: “Ngươi muốn làm cái gì?”

“Đi theo ngươi.” Dạ Tuyệt quỳ một chân thật mạnh xuống dưới đất, trả lời không chút do dự, ba chữ, mà sức nặng lại lớn vô cùng.

Lưu Mạch cùng Bạch Tịch vẫn không lên tiếng, chính là đồng dạng quỳ một gối xuống mặt đất, thẳng thắn nhìn người trước mắt. Lưu Mạch không khỏi tâm thần hoảng hốt đứng lên, hắn thế nhưng thật sự nhìn khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp khiến người ta sợ hãi thannày ba năm  —— ba năm trước đây, nuông chiều ngạo khí mà không biết  bọn họ, bất luận như thế nào cũng không tưởng tượng ra, một ngày nào đó bọn họ hội thành kính đối một cái cửu tuổi  hài đồng nói nguyện trung thành a.

Thiển Thả Ca trầm mặc. Hồi lâu, bỏ lại một câu: “Đem những người còn lại an bài tốt. Ngày mai các ngươi cùng Thanh Phong ra cung.”

“Thuộc hạ tuân lệnh. Chủ tử.”

8 thoughts on “[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 38

    1. Không drop nhé nàng. chỉ là Thố tỷ hiện đang rất bận nên chưa thể edit tiếp được nên tốc độ khá là chậm. Nàng thông cảm cho tỷ ấy nha ^^

  1. chờ chờ lâu quá chủ nhà ơi, chờ cả bộ này với bộ lời hứa cả đời, mong mong ra sớm, cảm ơn chủ nhà nhiều nhiều

Leave a Reply