Thiển thả caTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 39

Bookmark

No account yet? Register

♣Chương 39♣

Editor: Uyên Quyển♣

Uyên Quyển:

  1. Truyện ta đọc bản qt nên có thể từ edit của ta khác của Thố tỷ (sẽ cố gắng đồng nhất hoặc nếu có khác sẽ có giải thích. Nếu khiến mọi người hoang mang mong mọi người thông cảm và góp ý)
  2. Màu áo hay mặc của Thiển Thả Ca là màu nguyệt sắc (tức xanh nhạt) Trước đó Thố tỷ dung từ “xanh nhạt” nhưng giờ ta sẽ dung là “nguyệt sắc” để đọc không bị lặp từ xanh nhiều.
  3. Mẫu phi của Tứ điện hạ là Họa Chiêu nghi Họa Mị, không phải Tranh Chiêu nghi Tranh Mị.
  4. Uyên Quyển cũng hơi bận chút nên chỉ có thể rảnh khi nào eidt khi đó (và còn bị hạn chế tiếp xúc với máy tính, mn không nên hỏi nguyên do) nên tiến độ sẽ rất chậm. Mong mọi người thông cảm ạ.

 

Thanh Phong cùng Dạ Tuyệt rời đi vào ngày hưu mộc nhật (lệ ngày xưa làm quan cứ mười ngày được nghỉ một lần để tắm gội, cho nên ngày lễ nghỉ bây giờ cũng gọi là hưu mộc nhật)

Mà hưu mộc nhật này, Họa Mị Họa Chiêu nghi như trước mang theo Tứ điện hạ Thiển Thả Ngôn đến “ghé thăm” Nguyệt Hoa điện của Hoàng Hậu. Hai nữ nhân gặp mặt liền có nhiều đề tài nói không hết, Tứ điện hạ nhìn thật bất đắc dĩ, tự giác tẩy thủ phần hương (tỏ ra thành kính, kính trọng), khiến Thanh Vân đem đàn cổ để dưới tàng cây ngô xanh, sau đứng dưới tàng cây, ngửa đầu liền thấy tay áo nguyệt sắc ẩn hiện trong tàng cây um tùm.

Đầu hạ màu xanh rực rỡ của cây ngô xanh ánh vào trong đôi mắt ôn hòa của Thiển Thả Ngôn, Thiển Thả Ngôn chăm chú nhìn vào màu nguyệt sắc mơ hồ trong một mảnh màu xanh hỗn loạn ấy, trong lòng tràn đầy một loại ấm áp không biết tên, liền nhẹ giọng gọi : “Thả Ca xuống dưới , Tứ ca giáo (dạy) ngươi đánh đàn.”

Cứ vậy đã ba năm.

Nhìn lên, cùng với nhẹ gọi.

Sự tình thật đơn giản, trong lòng lại có loại xúc động vui thích cũng thật giản đơn.

Đã ba năm, từ khi bắt đầu, cho tới bây giờ, có chút vấn đề luôn không dám tra cứu kĩ, có chút tâm tình như trước không thể biểu đạt, Thiển Thả Ngôn phát giác chính mình càng lúc càng thích cây ngô xanh đứng vững vàng ở Nguyệt Hoa điện này. Nó đã càng ngày càng cao, những năm gần đây đã cao hơn mái hiên ngói lưu ly của Nguyệt Hoa điện, cho dù đứng ở Họa Ái điện của mẫu phi, cũng ẩn ẩn có thể thấy được. Mỗi khi kiễng chân, nhìn một chút màu xanh mơ hồ từ xa xa như vậy, hoảng hốt nghĩ đến trong màu xanh rực rỡ kia ẩn hiện một mạt nguyệt sắc, trong lòng nhưng lại có thật nhiều vui sướng.

Mùa hạ rất nắng,Thiển Thả Ngôn có khi ngửa đầu như vậy, sẽ cảm thấy ánh mắt bị ánh nắng làm cho đau đớn, đến nỗi nước mắt phải chảy xuống.

Trong cung mỗi người đều biết, Thất điện hạ được sủng ái nhất kia, kỳ thật không thích thi từ, không thiện (rành) âm luật. Nghiêm túc truy cứu nguyên nhân, chỉ sợ chính là bởi vì Thất điện hạ có một phụ hoàng hát một bài ca dao dân gian đơn giản của trẻ con cũng hát đến rất khó nghe, còn có một mẫu hậu văn dốt vũ dát suốt ngày chỉ biết ồn ào muốn ăn ngon chơi vui.

Nhưng Tứ điện hạ thì bất đồng, từ nhỏ theo mẫu phi có danh xưng “Giang Nam tài nữ” học tập các dạng nhã khí, đàn cổ tất nhiên là không thế đùa, đạn tấu như nước chảy mây trôi, tiếng đàn réo rắt uyển chuyển, ngay cả mẫu phi nghe xong cũng phải khen ngợi.

Theo sau này mối quan hệ giữa Hoàng Hậu cùng “Giang Nam tài nữ” thân thiết lên, Như Hoàng Hậu một lòng muốn học cầm, “Miễn cho một nho nhỏ Chiêu nghi trước mặt đùa giỡn đến uy phong của Hoàng Hậu” , nhưng Hoàng Hậu tính cách vô tâm, hứng khởi nhất thời qua đi, liền mệt mỏi. Ước chừng lại là vì cái gọi là”Uy phong của Hoàng Hậu” , Như Hoàng Hậu liền đem bảo bối Thả Ca nhà nàng ôm vào trong ngực, lừa gạt : “Bảo bối ngươi đi học cầm nha, học cầm thật tốt, người học cầm đều có thể biến thành thực thông minh này, tất cả mọi người đều yêu thích hài tử học cầm đó.”

“Mẫu hậu vì sao không học?”

“Bởi vì mẫu hậu đã thực thông minh, nên không cần học.” Hoàng Hậu nào đó rất không do dự rất không khiêm tốn nói.

“Thả Ca cũng thông minh.” Mỗ tiểu hài tử cũng rất không do dự rất không khiêm tốn nói.

“Nói bậy, ai dám nói Thả Ca thông minh? Bảo bối, đó là người khác lừa ngươi đó, tiểu hài tử ngốc mới dễ dàng bị lừa như vậy.” Như Hoàng Hậu không để ý Họa Chiêu nghi bên cạnh trợn mắt há mồm, nói xong một chút cũng không cảm thấy xấu hổ.

“. . . . . .” Thiển Thả Ca cúi đầu, sau đó còn thật sự nhìn mẫu hậu của hắn, thản nhiên nói: “Phụ hoàng từng nói, mẫu hậu thường xuyên lừa Thả Ca.”

Họa Chiêu nghi xì cười, Như Hoàng Hậu kinh hãi, ánh mắt trừng thật sự lớn, kêu to: “Phụ hoàng ngươi. . . . . . Phụ hoàng ngươi như thế nào nói xấu sau lưng người khác!”

Như Hoàng Hậu bị Họa Chiêu nghi cười đến thực quẫn bách, tính toán muốn bỏ mặc sự tình, cũng không hề nghĩ đến, Thiển Thả Ca chủ động đối Thiển Thả Ngôn nói: “Thiển Thả Ngôn, ta muốn học cầm.”

Họa Chiêu nghi chính là cực ôn nhu cười: “Như Nguyệt, ngươi sao dưỡng được một đứa nhỏ nhu thuận như thế.” Giương mắt nhìn lại, đã thấy vị Hoàng hậu luôn tùy tiện nào đó, nhìn đến thân ảnh nguyệt sắc nhỏ kia, thần sắc nhưng lại cũng dị thường ôn nhu. Ngay sau đó như nhớ đến phải khoe ra một phen, cười đến miệng không thể khép lại: “Đơn nhiên! Nghĩ ta là ai!”

Họa Chiêu nghi vô luận như thế nào suy nghĩ, cũng là không thể hiểu được, đối đôi mẫu tử không cùng huyết thống này, vì sao luôn có thể cố gắng yêu thương bất chấp tất thảy như thế. Nàng nghĩ không rõ, nhưng nàng cũng thật thật thích cùng Hoàng Hậu có thói quen la hét ầm ĩ kia, yên tĩnh ngồi, không trò chuyện, xuyên thấu qua lớp hơi nước của trà thơm, yên lặng nhìn dưới tàng cây ngô xanh ngoài phòng kia bộ dáng hai hài tử còn thật sự cùng cầm làm bạn. Tổng sẽ cảm thấy thời gian cứ như vậy dừng lại không bao giờ trôi đi. Ý cười ấm áp cũng sẽ đọng ngay khóe miệng, khắc vào đáy mắt mi gian của mỗi người. Ngay cả thanh âm ồn ào do gảy đàn lung tung của Thả Ca, cũng thật dễ nghe.

Khi gió nhẹ nổi lên, ngô xanh kia sẽ nhẹ nhàng rung động, giống một bộ dạng vẫn luôn vô cùng ôn nhu dễ gần.

Lập tức liền như thế, gió nhẹ nhàng thổi, ngô xanh lắc lắc chiêu chiêu, ngẫu nhiên sẽ thấy một hai sỏa đầu sỏa não (ngốc ngốc, không suy nghĩ) chim sẻ, tiếng hót nhỏ mà thanh thúy. Thiếu niên dưới tàng cây ngô xanh học cầm, trong phòng hương trà lượn lờ thanh âm ôn nhu nhỏ nhẹ nói việc thường ngày, cách đó không xa tại tiểu trù phòng trông chừng một hài đồng non nớt Lục Ương học nấu ăn, Thanh Vân vội vàng đem điểm tâm của Hoàng hậu nương nương bưng lên, trong lòng lại yên lặng nghĩ, Thanh Phong Thanh Phong, đáng tiếc ngươi không có đây.

Thất điện hạ cũng không phải là người có kiên nhẫn, học cầm không đến hai canh giờ, liền đã đứng dậy muốn rời đi.

“Thả Ca đi chỗ nào? Phải đi Lãnh Viên sao?” Thiển Thả Ngôn nhưng thật ra một chút không hề ngạc nhiên.

“Ân.”

“Kia Tứ ca cùng đi được chứ?”

“Ân.” Ứng với hai tiếng “Ân”, Thiển Thả Ca đã đi được rất xa.

Đột nhiên từ tiểu trù phòng thoát ra một tiểu thân ảnh, cách Thiển Thả Ca ba bước đã vội dừng lại, ngửi thấy chính mình một thân dầu khói liền không dám tiến đến gần, ngẩng đầu chờ mong hỏi: “Thất ca, ca đi đâu vậy?”

Thiển Thả Ca im lặng trong chốc lát, đáp: “Lãnh Viên.”

Thiển Thả Lục liền cúi đầu: “Thả Lục cũng muốn đi.”

Thiển Thả Ca lại là một trận im lặng, Thiển Thả Ngôn lại mở miệng nói: “Thập đệ sao không trước đổi kiện xiêm y?” Thiển Thả Lục liền có chút quẫn, hắn trên người dính chút khói bụi, xiêm y dính dầu mỡ, có đôi chỗ còn bị vân vê đến thật nhiều nếp nhăn. Nghĩ nghĩ, Thiển Thả Lục liền nhanh nhẹn cởi bỏ ngoại bào của mình, chỉ còn lại áo lót, lại sợ Thất ca chờ lâu không kiên nhẫn, vội vàng nói: “Thất ca ta có thể đi rồi.”

“Tiểu hài tử ngốc không suy nghĩ!” Là Cảnh Như Nguyệt đi tới, hung hăng gõ đầu Thiển Thả Lục.

Thanh Vân cầm kiện ngoại bào chạy đến trước mặt Thiển Thả Lục, cẩn thận vì Thiển Thả Lục mặc vào. Thiển Thả Lục ánh mắt thường thường nhẹ liếc đến chỗ của Thất ca một chút, rốt cục đem chỗ nên buộc đều buộc xong, liền đột nhiên đến gần bên người Thất ca một chút, lại đi túm góc áo của Thất ca, ngẩng đầu hướng về phía Thất ca ngọt ngào cười.

Thiển Thả Ca cũng không để ý tới, nắm lấy tay của Thiển Thả Lục gỡ ra, xoay người liền đi.

Thiển Thả Ngôn sợ Thả Lục trong lòng mất mác, ôn nhu cười nói: “Thập đệ, Tứ ca ôm ngươi đi đi.”

Không nghĩ tới Thiển Thả Lục như trước cười đến không có hiện ra mổ tia mất mác, đối Thả Ngôn ngọt ngào nói: “Tứ ca, Thả Lục không cần ôm.” Liền loạng choạng chạy theo Thất ca, như trước đi túm lấy góc áo Thất ca

Thiển Thả Ngôn nhìn thấy, sửng sốt một chút, cũng theo sau.

Họa Chiêu nghi xa xa nhìn thấy bóng dáng ba hài tử, cười thở dài: “Mấy hài tử này a. . . . . .”

Cảnh Như Nguyệt lại sớm nhảy đến trước mặt Lục Ương, tiến đến bên tai Lục Ương nói nhỏ, khóe miệng lạnh lùng của Lục Ương dần dần nhu hòa, rồi sau đó lại nhịn không được bật ngón tay nhẹ nhàng búng lên trán Cảnh Như Nguyệt. Lực đạo rất nhẹ, Cảnh Như Nguyệt khoa trương kêu đau, thần sắc phấn chấn.

Họa Chiêu nghi nhìn thấy một màn ấm áp như vậy, cũng đột nhiên tưởng niệm Giang Nam thực xa xôi kia, núi Giang Nam, nước Giang Nam, còn có, người Giang Nam.

Có một người, cũng là dịu dàng tồn tại trong lòng nàng a. Nàng nghĩ như vậy, khóe miệng như trước là ý cười ôn nhu.

Giờ Thân, Cầm Dao điện một mảnh lãnh túc (trang nghiêm lạnh lùng).

“Làm mẫu phi, còn là dạy dỗ hoàng tử, ít nhất phải cho hắn học thông minh chút.” Thiển Ảnh Đế thanh âm đã lãnh đắc kết băng, Cầm phi nghe được cả người run lên, trên mặt đích tươi cười đã không còn biện pháp duy trì.

“Thưa vâng, Hoàng Thượng. Thế nhưng Việt Nhân nó. . . . . .” Cầm phi vẫn muốn nói.

“Hắn như thế nào? Thôi, cho Việt Nhân vào quân rèn luyện hai năm.”

“Hoàng Thượng. . . . . .” Là muốn đem Việt Nhân sung quân sát biên giới sao. . . . .

Cầm phi nhìn bóng dáng Minh hoàng xoay người rời đi không chút lưu tìnhkia, nghĩ đến lời y nói, tay chân liền như nhũn ra mà ngồi xuống. Hoàng Thượng ý nghĩ đã càng ngày càng khó đoán, tuy rằng ngẫu nhiên sẽ đến Cầm Dao điện nghe cầm uống trà, lại sẽ trầm mặc không nói một câu, tới rồi giờ Hợi, vô luận là như thế nào đều phải rời đi. Phụ thân trên triều đình uy vọng giảm dần, quang vinh của nàng đã sớm không còn. Nàng biết phụ thân cùng Việt Nhân đang âm mưu gì đó, lại không lòng dạ nào khuyên bảo ngăn cản. Trong thâm tâm, cũng là chờ mong Đế vương lãnh khốc cao cao tại thượng kia gặp phải cảnh tình quẫn bách như vậy sẽ phản ứng như thế nào, cũng không nghĩ đến, đã sớm bị phát hiện như vậy — Việt Nhân, soán vị đoạt quyền, phụ hoàng ngươi năm ấy tuổi mười hai đã thành công, ngươi như thế nào có thể so sánh. . . . . .

Cầm phi bỗng nhiên cảm thấy buồn cười. Hết thảy.

Thiển Ảnh Đế là vội vàng chạy về Ngự thư phòng, bởi vì mỗi khi đến hưu mộc nhật, vô luận vật nhỏ kia muốn đi đâu hồ nháo, giờ Hợi đều phải đến Ngự thư phòng tìm phụ hoàng tắm rửa.

Chính là đợi hồi lâu, như trước không thấy có người mở cửa tiến vào, Thiển Ảnh Đế liền có chút nóng lòng.

“Giờ nào?” Thiển Ảnh Đế hỏi đang lúc thêm trà nóng Bá Vô.

“Dạ bẩm Hoàng Thượng, đã là giờ Dậu, thái dương đã xuống núi.” Bá vô đáp. Sau đó thấy Hoàng Thượng lại cúi đầu xem tấu chương, liền tự động lui xuống — Hoàng Thượng, là đang chờ Thất điện hạ đi. . . . . .

Lại là một hồi lâu im lặng, Thiển Ảnh Đế đang muốn gọi Bá Vô đi tìm người, đã thấy cửa “Chi nha” một tiếng bị mở ra, quả thật là bẩn hề hề Thiển Thả Ca.

Thiển Ảnh Đế lạnh lùng nói: “Đã chuẩn không đá cửa xô cửa, sao lại vẫn không nhớ?” Mà lúc này, thị vệ đứng ngoài cửa cũng đã nhẹ nhàng đem cửa khép lại.

Chờ bé đến gần, mới nhìn đến trong đôi mắt xinh đẹp kia phiếm ánh sáng xanh biếc nhu hòa trong hút.

Thiển Thả Ca hai tay để sau lưng, tiến sát đến phụ hoàng, mềm mại gọi: “Phụ hoàng.”

Thiển ảnh đế thực ghét bỏ “Ân”  một tiếng trả lời có lệ, sau đó giả vờ cúi đầu xem tấu chương, lại phát hiện tấu chương trên tay là nửa canh giờ trước đã xem qua, liền lại bỏ qua một bên. Bé là từ trước đến nay không quan tâm tình tự của phụ hoàng, như trước mềm mại nói: “Phụ hoàng xem Thả Ca.” Thiển Ảnh Đế giương mắt liền nhìn thấy đôi mắt màu xanh kia, trong khi tâm thần hoảng hốt lại thấy vật nhỏ cầm dây leo xanh trong tay ở trước mắt hắn quơ quơ. Thiển Ảnh Đế nghi hoặc nhìn hồi lâu mới hỏi: “Đây là dây. . . . . . cây nho?”

Thiển Thả Ca nhìn chằm chằm trên thân dây leo khó coi kia chỉ có hai quả nho, lặng im trong chốc lát, vẫn là nhỏ tiếng “Ân” một cái.

Thiển Ảnh Đế đem vật nhỏ kéo đến gần một chút, cúi người nhìn đôi mắt xanh biếc kia, lại hỏi: “Chạy trở về?”

Thiển Thả Ca như trước “Ân” một tiếng, sau đó mới nói: “Quả rụng hết.”

Thiển Ảnh Đế gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, sau đó bứt xuống hai quả nho còn sót lại, mỗi người một quả.

“Ăn ngon không?” Thiển Thả Ca mặt không chút thay đổi hỏi phụ hoàng.

“Không ngon. Chua.” Phụ hoàng mặt không chút thay đổi đáp lại.

“Chính là Thiển Thả Ngôn nói, nho là ngọt.” Thiển Thả Ca còn thật thà nói với phụ hoàng.

“Nho chin mới ngọt. Của ngươi không chín.” Thiển Ảnh Đế giải thích, lúc này mới phát hiện tấu chương trên bàn của mình lại cao lên một tầng, liền rút ra một quyển bắt đầu xem.

“Thả Ca trích chính là nho đỏ.”

“Sư thúc phụ hoàng như thế nào cho ngươi?”

“. . . . . . Thả Ca phải trích nho, sư thúc phụ hoàng thúc không cho. Hắn nói cây nho còn không chưa thể trích, đỏ mới có thể trích. Thả ca đi thật lâu, phát hiện cây nho đỏ, liền hái được. Nhưng là chạy về liền rụng hết. Phụ hoàng, cầm cây nho không thể chạy.”

“Trộm trích? Hảo, phụ hoàng đã biết. Hôm nay quần áo dơ không?” Thiển Ảnh Đế thẳng thắn ôm lấy Thả Ca đang đứng ở bên cạnh.

“Không có ngoạn bùn. Nhổ rau cải trắng, hái cà chua, còn có một loại ớt không cay. Thả Ca không thích ớt không cay.” Thiển Thả Ca tự động điều chỉnh tư thế, thoải mái ngồi xong nhất nhất nói chuyện đã làm ở lãnh viên.

“Cà chua đâu?”

“Sư thúc phụ hoàng nói cà chua xanh ăn sẽ trúng độc, nhưng chỉ có mấy quả hồng, nên cho Thiển Thả Lục đem về cho mẫu hậu.” Vật nhỏ giải thích.

“. . . . . .” Thiển Ảnh Đế nghẹn lời, bất quá nghĩ nghĩ vẫn là nói: “Toàn bộ cấp mẫu hậu, phụ hoàng không có.”

“Thả ca cấp phụ hoàng trích cây nho.”

“Chua.” Thiển Ảnh Đế bổ sung, sau đó như nhớ tới cái gì lại hỏi: “Thanh Phong cùng ba người kia ra cung, là chuyện gì xảy ra?”

“A á nói, vì đối với lời hứa của phụ hoàng, đem Lục ma giáo tổng bộ dời đến Mộc Ảnh Quốc. Bọn họ đi đến đó. Còn khiến Thanh Phong đi Giang Nam.”

“Giang Nam?”

“Thả ca muốn đưa mẫu hậu đi Giang Nam.” Thiển Thả Ca không chút cố kỵ nói.

“Phụ hoàng giúp ngươi an bài, ngươi không được đi.” Thiển Ảnh Đế nhíu mày.

“Muốn đi.”

“. . . . . .” Thiển Ảnh Đế như trước cau mày, không nói.

“Phụ hoàng.”

“Ngươi sẽ ngủ không được, cũng sẽ không ăn cơm.”

“Thả Ca ăn cơm. Thả ca không cần ngủ. Lúc phụ hoàng tức giận, Thả Ca có rất nhiều đêm không ngủ được.” Thiển Thả Ca thật thà nói, trong giọng nói mặc dù không có chỉ trích, lại làm cho phụ hoàng nghe xong mất hứng, phụ hoàng tức giận hỏi: “Phụ hoàng vì sao sinh khí, ngươi biết không?”

“Vì sao?” Thiển Thả Ca hỏi lại.

“. . . . . .” Thiển Ảnh Đế nhìn đứa nhỏ ngốc nào đó vẻ mặt thản nhiên nghi hoặc, nhất thời nghẹn lời, cuối cùng từ bỏ: “Vật nhỏ ngốc. . . . . . Phụ hoàng không thừa khí lực nói với ngươi cái này. . . . . .”

Thiển Thả Ca như trước nghi hoặc, hai tay ôm lấy mặt phụ hoàng, đem đầu phụ hoàng chuyển qua nhìn đối diện, nhưng cũng thật sự nhìn không ra tình tự của phụ hoàng, chỉ mềm gọi : “Phụ hoàng.”

“Vật nhỏ ngốc. . . . . . Thật không hiểu ngươi khi nào mới có thể lớn lên. . . . . .” Thiển Ảnh Đế rất nhẹ thở dài, đáy mắt có tia mệt mỏi không hay biết.

“Thả Ca cùng phụ hoàng nói qua, Thả Ca không phải đồ vật này nọ. Thả Ca còn cùng phụ hoàng nói qua, Thả Ca ba mươi bốn tuổi, so phụ hoàng lớn hơn. Phụ hoàng trí nhớ không tốt.”

Thiển Ảnh Đế lại là một trận nghẹn lời, tức giận vươn tay hung hăng niết mặt Thả Ca, nhìn trên khuôn mặt nhỏ nhắn những năm gần đây càng ngày càng phát ra tinh xảo kia hiện lên dấu tay màu hồng, lại hoảng thần.

Lại nghe thấy thanh âm thanh thấu linh hoạt kỳ ảo thản nhiên nói: “Phụ hoàng, chúng ta trở về cùng nhau tắm rửa. Phụ hoàng trên người thực thối. Thả Ca nhẫn thật lâu.”

Thiển Ảnh Đế ngẩn người, ngửi mùi trên người mình, là mùi son khó chịu, thực nhẹ, nhíu mày, cũng rất mau giãn ra, ôm chặt nguòi trong lòng, đứng lên, đi ra ngoài cửa, còn không quên lệnh Bá Vô đem một nửa tấu chương chưa phê duyệt đưa đến Nhật Diệu điện.

Bá Vô nhận lệnh xong, trong lòng nghi hoặc hôm nay là hưu mộc nhật, tấu chương so với bình thường ít đi rất nhiều, vì sao Hoàng Thượng ở Ngự thư phòng ngây người hồi lâu, lại còn đến một nửa chưa phê duyệt. . . . . .

One thought on “[Đam Mỹ] Thiển Thả Ca – Chương 39

Leave a Reply