Thương nghiệp hôn nhânTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Thương Nghiệp Hôn Nhân – Chương 23

Bookmark

No account yet? Register

Chương 23: Bảo mẫu

Editor: Mạc Thiếu

Tề Việt Nhiên từng đi qua biệt thự của Hạ Giản ở Toàn Lâm, còn nhớ rất rõ kích thước khủng của nó. Vừa mới xuống xe, cậu lại ngây người, hiển nhiên tòa nhà trước mắt không phải là cái lúc trước rồi.

Hạ Giản hiểu cậu đang nghĩ gì, đành nói: “Mẹ bảo là nhà có hai người nên nghĩ là cần to hơn một chút, không thể qua loa như khi độc thân được. Hơn nữa chỗ này cũng gần trụ sở, sau này nếu em tới đó cũng dễ dàng.”

Hạ Giản đưa Tề Việt Nhiên vào, sắp xếp nội thất bên trong cũng không khác ở Hạ gia là mấy, chỉ không to bằng Hạ gia thôi. Hai người bọn họ đã rời khỏi Hạ gia, rời khỏi tầm mắt của Hạ lão gia và Hạ phu nhân, nên cũng không cần phải cùng giường chung gối nữa. Phòng ngủ của hai người đều trên tầng hai, đặt cạnh nhau, nhưng không phải cùng một phòng.

Tề Việt Nhiên không hề gì, cảm thấy như vậy cũng tốt, miễn cho mình đừng rơi vào ngõ cụt. Cậu chúc Hạ Giản ngủ ngon rồi đi vào phòng mình. Hạ Giản vẫn muốn nghe Hàn Bình Cao báo cáo chuyện trụ sở, nên đi về hướng thư phòng.

Tề Việt Nhiên gọi điện thoại cho Tề lão gia, sau đó lại lo lắng gọi cho Tề Việt Tân. Nhưng lại không phải Tề Việt Tân nghe máy, là người hầu ở Hạ gia, bảo là Tề Tiên sinh vẫn đang trong lúc chữa trị nên không tiện nghe máy.

Tề Việt Nhiên đành cúp điện thoại trước, có lẽ Tề Việt Tân đi trị liệu về sẽ gọi cho mình, cuối cùng chờ đến ngủ gật luôn.

Lúc Hạ Giản ra khỏi thư phòng đã hơn 11 giờ, thời gian không còn sớm. Hắn đi vào phòng ngủ của mình, dường như vẫn chưa thích nghi được với cuộc sống mới, cứ ngỡ Tề Việt Nhiên vẫn ngủ cùng mình, thấy trong phòng không mở đèn thì cho rằng cậu đã ngủ, rồi rón rén đến bên giường mới phát hiện không có ai cả, chắc là Tề Việt Nhiên ngủ ở phòng bên cạnh.

Trụ sở điện ảnh và truyền hình ở Thành Bắc không lâu sau đã khánh thành. Trụ sở không giống nơi trao đổi hàng hóa hay buôn bán, không cần xây cao ốc lớn, cho nên thật ra cũng không mất nhiều thời gian. Chỗ đó vốn là nhà lầu với biệt thự, tuy rằng vắng vẻ nhưng không phải không có gì, đúng lúc có thể sửa lại trang trí thành khách sạn. Còn tường vây các thứ, yêu cầu thi công ở đó cũng không nhiều.

Hai người dạo qua trụ sở một vòng, Tề Việt Nhiên cảm thấy thật ra ở đây cũng chẳng có gì, ngoại trừ mấy chỗ khách sạn nhìn qua trông rất đẳng cấp, những nơi khác cũng chỉ có núi có ngạch. Bên trong trụ sở có một hòn giả sơn nơi làm phim cổ trang, hai bên đường đều là phòng cổ nhỏ nhỏ, nhưng cũng toàn là đồ giả, chỉ có vài gian thật có thể đi vào.

Trái lại Hạ Giản lại cảm thấy rất vừa lòng, nói: “Mấy ngày nữa có một tổ kịch ở Hoa Ảnh tới, có lẽ không có vấn đề gì. Đúng rồi, chuyện cắt băng khánh thành trụ sở, thật ra anh cũng không có ý định sắp sếp tuyên truyền, dù sao bây giờ phải biết thì cũng đã biết rồi, chuẩn bị cắt băng có khi lại khiến người ta mất đi cảm giác tò mò, không bằng bỏ khâu này đi.”

Tề Việt Nhiên gật đầu, nói: “Cũng được.”

Hạ Hàng sắp xếp tổ kịch đến trụ sở Toàn Lâm quay phim, nhưng cũng bởi vì gần đây hắn cũng bận rộn nhiều việc, nên không có ý định tới. Cùng ngày Hạ Giản cũng không xuất hiện, nghe nói là đi nói chuyện làm ăn với đối tác rồi, chỉ có một minh Tề Việt Nhiên đến trụ sở, dù sao cũng là đoàn làm phim đầu tiên, cậu cũng có chút hiếu kỳ.

Cậu cứ tưởng rằng người trong đoàn làm phim, có lẽ không biết, Tề Việt Nhiên cũng không hay xem TV, không để ý minh tinh màn bạc gì đó. Nhưng vừa nhìn, liền phát hiện có người quen, là em trai của Hạ Hàng Hạ gia tiểu công tử An Tuân.

An Tuân đội mũ lưỡi trai, còn đeo kính râm, rất kín đáo. Cậu ta vừa quay đầu lại hình như cũng nhìn thấy Tề Việt Nhiên, liền tháo kính xuống vẫy vẫy tay với cậu, xem như chào hỏi.

Tề Việt Nhiên không ngờ có thể thấy An Tuân, dù sao cũng là người của Hạ gia, bất kể thế nào cũng phải khách khí, đành đi tới nói: “Không ngờ An tiên sinh cũng tới.”

An tuân bỏ kính râm vào túi xách, nói: “Đương nhiên tôi phải tới rồi, tôi là nam chính mà.”

Tề Việt Nhiên chỉ khách sáo thôi, ai ngờ lại nhận được câu trả lời ngạc nhiên như vậy. Thật sự cậu không ngờ cậu hai nhà họ Hạ này còn có thể đóng phim. Thật ra tướng mạo của An Tuân hoàn toàn không có gì để chê, nhưng vẫn còn dáng vẻ của thiếu niên, nhưng ngũ quan nhu hòa, nhìn cũng ra dáng tiểu minh tinh. Tề Việt Nhiên lại không nghĩ tới, hào môn thế gia như Hạ gia cũng đồng ý cho con cháu làm diễn viên.

An Tuân thấy ánh mắt kinh ngạc của cậu liền bật cười, nói: “Thật ra đây là lần đầu đi diễn của tôi, cũng chưa có kinh nghiệm gì.”

Lần trước Hạ Hàng đưa hai đạo diễn với Tần Á tới ăn cơm cùng Hạ Giản và Tề Việt Nhiên, thật không may Tần Á lại tự chuốc nhục nhã với Hạ Giản, cuối cùng lại tự hủy hoại chính mình. Vốn đạo diễn muốn nâng đỡ hắn, mới sắp đặt xong hết các nhân vật trong phim, cuối cùng Tần Á lại bị chính Hạ lão bản tự tay gạch tên, chẳng còn ai dám mời hắn.

Phim thiếu nam chính, lúc ấy An Tuân đang cãi nhau với Hạ Hàng, bảo là muốn đi làm diễn viên, muốn ra ngoài đóng phim. Hạ Hàng sợ cậu ta thật sự sẽ làm xằng làm bậy, nhưng mà cãi nhau xong, lại sắp xếp cho cậu ta vào đoàn làm phim đi Toàn Lâm, ở công ty mình thì sẽ không sợ bị người khác bắt nạt, nếu thật sự không tuân theo ý muốn của hắn, chạy mất dạng, lúc đó lại sốt ruột.

Cũng coi như trùng hợp, vai diễn của Tần Á là thiếu niên có tính cách hoạt bát, tuy rằng An Tuân lớn tuổi hơn Tần Á, nhưng nhìn qua lại thấy như nhỏ tuổi hơn tuổi thật, rất phù hợp.

Vì trong đoàn làm phim có sự xuất hiện của cậu hai Hạ gia, Tề Việt Nhiên càng phải chiếu cố hơn, dẫn bọn họ tới khách sạn. Quản lý thấy Tề tiên sinh đến, vội vàng ra nghênh đón, cung kính sắp xếp cho gian phòng tốt nhất.

Nơi ăn uống nghỉ ngơi của rất nhiều trụ sở điện ảnh và truyền hình có điều kiện tương đối kém, trụ sở ở Thành Bắc này của Hạ Giản cùng Tề Việt Nhiên mới xây, cho nên chủ ý tạo chút ưu thế hơn, sửa soạn khách sạn cực kỳ đẳng cấp.

Đoàn làm phim sắp xếp thời gian, ngày đầu tiên cũng có rất nhiều cảnh cần quay, chỉ có 30’ lên trên tầng thu xếp đồ đạc, sau đó thì khẩn trương quay ngay lập tức.

Tề Việt Nhiên thấy mọi người bận rộn, dường như đầu họ xoay mòng mòng. Còn mình đứng chỗ này thì lại quá ung dung, nhưng tính ra thoải mái nhất vẫn là người ngồi vắt chéo chân trên ghế salon An Tuân.

“An tiên sinh không lên tầng sao? Phòng của ngài ở tầng 5.”

An Tuân cầm điện thoại hình như đang xem tin tức, túi xách đeo chéo còn chưa bỏ xuống, có vẻ như không định lên trên tầng. Cậu ta nghe Tề Việt Nhiên nói mới ngẩng đầu lên, nói: “Tôi không mang theo hành lý, không cần lên phòng sắp đồ.”

“…” Tề Việt Nhiên nhìn qua bộ quần áo đơn giản trên người An Tuân, đành nói: “Vậy tôi đi bảo phục vụ một tiếng, khi trợ lý An tiên sinh đến, sẽ bảo cô ấy mang hành lý tới phòng của ngài nha.”

“Không cần phải vậy đâu, tôi không có trợ lý.” An Tuân đắn đo một lúc mới bổ sung: “cũng không có người đại diện.”

Tề Việt Nhiên cứng họng, có lẽ cảm thấy mình đương đâu thấy An Tuân ngồi một mình, khách khí giả tạo gì gì đó thật sự không ổn.

Một người diễn viên không có trợ lý, lại cũng chẳng phải vai phụ, có khối lượng diễn rất lớn, chắc chắn là chuyện gì cũng phải tự thu xếp, khẳng định cực kỳ mệt mỏi đây.

Trong một buổi sáng An Tuân đã cảm nhận hết những thứ này, hướng máy quay nói một tràng, lại còn bị NG nhiều lần, cuối cùng miệng đắng lưỡi khô cũng không có ai đưa nước xếp ghế. Người trong đoàn làm phim không có mấy ai biết cậu ta, đều liếc xéo nhìn cậu, tưởng là kẻ đi cửa sau mới có được vai chính, nên cũng chẳng ai tới bợ đỡ cậu.

Hôm nay Tề Việt Nhiên phải ở lại với đoàn làm phim, dù sao cũng là ngày đầu tiên, cậu sợ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra. Kết quả thấy bộ dạng tội nghiệp của An Tuân, đành phải đi qua đưa cho cậu ta bình nước khoáng.

Tề Việt Nhiên nói: “Cậu diễn cũng đủ bận rồi, ông chủ Hạ không tuyển cho cậu nổi một trợ lý sao? Cậu xem những người khác đều đem theo một đến hai trợ lý, ít nhất thì diễn xong cũng có người lấy nước cho cậu.”

An Tuân cảm ơn cậu rồi uống vài ngụm nước, sau đó đóng nắp chai lại cẩn thận, nói: “Vì chúng tôi đang cãi nhau, có mà hắn ước tôi đi vĩnh viễn đừng về, sao lại cho người tới chăm sóc tôi được.”

Tề Việt Nhiên lại bị cậu hai nhà họ Hạ này làm nghẹn lời, nghe xong cũng chỉ cho là nói nhảm. Lúc Hạ Hàng đưa An Tuân tới lễ đính hôn, làm gì có ai mắt mù mà không thấy Hạ Hàng đối xử với An Tuân tốt đến mức nào.

Tề Việt Nhiên cảm thấy buồn cười, không ngờ An Tuân đây đang cáu kỉnh.

An Tuân liếc cậu một cái, nói: “Không phải cậu cũng có anh trai à? Hai người các cậu không thường xuyên cãi nhau sao?”

Trái lại Tề Việt Nhiên bị cậu ta hỏi khó, Cậu và Tề Việt Tân cho tới bây giờ vẫn chưa từng cãi nhau, mấy năm gần đây càng không. Nhưng loại cảm xúc này cũng không tốt, cảm thấy xa cách.

Lúc nghỉ trưa hai người bọn họ ngồi một chỗ nói chuyện phiếm, người ngoài chỉ biết Tề Việt Nhiên là ông chủ trụ sở điện ảnh và truyền hình này, ai cũng không ngờ Tề lão bản sẽ bưng trà rót nước cho một diễn viên vô danh tiểu tốt rồi còn nói chuyện phiếm, mọi người thấy trong ánh mắt của họ ấn chứa hàm ý chịu ơn.

Người trong đoàn làm phim ngoại trừ đạo diễn thì chẳng có ai từng tiếp xúc với Hạ Hàng mà biết thân phận của An Tuân. Hơn nữa An Tuân họ An, làm gì có ai nghĩ đây là Hạ gia tiểu công tử.

Bởi vậy, bắt đầu đồn nhảm, bảo là An Tuân mới ngày đầu tiên đã làm thân với ông chủ trụ sở điện ảnh và truyền hình Tề Việt Nhiên. Nào là cùng nhau ăn cơm, cùng nhau nghỉ ngơi một chỗ, thiếu chút nữa thì uống chung một cái cốc luôn rồi.

Tề Việt Nhiên vừa đính hôn không lâu, mọi người càng bàn tán chỉ trỏ. Tuy nhiên không dám nói ra mặt, sợ chọc giận ông chủ Tề, nhưng những lời sau lưng thì rất khó nghe.

Bên kia Hạ Giản làm xong một số chuyện, buổi chiều rút ra được một chút thời gian tới chỗ Tề Việt Nhiên. Hắn vừa ra khỏi phòng họp, liền thấy Hàn Bình Cao tìm mình, nói: “Ông chủ Hạ Hàng vừa gọi điện tới, nghe nói Tam thiếu đang bàn chuyện làm ăn thì lại cúp máy.”

Hạ Giản gọi lại cho Hạ Hàng, còn tưởng là chuyện làm ăn, cuối cùng lại nhờ vả hắn làm người trung gian. Giải thích là không cẩn thật đã chọc giận An Tuân, cuối cùng không còn cách nào khác đành phải đồng ý cho An Tuân đến Toàn Lâm đóng phim, hiện tại hắn lại không đi được, đành nhờ vả Hạ Giản chiếu cố An Tuân, ngoài ra thì nói tốt cho hắn một chút, để An Tuân bớt giận.

Nghe xong Hạ Giản thấy buồn cười, cúp điện thoại lại gọi cho Tề Việt Nhiên, hỏi: “Có phải cậu hai Hạ gia đang ở trụ sở hay không?”

Tề Việt Nhiên nói: “Đúng vậy, em thành bảo mẫu một ngày rồi đây này.”

Leave a Reply