Thương nghiệp hôn nhânTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Thương Nghiệp Hôn Nhân – Chương 26

Bookmark

No account yet? Register

Chương 26: Bất ngờ

Editor: Mạc Thiếu

Hạ Giản gọi cho Hạ Hàng, bảo với hắn là An Tuân có xích mích với một nữ diễn viên trong tổ. Nghe xong Hạ Hàng nhíu mày, nói: “Tên là Nhậm Chỉ? Bối cảnh cũng chẳng sạch sẽ gì. Đành phiền  Hạ Tam thiếu để ý An Tuân một chút, xế chiều ngày mai tôi sẽ qua, chắc đến tối là tới đó.”

Đương nhiên là Hạ Giản đồng ý, không ngờ lại Hạ Hàng lại để ý đến em trai hắn như vậy, đã muốn tới Toàn Lâm ngay rồi. Có điều Hạ Hàng càng mau chóng tới đây, thì Hạ Giản càng được vui vẻ thanh nhàn, miễn là đừng khiến cho Tề Việt Nhiên lúc nào cũng phải làm bảo mẫu riêng của Hạ tiểu công tử này.

Tề Việt Nhiên nghe tin cũng khẽ thở phào, cùng lắm là cố thêm một ngày nữa thôi, đừng để An Tuân lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn là được rồi. Đoàn làm phim cũng là của ông chủ Hạ, làm lỡ thời gian cũng chẳng liên lụy đến bên mình, trụ sở vẫn thu phí như thường thôi.

“Không lẽ Nhậm Chỉ kia có lai lịch gì à?” Đối với Tề Việt Nhiên ngoại trừ chuyện trong công ty, thì không quan tâm tới những thứ khác, nên không thể nào  lý giải được câu “bối cảnh chẳng sạch sẽ gì”.

“Chắc là có liên quan đến xã hội đen.” Hạ Giản nói: “Loại người này em cũng đừng tiếp xúc nhiều, có chuyện lại khiến người ta lo lắng.”

Toàn Lâm là thành thị nhỏ, nền kinh tế cũng không bằng thành thị khác, nhưng tương đối giản dị. Tề Việt Nhiên đối với chuyện qua lại thế giới ngầm, vẫn chỉ mới thấy trên TV, cảm thấy có chút khó tin.

Cơn giận An Tuân không nhỏ, cả ngày cũng không đi ra ngoài, trái lại giảm đi không ít phiền phức cho bảo mẫu Tề Việt Nhiên này, chỉ cần đúng giờ gọi người đưa cơm cho cậu ta là được.

Hạ Hàng muốn tới Toàn Lâm, đương nhiên Hạ Giản phải đi nghênh đón. An Tuân vẫn đang giận dỗi ở đó, căn bản không biết, cũng không nói cho có muốn đi đón anh trai cậu ta hay không.

Hạ Giản chỉ rút thời gian ra được một ngày cho Tề Việt Nhiên, cuối cùng lại phải can thiệp vào chuyện của An Tuân. Thành ra hai người cùng nhau dỗ dành Hạ gia tiểu công tử, có cảm giác như đang dỗ trẻ con vậy. Hôm sau Hạ Giản về nội thành, chuyện buôn bán một giây cũng không dám chậm trễ. Buổi chiều hắn còn phải tới sân bay, thời gian vô cùng gấp gáp.

Vốn Tề Việt Nhiên cũng có thể đi cùng, chỉ vô cùng không khéo là, buổi sáng ngày hôm sau cậu lại nhận được điện thoại của Tề Việt Tân, bảo là khoảng hơn kém hai giờ chiều có thể sẽ đến Toàn Lâm.

Trước đó Tề Việt Tân bảo với cậu là không cần đón, nhưng giờ lại gọi tới, còn nói thêm: “Xế chiều ngày mai anh về đến rồi. Gần đây hình như chuyện làm ăn của Ngô Khải vô cùng bận rộn, người cũng rất mệt mỏi. Từ sân bay lái xe về nhà tốn rất nhiều thời gian, hay là em tới đón bọn anh đi. Nếu em không có thời gian, thì để bọn anh cho lái xe tới cũng được.”

Bản thân Tề Việt Nhiên vẫn lo lắng cho anh trai, hơn nữa cũng mong ngóng xem chân của anh có thật là đã hồi phục hay không, nếu không thì trong lòng cũng thấy áy náy. Cậu nghe nói thế, trong lòng vẫn hơi do dự, vẫn nói rằng: “Hay là ngày mai em lái xe đi đón các anh nha. Khoảng mấy giờ, để em còn sắp xếp thời gian.”

Hai người hẹn xong thời gian thì cúp điện thoại. Tề Việt Nhiên cầm điện thoại sững sờ một lúc, nghĩ đến nhừng lời anh trai vừa mới nói, đoán chừng Ngô Khải đang vội vã đối phó với chuyện thu mua của Hạ Giản, nhưng cậu cũng không muốn xía mũi và chuyện bên Ngô gia, chuyện anh trai thích người nào yêu người nào, cậu cũng chẳng có quyền ngăn cản.

An Tuân nghe thấy cuộc nói chuyện của cậu, hỏi: “Chiều mai cậu phải ra ngoài à?”

“Đúng vậy, có chút việc riêng, phải đi đón anh trai em về.” Tề Việt Nhiên khẽ gật đầu, nói: “Ông chủ Hạ chắc chiều tối mai sẽ tới, đến lúc đó…”

An tuân nhíu mày, không nghe cậu nói hết, mà ngắt lời: “Tôi đi cùng với cậu chứ, tôi lái xe, làm tài xế cho cậu.”

Tề Việt Nhiên cứng họng, cậu không dám để Hạ gia tiểu công tử này làm tài xế cho cậu. Nhìn tới thái độ của An Tuân, tám phần là không muốn gặp Hạ Hàng, nghe nói hắn sắp tới, cho nên mới quấn lấy mình cùng đi ra ngoài.

Tề Việt Nhiên nói: “Em chỉ đi một lúc thôi, đón người về nội thành, anh muốn đi cùng cũng được, nhưng mà vẫn chưa đến giờ nên tìm chỗ đi dạo cái đã.”

“Đi.” An Tuân vui vẻ đồng ý.

Tề Việt Nhiên chợt cảm thấy bất lực, nghĩ đến chuyện mấy giờ sau, dù sao cuối cùng thì Hạ Hàng vẫn sẽ đưa An Tuân đi thôi.

Hạ Giản nghe thấy cũng cười cười, quá rõ là An Tuân đang tính toán những chuyện nhỏ nhặt, đành nói: “Vậy đưa cậu ta đi cùng em đi, dẫn theo vài vệ sĩ, đừng xảy ra chuyện gì là được.”

Đoàn làm phim thiếu An Tuân, một tổ quay phim bị tê liệt hoàn toàn, đạo diễn với phó đạo diễn cũng không dám ho he gì, có thể không thiếu những lời đồn nhảm từ kẻ khác, truyền miệng chuyện An Tuân vô cùng vi diệu, nói trong nhà có bối cảnh, còn nói là người bên cạnh của ông chủ.

Trái lại An Tuân chẳng thèm quan tâm, còn tỏ ra cẩu thả. Giữa trưa ăn cơm cùng một chỗ với Tề Việt Nhiên, còn cười cười nói nói. Buổi chiều ngoan ngoãn lấy xe đi theo Tề Việt Nhiên ra sân bay. Hạ Giản đã cố ý sắp xếp hai vệ sĩ, chỉ sợ hai người đi ra ngoài, mà mình không đi theo sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Đương nhiên là Hạ Hàng có phi cơ riêng, nên chỉ mất một chút thời gian đã đến, nhưng chỗ sân bay chờ người thì lại khác.

Lúc Tề Việt Nhiên với An Tuân đến sân bay đã hơn một rưỡi, vẫn còn dư dả thời gian. Đưa thẳng xe xuống gara ở tầng hầm, phòng chờ máy bay ở bên ngoài rất đông, nên bọn họ không ra ngoài mà ngồi trên xe chờ.

Ra tới cửa thì Hạ Giản gọi tới, hỏi: “Đến nơi rồi hả?”

Tề Việt Nhiên nói: “Bọn em đến rồi, anh trai em vẫn chưa xuống, không biết có bị muộn hay không nữa.”

“Ừ, ” Hạ Giản nói: “Lát nữa đưa anh trai em về thì cũng đưa cả An Tuân về đây luôn, ông chủ Hạ muốn mời chúng ta ăn cơm coi như bồi tội.”

“Đi.” Tề Việt Nhiên nghĩ thầm đúng lúc bảo Hạ Hàng đem người đi, nhưng tất nhiên không dám nói ra miệng, An Tuân vẫn còn đang ngồi ngay bên cạnh mình.

An tuân ngồi chờ ở trong xe, tới tận hơn hai giờ vẫn chưa thấy ai đến, cũng chẳng kiên nhẫn được nữa. Nhìn xuống cổ tay, hỏi: “Sao vẫn chưa tới?”

“Chắc là muộn chuyến bay rồi.” Tề Việt Nhiên vừa nói xong thì điện thoại di động kêu, thấy người gọi đúng là Tề Việt Tân.

“Tiểu Nhiên em đang ở đâu?” giọng của Tề Việt Tân truyền qua điện thoại, xung quanh dường như còn có tiếng lộn xộn của dòng người qua lại.

“Ở bãi đỗ xe, ” Tề Việt Nhiên vội vàng xuống xe nói: “Đến rồi ạ? Để em đi tìm bọn anh.”

Tề Việt Tân nói: “Đến rồi, nhưng anh không biết đi hướng nào tới bãi đỗ xe, đông người quá.”

Tề Việt Nhiên nói: “Hay để em đến chỗ đó đi.”

Từ lúc chân Tề Việt Tân có vấn đề đã không ra khỏi cửa, chứ đừng nói đến sân bay. Tề Việt Nhiên chỉ sợ anh lạc đường, lỡ mà tìm không thấy lại càng sốt ruột, nói: “Bọn anh ở chỗ nào? Em tới đó đón các anh.”

Tề Việt Tân nói: “Rất nhiều người, anh cũng không rõ nữa. Anh đưa máy cho Ngô Khải nha, để anh ta bảo em.”

Ngô Khải nhận điện thoại, báo địa điểm cho Tề Việt Nhiên, cậu đồng ý rồi cúp điện thoại, nói với An Tuân: “Anh trai em đến rồi, em đi tìm bọn họ một phát, anh muốn đi theo không ? Hay ở lại trên xe với vệ sĩ?”

“Đi đâu?” An Tuân nhíu mày, có thể thấy đây đúng là vẻ ghét bỏ phiền thoái.

“Bọn họ ra nhầm cửa, ra ngoài sân bay đi. Hay thôi để em tự đi, bên ngoài đông người, anh cứ chờ ở đây.” Nói xong Tề Việt Nhiên đóng cửa xe, tự ra khỏi bãi đỗ xe.

Cơ hội cậu đến sân bay cũng không nhiều lắm, tới bây giờ mới đi máy bay có một lần, công việc làm ăn của công ty chủ yếu là ở Toàn Lâm, nên chẳng phải đi ra ngoài. Lần trước theo Hạ Giản vào thành phố, cũng chỉ ngồi máy bay riêng của Hạ Giản.

Tề Việt Nhiên hỏi  qua nhân viên vài câu, xong mới tìm ra chỗ đó. Nhưng đi ra ngoài cửa lại không thấy ai, cơ bản chẳng có Tề Việt Tân, nhưng ở phía xa có một cỗ xe tải màu đen loại nhỏ.

Đầu tiên Tề Việt Nhiên nghĩ mình đã đi nhầm chỗ, quay người đẩy cửa trở về. Nhưng điện thoại chợt vang lên, chắc Hạ Giản đang lo lắng, gọi tới hỏi có đón được người chưa.

Cậu vừa nhận điện thoại, còn chưa kịp nói gì, đã nghe thấy sau cánh cửa có tiếng “bịch” một một cái, bị đẩy mất đà.

“Tề Việt Nhiên! Coi chừng…”

Tề Việt Nhiên càng hoảng sợ, mới phát hiện là An Tuân đến. Nhưng cơn giận này chưa tan, đã cảm thấy có người bám chặt vai mình. Ngay lập tức cậu cảm thấy như xương cốt bị bóp nát, đau đơn kêu rên một tiếng, cánh tay vô lực, điện thoại rơi xuống bên chân.

Không biết từ khi nào chỗ cái xe tải loại nhỏ ở xa xa có đám người chui ra, tất cả có khoảng bốn đến năm người đàn ông bước xuống. Tề Việt Nhiên không chú ý, đã bị hai người vặn chặt cánh tay.

Đồng thời có người cầm đồ trùm kín mặt cậu. Tề Việt Nhiên không kịp giãy dụa, hít vào mùi hương ngọt ngọt. Trong lòng cậu chợt nổi lên sợ hãi, nào dám hít thở nữa, cho dù kìm nén không thở, cũng thấy đầu dường như tê tê, vài giây sau tay chân cũng mềm nhũng, cuối cùng cả người bất lực mà hôn mê.

An Tuân đẩy cửa ra, vừa vặn trông thấy cảnh tượng này, song cậu cách đó một đoạn, không kịp chạy tới, vội hô một tiếng nhắc nhở cậu ta, nhưng lúc này cũng vô dụng.

Hạ Giản thấy cũng đã đến 3 giờ, gọi điện thoại tới. Ai ngờ vừa mới bắt máy, chưa kịp nghe thấy giọng của Tề Việt Nhiên, đã loáng thoáng nghe thấy một tiếng kêu đau đớn, đồng thời cũng có mấy giọng đàn ông không rõ ràng lắm.

Loáng thoáng nói “Bắt được người rồi.”

“Mang cả hai lên xe đi.”

“Nhanh lên lái đi.”

Hạ Giản cảm thấy sống lưng lạnh đến rùng mình. Đời trước hắn cũng đã từng trải qua, làm ăn bên ngoài Toàn Lâm, chuyện gì cũng đã từng tiếp xúc, trong giới bắt cóc cũng không phải là chuyện gì quá đáng sợ. Nhưng hắn không hề nghĩ đến, Tề Việt Nhiên sẽ bị bắt cóc. Hơn nữa nghe thấy giọng mấy người đàn ông trong điện thoại, sợ rằng còn có cả An Tuân.

Hạ Giản gọi tên Tề Việt Nhiên, nhưng không còn ai trả lời, điện thoại vẫn đang kết nối, không bị ngắt.

 

Leave a Reply