Thương nghiệp hôn nhânTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Thương Nghiệp Hôn Nhân – Chương 27

Bookmark

No account yet? Register

Chương 27: bắt cóc

Ngay khi cúp điện thoại Hạ Giản lập tức gọi tới hai vệ sĩ đã phái đi, nhưng không ai bắt máy. Sống lưng hắn thẳng đứng, trong lòng lo lắng tình huống của Tề Việt Nhiên, cố gắng khiến cho mình tỉnh táo lại.

Hạ Giản cũng không kịp đi gặp ông chủ Hạ, Hạ Hàng vẫn còn đang trên máy bay, không mở điện thoại không thể liên hệ được. Vấn đề này không chỉ liên quan đến Tề Việt Nhiên, mà còn liên lụy đến An Tuân, cũng cần phải báo cho Hạ Hàng mới phải.

Hạ Giản sai người lái thẳng xe về, sau mới cho xe đi đón ông chủ Hạ, nói rõ ràng tình huống cho hắn.

Trên đường về hắn lại gọi cho Hàn Bình Cao, Hàn Bình Cao nghe đến đoạn Tề Việt Nhiên bị bắt cóc, cũng giật mình.

Hạ Giản nói: “Bây giờ tôi sẽ về, cậu tra xem bây giờ Tiểu Nhiên đang ở đâu ngay lập tức, thời gian càng dài tôi sợ định vị trên người em ấy sẽ bị phát hiện.”

Hàn Bình Cao đáp ứng ngay tắp lự, không dám chậm trễ một một giây nào.

Trên người Tề Việt Nhiên có thiết bị định vị mini, đặt trong điện thoại di động, ngoài ra trên người cũng có một cái. Đương nhiên Hạ Giản không muốn Tề Việt Nhiên sẽ xảy ra chuyện bắt cóc, nhưng lăn lộn trong giới này, chuyện không ngờ được nào cũng có, rất nhiều người trang bị một vài cái định vị mini, để tiện cho việc cứu viện.

Nhưng biện pháp này cũng không có nhiều tác dụng, kể cả đã phòng bị, nhưng dù sao đi nữa trong thời gian dài sẽ bị phát hiện.

Hạ Hàng từ thành phố lớn tới, chuyện làm ăn vừa mới bàn bạc xong, bây giờ đang ngồi trên máy bay xem một ít tài liệu. Xem ra hắn còn đang không biết dỗ dành An Tuân đang cáu kỉnh như thế nào, chắc là đã lâu không thể công tác.

Nhưng hắn không ngờ, vừa xuống máy bay, đã nghe tin An Tuân bị bắt cóc. Vốn Hạ Hàng muốn tỏ ra lão thành, giờ mặt càng lạnh xuống mà bỏ đi.

Tề Việt Nhiên cảm thấy nặng đầu, choáng váng cả mặt mày, có cảm giác trời đất quay cuồng, trong dạ dày cũng không thoải mái, giống như buồn nôn khi say xe.

Cậu chỉ nhớ được lúc ngửi thấy một mùi hương ngòn ngọt, sau đó chuyển gì cũng không nhớ ra nổi nữa…

Cánh tay khẽ run lên, Tề Việt Nhiên cảm thấy trên cổ tay có cái gì đó khiến cho máu không lưu thông được vô cùng khó chịu, nhưng kể cả muốn động đậy một tí  cũng không nhúc nhích được. Qua vài giây, dường như não mới hoạt động trở lại.

Từ cái xe chở hàng nhỏ có mấy thằng đàn ông bước xuống, cậu nghe thấy An Tuân gọi tên cậu bảo cậu coi chừng, cuối cùng phản ứng không kịp bị người khác đè xuống.

Lập tức trong đầu Tề Việt Nhiên “ong” một tiếng, mới khiếp sợ phát hiện mình đã bị bắt cóc, không biết An Tuân đi theo mình đang ra sao. Còn anh trai đang đợi mình tới đóng nữa, cũng không biết hiện tại đang thế nào.

Trước mắt cậu một mảng tối đen, hai mắt bị bịt lại, chẳng thấy được cái gì cả, hai tay bị trói cũng không nhúc nhích được. Hình như đang nằm trên nền xi măng, có cảm giác mặt đất mát mát.

“An tuân… ?” Tề Việt Nhiên khẽ gọi một tiếng, thăm dò.

Chung quanh không có tiếng gì cả, giống như không có ai ở đó. Tề Việt Nhiên đang cố gắng ngồi xuống, bỗng nhiên cảm thấy có ai đó khẽ chạm vào cánh tay cậu, khiến cậu sợ hết hồn, sống lưng tê dại một trận.

Giọng Tề Việt Nhiên chợt nghẹn lại trong cổ họng. Từ trước tới nay cậu chưa từng gặp phải chuyện như thế này, không thể nào không sợ hãi cho được.

Người bên cạnh đụng cậu lúc này lại khẽ chạm cậu một cái, bây giờ Tề Việt Nhiên mới kịp phản ứng, hỏi: “An tuân?”

An Tuân không trả lời cậu, trái lại còn tỉnh táo hơn Tề Việt Nhiên nhiều, dù sao cũng hiểu biết nhiều hơn cậu.

Tuy rằng An Tuân trông rất ôn hòa xinh đẹp, nhưng tính cách lại khác xa cái khuôn mặt này. Cậu ta định là lên xe chờ Tề Việt Nhiên về, thế mà Tề Việt Nhiên vừa đi, đã thấy có ấy người vây quanh di chuyển theo bọn họ.

Cậu ta chỉ mang theo hai vệ sĩ, thực sự xảy ra chuyện gì cũng có thể ngăn cản một chút, nhưng rõ ràng đối phương đã có sự chuẩn bị từ trước, chủ yếu là hai vệ sĩ không ngăn cản nổi.

An Tuân đã được tập võ từ nhỏ, ngược lại khá bình tĩnh. Hai bảo tiêu kia đi trước che chở cậu, cậu ra ga ra vội gọi điện thoại cho Hạ Hàng, có lẽ là đang tắt máy. Cậu lại nghĩ đến Tề Việt Nhiên, vội vàng chạy lên trước tìm người.

Nhưng cậu ta đến thì đã muộn, gần như Tề Việt Nhiên không kịp phản kháng đã hôn mê mà bị đè xuống đất. Mấy tên kia nhìn thấy, nhào thẳng về phía cậu ta.

Một mình An Tuân quật ngã hai tên, tuy rằng thân thủ tốt, nhưng đối phương lại có quá nhiều người tay còn cầm cả vũ khí, cũng chỉ chống đỡ trong nhất thời mà thôi.

Sau khi An Tuân bị bắt cũng nếm ít thuốc mê, nhưng cậu ta tỉnh lại rất nhanh. Mấy tên kia cũng sợ cậu ta chạy thành ra kiếm củi ba năm thiêu một giờ, đành tiêm thẳng thuốc tê cho cậu ta.

Sau đó hai người bị nhốt ở một gian phòng trống, An Tuân không kháng được thuốc, không có nổi chút sức lực nào, mà ngay cả Tề Việt Nhiên gọi cậu ta cũng không đáp nổi, chỉ có thể dùng hết sức khẽ chạm vào người cậu.

Trong lòng Tề Việt Nhiên dấy lên lo lắng, An Tuân không thể trả lời cậu, thì càng cảm thấy thấp thỏm không yên. Cậu tỉnh táo lại, đầu thì quay mòng mòng mãi vẫn không thể tưởng tượng ra mình sẽ đắc tội người ta đến mức bị bắt cóc.

Câu nghĩ đến chuyện của Nhậm Chỉ mà Hạ Giản nói bữa trước, bối cảnh nhà cô ta có qua lại với hắc đạo, chẳng lẽ là vì An Tuân đắc tội cô cho nên trả thù sao?

Không đợi cậu hiểu được nguyên nhân, đã nghe thấy “cạch” một tiếng, chắc là tiếng mở cửa. Bởi vì trong phòng quá im ắng, một tiếng động nhỏ thôi cũng cực kỳ rõ ràng.

Tề Việt Nhiên ngưng thở, cẩn thận nghe ngóng động tĩnh. Hình như có tiếng bước chân, sắp qua đến bên này.

“Trông có vẻ Tiểu Nhiên ngoan ngoãn hơn một tí nhỉ, không lại giống Hạ tiểu công tử chịu khổ đến vậy.”

Tề Việt Nhiên nghe được giọng nói này không khỏi trợn mắt, nhưng trước mắt vẫn không thể nhìn thấy gì. Cậu sợ đến nối không nói được câu nào, giọng của kẻ đang  nói chuyện cậu nghe ra rõ ràng, chẳng phải chính là tên Ngô Khải người nhà họ Ngô thì còn ai.

Trong đầu Tề Việt Nhiên vang lên tiếng “ong ong”, thật sự không thể ngờ được người bắt cóc mình lại là Ngô Khải. Không phải bây giờ Ngô Khải đang ở chỗ anh trai hay sao…

Đầu óc cậu chậm chạp chuyển động, nghĩ đến chẳng lẽ bởi vì Hạ Giản phải mua lại công ty của Ngô Khải, cho nên đã chọc giận Ngô Khải rồi? Tên Ngô Khải kia  đột nhiên muốn ở chung với anh trai, có phải cũng là để có thể lợi dụng anh ?

Tề Việt Nhiên càng khẩn trương hơn, há miệng, mới phát ra âm thanh, gọi: “Ngô Khải?”

Người đàn ông cười một tiếng, cũng không đáp lại. Đến gần Tề Việt Nhiên, xoay người cởi vải bố che mắt cậu.

Tề Việt Nhiên mở trừng hai mắt, quả nhiên thấy Ngô Khải đứng ở trước mặt mình. An Tuân đang nằm dựa gần cậu, hình như không có sức lực, đến thở cũng khó khăn.

“An Tuân? Anh làm sao vậy?”

“Yên tâm, tao sao dám động đến Hạ gia tiểu công tử.” Ngô Khải nở nụ cười, nói: “Nếu có lỡ đắc tội người của nhà họ Hạ, thì làm sao tao chịu nổi đây. Nhưng mà có trách cũng trách cậu ta không an phận, chỉ tiêm một ít thuốc tê thôi, tránh lại bị thương thêm tí nữa.”

Tề Việt Nhiên nhíu mày, nhìn theo hắn nói: “Do anh sắp xếp, sao lại bắt cóc cả tôi lẫn An Tuân? Anh trai tôi đâu rồi, anh ấy đang ở đâu?”

Ngô Khải nghe cậu hỏi về Tề Việt Tân, mặt hắn trông càng có vẻ vui sướng, nói: “Ngươi yên tâm, bây giờ Tề Việt Tân vẫn ổn, đã về đến Tề gia rồi. Chuyện này nếu như không có nó hỗ trợ, tao còn đang lo làm sao sai người xử lý dễ dàng đây.”

Trên lưng Tề Việt Nhiên toát ra một tầng mồ hôi lạnh, rùng mình một cái, nói: “Mày lợi dụng anh tao? ” Cậu cảm thấy ngực mình nổi lên cơn tức, lạnh lẽo nói, “Có phải vì Hạ Giản đã mua công ty của mày? Nên mày mới sai người bắt cóc?”

Dường như Ngô Khải bị cậu chọt đúng chỗ đau, nói: “Sao mày biết là tao đang lợi dụng anh của mày? Sao mày không nghĩ đến, bọn tao hợp tác với nhau, biết đâu là đôi bên cùng có lợi cũng không chừng.”

Có vẻ Tề Việt Nhiên bị một câu của hắn làm cho mơ hồ, môi khẽ run lên, hoàn toàn nói không ra lời. Anh trai làm sao lại cùng người ngoài tính kế mình chứ? Bọn họ là anh em ruột, cũng không phải kiểu cùng cha khác mẹ. Hai người bọn họ quan hệ cũng gần gũi, anh trai cũng chưa từng nói nặng lời với cậu điều gì.

Ngô Khải thấy sắc mặt cậu thay đổi, không khỏi cười rộ lên, nói: “Mày hại chân nó không thể đi lại được, trở thành kẻ thọt năm năm, làm gì có ai không để trong lòng cơ chứ? Chỉ còn có mày ngây thơ như vậy thôi.”

Tề Việt Nhiên ngậm miệng không nói lời nào, nhưng cả cơ thể khẽ run rẩy, trong lòng vừa sợ vừa giận. Cậu cảm thấy có thể Ngô Khải đang lừa mình, nhưng lại bắt đầu thấp thỏm không yên.

Rõ là Tề Việt Tân gọi điện bảo mình tới đón anh, sau đó còn đưa điện thoại cho Ngô Khải, dẫn mình đến chỗ vắng người…

Ngô Khải thấy dáng vẻ này của cậu, thoả mãn cực kỳ, ha ha cười lớn. Bỗng nhiên lại đến gần hai bước, vươn tay túm lấy người cậu.

Tay chân Tề Việt Nhiên đều tê rần, bị hắn ta kéo lên không thể đứng vững, phải dựa lưng vào tường vẫn còn miễn cưỡng.

Ngô Khải cười tủm tỉm ghét sát vào, dường như dùng thân thể áp cậu lên tường. Một tay bắt lấy cổ tay trái của cậu, nói: “Hạ Giản cưỡng ép thu mua công ty tao, tao cũng không ngu đến mức bị đánh bẹp như thế, mày nói có đúng không, cũng phải cho hắn biết, kẻ khác không phải mèo bệnh.”

Hai người dựa quá gần, Tề Việt Nhiên ghê tởm không chịu được, hai tay cậu vẫn đang bị trói, không thể phản kháng, chỉ đành cau mày nghiêng đầu qua một bên.

Ngô Khải thấy vậy kéo tóc cậu, Tề Việt Nhiên bị đau khẽ rên lên “Ah” một tiếng, hơi ngẩng đầu lên.

Ngô Khải mập mờ đưa tay khoác lên ngang hông cậu, nói: “Họ Hạ dựa vào cái gì mà dám vênh mặt hất hàm sai khiến? Chẳng phải thân thế nhà hắn tốt hay sao? Trong nhà có tiền có thế à? Không phải chính bản thân hắn là một tên vô dụng nhị thế tổ hay sao. Vô duyên vô cớ nhằm vào nhà họ Ngô ta, phá hỏng chuyện đính hôn của tao và mày, sau đó lại bắt đầu muốn cưỡng ép thu mua công ty.”

Tề Việt Nhiên nhạt nhẽo nói: “Đây là vấn đề giữa mày và Hạ Giản, đâu có liên quan đến tao.”

Ngô Khải cười, tay hắn vẫn đang khoác lên lưng Tề Việt Nhiên, khẽ khàng đưa lên đưa xuống, nói: “Nếu không có tên họ Hạ đấy, chúng ta cũng đã đính hôn xong lâu rồi. Tề gia liên hôn với Ngô gia của ta có gì không tốt đâu, cả Toàn Lâm là của chúng ta. Bây giờ họ Hạ lại đến can thiệp, Toàn Lâm này sớm muộn gì cũng thuộc về Hạ gia.”

Hắn dừng một chút rồi nói: “Bây giờ làm gì có kẻ nào không biết Hạ Giản cưng mày như bảo bối. Mày bảo mày đang nằm trong tay tao, thì hắn còn dám làm ầm ĩ sao?”

Tề Việt Nhiên đang định mở miệng, thế mà Ngô Khải đã ngắt lời cậu, tay hắn chậm rãi trượt đến thắt lưng cậu, nói: “Mày đừng có mà tưởng có thể kéo dài thời gian gì đó, đợi Hạ Giản tới cứu mày, loại tiểu xảo này định gạt ai đây?”

Hắn không nói một lời, đã cởi đai lưng Tề Việt Nhiên ra, thuận tay ném mạnh xuống đất.

Chợt nghe một tiếng bén nhọn vang lên, mảnh kim loại trên mặt đất vỡ thành hai, rơi ra một vật nhỏ nhỏ gì đó. Bấy giờ Ngô Khải mới buông Tề Việt Nhiên ra, đi đến đá đá mảnh vụn trên mặt đất, nói ra: “Họ Hạ có tí khôn vặt cũng khoe khoang.”

Leave a Reply