Thương nghiệp hôn nhânTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Thương Nghiệp Hôn Nhân – Chương 28

Bookmark

No account yet? Register

Chương 28: Uy hiếp dụ dỗ

editor: Mạc Thiếu

Hạ Hàng không biết rằng Hạ Giản có gút mắc với Ngô gia, cho nên nghe tin Tề Việt Nhiên với An Tuân cùng bị bắt cóc, phản ứng đầu tiên là Nhậm Chỉ giở trò quỷ, dù sao Nhậm gia cũng qua lại với xã hội đen, hướng đi chắc chắn không sạch sẽ, tất làm được chuyện như vậy. Anh đuổi đến biệt thự của Hạ Giản, sau đó còn sai người liên hệ trực tiếp với gia chủ nhà họ Nhậm.

Hàn Bình Cao xem định vị, báo tới một chỗ trong xưởng. Công xưởng này đúng là của nhà họ Ngô, nhưng sau khi Ngô gia chia rẽ, nhà xưởng đã bị chị gái của Ngô Khải là lấy đi.

Hạ Giản nhìn bản đồ trên máy tính, khuôn mặt lạnh xuống. Nếu như do Nhậm Chỉ bắt cóc Tề Việt Nhiên, sẽ không có khả năng sẽ đưa đến địa bản của Ngô Tuệ. Trái lại nếu bắt cóc vì tiền như bình thường, cũng không bao giờ dám đắc tội Hạ Giản lại phải tội Ngô gia.

 

Ngô Khải cố ý đưa người tới địa bàn của Ngô Tuệ để giá họa, hắn vẫn còn coi Hạ Giản là nhị thế tổ ăn chơi đàn đúm trước kia. Ngô Khải biết trước rằng trên người Tề Việt Nhiên thể nào cũng có thiết bị định vị, nên mới cố ý mua chuộc người trong xưởng, an bài vở kịch này, kế giá họa quá đơn giản.

Hai tay Hạ Giản nắm thành quyền, suy nghĩ một chút, nói: “Gọi cho người bên Ngô Tuệ. Không được ngắt Định vị, phải tra ra bằng được. Bình Cao, cậu mang theo vài người tới nhà xưởng với tôi.”

“Tam thiếu, ” Hàn Bình Cao cũng là người có tính toán, nói: “Thứ cho ta nói thẳng, nếu như Tam thiếu hoài nghi Ngô Khải là kẻ bày ra chuyện này, tôi nghĩ không có khả năng Tề thiếu gia bị giam ở trong công xưởng, quan hệ giữa Ngô Khải với Ngô Tuệ cực kỳ không tốt … có lẽ…”

Hạ Giản đưa tay cắt ngang lời hắn, nói: “Xem trước cái đã, biết đâu Tiểu Nhiên đúng là đang ở đấy, khả năng nhỏ này cũng không thể bỏ qua được.”

Hàn Bình Cao sững sờ, ngay lập tức vâng lời đồng ý, hắn hiểu những lời mà Hạ Giản nói…, xem ra Hạ Giản thật sự cực kỳ quan tâm đến Tề Việt Nhiên.

Hạ Giản vừa dẫn người ra khỏi biệt thự, đúng lúc thấy Hạ Hàng dừng xe ở bên ngoài. Bây giờ Hạ Hàng cũng không có thời gian để chất vấn truy tìm trách nhiệm thuộc về ai, hỏi thẳng: “Đã tìm thấy người chưa? Bọn cướp có gọi điện tới rồi sao?”

Hạ Giản không tường thuật rõ ràng, vội vàng nói một câu rồi lên xe, Hạ Hàng cũng ngồi vào đi theo.

Bọn họ vừa ra khỏi nội thành, Hàn Bình Cao đột nhiên nói: “Tam thiếu, mất tín hiệu chỗ nhà xưởng rồi.”

Hạ Hàng vừa nghe, lập tức rướn người lên, hiếm khi thấy căng thẳng, nói: “Mất tín hiệu rồi?”

Hạ Giản nói: “Những cái khác đâu?”

Hàn Bình Cao nói: “Rời khỏi nhà xưởng, xem ra chúng muốn vào trong nội thành.”

… … … …

Tề Việt Nhiên nhìn những mảnh vụn bắn tung tóe, toát mồ hôi lạnh cả người. Những mảnh vỡ kia không phải cái gì khác, đó chính là một cái định vị mini. Cậu vốn định kéo dài thêm một ít thời gian, có lẽ dựa vào nó còn có thể chờ Hạ Giản tới cứu. Không ngờ bị Ngô Khải phát hiện nhanh như vậy.

“Răng rắc”, Ngô Khải dẫm nát cái định vị, theo tiếng vỡ giòn vang Tề Việt Nhiên cảm thấy tim mình như nảy lên cuống họng, càng khẩn trương hơn.

Ngô Khải cười cợt: “Bây giờ về nhà với tao.” Hắn nói xong rồi hướng đến chỗ Tề Việt Nhiên nửa ôm nửa ôm kéo lên, hướng ra cửa.

Cửa vừa mở, không ít kẻ đang đứng bên ngoài, Ngô Khải nói: “Đưa Hạ gia tiểu công tử theo, cẩn thận một tí.” Những kẻ kia vâng dạ ứng lệnh, hai kẻ bước vào kéo An Tuân lên, sau đó cùng đi ra ngoài.

Trong nhà xưởng còn có tiếng động cơ chạy, trên đường có kẻ liếc xem. Thấy cuối cùng Ngô Khải cũng ra khỏi, mới lên tiếng: “Thiếu gia có thể ra đây rồi, để lâu thêm chút nữa sẽ bị phát hiện mất.”

“Được rồi, tôi đưa người đi, ông biết cái gì nên nói cái gì không nên nói đúng không, không cần tôi dạy chứ?” Ngô Khải nói.

“Sao lại để thiếu gia phải dạy bảo được ạ.”

Ngô Khải cười một cái, tiếp tục đưa Tề Việt Nhiên ra bên ngoài. Đằng sau nhà xưởng có một chiếc xe thương vụ đang đỗ, có vẻ rất đắt tiền.

Ngô Khải ném người lên xe, bấy giờ không bịt măt Tề Việt Nhiên nữa, nói: “Tiểu Nhiên lạnh nhạt im lặng như vậy đúng là vượt xa dự liệu của anh, xem ra tên họ Hạ chết mê chết mệt em cũng có lý cả nhỉ.”

Lòng bàn tay Tề Việt Nhiên ướt nhẹp mồ hôi lạnh, nhưng trái lại trên mặt cậu không biểu lộ cảm xúc gì, nói: “Chẳng qua mày muốn đối phó với Hạ Giản mà thôi, nếu làm gì tao thật, chẳng phải cũng đắc tội cả Tề gia hay sao. Với tình hình Ngô gia bây giờ, không thích hợp hai mặt thụ địch lắm đâu nhỉ?”

Dường như Ngô Khải vô cùng vui sướng mà cười rộ lên, nói: “Đúng vậy nha, tao vốn không có ý định tổn thương đến mày, cho nên đại khái mày cũng chẳng cần sợ hãi. Bây giờ tao mới phát hiện, mày thông minh hơn anh của mày nhiều. Thế nhưng mà quá thông minh cũng không tốt đâu, mà thành ra tự hại mình thôi.”

“Anh trai tao đang ở đâu?” Tề Việt Nhiên nghe hắn nhắc tới Tề Việt Tân, tim nảy lên một cái, cậu không thể tin được anh trai ruột lại đi hợp tác với người ngoài lập mưu tính kế bắt cóc mình.

“Nãy tao không lừa mày đâu, nó về nhà rồi.” Ngô Khải cười nói: “Mày tin hay không thì tùy, nhưng mà sự thật luôn tàn khốc như thế, mày là em ruột mà còn không gần gũi bằng một người ngoài, chẳng qua tao mới dỗ ngon dỗ ngọt nó vài câu.”

Tề Việt Nhiên cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, đau đến mức cả người giật một cái, cắn môi không tiếp lời.

Ngô Khải nói: “So với anh của mày, mày lại không dễ lừa như thế. Nói đến cộng sự, so ra thì Tề Việt Tân vẫn dễ nắm bắt hơn, nhưng nói đến liên hôn, người thích hợp nhất vẫn là em, nếu không dắt về nhà một tên nhẹ dạ cả tin, chẳng phải phải bồi hết ngày hay sao.”

Tề Việt Nhiên không nói gì. Ngô Khải nói tiếp: “Loại người như Hạ Giản chẳng qua là có cha mẹ tốt một tí, trong giới nào có ai không biết đến tiếng xấu của hắn, em tội gì mà phải đính hôn với loại người này? Không chừng đến lúc kết hôn, hắn cũng chơi chán rồi, đến lúc đó em còn có thể lấy được từ chỗ Hạ gia được bao nhiêu tiền đâu? Còn chẳng bằng hợp tác với anh, độc quyền Toàn Lâm, rắn rết địa phương cũng có thể chèn ép rồng lớn, so với ở kinh thành cũng chẳng kém là bao.”

Tề Việt Nhiên nghe hắn nói những lời này còn không thèm nâng mắt một cái, chỉ nói: “Tôi khuyên Ngô tiên sinh đừng uổng phí sức lực nữa. Sau này Ngô gia có về tay anh không là một chuyện, còn chuyện hợp tác đợi lúc khác rồi nói.”

Ngô Khải cười lớn, nói: “Em nói chuyện cũng gắt thật đấy, nhưng mà không sao.”

Xe đi vào trong thành phố, Ngô Khải cho là mình đã lừa được Hạ Giản, liền nghênh ngang trở về biệt thự. Nói chung chỗ đó cũng là địa bàn của hắn, thế lực cũng lớn hơn một chút, cảm thấy an toàn.

Hạ Giản gọi một cuộc điện thoại tới chỗ Ngô Tuệ, chất vấn cô vì sao đưa Tề Việt Nhiên và An Tuân đi. Ngô Tuệ bỗng bối rối, kinh ngạc chuyện Tề Việt Nhiên vị bắt cóc, cuối cùng lại còn kèm theo cả Hạ gia tiểu công tử. Cô ta vội vàng kêu oan, không suy nghĩ liền nói nhất định là do Ngô Khải làm, muốn giá họa cho cô ta.

Hạ Giản chỉ bảo không tin, bảo rằng trên người Tề Việt Nhiên có gắn định vị, ở ngay trong địa bản của cô.

Nhà xưởng Ngô Tuệ đã chẳng còn ai, rỗng tuếch, nhưng phải nói không phải cô không có cách giấu người đi, hết đường chối cãi.Quả thực Ngô Tuệ cuống hết cả lên, muốn dẫn Hạ Giản tới chỗ đó đối chứng với Ngô Khải.

Tề Việt Nhiên bị Ngô Khải đưa về biệt thự Ngô gia, ngày trước cậu có qua đây một lần, trong lòng có dự cảm không tốt, ở đây có nhiều vệ sĩ, căn bản không có cách nào đưa một người ra ngoài. Còn An Tuân nữa, cũng không biết bị hai tên kia đưa đi đâu, lúc xuống xe đã không thấy cậu rồi.

Trong biệt thự có một nhóm thuộc hạ của Ngô Khải, xem dáng điệu cũng có kỷ luật. Ngô Khải nói với mấy kẻ sau lưng: “Tính tình Tề thiếu gia bướng bỉnh, ta khuyên can mãi cũng chẳng được gì, đành phải dùng đến biện pháp mạnh. Mấy người đưa cậu ta lên gian phòng trên tầng hai kia đi.”

Tề Việt Nhiên không giãy dụa được chút nào, bị mấy nam nhân xô đẩy kéo lên tầng hai, mở thẳng cửa phòng ra đẩy cậu vào.

Tề Việt Nhiên chưa kịp nhìn kỹ bài trí trong phòng, đã bị một tên đàn ông đẩy ngã, cũng may ngã lên giường mềm mại, nhưng chuyện này cũng làm cho đầu cậu run lên.

Một lát sau Ngô Khải đi đến, nói: “Hiện tại Tề thiếu gia coi như cũng qua lại trong giới điện ảnh và truyền hình rồi, các ngươi chuẩn bị đồ xong hết chưa? Không thể không cầm trên tay được, đừng khiến người ngoài chê cười chứ.”

Mấy người đàn ông bên cạnh nghe xong cười ha ha, có chút quỷ dị.

Tề Việt Nhiên nằm trên giường, nghiêng đầu thì nhìn thấy người đàn ông khiêng một cái camera rất to đến, đằng sau có người cầm theo giá đỡ, trong lòng cậu máy động, đầu ong ong càng nghĩ lung tung, thân thể không nén được mà run rẩy.

Tề Việt Nhiên cũng chỉ mới 20, vừa tốt nghiệp, nói trắng ra là còn chưa hết ngây thơ, nơi nào gặp chuyện như vậy, trong lòng cũng sợ hãi. Cậu cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, nói: “Mày muốn làm gì hả Ngô Khải?”

Ngô Khải cười châm biếm, nói: “Đây toàn là đồ xịn cả, lưu một cái video cho Hạ Tam thiếu xem qua thôi. Họ Hạ kia chẳng phải rất cưng chiều em sao? Nhưng mà bây giờ anh đây muốn xem hắn cưng chiều bảo bối thế nào? Có nhiều bảo bối lắm sao?”

Hắn nói xong thì đến bên trên giường, một tay vạch tung ngực áo sơ mi của Tề Việt Nhiên ra, nói: “Không biết Hạ Tam thiếu có thể kết hôn với loại hàng phế phẩm hay không? Mai lại sắp có tin nóng rồi đây.”

Ngực Tề Việt Nhiên phập phồng kịch liệt, cả khuôn mặt đỏ hết cả lên, nói: “Ngô Khải, tốt nhất mày nên hiểu rõ làm như vậy có hậu quả gì, hơn nữa tao cũng không phải đàn bà.”

Ngô Khải cười châm biếm gật đầu, lại không cho là đúng, nói: “Mấy người trói cậu ta lên giường, hai tay trói phía sau chơi làm sao được?”

Song Tề Việt Nhiên bị trói cả hai tay trong thời gian dài, dường như bị tê cứng không còn cảm giác, bị mấy tên một bên đè xuống hai tay, một bên lại ấn vai cậu xuống, cậu không có cách nào để phản kháng.

Tề Việt Nhiên thấy có kẻ cầm một ống tiêm đến, sắc mặt chợt nhợt nhạt, sợ hãi đến mức cả cơ thể không nén nổi mà phát run. Ngô Khải thì cười cười đi qua ngồi bên giường. Nói: “Tao còn nghĩ mày sẽ tuyệt đối không sợ sệt cơ đấy. Vẫn nên thuận theo thì tốt hơn, nếu không lát nữa bị làm đến khóc thì không ai chịu nổi đâu.”

Hắn vừa nói vừa cởi áo sơmi của Tề Việt Nhiên, camera chỗ kia cũng bắt đầu quay qua quay lại.

Động tác trên tay Ngô Khải không nhanh không chậm, mập mờ miết vào xương quai xanh của cậu, ghé vào tai cậu nói rằng: “Đúng là khuôn mặt không đẹp bằng anh trai em, nhưng thân thể này vẫn rất đáng xem, không biết công phu phía dưới của em có giỏi hơi anh trai em hay không đây?”

Tề Việt Nhiên cảm thấy cơn tức vọt thẳng lên đầu, tay chân giãy dụa kịch liệt đến rớm máu. Giây sau đã cảm thấy một trận đau nhói, kim tiêm đã đâm sâu vào trong da…

Ngô Tuệ làm việc cẩn thận, lá gan cũng nhỏ, không dám trêu chọc hai nhà họ Hạ* . Vội vàng dẫn Hạ Giản và Hạ Hàng đến biệt thự của Ngô Khải.

(* nguyên gốc là : 贺家 _ 夏家,hai từ này đều có nghĩa là họ Hạ, nhưng 1 từ là [hè] mang nghĩa chúc mừng – Hạ của Hạ Giản , từ còn lại là [xià] có nghĩa là mùa hạ, mùa hè – Hạ của Hạ Hàng)

Vừa đến cổng đã thấy rất nhiều vệ sĩ đứng canh giữ ở ngoài, có vẻ rất nghiêm mật.

Những vệ sĩ bên ngoài trông thấy Ngô Tuệ, lập tức cho người đi báo cho Ngô Khải. Chuyện Ngô Khải với Ngô Tuệ ai ai cũng biết. Ngoài ra có mấy tên vệ sĩ tới ngăn cản bọn họ.

Trên xe Hạ Hàng nghe Hạ Giản nói một vài giả thuyết xong, cho rằng dù vấn đề không liên quan đến Ngô Khải, cũng quyết định xông vào Ngô gia, thà ngộ thương rồi đến xin lỗi, cũng không muốn An Tuân phải chịu dù chỉ một chút khổ nhục nào.

 

Leave a Reply