Thương nghiệp hôn nhânTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Thương Nghiệp Hôn Nhân – Chương 29

Bookmark

Chương 29 : Cứu hộ

edit: Mạc Thiếu

Tuy rằng bên ngoài biệt thự có nhiều vệ sĩ, nhưng Hạ Giản mang theo cũng không ít người. Ngô Khải chỉ biết trong thắt lưng của Tề Việt Nhiên có một cái định vị, chắc là không có cái thứ hai đâu, hắn lại không nghĩ đến bên trong nhẫn đính hôn trên tay trái Tề Việt Nhiên cũng có một cái. Chẳng qua Tề Việt Nhiên cũng không biết chuyện đấy.

Ngô Khải để cho camera tiến sát vào Tề Việt Nhiên quay mấy cảnh đặc tả, cười nói: “Còn chưa cởi quần đâu, mày quay phần dưới làm gì, còn không bằng quay mặt Tề thiếu gia đây này”

Hắn vừa nói xong thì có một vệ sĩ vội chạy vào, nói: “Thiếu gia, Ngô Tuệ mang theo rất nhiều người đến tận cửa rồi.”

“Cái gì?” Ngô Khải đang cười hung hăng, nghe xong câu này chợt cứng đờ.

Hắn dừng lại vài giây, sau đó gọi người trông coi phòng này thật tốt, rồi mới mang theo vài người ra ngoài xem xét tình hình.

Tề Việt Nhiên được nới lỏng ra một chút, lập tức cảm thấy cổ tay đau đến mức đầu đầy mồ hôi. Cậu cũng không biết Ngô Khải tiêm cho mình thuốc gì, trong lòng thấy bồn chồn sợ hãi, cho dù Ngô Khải đã ra khỏi phòng rồi cậu cũng không kiềm được mà run rẩy.

Hầu kết Tề Việt Nhiên nhấp nhô, trong lòng mong chờ Hạ Giản đã tìm được đến đây. Trong thời khắc này, người duy nhất cậu nghĩ đến cũng chỉ có Hạ Giản.

Cậu hít sâu vài lần, muốn để cho bản thân mình tỉnh táo lại một chút, chỉ vài giây mà cảm thấy như đã vài chục phút dài đằng đẵng. Thậm chí Tề Việt Nhiên còn có thể nghe được tiếng tim mình đang đập thình thịch, hơn nữa cậu càng muốn bình tĩnh thì lại đập càng nhanh, không thể khống chế, nhảy nhót trong hoảng hốt khó chịu, đến hô hấp cũng khó khăn.

Lúc sau, dường như ngửi được mùi gì đó rất ngọt, trong đầu hoàn toàn ù ù cạc cạc. Tề Việt Nhiên há miệng thở dốc, tựa như mỗi hơi thở cũng trở nên nóng bỏng cực độ, ngay cả khi bị sốt cũng không khó chịu đến như vậy. Không chỉ trái tim, mà mỗi một tế bào đều kêu gào.

Chuyện Tề Việt Nhiên với An Tuân bị bắt cóc rất nhanh đã kinh động đến Hạ gia trong kinh thành. Bà Hạ sợ tới mức gào khóc ngay lập tức, ông Hạ thì nổi giận đùng đùng. Hạ gia này với Hạ gia kia cũng có qua lại với nhau, xảy ra chuyện lớn như thế, đương nhiên không thể gạt được bên Hạ gia kia, đành đích thân ông Hạ gọi điện cho Hạ Dĩ Sâm (bố Hạ Hàng) bồi tội.

(*hai nhà họ Hạ làm mình rối một nùi)

Ông Hạ (bố Hạ Giản) này đương nhiên không giống như Hạ Giản hay Hạ Hàng, đi theo con đường thương nghiệp, thế hệ trước của Hạ gia đều là quan chức nhà nước, sau khi gọi cho Hà Dĩ Sâm xong thì cũng gọi đến Toàn Lâm, bảo là người nhà của mình bị bắt cóc rồi.

Nhân mạch trên quan đạo của ông Hạ vẫn còn, tuy rằng đã thoái ẩn mấy năm, nhưng người ta vẫn phải nể mặt mũi.

Ngô Khải không nghĩ đến chuyện này đã kinh động đến cấp trên, bình thường thì địa phương nhỏ bé thế này làm sao quản được bọn cường hào ác bá, thường thì sẽ nhắm một mắt mở một mắt mà cho qua, nhưng bây giờ tới lượt mình lại không giống thế.

Chỉ cần là người mà Hạ Giản mang đến thì Ngô Khải đã khó ứng phó rồi, chứ đừng nói đến ở đây còn có không ít xe cảnh sát.

Ngô Khải bị vây ở cổng, tầng trên còn đang không biết xảy ra chuyện gì, đã thấy có người trèo tường từ phía sau lên tầng hai cứu người. Ngô Khải muốn bắt con tin cũng không còn khả năng.

Chuyện xử lý cũng coi như thuận lợi, dù sao Ngô Khải cũng khinh địch quá mức, vẫn coi Hạ Giản là tên nhị thế tổ vô dụng.

Hạ Giản vội vã tìm Tề Việt Nhiên, Hàn Cao Bình nói cho hắn biết Tề thiếu gia đang ở trong một cái phòng trên tầng hai, nhưng mà tình hình đang có chút không ổn, có thể phải gọi bác sĩ. Hàn Cao Bình không dám tự chủ trương, Tề Việt Nhiên trông như là bị hạ thuốc, chuyện này quan hệ đến mặt mũi của cả Tề gia lẫn Hạ Gia.

Tim Hạ Giản nảy lên cả họng, xông lên tầng hai tìm người. Vào phòng, đúng là đỏ mắt.

Tề Việt Nhiên bị trói trên giường lớn, áo sơ mi vắt vẻo trên cánh tay, da thịt lõa lồ lộ ra đỏ ửng không bình thường, có thể nghe thấy tiếng hít thở ồ ồ, trông vô cùng chật vật.

Hạ Giản cảm thấy mình sắp điên đến nơi rồi, ở trên cái bệ gần đó còn có camera. Hắn bước tới, đạp camera đổ rạp xuống, quay lại cởi trói trên cổ tay cho Tề Việt Nhiên. Người trong ngực dường như đang không có ý thức, nửa mê nửa tỉnh, da thịt chạm vào tay đều nỏng bỏng, trên trán cũng mướt mồ hôi.

Theo bản năng Tề Việt Nhiên giãy dụa, miệng nhắc đi nhắc lại cái tên “Hạ Giản”.

Trái tim Hạ Giản thít mạnh một cái, cả người đều hít thở không thông, đem người ôm vào trong ngực, nói: “Anh đến rồi anh đến rồi đây, đừng sợ, anh đang ở đây”. Trong mắt hắn vừa có căm giận vừa có đau lòng cũng lại có cả dịu dàng.

Hàn Cao Bình đứng ở cửa không dám vào, may mà chưa có gì xảy ra, đang chờ Hạ Giản phân phó.

Hạ Giản gọi Hàn Cao Bình một tiếng, nói: “Đi gọi bác sĩ tư ở Hạ gia đến đây, không được tiết lộ tin tức.”

Hắn biết Tề Việt Nhiên là người quật cường, nhưng có điều, phải so với chuyện sĩ diện, nhỡ mà truyền thông có được tin này, chắc chắn sẽ là tin xấu, đối với cậu không tốt.

Rất nhanh bác sĩ đã đến, cũng may là thuốc Ngô Khải tiêm cho Tề Việt Nhiên cũng không có thành phần nào khác, đây cũng là có trong cái rủi có cái may.

Bác sĩ không dám nói nhiều, chỉ sợ nói sai một câu, đành trưng cầu ý kiến của Hạ Giản, hỏi hắn có muốn để Tề thiếu gia châm cứu không, làm dịu đi một chút, nhưng cũng chỉ là tạm thời.

Trái với Tề Việt Nhiên, An Tuân tốt hơn một chút. Lúc trước y bị tiêm thuốc tê, lúc đưa tới biệt thự đúng là không duy trì được, rơi vào mê man. Lúc Hạ Hàng tìm được y, y vẫn chưa tỉnh.

Tất cả tâm tư Hạ Giản đều đặt trên người Tề Việt Nhiên, không còn sức quản cái khác. Bởi vì ông Hạ ra mặt, hành vi của Ngô khải cũng bị nặng thêm một bậc, tạm thời bị cảnh sát mang đi.

Hạ Giản đem âu phục của mình đắp lên Tề Việt Nhiên, ôm xuống tầng dưới, sau đó đưa lên xe quay về biệt thự.

Tề Việt Nhiên vừa mới hôn mê, bởi vì có thuốc của bác sĩ nên cảm thấy thoải mái hơn một chút. Nhưng vừa vào đến cửa nhà, đã cảm thấy không thoải mái.

Hạ Giản thấy Tề Việt Nhiên há miệng hít thở rất đau lòng ôm lấy cậu, nói: ” Anh đưa em về phòng ngủ.”

Tề Việt Nhiên mơ mơ màng màng, trước còn tưởng mình đang nằm mơ thấy Hạ Giản, bây giờ mới dám tin rằng Hạ Giản thực sự đang ở đây. Cậu thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, có lẽ bởi vì thân thể cảm thấy quá khó chịu, lại bị hoảng sợ, trong lòng cảm thấy đúng là uất ức, nắm chặt tay áo Hạ Giản.

Hạ Giản đặt cậu lên giường, Tề Việt Nhiên cũng không buông hắn ra, ngược lại còn bấu víu lên người hắn, hạ thể như có như không mà ma sát, miệng nhỏ không ngừng kêu tên Hạ Giản.

Lưng Hạ Giản cứng đờ, hắn cũng biết Tề Việt Nhiên cần phát tiết, nhưng bảo hắn làm loại chuyện này với Tề Việt Nhiên thì thực sự kỳ quặc.

Hắn cứng ngắc vài giây, lúc này mới cúi người quay lại, âm thanh ôn hòa lại có hơi bất đắc dĩ, nói: “Em nằm cho tốt, ngoan, anh giúp em cởi quần áo ra, em làm xằng bậy như vậy sẽ càng khó chịu”.

Dường như Tề Việt Nhiên không để ý hắn nói gì, vẫn khiêu khích ma sát lên người hắn.

Hạ Giản không còn cách nào khác, đành phải đưa tay đặt cậu lên giường, cởi áo của cậu ra, sau đó lại cởi nốt quần cậu.

Trên người Tề Việt Nhiên phiếm hồng, da thịt có một tầng mồ hôi mỏng, nằm trên giường màu thẫm, tất cả đập thẳng vào mắt. Hạ Giản lần đầu tiên gần gũi với thân thể Tề Việt Nhiên đến như thế, đây vẫn là một cơ thể có hương vị ngay ngô của thiếu nhiên, vai hông nhỏ nhắn, còn có đôi chân dài thẳng tắp, đúng là làm cho hắn bắt đầu ngây người.

Tề Việt Nhiên chính là hắn thời còn trẻ, Hạ Giản vẫn còn nghĩ như vậy, rồi cũng tiếp xúc với cậu nhiều hơn, sau thời gian dài, ý nghĩ này không biết đã thay đổi từ lúc nào. Có Hạ Giản bảo vệ trợ giúp, Tề Việt Nhiên cũng không thay đổi đường xưa, dù chỉ là một chút.

Hạ Giản nhớ tới lúc còn ở Hạ gia, bóng dáng mơ hồ trong phòng tắm kia, đột nhiên hắn cảm thấy máu xông lên đầu, tay dán sát bên đùi, sau đó mới cầm phía dưới của Tề Việt Nhiên lên.

“Hô…” Tề Việt Nhiên vị hắn chạm vào, trong họng cuối cùng phát ra một tiếng rên rỉ, cả người đều run lên, thắt lưng hơi hơi ưỡn ra, như đón ý hùa theo động tác của Hạ Giản, không còn ẩn nhẫn trầm ổn như thường ngày, mà lại cực kỳ chủ động.

Một tiếng này như đánh vào tim Hạ Giản, cảm thấy dưới tay siết chặt, mà lại vô cùng thong thả chuyển động.

Tề Việt Nhiên bị thuốc kích thích đến khó chịu, làm sao nhẫn nhịn được động tác không nhanh không chậm như vậy, chuyện này so với không làm gì còn tra tấn hơn. Không tự chủ được nắm chặt chăn phía dưới, miệng mơ hồ không rõ: “Hô, mau, nhanh lên…. Hạ Giản…”

Hạ Giản trông cậu thẳng lưng, hai điểm gồ lên trên ngực càng hấp dẫn sự chú ý, tay kia đặt lên trên thân thể, nhẹ nhàng véo lên điểm nhỏ gồ lên một chút. Tề Việt Nhiên bị kích thích thở hắt ra một hơi, cổ cũng ưỡn ra, nhưng âm thanh kia không giống đau đớn cũng như không thoải mái, trái lại còn làm cho Hạ Giản có cảm giác tiếp tục kích thích.

Hạ Giản nghe Tề Việt Nhiên từng tiếng từng tiếng thoải mái rên rỉ, thân thể cũng không thể khống chế nổi lên phản ứng. Hắn vốn đang ngồi ở bên giường, càng ngày càng cúi thấp xuống, cuối cùng dường như đè hết lên người Tề Việt Nhiên.

Hai tay Tề Việt Nhiên nắm chặt tay áo hắn, tự như sợ Hạ Giản sẽ biến mất. Cậu híp mắt, trong đầu chỉ còn lại khoái cảm, không thể nghĩ đến chuyện gì khác.

Hạ Giản nhìn theo đôi môi khép mở thở dốc, bỗng nhiên có ý niệm muốn cắn một cái. Lần trước đính hôn, bọn họ cũng từng hôn môi, thế nhưng chỉ là lướt qua mà thôi.

Hạ Giản vẫn còn lo ngại, lý trí nói cho hắn rằng không nên làm vậy. Ai lại nghĩ đến, giây tiếp theo, Tề Việt Nhiên đột nhiên nâng cổ lên, môi chạm vào môi.

Tề Việt Nhiên hoàn toàn tuân theo bản năng, môi hơi ngứa ngáy, liền vươn lưỡi liếm môi Hạ Giản. Hạ Giản cảm thấy đầu lưỡi ướt át dường như đụng vào môi dưới của hắn liếm loạn. Kiểu khiêu khích này khác xa so với nụ hôn chuồn chuồn nước hôm đính hôn.

Hạ Giản cảm thấy đầu mình sắp phát ngốc, cuối cùng há miệng để cho đầu lưỡi Tề Việt Nhiên vào. Tề Việt Nhiên hừ một tiếng, giống như một chạy mà lùi về sau, thế mà lại cảm thấy thoải mái cực kỳ.

“Ô, a!….”

Hạ Giản cảm thấy thân thể phía dưới run rẩy rất nhỏ, động tác trên tay càng nhanh hơn, cuối cùng tiếng rên rỉ của Tề Việt Nhiên cũng bị hắn chặn lại, chỉ còn nghe thấy mấy âm hàm hồ đơn lẻ.

Tề Việt Nhiên bắn một lần xong, cạn kiệt thể lực nằm thẳng trên giường, hai chân thẳng táp tách ra một góc nhỏ. Vốn đang nắm chặt tay áo Hạ Giản cũng buông ra, trượt xuống giường. Hai mắt cậu nhắm tịt, cơ thể vẫn còn khoái cảm, còn có một chút co rút chưa dịu hẳn.

Hạ Giản cảm nhận ngón tay bắn đầy dịch trắng mịn, biết cậu đã phát tiết xong, đại não mới bình tĩnh hơn một chút. Người phía dưới hơi thở dần dần bình thường trở lại, còn hắn thì ngược lại, thở dốc ồ ồ, thân dưới nổi lên phản ứng rõ ràng, lúc này không thể lừa được chính mình nữa rồi.

 

 

Leave a Reply